Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Nếu em thấy anh bây giờ – Chương 41-42 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 41

“Chào cô Elizabeth.” Mẹ Sam mở cửa mời cô vào nhà. 
“Chào chị Fiona,” Elizabeth nói, bước vào trong. Fiona đã giữ thái độ rất tốt với quan hệ giữa Elizabeth và Ivan trong mấy tuần qua. Họ chưa bao giờ nói chuyện, trực tiếp về vấn đề đó nhưng Fiona vẫn lịch sự như mọi khi. Elizabeth rất biết ơn vì không có sự khó chịu nào giữa họ. Thật không may, cô lo rằng Sam không chấp nhận được điều đó. “Tôi đến để nói cho với Sam, nếu chị không phiền. Luke rất buồn vì không có thằng bé.”
Fiona nhìn cô buồn bã. “Tôi biết, tôi đã cố gắng nói chuyện với nó cả tuần nay. Có lẽ cô sẽ làm được việc đó tốt hơn tôi.” 
“Nó có nói với chị tại sao hai đứa lại không chơi với nhau nữa không?”
Fiona cố giấu một nụ cười và gật đầu. 
“Có phải vì Ivan không?” Elizabeth hỏi, cảm thấy lo lắng. Cô đã luôn lo răng Sam sẽ ghen tị vì thời gian Ivan dành cho cô và Luke, và vì thế cô đã rủ thằng bé sang nhà và cho nó chơi cùng Ivan nhiều hết mức có thể.
“Đúng vậy,” Fiona khẳng định với một nụ cười tươi. “Trẻ con tuổi này thật buồn cười phải không chị?” Elizabeth nhẹ cả người vì cuối cùng cũng biết được Fiona không cảm thấy khó chịu vì thời gian cô và Luke ở bên cạnh Ivan mà lại cho rằng mọi chuyện là do cách cư xử của Sam. 
“Tôi sẽ để thằng bé tự nói chuyện với cô,” chị nói tiếp, dẫn Elizabeth qua các phòng. 
Elizabeth phải cố gắng cầm lòng không đưa mắt nhìn quanh xem Ivan có ở đó không. Cô tới đây không chỉ để giúp Luke mà còn để giúp cả bản thân cô nữa. Tìm và mang về được hai người bạn thân thì tất nhiên là tốt hơn chỉ một, và cô cũng muốn được ở cạnh Ivan biết nhường nào.
Fiona đẩy cửa phòng trẻ em và Elizabeth bước vào. “Sam, cưng à, mẹ Luke đến nói chuyện với con này,” Fiona dịu dàng nói, và lần đầu tiên Elizabeth cảm thấy ấm áp khi nghe từ đó.
Sam dừng chơi điện tử và ngước nhìn cô với đôi mắt nâu buồn bã. Elizabeth cắn môi cố mỉm cười. Fiona để họ nói chuyện riêng. 
“Chào Sam,” cô nói dịu dàng. “Cháu có phiền không nếu cô ngồi đây?”
Cậu lắc đầu và cô ngồi thăng bằng trên mép đi văng. 
“Luke nói với cô cháu không muốn chơi với bạn ấy nữa, có đúng vậy không?” 
Không hề ngần ngại, thằng bé gật đầu.
“Cháu có muốn nói với cô biết tại sao không?” 
Cậu ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Cháu không muốn chơi những trò giống của cậu ấy.” 
“Cháu nói với bạn ấy thế à?” 
Cậu gật. 
“Thế bạn ấy bảo sao?”
Trông Sam có vẻ lúng túng, cậu nhún vai. “Cậu ấy kỳ cục lắm.” 
Một cục nghẹn dâng lên trong cổ Elizabeth và cô lập tức phòng thủ. “Cháu nói thế là sao, kỳ cục ư?”
“Lúc đầu thì còn hay nhưng sau đó thì chán chết, cháu không muốn chơi nữa nhưng Luke không chịu ngừng.” 
“Đấy là trò gì?”
“Trò chơi với người bạn vô hình.” Cậu nói giọng đều đều và làm mặt hề. 
Tay Elizabeth nhớp nháp. “Nhưng cậu bạn vô hình đó chỉ xuất hiện có vài ngày thôi, mà cũng cách đây một tháng rồi Sam ạ.”
Sam nhìn cô lạ lùng. “Nhưng cô cũng chơi trò đó.” 
Mắt Elizabeth mở to. “Cháu bảo gì?” 
“Ivan mặt như thế nào,” cậu làu bàu, “cậu Ivan chán chết chỉ thích ngồi quay ghế cả ngày, chơi trò ném bùn với cả đuổi bắt. Ngày nào cũng Ivan, Ivan, Ivan và,” giọng nói vốn đã cao vút của cậu ta tăng thêm một nốt, “cháu thậm chí còn không nhìn thấy cậu ta!”
“Cái gì?” Elizabeth bối rối. “Cháu không nhìn thấy cậu ta? Ý cháu là sao?” 
Sam suy nghĩ rất lung để tìm cách diễn đạt. “Ý cháu là, cháu không thể nhìn thấy cậu ta,” cậu nói đơn giản rồi nhún vai.
“Nhưng cháu vẫn chơi với cậu ấy đấy thôi.” Cô lùa những ngón tay dấp dính mồ hôi qua tóc. 
“Vâng, vì Luke chơi như thế, rồi cháu chán trò giả vờ đó nhưng Luke không dừng lại. Cậu ấy cứ bảo là Ivan có thật.” Thằng bé đảo mắt.
Elizabeth đưa ngón tay lên sống mũi. “Cô không biết cháu đang nói gì Sam ạ. Ivan là bạn của mẹ cháu mà, không phải thế sao?” 
Mắt Sam mở to. Cậu kinh ngạc. “Ờ, không.”
“Không?” 
“Không,” cậu khẳng định. 
“Nhưng Ivan đã trông cháu và Luke còn gì. Anh ấy đã đón cháu và đưa cháu về nhà còn gì,” Elizabeth lắp bắp. 
Sam có vẻ lo lắng. “Cháu được tự đi bộ về nhà mà cô Egan.” 
“Nhưng, ờ, nhưng, ờ…” Elizabeth đột ngột dừng lại, nhớ ra một chuyện. Cô búng tay làm Sam giật mình. “Hôm chơi thủy chiến – thế còn hôm chơi thủy chiến ở vườn sau thì sao? Có cô, cháu, Luke và Ivan, cháu nhớ không?” Cô gặng hỏi. “Nhớ chứ Sam?” 
Mặt thằng bé tái nhợt. “Chỉ có ba cô cháu mình thôi ạ.” 
“Cái gì?” Cô hét to hơn dự định. 
Mặt Sam mếu máo và cậu bắt đầu khóc khe khẽ. 
“Ôi không,” cô hoảng sợ, “đừng khóc Sam, cô không định làm cháu sợ.” Cô đưa tay ra phía thằng bé nhưng nó đã chạy ra cửa, hét gọi mẹ. “Ôi, cô xin lỗi Sam. Dừng lại đi mà. Suỵt,” cô nói nhỏ. “Ôi Chúa ơi,” cô rên rỉ, nghe thấy Fiona dỗ thằng bé.
Fiona bước vào phòng. 
“Xin lỗi chị Fiona,” Elizabeth nói. 
“Không sao đâu.” Trông Fiona hơi lo lắng. “Thằng bé hơi nhạy cảm về chuyện đó.”
“Tôi hiểu,” Elizabeth nuốt nước bọt. “Về chuyện Ivan,” cô lại nuốt nước bọt và đứng thẳng dậy, “chị biết anh ấy phải không?” 
Lông mày Fiona nheo lại. “‘Biết anh ta’ có nghĩa là thế nào?”
Tim Elizabeth đập nhanh. “Nghĩa là trước kia anh ấy đã ở đây.” 
“Ồ, phải,” Fiona cười, “anh ta đến đây rất nhiều lần cùng với Luke. Chúng tôi còn mờ anh ta ăn tối nữa cơ,” chị nháy mắt.
Elizabeth thở phào nhưng không chắc phải hiểu cái nháy mắt như thế nào. Cô đặt tay lên ngực trái và nói chậm hơn. “Phù, cảm ơn Chúa, Fiona,” cô cười nhẹ nhõm. “Vừa lúc nãy, tôi đã tưởng tôi sắp phát điên rồi.”
“Ôi đừng ngốc thế,” Fiona đặt bàn tay lên cánh tay cô. “Chúng ta đều như thế mà, cô biết đấy. Khi Sam hai tuổi, nó cũng đã trải qua một giai đoạn y như thế. Con gà trống nó cũng gọi là bạn,” chị cười tươi. “Tin tôi đi, tôi biết cô đang trải qua những chuyện gì, mở cửa xe, nấu thêm thức ăn, dọn thêm chỗ ngồi. Đừng lo, tôi hiểu mà. Cô hoàn toàn đúng khi cùng chơi với chúng.”
Đầu Elizabeth quay cuồng nhưng giọng Fiona vẫn tiếp tục vang lên.
“Chị nghĩ mà xem nhé, có đúng đấy thật sự là một sự phí phạm thức ăn không? Đĩa thức ăn vẫn còn nguyên ở đó không vơi đi tí nào, tin tôi đi, tôi biết mà, tôi vẫn để ý. Không có người đàn ông vô hình ma quỷ nào trong nhà này hết, xin cảm ơn nhiều!”
Cổ họng Elizabeth đắng nghét. Cô phải chộp lấy mép ghế để đứng vững. 
“Nhưng như tôi đã nói rồi đấy, bọn trẻ sáu tuổi là như thế. Tôi chắc cái anh bạn được gọi là Ivan này sẽ biến mất nhanh thôi; họ chẳng bảo là chúng không tồn tại quá hai tháng là gì. Anh ta sẽ đi ngay thôi, chị không phải lo đâu.” Cuối cùng chị cũng ngừng nói nhưng lại quay mặt sang Elizabeth dò hỏi, “chị có sao không vậy?” 
“Không khí,” Elizabeth thở gấp. “Tôi cần một chút không khí.” 
“Tất nhiên rồi,” Fiona vội nói, dẫn cô đến cửa ra vào. 
Elizabeth lao ra ngoài, hít không khí vào đầy buồng phổi. 
“Tôi lấy cho chị một cốc nước nhé?” Fiona lo lắng hỏi, xoa xoa lưng Elizabeth trong lúc cô khom người cúi mặt xuống đất, hai tay chống lên đầu gối. 
“Không, cảm ơn chị,” cô nói khẽ rồi đứng dậy.
“Tôi sẽ ổn thôi.” Cô chuệch choạng đi về phía cuối đường mà không chào tạm biệt, để Fiona nhìn theo lo lắng.
Khi đã về đến nhà, Elizabeth đóng sập cửa lại sau lưng cô và trượt trên sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu. 
“Bác Elizabeth, có chuyện gì thế ạ?” Luke lo lắng hỏi, vẫn mặc bộ pyjama và đi chân đất khi đứng trước mặt cô. 
Cô không thể trả lời được. Cô không thể làm gì ngoài việc nghĩ đi nghĩ lại về mấy tháng qua – tất cả những ký ức và khoảnh khắc đặc biệt với Ivan, tất cả những cuộc chuyện trò giữa họ. Ai đã ở đó với họ, ai đã nhìn thấy họ, đã nói chuyện với anh ấy. Họ đã đi đến những chỗ đông đúc, mọi người đã nhìn thấy họ ở cùng nhau, Benjamin đã nhìn thấy họ, Joe cũng đã nhìn thấy họ. Cô tiếp tục ngẫm nghĩ về mọi thứ, cố gắng nhớ lại những cuộc đối thoại của Ivan với những người đó. Cô không thể tưởng tượng ra tất cả chuyện này được. Cô là một phụ nữ đầu óc bình thường, đáng tin cậy. 
Khuôn mặt cô tái đi khi cô ngẩng lên nhìn Luke. 
“Tỉn Phai,” là tất cả những gì cô có thể nói. 
“Vâng,” Luke cười khúc khích. “Đấy là nói ngược mà. Hay thật, đúng không bác?” 
Phải mất mấy giây Elizabeth mới luận ra được. 
PHẢI TIN.

CHƯƠNG 42

“Đi đi nào,” Elizabeth hét lên, đấm vào còi xe để ra hiệu cho hai chiếc xe du lịch đang chậm chạp nhích qua nhau từng phân trên con phố chính của Baile na gCroíthe. Giờ là tháng Chín và những khách du lịch cuối cùng đang đi qua thị trấn. Sau đây, nơi bận rộn này sẽ trở lại với sự tĩnh lặng vốn có, giống như phòng tiệc buổi sáng sau buổi tiệc, để lại cho người dân địa phương dọn dẹp và nhớ lại những sự kiện và những con người đã đi qua. Sinh viên sẽ quay trở lại trường ở các hạt và thị trấn xung quanh còn dân thị trấn lại một mình vật lộn với công việc. 
Elizabeth cứ để tay ấn xuống cái còi và bấm điên cuồng thúc giục chiếc xe phía trước. Một rừng những khuôn mặt người nước ngoài ở phía sau xe quay lại nhìn. Bên cạnh cô, dân địa phương đang đổ ra khỏi nhà thờ sau buổi lễ sáng. Nhân ngày nắng đẹp, họ tụ tập thành từng nhóm trên phố, chuyện phiếm và bàn về những sự kiện trong tuần. Họ cũng quay sang nhìn chằm chằm vào nơi phát ra tiếng còi bực bội đó nhưng Elizabeth không quan tâm. Hôm nay cô sẽ không tuân theo quy tắc nào cả; cô đang rất cần đến quán của Joe vì cô biết ít nhất Joe cũng có thể công nhận đã nhìn thấy cô và Ivan ở cùng nhau, kết thúc trò đùa kỳ quặc và độc ác này. 
Không còn đủ kiên nhẫn để chờ hai chiếc xe vượt qua nhau, cô bỏ mặc ôtô trên đường, nhảy ra ngoài và chạy qua đường đến quán cà phê. 
“Joe!” Cô gọi, lao vào trong. Cô không thể giấu được sự hoảng sợ trong giọng nói.
“À, cô đây rồi, đúng là người tôi đang tìm.” Joe bước ra khỏi bếp. “Tôi muốn cho cô xem cái máy xịn mới toanh của tôi. Nó là…”
“Tôi không quan tâm,” cô cắt lời, thở hổn hển. “Tôi không có thời gian đâu. Xin anh hãy trả lời tôi câu này thôi. Anh có nhớ là tôi đã đến đây vài lần với một người đàn ông không?”
Joe ngước lên trần nhà nghĩ ngợi, cảm thấy mình quan trọng. 
Elizabeth nín thở. 
“Có, tôi có nhớ.” 
Elizabeth thở phào. “Tạ ơn Chúa,” cô cười hơi quá khích.
“Giờ cô xem cái máy mới của tôi được chưa,” anh ta tự hào nói. “Máy pha cà phê mới cứng nhé. Pha được espresso, cappuccino và đủ thứ.” Anh ta cầm một cốc espresso lên. “Chắc chắn nó chỉ có một giọt thôi. Đem đến một khái niệm hoàn toàn mới cho cụm từ ‘giọt nóng’.”
Elizabeth cười, quá sung sướng vì những tin tức về Ivan và cà phê đến mức cô có thể nhảy qua quầy và hôn anh ta. 
“Thế anh chàng đó đâu rồi?” Joe hỏi, cố hình dung ra cách pha cho Elizabeth một ly espresso.
Nụ cười của Elizabeth tắt dần. “Ồ, tôi không biết.” 
“Quay lại Mỹ rồi à, đúng không? Chắc là thế rồi, có phải anh ta sống ở New York không? Quả Táo Lớn, có phải họ gọi nó như thế không? Tôi thấy nó trên tivi nhiều rồi và nếu cô hỏi thì tôi thấy nó chẳng giống quả táo tí nào.”
Tim Elizabeth đập thình thịch trong lồng ngực. “Không, Joe ạ, không phải Benjamin. Anh đang nói đến Benjamin.”
“Là cái người mà thỉnh thoảng cô vẫn uống cùng ở đây đấy thôi,” Joe khẳng định. 
“Không,” sự tức giận của Elizabeth dâng lên. “Được rồi, đúng, đúng thế. Nhưng tôi hỏi về người đàn ông khác cũng từng ngồi với tôi cơ. Tên anh ấy là Ivan. I-v-a-n,” cô nhắc lại chậm rãi. 
Joe nhăn mặt và lắc đầu. “Chẳng biết Ivan nào hết.” 
“Có, anh biết mà,” cô nói một cách cả quyết.
“Nghe này,” Joe bỏ kính ra và để quyển hướng dẫn sử dụng xuống, “tôi biết tất cả mọi người trong thị trấn này và tôi không biết ai là Ivan cũng như chưa bao giờ nghe nói về anh ta cả.”
“Nhưng Joe,” Elizabeth van vỉ, “hãy nghĩ lại xem.” Rồi cô nhớ ra. “Cái ngày chúng tôi đổ cà phê ra đường ấy – hôm đấy có Ivan.” 
“Ồ.” Joe đã hiểu ra. “Anh ta trong đám người Đức đó à?”
“Không!” Elizabeth hét lên tức giận. 
“Thế anh ta người ở đâu?” Joe hỏi, cố gắng làm cô bình tĩnh lại. 
“Tôi không biết,” cô giận dữ nói.
“Thế họ anh ta là gì?” 
Elizabeth nuốt nước bọt một cách khó khăn. “Tôi… tôi…. cũng không biết nốt.”
“Vậy làm sao tôi giúp cô được đây nếu như cô không biết họ của anh ta cũng chẳng biết anh ta người ở đâu? Có vẻ như cô cũng chẳng biết anh ta là ai. Theo như tôi nhớ thì cô chỉ nhảy nhót một mình ngoài đó như một kẻ điên. Rốt cuộc chẳng biết hôm đó cô có vấn đề gì không nữa.” 
Bỗng nhiên Elizabeth nảy ra một ý, cô vớ lấy chìa khóa xe trên quầy rồi chạy ra khỏi cửa.
“Thế còn giọt nóng của cô thì sao?” Anh ta gọi theo khi cô đóng sầm cửa lại sau lưng. 

“Benjamin,” Elizabeth gọi to, đóng sầm cửa ôtô lại và chạy qua con đường sỏi để tới chỗ anh. Anh đứng giữa một đám thợ xây đang cúi đầu xem các bản vẽ trải trên bàn. Họ đều ngẩng lên nhìn cô. 
“Tôi nói chuyện với anh một phút được không?” Cô thở không ra hơi, tóc bay bay quanh mặt vì cơn gió mạnh từ đỉnh đồi thổi đến. 
“Được chứ,” anh nói, nhảy ra khỏi đám thợ đang yên lặng và dẫn cô tới một chỗ yên tĩnh hơn. “Mọi chuyện vẫn ổn chứ?”
“Vâng,” cô gật đầu ngập ngừng, “tôi chỉ muốn hỏi anh một câu thôi, được không?” 
Anh tập trung chú ý.
“Anh đã gặp anh bạn Ivan của tôi rồi đúng không?” Cô bẻ đốt ngón tay và đổi chân từ bên này sang bên kia, chờ anh trả lời.
Anh chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm, nhìn cô chăm chú, chờ cô cười hoặc nói rằng cô nói đùa nhưng không có nụ cười nào đang ẩn giấu sau đôi mắt lo âu sẫm tối kia. “Đây có phải trò đùa không?”
Cô lắc đầu và nhằn nhằn trong miệng một cách lo lắng, lông mày cau lại.
Anh hắng giọng. “Elizabeth, tôi thật sự không biết cô muốn tôi nói gì.”
“Sự thật,” cô nói nhanh, “tôi muốn anh cho tôi biết sự thật. Vậy đấy, tôi muốn anh nói rằng anh đã nhìn thấy anh ấy, nhưng tôi muốn biết sự thật, anh hiểu chứ.” Cô nuốt nước bọt.
Benjamin chăm chú quan sát khuôn mặt cô thêm một lát và cuối cùng chậm rãi lắc đầu. 
“Không ư?” Cô lặng lẽ hỏi. 
Anh lại lắc đầu. 
Mắt cô đầy lệ và cô vội quay đi.
“Cô ổn chứ?” Anh đưa tay chạm vào tay cô nhưng cô vùng ra. “Tôi nghĩ cô nói đùa về anh ta,” Benjamin khẽ nói, hơi bối rối. 
“Anh cũng không nhìn thấy anh ấy ở cuộc họp với Vincent à?”
Anh lắc đầu. 
“Tại bữa tiệc thịt nướng tuần trước?” 
Một cái lắc đầu nữa. 
“Đi bộ cùng tôi qua thị trấn? Trong phòng chơi cho trẻ ngày hôm đó, cái hôm mà… mà cái đó được viết trên tường ấy?” Cô hỏi đầy hy vọng, giọng vô cùng xúc động.
“Không, tôi rất tiếc,” Benjamin nói nhã nhặn, cố hết sức che giấu sự lúng túng.
Cô lại nhìn đi chỗ khác, quay lưng về phía anh và khuôn mặt hướng về quang cảnh phía trước. Từ điểm này cô có thể nhìn thấy biển, dãy núi và ngôi làng nằm gọn gàng dưới chân đồi.
Cuối cùng cô thốt lên. “Anh ấy thật quá, Benjamin ạ.” 
Anh không biết phải nói gì nên giữ im lặng.
“Anh biết cảm giác có người ở bên cạnh anh không? Và mặc dù không phải ai cũng tin là có người này, anh vẫn biết người ta đang ở đó?”
Benjamin ngẫm nghĩ một lát và gật đầu thấu hiểu mặc dù cô không quay lại nhìn anh. “Ông của tôi đã mất nhưng chúng tôi vẫn rất gần gũi.” Anh đá những viên sỏi một cách ngượng ngùng. “Gia đình tôi không bao giờ đồng ý với tôi – họ bao giờ tin gì hết – nhưng tôi biết thỉnh thoảng ông vẫn ở bên tôi. Cô biết rõ về Ivan chứ?” 
“Anh ấy biết rõ về tôi hơn,” cô khẽ cười.
Benjamin nghe thấy cô sịt mũi và lau nước mắt. 
“Vậy anh ấy có phải là một người thật không? Anh ấy đã mất à?” Benjamin hỏi, cảm thấy lúng túng.
“Tôi đã rất tin…” cô dừng lại. “Anh ấy đã thực sự giúp tôi trong mấy tháng qua.” Cô im lặng nhìn quang cảnh xung quanh một lúc nữa. “Trước đây tôi vẫn ghét thị trấn này, Benjamin ạ,” một giọt nước mắt lăn trên má cô. “Trước đây tôi đã ghét từng ngọn cỏ trên mỗi ngọn đồi, nhưng anh ấy đã dạy tôi rất nhiều. Anh ấy dạy tôi rằng thị trấn này không có nhiệm vụ làm tôi vui. Việc tôi không hòa nhập với nó không phải lỗi của Baile na gCroíthe. Vấn đề không phải là ta đang ở đâu trên thế giới, mà là ta đang ở đâu trong này,” cô chạm nhẹ vào một bên đầu. “Vấn đề nằm ở cái thế giới kia cơ. Thế giới của những giấc mơ, hy vọng, tưởng tượng và ký ức. Tôi đang hạnh phúc ở đây,” cô lại gõ gõ vào thái dương và mỉm cười, “vì vậy tôi cũng hạnh phúc ở đây nữa.” Cô dang tay chỉ khắp khung cảnh thôn quê quanh cô. Cô nhắm mắt lại và để cho làn gió làm khô những giọt lệ. Khuôn mặt cô dịu lại khi cô quay sang phía Benjamin. “Tôi chỉ nghĩ rằng anh nên biết điều đó, hơn ai hết.” Một cách lặng lẽ và chậm rãi, cô đi lại phía chiếc xe.
Benjamin đứng dựa vào tòa tháp cổ, nhìn cô bước đi. Anh không biết rõ về Elizabeth như anh muốn nhưng anh biết cô sẽ để anh bước vào cuộc đời cô nhiều hơn mức cô cho phép người khác. Anh cũng như vậy. Họ đã chuyện trò đủ để anh thấy họ giống nhau tới mức nào. Anh đã nhìn thấy cô trưởng thành và thay đổi, giờ đây người bạn không ổn định của anh đã ổn định. Anh nhìn trân trân vào khung cảnh mà Elizabeth đã vừa ngắm rất lâu, và lần đầu tiên trong cả năm sống ở đây, anh mở to mắt và nhìn nó. 

Sáng sớm ngày hôm đó Elizabeth ngồi thẳng trên giường, hoàn toàn tỉnh táo. Cô đưa mắt quanh phòng – nhìn đồng hồ, 3h45 – và khi cô nói thành tiếng với chính mình, giọng cô chắc chắn và tự tin.
“Quỷ tha ma bắt anh đi. Tôi đã phải tin.” 
Cô ném chiếc chăn xuống và nhảy ra khỏi giường, tưởng tượng cảnh Ivan đang hò hét cười vui chúc mừng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+