Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 73 – 74 – 75 (Hoàn) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 73

 

 

 

 

sau khi nghỉ ở
Chereston, tôi nộp đơn vào 1 số nhà hàng và khách sạn khác,

 

 

chỉ trừ Windsor… vì tôi
đợi Thắng và Khải đi đã..

 

 

ko có Thắng, tôi sẽ vào
đó bằng chính sức mình.

 

 

hắn mắng tôi ngu cũng
được, bảo tôi tự ái trẻ con cũng được,

 

 

bản tính tôi đã vậy rồi.

 

 

 

 

 

về chuyện của Khải, tôi
cũng đồng lõa với họ nói dối Vân.

 

 

khi con bé nghe tin Thắng
bệnh, nó khóc như mưa như gió,

 

 

còn bảo tôi hãy bye bye
“bếp trưởng SH” để yêu Thắng nữa, ack ack.

 

 

nó làm như tình yêu là
quỹ từ thiện, ai cần thì cho vậy. >__>

 

 

 

 

 

dù sao điều đáng mừng là
Khải cũng chịu lên đường,

 

 

ko biết vì câu tôi nói,
vì Vân, hay vì Thắng nữa..

 

 

mà vì cái gì đâu quan
trọng, quan trọng là anh chấp nhận dùng tiền của Thắng,

 

 

khoản tiền mà hắn đã
đánh cược bằng chính bản thân mình.

 

 

………

 

 

 

 

 

sân bay, chiều thứ bảy
mùa thu rất đẹp.

 

 

4 người chúng tôi đứng ở
trước cổng cách ly, còn 10 phút là họ vào làm check in.

 

 

Vân đã bắt đầu sụt sùi
nước mắt.. con bé thật là dễ xúc động quá.

 

 

 

 

 

“mấy anh nhớ email về
báo tình hình mỗi tuần nha.”

 

 

“gọi luôn, email chi cho
mệt.”

 

 

 

 

 

Thắng tóet miệng cười,
vò đầu Vân.

 

 

chênh nhau 1 tuổi mà
Thắng cứ ra dáng anh lớn với con bé.

 

 

Khải vẫn lặng lẽ như 1
cái bóng, ko nói gì, cũng chẳng cười..

 

 

bỗng anh chìa cho tôi
quyển truyện..

 

 

 

 

 

“nghe nói Yên chưa xem
xong, Yên cầm đi.”

 

 

“ah.. cám ơn..”

 

 

“giúp tôi..coi chừng Vân
nhé.”

 

 

 

 

 

tôi khẽ gật đầu, trong
mắt Khải có rất nhiều điều tôi ko thấu hiểu hết,

 

 

nhưng điều tôi thấy rõ
nhất, là niềm hi vọng mà trước đây ko hề có..

 

 

tôi nghĩ đó là nhờ
Vân..tình yêu đúng là kỳ diệu quá…

 

 

 

 

 

“xì..em coi chừng chị ấy
thì có…còn anh đó, phải cố giúp Thắng, biết chưa?”

 

 

 

 

 

Thắng đưa tay che miệng
cười, Khải cũng cười,

 

 

riêng tôi chỉ nhìn Vân,
nghe lòng đau đau…

 

 

nó ko biết tốt hơn, hay
là nên biết?

 

 

người sắp trải qua thời
gian khó khăn là người nó rất yêu..

 

 

vậy mà nó đang dành hết
lòng lo cho 1 người khác.

 

 

tội nghiệp Vân, hay tội
nghiệp Khải, hay … tội cho Thắng?

 

 

chợt nhìn sang Thắng,
tôi thấy anh ta cũng đang nhìn tôi, bằng 1 đôi mắt rất lạ,

 

 

dường như là muốn nói
điều gì..

 

 

 

 

 

“hay anh với em ra kia
cho họ nói chuyện đi.”

 

 

Vân kéo tay Khải đi,
nhường lại chỗ cho tôi và Thắng,

 

 

có lẽ nó nghĩ Thắng cần
tôi lúc này..

 

 

mà để Vân và Khải có
thời gian bên nhau riêng cũng tốt.

 

 

 

 

 

“mùa đông bên Mỹ lạnh
lắm thì phải… các anh nhớ..”

 

 

“mấy câu này sến quá,
Nobiyen.”

 

 

“sến thì thôi..hừ… đi
sớm về sớm. T___T”

 

 

“ặc ặc.. sớm gì được,
chị hai. làm thủ tục, nhập viện, theo dõi, phẫu thuật, sau phẫu thuật cũng mất
ít nhất 3 tháng.”

 

 

“uh.. mà sao anh thích
gọi tôi chị hai vậy?”

 

 

“ko gọi “em yêu” được,
thì phải gọi chị hai thôi chứ sao.”

 

 

 

 

 

đôi môi Thắng cười nhe
răng nhưng trong mắt hắn có cả 1 nỗi đau ko thành tiếng,

 

 

giây phút này tôi cảm
nhận rất rõ tình yêu của Thắng,

 

 

nó ko phải kiểu tình âm
thầm, cũng ko cuồng nhiệt,

 

 

nó lãng đãng vô định
nhưng lại rất sâu rất đậm.

 

 

 

 

 

tôi rướn người lên để ôm
lấy Thắng, vì hắn cao hơn tôi cả cái đầu.

 

 

vậy mà trong vòng tay
tôi, anh chàng bỗng nhỏ bé làm sao..

 

 

tôi nghe hơi thở Thắng
ấm nồng bên má mình.

 

 

 

 

 

“vậy thì em trai ngoan,
nhớ trở về dù chuyện gì xảy ra đi nữa..”

 

 

“thôi đi, đừng tưởng làm
chị tôi được.”

 

 

 

 

 

Thắng đẩy tôi ra, quay
nhanh mặt đi nhưng tôi đã kịp thấy khóe mắt hắn ngấn nước,

 

 

sống mũi tôi cũng bắt
đầu thấy cay cay..

 

 

 

 

 

tiếng cô phát thanh sân
bay nhắc nhở hành khách vào khu vực check in

 

 

đã ngăn giọt nước mắt
của cả tôi và Thắng ko thể trào ra,

 

 

Khải và Vân cũng bước
tới đúng lúc..

 

 

hai người họ kéo vali
vào bên trong, đưa tay vẫy chào chúng tôi.

 

 

Vân ôm cánh tay tôi nức
nở..chia ly bao giờ cũng buồn,

 

 

nhưng sẽ hẹn ngày sum
họp vui vầy hơn.

 

 

………

 

 

 

 

 

trong mấy ngày chờ việc,
tôi cũng đọc xong quyển If you are here.

 

 

thật ra Jason có 1 người
cha, nhưng ông bị mắc nợ 1 khoản to,

 

 

luôn phải trốn chui trốn
nhủi..

 

 

“that goal” của Jason là
kiếm đủ số tiền trả nợ cho ông, bất chấp là việc gì

 

 

để cha con anh có thể
bên nhau mà ko phải chia cắt suốt..

 

 

về khoản đó thì đích thị
là cách sống của Thắng.

 

 

rồi khi Alice đến, cô ấy
mở ra cho anh 1 cánh cửa khác, ở đó có tình yêu,

 

 

khiến Jason muốn sống
đàng hòang hơn, chân thành hơn.

 

 

tôi nghĩ mình ko giống
Alice được như Khải nghĩ,

 

 

Alice thanh khiết và đẹp
đẽ hơn tôi nhiều…

 

 

cô ấy hay cười , lúc nào
cũng lạc quan và yêu đời, còn tôi thì đâu có được như thế.

 

 

có chăng là tôi cũng ít
khi nào khóc , cũng như Alice,

 

 

dù bị ngã từ tầng 2, dù
mẹ mất, dù có đau đến mấy, Alice vẫn ko hề khóc lóc..

 

 

một cô gái mạnh mẽ bên
trong vẻ ngòai mỏng manh.

 

 

 

 

 

điều bất hạnh là Jason
gặp 1 tai nạn khi đua xe,

 

 

mục tiêu giành khỏan
tiền thưởng, khỏan tiền cuối cùng…để trả sạch nợ..

 

 

tôi đã trách tác giả đến
nguyền rủa, sao cứ phải ép nhân vật mình như thế.

 

 

sao ko cho Jason 1 kết
cuộc tốt hơn?

 

 

trước khi tham gia cuộc
đua, Jason đã sơn căn phòng của mình thành màu xanh cốm,

 

 

đặt 1 chậu hoa cúc bên
bệ cửa sổ và treo rèm có kẻ ca rô.

 

 

anh viết 1 mảnh giấy dán
trên tường.

 

 

 

 

 

“Alice, when you’re
here, you may see how I love you. Light-green is your favorite color, mums are
your beloved flowers and you often keep talking about a checked drape. Because
this is my wife’s room, if you are here, you must be my wife!”

 

 

 

 

 

nhưng khi Alice đến căn
phòng đó, thì Jason đã ko còn nữa,

 

 

cô bật khóc, những giọt
nước mắt hiếm khi rơi trên má Alice..lúc này nóng hổi.

 

 

ôm tấm ảnh Jason vào
lòng, Alice viết tiếp 1 dòng lên mảnh giấy và cũng dán lên tường.

 

 

 

 

 

“I am here now as I‘m
your wife. I know you’re always besides me. If you’re here, please hold me
tight”

 

 

 

 

 

đó cũng là câu cuối cùng
của quyển truyện.

 

Chương 74

 

 

 

 

tôi phải mất 3 tháng để
vượt qua giai đoạn thử việc ở Windsor

 

 

và giờ đã được 2 tháng
làm quen với vai trò phó bếp.

 

 

bà Elena là 1 bếp trưởng
hiền từ và nhã nhặn, ko như gã phát xít của tôi.

 

 

do việc gia đình nên
tháng sau thì bà ấy phải về nước.

 

 

tuy nhiên bà ấy bảo có
thể sẽ có bếp trưởng khác vào thay cho tới khi tôi đủ sức kham vị trí đó.

 

 

 

 

 

tôi cũng đã về nhà,
trước khi chờ được thăng lên chức cao nhất của..căn bếp.

 

 

vì dù sao thì phó bếp so
với phụ bếp cũng là 1 bước chuyển lớn lắm rồi.

 

 

có lẽ chẳng còn hi vọng
gì thay đổi hướng đi của tôi, ba tôi cũng ko phản đối chi cho mệt.

 

 

hơn 1 năm trời sống bụi
bặm bên ngoài với tôi là quá đủ…

 

 

để biết gia đình quan
trọng như thế nào.

 

 

…..

 

 

 

 

 

“chị ơi, Khải về rồi!”

 

 

 

 

 

Vân nói như hét trong
điện thoại,

 

 

ở Windsor, người ta ko
cấm nhân viên nghe di động,

 

 

chỉ có chỗ lão Quân Hít
le là đủ thứ kỷ luật >_<

 

 

 

 

 

“thiệt ko?…chừng nào??”

 

 

“em đang ra sân bay
đây!!!!30 phút nữa máy bay đáp.”

 

 

 

 

 

tôi nhìn đồng hồ, mới
hơn 4h.. nhà hàng đang lúc cao điểm

 

 

nhưng việc họ về sao tôi
lại ko đón được..

 

 

tôi ngập ngừng rồi cũng
xin bà Elena cho về sớm, cũng nhờ là bếp bánh nên ko kẹt lắm.

 

 

vì Quân còn trong giờ
làm, nên tôi ko gọi anh,

 

 

mà bắt 1 chiếc xe
ôm  ra thẳng sân bay.

 

 

…….

 

 

 

 

 

cả tôi và Vân đều hồi
hộp cho tới khi thấy cái dáng của Khải bước ra từ bên trong,

 

 

đi kèm anh là chiếc gậy
chống chuyên dụng bằng thép ko gỉ.

 

 

Vân hốt hoảng, mặt nó
tái đi.. còn tôi thì cũng căng thẳng đến ko thể nói đựơc gì với Vân.

 

 

 

 

 

“sao ảnh lại…”

 

 

“…………….”

 

 

“ko phải Thắng…sao?”

 

 

“……….”

 

 

 

 

 

tôi chỉ im thinh chờ
Khải ra …giải quyết dùm vụ này,

 

 

vì tôi biết nói sao với
Vân đây.

 

 

sau 5 phút , Khải tới được
chỗ chúng tôi dù hơi khó khăn,

 

 

1 người bảo vệ sân bay
đã xách va li dùm.

 

 

tôi ngóng cổ tìm
Thắng..nhưng ko thấy…

 

 

 

 

 

“Yên đừng tìm, nó chưa
về lần này đâu.”

 

 

“sao vậy?”

 

 

“bên đó rảnh là nó đi
chơi tennis, quen được anh kia, người ta cho vé đi xem giải Mỹ mở rộng, nên nó
ở lại coi cho hết giải mới chịu về..”

 

 

“ack, anh chàng đó, đi
đâu cũng quen đựơc người hết, đúng là bái phục …”

 

 

 

 

 

tôi lầm bầm nói xấu
Thắng, rồi mới chợt nhớ ra.. nhìn xuống chân Khải..

 

 

có vẻ như anh đã phẫu
thuật thành công.

 

 

 

 

 

“giờ chân anh ok rồi
chứ?”

 

 

“lẽ ra còn ở đó đến khi
đi lại như bình thường, nhưng…hết tiền rồi.^^”

 

 

 

 

 

Khải cười, rất tươi… cho
thấy sau cơn mưa trời đã sáng hẳn.

 

 

anh còn có vẻ chịu nói
nhiều hơn trước đây.

 

 

nãy giờ tôi và Khải quên
để ý Vân, nó đứng như trời trồng..

 

 

giờ thì nó có quyền biết
sự thật rồi, chỉ là người nói với nó,

 

 

ko phải tôi..mà tôi cũng
ko dám..

 

 

chắc nó xé tôi thành
chục mảnh quá..

 

 

 

 

 

“thôi Yên đi nha, chắc 2
người có nhiều chuyện cần tâm sự.”

 

 

 

 

 

tôi nói nhanh rồi chạy
đi liền trước khi Vân túm áo tôi cho tôi 1 trận

 

 

vì cái tội thông đồng
với 2 gã kia lừa dối nó.

 

 

……..

 

 

 

 

 

từ sân bay, tôi đi xe
búyt về Chereston, vừa đúng 6h30 tối.

 

 

giờ này là giờ tan tầm
của bếp mình..

 

 

tôi ngồi bồn hoa lớn gần
cửa gian bếp sau, nơi Quân luôn ra về cuối cùng.

 

 

 

 

 

“ủa? em… sao ở đây?”

 

 

“tự nhiên em muốn gặp
anh thôi.”

 

 

“em lại nướng khét bánh
hả?”

 

 

“ack ack, anh làm như em
chỉ tìm anh khi gặp chuyện như vậy ko áh!”

 

 

 

 

 

Quân gãi đầu nheo mắt tỏ
ra khó hiểu,

 

 

cứ như hắn ko biết sao
bỗng dưng tôi lại chơi trò bất ngờ như vậy.

 

 

sư huynh ngốc, người ta
thấy 2 người kia đoàn tụ nhau thì nhớ anh thôi mà.

 

 

có cần phải nói ra ko…

 

 

 

 

 

“vậy.. đi ăn hen?”

 

 

“hay … anh làm cho em 1
bữa tối đi, bếp trưởng”

 

 

“trả nổi ko, giá tính
bằng giá bữa tối ở Chereston đấy.”

 

 

“gì kỳ dzị? người yêu mà
cũng tính tiền!”

 

 

“chứ sao, bếp trưởng
Chereston, em tưởng bở hả?

 

 

 

 

 

cái mặt gã sư huynh
chảnh ko chịu nổi,

 

 

cóc thèm… lâu lâu vòi
vĩnh 1 bữa cũng ko được.

 

 

bạn trai gì khô queo,
chán phèo, ko lãng mạn gì hết.

 

 

tôi lè lưỡi khinh bỉ rồi
đứng dậy đi te te lên trước.

 

 

nhập vào nhóm anh Lý,
nhỏ Dung…họ rất vui khi gặp tôi…

 

 

còn Quân thì chỉ tò tò
theo sau.. đợi khi tôi “tám” xong thì đưa tôi về.

 

 

………

 

 

 

 

 

trước khi chào tôi vào
nhà, Quân mới chịu mở miệng dỗ ngọt.

 

 

 

 

 

“tháng sau đi.. anh đang
sáng chế món cạnh tranh với món Couple Cream rice..”

 

 

“món gì..?”

 

 

“lúc đó sẽ cho em thử
trước.”

 

 

“vậy có phải dễ thương
ko, hehe..”

 

 

 

 

 

tôi chắp tay phía sau,
khom người nháy mắt khen,

 

 

thế là sư huynh lại cười
ngượng, mỗi lần tôi bảo hắn dễ thương là hắn như vậy,

 

 

trông càng…dễ thương
hơn. ^___^

 

 

 

 

 

“lúc đó em cũng phải làm
cho được món Tiramisu để anh ăn.”

 

 

“trời ơi.”

 

 

 

 

 

cái thứ bánh đó khó làm
muốn chết, tôi học mãi mà cứ làm hỏng,

 

 

bà có Elena dạy tôi 1
lần, tôi đọc sách 3-4 lần,

 

 

thử 1 mình  3 lần
toàn là thất bại.

 

 

 

 

 

“thôi cũng được, có anh
kế bên chỉ coi em sai ở đâu cũng tốt.”

 

 

…………..

 

 

khoảng 1 tháng sau, hôm
đó là ngày Chủ nhật.

 

 

tôi ko phải đi làm nhưng
sáng Quân lại bận trực ở Chereston,

 

 

nên anh hẹn tôi buổi
chiều đến Gogo, sẽ cho tôi thưởng thức món ăn mới.

 

 

 

 

 

tôi đang tranh thủ đọc
công thức làm Tiramisu,

 

 

gì chứ thực hành trước
mặt bếp trưởng phát xít mà lơ ngơ là bị quát ngay,

 

 

dù có là bạn gái của anh
ta cũng vậy, thế mới nói.

 

 

 

 

 

“chị quen thêm anh bạn
trai nào hả?”

 

 

 

 

 

con Út chạy vô phòng hỏi
làm tôi ngơ ngác,

 

 

nó đang nói ai vậy trời?

 

 

 

Chương
75 (chương cuối)

 

 

 

 

 

“em nói gì?”

 

 

“có người bảo là bạn
trai chị tìm chị kia. trông…đẹp trai lắm”

 

 

 

 

 

sau hơn chục giây ngớ
ra, tôi mới chạy ù xuống nhà,

 

 

hối hả như sợ chậm 1
chút là người ấy sẽ đi mất..

 

 

 

 

 

hắn đứng ở cửa chính,
nhìn ra đường,

 

 

1 tay cho vào túi quần
bên trái,

 

 

tay còn lại chống
nghiêng đầu, khủyu tay dựa vào cạnh cửa.

 

 

nghe tiếng chân tôi thì
hắn quay lại,

 

 

cười nụ cười quen
thụôc……. nửa năm rồi tôi đã ko thấy nụ cười đó.

 

 

 

 

 

Thắng trông già dặn hẳn
đi, tóc dài ra nhưng da thì trắng hơn

 

 

còn để râu hơi nhạt
quanh cằm nữa.

 

 

 

 

 

“ko ôm mừng tôi sao,
Nobiyen?”

 

 

“ôm để anh đẩy tôi ra
nữa thì quê lắm.T__T”

 

 

“vậy thì để tôi ôm Yên
cái nào.”

 

 

 

 

 

dứt lời là Thắng quàng
tay ôm gọn lấy tôi,

 

 

dễ dàng hơn khi tôi ôm
anh ta ở sân bay nhiều.

 

 

hơi thở của Thắng vẫn
vậy, vẫn nồng ấm bên má tôi, nguyên vẹn ko hề thay đổi.

 

 

 

 

 

 “thời gian qua có
ai…truy nã tôi ko?^_^.”

 

 

“ack ack… anh nên sống
và làm việc theo pháp luật kể từ bây giờ đi!”

 

 

“có thể tôi về thăm Yên
chút thôi, rồi tôi lại về bển.”

 

 

“ủa sao dzị???”

 

 

“vì mục tiêu
Wimbledon!hehe..

 

 

“trời, thiệt ko vậy?”

 

 

“ở bển gặp ông HLV kia
dụ tôi chơi chuyên nghiệp..”

 

 

“bộ anh định đánh
với…Federer luôn hả?”

 

 

 

 

 

Thắng lại cười, mỗi khi
ko muốn nói gì là hắn cười.

 

 

ko để lộ cảm xúc gì rõ
ràng..

 

 

khó ai mà biết hắn nghĩ
gì và sẽ làm gì.

 

 

tôi đành chỉ biết thở
dài..

 

 

 

 

 

“làm gì chán nản vậy,
chị hai.”

 

 

“……….”

 

 

“mà Yên làm chị hai thật
nhỉ? có cô em gái xinh quá.”

 

 

“tôi á? còn 1 anh trai
nữa. ko phải chị hai. chị ba thôi.”

 

 

“vậy từ giờ về sau sẽ
gọi Yên là chị ba! kaka..”

 

 

“tại sao?”

 

 

“biết đâu, tôi làm em rể
Yên thì sao…”

 

 

 

 

 

Thắng nháy mắt, vẻ láu
cá, rồi liếc ra sau bếp chỗ con Út đang pha nước chanh,

 

 

àh há.. thích em tôi á?
O__o

 

 

nếu thật là vậy cũng
tốt, có đứa em rể như Thắng kể cũng vui..

 

 

nhưng mà..

 

 

 

 

 

“đùa thôi.. trong ví tôi
có 1 ảnh 1 người. trong tim tôi cũng chỉ có người đó..”

 

 

“…….”

 

 

“tiếc là Yên ko chịu giữ
ảnh của tôi.. vì có lẽ đã có ảnh 1 người khác trong ví.”

 

 

“ko có đâu… àh, ý tôi
là… trong ví ko có..”

 

 

“nhưng trong tim thì có
chứ gì… ack, tay bếp trưởng mắc dịch.”

 

 

 

 

 

giọng Thắng cáu kỉnh có
phần giả vờ,

 

 

rồi hắn xách cái ba lô
đang để trên ghế lên, mang qua vai.

 

 

 

 

 

“hạnh phúc nhé, Nobiyen
của tôi. Alice của tôi…”

 

 

“àh, đợi tôi trả anh
cuốn truyện…”

 

 

“Yên giữ đi.. cuộc đời
đẹp hơn tiểu thuyết nhiều, phải ko?”

 

 

 

 

 

Thắng khóac tay, rồi đi
ra cửa, rất nhanh,

 

 

cái dáng cao cao lênh
đênh của Thắng cứ liêu xiêu thế nào.

 

 

biết bao giờ hắn mới
chịu sống nghiêm chỉnh đây..

 

 

nhưng suy cho cùng, đúng
là  cuộc đời ko bi kịch như tiểu thuyết…

 

 

………..

 

 

 

 

 

“thử đi.”

 

 

 

 

 

Quân gắp 1 đũa mì sợi
nhuyễn lên,

 

 

ko biết hắn làm món gì mà
nghe thơm mùi trà xanh,

 

 

còn có cả hạt hạnh nhân
nữa..trên mặt dĩa có duy nhất 1 quả Việt quất

 

 

món ăn nhạt nhưng để lại
vị khá lâu trên lưỡi, rất dễ chịu.

 

 

 

 

 

“món này tên gì?”

 

 

“F-Y-O”

 

 

“gì nghe như… vật thể
bay ko xác định vậy??”

 

 

“xời ơi.. là For You
Only đó sư muội.”

 

 

 

 

 

For you only? món gì có
tên sến hết biết. ^______^

 

 

nhưng chắc sẽ có nhiều
cặp tới Chereston để ăn lắm.

 

 

bỗng Quân đưa tôi 1 cục
bột to.

 

 

 

 

 

“gì vậy?”

 

 

“nhồi bột đi.”

 

 

“cái bánh Tiramisu đâu
có cần bột nhồi này??”

 

 

“kêu em nhồi thì em nhồi
đi, nhiều chiện.>__<”

 

 

 

 

 

tôi mở to mắt thao láo
ngón gã sư huynh,

 

 

tự nhiên lại bắt tôi
nhào bột, ặc ặc..

 

 

ko lẽ lại định truyền
đạt bí kíp gì đây?

 

 

 

 

 

tay tôi ấn cục bột xuống
được vài dạo,

 

 

thì chạm phải 1 vật nhỏ
cứng cứng bên trong,

 

 

nhìn Quân thì hắn ta cứ
tủm ta tủm tỉm..

 

 

trời, đừng nói là… nhẫn
cầu hôn nghen, chắc…tôi xỉu.

 

 

T___T

 

 

 

 

 

“thì ra là bắt chước vụ
khoai tây nghiền của anh hôm nọ..sao anh ko nghĩ ra trò nào lãng mạn riêng của
mình vậy chứ.”

 

 

“nghĩ ra thì cần gì bắt
chước.T__T”

 

 

“hum..nhưng…cái này là
gì đây, ko phải nhẫn hả?”

 

 

 

 

 

đó là mảnh nhựa nhỏ hình
chữ nhật,

 

 

cái bảng tên hay gắn
trên ngực áo của chúng tôi, những đầu bếp làm việc tại nhà hàng.

 

 

trên cái mà tôi đang
cầm, vừa lôi ra khỏi cục bột (ặc, thật kinh dị)

 

 

có dòng chữ rất đẹp in
nổi mạ vàng “Chef – Hong Yen”

 

 

 

 

 

“cái này..?”

 

 

“chúc mừng em, tháng sau
em đã lên chức rồi.”

 

 

“thật…thật sao?”

 

 

“anh vừa gặp ông Hải
xong, ông ấy đưa anh cái đó mà.”

 

 

 

 

 

tôi sung sướng đến ko
thể nói nên lời, vậy là tôi đã leo được tới nơi mình muốn,

 

 

ở tuổi đời còn khá trẻ..
dù chỉ là 1 cái bếp bánh nhỏ..

 

 

tôi liền hôn cái bảng
tên dính đầy bột 1 cách hạnh phúc.

 

 

 

 

 

“hôn nó làm gì, ghê
quá…”

 

 

 

 

 

giọng Quân có vẻ hơi
ganh tỵ, hihi…

 

 

tôi cũng nhận ra hắn
xứng đáng có được nụ hôn hơn là tấm biển bé xíu ấy.

 

 

 

 

 

và vì thế, tôi hôn anh.
First kiss. For you only.

 

 

……..

 

 

 

 

 

THE END

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+