Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Nếu em thấy anh bây giờ – Chương 09-10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 9

“Poppy, cô gọi tôi à?” Một lúc sau trong ngày hôm đó, Elizabeth hỏi vọng ra từ dưới chồng thảm mẫu trên bàn. “Không, vẫn không,” tiếng đáp uể oải, chán nản. “Và làm ơn hãy kiềm chế đừng có làm phiền tôi nữa vì tôi đang phải đặt hai ngàn thùng sơn màu hoa mộc lan làm cho các dự án sắp tới của chúng ta. Có lẽ còn lên kế hoạch trước cho hai mươi năm nữa,” cô càu nhàu, rồi lầm bầm đủ to để Elizabeth nghe được,” vì có vẻ như chúng ta sẽ không sớm thay đổi ý tưởng đâu.” 
“Ồ, được thôi,” Elizabeth cười, đầu hàng. “Cô có thể đặt màu khác nữa.” 
Poppy gần như ngã khỏi ghế vì mừng.
“Đặt thêm mấy trăm thùng màu be nữa, nếu cô thích. Nó được gọi là ‘Barley’.” 
“Ha ha,” Poppy cười khô khan.
Ivan nhướng mày về phía Elizabeth. “Elizabeth, Elizabeth,” anh hát, “có phải cô vừa làm trò gì buồn cười không? Tôi chắc là đúng đấy.” Anh nhìn thẳng vào cô, khuỷu tay tì trên bàn. Anh thở dài, thổi những sợi tóc để xõa của của cô.
Elizabeth đứng sững, đảo tròng mắt từ trái sang phải và hoài nghi rồi lại tiếp tục làm việc. 
“Ồ, thấy cô ấy đối xử với tôi thế nào chưa?” Ivan nói giọng cường điệu, đưa tay lên trán và giả vờ ngất xuống chiếc tràng kỷ bọc da ở góc phòng. “Cứ như tôi không có mặt ở đây vậy,” anh tuyên bố. Anh co chân ngước mắt lên trần nhà. “Quên chuyện đang ở trong văn phòng hiệu trưởng đi, ở đây giống như trong phòng bác sĩ tâm lý ấy.” Anh nhìn những vết nứt trên trần và giả giọng Mỹ. “Bác sĩ thấy đấy, nó bắt đầu khi Elizabeth cứ phớt lờ tôi mãi,” anh nói to. “Nó làm tôi cảm thấy bị ruồng rẫy, cô đơn, rất rất cô đơn. Cứ như tôi không tồn tại vậy. Cứ như tôi chẳng là gì cả,” anh cường điệu. “Cuộc đời tôi rối tung lên.” Anh giả vờ khóc. “Tất cả là lỗi của Elizabeth.” Anh dừng lại quan sát một lúc trong khi cô so thảm với vải và bảng màu. Khi lại cất tiếng, giọng anh đã trở lại bình thường và anh nói nhỏ, “Nhưng chính cô ấy có lỗi trong việc không thể nhìn thấy tôi, vi cô ấy quá sợ hãi đến mức không muốn tin. Có phải không Elizabeth?”
“Cái gì?” Elizabeth lại hét lên. 
“Chị bảo sao, ‘cái gì’ là cái gì?” Poppy cáu kỉnh hét lại. “Tôi có nói gì đâu chứ!” 
“Cô gọi tôi.”
“Không, tôi không gọi, chị lại nghe thấy các giọng nói rồi, và xin chị đừng có ngân nga cái bài hát dở hơi đấy nữa!” Poppy thét lên.
“Bài hát nào?” Elizabeth nhăn mặt. 
“Cái thứ quỷ quái gì đấy mà chị ngâm ngợi suốt cả sáng nay. Nó làm tôi phát điên.”
“Xin cảm ơn rất nhiều!” Ivan tuyên bố, đứng dậy và nghiêng mình chào rất kịch trước khi thả mình rơi phịch xuống ghế. “Tôi sáng tác bài hát này đấy. Andrew Lloyd Webber, ông thật tuyệt vời.”
Elizabeth tiếp tục làm việc. Cô lại bắt đầu ngân nga, rồi ngay lập tức im bặt. 
“Cô thấy đấy, Poppy,” Ivan gọi vọng ra phòng ngoài, “tôi nghĩ Elizabeth nghe thấy tôi đấy.” Anh khoanh tay trước ngực rồi nghịch nghịch hai ngón tay cái. “Tôi nghĩ là cô ấy nghe thấy tôi rất rõ. Có phải không Elizabeth?” 
“Lạy Chúa toàn năng.” Elizabeth làm rơi mảnh thảm mẫu xuống bàn. “Becca, cô gọi tôi à?”
“Không.” Giọng Becca gần như không thể nghe thấy. 
Mặt Elizabeth đỏ bừng và có vẻ bối rối, xấu hổ vì tỏ ra ngốc nghếch trước nhân viên của mình. Cô gắng lấy lại bình tĩnh, cô gọi nghiêm nghị, “Becca, cô có thể đến tiệm của Joe mua cho tôi một cốc cà phê không?” 
“À, tiện thể,” Ivan hát, thích thú, “đừng quên bảo cô ấy mang một cái cốc trả cho Joe. Joe sẽ mừng đấy.”
“Ồ,” Elizabeth búng ngón tay như vừa nhớ ra điều gì, “cô mang theo cái cốc này nhé.” Cô đưa cho Becca một cái cốc đựng cà phê. “Joe sẽ,” cô dừng lại và có vẻ bối rối, “mừng đấy.”
“Ồ, cô ấy có thể nghe thấy tôi ngon lành,” Ivan cười phá lên. “Chỉ là cô ấy không tự thừa nhận thôi. Cái đầu óc luôn tự chủ không cho phép cô ấy thừa nhận. Đối với cô ấy mọi thứ đều là trắng và đen,” anh thêm, “và be. Nhưng tôi sẽ khuấy động mọi thứ quanh đây một chút và chúng ta sẽ vui vẻ. Đã từng vui bao giờ chưa Elizabeth? Vui vẻ ấy?” Đôi mắt anh nhảy múa vẻ ranh mãnh. 
Anh đu chân ra xa chiếc ghế và nhảy lên đứng thẳng. Anh ngồi trên mép bàn của Elizabeth, liếc nhìn tờ giấy in các thông tin tải được trên mạng về những người bạn tưởng tượng. Anh tặc lưỡi rồi lắc đầu. “Không, cô không tin cái mớ vớ vẩn không đâu vào đâu đấy, đúng không Lizzie? Tôi gọi cô là Lizzie được chứ?”
“Ồ,” Ivan dịu dàng nói, “cô không thích được gọi là Lizzie phải hông?” 
Elizabeth khẽ nuốt nước bọt. 
Anh nằm xoài ra bàn, đè lên những tấm thảm mẫu và gối đầu lên tay. “Thôi được, tôi có tin cho cô đây,” anh hạ giọng thành tiếng thầm thì, “tôi tồn tại thật đấy. Và tôi sẽ không đi đâu cho đến khi cô mở to mắt ra và nhìn thấy tôi.”
Elizabeth ngừng nghịch nghịch bảng màu và chậm chạp ngước mắt. Cô nhìn quanh căn phòng rồi xoáy ánh mắt vào khoảng trống trước mặt. Vì một lý do nào đó, cô thấy thanh thản, thanh thản hơn nhiều so với những gì cô đã cảm thấy suốt một quãng thời gian dài trước đó. Cô như bị thôi miên, nhìn vào khoảng không vô định nhưng không thể chớp mắt hay nhìn đi chỗ khác, cảm giác được bao bọc trong sự ấm áp và an toàn.
Đột nhiên cửa ra vào của văn phòng cô bật mở, nhanh và mạnh đến nỗi tay nắm cửa đập vào tường. Elizabeth và Ivan giật nảy người hoảng hốt.
“Ồ, xin lỗi đã làm phiền đôi chim uyên ương nhé,” Saoirse cười khúc khích ở cửa ra vào.
Ivan nhảy khỏi bàn.
Bối rối, Elizabeth ngay lập tức dọn dẹp lại bàn, một phản xạ hoảng hốt tự nhiên trước cuộc viếng thăm bất ngờ của em gái. Cô vuốt thẳng chiếc áo vest và đưa tay lên vuốt tóc.
“Ôi, không cần dọn dẹp vì tôi đâu,” Saoirse phẩy tay thô bạo, nhai kẹo cao su tóp tép. “Chị đúng là rách việc, chị biết không. Cứ bình tĩnh.” Mắt cô ta đảo lên đảo xuống xem xét khoảng không bên cạnh bàn Elizabeth với vẻ nghi ngờ. “Thế chị không định giới thiệu em à?” 
Elizabeth nheo mắt quan sát cô em gái. Saoirse luôn làm cô lo lắng bởi lối cư xử điên khùng và những cơn thịnh nộ bất chợt. Dù có rượu hay không, lúc nào Saoirse cũng như vậy – khó đối phó. Thật ra Elizabeth không tài nào biết chắc Saoirse đang say hay tỉnh. Saoirse chưa bao giờ phát hiện ra năng khiếu của mình; cô ta chưa bao giờ phát triển thành một người có cá tính hay nhận thức được cô ta là ai, cô ta muốn gì, điều gì làm cô ta hạnh phúc hay cô ta muốn đi đến đâu trên con đường đời. Cô ta vẫn không biết. Cô là sự pha trộn của những tính cách chưa từng được phép phát triển. Elizabeth không biết nếu em gái mình không nghiện rượu thì cô ta sẽ thành người như thế nào. Cô e rằng nó chỉ giảm bớt một vấn đề trong một danh sách rất dài.
Hiếm khi Elizabeth bắt được Saoirse vào phòng một mình để nói chuyện – cũng như một đứa trẻ đơn độc ngoài đồng cố gắng bắt con bướm cho vào lọ. Nhìn thì thấy chúng thật đẹp, làm bừng sáng cả căn phòng nhưng chẳng bao giờ đậu xuống nơi nào đủ lâu để bị bắt lại. Elizabeth cứ mãi đuỏi theo và khi cô may mắn tóm được em gái thì Saoirse luôn hoảng hốt đập cánh hòng thoát ra. 
Khi ở cạnh Saoirse, cô cố gắng hết sức để hiểu và đối xử với Saoirse bằng sự cảm thông thương xót mà em cô đáng được nhận. Cô đã học được điều đó khi nhờ đến sự giúp đỡ của chuyên gia. Cô muốn nhận được lời khuyên từ tất cả những nơi có thể để giúp em gái. Cô cần biết những từ ngữ kỳ bí khó hiểu để nói với Saoirse trong những lần viếng thăm hiếm hoi của người em gái. Cho nên ngay cả khi Saoirse đối xử chẳng ra gì với Elizabeth, cô vẫn thông cảm và khoan dung vì cô sợ sẽ mất Saoirse mãi mãi, sợ em gái còn mất kiểm soát nhiều hơn nữa. Mặt khác, cô cảm thấy mình có trách nhiệm trông nom em. Nhưng chủ yếu là do cô đã mệt mỏi với việc chứng kiến tất cả những con bướm xinh đẹp trong cuộc đời mình bay đi.
“Giới thiệu em với ai?” Elizabeth trả lời dịu dàng. 
“Ôi, đừng có lên giọng với tôi. Nếu chị không muốn giới thiệu thì cũng được thôi.” Cô ta quay sang cái ghế trống. “Chị ấy xấu hổ về tôi, anh thấy rồi chứ. Chị ấy nghĩ tôi đã bôi nhọ ‘danh tiếng’ của chị ấy. Anh biết mấy người hàng xóm hay đưa chuyện thế nào rồi chứ gì,” cô cười cay đắng. “Hoặc cũng có thể chị ấy sợ tôi làm anh chạy mất. Từng xảy ra với anh chàng trước, anh thấy đấy. Anh ta…” 
“Được rồi, được rồi Saoirse,” Elizabeth cắt ngang vở kịch của cô ta. “Nghe này chị mừng là em đã ghé  qua vì chị có chuyện muốn nói với em đây.” 
Saoirse nhún nhảy hai đầu gối. Hàm vẫn nhai kẹo tóp tép.
“Hôm thứ Sáu Colm đã mang xe về cho chị và nói rằng họ đã bắt giữ em. Chuyện này nghiêm trọng đấy Saoirse. từ giờ cho đến lúc ra tòa em phải thật sự cẩn thận đấy. Còn vài tuần nữa thôi và nếu em làm bất cứ chuyện gì… khác, nó sẽ ảnh hưởng tới phán quyết đấy.” 
Saoirse trợn mắt, “Elizabeth, thư giãn đi! Họ làm gì được tôi chứ? Nhốt tôi hàng năm trời vì đã lái xe của chị gái mình trên đường hai phút à? Họ không thể tước bằng của tôi vì tôi không có bằng và nếu họ không bao giờ cấp bằng cho tôi thì tôi cũng chẳng quan tâm vì tôi không thèm. Tất cả những gì họ có thể làm là bắt tôi đi lao động công ích vớ vẩn vài tuần là cùng, có thể là giúp mấy bà cụ qua đường hay là gì đấy. Sẽ ổn cả thôi.” Cô ta thổi bong bóng rồi cho nó nổ bụp trên đôi môi nứt nẻ. 
Elizabeth mở to mắt không tin nổi vào tai mình. “Saoirse, em không mượn xe của chị. Em lấy nó đi khi chưa được chi cho phép và em không có bằng. Thôi nào,” giọng cô vỡ ra, “em không ngốc, em biết rõ hành động đó là sai mà.”
Elizabeth ngừng lời và cố lấy lại bình tĩnh. Lần này cô sẽ nói chuyện thẳng thắn được với nó. Nhưng dù cho lần nào tình hình cũng giống y như nhau, thì Saoirse sẽ vẫn tiếp tục phủ nhận. Elizabeth nuốt nước bọt một cách khó khăn.” 
“Nghe này,” Saoirse nói giọng bực bội, “tôi đã hai mươi hai tuổi rồi và đang làm đúng những gì tất cả mọi người trong độ tuổi của tôi làm – đi chơi và vui vẻ.” Giọng cô ta trở nên cáu kỉnh. “Thế đấy, hồi bằng tuổi tôi chị không được sống vui vẻ không có nghĩa là tôi cũng phải như vậy.” Đôi cánh của cô ta đang đập loạn xa như thể cô ta bị nhốt trong lọ và đang nghẹt thở.
Đó là vì tôi còn bận nuôi dạy cô, Elizabeth giận dữ nghĩ thầm. Và rõ ràng cũng đã thực hiện việc đó rất tệ.
“Anh định ngồi đây nghe hết chuyện của chúng tôi hay sao hả?” Saoirse cắm cảu nói với chiếc đi văng.
Elizabeth nhăn mặt rồi hắng giọng. “Nhưng còn những gì Paddy nói thì sao? Cho dù em có nghĩ mình chẳng làm gì sai hay không thì cũng không quan trọng. Cảnh sát nghĩ em sai.”
Saoirse nhai kẹo và đôi mắt xanh lạnh lùng của cô ta tối sầm lại. “Đến đi tè tập thể ở nhà máy bia Paddy cũng không tổ chức nổi. Anh ta không có lý do thích đáng để kết tội tôi vì bất cứ chuyện gì. Trừ khi vui chơi bỗng nhiên trở thành bất hợp pháp.” Đập cánh, đập cánh. 
“Thôi nào, Saoirse,” ELizabeth nói giọng nhẹ nhàng, “em làm ơn hãy nghe chị. Lần này họ làm thật đấy. Chỉ cần… chỉ cần hạn chế một chút về chuyện, ờ…,” cô ngừng, “chuyện uống rượu, được không?” 
“Ôi, đừng có lải nhải chuyện đó nữa,” mặt Saoirse nhăn nhúm. “Im đi, im đi, tôi chán nghe chị nói lắm rồi.” Cô ta đứng thẳng dậy. “Việc tôi uống rượu chẳng có vấn đề gì hết. Chính chị mới là người có vấn đề, luôn nghĩ rằng mình vô cùng hoàn hảo.” Cô ta mở cửa và hét to cho mọi người đều nghe thấy, “Ồ, cả anh nữa,” cô ta hất hàm về phía chiếc đi văng, “tôi nghĩ anh cũng chẳng thọ lâu đâu. Cuối cùng thì bọn họ đều bỏ đi hết, phải không, Lizzie?” Cô ta phun ra cái tên. 
Mắt Elizabeth long lanh những giọt lệ tức giận. 
Saoirse đóng sầm cửa lại. Cô ta đã mở được nắp lọ và lại tự do bay lượn một lần nữa.  Tiếng sập cửa làm cả người Elizabeth rung động. Căn phòng yên lặng đến mức con ruồi lúc nãy còn vo ve giờ cũng đã đậu xuống cái chụp đèn. Một lát sau có tiếng gõ cửa rất nhẹ. 
“Chuyện gì vậy?” Cô cáu kỉnh.
“Là tôi, ờ, Becca đây,” tiếng đáp vang lên khe khẽ, “mang cà phê cho chị?” 
Elizabeth vuốt lại tóc và lau mắt. “Vào đi.”
Khi Becca rời khỏi phòng, Elizabeth để ý thấy Saoirse đang quay trở lại xuyên qua khu vực lễ tân. 
“À, nhân tiện, tôi quên không hỏi vay chị vài euro.” Giọng cô ta nhỏ nhẹ hơn. Lần nào muốn nhờ vả gì đó em cô cũng xử sự như vậy. 
Tim Elizabeth chùng xuống. “Bao nhiêu?” 
Saoirse nhún vai. “Năm mươi.” 
Elizabeth thò tay vào túi. “Em vẫn ở nhà trọ B&B à?” 
Saoirse gật đầu.
Cô rút ra tờ năm mươi euro và ngừng một chút trước khi đưa cho Saoirse. “Để làm gì thế?” 
“Ma túy, Elizabeth ạ, nhật nhiều nhiều ma túy,” Saoirse nói gay gắt. 
Vai Elizabeth chùng xuống, “Chị chỉ có ý …”
“Đồ tạp phẩm – chị biết đấy, bánh mì, sữa, giấy vệ sinh. Những thứ như thế.” Cô ta giật tờ giấy bạc mới cứng ra khỏi tay Elizabeth. “Không phải tất cả chúng ta đều sướng như tiên đâu, chị biết rồi đấy.” Cô ta cầm một miếng vải vụn trên bàn lên rồi ném về phía cô chị. 
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng cô ta trong khi Elizabeth đứng một mình giữa văn phòng quan sát mảnh lụa đen bay lững đững về phía tấm thảm trắng. 
Cô biết cảm giác khi rơi thì thế nào.

CHƯƠNG 10

Vài giờ sau, Elizabeth tắt máy tính, dọn lại bàn lần thứ hai mươi và rời văn phòng. Becca và Poppy đang đứng cạnh nhau nhìn chằm chằm chiếc ghế đang lặng lẽ quay. Cô chậm chạp tiến lại gần nó, từng phân từng phân một. Khi cô bước đến rất gần, nó ngừng quay.
“Đồ nhát gan,” Elizabeth lẩm bẩm. 
Cô nhìn quanh để đảm bảo cô chỉ có một mình rồi chậm chạp nắm lấy tay ghế và ngồi xuống. Không có gì xảy ra. Cô đứng bật dậy rồi ngồi xuống vài lần, nhìn sang hai bên và phía dưới ghế nhưng vẫn chẳng có gì xảy ra cả. Ngay khi cô toan đứng dậy bỏ đi thì chiếc ghế bắt đầu chuyển động. Lúc đầu quay chậm sau quay nhanh dần nhanh dần. Cảm thấy lo lắng, cô định nhảy ra, nhưng nó xoay càng lúc càng nhanh thì cô bắt đầu cười khúc khích. Cô càng cười to thì chiếc ghế càng xoay nhanh. Hai bên sườn của cô đau nhức. Cô không thể nhớ lần cuối cùng cô có cảm giác trẻ trung như thế, chân giơ cao, bàn chân đung đưa, tóc bay trong gió là khi nào. Cuối cùng, sau một hồi, chiếc ghế quay chậm lại và dừng hẳn, Elizabeth lấy lại nhịp thở.
Nụ cười của cô nhạt dần, tiếng cười trẻ thơ trong đầu cũng tắt. Tất cả những gì còn lại cùng cô là sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng trống. Cô bắt đầu lẩm nhẩm hát, mắt quét ngang chiếc bàn lộn xộn tài liệu, những tuýp sơn mẫu, bản vẽ và tạp chí nội thất của Poppy. Mắt cô dừng lại ở một khung ảnh màu vàng. Bên trong là ảnh Poppy, hai cô em gái, ba ông anh trai và cha mẹ họ, tất cả chen chúc trên chiếc sôpha như một đội bóng. Sự giống nhau giữa họ thật rõ ràng. Họ đều có mũi nhỏ, đôi mắt xanh nheo lại khi cười. Ở góc khung ảnh là những tấm hình hộ chiếu của Poppy và bạn trai, trong ba tấm đầu tiên cả hai đều nhăn mặt làm trò trước ống kính. Nhưng tấm thứ tư là cảnh hai người đang nhìn nhau đắm đuối. Một khoảnh khắc giữa họ đã được vĩnh viễn lưu trong tấm ảnh.
Elizabeth ngừng hát và nuốt nước bọt. Cô từng biết cái nhìn đó.
Cô tiếp tục nhìn tấm ảnh chăm chú, cố gắng không nhớ lại những lần đó, nhưng một lần nữa, cô lại thua, lại chìm trong một đại dương ký ức đang nhấn chìm đầu óc cô. 
Cô bắt đầu khóc. Những tiếng nấc nhỏ ban đầu chẳng mấy chốc đã bật ra khỏi miệng cô thành những tiếng nức nở đau đớn từ sâu thẳm trái tim. Cô có thể nghe thấy nỗi đau của chính mình. Mỗi giọt nước mắt là một tiếng kêu cứu chưa từng được trả lời, và bây giờ cô cũng không mong có người trả lời. Điều đó khiến cô càng khóc dữ dội.

Elizabeth lấy bút đỏ đánh dấu một ngày nữa trên quyển lịch. Hôm nay là tròn ba tuần mẹ cô đi. Cho đến giờ nó không phải quãng thời gian dài nhất nhưng đủ lâu đối với Elizabeth. Cô giấu quyển lịch dưới gầm giường rồi đi ngủ. Bố cô đã bắt cô về phòng từ ba tiếng trước vì ông đã phát chán việc cô cứ bồn chồn đi đi lại lại trước cửa sổ phòng khách. Suốt từ lúc đó cô đã chật vật giữ cho mắt mình không nhắm lại. Cô cần phải đấu tranh chống lại cơn buồn ngủ để không bỏ lỡ thời điểm mẹ cô về. Đây là những giờ phút hạnh phúc nhất vì mẹ cô đang ở trong tâm trạng vui vẻ nhất, mừng rỡ vì được ở nhà, nói với Elizabeth bà nhớ cô như thế nào, ôm cô chặt cứng và hôn cô nhiều tới nỗi Elizabeth chẳng còn nhớ là đã từng buồn nữa.
Mẹ cô sẽ lướt qua khắp các phòng như thể hai bàn chân không hề chạm đất. Lời nói của bà là những tiếng thì thầm phấn khích, giọng bà khẽ khàng tới mức Elizabeth có cảm giác gừng lời bà thốt ra đều là một bí mật. Mắt bà sáng long lanh vui sướng khi kể cho con gái nghe về những chuyến phiêu lưu và những người bà gặp trên đường đi. Elizabeth chắc chắn không muốn đi ngủ để bỏ lỡ toàn bộ sự kiện này. 
Elizabeth lại nhảy ra khỏi giường và vỗ làn nước lạnh buốt từ bồn nước trong phòng lên mặt. Tỉnh táo, Elizabeth, tỉnh táo, cô tự nói với mình. Cô dựng gối dựa vào tường và ngồi thẳng trên giường, nhìn chằm chằm xuyên qua tấm rèm mở ra con đường tối om dẫn vào bóng tối. Cô không hề nghi ngờ chuyện mẹ cô sẽ về tối nay vì bà đã hứa như vậy. Và bà chắc chắn phải giữ lời vì mai là sinh nhật lần thứ mười của Elizabeth và bà sẽ không bỏ lỡ. Mới mấy tuần trước thôi chẳng phải bà đã hứa với Elizabeth là họ sẽ thỏa thích ăn bánh sinh nhật, bánh sữa và kẹo hay sao? Và họ sẽ thổi các quả bóng với màu sắc ưa thích của Elizabeth, rồi mang ra cánh đồng thả cho bóng bay lên, nhìn chúng vươn tới tầng mây. Kể từ lúc mẹ đi Elizabeth không lúc nào không nghĩ về điều đó. Cô chảy nước miếng nghĩ đến chiếc bánh thần tiên với lớp kem hồng đẹp đẽ và mơ ề những quả bóng hồng buộc ruy băng trắng bay lững lờ trên bầu trời cao xanh. Và thời điểm đó sắp đến rồi, không phải chờ thêm nữa!
Cô lấy quyển Mạng nhện của Charlotte, cuốn sách cô đọc ban đêm để giữ cho mình tỉnh táo và bật đèn pin lên vì cha cô không cho phép cô bật đèn sau tám giờ. Đọc được vài trang thì mắt cô nặng trĩu và bắt đầu dính vào nhau. Cô nhắm mắt lại từ từ, chỉ định cho chúng nghỉ ngơi một chút. Đêm nào cô cũng đấu tranh chống lại cơn buồn ngủ vì bao giờ cũng vậy, chính giấc ngủ đã cho phép mẹ cô trốn vào trong màn đêm, và cũng chính giấc ngủ đã làm lỡ mất những chuyến trở về trọng đại của bà. Kể cả khi mẹ ở nhà cô cũng chống lại giấc ngủ, thay vào đó cô chọn cách đứng bên ngoài cửa phòng bà, có lúc để nhìn bà ngủ, và có lúc là để bảo vệ bà, ngăn không cho bà bỏ đi. Ngay cả trong những giấc ngủ hiếm hoi, giấc mơ cũng gào thét đánh thức cô dậy như thể cô đang làm điều sai trái. Mọi người thường nhận xét với cha cô rằng cô còn quá nhỏ để có quầng thâm dưới mắt. 
Cuốn sách rơi khỏi tay Elizabeth và cô chìm vào thế giới của giấc ngủ. 
Cánh cổng trước kêu cọt kẹt. 
Elizabeth mở bừng mắt trước ánh sáng ban mai và tim cô đập rộn ràng. Cô nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo giẫm trên hàng sỏi tiến tới cửa ra vào. Tim Elizabeth đập thình thịch hồi hộp.Mẹ đã không quên cô; cô biết bà sẽ không bỏ lỡ sinh nhật cô mà. 
Cô bật khỏi giường và nhảy múa quanh phòng một lúc, không biết nên mở cửa cho mẹ hay để mẹ cô bước vào phòng theo kiểu trình diễn mà cô rất thích. Cô lao ra hành lang trong chiếc váy ngủ. Qua tấm kính gợn hoa văn ở cửa ra vào, cô có thể nhìn thấy lờ mờ hình bóng một người. Cô nhảy từ chân này sang chân kia trong niềm phấn khích hồi hộp.
Cửa phòng ngủ của cha Elizabeth bật mở. Cô quay lại toét miệng cười với ông. Ông mỉm cười với cô rồi tựa vào khung cửa, dõi mắt về phía cửa ra vào. Elizabeth quay đầu lại phía cẳ, hai bàn tay nhỏ bé vò gấu váy ngủ. Hộp thư mở ra. Hai chiếc phong bì trắng chui vào và rơi trên sàn đá. Bóng người ở cửa mờ dần. Cánh cửa cọt kẹt và đóng lại. 
Elizabeth thả rơi gấu váy và thôi nhảy lò cò. Cô đột nhiên cảm thấy cái lạnh của nền đá. Cô chậm chạp nhặt phong bì lên. Cả hai lá thư đều gửi cho cô và tim cô lại đập rộn lên. Có thể mẹ đã không quên. Có thể bà mắc kẹt trong một cuộc phiêu lưu nào đó nên không về kịp và phải giải thích mọi chuyện qua thư. Cô mở phong bì, cẩn thận không làm rách bức thư có lẽ chứa đựng những lời quý giá của mẹ cô. 
Cả hai đều là thiệp chúc mừng sinh nhật của những người họ hàng xa giàu trách nhiệm. 
Vai cô xuội đi và tim chùng xuống. Cô quay lại nhìn cha lắc đầu chậm rãi. Ông sầm mặt lại rồi giận dữ nhìn ra xa. Ánh mắt họ gặp nhau trong thoáng chốc, một khoảnh khắc hiếm hoi, Elizabeth và cha cùng chia sẻ một cảm giác thấu hiểu giống nhau và Elizabeth không thấy cô đơn nữa. Cô tiến lên một bước định ôm ông. 
Nhưng ông quay đi và đóng cửa lại.
Môi dưới của Elizabeth run rẩy. Ngày hôm đó không có bánh sinh nhật hay bánh sữa. Những quả bóng bay màu hồng trôi tới tầng mây vẫn mãi chỉ là giấc mơ. Và Elizabeth học được rằng tưởng tượng và mơ mộng chỉ làm tan nát trái tim cô.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+