Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Nếu em thấy anh bây giờ – Chương 07-08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 7

Baile na gCroíthe đang vô cùng náo nhiệt khi Elizabeth lái xe qua cây cầu bằng đá xám vốn được coi như cửa ngõ của thị trấn. Hai chiếc xe buýt lớn chật ních khách du lịch đang cố chen nhau từng tí một trên con đường hẹp. Bên trong, Elizabeth có thể thấy những khuôn mặt tì vào cửa kính, ô và a, cười nói chỉ trỏ, những chiếc máy ảnh giơ cao chụp qua tấm kinh cảnh vật của thị trấn búp bê. Người lái xe buýt đối diện với Elizabeth liếm môi vẻ tập trung, và cô có thể thấy mồ hôi lấp loáng trên cặp lông mày khi anh ta điều khiển chiếc xe quá khổ chậm chạp tiến trên con đường hẹp vốn được thiết kế dành cho ngựa và xe ngựa. Thành hai chiếc xe gần như chạm vào nhau. Bên cạnh anh ta, người hướng dẫn du lịch, với chiếc micro trong tay, cố hết sức góp vui cho một trăm khán giả đang hăng hái trong lúc sáng tinh mơ như thế này.
Elizabeth kéo phanh tay và thở dài thật to. Đây không phải sự kiện hiếm hoi trong thị trấn và cô biết có lẽ sẽ mất thời gian. Cô không nghĩ rằng hai chiếc xe buýt sẽ đỗ lại. Chúng chẳng mấy khi dừng lại trừ khi để khách đi vệ sinh. Dường như xe cộ luôn luôn đi qua Baile na gCroíthe nhưng không bao giờ dừng lại. Cô không trách họ, đây là con đường vô cùng tiện lợi để giúp ta tới được nơi cần đến, nhưng không phải chỗ để quanh quẩn. Xe sẽ đi chậm lại để khách khứa ngắm nghía một chút, nhưng sau đó tài xế sẽ hạ chân xuống và phóng tới cuối đường. 
Không phải vì Baile na gCroíthe không đẹp – đó là điều chắc chắn. Thời khắc huy hoàng nhất của thị trấn là khi nó đoạt giải thị trấn sạch đẹp lần thứ ba liên tiếp. Và khi bạn vào thị trấn, những bông hoa rực rỡ khoe sắc khoe hương trên cầu sẽ bày tỏ thái độ hân hoan chào đón. Cuộc trình diễn hoa đó sẽ tiếp tục khắp thị trấn. Những chậu hoa trên cửa sổ tô điểm cho mặt tiền cửa hàng, những giỏ hoa treo trên các cột đèn sơn đen, cây cối vươn cao dọc tuyến phố chính. Mỗi tòa nhà được sơn một màu khác nhau, và phố chính, con phố duy nhất, là một dải cầu vồng màu lam nhạt và màu xanh bạc hà, hồng da cam, màu hoa cà, vàng chanh và xanh da trời. Vỉa hè sạch sẽ bóng loáng, và ngay khi ngước mắt vượt lên trên những nóc nhà xám đen, bạn sẽ thấy mình đang lọt thỏm giữa những ngọn núi xanh hùng vĩ. Như thể Baile na gCroíthe được bọc trong một cái kén, an toàn dưới sự che chở của Mẹ Tự nhiên. 
Ấm cúng hoặc ngạt thở. 
Văn phòng của Elizabeth đặt cạnh cái bưu điện màu xanh lục và siêu thị màu vàng. Tòa nhà của cô có màu xanh da trời nhạt, nằm trên cửa hàng vải, rèm và bọc đệm của bà Bracken. Nơi đây từng là cửa hàng vật liệu do ông Bracken quản lý, nhưng khi ông mất mười năm trước, Gwen đã quyết định biến nó thành cửa hiệu của mình. Có vẻ như bà đưa ra quyết định hoàn toàn dựa trên suy nghĩ của chồng. Bà mở cửa hàng “vì đó là điều ông Braken muốn”. Mặc dù vậy, Gwen không chịu đi chơi vào dịp cuối tuần hay tham gia bất kỳ hoạt động xã hội nào vì “đó không phải là điều ông Braken muốn.” Theo như Elizabeth nhận thấy, điều khiến ông Braken vui hay không vui có vẻ như gắn chặt với triết lý sống của Gwen.
Hai chiếc xe lách qua nhau từng chút một. Baile na gCroíthe trong giờ cao điểm; kết quả của việc hai chiếc xe buýt quá khổ tránh nhau trên con đường hẹp. Cuối cùng chúng cũng lách qua được, và khi nhìn vào trong xe, Elizabeth không lấy làm buồn cuời khi thấy hướng dẫn viên du lịch mừng rỡ nhảy bật ra khỏi ghế, micro trong tay, đã thành công trong việc biến khoảng thời gian tạm dừng tẻ nhạt thành một chuyến phiêu lưu xe buýt tràn ngập sự kiện trên những con đường ngoại ô Ailen. Tiếng vỗ tay vui vẻ vang khắp xe. Ai ai cũng mừng. Thêm nhiều ánh đèn flash lóe lên qua cửa sổ và hành khách trên cả hai chiếc xe vẫy tay tạm biệt nhau sau khi cùng chia sẻ những giây phút phấn khích buổi sáng. 
Elizabeth tiếp tục lái xe, nhìn qua kính chiếu hậu thấy không khí hân hoan trên chiếc xe đang vui sướng ăn mừng lắng xuống khi họ đối diện với một chiếc xe khác trên chiếc cầu nhỏ dẫn ra khỏi thị trấn. Những cánh tay từ từ hạ xuống và ánh đèn flash tắt ngấm khi các vị khách du lịch lại phải đối mặt với một cuộc giằng co dai dẳng khác. 
Thị trấn này vẫn thường như thế. Gần như nó cố tình làm như vậy. Nó mở rộng vòng tay nồng nhiệt chào đón bạn, cho bạn thấy tất cả những gì nó cần trưng ra với các mặt tiền cửa hàng được trang trí bằng những bông hoa rực rỡ sắc màu. Giống như đưa một đứa trẻ vào cửa hàng bánh kẹo, chỉ cho nó thấy những giá kẹo đủ màu sắc thích mắt khiến người ta chảy nước miếng. Và rồi khi chúng đang đứng đó nhìn quanh với đôi mắt mở to và lòng khấp khởi thì những chiếc nắp lại được đậy lên lọ và đóng thật chặt. Một khi người ta đã nhận ra vẻ đẹp của nó thì cũng là lúc không còn gì để chào mời thêm nữa. 
Chiếc cầu, thật kỳ lạ, dẫn xe cộ dễ dàng vào thị trấn. Nhưng nó lượn theo một hình thù khác thường, khiến việc lái xe rời khỏi thị trấn rất khó khăn. Lần nào điều y cũng làm Elizabeth bực mình. Nó giống con đường chạy từ ngôi nhà thuở nhỏ của Elizabeth; cô nhận thấy không thể rời đi một cách nhanh chóng được. Nhưng có điều gì đó ở thị trấn luôn kéo cô trở lại và đã bao nhiêu năm cô cố gắng chống lại lực hút đó. Cô đã từng chuyển đến sống ở New York. Cô đã đi theo bạn trai, đã có cơ hội thiết kế cho một hộp đêm, chỉ thế thôi. Cô đã yêu nơi đó. yêu thích việc không ai biết tên, khuôn mặt hay lịch sử gia đình cô. Cô có thể mua cà phê, hàng ngàn loại cà phê khác nhau, mà không phải nhận ánh nhìn ái ngại dành cho bất cứ biến cố nào mới xảy ra trong gia đình cô. Không ai biết mẹ cô đã bỏ đi từ lúc cô cònnhỏ, em gái cô là kẻ tự do phóng túng không thể quản lý được còn cha cô gần như chẳng bao giờ nói chuyện với cô. Cô thích được yêu thương ở đó. Ở New York cô có thể là bất kỳ ai cô muốn. Ở Baile na gCroíthe cô không thể trốn tránh được con người thật của mình.
Cô nhận ra mình đã ngân nga suốt dọc đường, cái bài hát ngốc nghếch mà Luke cố thuyết phục cô là do “Ivan” sáng tác. L gọi nó là “bài hát thầm”, và nó dễ thuộc tới mức khó chịu, vui nhộn và lặp đi lặp lại. Cô thôi hát và lái xe vào một chỗ trống trên đường. Cô đẩy chiếc ghế tài xế ngả ra và vươn người với lấy cái vali ở ghế sau. Điều quan trọng hơn cả: cà phê. Baile na gCroíthe vẫn chưa biết đến sự kỳ diệu của Starbucks – thực tế là chỉ đến tháng trước Joe mới chịu cho cô mang cà phê đi, nhưng người chủ quán càng lúc càng trở nên mệt mỏi với việc phải nhắc khách mang trả cốc.
Đôi khi Elizabeth nghĩ cả thị trấn này cần được tiêm một liều cafêin; giống như vào những ngày mùa đông khi nơi này vẫn còn nhắm mắt đi trong cơn mộng du. Nó cần một cú lắc mạnh. Nhưng những ngày hè như hôm nay thì luôn tấp nập người qua lại. Cô vào Joe’sẽ, một cửa hàng sơn màu tím gần như lúc nào cũng vắng tanh vắng ngắt. Người dân thị trấn vẫn chưa quen với khái niệm ăn sáng ở ngoài. 
“À, cô ấy đây, người phụ nữ ấy đây rồi,” Joe cất giọng ê a. “Chắc chắn là cô ấy thèm cà phê đến phát điên lên rồi.” 
“Chào anh, Joe.”
Joe giả bộ xem giờ rồi gõ gõ lên mặt đồng hồ. “Sáng nay hơi muộn đúng không?” Anh ta nhướng mày nhìn cô. “Tôi nghĩ có lẽ cô bị cúm nằm bẹp trên giường rồi. Hình như tuần này nhiều người bị cúm lắm thì phải.” Anh ta cố hạ giọng nhưng cuối cùng thành ra chỉ cúi thấp đầu, còn giọng lại cao hơn. “Chẳng phải Sandy O’Flynn đã nhiễm bệnh ngay sau cái tối biến khỏi câu lạc bộ cùng với P.J.Flanagan sao cái anh chàng cũng bị cúm tuần trước ấy. Cô ta phải nằm bẹp suốt mấy ngày cuối tuần đấy.” Anh ta khịt mũi nghi ngờ. “Có mà đưa cô ta về nhà cái con khỉ. Cả đời tôi chưa từng nghe chuyện gì vô lý đến thế.” 
Cảm giác bực bội trào dâng trong Elizabeth. Cô không quan tâm tới chuyện ngồi lê đôi mách về những người cô không quen biết, đặc biệt khi từ lâu cô đã biết chính gia đình mình cũng là chủ đề cho những cuộc tán gẫu đó.
“Cho tôi một cà phê, Joe.” Cô nói ngắn gọn, phớt lờ lời huyên thuyên của anh ta. “Mang đi. Kem không sữa,” cô nói nghiêm nghị, mặc dù ngày nào cô cũng uống như thế, đồng thời khua khoắng trong túi tìm ví, cố ý cho Joe thấy cô không có thời gian tán dóc. 
Anh ta chậm chạp tiến về phía máy pha cà phê. Điều khiến Elizabeth khó chịu nhất là Joe chỉ bán một loại cà phê. Và là cà phê hòa tan. Elizabeth nhớ những mùi vị đa dạng cô đã được thưởng thức ở những thị trấn khác; cô nhớ mùi vani Pháp ngọt ngào dễ chịu trong quán cà phê ở Paris, vị kem hạnh nhân béo ngậy trong tiệm cà phê náo nhiệt ở New York rồ mùi vị quả hạch Macadamia nồng nàn ở Milan và thứ hương vị cô yêu thích nhất, cà phê dừa Mocha, một hỗn hợp sôcôla dừa đã đưa cô từ chiếc ghế ở công viên Trung tâm tới chiếc ghế nằm phơi nắng ở Caribê. Còn ở Baile na gCroíthe này, Joe đổ đầy ấm nước rồi bật công tắc. Một cái ấm bé tẹo vớ vẩn cho cả quán và anh ta cũng chẳng thèm đun nước sẵn. Elizabeth nhướng mắt. 
Joe nhìn cô chằm chằm. Có vẻ như anh ta đang muốn nói – 
“Sao cô muộn thế?” 
– chính điều đó. 
“Tôi chỉ muộn hơn bình thường năm phút thôi Joe.” Elizabeth nói vẻ hoài nghi.
“Tôi biết, tôi biết, và năm phút đối với cô thì như là cả năm tiếng vậy. Theo thời gian của cô thì loài gấu cũng không có kế hoạch ngủ đông phải không?” 
Dù không muốn, câu nói vẫn làm Elizabeth mỉm cười. 
Joe tủm tỉm cười và nháy mắt. “Thế thì tốt hơn rồi.” Chiếc ấm reo lên báo hiệu nước sôi và anh ta quay đi pha cà phê.
“Mấy cái xe buýt làm tôi muộn giờ,” Elizabeth nói nhỏ, đón tách nước ấm từ tay Joe. 
“À, tôi có thấy.” Anh ta hất hàm chỉ ra ngoài cửa sổ. “Jaimsie thoát khỏi chỗ đó cũng cừ đấy chứ.”
“Jaimsie?” Elizabeth nheo mắt, thêm một chút kem vào ly. Nó tan nhanh và làm chiếc tách đầy đến miệng, Joe nhìn với vẻ khó chịu.
“Jaimsie O’Connor. Con ông Jack.” anh ta giải thích. “Jack mà có cô con gái Mary mới đính hôn với anh chàng người Dublin cuối tuần trước ấy. Sống ở Mayjfair. Năm con. Đứa nhỏ nhất vừa bị bắt dưới đó tuần trước vì ném chai rượu vào Josseph.” 
Elizabeth đứng đờ ra nhìn anh ta một cách vô cảm.
“Josseh McCann,” anh ta nhắc lại, cứ như thể cô bị điên vì không biết những người này vậy. “Con trai của Paddy. Sống ở Newtown. Vợ chết đuối ở đầm lầy năm ngoái. Con gái anh ta là Maggie nói đấy là tai nạn nhưng rõ ràng phải nghi ngờ vì họ suốt ngày gây gổ về chuyện không cho cô ta bỏ đi với gã phá rối người Cahirciveen.”
Elizabeth đặt tiền lên quầy và mỉm cười, không muốn tham gia vào cuộc đối thoại kỳ cục của anh ta lâu hơn nữa. “Cảm ơn Joe,” cô vừa nói vừa bước ra cửa.
“Thôi được rồi,” anh ta thôi huyên thuyên. “Jaimsie là người lái chiếc xe buýt đấy. Đừng quên mang trả tách nhé,” anh ta gọi với theo, và càu nhàu một mình, “Cà phê mang đi, cả đời mày đã bao giờ nghe chuyện gì lố bịch đến thế chưa?” 
Trước khi bước ra ngoài, “Elizabeth hỏi vọng vào, “Joe, anh đã bao giờ nghĩ tới việc mua một chiếc máy pha cà phê chưa? Như thế anh có thể pha cà phê latte, capuchino, espresso, thay vì chỉ có cái thứ bột hòa tan này?” Cô giơ chiếc tách lên.
Joe khoanh tay, tựa vào quầy hàng và đáp lại với giọng chán nản, “Elizabeth, nếu cô không thích cà phê của tôi, thì đừng có uống. Tôi uống trà. Tôi chỉ thích một loại trà thôi. Nó được gọi là Trà. Không có cái tên mỹ miều nào khác.” 
Elizabeth mỉm cuời. “Thực ra có rất nhiều loại trà khác nhau. Trà Tàu…”
“Ôi, cô mang nó đi đi.” Anh ta vẫy tay xua cô đi. “Nếu cô thích thì tất cả chúng ta sẽ uống trà bằng đũa và sôcôla với kem và cà phê giống như chúng là món tráng miệng vậy. Nhưng nếu cô muốn, tại sao tôi lại không đưa ra gợi ý nhỉ: sao không tự mua một cái ấm đặt ở văn phòng và chấm dứt nỗi khổ này cho tôi?”
“Và chấm dứt việc làm ăn luôn,” Elizabeth cười, rồi bước ra ngoài.
Ngôi làng vươn vai ngáp, ngái ngủ rời khỏi giường đến phòng tắm. Chẳng mấy chốc nó sẽ tắm, mặc quần áo và tỉnh như sáo. Như thường lệ, cô đã đi trước nó một bước, cho dù hôm nay cô có đi muộn.
Elizabeth luôn là người đến văn phòng đầu tiên; cô thích sự im lặng, sự tĩnh mịch của văn phòng vào giờ dó. Nó giúp cô tập trung vào những gì cần làm tiếp theo trước khi các đồng nghiệp ầm ĩ của cô ba hoa tán phét xung quanh và trước khi dòng xe cộ đổ ra đường phố. Elizabeth không phải kiểu người vui nhộn hay chuyện. Cũng như việc phải ăn để sống, cô chỉ nói những gì cần phải nói. Cô không phải kiểu người hóng hớt ở các nhà hàng và quán cà phê, cười thầm và đưa chuyện hôm nào đó có ai đó đã nói điều này điều nọ. Đối thoại về những điều vô bổ không làm cô quan tâm.
Cô không chẻ nhỏ hay phân tích những cuộc đối thoại, những ánh mắt, vẻ mặt hay các tình huống. Với cô không có chuyện mập mờ đa nghĩa; lúc nào cũng vậy, cứ ý như thế nào thì cô nói như thế đó. Cô không thích bàn cãi hay tranh luận căng thẳng. Nhưng khi ngồi trong yên lặng của văn phòng nhỏ, cô đoán đó chính là lý do khiến mình không có nhiều bạn bè. Cô đã từng cố gắng hòa nhập, đặc biệt suốt thời đại học khi cô nỗ lực ổn định cuộc sống, nhưng rồi, ngay khi làm thế, cô lại nhanh chóng chán ghét những cuộc trò chuyện huyên thuyên không đâu vào đâu. 
Từ khi còn nhỏ cô đã không mong mỏi có bạn bè. Cô thích ở một mình, với suy nghĩ của riêng cô, và sau này, khi đang tuổi thanh xuân, cô có Saoirse để làm mình xao nhãng. Cô thích cách sống ngăn nắp mà trong đó cô có thể dựa vào bản thân mình và quản lý thời gian hiệu quả hơn khi không có bạn bè. Khi từ New York trở về, cô đã thử mời hàng xóm đến tham gia bữa tiệc  tối tại ngôi nhà mới của cô. Cô đã nghĩ mình sẽ thử một khởi đầu mới, thử kết bạn, giống như hầu hết mọi người, nhưng như thường lệ Saoirse lại đâm bổ vào nhà và trong một cuộc đột kích tàn nhẫn đã thành công trong việc xúc phạm tất cả mọi người trong bàn ăn. Cô kết tội Ray Collins ngoại tình, Bernie Conway từng đi phẫu thuật ngực và ông Kevin Smith sáu mươi tuổi thì hay nhìn cô với ánh mắt khiêu dâm. Kết quả những lời lảm nhảm ầm ĩ của Saoirse là thằng Luke chín tháng tuổi khóc ầm lên, mấy khuôn mặt đỏ bừng ở bàn ăn và một vỉ thịt cừu cháy. 
Tất nhiên hàng xóm của cô không hẹp hòi đến mức cho rằng Elizabeth phải chịu trách nhiệm về cách hành xử của gia đình, nhưng sau vụ đó cô đã bỏ cuộc. Cô không mong muốn có bầu có bạn đến mức có thể đương đầu với cảm giác xấu hổ khi luôn phải giải thích và xin lỗi. 
Sự im lặng có giá trị với nỗi cô hơn ngàn lời nói. Trong im lặng cô tìm thấy sự bình yên và cảm giác rõ ràng sáng sủa. Ngoại trừ ban đêm, khi những ý nghĩ rối tung như mớ bòng bong khiến cô thao thức, như hàng ngàn giọng nói hết nhảy vào lại nhảy ra, liên tục ngắt lời nhau đến nỗi cô gần như không chợp mắt được.
Ngay lúc này cô đang lo lắng về lối hành xử của Luke. Cái nhân vật Ivan này đã luẩn quẩn trong đầu cháu cô quá lâu rồi. Suốt cuối tuần vừa rồi, cô đã quan sát thằng bé đi lại, nói chuyện và chơi trò chơi một mình. Cười phá lên và khúc khích như đang sung sướng nhất đời. Có lẽ cô nên làm gì đó. Edith thì lại không có mặt để chứng kiến hành vi kỳ cục của thằng bé để rồi xử lý bằng một cách tuyệt vời luôn mang đến thành công cho cô ấy. Có lẽ Elizabeth cần tự biết phải làm gì. Một lần nữa những bí ẩn của bổn phận làm mẹ lại ngóc cái đầu xấu xí của chúng lên và cô không có ai để xin lời khuyên. Cũng chẳng mang đến thành công cho cô ấy. Có lẽ Elizabeth cần tự biết phải làm gì. Một lần nữa những bí ẩn của bổn phận làm mẹ lại ngóc cái đầu xấu xí của chúng lên và cô không có ai để xin lời khuyên. Cũng chẳng có tấm gương nào để noi theo. Ồ, cũng không phải sự thực hoàn toàn – cô đã học được những gì không được làm, một bài học cũng đáng giá như bất kỳ bài học nào. Cho đến giờ cô đã tuân theo bản năng của mình, mắc một số sai lầm, nhưng nhìn chung Luke đã trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn và vững vàng. Hay có thể mọi thứ cô làm đều sai. Điều gì sẽ xảy ra nếu Luke trở thành người giống Saoirse? Cô đã làm điều gì sai khi Saoirse còn nhỏ khiến em cô trở thành người như vậy? Elizabeth lầm bầm khó chịu rồi gục đầu lên mặt bàn.
Cô bật máy tính và nhấm nháp cà phê chờ máy khởi động. Rồi cô vào Google, gõ cụm từ “bạn tưởng tượng”, và nhấn nút Tìm kiếm. Hàng trăm trang web hiện ra. Ba mươi phút sau cô đã hiểu rõ hơn về Ivan.
Trước sự ngạc nhiên của cô, cô được biết về những người bạn tưởng tượng khá phổ biến và không phải là vấn đề lớn nếu họ không can thiệp vào cuộc sống bình thường. Mặc dù việc có một người bạn tưởng tượng đã là một sự can thiệp trực tiếp vào cuộc sống bình thường nhưng có vẻ đối với các bác sĩ trực tuyến thì đó không phải là vấn đề. Hết trang này đến trang khác khuyên cô hỏi Luke xem Ivan nghĩ gì và làm gì vì đó là cách hiệu quả để Elizabeth hiểu được Luke nghĩ gì. Người ta khuyến khích Elizabeth xếp chỗ cho người bạn ảo trong bàn ăn và không cần nói rằng “bạn” của Luke chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của nó mà thôi. Cô nhẹ cả lòng khi biết những người bạn tưởng tượng là dấu hiệu của sự sáng tạo chứ không phải của sự cô đơn hay căng thẳng.
Nhưng dù vậy, Elizabeth không dễ dàng chấp nhận được chuyện này. Nó chống lại tất cả những gì cô tin. Thế giới của cô và vùng đất ảo tồn tại trên hai bề mặt khác nhau và cô thấy khó mà đóng kịch được. Cô không thể bắt chước giọng trẻ con khi nói chuyện với trẻ con, không thể giả vờ giấu mặt sau hai bàn tay hoặc giả giọng thành chú gấu bông, thậm chí cô còn không thể đóng kịch ở trường đại học. Cô đã lớn lên mà không có những trò này, không muốn giống mẹ vì sợ cha nổi giận. Cô đã thấm nhuần điều đó từ lúc còn rất nhỏ, nhưng giờ đây các chuyên gia đang khuyên cô phải thay đổi tất cả.
Cô uống nốt ngụm cà phê cuối cùng lạnh ngắt và đọc dòng cuối trên màn hình. 
“Những người bạn tưởng tượng biến mất trong vòng ba tháng, dù bạn có khuyến khích họ hay không.”
Sau ba tháng nữa cô sẽ sung sướng nhìn Ivan ra đi và trở lại cuộc sống bình thường. Cô lật lật quyển lịch và khoanh tròn tháng tám bằng bút đỏ. Nếu đến lúc đó Ivan vẫn chưa ra khỏi nhà cô, thì cô sẽ mở cửa và tự đuổi anh ta đi.

CHƯƠNG 8

Ivan phá lên cười khi xoay tròn trong chiếc ghế da đen đặt tại bàn lễ tân ngoài văn phòng của Elizabeth. Anh có thể nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại của cô vọng ra từ căn phòng bên cạnh, sắp xếp cuộc họp bằng cái giọng người lớn buồn tẻ. Nhưng ngay khi cô gác máy, anh nghe thấy cô lại ngân nga bài hát đó. Anh cười thầm. Bài hát đúng là gây nghiện thật; một khi giai điệu đã vào đầu rồi thì không cách gì ngăn lại được. 
Anh xoay ghế càng lúc càng nhanh hơn, xoay tít trên các bánh xe cho đến khi bụng anh quặn lại và mạch máu trên đầu rần rật. Anh kết luận trò quay ghế đúng là trò anh thích nhất. Ivan biết Luke chắc sẽ thích trò quay ghế và, khi hình dụng khuôn mặt nhỏ buồn bã của cậu tì vào kính xe sáng sớm nay, đầu óc anh trôi lãng đãng và chiếc ghế quay chậm lại. Ivan rất muốn đi thăm trang trại và ông ngoại Luke có vẻ như cũng có thể tham gia một vài trò vui. Xét trên phương diện đó ông giống Elizabeth, hai người già nhoẹt hát tẻ ngắt.
Nhưng dù sao ít nhất cuộc chia ly này cũng giúp Ivan có thời gian quan sát Elizabeth và có thể viết báo cáo về cô. Vài ngày nữa anh có cuộc họp và sẽ trình bày cho cả nhóm về người bạn hiện tại của anh. Họ luôn làm như vậy. Chỉ cần thêm một vài ngày ở cạnh Elizabeth để chứng minh rằng cô không thể nhìn thấy anh và sau đó anh có thể quay lại tập trung vào Luke. Bất chấp bao nhiêu năm kinh nghiệm của mình, có lẽ anh đã bỏ lỡ điều nào đó về Luke. 
Khi đầu Ivan bắt đầu choáng váng thì anh đặt chân xuống sàn để dừng chiếc ghế lại. Anh quyết định nhảy ra khỏi chiếc ghế đang quay, giả vờ như nhảy khỏi một chiếc xe đang chạy. Anh lăn lộn cường điệu trên sàn nhà như người ta vẫn làm trong phim và ngước mắt khỏi quả bóng nơi mình đang núp thấy một cô gái trẻ đứng trước mặt, há hốc miệng nhìn chiếc ghế văn phòng đang xoay tự do. 
Ivan thấy cô nhìn quanh căn phòng xem có ai khác không. Cô nheo mắt, tiến lại chiếc bàn như thể đang đi qua một bãi mìn, rồi đặt túi lên bàn hết sức nhẹ nhàng như sợ làm ảnh hưởng tới cái ghế. Cô nhìn quanh xem có ai quan sát không rồi nhón chân đi quanh kiểm tra chiếc ghế. Cô giơ tay ra như đang cố thuần phục một con ngựa hoang. 
Ivan cười tủm tỉm.
Khi thấy không có gì bất thường, Becca gãi đầu băn khoăn. Có lẽ Elizabeth đã ngồi trên ghế trước khi cô đến. Cô cười mãn nguyện khi hình dung Elizabeth đung đưa một đứa trẻ, tóc buộc chặt đằng sau gáy, bộ vest đen chải chuốt với đôi giày chắc bền huơ huơ trong không khí. Không, bức tranh đó không thích hợp. Trong thế giới của Elizabeth, ghế là để ngồi. Vì thế đó chính xác là điều Becca đã làm và ngay lập tức bắt đầu công việc.
“Chào mọi người,” một lúc sau một giọng nói lảnh lót cất lên từ cửa. Cô nàng Poppy tóc nâu đỏ nhún nhảy bước vào phòng, mặc váy bằng vải bông chéo thêu hoa, giày bệt và áo phông nhuộm màu. Như thường lệ, cả người dính đầy vệt sơn. “Mọi người cuối tuần vui vẻ chứ?” Cô lúc nào cũng ngân nga các câu nói của mình và nhảy múa quanh phòng, vung vẩy hai cánh tay với tất cả sự duyên dáng của một con voi.
Becca gật đầu.
“Tuyệt.” Poppy đứng chống nạnh trước mặt Becca. “Becca, thế cậu làm gì, tham gia nhóm tranh luận chuyên đề à? Hay là hẹn hò tán gẫu với anh chàng nào? Hả?”
Becca lật trang quyển sách cô đang đọc, phớt lờ Poppy.
“Oa, thật không tin nổi, có phong cách đấy. Cậu biết đấy, tớ thật sự thích sự hài hước mà chúng ta có được trong văn phòng này.” 
Becca lật trang.
“Ồ thế à? Thôi được, nếu cậu không phiền thì như thế là đủ thông tin cho bây giờ rồi. Cái gì…?” Cô nhảy phắt ra xa chiếc bàn của Becca và im bặt.
Becca không rời mắt khỏi quyển sách cô đang đọc. “Cả sáng hôm nay nó như thế đấy,” cô nói bằng giọng uể oải chán chường. 
Bây giờ đến lượt Poppy yên lặng.
Sự im lặng kéo dài vài phút trong văn phòng khi Becca đọc sách còn Poppy nhìn chăm chăm vào cảnh tượng trước mắt cô. Từ phòng mình, Elizabeth nhận thấy sự yên lặng giữa hai cô gái và ló đầu ra ngoài cửa.
“Mọi chuyện ổn chứ các cô?” Cô hỏi. 
Chỉ có tiếng kin kít kỳ lạ đáp lời cô. 
“Poppy?” 
Cô gái nói mà không hề quay đầu. “Cái ghế.” 
Elizabeth bước ra khỏi phòng mình. Cô cũng quay đầu về hướng đó. Chiếc ghế loang lổ sơn đằng sau bàn của Poppy về hướng đó. Chiếc ghế loang lổ sơn đằng sau bàn của Poppy, vốn hàng bao tháng nay Elizabeth đã cố thuyết phục Poppy vứt đi, đang tự quay tít, những con vít kin kít rất to. Poppy bật cười bối rối. Cả hai cùng tiến tới gần hơn để xem xét chiếc ghế. Becca vẫn im lặng đọc sách như thể đó là điều bình thường nhất thế giới. 
“Becca,” Elizabeth khẽ cười, “cô đã nhìn thấy chuyện này chưa?” 
Becca vẫn không rời mắt khỏi trang sách. “Nó đã quay như thế cả tiếng rồi,” cô nói nhỏ. “Hết ngừng rồi lại quay.”
Elizabeth nhướng mắt. “Đây có phải sáng tạo nghệ thuật mới của cô không đấy, Poppy?” 
“Ước gì đúng như vậy,” Poppy trả lời, vẫn còn sợ hãi. 
Tất cả im lặng quan sát nó xoay tròn. Kin kít, kin kít, kin kít.
“Có lẽ tôi nên gọi Harry. Chắc là mấy cái vít bị làm sao đó,” Elizabeth lập luận. Poppy nhướng mày hoài nghi. “Thế à, tôi chắc chính mấy con vít làm nó quay tự do đấy,” cô nói mỉa mai, băn khoăn nhìn chiếc ghế sặc sỡ đang quay tít.
Elizabeth nhặt một sợi vải tưởng tượng từ áo khoác của cô rồi hắng giọng. “Cô biết đấy, Poppy, cô thật sự cần phải đem bọc lại chiếc ghế đi; nếu khách hàng đến thì đây không phải cảnh tượng hay ho gì đâu. Tôi chắc Gwen sẽ làm nhanh cho cô.” 
Poppy mở to mắt. “Nhưng đúng ra nó nên như thế mà. Đó là biểu hiện cá tính, biểu hiện cái tôi. Đó là thứ duy nhât tôi để tâm để trí đến trong căn phòng này.” Cô nhìn quanh kinh tởm. “Căn phòng màu be chết tiệt này.” Cô nhấn mạnh từ đó như thể đó là một thứ bệnh. “Và bà Bracken thì dành thời gian ba hoa với những người bạn vô công rỗi việc ngày nào cũng chỉ biết ghế vào thăm bà ta nhiều hơn là làm việc thực sự.”
“Cô biết không phải vậy mà, và nhớ là không phải ai cũng đánh giá cao gu của cô. Hơn nữa, với vai trò công ty thiết kế nội thất, chúng ta nên suy ngẫm ít… mẫu thiết kế phá cách và nhiều hơn về những thứ người ta có thể ứng dụng vào ngôi nhà của mình.” Cô quan sát chiếc ghế thêm một lúc nữa. “Nhìn cứ như nó vừa bị một con chim bụng dạ tệ hại bậy lên vậy.” 
Poppy nhìn cô một cách hãnh diện. “Tôi mừng là ai đó đã hiểu được vấn đề.” 
“Dù sao thì tôi cũng đã để cô dựng tấm vách kia lên còn gì,” Elizabeth hất hàm về phía tấm vách đã được Poppy trang trí bằng đủ mọi màu sắc chất liệu trên đời dùng làm bức tường ngăn cách giữa cô và Becca. 
“Phải, và mọi người thích tấm vách đó,” Poppy nói. “Tôi vừa nhận được ba đơn đặt hàng đấy. “
“Đặt hàng gì? Dỡ nó xuống à?” Elizabeth cười mỉm. Cả hai cùng trầm ngâm ngắm nghía tấm vách, tay khoanh lại, nghiêng đầu sang một bên như đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật trong bảo tàng, trong khi chiếc ghế tiếp tục xoay trước mặt họ. 
Đột nhiên chiếc ghế nảy bật lên và tấm vách cạnh bàn Poppy đổ rầm xuống sàn. Cả ba người phụ nữ nhảy lên và lùi lại một bước. Chiếc ghế bắt đầu quay chậm dần rồi dừng hẳn. 
Poppy đưa tay lên che miệng. “Đó là điềm báo.” Giọng cô nghẹn lại.
Phía bên kia của căn phòng, Becca vốn yên lặng từ này đến giờ bỗng bật cười. 
Elizabeth và Poppy nhìn nhau, sững sờ. 
“Hừm,” Elizabeth chỉ có thể nói thế trước khi từ từ quay lưng trở lại phòng mình.

Nằm trên sàn văn phòng sau khi nhảy từ ghế lên cái thứ mà anh không biết là cái gì, Ivan đưa hai tay ôm đầu cho đến khi căn phòng không quay cuồng nữa. Anh bị đau đầu và đi đến kết luận có thể xoay ghế không còn là trò anh thích nhất nữa. Anh chếnh choáng nhìn theo Elizabeth khi cô bước vào phòng mình và dùng chân đẩy cửa khép lại. Anh bật dậy khỏi sàn lao theo cô, co người lách qua khe cửa trước khi nó đóng lại. Hôm nay thì cô đừng hòng nhốt được anh. 
Anh ngồi trên chiếc ghế (không xoay) đặt phía trước bàn Elizabeth và nhìn quanh phòng. Anh có cảm tưởng như đang ngồi trong phòng hiệu trưởng chờ bị phạt. Nó có không khí của văn phòng hiệu trưởng, yên lặng và căng thẳng, và cũng có mùi như vậy nữa, bên cạnh mùi nước hoa của Elizabeth mà Ivan rất thích. Ivan đã từng đến vài văn phòng hiệu trưởng cùng những người bạn thân trước đây của mình và anh biết quá rõ cảm giác đó là thế nào. Anh và đồng nghiệp đã được dạy là không nên đến trường cùng các bạn thân. Thật sự họ không cần có mặt ở trường và quy định đó được áp dụng khi bọn trẻ bắt đầu gặp rắc rối và phụ huynh bị mời đến. Thay vào đó họ quanh quẩn bên ngoài và ngồi trong sân chờ đến giờ ra chơi. Ngay cả khi bọn trẻ không muốn chơi với họ ở sân trường thì chúng cũng biết là họ có mặt quanh đó, khiến chúng tự tin hơn khi chơi với các bạn. Đây là kết quả của nhiều năm nghiên cứu nhưng Ivan thường phớt lờ tất cả bằng chứng và số liệu này. Nếu bạn thân của anh cần anh ở trường thì anh sẽ ở đó, và chắc chắn anh không sợ vi phạm bất kỳ quy định nào.
Elizabeth ngồi trong chiếc ghế da quá khổ đặt sau cái bàn kính rộng, mặc bộ vest đen giản dị. Theo anh thấy thì có vẻ như đó là thứ duy nhất cô mặc. Màu đen, nâu và xám. Giản dị và quá tẻ nhạt, tẻ nhạt, tẻ nhạt. Chiếc bàn không một vết bẩn, sáng long lanh như vừa được đánh bóng. Trên bàn chỉ có một chiếc máy tính và bàn phím, một quyển sổ công tác dày màu đen và sản phẩm do Elizabeth hối hả hoàn thành, những thứ mà Ivan thấy có vẻ như những mẩu vật liệu chán ngắt được cắt thành các hình vuông nhỏ. Mọi thứ khác đều được xếp gọn gàng trong những ngăn tài liệu màu đen. Tuyệt đối không có bất kỳ thứ đồ trưng bày nào ngoài những tấm ảnh được lồng khung chụp các căn phòng rõ ràng do Elizabeth thiết kế. Cũng giống như ngôi nhà, văn phòng này không mang chút cá tính nào. Chỉ có màu trắng, đen và kính. Anh có cảm giác như mình đang ở trong tàu vũ trụ. Văn phòng hiệu trưởng của một con tàu vũ trụ.
Ivan ngáp. Cô rõ ràng là người nhoẹt hát. Không có ảnh gia đình hay bạn bè, không có những thứ đồ chơi đáng yêu trên máy tính, và Ivan không hề thấy dấu vết nào của bức tranh Luke đã vẽ tặng cô cuối tuần trước. Cô đã nói với cậu bé là sẽ treo nó ở văn phòng. Thứ duy nhất thú vị là bộ sưu tập tách cà phê của quán Joe’s đang để trên bậu cửa sổ. Anh dám cá Joe sẽ không vui vẻ gì về điều đó.
Anh rướn người về phía trước, chống khuỷu tay lên bàn và gí sát mặt vào cô. Khuôn mặt cô chìm trong trạng thái tập rung, vầng trán mịn màng không có nếp nhăn như thường thấy. Đôi môi bóng có một mùi thơm mà Ivan nghĩ là mùi dâu tây nhẹ nhàng mím vào rồi lại mở ra. Cô lặng lẽ ngân nga. 
Chính lúc đó, nhận xét của anh về cô lại thay đổi. Anh không còn thấy cô là bà hiệu trưởng như khi cô ở giữa những người khác; cô đã trở nên thanh thản, điềm tĩnh, không ưu phiền, không giống cung cách bình thường của cô trong lúc suy nghĩ một mình. Anh đoán là do cô không lo lắng. Sau khi quan sát cô một lúc, mắt Ivan chạm vào tờ giấy cô đang dùng. Cô cầm chiếc bút chì màu nâu và đang tô màu bức vẽ phòng ngủ. 
Mắt Ivan sáng lên. Cho đến giờ thì tô màu là trò anh thích nhất. Anh đứng dậy khỏi ghế, tiến đến sau cô để nhìn rõ hơn cô đang làm gì và xem liệu cô có tô trật ra ngoài đường viền không. Cô thuận tay trái. Anh vươn người qua vai cô và đặt tay lên chiếc bàn bên cạnh để đứng cho vững. Anh đứng gần tới nỗi có thể ngửi thấy mùi dừa trên tóc cô. Anh hít thật sâu, cảm thấy những sợi tóc của cô cọ vào mũi. 
Elizabeth dừng tô một lát, nhắm mắt, ngả đầu ra sau, thư giãn hai vai, hít một hơi thở sâu và cười nhẹ với mình. Ivan cũng làm y như thế và cảm thấy làn da cô chạm vào má anh. Cả người anh ngứa ran. Trong một thoáng, anh có cảm giác thật kỳ cục, một cảm giác kỳ cục dễ chịu. Giống như cảm giác khi được ai đó ôm trong vòng tay ấm áp, à điều này cũng hay vì cho đến giờ ôm hôn là chuyện anh thích nhất. Anh cảm thấy như mê sảng, hơi chếnh choáng nhưng không hề giống cái chếnh choáng lúc quay ghế. Cảm giác này dễ chịu hơn nhiều. Anh giữ cảm giác đó vài phút cho đến khi cả hai đồng thời mở mắt và nhìn chằm chằm vào bức vẽ phòng ngủ. Bàn tay cô rà trên chiếc bút chì màu nâu khi cô cân nhắc có cầm nó lên không.
Ivan khẽ lẩm bẩm. “Elizabeth, đừng có dùng màu nâu nữa. Nào, cho một tí màu sắc vào chứ, màu vàng chanh chẳng hạn,” anh thì thầm vào tai cô, hoàn toàn ý thức được rằng cô không thể nghe thấy anh.
Những ngón tay của cô lơ lửng phía trên chiếc bút chì như thể có một lực nam châm đang ngăn không cho cô chạm vào nó. Cô di chuyển chậm chạp từ chiếc bút nâu sôcôla đến màu vàng chanh. Cô khẽ cười như ngạc nhiên trước sự lựa chọn của mình rồi thận trọng cầm chiếc bút lên như đó là lần đầu tiên vậy. Cô di chuyển chiếc bút giữa các ngón tay như thể cầm bút là việc lạ lẫm đối với cô. Cô bắt đầu chậm chạp tô những chiếc gối rải rác trên giường, tua trên dây buộc rèm, sau đó đến những vật dụng lớn hơn như tấm trải cuối giường, và cuối cùng là cái đi văng ở góc phòng.
“Tốt hơn nhiều rồi,” Ivan thầm thì, cảm thấy tự hào. 
Elizabeth mỉm cười rồi lại nhắm mắt, hít thở chậm và sâu. 
Đột ngột có tiếng gõ cửa. “Tôi vào được không?” Poppy ngân lên.
Elizabeth mở bừng mắt, thả chiếc bút chì tội lỗi rơi xuống như thể nó là thứ vũ khí nguy hiểm. “Được,” cô nói to, ngồi thẳng lại trên ghế, vai sượt qua ngực Ivan. Elizabeth nhìn quanh quất sau lưng, đưa tay chạm nhẹ lên vai rồi quay lại đối diện Poppy, người đang nhảy bổ vào phòng với đôi mắt sáng lên vì phấn khích. 
“Được rồi, Becca vừa mới cho tôi biết chúng ta sẽ có một cuộc họp khác với mấy tay khách sạn tình yêu đó.” Lời cô nói cũng nối vào nhau như cô đang hát. 
Ivan ngồi trên bệ cửa sổ đằng sau chiếc bàn của Elizabeth và duỗi thẳng hai chân. Cả anh và cô đều cùng lúc khoanh hai tay lại. Ivan mỉm cười.
“Poppy, làm ơn đừng có gọi nó là ‘khách sạn tình yêu’ nữa,” Elizabeth mệt mỏi dụi mắt. Ivan thất vọng. Cái giọng nhoẹt hát ấy quay lại rồi.
“Được rồi, vậy thì ‘khách sạn’ thôi vậy,” Poppy nhấn mạnh từ đó. “Tôi có một vài ý tưởng đấy. Tôi đang nghĩ đến đệm nước hình trái tim, bồn tắm nước nóng, máng sâm panh xuất phát từ tủ đầu giường.”
Cô hạ thấp giọng thành một tiếng thì thầm phấn khích. “Tôi đang nghĩ Thời Lãng mạn gặp nghệ thuật trang trí. Caspar David Friedrich gặp Jean Dunand. Sẽ là một sự bùng nổ của màu đỏ thắm, đỏ tía và màu mận chín, khiến ta có cảm giác như được bao bọc trong một cái kén bằng nhung vậy. Nến ở khắp nơi. Phòng ngủ kiểu Pháp kết hợp với…” 
“Las Vegas,” Elizabeth kết thúc một cách khô khan.
Poppy dừng lời và khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng. 
“Poppy,” Elizabeth thở dài, “trước đây chúng ta đã thử những thứ này rồi. tôi nghĩ lần này cô nên bám theo hồ sơ đã định thôi.” 
“À,” cô ngã ngửa ra sau như bị bắn vào ngực, “nhưng mà hồ sơ này thật tẻ nhạt.” 
“Thấy chưa, thấy chưa!” Ivan đứng dậy vỗ tay. “Nhoẹt hát,” anh nói to vào tai Elizabeth.
Elizabeth do dự gãi gãi tai. “Tôi lấy làm tiếc là cô lại cảm thấy thế, Poppy, nhưng không may cái cô cho rằng tẻ nhạt lại chính là cách người ta lựa chọn trang trí nhà mình. Những không gian dễ sống, thoải mái và yên bình. Sau một ngày làm việc vất vả, người ta không muốn trở về một ngôi nhà tràn ngập tiếng màu sắc la hét khiến họ đau cả đầu. Với môi trường làm việc căng thẳng thì người ta muốn một ngôi nhà dễ quản lý, thanh bình và thư giãn.” Đó là bài diễn thuyết cô trình bày với mọi khách hàng. “Và đây là khách sạn, Poppy ạ. Chúng ta cần thu hút mọi đối tượng khách hàng chứ không phải chỉ một số ít, rất ít người muốn nằm trong cái kén bằng nhung,” cô lạnh lùng nói thêm. 
“Thôi được rồi, tôi cũng không biết nhiều người chưa từng nghỉ trong cái kén nhung, đúng không? Tôi không nghĩ rằng tất cả mọi người đều ghét ít nhất là trên trái đất này.” Cô vẫn cố. “Có thể nó sẽ khuấy động một vài ký ức dễ chịu nào đó đối với mọi người.” 
Elizabeth có vẻ khó chịu.
“Elizabeth.” Poppy lầm bầm tên cô và ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện. “Chị phải để tôi lưu dấu ấn của mình trên cái gì đó chứ Ở đây tôi cảm thấy bị gò ép quá, cứ như những dòng sáng tạo của tôi không được phép chảy vậy – ôi, đẹp thật,” cô nói vui vẻ, vươn người nhìn trang giấy trước mặt Elizabeth. “Sôcôla và vàng chanh đi với nhau tuyệt thật. Điều gì đã khiến chị có ý tưởng đó vậy?”
Ivan trở lại bên cạnh Elizabeth và cúi xuống quan sát khuôn mặt cô. Elizabeth nhìn chằm chằm bản phác thảo trước mặt như mới thấy nó lần đầu tiên. Cô nhăn mặt nhưng rồi lại giãn ra. “Quả thực tôi không biết. Nó chỉ,” cô nhắm mắt một lát, thở sâu và nhớ lại cảm giác đó, “nó chỉ giống như… đột nhiên lướt qua đầu tôi.” 
Poppy mỉm cười gật đầu thích thú. “Chị thấy không, giờ chị hiểu tôi cảm thấy thế nào rồi đấy. Tôi không thể kìm nén sự sáng tạo của mình, chị hiểu không? Tôi biết chính xác điều chị muốn nói. Đó là một thứ bản năng tự nhiên,” mắt cô sáng long lanh và giọng cô hạ xuống thành tiếng thì thầm,” như tình yêu vậy.”
“Nghe thấy không, nghe thấy không!” Ivan nhắc lại, vẫn quan sát Elizabeth, gần cô tới mức mũi anh gần như chạm vào má cô, nhưng lần này đó là một tiếng thì thầm nhẹ nhàng thổi bay những sợi tóc để xõa gần tai cô.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+