Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 05-06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

5

 

Bởi vì có cậu ấy, ở công
ty mới không cảm thấy khó khăn như thế

 

 

Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức kêu vài lần nhưng
cả hai người không ai dậy được.

 

Sau đó, vẫn là Duyệt Tâm dụi mắt nhìn đồng hồ, cô vội
vàng gọi Cố Nam: “Không kịp rồi, mau dậy thôi!”

 

Cố Nam vội vàng tỉnh dậy, vừa mặc quần áo vừa trách
móc Duyệt Tâm: “Sao không gọi anh dậy sớm một tí”.

 

Duyệt Tâm không nói gì, lấy trong tủ lạnh ra một hộp
sữa nhét vào cặp đựng giấy tờ của Cố Nam.

 

Duyệt Tâm đi làm muộn.

 

Hàn Hiên tò mò nhìn vẻ thiếu ngủ của cô rồi hỏi:
“Sao thế? Chị không khỏe à?”

 

Cô lắc đầu, vội vàng mở máy tính làm việc.

 

Hàn Hiên nói với cô: “Sáng nay, tổng giám đốc Viên
đích thân gọi điện tìm gặp chị hai lần. Còn nói hai người không quen nhau sao,
chị muốn lừa em à?”

 

Duyệt Tâm cảnh giác: “Tổng giám đốc Viên muốn tìm
tôi có việc gì?”

 

Hàn Hiên thấy thái độ đề phòng của cô, không nhịn được
cười: “Lần trước có CASE phản hồi tốt muốn công ty chỉ đích danh chị làm tiếp.”

 

“Chỉ có việc này thôi sao?” Duyệt Tâm không yên tâm.

 

“Đương nhiên.” Hàn Hiên như có tâm sự gì đó, quan
sát Duyệt Tâm, thấy thái độ của cô thay đổi liên tục, cậu nói tiếp: “Còn…”

 

Thần kinh Duyệt Tâm vừa được thả lỏng lại trở nên
căng thẳng: “Còn gì nữa?” Cô vội vàng hỏi.

 

“Công ty quyết định tháng sau đi chơi, tổng giám đốc
hỏi nhóm chúng ta muốn đi đâu, có ý kiến gì khác không?”

 

Cô thở phào nhẹ nhõm nói với Hàn Hiên: “Đi đâu chơi
thì để mấy thanh niên trẻ các cậu quyết định đi.”

 

Nhóm của Duyệt Tâm ngoài Hàn Hiên còn có ba người
khác.

 

Hàn Hiên bĩu môi: “Nói có vẻ như chị đã già lắm rồi
đấy.”

 

Duyệt Tâm bắt đầu tập trung làm việc, không để ý đến
Hàn Hiên nữa.

 

Mặc dù nhìn mặt cô có vẻ như đang rất chuyên tâm làm
việc, thật ra trong lòng Duyệt Tâm vẫn chưa bình tĩnh, cô cảm thấy sợ hãi kỳ lạ,
nhưng sợ điều gì ngay cả bản thân cô cũng không rõ.

 

Lúc ăn cơm trưa cô không bước chân ra khỏi cửa văn
phòng, chỉ điện thoại gọi một suất ăn nhanh.

 

Lúc Hàn Hiên về, cậu mang cho cô một nửa chiếc bánh
pizza, “Buổi trưa anh Viên mời em đi ăn, em phần cho chị.”

 

Duyệt Tâm thấy lạ, vì sao Hàn Hiên luôn gọi Viên Nhược
Hồng là anh?

 

Cô nói: “Có vẻ như cậu rất thân với tổng giám đốc mới
đến!”

 

Hàn Hiên bật cười, thấy xung quanh không có ai, cậu
ghé tai Duyệt Tâm nói nhỏ: “Thật ra anh ấy là con trai của bác em, là anh họ của
em và là cháu đằng ngoại của bố em.”

 

Duyệt Tâm nghe xong chỉ cảm thấy đau đầu, không hiểu
mối quan hệ này, nhưng ai là anh họ của ai, ai là cháu đằng ngoại của ai cũng
không có gì liên quan đến cô.

 

Cho đến một ngày thiết kế của nhóm Duyệt Tâm xuất hiện
chênh lệch so với dự toán, cô bị Viên Nhược Hồng gọi vào phòng tổng giám đốc.

 

Trước đây Duyệt Tâm thường xuyên đến căn phòng này,
cùng các lãnh đạo khác thảo luận khả năng thực hiện các phương án kế hoạch.

 

Như bình thường, cô rất bình tĩnh trình bày suy nghĩ
của mình với tất cả mọi người, nhưng hôm nay Duyệt Tâm không tránh khỏi cảm
giác lo lắng bất an, hoang mang ngồi trước mặt Viên Nhược Hồng, không dám ngẩng
đầu lên.

 

Thấy cô giống hệt một con nai co ro vì bị lạnh, Viên
Nhược Hồng cảm thấy buồn cười: “Cô Hà, nhìn tại hạ đáng sợ thế sao? Ngay cả
nhìn cũng không dám nhìn?”

 

Duyệt Tâm vẫn giống như nhiều năm trước, lúc bị anh
nhạo báng thường đỏ mặt, cô lắp bắp phủ nhận: “Không… không phải.”

 

“Không phải thì tốt.” Viên Nhược Hồng cầm chiếc bật
lửa zippo trong tay nhưng không châm thuốc.

 

Duyệt Tâm nhận ra chiếc bật lửa đó, đó là món quà
sinh nhật cô tặng cho Viên Nhược Hồng mà cô cùng Thẩm Vĩ Vĩ đi chọn mua.

 

Cô đã dùng tiền lương đi làm của mình, rất đắt, lúc
đó cô cảm thấy rất đau lòng.

 

Cuối cùng Vĩ Vĩ nói: “Tặng cho một người như anh ấy,
đồ rẻ tiền anh ấy sẽ không dùng.”

 

Nhưng cuối cùng vẫn là đồ rẻ tiền vì sau đó Duyệt
Tâm phát hiện ra, đồ của Viên Nhược Hồng dùng toàn được tính bằng nghìn bằng vạn,
liệu có thèm để ý đến một chiếc zippo giá vài trăm nhân dân tệ không?

 

Thấy Duyệt Tâm lơ đãng, Viên Nhược Hồng thu lại thứ đồ
chơi trong tay, nói với cô: “Phương án thiết kế đó không tồi, chỉ có điều tỷ lệ
dự toán quá thấp, công ty không thu được lợi nhuận.”

 

“Tôi sẽ sửa ngay.” Duyệt Tâm sợ hãi và bối rối cầm lấy
tờ bảng biểu rồi đứng dậy, đang định đi thì bị Viên Nhược Hồng gọi lại.

 

“Duyệt Tâm, cô hà tất phải sợ tôi như thế?”

 

“Tôi…” Duyệt Tâm không biết nên trả lời như thế nào.

 

Viên Nhược Hồng đứng dậy, nhìn thẳng vào cô: “Trước
khi về tôi biết cô đã kết hôn rồi, tôi vô ý phá hoại hạnh phúc của cô, tôi…chỉ
muốn làm ấm lại những kỷ niệm vui vẻ đã đánh mất của mình.”

 

“Tổng giám đốc Viên, xin anh…”

 

“Duyệt Tâm, không nên coi tôi là người ngoài như thế,
tôi chỉ vọng chúng ta vẫn là bạn bè.”

 

“Không.” Duyệt Tâm khẽ lùi lại, “Đều đã trở thành
quá khứ rồi, mong anh đừng nhắc đến những chuyện đó nữa.”

 

“Duyệt Tâm!” Anh vẫn không có cách nào ngăn mình tiến
lại gần cô, muốn cảm nhận được hương thơm đặc biệt trên người cô mà anh không
thể tìm thấy ở người phụ nữ khác.

 

Duyệt Tâm run rẩy, cô sắp không còn đường lùi nữa.

 

“Duyệt Tâm, em tìm chị khắp nơi!” Hàn Hiên đột ngột
chạy vào phòng tổng giám đốc, hét to.

 

Cậu nhìn Viên Nhược Hồng rồi ngại ngùng chào: “Anh
Viên, em tìm chị Duyệt Tâm có chút việc.”

 

Không khí trong phòng rất kỳ lạ, rốt cuộc Viên Nhược
Hồng vẫn là người có kinh nghiệm xử lý tình huống nhiều hơn họ, anh nhìn Hàn
Hiên, nhận ra sự dò xét và ngạc nhiên trong ánh mắt trong sáng của cậu ta.

 

Viên Nhược Hồng quá hiểu tâm trạng này, đã từng có
lúc, anh cũng nhìn một thứ tình cảm nào đó với ánh mắt như vậy.

 

“Cô Hà, cô đi làm việc của cô đi!” Anh không nói nhiều
hơn, chỉ nhắc nhở em họ của mình, “Sau này vào phòng phải gõ cửa trước, biết
không?”

 

Ở một mình cùng Viên Nhược Hồng khiến Duyệt Tâm khó
xử, về phòng làm việc, cô băn khoăn mãi một lúc mới nhớ ra lúc đó Hàn Hiên nói
muốn tìm cô có việc.

 

“Hàn Hiên, vừa rồi cậu tìm tôi có việc gì?” Cô vô
cùng biết ơn Hàn Hiên vì đã giúp cô giải vây nên giọng nói trở nên dịu dàng.

 

Hàn Hiên đang trồng rau trên trang Web giải trí, cậu
ranh mãnh cười với cô: “Thật ra là không có chuyện gì, em chỉ muốn hỏi chị trưa
muốn ăn gì để cùng đặt cơm.”

 

Duyệt Tâm cười: “Giờ mới có mấy giờ mà đã muốn ăn
cơm?”

 

Sau khi ăn xong bữa trưa, Hàn Hiên cầm một bộ tú lơ
khơ mới nhờ Duyệt Tâm dạy cậu cách chơi thăng cấp.

 

Duyệt Tâm nói: “Đây là trò chơi ai cũng biết, cậu học
đại học mà chưa được phổ cập sao?”

 

Hàn Hiên lắc lắc đầu: “Hồi học đại học em bận nghiên
cứu thi cử, không có thời gian chơi trò này!”

 

Duyệt Tâm kiên nhẫn dạy cậu nguyên tắc chơi, cũng
may khả năng lý giải vấn đề và lĩnh hội của cậu ấy rất tốt, cô chỉ nói một lượt
cậu đã nhớ ngay, cậu còn gọi hai người khác đến chơi cùng khiến cho thời gian
nghỉ trưa ở văn phòng rất huyên náo vui vẻ.

 

Những lúc như thế này, Duyệt Tâm cảm ơn Hàn Hiên từ
tận đáy lòng, bởi vì có cậu ấy, ở công ty cô mới không cảm thấy khó khăn như thế.

 

Buổi chiều, Cố Nam gọi điện thoại cho Duyệt Tâm:
“Hôm nay chúng ta cùng về bên mẹ nhé, sinh nhật bố.”

 

“Vâng.” Duyệt Tâm hỏi tiếp, “Có cần em đặt bánh sinh
nhật trước không?”

 

Cố Nam nghĩ một lát rồi nói: “Không cần, anh có phiếu
ưu đãi của Goldion, đi làm về đến đó đổi trực tiếp là được.”

 

“Phiếu ưu đãi lúc nào thế?” Duyệt Tâm nhớ phiếu ưu
đãi công ty phát cho năm trước, cô đưa cho Cố Nam để anh mua cho mẹ chồng những
món ăn bà thích, có lẽ anh đã dùng hết rồi.

 

“Cái đó…có người vừa tặng.” Cố Nam nói dối. Thật ra,
anh không có phiếu ưu đãi nào cả, anh chỉ không muốn Duyệt Tâm tốn tiền mà
thôi.

 

Lúc đi làm về, Duyệt Tâm vẫn đến Trương Nhất Nguyên
mua cho bố chồng nửa cân chè, giá không hề rẻ chút nào.

 

Bố chồng pha chè con dâu mua tặng, tấm tắc khen:
“Trà mới phải không? Rất thơm. Duyệt Tâm, sau này đừng mua thứ đắt tiền như thế
này nữa.”

 

Duyệt Tâm cười nói: “Bố thích là tốt rồi!”

 

“Sao Cố Nam vẫn chưa đến?”Ông chỉ gặp Duyệt Tâm mà
không thấy Cố Nam liền hỏi.

 

“Anh ấy đi lấy bánh ga tô.” Duyệt Tâm thật thà đáp.

 

Mẹ chồng thấy chồng nói chuyện với Duyệt Tâm, trừng
mắt nhìn họ, bực bội nói: “Sao? Định ngồi đợi ăn sẵn sao?”

 

Duyệt Tâm hoảng hốt vội vàng đứng dậy đi vào nhà bếp
giúp một tay.

 

Tay nghề nấu nướng của mẹ chồng không tồi, nhưng mọi
việc trong bếp phải tuân theo trình tự, quy tắc của bà.

 

Duyệt Tâm không được động tay vào nên giúp bà rửa nồi
niêu bát đũa.

 

Mẹ chồng nhìn Duyệt Tâm vẫn không thuận mắt, chỉ vào
đũa cô rửa nói: “Sao lại đặt đồ như thế? Không có một quy tắc nào, ai lại đặt
đũa đối diện với người thế kia?”

 

Duyệt Tâm vội vàng lấy đũa xuống khỏi giá, đang định
đặt vào trong ống đũa, mẹ chồng lại nói: “Vẫn chưa khô, để đũa vào trong ống để
mốc lên à?”

 

Duyệt Tâm không biết phải làm gì, cầm bát đũa không
dám động đậy, “Vậy rốt cuộc là đặt ở đâu ạ?”

 

Mẹ chồng liếc nhìn cô: “Làm ăn vụng về, không thoáng
chút nào.”

 

Duyệt Tâm chỉ biết lắng nghe mẹ chồng trách móc,
không dám nói gì.

 

Cố Nam về thấy Duyệt Tâm đang ở trong bếp liền kéo
cô ra ngoài: “Lại đây xem bánh anh mua cho bố, đẹp không?”

 

Lúc đó, suýt chút nữa Duyệt Tâm khóc òa lên, cô cố gắng
kìm nén, không nhìn chiếc bánh ga tô, nói đại một câu: “Cũng được.” Cô không
dám nhìn Cố Nam, sợ rằng nếu bắt gặp ánh mắt của anh, cô sẽ khóc ngay trước mặt
anh.

 

Cố Nam nghĩ cô cố tình tỏ ra không vui, chau mày nói
nhỏ: “Em có thái độ gì thế? Hôm nay là sinh nhật của bố, sao em lại không nể mặt
như thế? Hơn nữa bố đối xử với em rất tốt.”

 

Duyệt Tâm vừa bị mẹ chồng mắng, giờ lại bị Cố Nam
trách móc, trong lòng cảm thấy không thoải mái. Cô không nói gì, cố gắng nhẫn
nhịn, dù sao cũng là ngày sinh nhật bố chồng, cô không nên khóc lóc, càng không
nên cãi nhau với Cố Nam.

 

Chỉ có điều cả buổi tối, Duyệt Tâm không hề nở một nụ
cười.

 

 

6

 

Trong kịch bản của mình,
cô dành vị trí cho Cố Nam, anh luôn đứng ở bên cô

 

 

Ra khỏi nhà bố mẹ, sắc mặt Cố Nam không vui nói: “Hà
Duyệt Tâm, hôm nay em sao thế? Cả buổi tối không nở một nụ cười như thể bố đang
nợ tiền em vậy.”

 

Thấy Cố Nam đanh giọng nghiêm mặt như thế, Duyệt Tâm
bật khóc: “Tại sao anh không hỏi em, mẹ anh đã đối xử với em như thế nào?”

 

Đây là lần đầu tiên Duyệt Tâm công khai nói với Cố
Nam mẹ chồng không phải với cô.

 

Cố Nam chỉ có thể nói: “Mẹ anh là như thế, em đừng
giận bà.”

 

Duyệt Tâm cũng hiểu tâm trạng khổ não của Cố Nam, một
bên là vợ, một bên là mẹ, anh bị kẹp ở giữa nên rất khó xử. Anh đã nói như vậy,
cô cũng không than thở thêm lời nào nữa.

 

Nín khóc, cô nói với Cố Nam: “Hôm nay coi như em
sai, thật sự em cũng không có kinh nghiệm gì khi ở cùng mẹ.”

 

“Hôm nay mệt rồi, chúng ta bắt xe về nhà.” Cố Nam thấy
Duyệt Tâm đã ổn hơn, kéo tay cô bước sang bên đường bắt xe.

 

Ngồi trong taxi, Cố Nam bắt đầu nói chuyện phiếm với
lái xe, suốt dọc đường chỉ nói những chuyện liên quan đến xe cộ: “Xe đời mới có
tốn xăng không?”, “Da trên xe có thật không?”, “Mua xe riêng loại nào tốt?”

 

Lái xe là người Bắc Kinh rất hay nói, thao thao bất
tuyệt tư vấn cho Cố Nam: “Cậu muốn mua xe phải không? Kiểu mở cửa hai bên? Để
tôi giới thiệu cho cậu một loại xe mới ở Bắc Kinh, rất rẻ, tính năng cũng tạm ổn.”

 

Cố Nam nghe thấy vậy hai mắt sáng lên, về nhà bàn bạc
với Duyệt Tâm: “Chúng ta mua một chiếc xe nhé!”

 

Duyệt Tâm có thể hiểu tâm sự của Cố Nam, cô biết đàn
ông ra ngoài làm ăn, tiếp khách nhiều, không có xe thật sự rất bất tiện.

 

Nhưng cô cũng biết họ không có nhiều tiền để mua xe.

 

Căn nhà này là mua trả góp, lương hàng tháng của Cố
Nam dùng để trả tiền nhà, tiền lương của Duyệt Tâm sau khi lo ăn uống quần áo
cũng không còn lại bao nhiêu. Hơn nữa, cô phải định kỳ gửi tiền về nhà mẹ đẻ.
Tính ra, nếu mua xe tình hình kinh tế cũng khá căng thẳng.

 

Duyệt Tâm đắn đo một hồi rồi nói với Cố Nam: “Bây giờ
mua xe có phải là đang vào thời điểm không thuận lợi không? Hình như thị trường
đang rất nóng.”

 

Cô không hiểu về xe cộ, chỉ nghe những người đồng
nghiệp khác nói chuyện lúc đi làm.

 

Cố Nam lộ rõ vẻ thất vọng: “Nếu không có nhiều gánh
nặng như vậy có phải là tốt không…”

 

Nghe thấy câu nói đó, Duyệt Tâm thở dài, sắc mặt
xanh tái, cô chỉ có thể nói với anh: “Cố Nam, em xin lỗi.”

 

Thấy Duyệt Tâm như thế, Cố Nam mới nhận ra mình đã lỡ
lời, vội vàng sửa sai: “Ý của anh là, nếu chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền
hơn thì có phải là tốt không?”

 

Duyệt Tâm gật đầu, không muốn tiếp tục nói tới chủ đề
này nữa.

 

Hai người đi ngủ sớm, chỉ có điều lúc ngủ, Duyệt Tâm
nằm dựa vào một bên giường, cách Cố Nam một khoảng rất xa.

 

Lúc Duyệt Tâm kết hôn với Cố Nam, họ đã hẹn nhau sẽ
đi tuần trăng mật ở Trương Gia Giới, nhưng mẹ chồng nói Cố Nam đã đi rồi, đến
đó quá xa, nên đi đâu đó gần cho tiết kiệm. Vậy là hai người chuyển sang đi Mật
Vân gần Bắc Kinh hai ngày.

 

Trương Gia Giới là nơi Duyệt Tâm mong đợi được đi từ
rất lâu. Thời đi học, lớp cô tổ chức đi chơi ở đó nhưng cô không đi được bởi phải
nộp phí gần 2000 nhân dân tệ, cô không có tiền. Đương nhiên trước khi cưới Cố
Nam, Duyệt Tâm không có cơ hội, cô đã quyết định bỏ cuộc.

 

Nhưng lần này, công ty tổ chức cho mọi người đi
Trương Gia Giới du lịch, coi như phúc lợi cuối năm.

 

Hàn Hiên thấy thái độ hưng phấn của Duyệt Tâm, lại gần
hỏi: “Thế nào, em đề nghị đi Trương Gia Giới, chị có vui không?”

 

Duyệt Tâm gật đầu, hỏi Hàn Hiên: “Sao cậu lại nghĩ đến
địa điểm đó?”

 

Hàn Hiên cười tỏ vẻ bí mật: “Đương nhiên là vì biết
có người muốn đi rồi.”

 

Sau khi về nhà, Duyệt Tâm vô cùng vui vẻ kể cho Cố
Nam nghe công ty tổ chức cho mọi người đi Trương Gia Giới một tuần.

 

Cố Nam không nói gì, trong lòng anh không muốn Duyệt
Tâm đi.

 

Anh cảm thấy một nơi Duyệt Tâm luôn mong muốn đến
như thế, nếu đi thì phải có anh đích thân đi cùng.

 

Mặt khác, Cố Nam thật sự không muốn xa Duyệt Tâm hẳn
một tuần…

 

Sự yên lặng của Cố Nam khiến tim Duyệt Tâm đập mạnh:
“Sao thế? Anh không vui mừng vì em được đi du lịch miễn phí sao?”

 

Cố Nam biết sự ích kỷ của mình không công bằng với
Duyệt Tâm, anh miễn cưỡng nở một nụ cười: “Không, anh đang nghĩ xem ở Trương
Gia Giới có đặc sản gì để em mua giúp anh tặng khách hàng.”

 

“Đương nhiên không có vấn đề gì.” Duyệt Tâm đồng ý
ngay lập tức.

 

Hôm Duyệt Tâm sắp đi, Cố Nam nghỉ ở nhà, anh lên mạng
vào diễn đàn và xem xe, Duyệt Tâm đang thu xếp đồ đạc bên cạnh.

 

Trong lòng Cố Nam hơi buồn và lưu luyến. Vì không muốn
để Duyệt Tâm nhận ra, anh cố gắng cười vui vẻ, nhìn lên màn hình nói: “Duyệt
Tâm, anh không tiễn em xuống nhà. Em đi chú ý giữ an toàn.”

 

Đây là lần đầu tiên Duyệt Tâm xa nhà sau khi kết
hôn, cô nghĩ ít nhất Cố Nam sẽ đưa cô ra bến xe nhưng không ngờ anh lại muốn ở
nhà lên mạng.

 

Duyệt Tâm cảm thấy hơi hẫng hụt, thuận miệng nói một
câu: “Không cần tiễn em nữa, không sao.”

 

Cô tự mình xách va li hành lý rất nặng xuống nhà, có
cảm giác như bị bỏ rơi.

 

Cô đã tưởng tượng ra cảnh lúc tạm biệt nhau như thế
này. Trong lòng cô nghĩ, Cố Nam sẽ đứng bên cạnh cô cho đến khi cô lên xe, đi
xa dần và anh sẽ lưu luyến không nỡ rời xa.

 

Nếu Cố Nam đi xa, chắc chắn cô sẽ làm như vậy.

 

Đáng tiếc, sự thật diễn ra không theo đúng kịch bản
trong lòng cô.

 

Cô có vẻ hơi buồn, cô đơn kéo va li về phía bến xe.

 

Lúc này, nếu Duyệt Tâm quay lại nhìn lên cửa sổ nhà
mình, cô sẽ thấy Cố Nam.

 

Anh cũng đang cô đơn buồn bã đứng ở đó, nhìn theo
bóng dáng Duyệt Tâm đi xa dần.

 

Có lẽ, cho dù cô quay đầu lại cũng không thể nhìn thấy
Cố Nam vì họ ở tầng 19, cao và xa ngoài tầm mắt.

 

Duyệt Tâm đi hai chuyến xe mới đến nơi tập trung, xe
của công ty đã đang dừng ở đó chờ mọi người.

 

“Duyệt Tâm!” Hàn Hiên ở đằng xa nhìn thấy cô, chạy lại
giúp cô mang hành lý, “Em đã giúp chị chiếm chỗ trên xe, nhóm chúng ta sẽ ngồi
cùng nhau, có thể chơi bài trên đường đi.”

 

Duyệt Tâm cười: “Tôi say xe, các cậu chơi với nhau
là được.”

 

Trước đây đi chơi, tổng giám đốc và phó tổng giám đốc
đều không đi. Vì thế khi nhìn thấy Viên Nhược Hồng, Duyệt Tâm rất ngạc nhiên.

 

Anh ngồi ở ghế sau lái xe, không mặc âu phục đi giày
da như mọi hôm mà mặc một bộ đồ giản dị, trông càng nổi bật giữa đám đông.

 

Anh mỉm cười với Duyệt Tâm rồi quay mặt nhìn ra
ngoài cửa sổ.

 

Duyệt Tâm không ngồi cùng hàng ghế với Hàn Hiên, cô
viện cớ bị mệt nên ngồi cùng chị Vương.

 

Phụ nữ ngồi cùng nhau sẽ nói chuyện chồng, chuyện
gia đình tự nhiên hơn. Mọi người bắt đầu đua nhau so sánh và thể hiện.

 

Trương Vân Vân ở nhóm chị Vương tò mò nhìn Duyệt Tâm
hỏi: “Nhóm trưởng Hà, chưa bao giờ gặp ông xã nhà chị. Hôm nay anh ấy không đưa
chị đến à?”

 

Lúc Duyệt Tâm vừa lên xe, thấy hầu hết các đồng nghiệp
nữ trong công ty đều có người đi tiễn, không phải chồng thì là bạn trai. Lúc
này Cố Nam không có ở đây, cô không biết nên lấy lý do gì để biện minh cho anh.

 

“À, hôm nay anh ấy bận quá.” Duyệt Tâm ngại không
dám nói Cố Nam muốn ở nhà lên mạng hơn là đưa cô đến.

 

Trương Vân Vân tiếp tục nói với mọi người: “Anh nhà
em hôm nay phải làm thêm giờ nhưng vẫn lái xe đưa em đến đây.” Rõ ràng là cô ấy
đang thích thể hiện, tuy hời hợt nhưng đó là một sự kiêu hãnh ngọt ngào.

 

Nghe mọi người nói chuyện, Duyệt Tâm giống như đang
ngậm chè đắng, không thể nhổ ra trước mặt mọi người mà chỉ biết im lặng nuốt
vào trong bụng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+