Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nếu tình yêu nhiều hơn một chút – Chương 34-35 end 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

5

 

Anh đã từng yêu cô, đã từng
làm tổn thương cô, cô hy vọng mình chỉ nhớ tình yêu của anh

 

 

Vì nói chuyện với Vĩ Vĩ quá muộn và nằm
ngủ trên ghế sô pha nên Duyệt Tâm không nghe thấy tiếng chuông đồng hồ báo thức
trong phòng mình, cô ngủ quên, là người đến công ty muộn nhất.

 

Viên Nhược Hồng ăn xong bữa sáng, từ
trên nhà ăn bước xuống, gặp Duyệt Tâm bèn hỏi cô: “Tối qua em ngủ ngon không?”

 

Duyệt Tâm chỉ tay lên quầng thâm trên mắt
mình, lắc đầu: “Bị tiếng ồn bên ngoài làm thức giấc nên em thức nói chuyện với
Vĩ Vĩ.”

 

Viên Nhược Hồng nhìn cô bằng ánh mắt rất
tình cảm không giấu diếm, khẽ nói: “Anh cũng ngủ không ngon.”

 

Hiểu được ý nghĩa trong câu nói của anh,
mặt Duyệt Tâm đỏ hồng lên, cô vội vàng bước qua anh chạy về phía thang máy:
“Nói chuyện nữa thì em muộn mất.”

 

Viên Nhược Hồng đứng đằng sau cô, cười
nói: “Em cứ trốn đi xem em có thể trốn được đến lúc nào?”

 

Mọi người trong phòng làm việc đều đến sớm
hơn cô, mọi người đang bàn luận vấn đề gì đó, thấy cô bước vào, bỗng nhiên
không ai nói gì nữa.

 

Duyệt Tâm thấy thái độ kỳ lạ của mọi người
liền hỏi: “Mọi người sao thế?”

 

Hàn Hiên bước đến trước bàn làm việc rồi
nói: “Không, không có gì…”

 

Duyệt Tâm nhìn thấy cậu giấu vật gì đó ở
sau lưng, đến khi bước lại gần thì không nhìn thấy gì nữa.

 

Cô cười hỏi cậu: “Có bí mật gì giấu tôi
thế?” Buổi sáng, tâm trạng của cô rất tốt nên nụ cười cũng vô cùng ngọt ngào.

 

Hàn Hiên lắc đầu, hỏi mọi người: “Chúng
ta có bí mật gì giấu Duyệt Tâm không?”

 

Tất cả mọi người đều đồng loạt lắc đầu,
không ai nói gì. Lúc Duyệt Tâm muốn nói gì đó, mọi người đã ai làm công việc của
người đó.

 

Lúc thư ký Vu bước vào, Duyệt Tâm đang
chuẩn bị nhỏ thuốc mắt, tối qua nói chuyện với Vĩ Vĩ mệt quá nên không có thời
gian nghỉ ngơi, mắt cô rất đau.

 

Thư ký Vu tuyên bố: “Có một tin mới, sức
khỏe của tổng giám đốc Hàn sắp ổn rồi, nghe nói tháng sau có thể đi làm.”

 

Hàn Hiên mím môi, buồn bã nói: “Như vậy
có nghĩa là những ngày vui vẻ của chúng ta sắp kết thúc rồi?”

 

Duyệt Tâm đang vùi đầu vào làm bảng biểu,
nghe thấy tin này cô rất vui. Điều duy nhất khiến cô đắn đo là khi tổng giám đốc
Hàn quay về, Viên Nhược Hồng sẽ đi đâu về đâu? Cô hơi cúi đầu trầm tư.

 

Thư ký Vu nhìn dáng vẻ của cô, nghĩ rằng
cô đang bị sốc, vội vàng bước đến bên cô an ủi: “Duyệt Tâm, chúng tôi đã biết
chuyện của Cố Nam trên báo…”

 

Duyệt Tâm ngạc nhiên, cô không hiểu vì
sao thư ký Vu lại nhắc đến Cố Nam với cô.

 

Hàn Hiên cố gắng ra hiệu bằng mắt cho
thư ký Vu nhưng thư ký Vu vẫn thao thao bất tuyệt nói: “Chuyện không lường trước
được, cô nên nghĩ thoáng ra một chút…Dù sao cũng là người nhà.”

 

Hàn Hiên không ngồi yên được nữa, kéo
thư ký Vu rồi nói: “Anh làm loạn lên gì thế? Mọi người ở đây đang cố gắng giấu
tin này!”

 

Cuối cùng Duyệt Tâm cũng nhìn thấy tờ
báo giấu dưới mông Hàn Hiên, cô vẫn đang bực vì không biết rốt cuộc vật giấu
sau lưng cậu là thứ gì.

 

Trên trang báo hiện lên các chữ như
“cháy lớn”, “tử thương”, Duyệt Tâm vội vàng cầm lấy tờ báo, lúc đọc được một nửa,
đột nhiên chân cô mềm nhũn, không đứng dậy được nữa.

 

Đại ý bài báo viết: “Cố Nam và người bạn
gái họ Lưu uống rượu ở nhà, có lẽ uống nhiều quá nên hai người đều say. Một người
hút thuốc vô tình làm cháy rượu ngấm trên rèm cửa nên sinh hỏa hoạn. Lúc xe cứu
hỏa đến, căn phòng đã cháy sạch. Cô gái họ Lưu tử vong trong vụ cháy, chủ nhà
là Cố Nam bị bỏng nặng, đang được cấp cứu.”

 

Duyệt Tâm nhớ lại, tối qua ở siêu thị Cố
Nam mua một xe đầy rượu, sau đó anh gọi điện cho cô hỏi cách tháo rèm cửa…

 

Tất cả mọi chuyện đều liên quan đến nhau
khiến cô không thể tin vào tin dữ đột ngột này.

 

Một lúc lâu sau Duyệt Tâm mới hồi phục
sau khi bị sốc.

 

Đồng nghiệp trong phòng làm việc luôn đứng
bên cạnh cô, lúc hỏi cô có muốn uống nước không, lúc lại hỏi cô có cần nghỉ một
lát không.

 

Cô xua tay nói với mọi người: “Cảm on,
tôi không sao, thật đấy.” Nói xong, cô gõ bàn phím, tiếp tục làm việc.

 

Không phải Duyệt Tâm không hoảng hốt,
nhưng trong tình trạng này, cô không biết nên phản ứng như thế nào.

 

Chăm sóc cho Cố Nam? Về phương diện pháp
luật họ đã là những người xa lạ, tình cảm của cô đã không còn nữa.

 

Hỏi thăm tình hình của anh? Cô và Cố Nam
đã ly hôn, cô không còn quyền đó nữa.

 

Mặc dù nói ly hôn coi như đoạn tuyệt ân
nghĩa, nhưng Duyệt Tâm không thể hoàn toàn hờ hững với chuyện này.

 

Trong suy nghĩ của Duyệt Tâm, dù đã ly
hôn nhưng cô vẫn luôn hy vọng Cố Nam sẽ hạnh phúc. Mặc dù cô luôn khẳng định cô
và anh đã không còn yêu nhau nữa nhưng vẫn hy vọng cuối cùng hai người có thể
làm bạn bè.

 

Duyệt Tâm luôn muốn cắt đứt hoàn toàn
quan hệ với Cố Nam chẳng qua vì cô sợ mình sẽ tiếp tục bị tổn thương. Cô cũng từng
hy vọng mình và Cố Nam cũng giống như các cặp vợ chồng khác đã ly hôn nhưng vẫn
có thể làm bạn bè. Nhưng cô hiểu, Cố Nam không phải là người như thế, cô cũng
không. Vì thế, cô không muốn có quá nhiều mối ràng buộc với anh.

 

Cô nhớ lại quan hệ giữa mình và Cố Nam,
những rung động thời còn trẻ, thời gian vui vẻ sau khi kết hôn, những tính cách
trẻ con và cố chấp của anh dần dần được bộc lộ, những tổn thương anh gây cho
cô…

 

Trong cuộc hôn nhân thất bại của họ, nếu
nói nguyên nhân là sự bị động của cô trong chuyện tình cảm thì tính cách của Cố
Nam đã dẫn đến sự đổ vỡ của họ.

 

Anh đã từng yêu cô, đã từng làm tổn
thương cô. Cô hy vọng mình chỉ nhớ tình yêu của anh, quên đi những oán giận để
tâm hồn mình có thể được tự do.

 

Mặc dù muốn biết tình trạng của Cố Nam
nhưng Duyệt Tâm chỉ có thể yên lặng ngồi trong phòng làm việc của mình. .

 

Sau đó, Viên Nhược Hồng đến thăm cô.

 

Cô nhìn thấy anh đứng ngoài cửa, dáng vẻ
hơi lo lắng, cô cười với anh rồi cúi đầu làm việc.

 

Buổi trưa, Cố Nám xuất hiện, cô bế con
trai đến tìm Duyệt Tâm.

 

Đứa bé có lẽ đang mọc răng, nước dãi chảy
khắp nơi. Duyệt Tâm thất thần nhìn đứa trẻ đáng yêu, chơi với nó, nói với giọng
tiếc nuối: “Nếu không có chuyện rủi ro như thế, con của em cũng đã chào đời.”

 

Cố Nám gật đầu, muốn đưa đứa bé cho cô bế.
Nhưng Duyệt Tâm không đón đứa bé, cô sợ mình sẽ bật khóc.

 

Cố Nám cẩn thận nhìn cô rồi khó khăn lên
tiếng: “Là do Cố Nam không có phúc.”

 

Duyệt Tâm không nói gì nữa, đợi Cố Nám
nói ra mục đích cuộc gặp này của cô.

 

Cố Nám thở dài, lúc ngẩng đầu lên, khóe
mắt cô đỏ hoe, “Em cũng biết chuyện rồi chứ? Tối qua, Cố Nam…nhà bị cháy, nó bị
bỏng nặng, bây giờ đang nằm hôn mê trong phòng ICU ở bệnh viện…Bác sĩ nói, nếu…nếu
hai ngày nó không tỉnh lại thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa…”

 

Cố Nám nói rồi òa khóc, đứa bé ngồi
trong lòng sợ hãi cũng khóc theo.

 

Duyệt Tâm cúi đầu, không biết nói gì để
an ủi Cố Nám.

 

Cố Nám nói: “Duyệt Tâm, xin em đến thăm
Cố Nam. Thật ra, từ trước đến giờ, người nó yêu thương nhất là em!”

 

Duyệt Tâm cười khổ sở, gật đầu rồi lại lắc
đầu. Yên lặng một lát cô mới nói: “Đợi đến lúc nào có thời gian, em bây giờ vẫn
còn chút việc.”

 

Cố Nám vẫn muốn nói gì đó nhưng không cất
lên được thành lời, chỉ có thể cầm tay Duyệt Tâm xin lỗi.

 

Viên Nhược Hồng nhìn thấy Cố Nám và Duyệt
Tâm từ xa nên không bước lại gần.

 

Anh biết chuyện của Cố Nam qua lời kể của
thư ký Vu. Suốt buổi sáng anh chìm đắm trong niềm vui, cuối cùng Duyệt Tâm cũng
đáp lại tình cảm của anh, sức khỏe của chú anh đang dần dần bình phục, đây là
những chuyện đáng mừng. Nhưng, lúc thư ký Vu đưa tờ báo ngày hôm đó cho anh rồi
chỉ lên tiêu đề bài báo, anh cảm thấy tim mình như đang bị treo lơ lửng.

 

Anh tìm Duyệt Tâm vì muốn xác nhận xem
cô có đau buồn như anh tưởng tượng không.

 

Sau khi Cố Nám đi rồi, Duyệt Tâm vẫn đứng
nguyên chỗ cũ, bất động.

 

Viên Nhược Hồng nhìn cô, không diễn tả
được rốt cuộc tâm trạng của mình như thế nào.

 

Gió mùa xuân vẫn còn hơi lạnh, Viên Nhược
Hồng lo cô bị lạnh, bước lên phía trước đứng cạnh cô.

 

Duyệt Tâm hai tay ôm mặt, khẽ lau nước mắt,
rồi quay sang nói với Viên Nhược Hồng: “Ở đây gió to quá, chúng ta về thôi.”

 

Cả ngày Duyệt Tâm không nói gì, ngay cả
Hàn Hiên kể chuyện cười cố ý trêu cô, cô cũng dường như không nghe thấy.

 

Lúc hết giờ làm, Viên Nhược Hồng đề nghị
đưa cô về nhà, cô từ chối. Cô nói, cô cần một chút thời gian và muốn được yên
tĩnh.

 

Viên Nhược Hồng chỉ có thể mỉm cười, dặn
dò cô nhớ đi đường cẩn thận.

 

Về đến nhà, ánh mắt của Vĩ Vĩ và Duyệt
Thanh nhìn cô rất kỳ lạ. Duyệt Tâm hiểu, họ cũng đã biết biến cố xảy ra với Cố
Nam. Mặc dù trong thành phố có nhiều người tên là Cố Nam nhưng địa chỉ nhà chỉ
có duy nhất và được bài báo ghi rất rõ ràng.

 

Vĩ Vĩ an ủi cô: “Đã như vậy rồi, hãy cố
gắng suy nghĩ tích cực. Cậu nên cảm thấy may mắn vì hai người đã ly hôn, bây giờ
anh ấy như vậy, không có gì liên quan đến cậu.”

 

Duyệt Thanh nói: “Phải đấy, chị, chị đừng
buồn nữa.”

 

Duyệt Tâm gật đầu.

 

Điều cô không thể tha thứ cho mình là: Tối
qua Cố Nam gọi điện hỏi cô làm thế nào để tháo rèm cửa xuống, cô không nên nói
với anh bằng giọng như thế.

 

Có lẽ, trong tiềm thức cô luôn oán hận
anh nên mới không có được cảm giác được giải thoát.

 

Bình thường cô vẫn nhiệt tình giúp đỡ những
người lạ gặp khó khăn, huống hồ Cố Nam không phải là người xa lạ. Họ gặp nhau
vào quãng thời gian đẹp nhất rồi luôn ở bên nhau suốt bao nhiêu năm, ít nhiều
cô cũng nên nhớ đến tình nghĩa những ngày đã xa.

 

Hai ngày nay, cuộc sống của gia đình Cố
Nam hoàn toàn bị đảo lộn.

 

Anh trai Lưu Bảo đưa họ hàng đến bệnh viện,
bao vây bên ngoài phòng bệnh của Cố Nam, nói với gia đình Cố Nam đòi anh phải
trả lại tính mệnh cho em gái.

 

Ông Cố nhất thời không chịu đựng nổi biến
cố này, bệnh huyết áp cao tái phát nên cũng phải nằm viện. Bà Cố vốn mạnh mẽ
cũng bị suy sụp tinh thần, một ngày dường như già thêm mười tuổi. Nếu không có
hai mẹ con Cố Nám đến có lẽ bà sẽ không thể gắng gượng được.

 

Bà biết chiều hôm xảy ra chuyện con gái
đã đi tìm gặp Duyệt Tâm, bà không vui bắt đầu trách mắng Cố Nám ở bệnh viện.

 

Có những lời nói hơi nặng nề, cô nói với
bà: “Mẹ! Không phải là người ta muốn sống hòa thuận sao? Vốn dĩ hai người sống
với nhau rất tốt, sự việc xảy ra đến mức độ này chắc cũng phải có lý do. Mẹ,
chúng ta đừng yêu cầu khắt khe với người khác, có lúc cũng nên tìm nguyên nhân
từ chính mình.”

 

Bà Cố đang ở trong tâm trạng hoảng hốt
không được giải tỏa, chỉ biết khóc ầm ĩ: “Cố Nam, con nói chị gái con đi, vì một
con hồ ly tinh mà mắng mẹ…”

 

So với tiếng còi cấp cứu hôm qua, đêm
nay yên tĩnh hơn rất nhiều.

 

Duyệt Tâm không ngủ được, cô giúp em
trai chuẩn bị hành lý.

 

Chân của Duyệt Thanh khá hơn rất nhiều,
không chỉ có cảm giác mà còn có thể tự mình chống gậy bước đi. Đây là một kết
quả cậu không dám mong muốn. Về điều này, Duyệt Tâm cảm thấy rất may mắn vì
mình có thể ở lại Bắc Kinh, chỉ ở một thành phố lớn như thế này mới có điều kiện
y tế để Duyệt Thanh được điều trị một cách tốt nhất.

 

Chiếc túi của Duyệt Thanh đã hơi rách,
Duyệt Tâm nhớ hình như cô có một chiếc túi mới ở trong va li nên lấy chiếc va
li ra.

 

Từ khi chuyển đến nhà Vĩ Vĩ ở cô chưa
bao giờ mở chiếc va li này.

 

Trên cùng là quần áo mà Duyệt Tâm đã chuẩn
bị cho đứa bé, đó là chiếc áo len nhỏ cô tự tay đan, chiếc quần nhỏ cô khâu,
còn có…còn có chiếc cung Cố Nam làm từ miếng da cắt từ túi của anh.

 

Cô cầm lên thử, độ đàn hồi rất tốt.

 

Có lẽ Cố Nam luôn nghĩ đứa bé bị mất là
con trai nên mới làm thứ đồ chơi này.

 

 

6

 

Ôm tôi một lần thật chặt!

 

 

Sáng hôm sau, Duyệt Tâm gọi điện cho
Viên Nhược Hồng xin nghỉ phép rồi đến bệnh viện.

 

Mẹ Cố Nam nhìn thấy Duyệt Tâm giống như
nhìn thấy quỷ, ngạc nhiên hồi lâu rồi mới lấy lại được bình tĩnh.

 

Duyệt Tâm không chào bà vì cảm thấy
không cần thiết. Người cô không để tâm, cho dù thế nào cũng không thể làm tổn
thương đến cô.

 

Duyệt Tâm hỏi Cố Nám: “Cố Nam vẫn ổn chứ?”

 

Cố Nám sợ mình sẽ bật khóc.

 

Lúc đêm, bác sĩ đã nghĩ Cố Nam thật sự
không sống được nữa. Cố Nám không dám tin vào sự thật em trai mình từ bỏ cuộc sống
khi còn rất trẻ, cô cùng mẹ khóc suốt đêm.

 

Duyệt Tâm cầu xin bác sĩ cho cô gặp Cố
Nam, cô chỉ muốn nhìn thấy anh một lát.

 

Mẹ Cố Nam không đồng ý: “Cô là người
ngoài, căn cứ vào đâu mà đòi gặp con trai tôi? Muốn gặp cho vui sao? Nói cho cô
biết, không có chuyện đó.”

 

Cố Nám ngăn mẹ: “Mẹ, mẹ không thể nói
Duyệt Tâm như vậy. Lẽ ra cô ấy là người ở bên Cố Nam suốt đời, cô ấy là người gần
gũi nhất…Chúng ta mới là người ngoài.”

 

Tinh thần của bà không tốt, bị con gái
nói thế nên bà giống như một quả bóng da xịt hơi, suy sụp: “Rốt cuộc là tôi nợ
ai? Nợ ai? Trời ơi…”

 

Bác sĩ hỏi Duyệt Tâm: “Cô là gì của bệnh
nhân?”

 

Duyệt Tâm từ tốn nói: “Vợ, không lâu trước
đây là thế.”

 

Bác sĩ gật đầu rồi để cô thay trang phục
vào phòng ICU.

 

“Những người bị bỏng nặng sợ nhất là bị
nhiễm trùng, vì thế, cô không được ở trong đó quá lâu.” Bác sĩ dặn dò Duyệt
Tâm.

 

Duyệt Tâm gật đầu ra hiệu với bác sĩ, chắc
chắn mình sẽ tuân thủ quy định.

 

Nhìn thấy Cố Nam nằm trên giường bệnh,
Duyệt Tâm chỉ nói một câu: “Xin lỗi!”

 

Toàn thân Cố Nam bó băng trắng toát, anh
nằm yên lặng và bất động. Lúc cô nói xin lỗi anh, anh cũng không có phản ứng
gì.

 

Nếu trước đây, Duyệt Tâm làm điều gì đó
sai và xin lỗi anh, cho dù đang ngủ Cố Nam cũng tỉnh dậy trách cô.

 

Nhưng bây giờ, anh chỉ nằm yên lặng trên
giường bệnh, đợi chờ số phận quyết định.

 

Duyệt Tâm giống như một người bạn cũ nhẹ
nhàng nói chuyện với anh: “Vì sao anh lại uống nhiều rượu thế, làm mình bị
thương! Anh biết không? Em luôn lo lắng cho anh ngày nào đó uống nhiều rượu quá
sẽ hại dạ dày. Trước đây em không dám khuyên anh vì sợ anh nổi nóng mà cáu giận
em. Bây giờ anh nằm đây không nói gì, em mới dám nói như thế…Thật ra rèm cửa
trong nhà đều có móc treo, chỉ cần tháo ra là được, thật không ngờ anh cũng
nghĩ đến việc giặt rèm cửa…”

 

Cô nói chuyện, nước mắt chảy khắp mặt.

 

Lúc cô bước ra khỏi bệnh viện, Viên Nhược
Hồng gọi điện cho cô, giọng anh lo lắng, chan chứa tình cảm chân thành và quan
tâm: “Duyệt Tâm, Cố Nam…Cậu ấy khỏe hơn chưa?”

 

Duyệt Tâm thở một hơi thật sâu rồi dịu
dàng nói: “Vâng, khá hơn rồi.”

 

Viên Nhược Hồng thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp
tục hỏi: “Có cần anh đến đón em về công ty không?”

 

Duyệt Tâm thông cảm cho anh mấy ngày nay
bận rộn nên từ chối để anh yên tâm làm việc.

 

Viên Nhược Hồng khuyên cô vài câu rồi
nói: “Nếu Cố Nam có việc gì cần giúp đỡ, hãy nói với anh.”

 

Duyệt Tâm không thể lý giải hành động của
anh, dù sao anh và Cố Nam trước đây cũng đã từng xảy ra nhiều khúc mắc. Cô hỏi
Viên Nhược Hồng: “Anh không để ý đến chuyện em đến bệnh viện thăm Cố Nam sao?”

 

Nếu Duyệt Tâm không thể hiện tình cảm của
cô đối với anh, Viên Nhược Hồng nghĩ anh sẽ để ý. Với lòng tốt của Duyệt Tâm,
anh sợ hai người sẽ nhân cơ hội này duyên cũ lại lành. Nhưng bây giờ anh đã hiểu
tình cảm của Duyệt Tâm nên thấy yên tâm, anh tin lúc này Duyệt Tâm đi thăm Cố
Nam chẳng qua vì muốn lòng mình được yên tĩnh.

 

Vì thế, anh không do dự lắc đầu: “Nói
không để ý là giả dối, nhưng anh tin em và cũng ủng hộ em.”

 

Có điều gì quan trọng hơn tin tưởng một
người một cách vô điều kiện? Chỉ một câu nói nhưng khiến Duyệt Tâm hài lòng, cô
cảm thấy sau nhiều năm, tâm hồn của Viên Nhược Hồng trở nên cao thượng hơn, đây
là phẩm chất tốt một người đàn ông trưởng thành cần có.

 

Trước khi tắt điện thoại, Duyệt Tâm ngại
ngùng nói một câu: “Cảm ơn anh, Nhược Hồng!”

 

Không phải là tổng giám đốc Viên hay ông
Viên mà là gọi tên một cách thân mật và gần gũi: Nhược Hồng. Viên Nhược Hồng đắm
chìm trong cảm giác vui mừng và ấm áp.

 

Anh trai Lưu Bảo hàng ngày đến gây sự ở
bệnh viện, sau đó còn đến nhà Cố Nam khiến hàng xóm xì xào bàn tán.

 

Bạn thân từ nhỏ của Cố Nam là Vệ Đông
khuyên nhủ ông Cố lúc đó đã về nhà dưỡng bệnh: “Bác, chúng ta đưa cho họ ít tiền
để họ khỏi làm phiền suốt ngày đêm như thế.”

 

Ông Cố không quản lý tiền bạc trong nhà,
bàn với bà Cố, bà không đồng ý, liên miệng nói không có tiền.

 

Ông Cố nói: “Số tiền di dời nhà dùng để
làm gì?”

 

Bà nói cứng phải cho Cố Nám mua nhà, ông
Cố trách: “Con gái đã gả đi rồi, đâu cần bà phải mua nhà. Hơn nữa, nhà chồng nó
cũng không cần chút tiền mọn của chúng ta.”

 

Bà Cố ngụy biện: “Vậy để tiền cho Cố Nam
lấy vợ.”

 

Lời nói này càng khiến ông Cố bực bội:
“Hai vợ chồng Cố Nam vốn sống với nhau rất tốt, bà làm ầm ĩ khiến hai đứa bỏ
nhau, bây giờ ảnh hưởng đến cả tính mạng. Bà còn nói là lấy vợ cho con trai được
sao?”

 

Vệ Đông không khuyên gì nữa, yên lặng thở
dài.

 

Cuối cùng vẫn là vợ chồng Cố Nám ra mặt,
lấy tiền bồi thường di dời nhà đến nhà Lưu Bảo, tranh luận hồi lâu mới giải quyết
ổn thỏa.

 

Buổi chiều hôm Duyệt Tâm đến thăm Cố
Nam, Cố Nám gọi điện thoại cho cô thông báo Cố Nam đã tỉnh, tạm thời không còn
nguy hiểm đến tính mạng, Duyệt Tâm thở phào nhẹ nhõm.

 

Vài ngày sau Duyệt Thanh về quê.

 

Đã hẹn trước, Viên Nhược Hồng muốn đích
thân đưa cậu đi, nhưng vì bận công tác nên không kịp về, chỉ có thể gọi điện nhờ
Duyệt Tâm mang giúp cho em trai mấy quyển sách lập trình.

 

Duyệt Tâm ngạc nhiên, em trai cô chỉ học
tới phổ thông trung học bỗng nhiên có thể đọc hiểu sách lập trình.

 

Duyệt Thanh ngại ngùng cười, nói với Duyệt
Tâm: “Đều nhờ anh Viên dạy em, bình thường gặp vấn đề khó hiểu, em đều gọi điện
cho anh ấy!”

 

Ở bến tàu, lần đầu tiên Duyệt Thanh tâm
sự với Duyệt Tâm: “Thật ra, em chưa bao giờ hy vọng Cố Nam trở thành anh rể em.
Trong mắt anh ấy có chị nhưng không có người khác. Bây giờ, hai người đã chia
tay, em rất vui. Anh Viên thật sự là người không tồi, không chỉ đối xử tốt với
chị mà còn rất tốt với bố mẹ và em. Lần trước anh ấy giấu chị gửi cho nhà mình
ba mươi ngàn, nói là tiền thưởng của chị, có thể dùng để giúp em điều trị.
Nhưng bố mẹ và em đều biết, không thể có chuyện gửi tiền thưởng cho người nhà.
Hơn nữa, anh ấy còn nói không được cho chị biết.”

 

Thấy em trai kể như vậy, Duyệt Tâm rất
ngạc nhiên. Cô không bao giờ nghĩ Viên Nhược Hồng lại giấu cô làm những chuyện
như vậy. Chẳng trách lần trước Duyệt Thanh đến Bắc Kinh, bảo cô không cần lo lắng
chuyện tiền nong nữa.

 

Bắt đầu đến giờ soát vé, ở cửa kiểm
soát, Duyệt Thanh hỏi chị: “Nếu chị kết hôn với anh Viên, có thể để bố mẹ và em
đến Bắc Kinh dự lễ không?”

 

Duyệt Tâm vỗ nhẹ lên má cậu, giả vờ
nghiêm mặt: “Chuyện chưa đến đâu, kết hôn gì?”

 

Duyệt Thanh bĩu môi, làm mặt quỷ rồi
nói: “Hà Duyệt Tâm, em rất tin tưởng vào chị!”

 

Duyệt Tâm dở khóc dở cười, chỉ có thể nhắc
cậu lên tàu.

 

Lúc tàu xuất phát, Duyệt Tâm nhìn thấy
em trai đứng dậy vẫy tay với cô và mỉm cười. Cô nhìn cậu hét to: “Nếu chị kết
hôn, nhất định sẽ đón cả nhà đến dự lễ!”

 

Mọi người ở bến tàu nhìn cô, cô không để
ý đến ánh mắt của họ, cười một cách tự tin.

 

Lúc Cố Nam tỉnh lại, anh cảm thấy khắp
người đau rát, anh thử gọi tên Lưu Bảo nhưng nhận ra cổ họng mình không phát ra
bất kỳ âm thanh nào.

 

Anh dần dần nhớ lại chuyện xảy ra đêm
hôm đó.

 

Tâm trạng của anh không tốt, Lưu Bảo
hình như cũng không vui, hai người ngồi với nhau uống hết mười chai bia, rượu
trắng và cả bình rượu vang. Hôm đó, hai người uống đến tận đêm, nói là vì nhàm
chán cô đơn cũng đúng, nói là uống rượu tiêu sầu cũng không sai, dù sao hai người
cũng giống như đang thi uống rượu, không ai muốn dừng.

 

Sau đó, Cố Nam mơ màng leo lên ban công
muốn kéo rèm cửa, kéo mãi không được bèn dựa vào lan can, nói với Lưu Bảo: “Chiếc
rèm cửa này là lúc chúng tôi kết hôn, Duyệt Tâm đích thân chọn, cô ấy thích hoa
văn hình gấu nhỏ trên đó…”

 

Lúc nói như vậy, anh nghĩ rằng Lưu Bảo
không nghe thấy bởi vì cô đang nằm trên nền nhà cười ngốc ngếch. Nhưng một lát
sau, Cố Nam thấy vai cô không ngừng run rẩy. Anh nhận ra cô không cười mà đang
khóc.

 

Anh hỏi Lưu Bảo: “Sao thế?”

 

Lưu Bảo thổn thức một hồi, thẫn thờ nhìn
Cố Nam rồi nói: “Không…Không có gì!”

 

Cố Nam nói: “Nếu tôi khiến cô không vui,
cô hãy đến đấm cho tôi hai quả, tôi sẽ không đánh lại…không đánh lại!”

 

Lưu Bảo lảo đảo đứng dậy, bước lại gần Cố
Nam, giơ tay lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng, cô lao vào lòng anh và nói: “Sao
chúng ta lại khổ như thế?” Cô lau khô nước mắt rồi bật cười.

 

Cố Nam cảm thấy lòng mình vô cùng khó chịu,
anh cầm cốc rượu lên uống tiếp.

 

Sau đó, Lưu Bảo uống đến mức không còn
nhận thức được gì nữa, cô nằm ngủ trên ghế sô pha.

 

Cố Nam dựa vào ban công hút thuốc, một
điếu, hai điếu…Anh không nhớ rõ mình hút bao nhiêu, sau đó phát hiện ra phòng
khách mù mịt khói khiến anh bị sặc không sao thở được.

 

Trước khi ngủ, Cố Nam cảm thấy cuộc sống
quả thật không dễ dàng. Khổ sở chuyện tình cảm, hôn nhân không hạnh phúc, gia
đình không hòa thuận, công việc vất vả. Tóm lại, anh không tìm được lý do gì để
vui vẻ.

 

Anh còn nói với Lưu Bảo lúc đó vẫn đang
ngủ say: “Sống như thế này thật không có ý nghĩa!”

 

Lưu Bảo không để ý gì đến anh.

 

Sau đó, Cố Nam cẩm thấy xung quanh mình
rất nóng, anh mở mắt nhận ra mình đã ở trong biển lửa. Lúc đó, điều duy nhất
anh có thể nghĩ đến là bỏ chạy. Nhưng bốn phía đều là lửa, quần áo anh bị cháy,
sợ rằng chạy cũng không thoát.

 

Tiếng thét của Lưu Bảo khiến Cố Nam đang
hoảng loạn tỉnh táo lại, nhớ ra trong nhà còn có người khác.

 

Cách vài mét, Cố Nam hét lên với Lưu Bảo:
“Cô mau tìm cách chạy ra ngoài!”

 

Dù sao vị trí của cô cũng gần cửa hơn,
muốn thoát ra cũng dễ hơn. Nhưng Lưu Bảo bất chấp tất cả lao về phía Cố Nam, lấy
cơ thể mình để dập lửa trên người anh rồi đẩy anh ra ngoài cửa.

 

Khắp người Cố Nam là lửa, anh chỉ có thể
nén đau chạy ra giữa phòng khách rồi vừa lăn vừa bò ra ngoài. Lúc đó, anh đã
không còn sức để mở cửa nữa…

 

Hàng xóm nhìn thấy nhà anh bị cháy nên
báo cảnh sát.

 

Những điều xảy ra sau đó Cố Nam không nhớ
được nữa, anh nhớ đến cảnh tượng cuối cùng bèn gọi tên Lưu Bảo, đây là câu đầu
tiên của Cố Nam sau khi tỉnh lại.

 

Cố Nam biết mình bị bỏng nặng, diện mạo
bị hủy hoại, anh không muốn điều trị mà nghĩ đến chuyện tự sát.

 

Sau đó, Duyệt Tâm đến thăm anh vài lần,
nói chuyện với anh và khuyên nhủ anh.

 

Cuối cùng, Cố Nam bình tâm trở lại, anh
tích cực chủ động phối hợp cùng bác sĩ để trị liệu.

 

Ba tháng sau, Vĩ Vĩ đến Thâm Quyến làm
việc, Duyệt Tâm ra sân bay tiễn cô.

 

Nhìn những đám mây trắng bay trên bầu trời,
Vĩ Vĩ than thở: “Bay đi bay lại, không biết bao giờ cuộc sống tự do như thế này
mới kết thúc? Thật ngưỡng mộ hai người, không phải trôi nổi suốt ngày như thế.”

 

Duyệt Tâm nhìn thời tiết đẹp đến kỳ lạ rồi
an ủi cô: “Công việc của cậu là điều mà rất nhiều người mơ ước, phải biết thế
nào là đủ mới có thế sống vui vẻ được.”

 

Viên Nhược Hồng đứng phía sau Duyệt Tâm,
bắt tay Vĩ Vĩ, lịch sự nói lời tạm biệt.

 

Vĩ Vĩ giận thái độ lạnh lùng của anh, chủ
động yêu cầu: “Tổng giám đốc Viên, bây giờ đến lượt bà mối phải ra điều kiện rồi.”
Giới thiệu Duyệt Tâm với anh, đúng là cô đã làm bà mối một lần.

 

Viên Nhược Hồng bật cười, vui vẻ hỏi:
“Được, cô muốn gì?”

 

“Ôm! Ôm tôi một lần thật chặt!” Vĩ Vĩ
ranh mãnh nói.

 

Viên Nhược Hồng nhìn Duyệt Tâm, hơi do dự.

 

Duyệt Tâm giả vờ như không nhìn thấy
thái độ kỳ lạ của anh, chau mày nói: “Đã đồng ý với người ta thì phải thực hiện!”

 

Trước mặt Duyệt Tâm, Viên Nhược Hồng
dang rộng tay ôm Vĩ Vĩ.

 

Có lẽ chỉ có Duyệt Tâm nhìn thấy, lúc Vĩ
Vĩ quay người đi, khóe mắt cô long lanh nước mắt.

 

Bệnh của tổng giám đốc Hàn đã được điều
trị, hai tháng trước ông đã quay về công ty tiếp tục làm việc.

 

Viên Nhược Hồng cũng chính thức từ chức,
anh trở thành người nhàn rỗi, hàng ngày không đưa đón Duyệt Tâm đi làm thì giúp
cô nấu cơm. Anh không chỉ một lần nhắc Duyệt Tâm, anh muốn đưa cô sang
Singapore định cư, Duyệt Tâm không yên tâm với sức khỏe của bố mẹ và em trai
tàn tật nên khéo léo từ chối.

 

Viên Nhược Hồng tôn trọng quyết định của
cô, dần dần chuyển toàn bộ công việc của anh về Bắc Kinh, hơn nữa còn bàn với
cô sau này sẽ đón bố mẹ cô và Duyệt Thanh đến ở cùng.

 

Lúc Hàn Hiên biết tin Duyệt Tâm và Viên
Nhược Hồng yêu nhau, Hàn Hiên hét lên: “Vì sao em lại chậm hơn anh Viên nửa bước?”

 

Thư ký Vu an ủi cậu: “Thôi nào, Duyệt
Tâm trở thành chị dâu cậu cũng không phải người ngoài, dù sao cũng là người một
nhà.”

 

Hàn Hiên vẫn không cam lòng, giận dữ:
“Em phải cạnh tranh công bằng với anh Viên.”

 

Một hôm, đón Duyệt Tâm đi làm về, Viên
Nhược Hồng lái xe đưa cô đến khu vườn gần suối nước nóng. Trước đó, anh đã cho
người đến dọn dẹp.

 

Mấy năm trước trong vườn trồng rất nhiều
hoa loa kèn, hoa nở rực rỡ, Duyệt Tâm vẫn nhớ loài hoa này còn có tên là hoa thủy
vu.

 

Cô tiện tay ngắt một bông cài lên tóc,
trông cô rất xinh đệp và hiền dịu, khiến người khác luôn cảm thấy bình yên
trong lòng.

 

Viên Nhược Hồng đứng bên không kiềm chế
được tiến lại gần, hôn lên má cô: “Đẹp quá!”

 

Duyệt Tâm xấu hổ cúi đầu, cười không nói
gì.

 

Viên Nhược Hồng ôm lấy vai cô, chỉ tay về
thảm cỏ phía xa, phong cảnh vô cùng tươi đẹp: “Mùa xuân sang năm mình sẽ làm
xích đu ở đó để sau này con chúng ta có thể vui chơi.”

 

 

Đoạn kết: Nếu tình yêu của cô và Cố
Nam nhiều hơn một chút, liệu có thể có một kết cục khác không?

 

 

Lần cuối cùng Duyệt Tâm gặp Cố Nam ở bãi
đỗ xe của Hằng Trí.

 

Cô đi cùng tổng giám đốc Hàn đến đàm
phán một dự án mới, thấy Cố Nam đang ôm một thùng giấy to vội vàng chạy ra bãi
đỗ xe.

 

Anh đội một chiếc mũ rộng và một đôi kính
rất to che hết già nửa khuôn mặt nhưng vẫn không giấu được hết những vết sẹo dưới
cằm. Lớp da non trên mặt anh ngoằn ngoèo trông rất đáng sợ.

 

Hôm đó, gió hơi to, chiếc mũ của Cố Nam
bị gió thổi bay để lộ lớp da bị cháy của anh. Anh vội vàng đặt thùng giấy xuống
đuổi theo chiếc mũ.

 

Tổng giám đốc Hàn nhìn thấy chàng trai
trẻ trạc tuổi con trai mình từ xa, nói với giọng tiếc nuối: “Sao lại bỏng đến mức
độ như thế? Thật là đáng thương.”

 

Cố Nam nhặt mũ rồi từ từ đội lên đầu, vô
tình nhìn về phía xe của họ. Có lẽ anh nhìn thấy Duyệt Tâm, có lẽ không, chỉ
hơi cong khóe miệng.

 

Duyệt Tâm cắn chặt môi, không dám chớp mắt.
Cô sợ mình không cẩn thận sẽ bật khóc trước mặt người khác.

 

Sau đó, Cố Nam lái xe ra khỏi bãi đỗ xe,
Duyệt Tâm nhìn thấy sau cốp xe của anh có dán poster của một quán rượu nào đó,
cô gái trên ảnh trông rất giống Lưu Bảo.

 

Cho đến khi vào Hằng Trí, Duyệt Tâm vẫn
nghĩ tới Cố Nam. Cô nghĩ, nếu tình yêu của cô và Cố Nam nhiều hơn một chút, liệu
có thể có một kết cục khác không?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+