Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 23-24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Part IV: Đau đớn đến một mức độ nào đó,
cô đã không còn nước mắt nữa

 

 

1

 

Liệu có phải anh quá hà khắc
hay không?

 

 

Đột nhiên Cố Nam không dám về nhà, anh bắt
đầu đến các quán rượu, muốn mượn rượu giúp mình say, nhưng cuối cùng anh nhận
ra không có tác dụng, càng uống anh càng tỉnh.

 

Anh không biết vì sao Duyệt Tâm trở nên
như vậy.

 

Không phải là không còn đứa con nữa sao?
Anh không trách cô, dù sao họ vẫn còn trẻ nên còn nhiều cơ hội.

 

Việc gì anh cũng nghe lời cô. Cô không
muốn nói, anh cố gắng tránh xa cô để cô không phiền lòng; buổi tối cô ngủ không
ngon giấc, chỉ cần khẽ có tiếng động là tỉnh giấc, anh sợ anh hay trở mình khiến
cô không ngủ được nên chủ động chuyển ra ngoài phòng khách.

 

Anh còn có thể làm như thế nào nữa? Chỉ
cần Duyệt Tâm nói ra, chắc chắn anh sẽ làm vừa ý cô. Nhưng anh lại sợ cô nói ra
anh không làm được, ví dụ, “ly hôn”, hai chữ đơn giản đó là yếu điểm của anh.

 

Cố Nam chưa bao giờ mất tự tin về bản
thân mình, lúc đối diện với Duyệt Tâm, anh nhận ra cảm giác lo sợ và yếu đuối của
mình.

 

“Duyệt Tâm, rốt cuộc anh phải làm gì?”
Anh tự hỏi mình nhưng chỉ có hơi rượu nồng nồng trả lời anh.

 

Duyệt Tâm thu dọn đồ đạc trong nhà, cầm
những chiếc quần áo nhỏ xinh mềm mại chuẩn bị cho đứa trẻ, chúng chứa đựng toàn
bộ tình yêu của cô. Nhưng đúng là không có duyên, cô thậm chí không thể tin nổi
đứa con đã rời xa cô.

 

Điện thoại trong nhà vang lên, Duyệt Tâm
không muốn nghe. Lúc này, cô không muốn bị ai làm phiền.

 

Nhưng tiếng chuông vang lên không ngừng.

 

Cô không biết phải làm thế nào, đành nhấc
máy lên nghe. Đầu dây bên kia là một giọng nói lạ đặc khẩu âm của người Đông Bắc:
“Có phải nhà của Cố Nam không?”

 

Mặc dù không đủ tỉnh táo những Cố Nam vẫn
biết Duyệt Tâm đưa anh về nhà.

 

Anh nhờ nhân viên phục vụ ở quán rượu gọi
điện để xem Duyệt Tâm có còn quan tâm đến anh không.

 

Anh rất say, bước đi xiêu vẹo, Duyệt Tâm
dìu anh, anh liền dựa đầu lên vai cô, chỉ có lúc này anh mới có thể gần cô. Cố
Nam cảm thấy xấu hổ vì việc mình làm.

 

Duyệt Tâm không trách anh, thậm chí cô
không nói gì, cô chỉ giúp anh nằm lên giường, lấy khăn nóng đắp lên trán anh.
Cô nhìn anh hồi lâu rồi lặng lẽ chảy nước mắt.

 

Cố Nam cũng biết điều này nhưng anh
không dám ngồi dậy, thậm chí anh không dám mở mắt nhìn cô, anh chỉ giả vờ nó
mơ: “Nước…”

 

Duyệt Tâm đi rót nước cho anh.

 

Cố Nam thấy khóe mắt mình hơi ướt, anh cảm
thấy mình có lỗi với Duyệt Tâm.

 

Cố Nam mời mãi Vệ Đông mới đến nhà anh.

 

Cố Nam nói họ đang chiến tranh lạnh,
không khí trong nhà không vui, muốn Vệ Đông giúp anh điều chỉnh.

 

Mấy ngày nay Duyệt Tâm không đi làm, thư
ký Vu nói tổng giám đốc Viên đã bàn giao công việc để cô có thêm thời gian nghỉ
ngơi.

 

Trước đây, Cố Nam ăn xong bữa cơm tối mới
về. Không biết vì sao hôm nay anh về sớm, thấy Duyệt Tâm nằm trên giường liền hỏi:
“Em ăn gì chưa?”

 

Duyệt Tâm không nói gì.

 

Cố Nam nói: “Để anh nấu cháo cho em.”

 

Trong lòng Duyệt Tâm cảm thấy chua xót,
cô lắc đầu tỏ vẻ không cần.

 

Cố Nam không nghe lời cô, bước vào trong
bếp.

 

Lúc Vệ Đông đến, Duyệt Tâm vẫn nằm trên
giường, Cố Nam đang bận rộn trong bếp.

 

Cố Nam ra mở cửa, anh ra hiệu bằng tay
cho Vệ Đông có ý trách vì sao bây giờ anh mới đến.

 

Vệ Đông bĩu môi, khẽ nói: “Tắc đường.”

 

Duyệt Tâm nằm trên giường, nghĩ bâng
quơ, không hiểu vì sao có lúc Cố Nam dịu dàng, có lúc anh lại hách dịch, nhưng
dù sao bây giờ cô cũng không để ý nữa.

 

Cô mãi nghĩ về những chuyện của mình,
không nghe thấy tiếng Vệ Đông cho tới khi anh bước vào cười với cô: “Ồ, Duyệt
Tâm, lâu rồi không gặp.”

 

Cô giật mình. Duyệt Tâm biết Vệ Đông,
lúc Duyệt Tâm kết hôn với Cố Nam, anh làm phù rể.

 

Lúc đó, anh vẫn còn trêu cô: “Không được
có tình ý với phù rể.” Hồi ấy, cô vẫn kiên định sẽ đi cùng Cố Nam đến hết cuộc
đời.

 

Nhưng, đời người có quá nhiều thay đổi,
cuộc đời quá dài, liệu ai có thể bảo đảm mình sẽ đi tiếp mà không quay đầu lại.

 

Nhà có khách nên Duyệt Tâm đành ra phòng
khách ngồi.

 

Trước mặt Duyệt Tâm, Vệ Đông trêu Cố
Nam: “Cậu thay đổi thật rồi, bỗng nhiên lại biết nấu ăn?” rồi không quên chúc mừng
Duyệt Tâm: “Đều nhờ Duyệt Tâm dạy chồng giỏi.”

 

Duyệt Tâm mỉm cười không nói gì.

 

Cố Nam ra hiệu bằng ấy mắt cho Vệ Đông rồi
nói: “Hôm nay ở lại ăn cơm với hai vợ chồng mình nhé.”

 

Vệ Đông tỏ vẻ đồng ý rồi nói: “Ăn gì?”

 

Cố Nam chỉ nấu một ít cháo, đương nhiên
không đủ ăn rồi nên hỏi Duyệt Tâm: “Đồ ăn ở nhà hàng Đậu Hoa Trang ở đường Tây
cũng ngon phải không, hay là chúng ta đến đó ăn?”

 

Duyệt Tâm bình tĩnh nói: “Anh đưa Vệ
Đông đi ăn, em hơi mệt nên không muốn đi.” Nói xong, cô gật đầu xin lỗi Vệ Đông
rồi bước về phòng ngủ.

 

Cố Nam không biết phải làm gì, nhún vai
với Vệ Đông: “Thấy chưa? Chẳng có cách nào.”

 

Cố Nam đưa Vệ Đông ra ngoài kiếm tạm một
chỗ ăn tối.

 

Vệ Đông nói: “Cố Nam, Duyệt Tâm nhà cậu
rất lạ, chắc chắn cậu đã làm việc gì đó có lỗi với cô ấy!”

 

Cố Nam nghĩ ngợi một lát, thấy mình
không làm gì, lúc nào anh cũng nghĩ đến Duyệt Tâm. Nếu sai thì chỉ có lần anh
đánh cô. Nhưng anh không cố ý và cũng đã xin lỗi rồi. Đương nhiên có nhiều chuyện
Cố Nam không tiện kể cho Vệ Đông nghe.

 

Anh buồn bã uống bia, nghe Vệ Đông kể
chuyện vợ cậu ta.

 

Đến khi ăn xong, Cố Nam mới tổng kết
chính sách Vệ Đông áp dụng với vợ là mềm mỏng, đánh không được đánh lại, chửi
không được chửi lại, bị đá cũng phải vỗ tay…

 

Cố Nam hỏi: “Vợ của cậu lợi hại như vậy
thật sao?”

 

Vệ Đông đặt đũa xuống bàn: “Cậu từng này
tuổi rồi mà không biết, có người phụ nữ nào không lợi hại? Mục tiêu phấn đấu của
họ là: Quản lý tốt túi và thắt lưng của chồng. Ở ngoài họ làm bộ trưởng ngoại
trưởng, về nhà họ làm thủ tướng, đối xử với bố mẹ chồng theo chủ nghĩa đế quốc
Nhật, động một tý là lôi hai chữ ly hôn ra dọa cậu, cậu không biết…Duyệt Tâm
nhà cậu rõ ràng là hiếm có trên đời!”

 

Nhìn thấy Vệ Đông nổi giận như thế, Cố
Nam mới cảm thấy mình đang được hưởng phúc mà không biết. Thậm chí anh còn
không nghĩ đến việc Duyệt Tâm đã âm thầm làm bao nhiêu điều cho anh sau lưng
anh.

 

Lúc Cố Nam đi ăn về đã nửa đêm, anh cố
tình nằm trên ghế sô pha ngoài phòng khách, hy vọng lúc đêm Duyệt Tâm không ngủ
được sẽ đi ra khỏi phòng ngủ và nhìn thấy anh.

 

Nếu cô nhìn thấy anh, chắc chắn cô sẽ
mang chăn đắp cho anh hoặc đánh thức anh rồi bảo anh vào phòng ngủ nằm.

 

Chỉ cần cô bước lại gần, anh sẽ ôm chặt
lấy cô, cho dù thế nào anh cũng sẽ nói với cô, trước đây anh làm sai nhiều điều,
hy vọng cô tha thứ cho anh, hy vọng hai người có thể bắt đầu lại từ đầu.

 

Nhưng tối hôm đó Duyệt Tâm không ra khỏi
phòng ngủ, cô không nhìn thấy Cố Nam đang nằm trên ghế sô pha, cô càng không biết
rằng để đợi cô ra, cả đêm anh không chợp mắt.

 

 

2

 

Hai người có gì không giống
nhau? Cô chỉ cần một bờ vai vững chắc để dựa vào

 

 

Duyệt Tâm nghỉ ngơi một thời gian rồi bắt
đầu đi làm.

 

Tranh thủ lúc Duyệt Tâm đến phòng tài vụ.
Hàn Hiên nói với mọi người trong phòng: “Đừng ai nhắc đến chuyện trẻ con trước
mặt Duyệt Tâm khiến chị ấy đau lòng.”

 

Mọi người đều hiểu, cố gắng tìm những chủ
đề khác để trêu cho Duyệt Tâm vui.

 

Vì thế, ở công ty tâm trạng của Duyệt
Tâm khá tốt.

 

Chỉ có lúc về nhà, cô không muốn đối mặt
với Cố Nam.

 

Cố Nam cũng bắt đầu thận trọng trước mặt
Duyệt Tâm giống như đang đi trên một lớp băng mỏng.

 

Lúc đi làm, anh gọi điện cho cô, cô
không nghe hoặc nếu nghe cô cũng chỉ nói ngắn gọn vài câu, nói mình bận, nếu
không có chuyện gì thì tắt máy. Ở nhà cô cũng tránh xa anh, thường đóng cửa nhốt
mình trong phòng.

 

Thứ bảy con Cố Nám đầy tháng, tổ chức một
bữa tiệc ở nhà hàng Vương Phủ.

 

Cố Nam nghĩ đây là một cơ hội tốt đề giảng
hòa với Duyệt Tâm, trước mặt mọi người cô không thể lạnh lùng với anh nên anh
nói với cô: “Thứ bảy này nhà mình tổ chức tiệc cho con trai chị gái đầy tháng
tuổi, em sắp xếp thời gian đừng bận việc gì nhé.”

 

Duyệt Tâm đang thu dọn quần áo cũ, nghe
thấy Cố Nam nói thế liền dừng lại, cúi đầu chậm rãi nói: “Thứ bảy em bận, anh
đi một mình đi.”

 

Anh tự cười mình: “Hà Duyệt Tâm, em
không thể giữ thể diện cho anh thì cũng giữ thể diện cho chị gái anh chứ.”

 

Thái độ của Duyệt Tâm rất bình tĩnh: “Em
không phải không giữ thể diện cho ai, em bận việc thật.”

 

Một người cố chấp và trẻ con như Cố Nam
nghĩ Duyệt Tâm cố tình làm như vậy, anh không hỏi cô rốt cuộc là cô bận chuyện
gì.

 

Sáng thứ bảy, mẹ Cố Nam gọi điện: “Cố
Nam, con mau đón bố mẹ đến chỗ chị gái con sớm.”

 

Thấy mẹ không nhắc đến Duyệt Tâm, Cố Nam
không vui nói: “Hôm nay Duyệt Tâm nói có việc bận, có lẽ không đi cùng được.”
Anh hy vọng mẹ sẽ đích thân nói chuyện với Duyệt Tâm để cô thay đổi quyết định.

 

Bà hiếm khi đồng tình với Duyệt Tâm:
“Không đi thì không đi, trời lạnh, nó không nên ra khỏi cửa.”

 

Cố Nam ngạc nhiên, sao mẹ không chịu hiểu
ý của anh?

 

Nghe điện thoại xong, Cố Nam nhìn Duyệt
Tâm, cô đang sắp xếp đồ chuẩn vị ra ngoài.

 

Hôm nay Duyệt Tâm trang điểm rất xinh đẹp,
cô đánh phấn hồng, làm bóng mắt, và thoa một lớp son môi hồng.

 

Đã lâu rồi cô không trang điểm, có lẽ cô
sắp đến một nơi khá quan trọng.

 

Lòng Cố Nam đắng chát, anh ngưỡng mộ người
mà Duyệt Tâm sắp gặp.

 

Lúc Duyệt Tâm ra khỏi nhà, Cố Nam không
nói gì.

 

Anh có thể đưa cô đi để cô không phải đi
xe buýt, dù sao buổi sáng anh cũng không vội. Nhưng anh giận dỗi nghĩ, cô trang
điểm đẹp như thế, nếu đi gặp một người đàn ông khác, vì sao anh phải giả vờ độ
lượng để đưa cô đi

 

Đúng là Duyệt Tâm đi gặp một người đàn
ông nhưng không hề như Cố Nam tưởng tượng.

 

Cô sắp xếp thời gian để em trai Duyệt
Thanh đến Bắc Kinh chữa bệnh, cô đã gọi điện hẹn thời gian với cậu. Thật ra,
Duyệt Thanh đã nên đi kiểm tra lại từ lâu, nhưng vì cô bị sảy thai nên mới lùi
thời gian lại.

 

Bến xe có rất nhiều người, Duyệt Tâm
không tìm thấy em trai, lòng nóng như lửa đốt.

 

Cô đi rất nhiều vòng mới thấy Duyệt Thanh
đang ngồi xe lăn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

Duyệt Thanh cười chỉ người cảnh sát phía
sau: “Họ giúp em xuống xe và cùng em đợi chị đến.”

 

Duyệt Tâm cảm kích nhìn người lạ mặt, mắt
long lanh nước.

 

Duyệt Thanh vội vàng lấy khăn giấy đưa
cho Duyệt Tâm: “Chị sao chị lại khóc?” Cậu nhìn quanh rồi hỏi: “Sao anh rể
không đến?”

 

Duyệt Tâm lau nước mắt, vừa đẩy xe cho
Duyệt Thanh vừa hàm hồ nói: “Anh ấy có việc bận nên không đến được.”

 

Duyệt Thanh ngoan ngoãn “vâng” một tiếng
rồi nói: “Chị đang mang bầu, đừng đẩy cho em không mệt, em có thể tự đi được.”

 

Một lần nữa nước mắt Duyệt Tâm lại rơi
xuống, cô không kể cho bố mẹ và Duyệt Thanh nghe chuyện cô bị sảy thai vì sợ họ
buồn.

 

Cô cố gắng để nước mắt chảy vào trong, bật
cười, tiếp tục đẩy xe lăn tiến về phía trước: “Không sao, chị rất khỏe.”

 

Ở bệnh viện cũng đông người không kém ở
bến xe, ồn ào chật chội.

 

Bất giác Duyệt Tâm cảm thấy mắt mình tối
sầm lại, từng cơn lạnh khiến cô run rẩy. Cô lo mình bị cảm nên gọi điện thoại
cho Vĩ Vĩ: “Mình dẫn em trai đến bệnh viện Đệ Tam khám bệnh, bỗng nhiên cảm thấy
khó chịu, Vĩ Vĩ, cậu đến giúp mình một lát.”

 

Rất trùng hợp, Vĩ Vĩ đang ở bên cạnh
Viên Nhược Hồng.

 

Viên Nhược Hồng không chịu được Tô San
diễn một vở kịch với Vĩ Vĩ khiến Tô San tức giận bỏ đi.

 

Lúc Vĩ Vĩ nhận được điện thoại của Duyệt
Tâm, hai người đang uống cà phê với nhau, Vĩ Vĩ rất lo lắng, không nói với Viên
Nhược Hồng có chuyện gì xảy ra đã đi ngay.

 

Viên Nhược Hồng nghe thấy giọng của Duyệt
Tâm, không yên tâm nên đề nghị đưa Vĩ Vĩ đi.

 

Trên đường, Vĩ Vĩ nói Duyệt Tâm thấy
không khỏe, nhờ cô đến giúp.

 

Viên Nhược Hồng đến bệnh viện, tìm được
Duyệt Tâm, cô đang ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, bên cạnh còn có một cậu
bé nét mặt thanh tú, không ngừng hỏi: “Chị, chị sao thế?”

 

Duyệt Thanh biết Vĩ Vĩ, nhìn thấy cô từ
xa liền gọi to: “Chị Vĩ Vĩ, bọn em ở đây.”

 

Vĩ Vĩ dỗ dành Duyệt Thanh rồi hỏi: “Đã lấy
số thứ tự chưa? Xếp hàng nào?”

 

“Hàng sau, sắp tới rồi.” Duyệt Thanh
không yên tâm với sức khỏe của Duyệt Tâm nên không muốn đi xếp hàng.

 

Ngón tay lành lạnh của Viên Nhược Hồng
chạm lên trán Duyệt Tâm, hỏi cô: “Nhiễm lạnh phải không? Trán nóng quá, cô
không biết sao?”

 

Thấy Viên Nhược Hồng nói thế, Duyệt
Thanh mới hiểu vì sao chị mình lại trang điểm, hóa ra là vì muốn che giấu những
vết đỏ bất thường trên mặt.

 

Vĩ Vĩ đẩy Duyệt Thanh đi xếp hàng ở cửa
phòng khám, để Viên Nhược Hồng đưa Duyệt Tâm đi khám.

 

Anh dìu cô, vừa đi vừa cẩn thận hỏi: “Buổi
sáng cô có ăn không? Thấy khó chịu từ lúc nào? Đã uống thuốc chưa?”

 

Duyệt Tâm cảm thấy mình mất dần ý thức,
dường như cô nhìn thấy khuôn mặt Viên Nhược Hồng biến thành Cố Nam, nhưng giọng
nói không hề thay đổi, vẫn trầm ấm và quyến rũ như thế.

 

Cổ họng cô khô khốc, muốn nói nhưng
không cất lên được thành tiếng.

 

Cô mệt, từ từ nhắm mắt lại rồi dựa vào
lòng anh, cô không muốn xác định rốt cuộc người ở bên cạnh mình là ai.

 

Hai người có gì không giống nhau? Cô chỉ
cần một bờ vai vững chắc để dựa vào.

 

Duyệt Tâm bị cảm lạnh, sau khi tiêm, cơn
sốt lui dần.

 

Cô ngồi trên ghế ngoài hành lang, nhìn
Viên Nhược Hồng đang ngồi bên cạnh. Hóa ra vừa rồi anh luôn ở bên cô. Cô nở một
nụ cười yếu ớt với Viên Nhược Hồng rồi đợi Vĩ Vĩ đưa Duyệt Thanh ra.

 

Viên Nhược Hồng yên lặng ngồi bên cô,
anh cảm thấy rất bình yên. Điều anh muốn chỉ là được ở bên cạnh cô, có thể nhìn
thấy cô cười, có thể nhìn thấy cô khỏe mạnh vui vẻ là anh mãn nguyện.

 

Tay anh khẽ chạm vào cô, muốn truyền hơi
ấm từ lòng bàn tay mình cho cô nhưng Duyệt Tâm khẽ tránh đi.

 

Trong giây lát, ánh mắt cô để lộ tâm trạng
phức tạp, nhưng sau đó lại trở về trong suốt và sâu thẳm như nước.

 

Viên Nhược Hồng hiểu sự từ chối của cô,
nhưng anh cũng càng hiểu rõ tình cảm của mình hơn.

 

Lúc Vĩ Vĩ đưa Duyệt Thanh bước ra khỏi
phòng khám, nét mặt hai người rất phấn khích.

 

Duyệt Thanh nói: “Chị, bác sĩ nói chân của
em tốt hơn lần trước nhiều, lần sau là có thể cử động được.”

 

Có lẽ vì vui mừng quá nên Duyệt Tâm lao
đến xe lăn của Duyệt Thanh, ôm lấy cậu bật khóc, cô không ngừng nói: “Tốt quá,
tốt quá…”

 

Cơn sốt của cô vừa lui, Viên Nhược Hồng
lo tâm trạng của cô quá kích động sẽ không tốt nên kéo cô lại rồi nói: “Chuyện
vui như vậy, đừng khóc nữa.”

 

Ra khỏi bệnh viện, Duyệt Thanh muốn đi
chuyến tàu buổi chiều để về nhà.

 

Vĩ Vĩ nhất định không chịu: “Em vừa đến,
vẫn chưa có thời gian chơi với chị, không được.”

 

Duyệt Thanh nhìn Duyệt Tâm rồi nói: “Chị,
mẹ nói, sau khi em khám xong lấy thuốc là phải về ngay, không làm phiền đến chị
và anh rể.”

 

Vĩ Vĩ gõ lên trán Duyệt Thanh: “Nói gì
thế? Ai làm phiền ai? Em đến chỗ chị ở, để họ đến làm phiền em.”

 

Duyệt Tâm nhìn em trai, càng lúc càng
vui mừng: “Không sao, em ở lại hai hôm, về chị sẽ gọi cho mẹ nói hộ em.”

 

Hôm đó Duyệt Thanh không về nhà, cậu đến
nhà Vĩ Vĩ ở theo yêu cầu khẩn thiết của cô, Viên Nhược Hồng đích thân đưa cậu về.

 

Trên đường, Viên Nhược Hồng nói chuyện với
Duyệt Thanh, anh nói đến chủ đề phần cứng, phần mềm máy tính, Duyệt Thanh nói với
vẻ rất hiểu biết khiến Viên Nhược Hồng vô cùng ngạc nhiên. Hai người nói chuyện
rất hợp nhau khiến Vĩ Vĩ không thể nói xen vào, cuối cùng cô quyết định ngồi ghế
sau cùng Duyệt Tâm nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Lúc Duyệt Thanh đã ngủ rồi, Duyệt Tâm bước
ra khỏi nhà Vĩ Vĩ, Viên Nhược Hồng vội đi theo cô, hai người sánh vai đi cùng
nhau.

 

Duyệt Tâm nghĩ, nếu hôm nay không có anh
giúp đỡ, cô không biết sẽ hoảng hốt như thế nào, cô trịnh trọng nói lời cảm ơn
anh.

 

Viên Nhược Hồng lắc đầu: “Duyệt Tâm, đừng
khách sáo với tôi như thế, được không? Dường như cô coi tôi là người xa lạ vậy.”

 

Duyệt Tâm không biết nên trả lời anh như
thế nào, đối với cô anh đã trở thành người xa lạ từ lâu. Chỉ vì gần đây, anh dần
dần trở nên thân thiết nên khiến cô cảm thấy vô cùng cảm kích.

 

Viên Nhược Hồng đưa cho cô vài hộp thuốc
hạ sốt: “Cầm lấy, buổi tối uống thêm một lần nữa, nhớ uống nhiều nước và chăm
sóc tốt cho bản thân.”

 

Còn có thể nói gì nữa? Cô chỉ có thể gật
đầu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+