Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 27-28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

5

 

Cô cảm thấy nhẹ lòng,
nhưng cũng rất mệt mỏi

 

 

Lúc Duyệt Tâm buồn bã thông báo tin này
cho Vĩ Vĩ, Vĩ Vĩ suýt chút nữa nhảy bật ra khỏi ghế: “Duyệt Tâm, cậu nhắc lại một
lần nữa đi.”

 

“Mình ly hôn rồi, mình muốn sau này sống
cùng cậu, trả một nửa tiền nhà. Nếu cậu không tiện, mình sẽ tìm chỗ khác.” Cô
chậm rãi nói một lần nữa.

 

“Hai người…nhanh thế…” Mặc dù Vĩ Vĩ biết
chuyện tình cảm của họ có vẫn đề nhưng vẫn nghĩ rằng có thể giải quyết, không
ngờ họ ly hôn thật.

 

“Nhận ra hai người không hợp đâu cần phải
có quá nhiều thời gian.” Duyệt Tâm phân tích một cách lý trí.

 

Họ ly hôn không liên quan đến chuyện cãi
cọ, nguyên nhân chính là vì tính cách không hợp nhau.

 

Duyệt Tâm thở dài: “Thời gian trước, cậu
cũng thấy, bọn mình thận trọng cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này, hai người giống
như đang bước trên một lớp băng mỏng. Nhưng thật đáng tiếc là không thành
công.”

 

“Vậy sau này cậu làm thế nào?” Vĩ Vĩ lo
lắng hỏi.

 

Duyệt Tâm giả vờ như đang cảm thấy rất
thoải mái: “Đi làm, kiếm tiền, thuê nhà, mua nhà, rồi cưới ai đó!” Có lẽ đây là
suy nghĩ của tất cả các cô gái sau khi ly hôn.

 

Vĩ Vĩ nghĩ một lát rồi tổng kết: “Mình cảm
thấy, Cố Nam cũng không đến mức tồi tệ như thế!” Thật sự cô không muốn Duyệt
Tâm ly hôn.

 

Duyệt Tâm chỉ hơi nhếch môi, không nói
gì.

 

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, ly hôn không có
nghĩa là tận thế. Có lẽ, lạc quan mà nói, hai người đang bị giày vò đều được giải
thoát.

 

Duyệt Tâm bước vào giữa dòng người, bỗng
nhiên cảm thấy con đường trước mắt vô cùng mờ mịt.

 

Cô không phải là người ly hôn vì ly hôn,
cô chỉ cảm thấy không thể tiếp tục kiên trì được nữa nên mới đành phải làm như
thế. Cô không có đường lui, cũng không có dự định nào tiếp theo, cô chỉ cảm thấy
sau khi ly hôn, cô sẽ không còn phải khổ sở trong chiếc lồng hôn nhân nữa.

 

Cô cảm thấy nhẹ lòng, nhưng cũng rất mệt
mỏi. Cô giống như một con tàu nhỏ không có cánh buồm, lúc này chỉ muốn tìm bến
đỗ để dựa vào rồi tiếp tục một hành trình mới.

 

Duyệt Tâm nghĩ đến Cố Nam, không biết
anh có giống cô không, cảm thấy nhẹ nhõm vì không còn phải mệt mỏi với những
nghi ngờ, những giày vò về quá khứ trong cuộc sống hôn nhân nữa.

 

Bên đường, có một đôi vợ chồng dắt con
đi chơi, đứa trẻ một tay cầm tay bố, một tay cầm tay mẹ, người vợ trẻ vừa đi vừa
nói chuyện với chồng, người chồng nôn nóng hôn lên má vợ, người vợ xấu hổ nhìn
chồng rồi nở một nụ cười rất tươi.

 

Một gia đình thật hạnh phúc!

 

Lẽ ra cô và Cố Nam cũng có thể hạnh phúc
như thế, vậy ai đã cướp mất hạnh phúc của họ?

 

Duyệt Tâm cảm thấy mình là người phụ nữ
thất bại, trong hôn nhân, cô không biết đầu tư, cũng không giỏi kinh doanh, làm
mất đứa con, làm mất Cố Nam, làm mất cả gia đình.

 

Cô tự trách mình, oán hận mình nhưng
không thể lấy lại tất cả những gì cô đã làm mất. Có lẽ, vận mệnh đã sắp đặt cô
phải chịu khổ suốt cuộc đời.

 

Vĩ Vĩ vẫn chưa về nhà, một mình Duyệt
Tâm đi đi lại lại trong căn nhà rộng, không biết phải làm gì. Cuối cùng, cô quyết
định nằm trên giường đọc tiểu thuyết để giết thời gian. Trước đây, cô chưa bao
giờ nhàn rỗi như thế nên cảm thấy không quen.

 

Chuông cửa vang lên, Duyệt Tâm nghĩ ngay
rằng Vĩ Vĩ về, cô mặc áo ngủ rộng thùng thình ra mở cửa.

 

Nhưng người đứng bên ngoài cửa là Viên
Nhược Hồng.

 

Anh nhìn áo ngủ của cô rồi chỉ lên vai
cô nói: “Vẫn chưa thắt dây.”

 

Bỗng nhiên, sắc mặt Duyệt Tâm đỏ bừng
lên.

 

Cô đóng sập cửa, vội vàng chạy vào trong
phòng mình, một hồi lâu mới thay xong quần áo.

 

Viên Nhược Hồng vẫn đứng bên ngoài cửa,
làm như không hề có chuyện gì xảy ra: “Tôi đi qua, tiện đường ghé vào thăm Vĩ
Vĩ…và cô.”

 

Trên mặt anh vẫn còn vết bầm tím, có vẻ
như Cố Nam hôm đó đã đánh anh không nương tay.

 

Duyệt Tâm pha trà cho anh, ngồi xuống ghế
đối diện rồi hỏi: “Anh không đau nữa chứ?”

 

Viên Nhược Hồng cười thành tiếng: “Xin hỏi,
cô Hà, cô đang quan tâm đến tôi sao?”

 

Duyệt Tâm lắc đầu, nói với vẻ có lỗi:
“Tôi thay mặt Cố Nam xin lỗi anh.”

 

“Không cần”, Viên Nhược Hồng xua tay, “Nếu
cô thật sự có lòng thì đừng khách sáo với tôi như thế.”

 

Cô khách sáo sao? Hay là cô không thể
không cố ý kéo dài khoảng cách giữa hai người…

 

Mặc dù cô đã ly hôn với Cố Nam nhưng
không có nghĩa là cô sẽ tìm ngay một người đàn ông khác để thay thế, cho dù có
như vậy cô cũng sẽ không chọn anh.

 

Viên Nhược Hồng ngồi một lát, nói chuyện
thường ngày với Duyệt Tâm. Cuối cùng, anh không thể không nhắc đến Cố Nam: “Hai
người…”

 

Duyệt Tâm tỏ ra bình thản dù đó chỉ là bề
ngoài mà thôi, cô nhấn mạnh từng chữ: “Ly hôn rồi.”

 

Viên Nhược Hồng không biết cảm giác của
mình là ngạc nhiên hay vui mừng. Anh nhìn thấy trong mớ hỗn độn đó một tia hy vọng.

 

“Duyệt Tâm, hôn nhân không phải trò
chơi…”

 

Duyệt Tâm gật đầu, cô hiểu hơn bất kỳ ai
khác hôn nhân quan trọng như thế nào, nhưng thà rằng không có hôn nhân, cô
không muốn bắt mình phải luôn sống buồn bã như thế.

 

Tiếng lành đồn gần tiếng dữ đồn xa, tin
Duyệt Tâm ly hôn rất nhanh lan truyền trong công ty, thậm chí có người nói Duyệt
Tâm bị chồng đuổi ra khỏi nhà.

 

Nghe thấy mọi người đồn thổi như thế,
Duyệt Tâm chỉ điềm nhiên cười. Sự thật đã phơi bày, người khác nói gì đâu quan
trọng?

 

Hàn Hiên cũng biết chuyện cô ly hôn, cậu
không quên an ủi cô: “Bây giờ ly hôn là chuyện bình thường, dù sao ly hôn cũng
là lựa chọn hợp lý, chị đừng quá buồn lòng!”

 

Lúc chưa ly hôn đã đau thấu tận tim,,
bây giờ muốn đau cũng không đau được nữa.

 

Duyệt Tâm cười buồn bã: “Tôi hiểu.”

 

Hàn Hiên cố tình nháy mắt cười nói: “À,
Duyệt Tâm, sau này nếu chị không tìm được người nào tốt, có thể xem xét đến
em…”

 

Duyệt Tâm cầm một tập hồ sơ dày đưa cho
cậu, “Mau làm việc đi.”

 

Nhờ Hàn Hiên, cô có thể nhẹ nhàng thoát
khỏi cảm giác buồn bã trong lòng.

 

Sau khi ly hôn, đến giờ về, Cố Nam thường
muốn gọi điện cho Duyệt Tâm, nói với cô anh phải tiếp khách nên về muộn, anh ấn
số điện thoại của cô rồi vội vàng tắt đi.

 

Anh cảm thấy mất mát khi nhận ra rằng họ
đã ly hôn, Duyệt Tâm không còn sống ở nhà nữa, nếu anh mạo muội gọi điện thoại
sẽ làm phiền cô.

 

Anh vẫn nhớ lúc ly hôn, cô nói: “Sau
này, nếu không có chuyện gì không cần liên lạc.”

 

Cố Nam đi ăn cùng khách rồi đi hát.

 

Anh cố gắng chào mọi người để rời khỏi
cuộc vui rồi vào phòng vệ sinh hút thuốc. Một cô gái mặt bự phấn kéo người anh,
nở một nụ cười rồi hỏi: “Anh có cần nước không?”

 

Cố Nam trừng mắt nhìn cô ta: “Nước chưa
ai uống, cô có không?”

 

Cô gái đột nhiên biến sắc mặt, giận dữ mắng:
“Tìm gái còn đòi trẻ? Nằm mơ à?”

 

Cố Nam không thèm để ý đến cô ta, tiếp tục
hút thuốc.

 

Lúc này, anh đang nghĩ tới Duyệt Tâm,
không biết giờ này cô đang làm gì? Không biết cô có cô đơn buồn bã như anh
không?

 

Trước đây ra ngoài tiếp khách, anh cũng
nghĩ đến cô. Lúc đó, anh cảm thấy cô là hậu phương lớn của anh, anh có thể yên
tâm tụ tập cùng mọi người.

 

Nhưng bây giờ, Duyệt Tâm ở đâu?

 

Cố Nam thở dài, nôn nóng vứt đầu mẩu thuốc.

 

Người quản lý của công ty thấy tinh thần
Cố Nam sa sút bèn nói: “Cố Nam, nếu cậu có việc thì về trước, một mình tôi ở
đây được rồi.”

 

Sao có thể bỏ đi trước mặt người quản lý
như vậy trừ khi anh không muốn làm việc ở công ty nữa?

 

Cố Nam vội vàng mỉm cười, xua tay nói:
“Không có gì! Chỉ là không có thuốc nên hơi thèm thôi.”

 

Người quản lý nghe thấy liền rút từ
trong túi ra một bao thuốc đưa cho anh: “Cậu cầm hút tạm, lúc nào về công ty
tôi sẽ cho cậu hai hộp.”

 

Người quản lý luôn coi trọng Cố Nam, cảm
thấy anh là người nhanh nhẹn, giỏi nghiệp vụ và làm việc rất chắc chắn.

 

Lúc anh về đến nhà, trời đã tảng sáng.

 

Cố Nam vẫn rất tỉnh táo, hai chai
Swellfun đối với anh chỉ là tầm thường.

 

Anh hướng về phía cửa phòng ngủ gọi:
“Duyệt Tâm, anh về rồi!”

 

Trong phòng trống vắng không có ai thưa,
giữa đêm yên tĩnh, anh nghe rất rõ hơi thở của mình.

 

Anh xoa huyệt thái dương rồi gục đầu lên
ghế sô pha. Rốt cuộc anh cũng hiểu, Duyệt Tâm không còn ở đây nữa.

 

Có vài lần, anh thức dậy giữa đêm, anh gọi
tên Duyệt Tâm, nhưng cô không trả lời.

 

Anh thử nói chuyện với cô qua tấm ảnh của
cô. Anh muốn nói với cô anh rất nhớ cô. Anh cũng nói với cô, anh đã làm nhiều
chuyện sai trong quá khứ, anh muốn cô tha thứ. Nhưng trong tấm ảnh, Duyệt Tâm
không để ý đến anh, cô chỉ yên lặng nhìn anh mỉm cười.

 

Anh không chịu đựng được cảm giác cô
đơn, nửa đêm gọi điện cho cô.

 

Lần đầu tiên, cô nghe máy rồi lo lắng hỏi:
“Cố Nam, có chuyện gì thế?” Nghe thấy giọng cô anh không nói lên được thành lời.
Trong điện thoại chỉ có tiếng thở của hai người nhưng không cùng một nhịp. Cuối
cùng, Duyệt Tâm tắt điện thoại.

 

Sau đó, anh tiếp tục gọi cho cô, cô đã tắt
máy.

 

Anh nhớ lúc ly hôn Duyệt Tâm đã nhờ anh
thu dọn đồ trong ngăn kéo dưới dáy tủ rồi gửi cho cô. Anh không ngủ được nên mở
tủ thu xếp đồ.

 

Phải cúi người xuống mới có thể mở được
ngăn kéo dưới tủ, lúc Cố Nam cúi người anh thấy rất khó chịu nên quyết định nằm
bò ra nền nhà.

 

Tay cầm ngăn kéo có thắt một bông hoa,
anh vẫn nhận ra đó là do Duyệt Tâm tự tay làm bằng tơ tằm lấy từ chiếc khăn cũ.

 

Hồi đó, cuối tuần không có việc gì, hai
người đi xe đạp đến bách hóa Tân Hoa, Cố Nam nhìn thấy chiếc khăn nhỏ này nhưng
Duyệt Tâm nói cô không dùng nên không cho anh mua. Cố Nam biết cô lo anh tiêu
tiền hoang phí nên chọn mua một chiếc rẻ nhất.

 

Sau đó, chiếc khăn cũ đi, Duyệt Tâm
không nỡ vứt bỏ nên thắt hoa buộc lên ngăn kéo.

 

Cố Nam cẩn thận tháo bông hoa ra rồi mới
mở ngăn kéo.

 

Có rất nhiều quần áo nhỏ sửa từ quần áo
cũ, có cả áo bông mỏng thêu hoa và rất nhiều tất, giày, nổi bật nhất là chiếc
áo len nhỏ có thêu hoa văn giống hệt chiếc áo của Cố Nam, chỉ có điều nhỏ hơn
chiếc áo của anh rất nhiều.

 

Những đồ này đều do Duyệt Tâm tự tay chuẩn
bị cho đứa trẻ, cô đã lặng lẽ dùng thời gian rảnh rỗi để làm, nhưng tất cả đều
trở nên vô ích.

 

Cuối cùng anh hiểu được tâm trạng khi
Duyệt Tâm mất đi đứa trẻ, đó là cảm giác vô cùng tuyệt vọng, đang vui sướng bỗng
nhiên rơi xuống vực thẳm của đau thương.

 

Cố Nam cẩn thận lấy những đồ đó ra khỏi
ngăn kéo, vừa cầm đồ trên tay vừa khóc.

 

Anh ôm chiếc áo len nhỏ vào lòng, nhớ đến
dáng vẻ của Duyệt Tâm khi làm nó, anh nằm ra nền nhà và khóc đầy đau khổ.

 

Cố Nam không làm theo lời Duyệt Tâm gửi
chuyển phát nhanh mà đích thân mang đến chỗ Duyệt Tâm và Vĩ Vĩ lúc đi làm về.

 

Hôm đó, Duyệt Tâm và Vĩ Vĩ đều ở nhà.

 

Duyệt Tâm nhìn thấy Cố Nam, trên mặt
không bộc lộ thái độ gì, người khác rất khó nhận ra cảm giác đau đớn trong lòng
cô.

 

Vĩ Vĩ khách sáo với anh, vừa mời anh ngồi
vừa pha trà, dáng vẻ rất bận rộn.

 

Cố Nam đặt đồ xuống, nhìn Duyệt Tâm rồi
nói: “Anh làm một thứ đồ chơi để trong đó, coi như một chút lòng.”

 

Duyệt Tâm mở ra trước mặt mọi người,
trong đó có một chiếc cung mà các bé trai rất thích.

 

Đó là một thanh gỗ ccó đục hai lỗ, buộc
một miếng da mềm và hai sợi dây căng. Hình như miếng da được cắt ra từ chiếc
túi da đắt nhất của Cố Nam, nhập khẩu từ Ý, có giá vài ngàn tệ.

 

Duyệt Tâm chạm tay lên miếng da mềm, cảm
ơn Cố Nam rồi không nói gì nữa. Cô nhẹ nhàng gói lại, đặt vào một góc va li rồi
quay về phòng.

 

Thấy Duyệt Tâm quay vào phòng không ra nữa,
Cố Nam đặt cốc nước xuống rồi nói: “Thôi, tôi không làm phiền nữa.”

 

Cố Nam quyết định tạm thời chuyển về nhà
bố mẹ ở, có người chăm sóc, buổi tối anh không chỉ có một mình nên sẽ không suy
nghĩ lung tung nữa.

 

Biết anh ly hôn với Duyệt Tâm, bố anh giận
mấy ngày không nói gì, “Duyệt Tâm tốt như thế, con biết tìm được người như nó ở
đâu? Vì sao nói ly hôn là ly hôn? Con sai rồi, đợi ngày nào đó hối hận sẽ không
biết khóc cùng ai.”

 

Cố Nam cũng không muốn ly hôn, nhưng Duyệt
Nam kiên quyết không sống cùng anh nữa, anh có thể làm thế nào? Anh đã không biết
khóc cùng ai lâu rồi, trong lòng cũng đau khổ không kém ai.

 

Mẹ anh vẫn biết cách an ủi anh: “Thôi
nào, con trai, ly hôn thì ly hôn. Điều kiện của con tốt như thế, tìm một người
có điều kiện tốt hơn cũng đơn giản, để mai mẹ bảo cô Hồ ở nhà đối diện giới thiệu
cho con một người.”

 

“Được rồi, mẹ, mẹ bảo người ta thôi đi!”
Anh đang sốt ruột, không thèm để tâm đến thái độ của mẹ, quay về phòng.

 

Về chuyện ly hôn, Cố Nam cảm thấy duy nhất
một người anh có thể nói chuyện là Vệ Đông.

 

Buổi tối không có việc gì, hai người gặp
nhau uống rượu với lạc dưới gốc cây quế già.

 

Vệ Đông hỏi: “Vì sao nói ly hôn là ly
hôn?”

 

Cố Nam đang ăn lạc, suýt nữa cắn vào lưỡi,
nói với giọng hối hận: “Mình cũng không muốn đến nước này.”

 

Vệ Đông chỉ có thể an ủi anh: “Nếu cậu hối
hận, sau này hãy cố gắng thể hiện. Có lẽ một thời gian nữa, Duyệt Tâm sẽ nghĩ
thông, cậu vẫn còn có cơ hội.”

 

“Thật sao?” Cuối cùng Cố Nam cũng lấy lại
tinh thần, bán tín bán nghi hỏi.

 

Thấy Cố Nam như vậy, Vệ Đông không nỡ đả
kích anh, gật đầu: “Nào, người anh em, uống thôi!”

 

Cố Nam uống nhiều rượu nên lúc anh xiêu
vẹo trở về nhà, bố mẹ đã ngủ say.

 

Anh nhìn vào phòng khách gọi to: “Duyệt
Tâm, rót cho anh cốc nước, à…nước ấm nhé.”

 

Xung quanh yên lặng không có ai trả lời.
Cố Nam nhận ra mình lỡ lời, anh yên lặng.

 

Anh lảo đảo bước vào bếp, tìm phích nước
khắp nơi. Bình thường phích nước vẫn để ở góc tủ bếp nhưng hôm nay Cố Nam không
thấy đâu. Anh dựa vào tủ bếp, cảm thấy khó chịu liền mở vòi nước máy để thứ nước
lạnh đó chảy vào cổ.

 

Anh mệt, đứng dựa vào tủ nói một mình hồi
lâu rồi gục đầu ngủ mất.

 

Sáng sớm, bà Cố thấy con trai ngủ trong
nhà bếp, kêu thất thanh.

 

Cố Nam dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

 

Bà đưa tay sờ lên trán anh, thấy nóng
bèn hỏi: “Con ngủ ở đây cả đêm sao?”

 

Anh gạt tay mẹ ra, tiếp tục hỏi: “Mấy giờ
rồi? Hôm nay công ty có cuộc họp buổi sáng…”

 

Cố Nam đau đầu, anh thử áo sơ mi kết hợp
với cà vạt nhưng đều cảm thấy không hợp.

 

Mẹ anh ở bên nhìn rồi góp ý kiến: “Chiếc
áo màu tro này kết hợp với cà vạt màu đỏ sẽ đẹp.”

 

Cố Nam lắc đầu, thở dài nói: “Duyệt Tâm
nói màu tro kết hợp với màu đỏ rất nhà quê, không thích hợp cho cuộc họp buổi
sáng.”

 

Mẹ anh trợn mắt nhìn Cố Nam trong gương:
“Đừng có mở miệng là nhắc đến Duyệt Tâm, đã ly hôn rồi, con nên ít nhắc đến
nó.”

 

Cố Nam bực bội tháo cà vạt, bỗng nhiên cảm
thấy không còn sức lực: “Được rồi, không thay nữa, cứ để thế.”

 

Cuộc họp này rất quan trọng với Cố Nam bởi
người quản lý luôn cảm thấy Cố Nam là người có thể bồi dưỡng, muốn cho anh một
cơ hội để rèn luyện, đề đạt anh với tổng công ty để anh một mình lên kế hoạch
làm đại lý một sản phẩm. Công việc lần này chỉ là một lần kiểm tra, nếu Cố Nam
có thể làm việc độc lập, người quản lý sẽ để anh tiếp nhận công việc quản lý bộ
phận bán hàng.

 

Dù sao Cố Nam cũng không thể mãi mãi làm
nhân viên cấp dưới kiêm phiên dịch.

 

Cố Nam cũng đã từng nói, nếu có cơ hội,
anh muốn được phát triển lên. Bây giờ cơ hội đã đến, người quản lý bộ phận bán
hàng bị công ty dồn vào góc tường, công ty đang thiếu một người tiếp nhận công
việc vừa có nghiệp vụ vừa biết ngoại ngữ.

 

Trong cuộc họp, Cố Nam phát biểu cảm tưởng
của mình đối với đại lý sản phẩm mới. Mặc dù anh bị đau đầu vì say rượu nhưng vẫn
kiên trì hoàn thành bài diễn thuyết kéo dài gần một tiếng đồng hồ.

 

Sau khi trình bày, anh chỉ cảm thấy mệt
mỏi, đầu nặng trịch, chân nhẹ bổng, vội vàng nói với mọi người lời xin lỗi rồi
ngã xuống ghế.

 

Lãnh đạo công ty nghĩ tối qua anh làm
thêm giờ quá khuya, rất hài lòng với anh, liên tục nói công ty cần một người có
tinh thần như vậy.

 

Người quản lý vỗ vai Cố Nam nói: “Chịu
khó làm, tương lai rất có tiền đồ.”

 

Cố Nam cảm thấy mọi thứ nhòa đi, đất trời
đảo lộn, anh thở gấp.

 

Tiền đồ – anh luôn khát vọng điều đó,
bây giờ sắp thực hiện được rồi nhưng anh lại không hề thấy vui vẻ.

 

Thật ra vui vẻ là một điều xa xỉ khó có
được! Trên đời này liệu có ai thực sự vui vẻ không?

 

Cố Nam không vui, Duyệt Tâm cũng không
vui.

 

Ly hôn là một sự giải thoát. Nhưng trên
thực tế, sâu thẳm trong lòng Duyệt Tâm luôn cảm thấy tự ti, cô tự trách mình, cảm
thấy mình là một người phụ nữ vô cùng thất bại. Cô không thể trốn tránh những
chuyện đã xảy ra, mặc dù cô vẫn cười nhưng không thể xóa nhòa đi những đau đớn
trong lòng.

 

Ban ngày đi làm, cô nỗ lực làm việc, muốn
mượn công việc để quên đi mọi phiền muộn về cuộc hôn nhân của mình. Buổi tối về
nhà, cô không ngừng làm việc nhà, nói chuyện với Vĩ Vĩ, đọc sách, xem ti vi để
giết thời gian. Cô không muốn nhớ đến bất kỳ chi tiết nào trong cuộc hôn nhân
thất bại của mình bởi vì những điều đó là những vết thương mãi mãi không thể
lành trong lòng cô.

 

Cô giả vờ bận rộn, nỗ lực sống, bề ngoài
cô bình tĩnh thản nhiên nhưng trong lòng lại vô cùng cô độc và cay đắng.

 

Vĩ Vĩ thấy cô buồn nên luôn cố gắng làm
cô vui.

 

“Duyệt Tâm, buổi tối đi mua sắm với
mình, mình muốn mua bộ quần áo đẹp đã thích từ lâu.” Vĩ Vĩ đề nghị.

 

Duyệt Tâm gật đầu, làm ra vẻ thoải mái:
“Vậy đi làm về mình sẽ đợi cậu ở cửa ga tàu. Nhưng cậu phải cải trang cho tốt,
đừng để người ta nhận ra người dẫn chương trình các tiết mục giải trí, nếu
không cậu sẽ bị bao vây.”

 

Vĩ Vĩ thở dài rồi thay đổi ý kiến: “Được
rồi, hay là lần sau đi, tối nay mình sẽ xem phim tám giờ cùng cậu.” Thật ra Duyệt
Tâm không biết tám giờ tối có chương trình gì. Rất nhiều lần, cô xem ti vi
nhưng tâm hồn lại bay đến tận Thái Bình Dương.

 

Sinh nhật Vĩ Vĩ vào đúng thứ bảy. Cô nói
với Duyệt Tâm, mấy năm rồi không tổ chức sinh nhật, lần này nhất định phải làm
một bữa ăn mừng. Vì thế, Duyệt Tâm nấu một bàn thức ăn cho cô, đều là các món
cô thích.

 

Hương thơm của các món ăn bay khắp
phòng, Vĩ Vĩ hít một hơi thật sâu rồi khen: “Rất thơm!”

 

“Vậy thì ăn thôi!” Duyệt Tâm sắp xếp bát
đũa, mở sâm panh rồi ngồi xuống đợi.

 

Hôm nay Vĩ Vĩ mặc một chiếc áo len dài
màu đỏ rất nổi bật. Cô vốn xinh đẹp giờ lại càng trở nên yêu kiều hơn.

 

Duyệt Tâm gọi vài tiếng nhưng Vĩ Vĩ
không động đậy. Cô đứng dựa vào cửa, không ngừng nhìn đồng hồ. Vài phút sau, cô
bắt đầu đi đi lại lại trong phòng không ngừng. Tới khi chuông cửa vang lên, cô
mới tươi cười chạy ra mở cửa.

 

Người đứng ngoài cửa khiến Duyệt Tâm
chau mày.

 

Anh nho nhã và lịch sự, tay cầm hoa tươi
và bánh sinh nhật, mỉm cười. Đối với cô, nụ cười đó vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

 

“Viên Nhược Hồng?” Cô không ngờ anh lại
xuất hiện vào lúc này.

 

“Không phải anh đi Hạ Môn sao?” Ở công
ty cô muốn gặp anh báo cáo công việc, thư ký Vu nói anh đi công tác ở Hạ Môn.

 

“Vừa về.” Trên mặt anh không có vẻ bận rộn
mà rất nhàn nhã. “Vĩ Vĩ tổ chức sinh nhật, có ý mời tôi đến, sao tôi có thể
không đến được?” Anh nhìn Vĩ Vĩ, rồi nhìn Duyệt Tâm và đặt bánh ga tô lên bàn.

 

Vĩ Vĩ vui vẻ hô to: “Mau ăn cơm thôi,
đói chết mất.”

 

Duyệt Tâm ăn vài miếng rồi không muốn ăn
nữa. Thấy Vĩ Vĩ và Viên Nhược Hồng ngồi ăn rất vui vẻ, cô rót trà cho mình rồi
nhấp từng ngụm.

 

Viên Nhược Hồng nhận ra cô hơi lạ, vội
vàng nói: “Các món hôm nay đều rất ngon.” Nói xong anh còn khoa trương gắp một
miếng to đặt vào đĩa của mình.

 

Vĩ Vĩ nói tiếp như đang diễn kịch: “Đều
do Duyệt Tâm nấu, về tài nghệ nấu nướng, cô ấy là số một.”

 

Viên Nhược Hồng gật đầu tỏ vẻ tán thành
rồi ngẩng đầu lên vô tình nói: “Không ngờ đã nhiều năm trôi qua vẫn có thể ăn
món mà cô ấy tự tay nấu.”

 

Vĩ Vĩ nghe thấy anh nói vậy bật cười: “Nếu
muốn ăn, sau này anh hãy thường xuyên đến chỗ chúng tôi ăn, dù sao ngày nào Duyệt
Tâm cũng nấu cơm.”

 

Duyệt Tâm bối rối ho một tiếng, ngắt lời
Vĩ Vĩ: “Mau ăn đi, thức ăn nguội rồi.”

 

Ăn cơm xong, ba người bắt đầu tấn công
bánh ga tô.

 

“Nhìn đã thấy chảy nước miếng, mau cắt
ra ăn thôi, không đợi được nữa.” Vĩ Vĩ một hơi thổi nến sinh nhật, đưa dao cho
Viên Nhược Hồng.

 

Anh nhẹ nhàng cắt bánh từ giữa ra thành
ba miếng nhỏ, đưa cho mỗi người một đĩa. Lúc đưa cho Duyệt Tâm, anh do dự một
lát rồi nói khẽ: “Hy vọng cô có thể vui vẻ!”

 

Thấy Duyệt Tâm ăn bánh như không cảm thấy
mùi vị gì, Vĩ Vĩ nảy ra một ý định, cô lấy kem ở đĩa bánh bôi lên mặt Duyệt
Tâm.

 

Bị cô bôi lên mặt, Duyệt Tâm không chịu
thua, cũng bôi kem lên mặt Vĩ Vĩ.

 

Vĩ Vĩ vừa lau mặt vừa nhìn Viên Nhược Hồng,
lấy kem màu bôi lên mặt anh. Bỗng nhiên, mặt ba người trông giống như mặt nạ được
bôi màu.

 

Vĩ Vĩ ôm bụng cười, Duyệt Tâm chỉ mím
môi, nhếch khóe miệng.

 

Viên Nhược Hồng cười đẹp như ngọc, ánh mắt
anh dừng lại trên mặt Duyệt Tâm, dịu dàng và ấm áp.

 

Nhìn thấy ánh mắt đó của anh, lòng Duyệt
Tâm hơi bị xao động. Nhìn Vĩ Vĩ, cô thấy đôi mắt Vĩ Vĩ đang nhìn Viên Nhược Hồng
với vẻ bơ vơ lạc lõng.

 

Bỗng nhiên Duyệt Tâm cảm thấy buồn, cô
quay mặt đi cắn môi.

 

Nhiều năm đã qua, cô nghĩ rằng tất cả đã
thay đổi, nhưng bây giờ nhìn lại, tất cả lại quay về điểm ban đầu.

 

 

6

 

Anh chỉ đến để bàn một vụ
làm ăn, hoàn toàn không liên quan đến chuyện tình cảm

 

 

Cố Nam không giỏi lên kế hoạch quảng cáo
sản phẩm, người duy nhất anh nghĩ có thể nhờ tư vấn là Duyệt Tâm.

 

Anh do dự hồi lâu rồi mới gọi điện thoại
cho cô.

 

Giọng của Duyệt Tâm vẫn dịu dàng như mọi
khi: “A lô? Tôi là Hà Duyệt Tâm, xin hỏi ai đấy?”

 

Cố Nam dùng điện thoại cố định ở văn
phòng gọi cho cô, có lẽ vì nhớ sự dịu dàng của cô, anh cầm ống nghe chần chừ
không lên tiếng.

 

Duyệt Tâm hỏi lại một lần nữa, anh vẫn
không có đủ dũng cảm để nói nên vội vàng tắt máy.

 

Cố Nam có thể tưởng tượng ra khóe miệng
cô hơi cong lên khi nói chuyện điện thoại, yên bình như hoa hải đường nở giữa
mùa xuân.

 

Cố Nam tìm Lưu Bảo vì anh đã giành được
thành công khi lên kế hoạch làm đại lý sản phẩm mới.

 

Lãnh đạo công ty đã đích thân gặp anh
nói chuyện, bảo anh trực tiếp nhận vị trí quản lý bộ phận bán hàng. Một chuyện
tốt đẹp như thế, anh cảm thấy không phải là sự thật nên vội vàng tìm một người
để kiểm chứng.

 

Thấy Cố Nam, Lưu Bảo hơi ngạc nhiên và
vui mừng, cô uống rượu với Cố Nam, hai người chuyện trò cười nói.

 

Sau đó Lưu Bảo mời Cố Nam hát cùng cô, Cố
Nam hát thật. Anh hát to vào micro: “Trong cuộc đời chỉ cần có em, việc gì
cũng có thể…

 

Lưu Bảo hỏi bên tai anh: “Bài hát bày
anh hát về tôi phải không?”

 

Bỗng nhiên Cố Nam không biết phải trả lời
như thế nào, anh không muốn nói dối lòng mình, nhưng cũng sợ tình cảm của mình
bị giẫm đạp, không được đáp trả, vì thế, anh nói đúng như vậy.

 

Mặc dù vui chơi cười nói suốt nửa đêm, Cố
Nam vẫn cảm thấy đó không phải là sự thật, anh không thể phủ nhận thành công của
mình chỉ có thể chia sẻ với một người, đó chính là Duyệt Tâm, nhưng lúc này, cô
không ở bên cạnh anh.

 

Cố Nam cảm thấy mình rất đáng xấu hổ,
lúc cô đơn không có Duyệt Tâm bên cạnh bèn lợi dụng Lưu Bảo.

 

Anh biết rõ Lưu Bảo có tình cảm với
mình, chỉ cần anh vẫy tay cô sẽ chủ động theo anh, anh kể với Lưu Bảo chuyện
anh ly hôn và để lộ cảm giác đau khổ vô vọng trước mặt cô.

 

Lưu Bảo ôm chặt lấy người anh, cô nói:
“Không có gì phải quá đau khổ, không phải là anh đã ly hôn rồi sao?”

 

Cố Nam tưởng tượng ra sự dễ dãi trong lời
nói của cô, anh căm ghét sự yếu đuối và tâm lý trốn chạy của mình. Anh gạt ngón
tay Lưu Bảo, cố gắng tránh xa sự ấm áp của cô: “Cô đừng quan tâm đến tôi, tôi
không yêu cô!”

 

Sắc mặt Lưu Bảo xanh tái, cô tát anh một
cái rất mạnh rồi quay đầu bỏ đi.

 

Cố Nam xoa gò má tê cứng của mình, bỗng
nhiên không còn có cảm giác đau.

 

Anh cũng đã từng đánh Duyệt Tâm, trên
khuôn mặt nhỏ của Duyệt Tâm xuất hiện rõ vết ngón tay anh. Đừng nói đến mặt cô,
ngay cả tay anh cũng cảm thấy đau. Lúc đó, anh còn buồn hơn cô, những bây giờ,
vì sao anh không có cảm giác gì với Lưu Bảo?

 

Lưu Bảo bỏ đi một lát rồi quay lại, thở
gấp.

 

Cô lao vào lòng Cố Nam, giọng nấc nghẹn:
“Tôi không quan tâm…Tôi không quan tâm anh có yêu tôi không…Tôi chỉ cảm thấy cuộc
sống quá cô đơn, chúng ta giống như hai con chuột không được người ta ngó
ngàng, hãy ở bên nhau để có được cảm giác ấm áp!”

 

Lúc này Cố Nam mới cảm thấy đau. Hóa ra,
cảm giác đau đớn không phải xuất phát từ việc bị đánh mà từ trong lòng.

 

Anh không thể biết được lúc đó Duyệt Tâm
có buồn như anh hay không, anh chỉ cảm thấy nếu không có gì chống đỡ, anh sẽ
suy sụp.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Nam thức dậy
trên giường của Lưu Bảo.

 

Cho dù đêm qua anh không làm gì, nhưng
anh vẫn giống như một người chồng vừa làm chuyện không hay, cảm thấy có lỗi với
Duyệt Tâm.

 

Lưu Bảo chuẩn bị bữa sáng, mặc dù không
thịnh soạn những cũng đủ để anh ăn no. Cô ôm lấy cổ Cố Nam, thân mật hỏi: “Anh
có cảm thấy khá hơn không?”

 

Cố Nam thấy lạ, lúc ở bên Lưu Bảo, anh
không có cảm giác gì phức tạp, trái tim không hề rung động.

 

Anh vội vàng đi làm rồi dặn Lưu Bảo: “Cô
ngủ thêm một lát đi.”

 

Không ai biết Cố Nam trở thành một người
điên cuồng làm việc từ lúc nào nhưng mọi người đều nhận ra, một Cố Nam phong độ
lịch lãm trước đây đã biến mất, anh không còn chú ý đến hình ảnh của mình, anh
trở nên cô độc và ít nói.

 

Trong công việc, anh làm rất tốt, hàng
ngày anh làm thêm giờ đến đêm khuya. Lãnh đạo thấy anh miệt mài như vậy nên
tăng lương cho anh.

 

Lúc anh cầm tiền lương lên đến chục ngàn
đồng, bỗng nhiên anh nhớ tới lời nói của mình với Duyệt Tâm trước đây: “Sau
này, anh sẽ nuôi em!”

 

Những lời nói đó dường như vẫn đang vang
lên bên tai, nhưng Duyệt Tâm đã ở rất xa anh. Anh bất giác nhớ đến nụ cười của
cô, ánh mắt của cô lúc cô e lệ, thậm chí vẻ dịu dàng của cô khi cúi đầu cũng
khiến anh bồi hồi xúc động.

 

Một người đàn ông đã ly hôn mà vẫn còn
nhớ nhung vợ cũ của mình đến như vậy, anh cảm thấy vừa buỗn bã vừa xấu hổ.

 

Duyệt Tâm hắt hơi, nghi ngờ có người nào
đó đang nhớ cô, tự nói với mình: “Có lẽ mẹ nhớ mình.”

 

Hàn Hiên cười hi hi lại gần cô: “Trò này
cũng linh nghiệm sao?”

 

Duyệt Tâm gật đầu rất nghiêm túc.

 

Hàn Hiên bật cười, tiếp tục hỏi: “Vậy buổi
tối trước khi đi ngủ chắc chị bận lắm nhỉ?”

 

Duyệt Tâm thấy thái độ kỳ lạ của Hàn
Hiên, nghiêm mặt hỏi: “Nếu cậu còn trêu tôi, tôi sẽ buồn đấy.”

 

Hàn Hiên sợ cô buồn thật nên vội vàng
giơ tay đầu hàng: “Em chỉ không tin vào suy nghĩ mê tín của chị mà thôi.”

 

Duyệt Tâm yên lặng ngồi trước bàn làm việc,
không để tâm đến cậu nữa.

 

Hàn Hiên buồn bã bỏ đi, vừa đi vừa than
thở: “Rõ ràng là mê tín, hắt xì…lẽ nào cũng có người nhớ đến mình sao?”

 

Lần này, Duyệt Tâm bật cười thành tiếng,
các đồng nghiệp bên cạnh cũng cười. Bỗng chốc, không khí trong phòng làm việc
trở nên vui vẻ.

 

Viên Nhược Hồng thích nhìn thấy Duyệt
Tâm cười, lúc này, anh đang đứng ngoài cửa phòng làm việc.

 

Anh không nhớ mình đã nhìn cô như vậy
bao nhiêu lần, anh không muốn làm phiền cô, anh đã từng nói chỉ cần nhìn thấy
cô cười là đủ. Có lẽ nói “đủ” ở đây chỉ là chiếu lệ.

 

Lúc còn trẻ, anh không hiểu về tình yêu,
đó là khoảng thời gian anh dồn tâm huyết vào công việc, thậm chí cho đến bây giờ
anh cũng không thể nói rõ ràng tình yêu là gì.

 

Anh giống một chàng trai trẻ mới yêu lần
đầu, lâu lâu không nhìn thấy Duyệt Tâm, anh cảm thấy nhớ nhung trong lòng, giống
như có một thứ mật ngọt đang kết tinh trong lòng anh.

 

Duyệt Tâm nhìn thấy Viên Nhược Hồng đứng
ngoài cửa, cô không cười với mọi người nữa mà yên lặng đứng dậy, chào anh với vẻ
khách sáo: “Tổng giám đốc Viên, chào anh. .”

 

Trong lòng Viên Nhược Hồng dường như cảm
thấy đang mất mát điều gì đó nhưng anh vẫn bình tĩnh hỏi: “Nếu không bận, cô có
thể đi cùng tôi tới Hằng Trí không? Bên đó có một dự án cần bàn bạc, đúng lúc
thư ký Vu không có mặt.”

 

Nghe đến hai chữ Hằng Trí, Duyệt Tâm ngạc
nhiên đến mức không phản ứng được gì.

 

Hằng Trí chính là công ty Cố Nam làm việc.

 

Viên Nhược Hồng đã sớm dự đoán được thái
độ này của cô, anh vội vàng nói: “Nếu cô không muốn đi thì thôi, dù sao đây
cũng không thuộc phạm vi công việc của cô.”

 

Tổng giám đốc đã yêu cầu như vậy, Duyệt
Tâm không muốn thể hiện điều gì bất thường trước mặt đồng nghiệp, hơn nữa đó là
công ty của Cố Nam thì sao? Họ đã ly hôn rồi, cô không thể sống suốt đời trong
nỗi ám ảnh đó.

 

Vì thế, do dự một lát, cô đồng ý.

 

Lần này, đến lượt Viên Nhược Hồng không
hiểu, anh chỉ dò hỏi cô, muốn xem thái độ phản ứng của cô, không ngờ cô lại quyết
định nhanh như thế.

 

Trên đường đến Hằng Trí, Viên Nhược Hồng
và Duyệt Tâm đều ngồi ở ghế sau, có lẽ vì có mặt lái xe nên hai người đều không
nói gì.

 

Trời âm u báo hiệu một ngày mưa gió.

 

Duyệt Tâm nhìn ra ngoài qua cửa kính của
xe, cảm thấy hơi lo lắng, đường khó đi nên xe hơi chao đảo, sắc mặt cô để lộ một
chút lo lắng và mệt mỏi.

 

Dáng vẻ của cô không lọt qua mắt của
Viên Nhược Hồng, anh dặn lái xe: “Đi chậm lại một chút rồi dừng xe ở chỗ ngoặt,
tôi với cô Hà đi bộ một lát là được.”

 

Người lái xe chưa gặp chuyện này bao giờ,
quay lại nhìn anh với vẻ mặt hơi hoảng hốt.

 

Viên Nhược Hồng lo người lái xe trẻ tuổi
suy nghĩ lung tung, vội vàng giải thích: “Cô Hà say xe.”

 

Một câu nói đơn giản nhưng khiến Duyệt
Tâm cảm thấy ấm áp, cô khẽ gật đầu rồi mỉm cười với anh.

 

Đường không xa, cô không có thời gian để
nghĩ lung tung tthì đã đến Hằng Trí.

 

Giám đốc phụ trách dự án nói với hai người
các vấn đề mấu chốt rồi cho mời quản lý dự án này đến.

 

Trong lúc chờ đợi, Viên Nhược Hồng không
ngừng nói chuyện với giám đốc, Duyệt Tâm tranh thủ thời gian làm việc gì đó thú
vị hơn, cô chơi trò chơi điền ô chữ trong “Thời báo Kính Hoa.”

 

Đây là lần đầu tiên cô điền ô chữ mà
không suy nghĩ, cầm tờ báo lật đi lật lại.

 

Cô cúi đầu rất chăm chú, không để ý đến
Cố Nam đang đứng ngoài cửa kính.

 

Cố Nam đã nhìn thấy Duyệt Tâm từ trước,
anh phân vân đứng ngoài cửa bất động, sợ rằng cảnh tượng trước mặt chỉ là ảo
giác.

 

Duyệt Tâm gầy hơn, hai gò má cô hõm xuống
nhưng lại trông giống như có má lúm đồng tiền rất duyên. Cô có dáng vẻ đang rất
thích thú giở trang báo, thái độ vui vẻ và hài lòng.

 

Trước đây anh chưa bao giờ để ý đến dáng
vẻ của cô lúc cô vui vẻ, trông cô rất đẹp. Cố Nam không thể tin người phụ nữ
khiến anh say mê lại có thể rời xa anh. Cô không còn là vợ, người bạn đời của
anh nữa, từ lúc đó, anh chỉ có thể ngắm nhìn cô từ xa, không được lại gần cô.
Điều này đối với anh thực sự là một sự mất mát và đáng tiếc nuối.

 

Anh không dám nhìn sang hướng khác, sợ rằng
chỉ nhắm mắt lại là cảnh trước mặt sẽ tan biến như giấc mộng.

 

Nhưng nằm mơ mãi cũng phải tỉnh dậy.

 

Duyệt Tâm vô tình ngẩng đầu lên, đột
nhiên bốn mắt gặp nhau, hai người đều cảm thấy bị sốc.

 

Vị giám đốc không biết chuyện nên cẩn thận
giới thiệu: “Vào đây, quản lý Cố, tôi sẽ giới thiệu mọi người. Vị này là tổng
giám đốc Viên sắp hợp tác làm việc cùng chúng ta, vị này là cô Hà.”

 

Cố Nam nhìn thấy Viên Nhược Hồng, không
còn thái độ thù địch và căm hận như nhìn thấy kẻ thù nữa, hơn nữa anh còn cảm
thấy mình đã thua trong tay người đàn ông này, anh hơi tự ti và không cam lòng.

 

Anh chậm rãi bắt tay Viên Nhược Hồng rồi
chìa tay về phía Duyệt Tâm. Anh cần cô cho anh một chút tự tin và ấm áp, nếu
không, trái tim anh sẽ tê cứng.

 

Duyệt Tâm do dự rồi lùi lại phía sau, cô
không thể học cách tỏ thái độ điềm nhiên của Viên Nhược Hồng càng không thể giữ
bình tĩnh như anh, tim cô loạn nhịp, không phải vì sợ hãi, cũng không phải vì
căng thẳng mà vì một cảm giác kinh ngạc không biết từ đâu.

 

Giọng của Cố Nam như đang khóc, dội lên
màng nhĩ của cô: “Duyệt Tâm, em có khỏe không?”

 

Cô không khỏe, cô luôn luôn không khỏe,
đáng tiếc là anh không biết. Bây giờ cô cũng không quan tâm anh có biết hay
không vì đã không còn ý nghĩa gì nữa.

 

Cô khẽ đáp một tiếng: “Quản lý Cố.”

 

Mọi người ngồi xuống bàn chuyện công việc.
Trong tình thế này, Duyệt Tâm cảm thấy bối rối, cô uống cà phê để che giấu tâm
trạng lo lắng của mình.

 

Thật ra, người cảm thấy bất an hơn cô là
Cố Nam.

 

Anh nghĩ đến quan hệ của mình với Lưu Bảo,
cảm thấy rõ ràng là không trong sáng, anh không xứng đáng để được ngồi với Duyệt
Tâm. Anh hận mình đã phóng túng, càng hận mình vì sao không thể từ bỏ, không thể
quên người phụ nữ tên là Duyệt Tâm để sống cùng người khác suốt cuộc đời.

 

Cố Nam thở dài một tiếng rồi muốn tát
mình hai cái để tỉnh táo lại, nhưng người đang ngồi đối diện anh là Duyệt Tâm,
làm sao anh có thể tỉnh táo được?

 

Cô không ngừng uống cà phê, Cố Nam lo cô
uống nhiều sẽ mất ngủ nên không kiềm chế được khuyên cô: “Duyệt Tâm, em nên uống
thứ đồ đó ít thôi.”

 

Trước đây, cô cũng từng uống cà phê vào
buổi chiều, buổi tối rất tỉnh táo nên ngủ không ngon. Lúc đó, cô ôm cánh tay
anh, trở mình liên tục, kể chuyện thời bé với anh khiến anh mãi nghe cũng không
ngủ đủ giấc.

 

Duyệt Tâm nghe thấy Cố Nam nói thế hơi
ngạc nhiên, cầm cốc nhưng không uống.

 

Thấy cô không cử động, Cố Nam rất tự
nhiên đứng dậy cầm lấy cốc cà phê của cô.

 

Không ngờ, Duyệt Tâm cầm chặt quá nên Cố
Nam không cầm được cốc, còn làm đổ lên người cô, thứ nước màu nâu thấm vào chiếc
váy trắng của cô thành một vết loang lỗ.

 

Duyệt Tâm vội vàng cầm giấy ăn để lau
nhưng không có tác dụng.

 

Cố Nam thấy vậy rất lo lắng, lấy hộp giấy
ăn trên bàn họp đặt lên chân cô.

 

Duyệt Tâm muốn tránh anh nên vội nói: “Để
em làm, em tự làm được.”

 

Viên Nhược Hồng nhìn Cố Nam rồi lịch sự
kéo Duyệt Tâm về phía mình rồi nói: “Chuyện của cô Hà không phiền đến quản lý Cố
phải bận tâm.”

 

Cố Nam chưa từng trải nên suýt chút nữa
lật mặt ngay tại đó, anh nắm chặt tay lại, giận dữ nói: “Chuyện của Duyệt Tâm
mãi mãi là chuyện của tôi.”

 

Anh không hiểu vì sao anh lại quan tâm đến
Duyệt Tâm như thế, nhưng anh rất rõ anh không muốn cô yêu người khác, đặc biệt
là Viên Nhược Hồng, đồng thời, Cố Nam cũng không muốn người khác yêu cô, ví dụ
như Viên Nhược Hồng.

 

Cấp trên của Cố Nam nhẹ nhàng nhắc nhở
anh: “Quản lý Cố, tổng giám đốc Viên là đối tác quan trọng nhất của chúng ta,
sau này, hai bên sẽ có rất nhiều dự án trên nhiều lĩnh vực.”

 

Thái độ của Cố Nam trở nên hòa nhã hơn.

 

Phong cách nho nhã, lịch sự, điềm tĩnh của
Viên Nhược Hồng có ưu thế rất lớn so với thái độ lưỡng lự của Cố Nam, hợp đồng
được thống nhất rất nhanh, Hằng Trí không nhận được lợi ích thực sự nào, Viên
Nhược Hồng vừa chiếm được lòng người, vừa kiếm được một khoản tiền lớn.

 

Viên Nhược Hồng bước ra khỏi phòng họp với
tư thế của người chiến thắng, anh vừa đi vừa nói với Duyệt Tâm: “Cũng may có cô
đi cùng.”

 

Duyệt Tâm không muốn ở lại đó thêm một
phút nào nữa, vội vàng cùng Viên Nhược Hồng bước ra ngoài, cô vẫn còn nghe thấy
vị giám đốc của Hằng Trí nói với Cố Nam: “Hôm nay cậu nên tự kiểm điểm thái độ
của mình…”

 

Cố Nam đuổi theo gọi tên Duyệt Tâm nhưng
cô không quay đầu lại.

 

Bên ngoài, trời bắt đầu mưa. Hai người đều
không mang ô nên đành đứng đợi lái xe đến đón ở cổng lớn.

 

Sắc mặt của Duyệt Tâm còn xấu hơn cả màu
trời, cô khẽ hỏi Viên Nhược Hồng: “Anh biết là sẽ gặp anh ấy phải không?”

 

Viên Nhược Hồng không thể phủ nhận.

 

Có lẽ anh đã linh cảm được, lần này đến
có thể gặp Cố Nam, nhưng không ngờ lại ở trong tình trạng đánh giáp lá cà như
thế này. Anh đưa Duyệt Tâm đi cùng không phải là vì muốn cô làm ảnh hưởng đến
tâm trạng của Cố Nam, anh chỉ đến để bàn một vụ làm ăn, hoàn toàn không liên
quan đến chuyện tình cảm.

 

Nhưng đã gặp nhau rồi thì không thể
tránh né được nữa.

 

Viên Nhược Hồng nhìn thấy ánh mắt nghi
ngờ của Duyệt Tâm, anh sợ cô hiểu lầm nên vội vàng giải thích: “Tôi không…”
nhưng bỗng nhiên anh không biết nên nói thế nào nữa, anh lo giải thích quá nhiều
sẽ chỉ là biện hộ.

 

Mưa càng lúc càng to, lái xe dừng xe trước
cổng lớn, đột nhiên Duyệt Tâm nói: “Dù sao cũng đến giờ nghỉ, tôi không về công
ty nữa.”

 

Viên Nhược Hồng biết cô hiểu nhầm anh.

 

Duyệt Tâm dùng áo khoác che đầu rồi cười
và nói với Viên Nhược Hồng: “Tạm biệt.”

 

Viên Nhược Hồng giữ cô lại, kiên quyết
nói: “Để lái xe đưa cô về, tôi cũng không về công ty nữa.”

 

Cô không chống lại được sức mạnh của
anh, nên bị anh đẩy vào trong xe, cửa xe đóng lại, Duyệt Tâm không còn thời
gian để kịp phản ứng, lái xe đã lái xe ra khỏi con đường đó.

 

Nhìn qua kính hậu dưới màn mưa, Duyệt
Tâm nhìn thấy Viên Nhược Hồng đang cô đơn đứng ở góc ngoặt đầu đường, anh đứng
trong màn mưa nhạt nhòa, để mặc cho nước mưa rơi ướt người.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+