Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 21-22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

7

 

Bỗng nhiên nhớ lại tình
yêu đã bay xa

 

 

 

Duyệt Tâm phải nằm bệnh viện, vì đưa
thai nhi ra nên mất quá nhiều máu, cô cần ở lại vài ngày để theo dõi.

 

Bệnh nhân nằm viện rất đông, Cố Nam nhờ
cậu tìm cho một phòng bệnh đơn, không quá đắt và rất yên tĩnh.

 

Bố mẹ Cố Nam đến thăm Duyệt Tâm. Mẹ chồng
cô mang một ít đường đỏ đến, bà nói: “Uống nhiều nước đường đỏ sẽ khỏi nhanh
hơn.”

 

Nhưng Duyệt Tâm không uống được. cô chảy
nước mắt, lắc đầu.

 

Mẹ chồng không vui nói với Duyệt Tâm: “Sức
khỏe đã như vậy, con còn muốn giày vò đến mức nào nữa?”

 

Duyệt Tâm không muốn giày vò cơ thể
mình, nhưng cô nhớ đứa con đã mất. Lẽ ra cô có thể trở thành bà mẹ hạnh phúc,
chỉ vì một túi đường đã khiến cho cô mất đi quyền lợi đó, trong lòng cô cảm thấy
rất buồn.

 

“Bố mẹ, cảm ơn bố mẹ đã đến thăm con. Chỉ
có điều, bây giờ con muốn yên tĩnh một lát, có được không?”

 

“Hà Duyệt Tâm, con có thái độ gì thế?” Mẹ
chồng bất chấp đang ở bệnh viện, hét to với Duyệt Tâm.

 

Bố chồng vội nói: “Tâm trạng con dâu
không tốt, chúng ta về thôi, lần sau lại tới.”

 

Sau khi bố mẹ chồng đi rồi, lúc Cố Nam
quay lại, Duyệt Tâm vẫn không nói gì, cô giả vờ đang ngủ.

 

Cố Nam nhìn Duyệt Tâm, ngồi bên cạnh gường
giúp cô đắp chăn, cẩn thận dặn cô: “Đừng để bị lạnh.”

 

Giọng điệu ân cần của Cố Nam khiến Duyệt
Tâm cảm thấy đau lòng, cô nhắm mắt khóc thầm.

 

Mặc dù không nhìn thấy nước mắt của cô
nhưng Cố Nam vẫn cảm nhận được sự đau đớn buồn bã của cô.

 

Duyệt Tâm thu mình, vai không ngừng run
rẩy, rõ ràng không phải là đang ngủ.

 

Anh vuốt lưng cô, nói: “Duyệt Tâm, đừng
khóc.”

 

Ngoài điều đó, anh không biết mình có thể
làm điều gì khác.

 

Lúc thư ký Vu vội vã chạy vào phòng tổng
giám đốc, Hàn Hiên đang bàn chuyện công việc với Viêm Nhược Hồng.

 

Thư ký Vu lắp bắp nói: “Duyệt Tâm…sảy…sảy
thai rồi, vừa gọi điện…xin nghỉ phép.”

 

Hàn Hiên hỏi thư ký Vu: “Vì sao thế? Bây
giờ Duyệt Tâm đang ở đâu?”

 

“Bệnh viện, cô ấy phải nhập viện.”

 

“Anh Vu, anh hỏi xem là bệnh viện nào,
buổi chiều chúng ta sẽ đi thăm.” Viên Nhược Hồng bình tĩnh nói.

 

Hàn Hiên hận rằng không thể mang tất cả
đồ dinh dưỡng ở siêu thị cho Duyệt Tâm. Xe đẩy hàng đã đầy mà cậu vẫn không muốn
dừng, lấy vài túi đặt vào lòng Viên Nhược Hồng: “Anh cầm giúp em.”

 

Viên Nhược Hồng nhìn Hàn Hiên như có tâm
sự gì đó rồi nói: “Đủ rồi, cô ấy ăn không hết đâu.”

 

“Để đó ăn dần.” Hàn Hiên lại lấy thêm đồ
không đủ chỗ để cậu đành treo trên tay vịn xe đẩy.

 

Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, Cố
Nam đi làm, chỉ có Duyệt Tâm nằm trên giường bệnh.

 

Cô không ngủ được, nhắm mắt là lại gặp
ác mộng, trong giấc mơ ác quỷ đuổi theo cô, cướp lấy con cô. Cô không chịu đưa,
ác quỷ liền dùng một con dao dài kề cổ cô. Cô nhìn thấy con dao đó đâm vào tim
gan cô rồi có một màu máu đỏ tràn ngập khắp nơi.

 

“Duyệt Tâm?” Hàn Hiên đứng ngoài cửa gọi
một tiếng nhưng không thấy ai trả lời.

 

“Duyệt Tâm!” Thư ký Vu gọi một tiếng nữa,
Duyệt Tâm mới nghe thấy.

 

Cô ngồi dậy một cách khó khăn, cô nhìn
thấy Viên Nhược Hồng tay cầm hoa, thư ký Vu tay cầm hộp to hộp nhỏ và Hàn Hiên
đang cười hi hi.

 

Duyệt Tâm nở nụ cười yếu ớt, cô hỏi:
“Sao mọi người đến được đây?”

 

Thư ký Vu nhìn Viên Nhược Hồng rồi lại
nhìn Hàn Hiên, hai người đều không nói gì nên đành nên tiếng: “Ba chúng tôi đại
diện công ty đến thăm cô.”

 

Duyệt Tâm thở dài: “Thật là làm phiền mọi
người quá.” Mắt cô sưng đỏ, giọng nói vô cùng yếu ớt.

 

Hàn Hiên vội vàng giúp cô nằm xuống rồi
nói: “Chị cứ nghỉ đi, bọn em chỉ đến thăm chị thôi.”

 

Không khí trong phòng vô cùng lạnh lẽo,
Duyệt Tâm không nói gì, chỉ có thư ký Vu và Hàn Hiên ngồi trêu nhau. Cuối cùng,
Viên Nhược Hồng sợ Duyệt Tâm mệt, ngồi một lát rồi kéo họ ra ngoài.

 

Trên đường về công ty, Hàn Hiên nói một
mình: “Vì sao không thấy chồng Duyệt Tâm?”

 

Cố Nam không ở bệnh viện vì không muốn
nhìn thấy Duyệt Tâm khóc.

 

Chuyện này khiến cô quá đau lòng, chỉ cần
nghĩ đến là nước mắt rơi lã chã. Anh không thể chịu đựng được khi nhìn thấy Duyệt
Tâm khóc, thấy cô khóc, lòng anh đau quặn và buồn bã cùng cô. Vì thế, anh giả vờ
vui vẻ đi làm, không muốn ở bệnh viện với Duyệt Tâm.

 

Anh nghĩ dù sao ở bệnh viện cũng có bác
sĩ và y tá, Duyệt Tâm sẽ an toàn. Hơn nữa, anh ở bên cạnh cô cũng không giúp được
gì.

 

Nhưng anh không biết, cô không cần anh
giúp, cô chỉ cần anh ở bên cạnh chia sẻ cảm giác đau khổ với cô là đủ.

 

Buổi tối đi làm về, Cố Nam cũng không đến
bệnh viện, anh nghĩ buổi tối Duyệt Tâm không ở nhà, anh sẽ cảm thấy cô đơn.

 

Trên tường vẫn treo bức ảnh đứa bé xinh
đẹp, bụ bẫm, dường như đang cười với anh. Nếu họ còn đứa trẻ, có lẽ sau khi ra
đời nó cũng xinh đẹp như thế.

 

Cố Nam vẫy tay với đứa trẻ trong tranh,
nói: “Con ơi, xin lỗi con, bố đã không làm tròn trách nhiệm…”

 

Anh nói rồi nức nở khóc.

 

Một mình Duyệt Tâm nằm trong phòng bệnh,
cô không ngừng mơ thấy ác mộng. Mồ hôi chảy ra ướt cả chăn, cô không dám động đậy,
sợ rằng có thể làm thức tỉnh ác quỷ đang ngủ say.

 

Ban ngày, nữ ý tá thực tập đến truyền
cho cô kể, tầng cô đang nằm được cải tạo từ phòng phẫu thuật đưa thai nhi ra
ngoài, có rất nhiều trẻ bị chết vì thiếu tháng.

 

Những đứa trẻ đó đã bị ác quỷ cướp đi,
thậm chí cô còn nghe thấy tiếng cười độc ác của hắn.

 

Trong một đêm như thế này, Duyệt Tâm hy
vọng Cố Nam có thể ở bên cô, dù sao anh cũng có thể truyền thêm cho cô một chút
dũng khí để đấu tranh với ác quỷ.

 

Nhưng lúc này, Cố Nam không ở bên cô.

 

Cố Nam thường đến thăm Duyệt Tâm vào buổi
sáng, trước khi đi làm anh đến bệnh viện. Mấy ngày nay, Duyệt Tâm đòi ra viện,
Cố Nam nhất quyết không đồng ý: “Bác sĩ đã nói, em phải ở đây theo dõi, về nhà
dễ bị ra nhiều máu.”

 

“Nhưng em không muốn ở lại bệnh viện một
giây phút nào nữa.” Nghĩ đến những cơn ác mộng trong đêm, Duyệt Tâm bật khóc,
cô chỉ có một mình nên quá sợ hãi.

 

“Không được, em đừng trẻ con như thế, phải
nghe lời.” Cố Nam vuốt tóc cô, thấy cô giống như trẻ con.

 

Nhắc đến trẻ con, Duyệt Tâm lại càng đau
lòng. Đứa con của cô không còn nữa, bây giờ phải nằm bệnh viện, hàng ngày chịu
đựng sự giày vò về thể xác, cô đã chịu đựng đủ rồi.

 

Thấy Duyệt Tâm khóc, Cố Nam buồn bã quay
mặt đi, không dám nhìn cô, anh an ủi cô: “Cố gắng kiên trì thêm vài ngày nữa.”

 

Duyệt Tâm chỉ có thể yên lặng nhưng cô cầu
xin Cố Nam, “Tối anh đến ở với em được không?”

 

Suýt chút nữa Cố Nam đã đồng ý, nhưng
anh vẫn lắc đầu. Anh sợ nhìn thấy Duyệt Tâm buồn anh cũng không tránh khỏi đau
lòng, cuối cùng hai người sẽ càng đau khổ hơn.

 

Duyệt Tâm biết không còn hy vọng gì nữa,
cô ngoan ngoãn nằm trên giường, nói với Cố Nam: “Làm theo lời bác sĩ vậy.”

 

Cố Nam lo lắng cho tình trạng của Duyệt
Tâm, buổi tối sau khi đi làm về, anh âm thầm đến bệnh viện.

 

Duyệt Tâm đang đun nước đường đỏ, trong
phòng bệnh có nhân viên y tá nói chuyện với cô, anh cảm thấy không sao nên lặng
lẽ bỏ đi.

 

Hôm đó, đúng lúc bạn thủa nhỏ của anh là
Vệ Đông cãi nhau với vợ, rủ anh đi uống rượu. Cố Nam đang buồn phiền, anh cũng
muốn có cơ hội giải khuây nên hẹn gặp nhau ở quán rượu Sanlitun.

 

Ma xui quỷ khiến thế nào, Cố Nam lại chọn
quán rượu Lưu Bảo đến biểu diễn.

 

Anh muốn nhân cơ hội này để giải quyết
chuyện của anh với Lưu Bảo. Anh hy vọng có thể nói chuyện rõ ràng với Lưu Bảo
trước mặt Vệ Đông, họ chỉ là bạn học, không có quan hệ gì khác. .

 

Cố Nam đến rất sớm, Lưu Bảo vừa hát xong
và đang nghỉ, nhìn thấy Cố Nam, cô rất vui mừng nói với anh: “Anh vẫn có thời
gian đến thăm chỗ chúng tôi.”

 

Câu nói này khiến Cố Nam cảm thấy rất ngại.
Không phải anh cố tình không đến, chẳng qua vì gần đây có quá nhiều chuyện buồn
nên không có thời gian.

 

Cố Nam không ngờ, anh để cho Lưu Bảo chuốc
rượu cho đến say. Cho dù như vậy, anh vẫn nhận thức được phải đợi Vệ Đông đến.

 

Lưu Bảo nghĩ anh say rượu nên nói lung
tung, liền hỏi: “Ai là Vệ Đông?”

 

“Người đó…hồi nhỏ thường lấy van xe đạp
của các bạn nữ…” Cố Nam lẩm bẩm.

 

Lưu Bảo không nhớ ra anh quen người này
từ lúc nào nên bật cười, “Anh uống nhiều rượu quá, nằm ra bàn nghỉ một lát đi.”

 

Cố Nam nằm ra bàn ngủ thật, mấy ngày nay
vì Duyệt Tâm, anh lo lắng nên ngủ không ngon. Bây giờ uống chút rượu vào nên
say khướt.

 

Lưu Bảo đang định tiếp tục đi biểu diễn,
nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Cố Nam vang lên. Cô tò mò mở ra xem, là số
điện thoại không có tên, cô lo có người là Vệ Đông gọi điện cho anh nên nghe
giúp anh.

 

Đầu bên kia điện thoại là một giọng nữ rất
trầm tĩnh: “Cố Nam…”

 

Lưu Bảo nhớ giọng nói này là của vợ Cố
Nam. Cô vẫn nhớ đó là một phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng, cô hơi đố kỵ nên cố tình hỏi:
“Cố Nam ngủ rồi, cô là ai?”

 

Đầu bên kia điện thoại có tiếng thở dài
như tiếng khóc, một lát rồi tắt máy.

 

Trong lòng Lưu Bảo cảm thấy vui mừng, mặc
dù cô không có được tình yêu của Cố Nam, nhưng trong cuộc chiến giữa hai người
phụ nữ với nhau, ít nhất cô cũng không bị mất mặt một lần.

 

Cố Nam lại đến với Lưu Bảo, Duyệt Tâm
nghĩ giúp anh hàng trăm lý do nhưng không thể thuyết phục mình.

 

Cô vẫn nhớ cô gái hấp dẫn và đong đưa
đó, họ đã ôm nhau trên sân khấu, họ…

 

Duyệt Tâm không dám nghĩ tiếp, cô gọi điện
thoại cho bạn thân Thẩm Vĩ Vĩ, muốn cô ấy đến với cô một lát, nhưng điện thoại
của Vĩ Vĩ có tín hiệu chuyển hướng cuộc gọi.

 

Cô tuyệt vọng, trong một đêm như thế
này, lẽ nào không có ai nói chuyện cùng cô?

 

Duyệt Tâm ngồi xuống nền nhà, ôm mặt
khóc.

 

Con cô không còn nữa, chồng cô lại đến với
người khác, bố mẹ cô ở xa, em trai cô tàn tật, bạn cô…

 

Lần đầu tiên cô cảm thấy tuyệt vọng với
cuộc sống.

 

Cô càng khóc càng cảm thấy đau lòng, cho
đến khi ngón tay không đủ để lau nước mắt, cô buông tay ôm lấy ngực, ở đó có
trái tim đau đớn của cô.

 

Vì sao Viên Nhược Hồng đến bệnh viện anh
cũng không biết, anh chỉ cảm thấy Duyệt Tâm có thể cần anh.

 

Anh đi theo lối lần trước đến phòng bệnh
của Duyệt Tâm, nhân viên bảo vệ ngăn anh lại hỏi: “Anh thăm ai?”

 

“Hà Duyệt Tâm.” Anh nói tên.

 

Nhân viên bảo vệ nhìn anh rồi hỏi: “Anh
là thế nào với cô ấy?”

 

“Bạn” Anh trả lời không do dự.

 

Nhân viên bảo vệ nghi hoặc hồi lâu rồi
nói “Buổi tối không được thăm bệnh nhân.”

 

Viên Nhược Hồng gật đầu, cười với nhân
viên bảo vệ: “Xin lỗi, tôi đường đột quá.”, rồi quay người bỏ đi.

 

Nhân viên bảo vệ đuổi theo anh rồi nói:
“Hay là anh vào thăm cô ấy, người nhà của Hà Duyệt Tâm đều không ở đây, đi ra
đi vào chỉ có một mình rất khổ.”

 

Ở lối đi, Viên Nhược Hồng nhìn thấy Hà
Duyệt Tâm, cô đang ngồi trên nền nhà lạnh lẽo, khóc nức nở. Anh cúi người, lấy
khăn tay đưa cho cô.

 

Duyệt Tâm đang nghĩ mình gặp ảo giác, cô
không cầm khăn mà càng khóc rất thảm thương.

 

Thấy cô như vậy, anh quyết định lau nước
mắt cho cô.

 

“Duyệt Tâm, sao thế?” Giọng của anh trầm
ấm, mê hoặc lòng người.

 

Duyệt Tâm dường như bị giọng nói của anh
thôi miên, tiếng khóc ngày càng nhỏ, cô nhìn anh hỏi: “Vì sao lại là anh?”

 

Viên Nhược Hồng mỉm cười: “Vì sao không
thể là tôi?” Anh đỡ cô đứng dậy, “Chúng ta đến nơi nào đó ấm áp hơn rồi khóc tiếp
có được không?”

 

Duyệt Tâm được anh đỡ, mơ màng quay về giường.
Có lẽ vì khóc nhiều quá nên cô thấy mệt, nằm trên giường toát mồ hôi, cô nhắm mắt
lại rồi nói: “Viên Nhược Hồng, anh có thể hát cho tôi nghe một bài không?”

 

Viên Nhược Hồng dở khóc dở cười, nhưng
anh vẫn nghe lời cô, anh hỏi: “Hát bài gì?”

 

“Tùy anh.” Duyệt Tâm đã hơi buồn ngủ.

 

Anh nhìn kỹ khuôn mặt mệt mỏi của cô, nhớ
lại một bài hát cũ mà hai người từng thích nghe.

 

Thời niên thiếu thích đuổi
theo giấc mộng, một lòng muốn bay về phía trước. Vượt qua trăm núi ngàn sông,
đã đi là không thể quay trở lại. Bỗng nhiên nhớ lại tình yêu đã xa, không muốn
nhưng vẫn phải làm, mới hiểu rằng nỗi đau khổ nhất của yêu hận tình thù là hối
hận…
1

 

[1] Trích bài hát Nước
quên tình do ca sĩ Lưu Đức Hoa hát

 

Giọng của anh vốn rất hay, lúc này lại hạ
thấp giọng nên giống như một bản nhạc biểu diễn bằng dương cầm.

 

Duyệt Tâm dần dần chìm vào giấc mộng. Lần
này có người ở bên nên cô không còn lo lắng nữa, vì vậy cũng không còn mơ thấy
ác mộng, không sợ ác quỷ. Cô thở đều đều, nói mơ khe khẽ rồi ngủ rất say.

 

Viên Nhược Hồng ngồi bên cạnh cô cho đến
khi không thể mở mắt ra được nữa. Anh không muốn rời đi, chỉ muốn nhìn cô, cho
dù nhìn thêm một lần nữa cũng được. Cuối cùng, có lẽ quá mệt, anh dựa người vào
ghế rồi ngủ quên, tới khi y tá đến kiểm tra phòng vào buổi sáng anh mới bừng tỉnh.

 

Anh làm động tác ra hiệu cho y tá giữ
yên lặng rồi nhanh nhẹn ra về, trước khi đi anh còn dặn dò người đó: “Để cô ấy
nghỉ thêm một lát.”

 

Lúc Cố Nam tỉnh dậy, anh đang nằm trên nền
nhà mình, bên cạnh là Vệ Đông. Anh dụi mắt, nhớ ra tối qua Vệ Đông đã đưa anh về
nhà.

 

Anh lấy nước lạnh vỗ lên mặt rồi đã lên
người Vệ Đông đang nằm trên nền. “Dậy, đừng để nhiễm lạnh.” Giọng của anh khàn
khàn, không khỏe chút nào.

 

Gặp Viên Nhược Hồng ở cổng bệnh viện,
lòng Cố Nam rất hỗn loạn. Anh xoa trán mình đang nóng bừng lên, nhìn anh ta đầy
tức giận, nhưng Viên Nhược Hồng không nhìn thấy anh, bình tĩnh đi qua, trên mặt
còn nở một nụ cười vui vẻ.

 

Cố Nam cố gắng tự thôi miên mình: “Cố thể
là nhìn nhầm, đừng nghĩ ngợi gì, đừng nghĩ ngợi gì.”

 

Trong phòng bệnh, Duyệt Tâm vẫn đang ngủ
say, anh mở cửa gây tiếng động khiến cô tỉnh giấc. Cô cựa mình nhưng không mở mắt
vì khóc nhiều nên mắt sưng đỏ. Cô nghĩ Viên Nhược Hồng vẫn chưa đi liền nói:
“Chuyện tối qua, cảm ơn anh.”

 

Cố Nam bối rối đứng ngoài cửa, trong
lòng cảm thấy lạnh lẽo. Chuyện anh không muốn nhất đã trở thành sự thực hiện
lên trước mắt.

 

 

8

 

Cô đang nghĩ vì sao cuộc
hôn nhân của mình lại lâm vào tình trạng này?

 

 

Đứng một lát, cuối cùng Cố Nam cũng lên
tiếng, anh hỏi: “Duyệt Tâm, em đang nói chuyện với ai đấy?”

 

Nghe thấy giọng Cố Nam, bỗng nhiên Duyệt
Tâm không còn mong muốn được nói chuyện, cô ôm lấy chăn, nằm yên như đang ngủ.

 

Cố Nam không chịu đựng được thái độ lạnh
nhạt của Duyệt Tâm, anh tiến lại trước mặt cô, kéo chăn ra, cầm lấy tay cô nói:
“Em ngồi dậy cho anh! Nói chuyện!”

 

Còn có thể nói chuyện gì? Duyệt Tâm
không còn gì để nói. Cô không thể chua ngoa hỏi tối qua anh đi đâu, làm gì, cô
cũng không thể từ bỏ lòng tự tôn của mình để cầu xin anh ở lại bên cô một lát.

 

Duyệt Tâm càng yên lặng, Cố Nam càng nôn
nóng, anh không thể hiểu cô đang nghĩ gì.

 

Trong lòng anh bất ngờ bùng lên ngọn lửa
tức giận, bắt đầu nói không suy nghĩ: “Hà Duyệt Tâm, em như thế này mà vẫn có
thể quyến rũ đàn ông, được lắm!”

 

Anh làm ầm ĩ vô lý như thế phần nhiều là
vì muốn Duyệt Tâm có phản ứng với anh, anh không muốn cô giống như một con búp
bê không có sự sống.

 

Duyệt Tâm bị kéo đau cựa mình, muốn
thoát khỏi cánh tay của Cố Nam, nhưng anh vẫn dùng lực rất mạnh để giữ chặt cô.

 

Cô há to miệng cắn anh, Duyệt Tâm đủ sức
làm điều này.

 

Cố Nam bị đau kêu lên một tiếng, cuối
cùng cũng buông Duyệt Tâm ra, trên cánh tay vẫn còn in vết răng, thậm chí có chỗ
còn rỉ máu.

 

Cố Nam vung tay về phía Duyệt Tâm. Anh
nghĩ Duyệt Tâm sẽ tránh nhưng cô lại không động đậy, đợi đến khi anh muốn thu
tay lại thì đã không kịp nữa.

 

Cả bàn tay anh in lên mặt Duyệt Tâm,
trong giây lát, nửa khuôn mặt cô sưng lên, trên đó vẫn còn in dấu ngón tay anh,
khóe miệng cô chảy máu.

 

Bác sĩ và y tá nghe thấy tiếng động vội
vàng chạy vào.

 

Nhân viên y tá hét lên: “Trời ơi, hai
người đang làm gì thế, cô ấy vẫn còn đang ở cữ!”

 

Bác sĩ nói với Cố Nam trước mặt Duyệt
Tâm: “Có chuyện gì không thể thương lượng sao? Anh đối xử với cô ấy như thế,
sau này để lại di chứng sẽ khổ cả đời!”

 

Cố Nam ngơ ngẩn, anh nhìn bàn tay, không
ngờ mình lại hành động như vậy với Duyệt Tâm, anh hối hận nhìn cô, trong lòng cảm
thấy muốn xin lỗi cả ngàn vạn lần.

 

“Vẫn còn không xin lỗi sao?” Nhân viên y
tá kéo Cố Nam đến trước mặt Duyệt Tâm.

 

Cố Nam nhìn Duyệt Tâm nhưng không thốt
lên được lời nào.

 

Duyệt Tâm nghĩ những ngày này cô đã khóc
cạn nước mắt, nhưng chạm lên khóe mắt, cô vẫn thấy ướt. Cô không nói câu nào vì
cô đã không còn gì để nói.

 

Nếu Duyệt Tâm tức giận, Cố Nam nhất thời
không biết nên làm thế nào, anh sợ Viên Nhược Hồng sẽ lại đến bệnh viện với Duyệt
Tâm nên gọi mẹ đến: “Mẹ, mẹ thay con chăm sóc Duyệt Tâm nhé!”

 

Mẹ anh không đồng ý: “Chị con đang ở cữ,
mẹ phải đi thăm.”

 

“Không phải chị có mẹ chồng sao?” Cố Nam
không vui vì thấy thái độ của mẹ, “Mẹ đến đó, người ta sẽ không thoải mái.”

 

Bà thấy con trai nổi giận nên đồng ý đến
giúp.

 

Bà đến bệnh viện với Duyệt Tâm, không ngừng
kể chuyện tình hình của Cố Nám.

 

“Con trai của Nám Nám rất bụ bẫm, một
ngày phải uống sữa mấy lần…Thằng bé rất giống mẹ nó.”

 

Người mẹ nào sau khi mất đi đứa con của
mình cũng sợ người khác nhắc đến trẻ con trước mặt, Duyệt Tâm buồn bã lắng nghe
rồi lặng lẽ khóc, cuối cùng cô không chịu đựng nổi nữa, nói với nẹ chồng: “Mẹ
có thời gian hãy đi thăm chị, con không cần người chăm sóc.”

 

Mẹ chồng cũng chỉ mong cô nói như thế,
lúc sắp đi, bà thấy rất nhiều đồ ăn trong phòng liền hỏi: “Dù sao nhiều đồ như
thế này con cũng không ăn hết, mẹ lấy một ít mang cho Nám Nám nhé.”

 

“Con không ăn, mẹ mang hết đi.”

 

Mẹ chồng lấy một túi to thu tất cả
galentine1 và
tổ yến cầm đi.

 

[1] Galetine là chất béo lấy
từ thực vật.

 

Lúc Thẩm Vĩ Vĩ biết Duyệt Tâm bị sảy
thai, cô đã xuất viện.

 

Duyệt Tâm gọi điện cho cô, Vĩ Vĩ toát mồ
hôi lạnh, vội vàng hỏi: “Đang yên lành, vì sao…”

 

Duyệt Tâm giải thích là chuyện không
may, Thẩm Vĩ Vĩ vội vàng xin nghỉ phép đi thăm cô.

 

Cố Nam không có nhà, anh đi làm.

 

Thẩm Vĩ Vĩ thấy sắc mặt xanh tái của Duyệt
Tâm liền hỏi: “Có ai chăm sóc cậu không?”

 

Duyệt Tâm nói: “Mình rất khỏe, không
sao.”

 

Vĩ Vĩ bất bình thay cho bạn: “Cố Nam còn
đi làm gì nữa?! Vợ đã như thế này rồi.”

 

Duyệt Tâm không để ý: “Mình chỉ sẩy thai
chứ không phải bệnh gì nặng không được cử động.” Cô nhanh nhẹn ngồi dậy, đi rót
nước muốn pha trà mời Vĩ Vĩ.

 

Vĩ Vĩ vội vàng ngăn cô lại: “Được rồi, để
mình tự làm, cậu nằm đi.”

 

Trong phích nước không có giọt nước nóng
nào, Vĩ Vĩ không kìm nén được trách móc, “Trời lạnh như thế này, Cố Nam không
đun nước nóng cho cậu sao? Anh ấy không biết cậu không được uống nước lạnh
sao?”

 

Duyệt Tâm không biết nên kể cho Vĩ Vĩ
mâu thuẫn giữa cô và Cố Nam như thế nào, đành lắc đầu kìm nén cảm giác buồn bã
trong lòng: “Mình có thể tự đun nước, không cần đến anh ấy.”

 

Vĩ Vĩ thẳng thắn nói: “Anh ấy là chồng cậu
thì phải có trách nhiệm và nghĩa vụ chăm sóc cậu.”

 

Duyệt Tâm nghĩ, nếu Cố Nam hiểu thế nào
là trách nhiệm và nghĩa vụ, quan hệ giữa họ đã không lâm vào tình trạng này.

 

Hôm đó ở bệnh viện, không phải Cố Nam thật
sự muốn đánh Duyệt Tâm, anh chỉ nhất thời lỡ tay.

 

Sau chuyện đó, anh xin lỗi cô nhưng Duyệt
Tâm không có phản ứng gì.

 

Hôm Duyệt Tâm xuất viện, Cố Nam đi đón
cô, anh gặp đồng nghiệp của cô là Hàn Hiên cũng ở đó.

 

Hàn Hiên đang nói chuyện gì đó với cô,
trên mặt Duyệt Tâm xuất hiện một nụ cười đã từ lâu không thấy.

 

Cố Nam bước lại chào Hàn Hiên, Duyệt Tâm
coi như không nhìn thấy anh.

 

Hàn Hiên tặng cho Duyệt Tâm một bó hoa
to, lúc ra khỏi phòng bệnh, Cố Nam muốn cầm hộ cô nhưng cô không buông tay, anh
đành giật lấy.

 

Lúc về nhà, hoa bị héo, Duyệt Tâm khóc rồi
vứt vào thùng rác.

 

Cố Nam nghĩ cô thích những thứ nhiều
cành lá như thế nên đến hàng hoa mua một bó mới, cắm vào lọ hoa trong nhà,
nhưng Duyệt Tâm chỉ nhìn qua rồi để mặc cho hoa héo.

 

Cố Nam hiểu, Duyệt Tâm thích hoa, nhưng
cô không thích hoa anh tặng.

 

Cố Nam nghĩ trăm phương ngàn kế xem phải
làm thế nào để Duyệt Tâm không giận anh nữa.

 

Anh nhớ lúc Duyệt Tâm xuất viện, bác sĩ
dặn nên ăn canh gà đen, canh cá chép sẽ giúp hồi phục nhanh hơn. Vì thế, Cố Nam
hết giờ làm về đi chợ, mua một con gà đen về nấu canh cho Duyệt Tâm.

 

Cố Nam chưa bao giờ nấu ăn nên không biết
làm thế nào, muốn Duyệt Tâm giúp nhưng thấy cô mệt mỏi nằm trên giường nên tự
làm.

 

Anh lên mạng tìm hiều cách nấu rồi từ từ
làm theo từng bước hướng dẫn trên đó.

 

Duyệt Tâm ở trong phòng ngủ nghe thấy tiếng
động nhưng cô không muốn nhìn thấy anh, cũng không muốn nói chuyện với anh, cô
chỉ nằm yên lặng.

 

Cô đang nghĩ vì sao cuộc hôn nhân của
mình lại lâm vào tình trạng này?

 

Không thể trách cô, cô đã cố gắng hết sức
rồi.

 

Đương nhiên cũng không thể trách Cố Nam,
anh ấy luôn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, không hiểu về hôn nhân.

 

Không thể trách bố mẹ chồng, họ chỉ yêu
con trai của mình, luôn coi cô như người ngoài.

 

Có lẽ không thể trách bất kỳ ai.

 

Cuối cùng, Duyệt Tâm rút ra kết luận:
Tình yêu của cô và Cố Nam không đủ sâu nặng, duyên phận quá ngắn ngủi.

 

Cố Nam không thạo chuyện bếp núc, lúc
thì anh không tìm được đồ, lúc thì làm vỡ đĩa, tay chân lóng ngóng. Cũng may
trên mạng hướng dẫn chi tiết, nếu không anh sẽ không biết phải làm thế nào.

 

Canh gà đun rất lâu, trong bếp sực nức
hương thơm của thịt gà, Cố Nam cho một ít dầu lên trên, giống như đang vá vết rạn
nứt tình cảm giữa anh và Duyệt Tâm.

 

Cuối cùng, anh cẩn thận múc canh ra bát,
rắc thêm ít muối và gia vị, anh làm thế là để bày tỏ sự hối lỗi của mình.

 

Cố Nam nghĩ, có bát canh này, Duyệt Tâm
sẽ tha thứ cho anh.

 

Nhưng anh đã nhầm, Duyệt Tâm không ăn
canh gà anh nấu.

 

Duyệt Tâm nhìn thấy ánh mắt biết lỗi và
chờ đợi của anh khi anh mang canh gà đứng ở cửa phòng, không kiềm chế được muốn
khóc.

 

Cô nói: “Cố Nam, thật ra anh không cần
làm những việc này cho em, em chưa bao giờ hy vọng anh làm bất kỳ điều gì.”

 

Cố Nam có một dự cảm không hay, tay cầm
bát canh run run, bát canh rơi xuống nền vỡ tan. Anh vội cúi xuống nhặt từng mảnh
vỡ, hoảng hốt nói: “Anh đi lấy khăn lau cho sạch.”

 

“Cố Nam…” Duyệt Tâm muốn nói nhưng không
cất lên được thành lời.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+