Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 15-16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Part III: Anh giống như một con chim
đà điểu gặp bão, vùi đầu mình vào trong cát

 

 

1

 

Một đứa trẻ có thể mang lại
rất nhiều thay đổi

 

 

“Không thể nhầm, không thể nhầm…” Tiếng
Thầy thuốc vừa cười vừa nói vang lên bên tai Duyệt Tâm khiến người ta không thể
không dựng tóc gáy.

 

Duyệt Tâm giật mình tỉnh giấc mồ hôi
toát ra khắp người.

 

Cô xoa bụng mình lúc này vẫn chưa nhô
lên, không biết nên giải quyết như thế nào. Nhớ lại vài lần nôn khan trước đây,
cũng không thấy kinh nguyệt, cô vẫn nghĩ mình quá bận rộn nên sinh lý bất thường
mà thôi.

 

Duyệt Tâm không tin số phận lại trêu đùa
cô như thế.

 

Có bầu gần hai tháng, cô nên làm thế nào
với đứa trẻ đột nhiên xuất hiện này?

 

Cuộc hôn nhân của cô với Cố Nam đã khiến
cô vô cùng thất vọng, hai người đang đứng bên bờ vực ly hôn. Bây giờ có con,
không phải tất cả mọi kế hoạch đều bị phá vỡ sao?

 

Cô không muốn vậy, cô muốn rời xa cái
nhà này, cô không muốn hai người tiếp tục giày vò, nghi ngờ lẫn nhau. Đối với
cô nơi đây đúng là địa ngục.

 

Nhưng, đứa trẻ…

 

Rốt cuộc cô nên làm gì?

 

Hơn bốn giờ sáng, Duyệt Tâm ra khỏi giường,
mặc quần áo ra quầy thuốc mua que thử thai, cô muốn kiểm tra xem rốt cuộc thầy
thuốc có nói sai hay không.

 

Cô không tin, cô không tin tất cả mọi thứ.

 

Duyệt Tâm nhốt mình trong nhà vệ sinh,
nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai.

 

Cuối cùng, không biết vì cô hoa mắt hay
vì hai vạch đỏ trên que thử thai mờ đi, trong mắt cô chỉ lộ rõ cảm giác hoảng hốt.

 

“Duyệt Tâm, Duyệt Tâm…mở cửa”. Cố Nam cố
gắng đập cửa, anh lo lắng Duyệt Tâm nghĩ không thông nên làm điều gì đó ngốc
nghếch.

 

Thật ra anh không ngủ, anh biết Duyệt
Tâm ra khỏi nhà từ sáng sớm, sau khi về nhà cô vào phòng vệ sinh, bên trong
không có tiếng động, yên lặng đến đáng sợ. Gần đây tâm trạng của cô không tốt,
muốn ly hôn nhưng anh không đồng ý, liệu có phải Duyệt Tâm quá phiền muộn về những
chuyện này không?

 

Cố Nam càng nghĩ càng sợ, anh xô mạnh, cửa
phòng vệ sinh mở tung.

 

Duyệt Tâm đang khuỵu người ở góc phòng,
dường như không còn sức sống, trong tay vẫn cầm que thử thai với hai vạch màu đỏ
đã khô.

 

“Duyệt Tâm!” Cố Nam gọi cô nhưng cô
không có phản ứng gì.

 

Anh luống cuống, cõng cô chạy đến bệnh
viện.

 

Anh cố gắng chạy thật nhanh vì anh cảm
thấy Duyệt Tâm càng lúc càng nhẹ, nếu anh chạy nhanh hơn Duyệt Tâm sẽ an toàn
hơn.

 

Bị Cố Nam cõng trên lưng xóc như thế,
Duyệt Tâm tỉnh lại, cảm thấy tim anh đang đập rất mạnh.

 

Cô khẽ động đậy, nhích lại gần người
anh, áp mặt lên đôi vai rộng của anh, nói khe khẽ: “Cố Nam, em không sao…”

 

Nghe thấy tiếng Duyệt Tâm, thần kinh
đang căng thẳng của Cố Nam dãn ra, anh bước chậm lại rồi quay đầu nhìn cô, sắc
mặt cô vẫn xanh tái, dường như không còn một giọt máu.

 

“Còn nói là không sao? Suýt chút nữa dọa
anh sợ chết mất, sau này vào nhà vệ sinh em đừng khóa cửa nữa!” Anh vẫn cảm thấy
sợ hãi.

 

Cố Nam ghét bệnh viện, đặc biệt là ghét
người thân của mình bị bệnh.

 

Duyệt Tâm vào kiểm tra anh cũng muốn đi
theo, y tá ngăn anh lại: “Ở đây đàn ông không được phép vào”.

 

Anh chỉ có thể đứng đợi bên ngoài, càng
đợi càng suốt ruột nên gọi điện cho Vệ Đông.

 

Hình như Vệ Đông vẫn chưa tỉnh ngủ, ngáp
dài rồi hỏi anh: “Sớm thế này mà không để cho người ta ngủ, cậu cố tình đấy à?
Hôm nay mình còn phải đi làm”.

 

Cố Nam nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ
sáng, “Cuối tuần rồi, cậu còn đi làm ở đâu?”

 

“Mình và vợ đi làm thêm giờ không được
sao?” Vệ Đông lý luận, “Vợ cậu có gì không vừa lòng sao? Cậu đi tìm vợ cậu mà
giải quyết đi.”

 

“Vợ mình đang ở trong bệnh viện”, Cố Nam
thật thà đáp, “Mình muốn hỏi cậu, cô ấy kiểm tra que thử thai, trên đó có hai vạch
đỏ nghĩa là sao?”

 

Vệ Đông nghĩ Cố Nam trêu anh, cười hi hi
nói: “Hai vạch thể hiện người đó là trung đội trưởng, hồi nhỏ cậu còn đeo thứ đồ
chơi ấy nhiều hơn mình mà.”

 

Cố Nam biết Vệ Đông đang trêu anh, anh
nghiêm túc hỏi: “Cậu nói chuyện nghiêm túc được không? Hai vạch đỏ trên que thử
thai!”

 

“Mới sáng sớm cậu lôi anh em ra để tiêu
khiển phải không? Hóa ra không có người phụ nữ nào nói cho cậu biết, đó là họ
đang mang thai sao? Cậu có biết mang thai là gì không? Để tôi dắt vợ tôi đến…”
Vệ Đông nói với Cố Nam bằng giọng nói của người Đông Bắc.

 

Suýt chút nữa Cố Nam nhảy đựng lên,
“Mang…mang thai?”

 

Anh lắp bắp hỏi lại, một cảm giác vui mừng
tột độ dâng tràn trong lòng anh.

 

Duyệt Tâm mang thai? Họ sắp có con? Anh
sắp làm bố rồi sao?

 

Cố Nam đứng đó cười ngốc nghếch, rồi gọi
điện thoại cho bố mẹ báo tin vui, anh nói: “Duyệt Tâm mang thai, bố mẹ sắp được
bế cháu rồi!”

 

Bố anh nghe thấy rất vui mừng, mẹ anh lại
nói: “Vừa mấy bữa trước đòi ly hôn, liệu đứa trẻ này có phải của nhà họ Cố
không?”

 

Câu nói này hất vào Cố Nam một chậu nước
lạnh, anh đứng đó ngạc nhiên nhìn Duyệt Tâm bước ra khỏi phòng khám, không kịp
định thần lại.

 

Anh hờ hững hỏi cô: “Kết quả thế nào?”

 

Nhìn thái độ đó của Cố Nam, Duyệt Tâm
nghĩ hồi lâu rồi mới nói: “Em có thai, bác sĩ nói khoảng tám tuần, mọi thứ đều
bình thường, hỏi chúng ta có muốn giữ đứa trẻ này không”.

 

Cố Nam không đồng ý ngay, Duyệt Tâm biết
hai người đã bàn đến chuyện ly hôn, đột nhiên có một đứa trẻ là không phải lúc.

 

Duyệt Tâm không đợi Cố Nam trả lời, cô tự
nói với chính mình: “Em cũng không biết nên làm thế nào bây giờ?”

 

Một lát sau, Cố Nam đã nghĩ thông suốt,
anh ôm lấy Duyệt Tâm, dịu dàng nói: “Con của chúng ta, vì sao lại không cần?”

 

Duyệt Tâm dựa vào lòng anh, bị câu nói
“con của chúng ta” làm cho cảm động.

 

Cuối cùng họ đã được đứa trẻ này hàn gắn,
mặc dù không chắc chắn nhưng đó là một sợi dây ràng buộc vô hình.

 

Trên đường về nhà, Cố Nam nói với Duyệt
Tâm: “Bây giờ đã có con rồi, em đừng động một tí là nhắc tới chuyện ly hôn nữa!”.

 

Duyệt Tâm nhìn con đường trước mặt, mặc
dù vô định nhưng vẫn tràn đầy hy vọng: “Phải rồi, Cố Nam, không ly hôn nữa, sau
này chúng ta sẽ sống tốt. Nhưng anh cũng nên thay đổi tính cách của mình”.

 

“Tính cách gì của anh? … Được, anh vẫn
chưa sửa được sao?” Cố Nam vui vẻ nhận lỗi “Sau này có gì em không vừa lòng,
anh sẽ sửa, được không?”

 

Anh đuổi theo Duyệt Tâm, muốn cầm tay cô
nhưng cô đã thu tay lại, chỉ về phía cửa hàng bán đồ trẻ con cách đó không xa:
“Em muốn đến đó xem”

 

“Anh đi cùng em”

 

Duyệt Tâm không trả lời, bước về phía
đó, Cố Nam đi theo cô.

 

Đây là lần đầu tiên hai người giữ hòa
khí tốt đẹp như thế sau khi cãi nhau.

 

Một đứa trẻ có thể mang lại rất nhiều
thay đổi.

 

Cố Nam làm việc chăm chỉ hơn, anh vẫn
nói là phải kiếm tiền mua sữa mua bột cho con.

 

Anh bắt đầu học cách chia xẻ việc nhà,
ví dụ sau khi ăn cơm, anh chủ động đề nghị rửa bát, điều này trước đây không thể
xảy ra. Anh còn học cách giặt quần áo, đương nhiên cũng không cần phải học nhiều,
chỉ cho quần áo vào máy giặt, đổ nước giặt vào là được.

 

Anh đề nghị Duyệt Tâm không cần đi làm, ở
nhà nghỉ ngơi nhưng sao Duyệt Tâm có thể nghỉ được? Cô cần tiền chữa bệnh cho
Duyệt Thanh, hơn nữa, cô cũng đã đồng ý với Viên Nhược Hồng trước khi Tổng Giám
đốc Hàn khỏi bệnh quay lại công ty, cô sẽ tiếp tục đi làm. Hơn nữa, cô chỉ có bầu,
đi làm cũng không có vấn đề gì. Ở quê cô, phụ nữ mang bầu vẫn đi làm công việc
đồng áng, vất vả hơn cô đi làm nhiều.

 

Cô giải thích tình trạng của mình với Cố
Nam: “Bây giờ nghỉ, sau này sinh con sẽ không được thanh toán tiền thuốc, hơn nữa
đi làm sẽ được nhận ba tháng tiền lương khi nghỉ sinh, không phải là tốt sao?”

 

Cố Nam không nói lên suy nghĩ của mình,
anh khuyên cô không cần đi làm vì không muốn cô tiếp tục làm việc với Viên Nhược
Hồng, hơn nữa anh cũng không thích cậu thanh niên tên là Hàn Hiên đó.

 

Thấy thái độ kiên trì của Cố Nam, cuối
cùng Duyệt Tâm cũng quay về ngủ chung giường với anh.

 

Lý do anh đưa ra là: “Em nằm ngủ một
mình ở đó, buổi tối em đắp chăn anh không nhìn thấy, nếu em bị cảm sẽ ảnh hưởng
đến con chúng ta…Em quay về ngủ chung, anh hứa sẽ không chạm vào em, thật đấy…”

 

Nhưng khi cô quay về phòng, Cố Nam quên
mất lời hứa của mình.

 

Anh từ từ ghé sát môi cô, hôn lên đó,
hơi thở nóng hổi của anh phả lên cổ Duyệt Tâm.

 

“Duyệt Tâm, anh nhớ em chết mất, thật đấy…không
tin, em xem xem…” Anh cầm lấy tay Duyệt Tâm đặt lên chỗ đang cương cứng của
mình, mặt Duyệt Tâm đỏ bừng: “Không được, bác sĩ nói trước ba tháng, không được…”

 

“Duyệt Tâm, xin em…” Đã lâu rồi họ không
gần gũi nhau, Cố Nam dường như không chịu đựng nổi nữa.

 

Duyệt Tâm đẩy anh ra, sờ tay lên bụng rồi
nói: “Cố Nam, anh đừng như thế nữa, nguy hiểm lắm”

 

Nhìn thấy thái độ hiền dịu của một người
mẹ trên mặt Duyệt Tâm, Cố Nam không thể không bỏ cuộc.

 

Anh cẩn thận vuốt ve bụng cô, bụng vẫn
chưa lộ rõ. Anh nghĩ, đưa trẻ này sẽ giống ai? Cho dù giống ai, anh cũng quyết
định sẽ yêu nó như yêu Duyệt Tâm.

 

Dạ dày Duyệt Tâm lại bắt đầu cảm thấy
khó chịu, cô lao vào nhà vệ sinh nôn khan nhưng không nôn ra được gì.

 

Cố Nam ân cần rót nước lọc cho cô: “Em
súc miệng đi”

 

Anh dịu dàng và là người đàn ông tốt,
Duyệt Tâm thất thần nghĩ.

 

Cố Nam vẫn vuốt ve bụng cô, lẩm bẩm nói:
“Con làm khổ mẹ con thế hả? Lúc nào con ra đời bố sẽ đánh vào mông”.

 

Duyệt Tâm bật cười: “Em bé còn quá nhỏ,
không thể nghe anh nói chuyện”

 

Thấy Duyệt Tâm cười, Cố Nam nói: “Anh chỉ
dọa một tý, không đánh thật”

 

Duyệt Tâm vẫn đi làm ở công ty, trên vai
cô còn phải lo cuộc sống của gia đình, nên không thể nói nghỉ việc là nghỉ việc
ngay được. Hơn nữa ngoài Viên Nhược Hồng tạm thời làm giám đốc, tất cả mọi điều
khác đều khá phù hợp với cuộc sống của cô.

 

Hàn Hiên hét to một cách khoa trương:
“Ái chà, Duyệt Tâm, cuối cùng chị cũng đến. Không có chị bọn em ăn không ngon”.

 

Thư ký Vu bĩu môi nói nhỏ với Duyệt Tâm:
“Chỉ có cậu ấy ăn không ngon, không ảnh hưởng gì đến tôi”.

 

Hàn Hiên cười anh ta: “Vậy ai toàn mua
thừa một xuất cơm thế?”

 

Thư ký Vu không nói gì, nhớ đến bánh ú mới
chặn miệng Hàn Hiên: “Không phải cậu để dành cho Duyệt Tâm bánh ú sao? Mau đi
làm nóng lại.”

 

Có người lấy cái này cái kia cho Duyệt
Tâm xem, có người kể cho Duyệt Tâm nghe những chuyện thú vị xảy ra lúc cô nghỉ,
không khí đầm ấm rất vui vẻ.

 

Duyệt Tâm rất cảm động, cô nghe họ nói
chuyện, nhìn ngắm và cười với họ.

 

Viên Nhược Hồng đến xem Duyệt Tâm đã đi
làm chưa, thấy văn phòng náo nhiệt khác thường, anh đứng ngoài cửa, không bước
vào.

 

Có lẽ anh đã sai lầm khi quay về, anh
không những làm ảnh hưởng đến cuộc sống của Duyệt Tâm, suýt chút nữa anh còn
làm cho cô mất việc và những đồng nghiệp thân thiết. Nếu không phải hôm đó anh
biết cô đi tìm việc làm khắp nơi, rồi gọi cô về làm, anh đã phạm một sai lầm
còn lớn hơn thế.

 

Công ty không có anh, mọi người sẽ không
sao; nhưng nếu không có Duyệt Tâm, mọi người sẽ nhớ và lưu luyến cô.

 

Duyệt Tâm, cô ấy đi đến đâu cũng rất có
nhân duyên với mọi người.

 

Viên Nhược Hồng đứng bên ngoài, rồi bỗng
nhiên muốn hút một điếu thuốc.

 

Đã rất lâu rồi anh không hút thuốc nên
không có thuốc lá trong túi. Có một nhân viên của công ty đang đi ngoài hành
lang, anh xin người đó một điếu thuốc. Anh chàng đó nhìn thấy Tổng Giám đốc vội
vàng giúp anh châm thuốc.

 

Anh xua tay ra hiệu không cần, rồi lấy
chiếc bật lửa zippo trong túi tự châm lửa. Mới hít một hơi anh đã bị sặc khói,
anh vội vàng dập điếu thuốc rồi bỏ đi.

 

 

2

 

Anh mới là một đứa trẻ
chưa lớn

 

 

Cố Nam nói muốn đón cô sau khi đi làm về,
nhưng công ty có buổi tiếp khách đột xuất, anh không thể không tham gia nên bảo
cô tự đi xe buýt về nhà.

 

Duyệt Tâm không tính toán những điều
này: “Anh làm việc đi, công việc đang gấp”

 

Dù sao buổi tối Cố Nam cũng không về nhà
ăn cơm nên Duyệt Tâm cũng không vội, cô chậm rãi bước đến trạm điện thoại gần bến
xe gọi điện cho Duyệt Thanh, hỏi thăm tình hình của cậu, và giục cậu đến Bắc
Kinh sớm.

 

Đúng lúc bố mẹ đang ở bên Duyệt Thanh,
Duyệt Tâm nhân tiện kể chuyện mình có bầu với mẹ.

 

Mẹ cô nước mắt lưng tròng nói với Duyệt
Tâm: “Không được bế cháu nội thì bế cháu ngoại, giống nhau cả. Duyệt Tâm, mẹ rất
vui, coi như đã không uổng phí cả cuộc đời”

 

Duyệt Tâm thấy buồn, an ủi mẹ: “Sao lại
không được bế cháu nội, đợi đến khi chân của Duyệt Thanh khỏi, bảo em ấy nhanh
chóng lấy vợ, sinh cho bố mẹ một đàn cháu, bố mẹ bế không hết…”

 

Giọng mẹ cô nấc nghẹn, run rẩy: “Bố mẹ đợi
được đến ngày đó sao?”

 

Duyệt Tâm không dám trả lời, cô cũng
không biết bao giờ sẽ đến ngày đó.

 

Duyệt Tâm ăn bữa tối một mình, đã hơn
tám giờ, Cố Nam vẫn chưa về, cũng không gọi điện thoại bảo mấy giờ về, có vẻ
như buổi tiếp đãi hôm nay sẽ kéo dài.

 

Cô xem tivi một lát cảm thấy nhàm tẻ,
nên đi ngủ sớm, không nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu.

 

Điện thoại là của mẹ chồng gọi đến, bởi
bố chồng bảo: “Con dâu có bầu, hôm nào chúng ta sang thăm nó. Bà hỏi nó xem lúc
nào thì nó có nhà?”

 

Mẹ chồng gọi điện cho con trai trước, giọng
của Cố Nam bị lẫn trong mớ âm thanh ầm ĩ, hình như anh đang đi hát.

 

Bà nói với Cố Nam: “Mẹ và bố con muốn đi
thăm các con”

 

Cố Nam nói: “Mẹ gọi điện trực tiếp cho
Duyệt Tâm, cô ấy ở nhà, con đang bận…”.

 

Bà gọi điện đến điện thoại bàn nhưng
không có ai nghe.

 

Bà nghi ngờ Duyệt Tâm cố tình không nghe
điện thoại.

 

Bố chồng nói: “Sao có thể thế được, chắc
chắn là không có ở nhà”

 

“Không phải Cố Nam đã nói là đang ở nhà
sao? Thôi người ta không chào đón chúng ta, chúng ta cũng không cần đi nữa.” Bà
tiếp tục xem tivi bảo chồng: “Cất hai con cá vào trong tủ lạnh, hôm nào cho Nám
Nám ăn, không phải con gái cũng đang mang bầu sao, chả lẽ không quý bằng nó?”

 

“Sao lúc nào bà cũng như vậy?” Bố chồng
không vui nói: “Không phải chúng ta đã mua thịt và sườn bò gửi cho Nám Nám rồi
sao? Hơn nữa còn gửi cho nó năm nghìn đồng”.

 

Bà hét lên: “Gửi năm nghìn đồng là giữ
thể diện với nhà chồng nó, nhà Duyệt Tâm gửi được bao nhiêu tiền? Có đáng để
chúng ta đối xử như thế này không?”

 

Sáng sớm hôm sau, Cố Nam hỏi Duyệt Tâm:
“Tối qua bố mẹ anh có đến chơi không?”

 

Duyệt Tâm ngạc nhiên đáp: “Không”

 

“Mẹ nói muốn đến thăm em, anh bảo bà gọi
điện thoại cho em.”

 

Duyệt Tâm nhớ lại tối hôm qua. “Có lẽ em
ngủ nên không nghe thấy.”

 

Cô vừa rửa mặt, trên mũi còn đọng lại
vài giọt nước nhỏ. Cố Nam ôm lấy cô, hôn lên mũi cô, lau sạch nước trên đó rồi
ghé sát tai Duyệt Tâm nói nhỏ: “Vậy hôm nay em nhớ gọi điện thoại cho bà, hỏi
xem vì sao bà không đến!”

 

Duyệt Tâm không quen với những cử chỉ
thân mật như vậy của Cố Nam, cô thoát khỏi vòng tay anh rồi bước vào bếp: “Mau
ăn sáng thôi không đi làm muộn mất.”

 

Ở công ty, Hàn Hiên biết Duyệt Tâm mang
bầu rất ngạc nhiên, cậu nhìn cô hồi lâu: “Không giống. Duyệt Tâm, chị gầy như
thế này, không giống như một người sắp làm mẹ.”

 

Duyệt Tâm bật cười giảng giải cho cậu:
“Trước khi làm mẹ cũng không thể ăn nhiều thành heo đúng không?”

 

“Lúc mang bầu không phải là nên mặc áo
chống bức xạ sao? Vì sao không thấy chị mặc?”

 

Không phải là cô không muốn mặc mà là
chưa kịp đi mua.

 

Hàn Hiên cũng không hỏi thêm nhiều, tiếp
tục xem trang web của cậu ấy.

 

Buổi chiều, chuyển phát nhanh mang đến một
chiếc hộp, Hàn Hiên đưa cho Duyệt Tâm, “Tặng chị, xem có hợp không?” Một chiếc
hộp to và được bọc giấy rất đẹp.

 

Duyệt Tâm mở ra xem, đó là một chiếc áo
khoác chống bức xạ.

 

Lúc không có việc gì làm, Hàn Hiên thường
hay lên mạng mua một số đồ lung tung. Cậu tỏ vẻ ngây thơ nói: “Em thấy chị
không có nên mua hộ chị.” Thái độ bộc lộ rõ chị muốn cũng phải nhận, không muốn
cũng phải nhận.

 

Duyệt Tâm vội hỏi bao nhiêu tiền, muốn gửi
lại Hàn Hiên.

 

Cậu từ chối, “Mua đủ hai nghìn đồng, người
ta sẽ tặng một chiếc. Em không thể mặc được nên chỉ có thể tặng chị, đúng
không?”

 

Duyệt Tâm chỉ có thể nhận lấy thành ý của
Hàn Hiên, cô cười nói: “Vậy ngày mai tôi mời cậu ăn cơm”

 

“Được” Nhắc đến ăn uống, Hàn Hiên không
bao giờ từ chối.

 

Cố Nam luôn nói muốn đón Duyệt Tâm lúc
đi làm về nhưng cũng luôn không thực hiện được.

 

Hôm nay, anh bỏ tất cả mọi chiêu đãi,
lúc chuẩn bị xuất phát lại nhận được lời mời của Lưu Bảo: “Cố Nam, gọi anh nhiều
lần như thế anh đều không muốn gặp. Hôm nay là sinh nhật của tôi, anh phải đến
đấy”

 

“Được, đương nhiên phải đi.” Anh mạnh miệng
đồng ý rồi kiếm cớ với Duyệt Tâm.

 

Duyệt Tâm rất thoải mái, “Ngồi xe buýt rất
tốt, còn có thể đi bộ rèn luyện sức khỏe.”

 

Cô càng nói như thế, Cố Nam càng thấy hối
hận, anh thề lần sau anh sẽ đi đón Duyệt Tâm.

 

Cố Nam có việc bận nên Duyệt Tâm cũng
không muốn nấu cơm, mùi khói trong bếp khiến cô buồn nôn, hơn nữa cô cũng nợ
Hàn Hiên một bữa ăn. Vì vậy, lúc đi làm về, Duyệt Tâm nói với Hàn Hiên: “Hay là
đi làm về tôi mời cậu ăn cơm.”

 

Đương nhiên Hàn Hiên không từ chối,
nhưng cậu đã có hẹn với Viên Nhược Hồng, mời cậu ăn món Phật nhảy tường1 ở Vô Danh Cư. Cậu hy vọng
Duyệt Tâm có thể đi cùng, nhưng hình như anh họ có gì đó hơi lạ với Duyệt Tâm
nên cậu không muốn kể cho Duyệt Tâm nghe chuyện này.

 

[1]“Phật nhảy tường” là
món ngon danh tiếng trong ẩm thực của người Phúc Kiến, được chế biến cầu kỳ,
đòi hỏi nhiều nguyên liệu và gia vị tạo ra hương vị thơm nồng.

 

Hàn Hiên gọi điện cho Viên Nhược Hồng:
“Chị Duyệt Tâm mời em đi ăn món Hồ Nam nên không thể đi ăn cùng anh, để lần sau
nhé!”

 

“Duyệt Tâm?” Viên Nhược Hồng xoa huyệt
thái dương đang căng lên, “Cô ấy có bầu không ăn được cay, không tốt cho đứa trẻ”

 

Hàn Hiên nghe thấy vậy, cười hi hi hỏi:
“Chị ấy có bầu sao anh căng thẳng thế? Vì vậy bọn em không ăn cay nữa, đi ăn
bánh bao Châu Ký.”

 

“Bánh bao thì có chất gì?” Viên Nhược Hồng
nghĩ một lát rồi hỏi: “Hai người đang ở đâu? Hay là anh mời đi ăn canh vịt?”

 

Hàn Hiên bĩu môi: “Bỏ đi, một bát canh vịt
em có thể tự mời được, anh xem ngày mai mua cho văn phòng một chiếc ghế sô pha
dài để Duyệt Tâm có thể nằm nghỉ buổi trưa thì tốt hơn.”

 

Viên Nhược Hồng cảm thấy hơi đau đầu, từ
lúc nào, cậu em họ vô tâm của anh đã bắt đầu biết quan tâm đến những tiểu tiết
như thế?

 

Từ khi Duyệt Tâm mang bầu, Cố Nam chưa
đưa cô về nhà bố mẹ.

 

Cuối tuần, đích thân ông Cố gọi điện đến,
“Cố Nam, con đưa Duyệt Tâm về nhà ăn bánh bao đi, bố mẹ đã làm nhân bánh bằng
thịt bò, rất thơm.”

 

Để Duyệt Tâm đổi khẩu vị, Cố Nam vui mừng
đưa cô về nhà bố mẹ.

 

Trên đường, vừa lái xe anh vừa nhìn chiếc
áo khoác chống bức xạ của Duyệt Tâm, “Cái này có công dụng thật không? Người nước
ngoài đều không mặc, họ còn cười người Trung Quốc quá cẩn thận, chỉ là sinh
con, liệu có cần công phu như vậy không?”

 

Duyệt Tâm chỉ cười: “Ai bảo Trung Quốc
mình chỉ cho phép sinh một con, đương nhiên cần phải coi trọng hơn.”

 

Thật ra cô cũng không biết mặc áo này có
tác dụng gì không, mặc để yên tâm hơn thôi, dù sao tất cả phụ nữ mang bầu đều mặc
đồ này.

 

“À, Duyệt Tâm, em đi mua lúc nào thể?
Sao không bảo anh?” Cố Nam hỏi.

 

Duyệt Tâm tiện miệng nói: “Đồng nghiệp tặng.”
Cô cũng muốn bảo Cố Nam đi mua cùng, nhưng hết giờ làm, nếu không bận tiếp
khách anh lại bận việc khác không có thời gian.

 

“Đồng nghiệp nào?” Anh không thể không hỏi
cho rõ ngọn ngành.

 

“Hàn Hiên” Duyệt Tâm cũng cảm thấy không
có điều gì phải che dấu. Hàn Hiên là người tốt, cô thấy không có gì quá đáng.

 

Cố Nam không vui: “Cậu ta là đàn ông, sao
lại tặng em thứ này làm gì?”

 

Mình không có thời gian đi mua, người
khác có lòng tốt mua tặng, lẽ nào không được? Có vẻ căn bệnh nghi ngờ, để ý vụn
vặt của Cố Nam vẫn không thay đổi.

 

Ngồi trên xe, cô cảm thấy hơi khó chịu
nên mở cửa sổ xe cho thoáng.

 

Thấy Duyệt Tâm yên lặng, Cố Nam cũng
không nói gì nữa, không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.

 

Thấy con trai và con dâu đến, ông Cố rất
vui, bảo Duyệt Tâm ngồi ghế sô pha nghỉ ngơi.

 

Duyệt Tâm ngần ngại nói: “Con không mệt,
để con giúp làm bánh.”

 

Mọi người đi rửa tay và cùng nhau gói
bánh.

 

Mẹ chồng nhớ đến chuyện lần trước Duyệt
Tâm không nghe điện thoại, lẩm bẩm: “Tai không tốt, sau này nên đặt điện thoại
trong phòng ngủ để không bị lỡ việc.”

 

Duyệt Tâm giải thích: “Mẹ, lần đó con đi
ngủ nên mới không nghe thấy.”

 

Mẹ chồng không thèm nghe, nói tiếp: “Ai
đời hơn tám giờ tối đã đi ngủ? Lấy lý do cũng không biết cách.”

 

Cố Nam, thấy lời mẹ nói hơi khó nghe, chạm
nhẹ vào cánh tay Duyệt Tâm rồi nói: “Em nghỉ đi một lát, để anh gói bánh cho.”

 

Thấy Duyệt Tâm đã ngồi sang một bên, Cố
Nam nói nhỏ: “Mẹ, Duyệt Tâm đang mang bầu, cần phải nghỉ ngơi, đi ngủ sớm một
chút là điều nên làm.”

 

Bà thấy con trai bênh vợ, càng bực bội:
“Sao mang bầu lại phải như thế, ngày xưa…”

 

“Mẹ lại thế rồi, động một cái là nói
ngày xưa thế nọ thế kia. Bây giờ đã là thời đại nào rồi, có thể giống như bố mẹ
hồi đó được sao?” Cố Nam nói thẳng, không còn kiêng dè gì với mẹ nữa.

 

Bà không vui, trong bụng tức anh ách.

 

Lúc ăn cơm, Cố Nam gắp bánh cho Duyệt
Tâm.

 

Anh véo một miếng đưa lên miệng, vừa ăn
vừa nói: “Bánh bao nhân thịt bò là món ngon của bố mẹ, công thức làm nhân bánh
chỉ truyền cho con gái, không truyền cho con trai. Duyệt Tâm, em thưởng thức rồi
về học cách làm, sau này chúng ta sẽ được ăn ngon miệng.”

 

Vừa nãy ở trên xe Duyệt Tâm trúng gió lạnh,
bây giờ ăn nhân thịt bò cảm thấy có vị hơi lạ, vừa cắn một miếng cô đã không chịu
được, thấy buồn nôn.

 

Cô không nói gì, đặt bát đũa xuống, mượn
cớ muốn nấu một ít canh rồi rời khỏi bàn ăn.

 

“Em thấy khó chịu à?” Cố Nam đi theo cô,
kiên nhẫn hỏi.

 

Anh nghĩ Duyệt Tâm vẫn giận anh lúc đi
trên đường, anh nghĩ anh chỉ nói một câu không hay, cô không đến mức phải để bụng
như thế.

 

Duyệt Tâm không nghĩ ngợi được nhiều, cô
nói: “Không sao, bây giờ em không ăn được, đợi lát nữa ăn tiếp.”

 

Cố Nam lo cô đói nên hỏi mẹ có còn trứng
gà không, nhờ bà nấu cho Duyệt Tâm một bát canh trứng.

 

Bà lườm Duyệt Tâm, ngồi im không động rồi
nói: “Nhìn thấy nhiều người có bầu nhưng chưa thấy ai ẻo lả như thế, tự nghĩ
mình là thiên kim tiểu thư sao? Chị gái con có bầu đã bảy, tám tháng rồi mà
không thấy kén ăn…”

 

Cố Nam nghe thấy thế, đùa với mẹ: “Mẹ
đúng là thiên vị cho chị con.”

 

Cố Nam biết chị gái có bầu không kén ăn.
Lần trước anh gặp chị ở nhà bố mẹ, chị anh một mình ăn hết cả dĩa sườn. Nhưng
Duyệt Tâm không như thế cô chỉ cần nhìn thấy thịt là không muốn ăn.

 

Mẹ chồng bĩu môi: “Phí lời, chị con do mẹ
sinh ra.”

 

Duyệt Tâm không tiếp tục nghe được nữa.
Phải, Cố Nam do bà sinh ra, còn cô chỉ là người ngoài. Cô đẩy nhẹ trên người Cố
Nam rồi nói: “Mọi người ăn cơm đi, con không đói, không cần nấu canh nữa.”

 

Ăn cơm xong, mọi người ngồi cùng nhau,
Duyệt Tâm nói với Cố Nam: “Đi thôi, chúng ta về sớm để bố mẹ nghỉ.”

 

Thấy Duyệt Tâm ngoan ngoãn, tâm lý như
thế, Cố Nam rất vui vẻ đồng ý.

 

Trên đường về nhà, Cố Nam nói đến chuyện
ở nhà bố mẹ: “Thái độ của mẹ anh không tốt, em đừng tức giận, có thể do bố anh
khiến bà không vui.”

 

“Không tức giận.” Duyệt Tâm thờ ơ nói.

 

Cô đang có bầu, không nên động tí là bực
bội, không tốt cho đứa trẻ. nhưng có một bà mẹ chồng như vậy, cô cũng không sao
vui nổi.

 

Về đến nhà, Duyệt Tâm tìm số len thừa
trước đây đan áo cho Cố Nam.

 

Cố Nam thấy cô tìm kiếm khắp nơi liền hỏi:
“Em muốn làm gì?”

 

“Bí mật.” Cô cảm thấy hơi xấu hổ, cô muốn
đan áo len cho em bé.

 

Thấy Duyệt Tâm cầm que đan chạy đi chạy
lại. Cố Nam cũng đoán ra được điều gì đó: “Đan áo nhỏ như thế cho ai mặc?”

 

Duyệt Tâm cười, nói nhỏ: “Dù sao anh
cũng không mặc vừa.”

 

Anh tiến sát lại bên cô, nhìn cô đan, cảm
thấy xúc động: “Duyệt Tâm, em nghĩ bây giờ con có biết chúng ta đang làm gì
không?”

 

“Có thể. Nghe nói lúc em bé còn rất nhỏ
đã có thể cảm nhận được tình yêu của bố mẹ, vì thế chúng ta phải đối xử thật tốt
với con, con mới vui.” Duyệt Tâm dịu dàng xoa bụng, nhìn bức tranh đứa bé hở
mông treo trên tường, đột nhiên cô rất muốn biết con mình liệu có đáng yêu như
vậy không. Nếu được như thế, cô nguyện đánh đổi cả thế giới này, cô sẽ không
tính toán bất kỳ điều gì nữa.

 

Cố Nam cũng đang nghĩ điều gì khiến cho
Duyệt Tâm xinh đẹp đến thế. Vì cô có bầu sao? Cô dịu dàng hơn, đầy đặn trắng trẻo,
sắc mặt hồng như cánh đào. Cô chớp mắt, cúi đầu đều lộ rõ vẻ rụt rè, e thẹn, chẳng
trách có nhiều người đàn ông muốn được ở bên cô như thế.

 

Anh ôm lấy cánh tay Duyệt Tâm, giọng
khàn khàn: “Đừng làm nữa, chúng ta đi nghỉ thôi.”

 

Duyệt Tâm lùi lại, đẩy Cố Nam ra rồi
nói: “Em không mệt, anh đi ngủ trước đi.”

 

Gần đây, cô không thích gần gũi với Cố
Nam, có lẽ vì cô mang bầu, lâu rồi không làm chuyện ấy nên có cảm giác lạ lẫm với
anh, thậm chí còn thấy hơi e sợ.

 

Duyệt Tâm đan áo, đọc mấy trang sách dạy
chăm sóc thai nhi rồi mới về phòng ngủ.

 

Cố Nam vẫn chưa ngủ, ngẩn ngơ nhìn cô
thay áo chống bức xạ, dường như đang suy nghĩ gì đó. Thấy Duyệt Tâm bước vào,
anh hỏi: “Cậu Hàn Hiên ấy nhìn như thế nào?”

 

Hóa ra anh đang nghĩ chuyện này, Duyệt
Tâm hơi thất vọng, trả lơi: “Sao đột nhiên anh lại muốn hỏi về cậu ấy? Đó chỉ
là một đứa trẻ mới lớn.”

 

Lúc này, dường như Cố Nam cảm thấy yên
tâm hơn, anh không nhìn chiếc áo nữa, ôm lấy Duyệt Tâm: “Ngủ thôi.”

 

Duyệt Tâm không ngủ được.

 

Cô vào bếp rót cho mình một ít sữa, quay
lại thấy Cố Nam đã ngủ say. Nhờ ánh trăng bên ngoài cửa sổ, cô có thể nhìn thấy
vầng trán rộng, đôi lông mày rậm, sống mũi thẳng và chiếc cằm kiên định của
anh…

 

Chỉ nhìn ngoại hình, rõ ràng Cố Nam là một
người đàn ông trưởng thành, chín chắn, nhưng thật ra anh không giấu được tâm sự
trong lòng, hành động ngoan cố, làm việc không nghĩ đến cảm xúc của người khác,
anh mới là một đứa trẻ chưa lớn.

 

Trẻ con, trẻ con…

 

Nghĩ đến trẻ con, dường như Duyệt Tâm cảm
thấy có gì đó hơi động đậy trong bụng mình. Cô chạm tay lên da bụng, “Con bé nhỏ,
mẹ sẽ làm tất cả mọi điều vì con.”

 

Cô mỉm cười rồi nằm xuống giường.

 

Hình như Cố Nam đang nằm mơ, tay trái của
anh chạm lên tay phải của Duyệt Tâm.

 

Hồi mới kết hôn, họ thường cầm tay nhau
đi ngủ, nhưng không biết từ lúc nào, cô không còn tìm thấy tay của anh nữa. Bây
giờ, bỗng nhiên anh đưa tay sang, Duyệt Tâm không biết nên phản ứng như thế
nào?

 

Cô thận trọng xoay lưng về phía anh, nói
nhỏ: “Cố Nam, ngủ thôi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+