Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 30-31 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Part V: Anh chỉ tiếc không thể ở bên em
đến khi đầu bạc

 

 

1

 

Tình yêu của anh luôn để
trong lòng

 

 

Cố Nam ngồi trên ghế sô pha trong phòng
khách nhà bố mẹ, chân đặt lên bàn uống nước, trên tay vẫn cầm điếu thuốc lá đã
hút chỉ còn một phần ba, buồn chán nhìn lên màn hình ti vi.

 

Gần đây, anh không biết làm gì để giết
thời gian dài dằng dặc sau khi hết giờ làm việc.

 

Lưu Bảo vài lần gọi điện cho anh mời anh
đi ăn cơm nhưng anh mềm mỏng từ chối.

 

Ở bên Lưu Bảo một thời gian dài, anh
càng cảm thấy mình cô đơn hơn. Cảm giác này khiến anh không ngừng nhớ đến Duyệt
Tâm, trong lòng anh trống rỗng không có cách nào để bù đắp.

 

Bố anh pha một cốc trà, ngồi xuống cạnh
anh rồi hỏi: “Vừa rồi Vệ Đông có tìm con không?”

 

Cố Nam lắc đầu. Bây giờ anh không muốn
nói gì, đặc biệt là với người nhà.

 

Bố anh thở dài, từ từ uống một ngụm trà
rồi không nói gì nữa, yên lặng ngồi bên cạnh xem ti vi cùng con trai.

 

Thật ra tâm hồn Cố Nam đang trôi đi đâu
đó. Trên ti vi đang có chương trình quảng cáo, anh giả vờ xem nhưng không có gì
lọt vào mắt anh.

 

Đến quảng cáo xe hơi mới thu hút được sự
chú ý của anh. Trong quảng cáo, cô gái có khuôn mặt nhìn nghiêng trông rất giống
Duyệt Tâm, tóc dài duyên dáng, vui vẻ ngồi trong xe. Không biết từ lúc nào, anh
tưởng tượng ra cảnh cô đang ngồi trong xe của anh, cười một cách hài lòng…

 

Anh không tự chủ được gọi khẽ: “Duyệt
Tâm!”

 

Bố anh ngồi bên cạnh nghe không rõ liền
hỏi: “Gì thế?”

 

Cố Nam không kìm nén được cảm giác buồn
bã, cúi đầu che giấu: “Không có gì!” Trong lúc bối rối anh cầm cốc trà của bố uống
một ngụm to, “Trà gì mà thơm thế?”

 

Bố anh thấy hành động bất thường của anh
rồi thở dài, nói với giọng già nua: “Long Tỉnh, là trà lần trước Duyệt Tâm mua
đến.”

 

Hai chữ “Duyệt Tâm” trở thành một tấm lưới
vô hình trong lòng Cố Nam, anh bị nhốt chặt trong đó, không còn nơi nào để chạy
trốn.

 

Lúc Cố Nam gọi điện cho Duyệt Tâm, cô
đang cùng Viên Nhược Hồng đợi người đến thảo luận kế hoạch quảng cáo cho Hằng
Trí.

 

Nghe thấy giọng nói của Cố Nam, Duyệt
Tâm rất ngạc nhiên rồi quay sang nói với Viên Nhược Hồng: “Xin lỗi, tổng giám đốc
Viên, tôi ra ngoài nghe điện thoại một lát.”

 

Viên Nhược Hồng làm động tác tay ra hiệu
đồng ý, Duyệt Tâm cảm thấy nhẹ người.

 

Trong điện thoại, nghe thấy Duyệt Tâm
nói chuyện với Viên Nhược Hồng, Cố Nam cảm thấy khó chịu trong lòng, anh hỏi
Duyệt Tâm: “Muộn rồi sao em chưa về nhà?”

 

Duyệt Tâm kiên nhẫn giải thích cô đang
làm thêm giờ, nói xong mới cảm thấy mình nói thừa, cô tự cười mình: “Những chuyện
này không cần anh phải bận tâm.”

 

Cố Nam nói chuyện lung tung, mặc dù mấy
lần Duyệt Tâm hỏi anh tìm cô có việc gì nhưng Cố Nam vẫn hỏi một đằng trả lời một
nẻo.

 

Duyệt Tâm không quen như vậy nên nói:
“Xin lỗi anh, em rất bận”, rồi muốn tắt điện thoại.

 

Đúng lúc đó, đột nhiên Cố Nam nói một
câu: “Duyệt Tâm, anh nhớ em.” Giọng nói trầm trầm như thể anh đang nói với
chính mình.

 

Cố Nam không bao giờ nghĩ có một ngày
anh nói như vậy với Duyệt Tâm.

 

Anh luôn rất ngại bộc lộ tình cảm với
cô, cho dù chỉ là một ánh mắt, một hành động, anh đều cố gắng che giấu.

 

Anh yêu Duyệt Tâm, tình yêu của anh luôn
để trong lòng, không để cho ai nhận thấy, thậm chí ngay cả chính bản thân anh.
Nhưng bây giờ, anh đem tình cảm của mình đặt trước mặt hai người.

 

Cố Nam cảm thấy khổ sở vì câu nói của
mình, anh không ngừng hít thở thật sâu nhưng anh cũng vui mừng vì rốt cuộc anh
đã có thể nói ra.

 

Từ trước đến giờ, anh không giỏi biểu đạt
trước mặt Duyệt Tâm, điều đó biến thành một nút thắt không thể mở giữa hai người.

 

Duyệt Tâm cầm điện thoại mà không có bất
kỳ phản ứng nào, chỉ sững sờ đứng ở hành lang, nhìn lên ánh đèn trên tường đang
chiếu lên người cô tạo thành chiếc bóng nhỏ bé và yếu ớt.

 

Hơi thở của Cố Nam trở nên gấp gáp,
trong lòng anh không ngừng gọi tên Duyệt Tâm.

 

Duyệt Tâm cắn môi, cảm thấy dạ dày mình
đang tiết ra vị đắng ngắt, cô khẽ thở dài kết thúc cuộc đối thoại vô nghĩa. Mặc
dù chỉ cần dùng ngón tay ấn nút tắt trên điện thoại nhưng dường như cô phải
dùng sức lực của toàn bộ cơ thế. Cô mệt mỏi dựa vào góc tường, ôm chặt lấy người
mình, để mặc nước mắt chảy xuống.

 

Không biết từ lúc nào, Viên Nhược Hồng
đã đứng ở bên cạnh cô.

 

Qua làn nước mắt, Duyệt Tâm dường như cảm
nhận được ánh mắt sâu thẳm và chăm chú của anh.

 

Cô kìm chế tâm trạng đau thương của
mình, đứng thẳng người rồi nói: “Tôi xin lỗi vì đã làm lỡ mất thời gian của mọi
người.”

 

Viên Nhược Hồng lắc đầu, đưa cho cô một
cốc trà nóng: “Đang vào giờ nghỉ.”

 

Duyệt Tâm cầm cốc, bước từng bước vào
phòng họp, cô biết, Viên Nhược Hồng đang nhìn theo cô.

 

Xong việc đã hơn mười giờ.

 

Có người kêu đói muốn đi ăn đêm, Duyệt
Tâm thấy muộn quá rồi nên kiên quyết về nhà. Viên Nhược Hồng không nói gì, thư
ký Vu không đồng ý, khuyên Duyệt Tâm: “Ít khi tổng giám đốc Viên mời, không đi
là không giữ thể diện.”

 

Duyệt Tâm ngại không nói gì nữa, đành gọi
điện cho Vĩ Vĩ thông báo cô sẽ về muộn.

 

Ăn đêm ở Tiêu Tương Uyển, Duyệt Tâm cảm
thấy không muốn ăn, thẫn thờ nhìn các món trên bàn ăn.

 

Thư ký Vu liên tục gắp thức ăn cho cô,
“Nào, Duyệt Tâm, canh này rất ngon…Nếm thử món sò nướng đi.”

 

Viên Nhược Hồng nhìn đĩa của cô rồi lặng
lẽ bỏ sò nướng đi, anh biết cô không thích ăn sò.

 

Trước đây lúc ăn cơm cùng anh, anh thấy
cô bỏ hết sò trong thức ăn ra. Anh nghĩ một cô gái như Duyệt Tâm sẽ không kén
chọn, anh hỏi cô vì sao cô làm như thế, cô nói cô bị dị ứng với đồ ăn này.

 

Anh vẫn nghĩ anh sẽ quên một chi tiết nhỏ
nhặt như thế, nhưng bây giờ anh nhận ra, những điều đó đã in đậm trong ký ức của
anh.

 

Thư ký Vu vẫn nhớ Viên Nhược Hồng đang bị
cảm sốt, lúc ăn, anh chọn các món ăn nhẹ gắp vào đĩa cho Viên Nhược Hồng.

 

Nhưng anh thấy nhạt miệng, muốn ăn thứ
gì đó đậm đà hơn.

 

Thư ký Vu giống một quản gia, lúc thì bảo
anh món này không được ăn, lúc lại bảo anh đồ ăn cay không có lợi cho sức khỏe,
ăn nhiều sẽ bị nóng.

 

Viên Nhược Hồng kiên quyết bỏ đũa xuống,
giận dỗi như một đứa trẻ, không chịu ăn gì nữa.

 

Thư ký Vu quay sang khổ sở cười với Duyệt
Tâm: “Cô xem, vẫn còn không chịu nghe lời khuyên.”

 

Duyệt Tâm khẽ mím môi không nói gì, cô
không động sắc mặt gắp rau vào đĩa cho Viên Nhược Hồng.

 

Viên Nhược Hồng nhìn đồ ăn rồi nhìn Duyệt
Tâm, hừ một tiếng rồi nói với cô: “Cô ăn nhiều hơn một chút, đừng bận tâm đến
chuyện khác.”

 

Ăn xong mọi người chào tạm biệt nhau rồi
ra về.

 

Viên Nhược Hồng cũng đường với Duyệt Tâm
nên có lý do chính đáng mời cô đi cùng.

 

Duyệt Tâm muốn từ chối nhưng thấy thái độ
chân thành của Viên Nhược Hồng, lời nói chưa kịp thốt ra đã dừng lại.

 

Thư ký Vu đứng bên cạnh nói: “Duyệt Tâm,
cô đi xe của tổng giám đốc Viên an toàn hơn.” Nếu cô vẫn kiên quyết từ chối sẽ
không hay.

 

Duyệt Tâm đã biết trước hai người sẽ bối
rối khi ở cạnh nhau, trên đường, cô ngồi trên xe của anh, giả vờ nhắm mắt nghỉ
ngơi.

 

Viên Nhược Hồng rất vui, anh liên tục hỏi
cô vài vấn đề liên quan đến công việc.

 

Với chủ đề này, Duyệt Tâm không thể trốn
tránh nên nói chuyện cùng anh.

 

Chỗ Duyệt Tâm và Vĩ Vĩ ở cách bãi đỗ xe
khá xa, đèn đường rất tối, lúc Duyệt Tâm xuống xe, Viên Nhược Hồng đề nghị đưa
cô lên nhà.

 

Duyệt Tâm xua tay nói: “Đưa tôi về đã
làm phiền anh lắm rồi, tôi không muốn để anh mệt hơn nữa.”

 

Viên Nhược Hồng không để ý đến lời nói của
cô, kiên quyết bước xuống xe.

 

Gió đêm thổi rất lạnh, Duyệt Tâm ôm hai
vai muốn làm cho mình ấm hơn một chút.

 

Viên Nhược Hồng cởi áo khoác của mình
khoác cho cô.

 

Có lẽ anh tạo cho cô cảm giác gượng ép
nên Duyệt Tâm bất giác lùi lại phía sau.

 

Nhưng Viên Nhược Hồng không để cô có cơ
hội đó, anh giữ lấy bàn tay mềm mại của cô, nói với một giọng vô cùng dịu dàng:
“Duyệt Tâm, hãy cho anh một cơ hội!”

 

 

2

 

Hóa ra, chỉ có yêu sâu sắc
mội người mới có thể khiêm nhường như thế

 

 

Duyệt Tâm vỗ nhẹ lên ngực muốn làm cho
tim mình đập chậm lại, mặt cô nóng bừng như lửa đốt, đầu óc rối tung.

 

Cô quên mất vì sao mình phải trốn chạy,
cô chỉ nhớ câu nói đó của Viên Nhược Hồng: “Duyệt Tâm, hãy cho anh một cơ hội!”

 

Suýt chút nữa cô đã lao vào lòng anh.

 

Nhưng cũng đúng vào lúc đó, họ vẫn không
thể đến với nhau, vào giây cuối cùng, cô quay người bỏ chạy.

 

Chuông điện thoại không ngừng vang lên,
hai lần trước cô đều không nghe. Tiếng chuông vang lên như không có ý định dừng
lại, cô không biết ai muộn như thế này mà chưa ngủ, có thời gian rảnh rỗi gọi
điện cho cô, cô cầm lên nhìn thấy hiện tên của Cố Nam.

 

Cô chuyển điện thoại sang chế độ rung rồi
nhét vào túi xách.

 

Có lẽ cô nên thay số điện thoại.

 

Vĩ Vĩ vẫn chưa ngủ, một mình ngồi trong
phòng khách nghe nhạc, thấy Duyệt Tâm về mới vươn vai nói: “Cứ nghĩ là các cậu
phải ăn đến tận sáng tinh mơ.”

 

Duyệt Tâm cười với vẻ xin lỗi rồi giải
thích: “Có vài người đi với nhau, mình ngại nên không về trước.”

 

Vĩ Vĩ gật đầu, nhìn điện thoại rồi nói:
“Cố Nam nhà cậu gọi điện không dưới mười cuộc rồi, anh ấy hỏi vì sao cậu vẫn
chưa về?”

 

Duyệt Tâm chau mày, buồn bã nói: “Anh ấy
tìm mình có chuyện gì không?”

 

Vĩ Vĩ bĩu môi: “Không phải là kẻ thù, hà
tất phải làm ầm ĩ lên như thế?”

 

Vi vậy, lúc chuông điện thoại vang lên một
lần nữa, Duyệt Tâm nghe máy.

 

Cuối cùng Duyệt Tâm cũng nổi giận với Cố
Nam, cô nôn nóng nói: “Cố Nam, chúng ta đã ly hôn rồi, anh có thể để em sống
yên ổn, đừng gọi điện cho em nữa được không?”

 

Cố Nam im lặng một lát rồi tự cười mình:
“Anh lo cho em suốt buổi tối, nghĩ em…”

 

“Nghĩ em làm sao? Cho dù em thế nào cũng
không liên quan đến anh, chúng ta đã ly hôn rồi!” Cô nói rất rõ ràng, giọng điệu
lạnh lùng.

 

Câu nói này khiến cho Cố Nam tức giận:
“Anh nghĩ em ở cùng người đàn ông có chút tiền thối tha đó, quên mất bổn phận của
mình!”

 

Trái tim Duyệt Tâm trở nên lạnh lẽo, những
chuyện cũ hiện lên trong ký ức của cô, cô chất vấn Cố Nam: “Bổn phận của em là
gì? Anh cảm thấy như anh bây giờ tốt lắm sao?”

 

Cố Nam nghĩ hồi lâu, anh cảm thấy giằng
co với vợ cũ không có gì hay, anh nên từ bỏ, chúc cô có được hạnh phúc mới.
Nhưng anh không làm được.

 

Duyệt Tâm là người anh ngủ mơ cũng thấy
hình ảnh cô, là người hằng ngày anh nhớ đến là thấy buồn. Anh sợ nếu anh biến mất
trong cuộc sống của cô, cô sẽ quên anh. Vì thế Cố Nam muốn thường xuyên nhắc cô
anh vẫn còn tồn tại và nhớ đến cô.

 

Cố Nam không ngờ Duyệt Tâm cũng có thể nổi
giận với anh.

 

Cố Nam không ngờ, chịu đựng cơn tức giận
của người khác lại khó chịu, buồn bã và không dễ dàng đến thế.

 

Trước đây, lúc hai người ở bên nhau, đều
là anh nổi giận, cô nhẫn nhịn, Duyệt Tâm luôn giống như mặt nước hồ trong suốt,
không hề gợn sóng.

 

Bây giờ, trong một hoàn cảnh khác, anh mới
hiểu, hóa ra, chỉ có yêu sâu sắc một người mới có thể khiêm nhường như thế.

 

Nếu trách thì chỉ có thể trách anh hiểu
điều này quá muộn.

 

Mấy ngày nay, Duyệt Tâm bận làm việc nên
không quan tâm đến các chủ đề nóng hổi trong công ty, nghe người khác đồn thổi:
có một cô gái trong doanh nghiệp Hồng Kông để ý tới Hàn Hiên nên thường đến
công ty.

 

Cô gái trẻ ăn mặc thời trang, yểu điệu đứng
ngoài cửa phòng làm việc của họ, nói bằng tiếng phổ thông của Hồng Kông gọi Hàn
Hiên khiến mọi người không nín được cười.

 

Hàn Hiên bị mọi người cười, cậu ngại
ngùng đỏ mặt mời cô gái sang phòng nghỉ, lúc về không quên giải thích: “Chỉ là
một người bạn mà thôi, không quen với Bắc Kinh nên muốn em làm hướng dẫn viên.”

 

Duyệt Tâm đề nghị: “Thế thì đi đi, thời
gian làm thêm giờ lần trước coi như nghỉ bù là được.”

 

Hàn Hiên chăm chú nhìn Duyệt Tâm hỏi:
“Chị để em đi thật sao?”

 

Duyệt Tâm có ý tốt, trêu cậu: “Đương
nhiên để cậu đi, nếu không sẽ làm lỡ việc cả đời của cậu, mọi người trong phòng
mình sẽ đắc tội lớn với cậu!”

 

Thật ra cô không có ý gì khác nhưng lại
khiến Hàn Hiên không vui, cậu nghiêm mặt nói: “Em biết chị có lòng tốt, chị đừng
coi em như một đứa trẻ không hiểu biết nữa!”

 

Phản ứng thái quá của Hàn Hiên khiến Duyệt
Tâm hơi tủi thân. Cô nghĩ cho cậu, cậu không những không hiểu còn nghiêm mặt phản
đối cô. Cô cắn môi không nói gì, cầm tập tài liệu đi tìm thư ký Vu.

 

Nhìn theo bóng dáng nhỏ bé mỏng manh của
cô, Hàn Hiên cảm thấy lòng thắt lại, cậu thầm chửi mình một câu.

 

Từ lúc đi với Duyệt Tâm đến công ty của
Cố Nam lần trước, bỗng nhiên Viên Nhược Hồng thay đổi cách làm việc, tất cả
công việc liên lạc đều giao cho thư ký Vu, Duyệt Tâm chỉ phụ trách làm kế hoạch.

 

Có vài lần, Cố Nam hy vọng Duyệt Tâm đến
bàn chuyện hợp tác, nhưng cô không hề xuất hiện. Điều này khiến anh hụt hẫng,
anh khéo léo hỏi thư ký Vu: “Sao Duyệt Tâm không đến?”

 

Thư ký Vu trả lời: “Cô ấy không phụ
trách trực tiếp công việc đàm phán của dự án này.”

 

Cố Nam biết Duyệt Tâm không muốn có bất
kỳ sự ràng buộc nào với anh. Đương nhiên anh cũng biết, Viên Nhược Hồng đóng một
vai trò quan trọng trong chuyện này.

 

Lúc đầu anh hận người đàn ông đó chững
chạc hơn anh, bây giờ anh lại hận chính mình, chính anh đã đem hạnh phúc của
mình trao vào tay người khác.

 

Duyệt Tâm, anh rất nhớ cô.

 

Trong nhà vệ sinh, Cố Nam châm một điếu
thuốc, muốn mượn khói thuốc để giảm cảm giác ức chế của mình.

 

Công việc nặng nề mặc dù tạm thời giúp
anh không nhớ đến Duyệt Tâm nhưng vô thức trong đầu anh vẫn hiện lên hình ảnh của
cô mà không thể nắm bắt khiến anh cảm thấy lòng mình dường như đang có một ngọn
cỏ luôn chao đảo trước gió.

 

Cấp trên của anh đến, nhìn thấy dáng vẻ
suy tư của anh, thân mật hỏi: “Gần đây, có phải áp lực công việc quá lớn
không?”

 

Cố Nam lắc đầu nói: “Tôi vẫn ổn.”

 

Ông vỗ vai anh khích lệ: “Chàng trai, chịu
khó làm việc, có tiền đồ!”

 

Cố Nam nghe thấy câu nói này, vứt nửa điếu
thuốc còn lại, tiếp tục về văn phòng vùi đầu vào công việc.

 

Lưu Bảo lâu rồi không gặp Cố Nam, mỗi lần
gọi điện cho anh, anh không nói là làm thêm giờ thì nói là không có thời gian,
cô lo lắng bên tìm đến công ty của anh.

 

Cố Nam dụi mắt mệt mỏi, hỏi Lưu Bảo:
“Sao cô lại tìm được đến đây?”

 

Lưu Bảo tủi thân nhìn anh, long lanh nước
mắt nhưng giọng nói vẫn rất mạch lạc: “Tôi không thể đến đây sao?”

 

Cố Nam không nói gì nữa, chỉ có thể để
công việc lại, lấy áo khoác rồi kéo Lưu Bảo ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: “Tối nay
ăn gì?”

 

Nét mặt khổ sở của Lưu Bảo cuối cùng
cũng nở một nụ cười, cô nghĩ một lát rồi hỏi Cố Nam: “Anh có thể mời tôi đi ăn
canh cay không?”

 

Lúc này nụ cười của cô rất rạng rỡ và
trong sáng, trong giây phút đó, Cố Nam dường như đang nhìn thấy hình ảnh của
Duyệt Tâm.

 

Lúc mới đi làm anh không có tiền. Hết giờ
làm, anh hẹn gặp Duyệt Tâm trên đường về. Anh muốn mời nên hỏi Duyệt Tâm muốn
ăn gì? Lúc đó, Duyệt Tâm cũng hạnh phúc như vậy, cô cười để lộ hai lúm đồng tiền,
trả lời rất nhanh: “Muốn ăn canh cay!” Vậy là hai người cùng nhau bước đến nhà
hàng, ngồi ở ghế ngoài trời, uống bia và ăn rất ngon lành…

 

Dòng ký ức của Cố Nam bị Lưu Bảo chen
ngang, cô yểu điệu hỏi dồn: “Rốt cuộc có được không?”

 

“À, được…được!” Cố Nam lắp bắp nói.

 

Cố Nam nghĩ, đi đường xa như thế để ăn
món canh cay có ở bất kỳ chỗ nào, thật ra cũng chỉ vì muốn biết nhà hàng đó có
còn không.

 

Ngồi trong xe Cố Nam, Lưu Bảo liên tục
nhấn mạnh: “Thật sự không cần đến nơi mà anh nói, tôi chỉ muốn bảo anh đưa đi
ăn ở hàng vỉa hè mà thôi. Có anh, đi ăn ở đâu cũng giống nhau.”

 

Cố Nam không nói gì, anh vừa mở cửa xe vừa
cầu nguyện, hy vọng nhà hàng đó vẫn còn.

 

Nơi đó đã từng chứng kiến những giây
phút vui vẻ của anh và Duyệt Tâm, nếu không còn nữa, anh có thể sẽ nghi ngờ,
anh đã từng có Duyệt Tâm, đã từng có tình yêu và hạnh phúc thật không?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+