Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 71 – 72 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 71

 

 

 

 

cả 3 chúng tôi, ai cũng
ôm theo quần áo, xà bông..tùm lum..

 

 

nhưng lại ko chờ phòng
tắm nữa, mà đi ra quán café trong căn tin sân trọ ngồi.

 

 

khoảng gần 8h tối mà
trăng đã sáng vằng vặc.

 

 

tôi nói bâng quơ để xua
đi sự tĩnh lặng giữa 3 người..

 

 

 

 

 

“hôm nay ngày rằm thì
phải…”

 

 

“Yên ko muốn hỏi tôi gì
sao?”

 

 

 

 

 

Khải nói thấp giọng,
nhìn tôi nhưng có cái gì đó lơ đãng lắm.

 

 

Thắng rút 1 điếu thuốc,
rồi châm lửa rít hơi khói dài ko nói gì.

 

 

 

 

 

“sao anh lại gạt Yên?”

 

 

“nếu Thắng bệnh thì ..
dễ nghe hơn.”

 

 

 

 

 

Khải vừa dứt lời, Thắng
liền ho ngay như bị sặc khói,

 

 

quay sang la lối.

 

 

 

 

 

“dễ nghe con khỉ, mày
muốn Yên thương hại tao hả?”

 

 

“vì .. Vân nữa.”

 

 

 

 

 

Khải nhắc Vân bằng 1
thái độ khá buồn,

 

 

tôi liền chen ngang..

 

 

 

 

 

“anh ko muốn Vân lo phải
ko?”

 

 

“khi Vân phát hiện bệnh
án, cô ấy đã cho sự hoang mang rất rõ….Vân đang năm cuối, tôi chẳng muốn làm
ảnh hưởng..”

 

 

“nhưng…”

 

 

 

 

 

tôi định nói gì đó, mà
lại ko biết nói gì, nên thôi.

 

 

vì dù sao thì Khải cũng
có lý khi muốn giấu Vân…

 

 

chắc anh biết khi nói
mạnh miệng thì Vân sẽ tin, nên bảo sẽ dắt nó cùng đi xét nghiệm..

 

 

và đúng là con bé ko
nghi ngờ gì.

 

 

 

 

 

“tôi bệnh thì có thể
chữa, nhưng nếu Thắng bị bắt thì ai cứu nổi.”

 

 

“cái miệng mày..lúc nào
cũng nói xui… mày nói làm Yên nhức đầu thêm chứ ích gì?”

 

 

 

 

 

“Yên biết rồi. ko cần
giấu. hình như Thắng chỉ còn mỗi cách đó…phải ko?”

 

 

 

 

 

khi tôi nói hết câu, cả
hai người họ đều nhìn tôi trân trân,

 

 

chắc họ ko hiểu sao tôi
có thể biết chuyện mà họ đang nói.

 

 

 

 

 

“Yên biết gì?”

 

 

“thì biết hết. tóm lại,
anh hãy đi đi, Khải.. và rồi trở về thật khỏe mạnh.. Yên muốn nhìn thấy anh
đánh tennis ra sao…”

 

 

“………hai người ở lại, tôi
đi tắm”

 

 

 

 

 

Khải tự nhiên đứng dậy,
sau đó bỏ đi, nhưng thay vì hướng nhà tắm,

 

 

anh đi thẳng lên cầu
thang..

 

 

tôi nhìn theo Khải 1 lúc
rồi mới hỏi Thắng.

 

 

 

 

 

“anh ấy sẽ đi chứ?”

 

 

“ko biết. hắn chưa bao
giờ chịu dùng tiền của tôi..”

 

 

 

 

 

Thắng nhún vai, dụi tắt
điếu thuốc rồi uống 1 ngụm cà phê.

 

 

ly tắt ép của tôi thì đã
cạn từ nãy giờ..

 

 

 

 

 

“uh.. còn anh đó, sau vụ
này thì cũng..đừng liều nữa …”

 

 

“lẽ ra tay bếp trưởng đó
đừng cho Yên biết những chuyện ko nên biết..”

 

 

“sao anh nghĩ là Quân
nói?”

 

 

“ko phải gã đó thì ai.”

 

 

“hihi..”

 

 

 

 

 

tôi chỉ còn cách cười
thừa nhận kẻ tình báo là sư huynh.^_^

 

 

Thắng vuốt mái tóc ngược
ra sau, hít 1 hơi sâu…

 

 

 

 

 

“nếu đã biết, vậy chắc
Yên cũng hiểu tại sao tôi thích sống như Jason.”

 

 

 

 

 

tôi khẽ gật đầu.

 

 

chưa bao giờ tôi thấy
hiểu Thắng, thương Thắng như lúc này

 

 

hơn cả khi nghĩ là anh
ta bệnh.

 

 

một chàng trai còn rất
trẻ nhưng đã phải chọn con đường khó để đi,

 

 

vì 1 lỗi lầm trong quá
khứ..

 

 

 

 

 

“anh cho tôi mượn quyển
truyện lại đi. chưa đọc xong anh đã đòi rồi.”

 

 

“là Khải đòi, hắn sợ Vân
nghĩ lung tung…”

 

 

“Khải yêu Vân thật lòng
hen..”

 

 

“hi vọng là vậy.”

 

 

“huh??? sao lại hi
vọng??”

 

 

 

 

 

thay vì trả lời câu tôi
hỏi, Thắng lại hỏi 1 chuyện khác.

 

 

 

 

 

“mấy hôm trước khi Yên
rủ tôi đi Parkson games, Yên có gặp Khải ko?”

 

 

“hình như có.. gặp trong
quán cơm bên cạnh nè.”

 

 

“hôm đó về hắn hỏi tôi –
“Yên giống Alice quá, phải ko?” ..”

 

 

“ủa, tôi giống Alice
sao? ặc ặc..”

 

 

 

 

 

thật ra tôi chỉ mới đọc
tới khúc Alice xuất hiện,

 

 

tôi còn ko rõ cô ấy tính
cách ra làm sao..

 

 

ko ngờ mình cũng giống 1
nhân vật nữ chính, hehe.

 

 

 

 

 

“Yên là Alice của tôi,
cũng là Alice của Khải…”

 

 

“là sao??”

 

 

“tôi nghĩ trong lòng hắn
có tình yêu nào đó dành cho Yên..”

 

 

 

 

 

ánh trăng ngòai kia vẫn
sáng lắm,

 

 

mà sao tôi thấy đầu óc
mình mù mịt và…rối rắm…

 

 

 

 

 

“nhưng chắc là chỉ 1
chút thôi…sau vụ Vân sốt vó vì tập bệnh án, hắn biết tình yêu lớn nhất là ở đâu
rồi.”

 

 

 

 

 

tôi thở dài, uống ly tắc
nhạt nhách vì toàn là trà đá

 

 

Thắng thật ngốc, hắn ko
hiểu rằng

 

 

chuyện đó dù có hay ko,
cũng chẳng còn ảnh hưởng gì tới tôi nữa,

 

 

vì tôi đã có Quân, còn
Khải cũng có Vân….

 

 

tôi chỉ nghĩ nhiều về tình
yêu của Thắng.

 

 

 

 

 

suy cho cùng, người cô
đơn và đáng thương nhất,

 

 

lại chỉ có 1 mình Thắng.

 

 

vì nghĩ rằng Khải cũng
yêu tôi, anh ta bỗng tự dưng bỏ cuộc, ko còn chút động lực nào..

 

 

ngay cả lúc này, cơ hội
có thể cho tôi biết tình cảm thực sự của mình,

 

 

hắn lại chỉ dành lời để
nói thay Khải.

 

 

 

 

 

“lần anh bảo tôi hứa 2
tháng ko yêu ai, vì sau 2 tháng kiếm đủ tiền anh sẽ ko nhúng tay vào mấy vụ đó
nữa đúng ko?”

 

 

 

 

 

dù Thắng ko đáp nhưng
tôi biết tôi đã đoán trúng,

 

 

qua ánh mắt hắn nhìn ra
đường tiếc nuối, qua nụ cười nhạt trên môi hắn nữa..

 

 

nhạt như nước tắt trong
ly của tôi………

 

Chương 72

 

 

“hôm nay tôi có chuyện
cần thông báo!”

 

 

 

 

 

Quân vỗ tay ra hiệu kêu
gọi mọi người tập hợp,

 

 

khiến tất cả đều dừng
công việc đang làm, tụ về chỗ bếp trưởng đang đứng..

 

 

 

 

 

“kể từ tuần sau thì Yên
sẽ ko còn làm ở đây nữa.”

 

 

“sao..sao?”

 

 

“ủa sao vậy?”

 

 

“thiệt hông Yên?”

 

 

 

 

 

những người còn lại
trong bếp đều xôn xao quay sang tôi,

 

 

họ tỏ ra rất bất ngờ..

 

 

nhỏ Dung cầm cổ tay lôi
lay lay.

 

 

 

 

 

“có buồn gì mình hay ai
ở đây ko mà nghỉ vậy?”

 

 

“trời, ko có đâu.. Yên
đi vì…vì…”

 

 

 

 

 

tôi bối rối ko biết giải
thích sao,

 

 

thầm trách gã sư huynh
ko chịu nói trứơc để tôi còn chuẩn bị lý do..và tinh thần..

 

 

 

 

 

“tại bếp trưởng phải
ko?”

 

 

 

 

 

chị Trinh bỗng lên tiếng
làm tôi và Quân đều hết hồn,

 

 

mặt hắn đỏ gấc lên còn
tôi thì chắc cũng ko hơn gì.

 

 

thấy tôi ko phản ứng
được câu nào, chị Trinh quay sang sư huynh trách móc.

 

 

 

 

 

“bếp trưởng khó khăn quá
làm con nhỏ sợ rồi thấy ko?”

 

 

“tôi…”

 

 

“chắc là cậu đã quát nạt
dữ quá rồi…hoặc làm gì đó khiến nó buồn..”

 

 

 

 

 

tôi với tay định kéo chị
Trinh lại, bảo chị đừng đổ tội cho Quân nữa

 

 

nhưng trước khi tôi kịp
làm chuyện đó,

 

 

hắn đã thốt lên câu
khiến ai cũng chưng hửng..

 

 

 

 

 

“trời ơi..tôi có làm gì
cô ấy đâu.. tôi chỉ…yêu cô ấy thôi mà!”

 

 

 

 

 

O_____O

 

 

cả đám người trong bếp
phản ứng giống như nghe tin đại chiến thế giới,

 

 

họ há hốc miệng, trợn
mắt nhìn bếp trưởng, rồi nhìn tôi..

 

 

sư huynh đi từ chỗ anh
ta sang chỗ tôi, rồi cầm tay tôi nắm chặt, T___T

 

 

 

 

 

hít 1 hơi sâu Quân nói
dõng dạc như..phát xít.

 

 

 

 

 

“làm gì nhìn ghê vậy? bộ
chưa thấy người ta yêu nhau sao?”

 

 

 

 

 

sau 1 phút ngơ ngác, họ
bắt đầu cười ha ha,  trời ạh,

 

 

xấu hổ chết đi
được..thật ko tin là Quân có can đảm đột xuất vậy..

 

 

cả anh Lý cũng chọc ghẹo
chúng tôi..

 

 

nhưng cuối cùng thì ai
cũng ủng hộ  mối quan hệ này, họ chúc mừng rồi chúc phúc..

 

 

những người đồng nghiệp
thật đáng quý..thật tiếc khi phải xa họ..

 

 

 

 

 

“ôi bếp trưởng…hóa ra
anh cũng biết yêu…biết vậy em đã kưa anh rồi..chẳng để nhỏ Yên này phỗng mất
tay trên..”

 

 

 

 

 

giọng Dung tỏ ra tiếc rẻ
và tha thiết nhìn sư huynh,

 

 

còn ôm cánh tay trái của
hắn nữa..

 

 

nhỏ này và Vân mà gặp
nhau chắc cũng ngang tài ngang sức…

 

 

 

 

 

“tôi ko dễ kưa đâu nhé,
cô em. Làm việc đi!”

 

 

 

 

 

Dung cười hi hi rồi quay
đi tiếp tục việc của mình,

 

 

lúc này Quân mới buông
tay tôi ra.. cả bàn tay tôi và tay hắn đều ướt đẫm mồ hôi.

 

 

ko biết là của tôi, hay
của hắn..

 

 

chúng tôi ko nói với
nhau thêm điều gì, chỉ nhìn nhau cười,

 

 

trong ánh mắt Quân có 1
niềm hạnh phúc,

 

 

như giải tỏa được sự dốn
nén vì che giấu suốt thời gian qua.

 

 

tôi cũng vậy.

 

 

 

 

 

……..

 

 

 

 

 

vì đã công khai nên khi
tan ca lúc cả bếp đi Karaoke chia tay tôi,

 

 

Quân bảo tôi lên xe rồi
chở tôi trước mặt mọi người,

 

 

cái vẻ nghêng ngang dễ
sợ..ặc ặc..

 

 

tôi vẫn thấy ngượng nên
cúi gầm mặt, súôt buổi chẳng dám ngước nhìn ai.

 

 

tại sao tôi lại bị lây
cái bệnh xấu hổ này của hắn kia chứ. hic hic.

 

 

 

 

Ta
mang cho em 1 đóa quỳnh,

 

quỳnh
thơm, hay môi em thơm..

 

 

 

 

 

lời bài anh Thanh đang
hát làm tôi chú ý, nó rất quen..

 

 

tôi đang cố nhớ ra đã
nghe nó ở đâu, thì nhỏ Dung húych vào hông tôi.

 

 

 

 

 

“bài này Yên thích phải
ko?”

 

 

“sao Dung hỏi vậy?”

 

 

“thì mình nghe nhạc
chuông của Yên là bài này mà..”

 

 

 

 

 

tôi ngẩn người.

 

 

đúng rồi, vì nhạc chuông
ko có lời nên tôi chỉ nghe đựơc giai điệu mà ko rõ là bài hát nào,

 

 

trước đây tôi cài bản …
“Người ấy và tôi em phải chọn” của Lưu Chí Vỹ mà..

 

 

bài hát này xuất hiện từ
sau khi Thắng sửa điện thoại cho tôi,

 

 

phút chốc tôi cũng nhận
ra nó là bài anh ta thường hay húyt sáo vu vơ.

 

 

 

 

ta
mang cho em 1 chút buồn,

 


ta như sông lênh đênh…

 

 

 

 

 

rõ ràng là anh đã mang
cho tôi 1 chút buồn rồi, Thắng ạ..

 

 

ko phải 1 chút, mà là
rất nhiều chút…..

 

 

đừng sống lênh đênh nữa,
vì mọi chuyện cũng sẽ qua đi..

 

 

cho dù kết quả ra sao,
cũng đừng dằn vặt vì Khải chắc chắn ko hề trách anh đâu.

 

 

và cuối cùng ..đừng yêu
1 người như tôi, chẳng có gì hay ho cả,

 

 

thậm chí tôi còn ko biết
con đường mình đang đi bao giờ sẽ tới đích..

 

 

bao giờ mới được về nhà
1 cách đường hoàng…

 

 

chúng ta đều mệt mỏi
nhưng chúng ta vẫn phải đi..

 

 

 

 

 

tôi quay sang nhìn gương
mặt Quân, hắn đang lật quyển danh mục bài hát,

 

 

tìm từ nãy giờ mà có hát
được bài nào đâu..

 

 

chẳng biết khi gã bếp
trưởng phát xít này cầm micro Karaoke thì sẽ thế nào nhỉ..

 

 

chắc là buồn cười lắm.

 

 

ý nghĩ tưởng tượng đó
làm tôi bật cười, rồi hơi nghiêng đầu tựa hờ lên vai Quân,

 

 

mặc kệ ai nhìn , ai chọc
cũng được, xấu hổ gì chứ, yêu nhau thôi mà.

 

 

với con gái, đúng là
thật hạnh phúc khi có 1 bờ vai để ngả đầu.

 

 

Quân giật mình nhìn tôi ngô
ngố…

 

 

rồi hắn cũng để yên như
vậy, mặt rất là khoái. ^o^

 

 

dĩ nhiên, con trai cũng
hạnh phúc khi có ai đó tựa lên vai mình đấy thôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+