Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Ngày vắng mưa thưa – Chương 04 part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Viễn ngồi nhìn lơ đãng. Từ cái lọ hoa nhỏ xíu tới chiếc tủ to kềnh, chạm trổ tinh vi đã nói lên sở thích của người chủ thích sự thanh nhàn, trầm mặc. Ngôi nhà có lẽ không thích hợp với Tường Lan chút nào. Người chồng của Tường Lan, người đàn ông bị bệnh tâm thần đó đang ở đâu trong ngôi nhà này? Viễn rất tò mò muốn biết.
Tường Lan mang ra hai tách cà phê phin:
– Hôm nay tôi cũng phá lệ, uống cà phê với anh cho vui!
Viễn rút nhánh hồng trong bình hoa trên bàn ngắm nghía rồi cắm trở vào bình.
– Xin lỗi, ông xã của Tường Lan đâu rồi?
– Anh ấy đang ở ngoài vườn.
– Sao lúc vào đây tôi không gặp?
– Sau nhà có khu vườn cà phê nữa, đó là một triền đồi dẫn xuống một con suối. Anh Nguyện thường ở ngoài đó hoặc xuống suối câu cá.
– Ở một nơi yên tĩnh, thơ mộng như thế này, chắc anh Nguyện sẽ chóng bình phục.
– Nhưng ngôi nhà hơi lạnh lẽo, anh thấy không? – Tường Lan nhìn Viễn nói.
– Có lẽ tại ít người với những món đồ cổ im lìm này, trừ cây đàn piano – Viễn nhìn Tường Lan mỉm cười – Chị có thể đàn cho tôi nghe được chứ?
– Ngay bây giờ ấy à?
– Vâng.
– Chưa được đâu, cây đàn này bỏ lâu quá rồi. Tôi đang nhờ một người thợ già ngoài thị trấn đến lên dây giùm nhưng chưa thấy ông ấy đến.
– Ðợi cây đàn lên dây xong, chắc tôi đã về Sài Gòn rồi, thế là mất một dịp may.
– Thôi cũng được nhưng tôi sợ tiếng đàn không hay lắm đâu, vì âm thanh không chuẩn.
– Không sao, miễn nghe chị đàn là được rồi.
– Anh uống cà phê đi!
Tường Lan tới ngồi trước cây đàn, nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ. Một màu nắng mỏng xuyên qua sương mù hắt qua cửa kiếng làm cho gương mặt Tường Lan giống như một người trong tranh.
– Anh muốn nghe bản gì đây?
– Bất cứ bản gì chị thích!
Một chuỗi âm thanh xao động ngân lên rồi lắng xuống một cách buồn bã. Tường Lan đàn bản Giọt Mưa Thụ Viễn ngạc nhiên thấy cô ngừng lại giữa chừng, ngồi bất động, trông ra ngoài cửa và hai bên má chảy xuống hai dòng nước mắt. Một lúc sau, trấn tĩnh cơn xúc động, Tường Lan quay lại hỏi:
– Anh Viễn thấy thế nào?
– Hay lắm, nhưng rất tiếc chị đã dừng lại ở giữa chừng.
– Anh cũng thấy đó, mỗi lần đàn bản này, tôi đều bị xúc động mạnh.
– Tại sao vậy chị? – Viễn dè dặt hỏi.
– Không thể kể cho anh nghe được đâu – Tường Lan gượng cười.
– Cuộc sống của chị dường như có nhiều bí ẩn.
Tường Lan đứng lên, đôi mắt còn đẫm ướt, nói:
– Anh có thích đi một vòng không?
– Giới thiệu tôi với anh Nguyện đi – Viễn nói.
– Anh quả thật muốn biết chồng tôi à?
Viễn gật đầu.
Khu vườn sau nhà thật rộng. Không gian đẫm hương thơm hoa cà phệ Không khí se lạnh vì sương mù đang xuống mờ ảo bên kia dãy núi.
– Gần như suốt ngày, anh ấy ở ngoài vườn – Tường Lan vừa đi vừa nói.
– Sao chị không gắn thu xếp lên thăm anh ấy thường xuyên hơn? Một mình anh ấy ở đây chắc buồn lắm – Viễn nói.
– Làm sao biết một người bệnh tâm thần vui hay buồn. Lúc nào tôi cũng thấy anh ấy nhìn tôi gầm gừ, giận dữ. Chưa thấy anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vui mừng bao giờ.
– Thật thế sao?
Xuống hết triền đồi, Viễn thấy một dòng suối trong xanh tuyệt đẹp, vẻ đẹp mờ ảo. Ánh nắng mặt trời không đủ xuyên qua các vòm lá rậm rì. Tường Lan ngạc nhiên nhìn quanh:
– Thường thì anh ấy vẫn ngồi trên tảng đá lớn này để câu cá, hôm nay lại biến đi đâu rồi?
Ngay lúc đó, Viễn thấy một bóng người hiện ra phía sau lưng. Anh quay lại, bắt gặp người đàn ông đang nhìn mình bằng ánh mắt giận dữ. Ông ta mặc bộ pyjama màu lam giống như những người tu tại gia, chiếc áo len tay dài cổ cao màu nâu nhưng có lẽ ông ta mặt theo thói quen hơn vì lạnh. Gương mặt ông bị một vết chàm vắt ngang phần gò má trái, tóc muối tiêu, nước da ngâm đen. Viễn không hiểu người đàn ông hiện ra từ chỗ nào.
– Anh Nguyện! – Tường Lan kêu lên.
Viễn không ngờ chồng của Tường Lan lại già hơn cô đến như vậy.
– Chào anh – Viễn lên tiếng làm quen.
– Anh là ai? Có phải là thánh Phao Lồ không? – Người đàn ông cất giọng rè rè ma quái.
– Anh Nguyện, đây là một người quen của em, anh ấy cũng ở Sài Gòn.
– Sài Gòn ở chỗ nào? – Người đàn ông ngơ ngác.
– Trong ngày, anh Nguyện có những lúc tỉnh, lúc điên, không có quy luật gì cả – Tường Lan giải thích – Xin lỗi anh, không thể nói chuyện với anh Nguyện trong lúc này được đâu!
– Thử cố gắng xem – Viễn nói.
– Hoài công và càng thêm bực mình thôi. Tốt nhất hãy để anh ấy một mình.
Nhưng Viễn không nghe, anh lại gần người đàn ông và vỗ vai ông ta, tỏ vẻ thân thiện:
– Nghe nói anh thích câu cá lắm phải không?
– Ai nói với anh vậy?
– Chị Tường Lan, vợ của anh.
– Ðồ nói láo – Người đàn ông giận dữ – Mày là thằng nói láo, đểi giả, hãy cút khỏi đây!
– Tôi là bạn của anh đây mà – Viễn cười.
– Mày là thằng lừa đảo.
Viễn lãnh đủ một cái tát bất ngờ của người đàn ông điên loạn. Cái tác khá mạnh làm Viễn lảo đảo. Tường Lan nhảy tới nắm tay người đàn ông lôi đi, và nhìn Viễn giọng run run:
– Không được đâu, tốt nhất là anh nên về đi!
Người đàn ông hươ chân múa tay và nói lảm nhảm, gần như không biết Tường Lan là ai. Viễn thở dài quay đi và khi lên hết con dốc, Viễn đứng dưới một gốc cây cà phê nói lớn:
– Tôi chờ chị Ở quán cà phê ngoài đầu phố.
° ° °
Viễn kéo ghế mời Tường Lan. Chị bối rối:
– Anh chờ tôi lâu lắm phải không?
– Tôi tưởng chị không đến nên định ra về.
– Tôi phải đợi cho anh ấy ngủ mới yên tâm đi.
Trời lạnh quá. Tường Lan quấn lại chiếc khăn quàng cổ màu tím và ngồi thu mình trong ghế.
– Sao anh không về ngay từ chiều, bây giờ trời tối rồi, đường về nhà bạn anh có xa lắm không?
– Chị đừn glo, chạy honda khoảng hai mươi phút là tới.
Tường Lan nhìn Viễn ái ngại:
– Hồi chiều chắc anh đau lắm! Tôi không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Mong anh hiểu cho và đừng giận anh Nguyện. Hồi chiều khó khăn lắm tôimới lôi được anh ấy vào nhà để cho uống thuốc. Bây giờ thì anh ấy đã ngủ ngon.
– Làm sao biết được tâm tính bất thường của người điên – Viễn cười – Chị uống tách cà phê đen cho ấm nhé?
– Vâng.
Viễn gọi cà phê và quay lại nói với Tường Lan:
– Lẽ ra tôi về ngay từ lúc đó, nhưn gkhông hiểu sao tôi quyết định ra quán ngồi đợi chị. Tôi có thể làm gì để giúp chị đây?
– Giúp việc gì chứ? – Tường Lan ngạc nhiên.
– Tôi cũng không biết nữa – Viễn ái ngại – Nhưng trước hoàn cảnh của chị, tôi cũng thấy buồn quá! Chị có cần gì không?
– Không, lâu lắm tôi vẫn sống như vậy.
– Cho tới bao giờ?
– Hoặc là anh Nguyện sẽ khỏi bệnh, hoặc là tới ngày anh ấy chết.
– Chị lấy anh Nguyện trong hoàn cảnh nào?
– Anh làm như công an hỏi cung vậy! Nhưng hiện giờ tôi không muốn nói gì cả. Ðó là chuyện đã qua.
Cà phê được mang ra. Tường Lan cầm chiếc muỗng nhỏ, vừa quậy cà phê vừa nói:
– Chừng nào anh về lại Sài Gòn?
– Ba hôm nữa.
– Một tuần nữa, gặp nhau tại Sài Gòn, tôi sẽ kể.
– Làm sao để gặp lại chị? – Viễn mỉm cười – Tôi cũng không còn ở Sài Gòn bao lâu nữa.
– Anh đi đâu? – Tường Lan ngạc nhiên.
– Tôi sắp đi xuất cảnh với gia đình như đã nói hôm gặp nhau trên xe đò.
– Hôm ấy tôi tưởng anh nói đùa.
– Tôi cũng không chủ động lắm trong chuyện này. Không đi cũng là một điều tốt.
– Thế nào chúng ta cũng sẽ gặp nhau ở Sài Gòn. Con người ta, có duyên thì sẽ gặp nhau. Tôi có đứa cháu, con bà chị ruột, tình cờ đi học về bị một thanh niên đi honda đụng phải, nó vào bệnh viện, thế là quen nhau. Theo tôi biết, anh chàng kia đang theo đuổi cô bé Ngàn, cháu gái của tôi và nó cũng rất có cảm tình với anh chàng đụng nó. Có duyên là thế đấy, dù rằng cuộc tao ngộ này… hơi đau đớn cho thể xác một chút.
Viễn hoảng hốt:
– Chị vừa nói gì, cô cháu gái của chị tên gì?
– Tên là Ngàn. Nó đang học lớp 12 trường Nguyễn Thị Minh Khai, xinh lắm, anh muốn làm quen, về Sài Gòn tôi giới thiệu chọ Nhưng anhphải kêu tôi bằng dì, chịu không?
Ở đời, có những sự trùng hợp quá bất ngờ và khó hiểu. Viễn cố giấu sự bối rối, một lúc mới hỏi:
– Ngàn đã kể cho chị nghe chuyện này à?
– Ðúng vậy! Một hôm tôi vào bệnh việc thăm, cô bé đã kể tôi nghe. Tuy tôi vai lớn hơn Ngàn, nhưng tình thân thiết như bạn gái cùng tuổi.
– Chị chưa biết mặt anh chàng đã gây tai nạn?
– Rất tiếc, tôi chưa biết.
Viễn mỉm cười. Nghĩ cũng thú vị thật.
– Thôi chúng ta về! Ông cậu ở nhà chắc đang chờ tôi về ăn cơm – Tường Lan nói.
– Ðể tôi đưa chị về.
Viễn gọi tính tiền rồi hai người ra khỏi quán.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+