Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu Tình Yêu Chưa Từng Nói Dối – Chương 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9

Cuối cùng Tiểu Quai đã tỉnh lại, câu đầu tiên bé nói là, “Con muốn mẹ.”

Lê Khê nắm tay Tiểu Quai, “Mẹ ở đây.”

Tiểu Quai nhìn cô, nước mắt chảy xuống, “Con cứ nghĩ mẹ không cần Tiểu Quai nữa, Tiểu Quai sẽ không được gặp mẹ nữa.”

Lê Khê lắc đầu, “Sao mẹ lại không cần Tiểu Quai! Mẹ vẫn ở bên Tiểu Quai mà.”

Tiểu Quai nghe vậy mới ngừng khóc, nhưng tay cứ nắm chặt Lê Khê không buông, Lê Khê không biết làm sao, chỉ đành thuận theo bé.

Hướng Đình đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, trong lòng có phần chua xót. Tờ đơn ly hôn kia anh vẫn để trên bàn không hề động bút, anh nói với chính mình, chỉ cần ký một chữ cô sẽ tự do, nhưng anh không muốn cô tự do, cho dù quan hệ giữa bọn họ chỉ còn là những chữ viết vô nghĩa trên giấy tờ, anh vẫn luyến tiếc.

Lê Khê dỗ Tiểu Quai ngủ, cô vuốt ve gương mặt Tiểu Quai, đây là đứa con của cô, sinh ra từ cơ thể cô. Mạng sống con người quả thực là một điều thần kỳ, cô cười, kéo chăn cẩn thận cho Tiểu Quai xong mới đứng lên. Vừa quay đầu đã thấy Hướng Đình, cặp mắt anh ẩn chứa điều gì đó mà cô không hiểu.

Cô và Hướng Đình đều nhẹ nhàng đi ra ngoài, không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của Tiểu Quai. Bọn họ ngồi bên ngoài phòng bệnh, yên lặng và hòa bình, thật khó tin rằng đây lần đầu tiên bọn họ ngồi bên nhau mà không phẫn nộ hay oán trách, chỉ đơn giản là ngồi.

Hướng Đình dựa vào ghế, muốn cầm thứ gì đó cho tay đỡ trống, nhưng vừa sờ đến thuốc lá và bật lửa lại do dự, cuối cùng đành bỏ cuộc.

Anh cố gắng để giọng nói của mình nghe có vẻ ổn định một chút, “Khi nào thì cô đi?”

Cô kinh ngạc nhìn sang, “Anh có ý gì?”

“Khi nào cô rời đi? Thật xin lỗi đã làm phiền cô xuất ngoại.”

Câu nói đơn giản phát ra từ miệng anh lại khiến cô ý thức được trước đây mình tàn nhẫn đến mức nào, so ra, sự khó chịu bây giờ của cô đã là gì, “Anh muốn tôi rời đi?”

Hướng Đình cười, “Nếu Tiểu Quai không bị tai nạn cô sẽ không quay về. Một khi đã vậy, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi, bây giờ Tiểu Quai cũng ổn rồi.”

Cô cắn môi, “Nếu tôi nói tôi sẽ không đi nữa thì sao?”

“Cô muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, cô coi tôi là ai?”

Cô ngồi tại chỗ không nói gì. Tất cả đều là do cô tạo ra, chẳng thể trách được ai. Cô thường nghĩ rằng gặp gỡ Hướng Đình là sai lầm cả đời, cô không chịu thừa nhận sai lầm này, cũng không muốn thừa nhận Hướng Đình, vậy nên cô luôn hờ hững với anh, vờ như bọn họ bình đẳng, không ai từng nợ ai, cũng không ai từng trả giá tình cảm.

Cô ghét người hút thuốc uống rượu, cho nên anh rất hiếm khi hút thuốc uống rượu trước mặt cô.

Cô không thích thứ gì có lông, cho nên sau khi bọn họ kết hôn anh liền đem tặng con chó đã nuôi nhiều năm cho người khác.

Cô không thích ăn gan lợn, cho nên trên bàn cơm chưa bao giờ xuất hiện món đó.

Cô không thích cần tây và rau thơm, trong nhà có một cô giúp việc quen dùng hai loại rau này để nấu nên bị anh cho nghỉ việc không lý do.

Cô thích màu xanh da trời nhạt, tường trong nhà đều sơn một màu như vậy.

Dép lê trong nhà là kiểu dáng cô thích, vật dụng trong nhà là phong cách cô thích, ngay cả cây trồng trên ban công cũng là Lan Quân Tử mà cô thích nhất, đây đều là những chuyện cô cố tình không chú ý, hờ hững sự tốt đẹp của anh để mình cảm thấy đỡ áy náy hơn một chút, sau đó có thể bình thản rời đi.

Tình cảnh bây giờ chẳng qua là cô tự làm tự chịu.

Hướng Đình nói, “Cô về nghỉ ngơi đi, tôi ở đây trông Tiểu Quai.”

Cô lắc đầu, “Tôi phải ở lại.”

Anh không kiên nhẫn, nhẹ nhàng khép mắt, dường như rất mệt mỏi, “Tiểu Quai không có quần áo để thay, cô về lấy cho bé mấy bộ, nhớ cầm cái váy màu hồng phấn có nơ đến, Tiểu Quai thích nhất cái đó.”

Cô chần chừ một lát rồi gật đầu, “Được rồi.”

Anh có thể nói được quần áo yêu thích của Tiểu Quai, còn cô chẳng biết gì cả.

Cô quay về biệt thự, dì Lý nói rằng có người mới gửi bưu kiện, tất cả đều là hành lý của cô. Cô nhìn đống đồ của mình, trong lòng chua chát.

Cô nhớ tới câu hỏi lúc trước của Kha Văn Hằng, “Thật ra em thích Hướng Đình phải không?”

Cô nhớ tới lời trách mắng của Tỉnh Lan, “Cậu đúng là kẻ nhu nhược, thích một người mà không chịu thừa nhận. Cái cậu gọi là một lòng quan trọng đến thế sao? Vì sao không hỏi xem trái tim mình đang cảm nhận thế nào? Trên thế giới này có biết bao người đang sóng vai với người không phải mối tình đầu của mình, thế thì đã sao. Tổn thương người khác vì muốn thỏa mãn cái cậu gọi là toàn vẹn và hoàn mỹ, dựa vào đâu mà cậu làm vậy?”

Đúng thế, thích một người không phải xấu.

Có điều, cô không thể chấp nhận người thay lòng đổi dạ lại là mình.

Rõ ràng cô khinh bỉ nhất loại người đó, nhưng một ngày cô đột nhiên phát hiện, hóa ra mình lại là người như vậy.

Ngày ấy, Kha Văn Hằng tụ họp với nhóm người Hướng Đình, Kha Văn Hằng gọi cô theo. Cô vốn không thích nhưng bất đắc dĩ vẫn đi cùng Kha Văn Hằng. Trước đó cô đã từng gặp Hướng Đình, cảm giác cũng bình thường.

Bọn họ đang nói chuyện ầm ĩ, không biết ai nhắc đến chuyện Hướng Đình tính nhẩm rất siêu. Mọi người ở đó đều muốn thử xem Hướng Đình có giỏi thật không. Lê Khê ngồi cạnh Kha Văn Hằng, quan sát mấy nam sinh cố tình tìm mấy câu tính phức tạp để làm khó Hướng Đình, nhưng chung quy Hướng Đình vẫn có thể mỉm cười và đưa ra đáp án sau vài giây, điều này khiến mọi người không phục không được. Lê Khê cũng cảm thấy rất kỳ diệu, nóng lòng muốn thử nhưng lại ngại mở miệng.

Hình như Hướng Đình nhận ra ánh mắt của cô, nhíu mày lên tiếng. “Em có muốn thử không?”

“Anh có thể nói ra ngay à?”

Hướng Đình cười nhẹ, theo trực giác, cô cảm thấy nụ cười kia mang theo chút khinh thường.

Vì thế cô cũng cười nói. “Em sẽ đố một câu rất đơn giản.”

Hướng Đình gật đầu.

Cô cười gian xảo, “Bình phương của tổng các nét viết tên em.”

Hướng Đình chỉ hơi sửng sốt, sau đó lập tức thốt ra, “784.”

Mọi người ở đó cực kỳ choáng váng, dồn dập vỗ tay hoan hô.

Còn cô lại đắm chìm vào nụ cười bình tĩnh mà tự tin của anh, rất lâu sau chưa hoàn hồn.

Hồi đó cô không biết, vì là cô nên anh mới có thể trả lời được câu hỏi này.

Bởi lẽ chỉ có tên của cô anh mới từng viết trong lòng, đọc qua khó quên, luôn luôn ghi nhớ.

Cái gọi là nhân duyên, cái gọi là nhân quả, cũng chỉ đến thế.

Lê Khê lấy lại tinh thần, đến phòng Tiểu Quai tìm quần áo. Thấy quần áo trong tủ của Tiểu Quai được sắp xếp gọn gàng, cảm xúc trong lòng cô không khỏi lẫn lộn.

Tìm mãi không thấy chiếc váy Hướng Đình bảo, cô đành gọi điện thoại cho anh.

“Xin chào.” Người bắt máy lại là Tỉnh Lan.

Lê Khê hơi nhíu mày, “Cậu gọi Hướng Đình nghe điện thoại đi.”

“Cha của con gái cậu giờ đang hầu con gái cậu đi đại tiện, cậu xác định muốn gọi anh ấy nghe điện thoại à?”

Lê Khê hít một hơi thật sâu, “Không cần.”

Cô cúp máy, khoảnh khắc nghe thấy giọng Tỉnh Lan, cảm giác khác thường trong lòng dần dần trào dâng.

Cô chạy xuống lầu nhờ dì Lý tìm giúp cái váy kia, còn cô ngồi trên giường, không hiểu sao cảm thấy khó chịu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+