Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nghe nói anh yêu em – Chương 39-40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 39: CHUYỆN NĂM 2007 (Phần 1)

 

Trung Thiên rốt cuộc quan trọng đến mức nào đối với Trịnh Hy Tắc? Lương Duyệt đi theo xe của Trung Thiên đến Giang Tô để bàn về chuyện hợp đồng. Nhìn Trịnh Hy Tắc ngồi bên đang trong trạng thái ngủ gật, cô không khỏi ngây người ra. Mấy ngày liền, họ đi liên tục, hôm trước vừa đáp máy bay tới Quang Mẫn Uyển, hai người thay quần áo trong vòng mười lăm phút, sau đó lại ra sân bay tới Quảng Châu, đàm phán các điều khoản xong lại lên tàu tới Hàng Châu. Suốt chặng đường xóc, mọi người cứ luôn miệng ca thán, chỉ riêng anh là không thể hiện gì, và cũng không hề thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh. Ngồi chung xe với họ còn có Vương Chí Đạt, cố vấn của một văn phòng luật khác. Không hiểu là vô tình hay cố ý, Trịnh Hy Tắc đã dùng người khác để vạch rõ mục đích của chuyến đi này. Lương Duyệt chỉ là một cố vấn luật của Trung Thiên đi cùng, ngoài ra không còn quan hệ gì khác với anh. Vì đường xóc nên giấc ngủ của Lương Duyệt rất chập chờn. Cô vốn là người thần kinh yếu, từ xưa đến nay không có thói quen ngủ trưa, vì vậy chỉ còn biết nhìn những đầm nước loang loáng trôi vụt qua bên ngoài cửa xe. Bỗng nhiên tay cô bị ai đó nắm chặt, cô quay đầu lại, Trịnh Hy Tắc vẫn nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi, động tác vừa rồi dường như chỉ là vô tình. Vì vậy, cô đành để mặc cho anh nắm, còn mình thì dựa đầu vào cửa xe. Đúng vậy, Trung Thiên là tất cả đối với Trịnh Hy Tắc. Sự tôn trọng của những người trong nhà, sự ngưỡng mộ của các nhân viên, và cả cơ hội chứng minh năng lực thực sự của bản thân đều ở trong đó, nếu điều kiện cho phép, anh sẽ vĩnh viễn phấn đấu vì Trung Thiên, những thứ còn lại chẳng là gì. Không ai có thể ngăn cản được bước chân bôn ba của anh vì Trung Thiên, không ai có thể làm được điều đó. Khi xe tới Tô Châu thì trời đã chạng vạng tối. Ăn xong bữa tối ở khách sạn, mọi người đều về phòng mình, ai làm việc nấy, tất cả đều để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt với đối tác vào ngày mai. cái giá mà Trịnh Hy Tắc đưa ra để mua lại doanh nghiệp kia quá thấp, hơn nữa phương án kinh doanh sau khi sáp nhập cũng lại có nhiều điều chỉnh quá lớn, chuyển từ lĩnh vực nhà đất sang sản xuất các mặt hàng dân dụng, khác nào đem đại bác bắn chim sẻ. Lương Duyệt còn nhớ vẻ mặt của các cổ đông khi họp trình dự án lần trước, họ đã luôn chép miệng kêu than. Hôm qua, khi thay quần áo trong phòng, Lương Duyệt đã khẽ hỏi Trịnh Hy Tắc có nhớ tới những thành công đến mức trở thành huyền thoại của ngành kinh doanh bất động sản do thị trường cổ phiếu mang lại vào năm 2006, tuy năm 2007 thành tích có phần giảm sút, nhưng vẫn có thể coi nó là một chiếc bánh ga tô thơm ngon, thế mà nay lại đem chiếc bánh ấy thay bằng cái bánh bích quy, đúng là không có đất dụng võ. Trịnh Hy Tắc rít thuốc, khẽ mỉm cười, nhưng anh tỏ ra không muốn nói nhiều về chủ đề đó. Anh biết, cô đã động chạm tới vấn đề chính của nội bộ Trung Thiên, và thế là một lần nữa, Lương Duyệt lại phải từ bỏ. Vì thế, trong chuyến đi cùng này, cô mới cảm nhận sâu sắc rằng, có lẽ mình thực sự không hiểu Trịnh Hy Tắc, nhưng điều nực cười là cô đã bị tờ giấy đăng ký kết hôn che mắt, cứ tưởng rằng mình sẽ có thể chia sẻ mọi suy nghĩ, lo âu của anh. Xem ra, vai trò của một người vợ và một cố vấn luật sư mãi mãi không thể kết hợp trong một con người, nếu không khéo thì có thể nhầm lẫn hai vai trò ấy. Vì không có hoạt động chung, nên ai cũng đều đã chui vào cái tổ của mình trong khách sạn. Lương Duyệt cảm thấy hơi buồn nên quyết định bước tới bên cửa sổ, mở tấm rèm ra nhìn ngắm màn đêm bên ngoài. Đây là cảnh đêm của Tô Châu. Mặc dù những năm qua cô cũng đã tới nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ tới Tô Châu. Thành phố nổi tiếng với những dòng sông này trong tưởng tượng của cô thì nơi nào cũng phải có những chiếc cầu bắc qua những con kênh nhỏ, nhưng bây giờ nhìn chỉ thầy nó thật phồn hoa, chẳng thấy đâu vẻ mơ màng đã làm nên bao áng thơ, vì thế cô không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Có ai đó áp sát vào người Lương Duyệt từ phía sau. Cô không quay đầu lại, vẫn chìm trong dòng suy nghĩ của mình. Anh khẽ nói: ” hãy chuẩn bị một chút đi, anh sẽ đưa em đến nơi này”. Lương Duyệt thu ánh mắt về, cô không hỏi lại mà quay đi tìm quần áo. anh lại nói: “Mặc bộ nào giản dị một chút”. Lương Duyệt nghe theo, cất những bộ váy áo đẹp đi, mặc một chiếc váy liền thân màu tím, buông tóc xoã xuống vai, rồi cùng anh ra khỏi phòng. Tối hôm nay Trịnh Hy Tắc khác hẳn với ngày thường, không những cứ nhíu chặt mày, mà còn rất ít cười. Khi hai người ở trong thang máy, cô còn nghe thấy một tiếng thở dài, nhưng cô không hỏi, bởi vì cô vừ biết được rằng, có một ranh giới rất rõ giữa một người vợ và một luật sư cố vấn. Những điều không nên hỏi thì đừng hỏi. Hai người vẫy taxi, Trịnh Hy Tắc nói với tài xế: ” Tới nghĩa trang Tức Tư”. Thì ra anh muốn đi thăm mộ. “Không vì thời gian trôi qua mà quên đi ký ức”. Đó là một câu trong bài điếu văn của một phụ nữ, viết để tưởng nhớ người chồng đã khuất, nó chỉ dài khoảng mấy nghìn chữ nhưng đã thể hiện được tình yêu và sự ân ái của họ trong năm mươi năm, đồng thời nói lên nỗi cô đơn của người vợ khi không còn chồng bên mình, ai từng đọc bài điếu văn này đều không ngăn được những dòng nước mắt. Lương Duyệt cảm thấy, có thể cùng bên nhau suốt năm mươi năm trời cũng đã là một may mắn lớn mà ông trời ban tặng cho rồi, mà điều đáng quý nhất là họ đều không quên. Những dòng ký ức luôn là những gì êm đềm ngọt ngào nhất. Chỉ có điều, trước khi nó trở thành ký ức thì chẳng ai nhận ra điều đó.

 

Lương Duyệt bỗng cảm thấy trong lòng dậy lên một nỗi chua chát. Khi bước lên xe, Trịnh Hy Tắc vẫn lặng lẽ nắm lấy tay cô, chiếc nhẫn ở ngón tay anh toả ra ánh sáng lấp lánh màu bạc. Lương Duyệt im lặng, nghĩ, nếu chiếc nhẫn đó cũng trải qua năm mươi năm thì liệu có thay đổi không nhỉ? Không ai có thể biết được điều đó. Cô đoán, anh sẽ đưa cô tới gặp mẹ anh. Người phụ nữ ấy có ảnh hưởng rất lớn tới tập đoàn Trung Thiên trong một thời gian dài, là nhân vật mà cho tới nay gia đình họ Trịnh vẫn rất kiêng nhắc đến, người đã sinh ra Trịnh Hy Tắc nhưng lại chưa bao giờ được hưởng dù chỉ một chút hạnh phúc. Chiết cát sét trong xe đang phát những ca khúc hoài cổ của Bảo Lệ Kim. Lương Duyệt và Trịnh Hy Tắc mỗi người quay đầu về một phía, bên ngoài trời đang mưa, những giọt nước mưa quất xuống cửa sổ xe, khiến lớp kính bị mờ đi, xem ra lát nữa họ phải đội mưa rồi. Trịnh Hy Tắc đột nhiên giơ cánh tay ra, nói: “Em hãy dựa vào đây một lát đi, nơi mẹ anh ngủ cách đây rất xa”. Lương Duyệt chớp chớp mắt, không phản bác, gối đầu vào bờ vai rộng của chồng, trong lòng bỗng dậy lên một nỗi xót thương. Mười lăm tuổi, cái tuổi không còn nhỏ nhưng cũng chưa phải đã lớn, vậy mà anh đã phải rời xa vòng tay của mẹ. Chữ “ngủ” mà anh nhắc tới khiến cô có thể hình dung ra nỗi cô đơn và lạnh lẽo mà anh cảm thấy hồi đó. Ngủ, đó là từ mà người lớn thường dùng để nói dối trẻ con, hồi ấy, dù đã sắp trở thành một chàng trai nhưng anh vẫn tin điều đó, và cho đến tận bây giờ, anh vẫn dùng cách nói ấy, đủ để thấy nỗi sợ hãi khi mẹ qua đời đã khắc sâu vào trong lòng anh như thế nào.

 

Quả nhiên đường đi rất xa, vì nghĩa trang nằm cạnh một ngôi làng ở ngoại ô Tô Châu, nên khi họ tới nơi thì đã hơn chín giờ tối. Người tài xế taxi thả họ xuống ở một nơi khá cách xa khu nghĩa trang, anh ta mở đồng hồ, bật đèn, rồi còn luôn miệng lẩm bẩm rằng lẽ ra không nên đi chuyến này. Trịnh Hy Tắc nhìn người đàn ông luôn miệng kêu ca kia, tức giận đấm mạnh vào kính xe. Cánh cửa xe không bị vỡ, nhưng cả Lương Duyệt lẫn người lái xe đều giật thót người. Người lái xe quay đầu lại định nói câu gì đó, Lương Duyệt vội móc ra tờ một trăm tệ ném cho anh ta, rồi nắm tay Trịnh Hy Tắc đi vòng ra sau xe. Động tác của cô rất mạnh mẽ, khiến cho một người cao to như Trinh Hy Tắc cũng phải loạng choạng bước theo. Trong cơn mưa, răng anh cứ va vào nhau lập cập, Lương Duyệt giả bộ như không nghe thấy mà vẫn cứ mò mẫm lội đi trong bùn đất.

 

Khi hai người tới nghĩa trang, trước cánh cổng to đen kịt chỉ có một ngọn đèn, ông già gác cửa chậm chạp bước ra nói một câu gì đó, Lương Duyệt nghe không hiểu. Trịnh Hy Tắc vừa nguôi cơn tức giận ban nãy, giờ đây nét mặt lại trắng bệch, nói: “Ông ấy nói, hết giờ rồi, không được vào thăm mộ nữa”. Lương Duyệt sợ anh lại gây ra chuyện, vội đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng anh nói: “Không sao, ngày mai chúng ta lại tới”. Cánh tay cô bị anh tóm lấy, anh nhìn cô bằng đôi mắt vằn đỏ qua làn nước mưa: “Em có biết vì sao anh phải dốc hết sức lực giải quyết mọi công việc trong mấy ngày qua không?”. Để có thể dành ra một buổi tối tới thăm mẹ. Lương Duyệt biết điều đó. “Anh không thể tới vào ban ngày. Mẹ anh luôn là nỗi sĩ nhục đối với gia đình họ Trịnh. Anh không thể phớt lờ thành kiến của họ được, chỉ có thể tới thăm mộ bà vào buổi tối, xem bà ngủ có ngon không.” Càng nói, anh càng có vẻ xúc động, động tác cũng mỗi lúc thêm mạnh mẽ. Lương Duyệt rất muốn rút tay về, nhưng bàn tay ấy đã bị anh giữ chặt. Vì thế, cô nói với anh bằng giọng chắc nịch và dứt khoát: “Anh yên tâm, chỉ cần anh muốn, hôm nay nhất định chúng ta sẽ gặp được”. Lương Duyệt luôn là người nói được làm được, cô nắm lấy bàn của Trịnh Hy Tắc lúc đó vẫn còn lưỡng lự, rồi không chờ anh trả lời, cô lôi anh đi về phía bờ ruộng phía sau lưng. Đường càng đi càng tối, càng có nhiều rãnh nước và càng đáng sợ, nhưng chiếc váy tím của Lương Duyệt vẫn thấp thoáng ở phía trước, khiến cho Trịnh Hy Tắc không khỏi ngỡ ngàng. Bóng dáng thấp thoáng của tà váy đó giữa màn đêm, đã khuấy động vẻ tĩnh mịch của khu nghĩa trang. Thì ra, yêu hồ xuất hiện trong đêm là chuyện có thật, yêu hồ khiến cho bao chàng trai thất điên bát đảo suốt đời suốt khiếp, không thể nào rút chân ra được. Chỉ có điều, những chàng trai ấy lại không hề nhận ra điều đó. Tới cuối đoạn ruộng bỏ hoang, quả nhiên Lương Duyệt tìm được một đoạn tường thấp, như thể có người cõi âm dẫn đường, vì vậy cô đã tin tưởng chắc chắn rằng, ở đây nhất định sẽ tìm được chỗ tốt nhất để có thể trèo vào bên trong. Trịnh Hy Tắc bám vào tường nhảy lên, ngồi trên bờ tường, chìa bàn tay xuống dưới cho cô, nhưng Lương Duyệt xua xua tay, ra hiệu cho anh mau nhảy vào bên trong, còn cô cũng bước một bước lên bờ tường trơn ướt. Nhìn động tác của cô, Trịnh Hy Tắc có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó, rồi nói với cô lúc đó đầu đã ướt đầy nước mưa: “Có lẽ, em chính là người mà mẹ đã chọn”. Đã lâu không vận động nên chỉ với một động tác trèo tường đơn giản mà cô cũng phải thở phì phò, cố tránh để không bị trượt xuống, bởi bờ tường đầy rêu trơn, cũng vì thế cô đã không nghe được lời của anh, vội hỏi lại: ” Sao cơ?”. Anh không nói gì mà nhảy xuống đi vào bên trong, sau đó quay đầu nhìn lại. Đúng là trèo lên thì dễ nhưng trèo xuống lại rất khó. Chiếc váy dài của Lương Duyệt rất vướng víu, cô xấu hổ nhình Trịnh Hy Tắc một cái rồi túm vạt váy lên, cuộn vào trong cạp, trượt xuống bằng hai chân, anh đứng đón ở phía dưới, khiến chiếc váy bị cuộn lên tận thắt lưng trong giây lát. Nhưng rồi nhận thấy, lúc này không phải lúc xấu hổ, Lương Duyệt nói khẽ bằng giọng rất đĩnh đạc: “Không sao. Chúng ta đi thôi”. Một lần nữa, đôi mắt của Trịnh Hy Tắc nheo lại, tỏ vẻ nghĩ ngợi. Ban đêm, nghĩa trang càng trở nên vắng lặng, những câu chuyện ma quỷ rùng rợn chỉ toàn là những điều người ta bịa ra để hù doạ người mà thôi. Nếu như ở nơi đó có một người thân yêu của mình nằm, người ta sẽ không còn cảm thấy đáng sợ nữa. Anh mò mẫm thật lâu mới tới được mộ của mẹ. Lương Duyệt quỳ xuống trước ngôi mộ cùng anh và im lặng. Tên bà là Tần Chi Lâm. Trên tấm bia chỉ có ba chữ ấy. Ngôi mộ được xây rất cẩn thận, mang phong cách GiangNamđiển hình, làm bằng đá xanh, trang nghiêm và tôn kính. Cỏ xung quanh mộ cũng được dọn rất cẩn thận, chắc chắn có người thường xuyên tới chăm sóc. Trịnh Hy Tắc cúi đầu nói: “Ở quê anh có phong tục tô vàng cho người chết, có nghĩa là dùng bút lông và bột vàng tô lên tên của họ trên tấm bia một lần từ đầu đến cuối, làm như vậy mới có thể chống chọi lại với gió mưa, chờ tới lần cúng giỗ, tảo mộ năm sau.”

 

Lương Duyệt lặng im nghe anh nói, bàn tay cô vùi trong đất từ lúc nào. Nếu năm nào anh cũng tới viếng mộ mẹ vào buổi tối, thì có nghĩa là từ trước tới nay anh chưa bao giờ tô vàng cho mẹ. Nghĩ đến đây, Lương Duyệt bỗng nhiên hiểu được vì sao hồi nãy anh trở nên mất lý trí như thế khi không được vào cửa. Một năm chỉ có một lần, không thể làm được gì đã đủ khiến anh phiền muộn lắm rồi, nếu đến nhìn cũng không được nữa thì ai mà chẳng phát điên lên. Trịnh Hy Tắc nhìn cô, cười buồn bã, rồi chỉ cho cô xem: “Em hãy tới phía sau tấm bia mà xem, ở đó có một hàng chữ”. Nói rằng xem, nhưng thực ra là sờ. Lương Duyệt đã phải dùng ngón tay trỏ lần theo từng nét chữ một cách rất cung kính, nghiêm túc.

 

Không chia lìa, không từ bỏ. Nước mắt Lương Duyệt bỗng chan chứa, khi cô quay lại thì Trịnh Hy Tắc ở phía đối diện nhìn thấy rất rõ những giọt lệ đang từ từ lăn xuống trên khuôn mặt cô. “Đó là những lời mẹ để lại cho bố anh. Nhưng đáng tiếc là sau khi mẹ qua đời, bố anh đã không hề tới, vì thế ông đã không đọc được.” “Có thể ông đã tới nhưng anh không biết.” Lương Duyệt cố kìm những giọt nước mắt, nói bằng giọng run run. “Không đâu. Bố anh luôn cho rằng mẹ anh không xứng đáng để ông làm như vậy.” Giọng nói trầm trầm của Trịnh Hy Tắc đầy vẻ mỉa mai. Cô đáp: “Có những người suốt đời không bao giờ bày tỏ tình yêu với người bạn đời. Khi họ yêu, họ không nói ra, khi bị phản bội, họ cũng không nổi giận, cho dù có phải mang tội danh trên mình, họ cũng không muốn giải thích cho mọi người. Không may là, em chính là kiểu người ấy”. Anh cười. “Có một số người, giống như mẹ anh, thích cất giữ lời nói ấy ở trong lòng, dù biết rõ người kia không thấy được cũng vẫn giữ lại, để chứng minh rằng, mình đã từng yêu, mãi mãi không bao giờ hối hận. Đáng buồn là, anh không phải kiểu người ấy”. Trong lòng Lương Duyệt thoắt lạnh như băng giá, cô mỉm cười ngượng ngùng. “Như thế cũng tốt, chúng ta sẽ bù trừ cho nhau.” Anh quay đầu về phía bia mộ, nói: “Vì thế, mẹ anh chắc hẳn rất thích em.” Cô mấp máy môi, đang định nói câu gì đó thì anh đứng dậy, chìa tay ra phía trước: “Vì thế em mới tới Trung Thiên”. Những lời nói đó của anh khiến cô nghẹn lại, cô cúi đầu cất vội nụ cười đau khổ không mấy thích hợp vừa rồi. Hễ có cơ hội, anh đều không quên nhắc cô nhớ vai trò của mình. Nhưng ngẫm nghĩ thì thấy, anh không nói sai. Vì vậy cô mỉm cười bình thản, cố trấn tĩnh, trở về với vai trò luật sư cố vấn của Trung Thiên. Một tiếng đồng hồ đã trôi qua, mặc dù trời đang lất phất mưa, nhưng vẫn rất nóng. Cô dừng lại một hồi lâu rồi nói: “Đi thôi, nếu không chúng ta sẽ làm cho ông già trông coi nghĩa trang sợ hết hồn đấy”. Anh vẫn cứ nhìn cô, vẻ buồn bã của cô không giấu nổi đôi mắt của anh. Cuối cùng anh cũng đã vạch trần cái đáp án khiến người ta cảm thấy khó chịu. Nhân lúc trời vẫn còn mưa, anh đưa bàn tay dinh dính, trơn trơn của mình ra, nắm lấy tay cô. Một lần nữa lại phải trèo qua bức tường, không để cho cô trèo lên như lúc nãy, anh ôm ngang thắt lưng, nâng bổng cô lên.

 

Sức nóng hừng hực từ hai bàn tay anh khiến cô cảm thấy rất khó chịu, cô vội trượt nhanh xuống. anh liếc nhìn cô một cái, rồi cũng trèo qua tường. Khi anh xuống tới mặt đất, hai người lại sánh bước cùng nhau. Bỗng cô kêu lên một tiếng ngạc nhiên: “Sao tre lại mọc trong nước nhỉ?”. Trinh Hy Tắc quay nhìn về phía cô, cố mở to mắt nhìn kỹ một lúc, sau đó bật cười: “Đấy là lau, không phải tre”. Lương Duyệt xấu hổ nhìn Trịnh Hy Tắc cười và cũng mỉm cười theo, khiến không khí gượng ép lúc trước giảm bớt đi phần nào. Anh nắm tay cô đi bên mép đầm nước, vòng qua các ngôi mộ và ra ngoài cổng nghĩa trang. Trịnh Hy tắc đứng rất lâu trước nghĩa trang, nhìn về nơi tối om ấy, cho tới khi những hạt mưa trên đầu mỗi lúc một to, mới mỉm cười cùng cô rời khỏi đó. Lương Duyệt không hiểu rốt cuộc anh cười là vì điều gì, và cô lẳng lặng đi theo sau. Đây là lần đầu tiên cô gặp mẹ chồng, mặc dù chẳng nhìn thấy tấm ảnh nào của bà. Nghĩa trang nằm ở nơi vắng vẻ, vì thế xe cộ qua lại cũng rất thưa thớt. Hai người đứng chờ ở bên đường rất lâu mà chẳng thấy một chiếc xe nào. Chẳng còn cách nào, họ đành phải thuê phòng ở khách sạn và qua một đêm mưa gió ẩm ướt ở đó. Sau khi tắm rửa xong, anh phanh cổ áo sơ mi, ống quần xắn lên, nằm lười biếng trên giường, còn cô ý tứ khép tà váy lại, dựa vào thành giường trong lúc đầu vẫn còn ướt đầm. Chiếc đồng hồ trên tường cứ kêu tíc tắc, tích tắc, anh bất ngờ kéo cô vào lòng, cằm khẽ cọ vào cổ cô. Lương Duyệt cảm thấy không khí này thật quá ấm áp, cô hơi ngả ngưởi để vươn ra ngoài giường, nhưng không sao chống lại sức mạnh từ bàn tay anh. Cuối cùng cô đành nhắm nghiền mắt, mặc anh ôm vào lòng. Mưa bên ngoài mỗi lúc một to, anh lắng nghe tiếng mưa rồi nói: “Lương Duyệt, hôm nay là ngày giỗ của mẹ anh, hằng năm cứ đến ngày này trời lại mưa”. Lương Duyệt lùa bàn tay vào tóc anh rồi chầm chậm vuốt ve. “Năm nào anh cũng bị ướt như chuột lột, không ngờ năm nay còn làm liên luỵ cả đến em.” Anh nói, vẫn với giọng trầm lắng, cô cảm thấy những dòng nước mắt đang chực trào ra, cô cố gắng kìm chúng lại. Anh dựa vào vai cô, nói: “Lương Duyệt sau này em sẽ là người vợ rất tốt”. Lương Duyệt đáp với vẻ bất lực: “Em hy vọng có thể trở thành một cố vấn tốt”. Nghe cô nói câu này anh không nói gì, mà chỉ áp sát người vào ngực Lương Duyệt, hai mắt nhắm nghiền, không rõ anh đang suy nghĩ điều gì. Hơi thở của anh phà nóng cả ngực cô, khiến má cô ửng đỏ. Thấy anh như vậy, cô cũng không dám nói câu gì nữa. Hình như anh đã ngủ, đến cả một câu trả lời cũng không có. Có lẽ, chẳng nên đau lòng như thế vì chuyện của người khác, nếu là Trịnh Hy Tắc thì lại càng không nhất thiết phải như vậy. Bởi anh chỉ cần một cái phông để làm nền cho mình, một cái phông thật sự ổn định. Nếu cô thông cảm với anh, ai sẽ thông cảm với cô?

 

Nếu sau này anh quyết định hy sinh cái phông làm nền là cô, thì cô sẽ phải khóc như thế nào đây? Lương Duyệt không rõ là vì cái tư tế anh ngả người vào ngực cô, hay vì câu nói hồ đồ của cô mà cơn buồn ngủ vẫn chưa thấy đâu, cô đếm sao mãi, đếm mãi, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Nhưng đếm tới cả mấy chục nghìn, cô vẫn tỉnh như sáo. Cuối cùng, cô chỉ còn biết thở dài, nói khẽ với người nằm bên cạnh: “Trịnh Hy Tắc, anh nói đi, rốt cuộc là anh cần một người vợ hay cần một luật sư cố vấn? Em chỉ có thể đảm nhiệm một trong hai vai trò ấy thôi”.

 

CHƯƠNG 40: CHUYỆN NĂM 2007 (Phần 2)

 

 

Tất nhiên, việc bắt một người ngủ say nói ra một câu thật lòng là điều vô cùng khó khăn. Căn phòng rộng thênh thang khiến người ta càng cảm thấy lòng trống trải, Lương Duyệt cứ trằn trọc như thế cả đêm. Khi cô vừa xoay lưng đi thì bàn tay anh bỗng vắt ngang qua người cô, anh càu nhàu với vẻ khó chịu: “Đừng trở mình như thế, ngủ đi”. Đầu óc cô bỗng trở nên trống rỗng. Hơi thở của anh vẫn đều đều phả từ phía sau cổ cô, khiến cô thấy buồn buồn. Cô thở dài, chờ hơi thở của mình trở lại bình thường rồi mới dám nói: “Trịnh Hy Tắc, người mà anh cần là một luật sư cố vấn chứ không phải một người vợ, mãi mãi là như thế”. Người nằm sau lưng cô vẫn không đáp lời. Sau cơn mưa trời lại nắng. Hôm sau đúng là một ngày nắng ráo Trịnh Hy Tắc không còn vẻ yếu đuối như hôm trước nữa, sáng hôm sau thức dậy anh lại trở về là người đàn ông nhìn đời bằng con mắt ngạo mạn. Vẻ lạnh lùng ở khoé môi và điếu thuốc nghi ngút khói trên tay anh rất ăn nhập với nhau, trông anh giống một nhân vật nam đang hồi tưởng về quá khứ trong một bộ phim nào đó. Nhìn anh trong đầu Lương Duyệt bỗng hiện lên hình ảnh của một người, một hình ảnh rất rõ ràng. Người ấy không bao giờ hút thuốc vào buổi sáng sớm, cũng không bao giờ đi tìm sự giải thoát trong làn khói thuốc mơ màng. Đó là điểm khác biệt giữa hai người đàn ông ấy. Trái tim Lương Duyệt bỗng đau thắt lại, cô mở bừng mắt và ngồi dậy, ra khỏi giường, chạy vào nhà vệ sinh, ra sức vã nước lạnh lên mặt, mãi tới khi những dòng nước trôi xuống hết, cô mới trấn tĩnh lại được. Hai người thu dọn quần áo, ra ngoài tìm xe. Đã quen không ăn sáng, vì thế cô không có hứng thú với bất kỳ quầy thức ăn sáng nào bên đường, mà chỉ chăm chú quan sát những chiếc xe qua lại, để tìm một chiếc taxi rời khỏi nơi này. Khi cô quay đầu lại thì thấy Trịnh Hy Tắc đang đứng trước một quầy ăn sáng để mua đồ. Nhìn vẻ lúng túng của người bán hàng thì biết, bà ta đang rất khó khăn để tìm đủ tiền lẻ trả lại cho anh. Lương Duyệt vội bước tới, lấy ra tờ mười tệ rồi đón lấy túi bánh. Người bán hàng trả lại cho cô năm tệ. Để anh không cảm thấy ngượng, cô làm ra vẻ chăm chú quan sát những chiếc bánh trong túi, rồi nói: “Thì ra ở Tô Châu cũng có bánh quẩy”. Trịnh Hy Tắc quay sang gật đầu: “Ừ, gần giống miền Bắc”. Lương Duyệt đi theo anh lên lề đường, nhưng không ăn những thứ trên tay. Trịnh Hy Tắc quay lại: “Em không ăn à?”. Lương Duyệt trả lời, vẻ ngạc nhiên: “Không phải anh mua để mang lên xe ăn một mình sao?”. Anh gật đầu: “Ừ, anh không mua phần của em”.

 

Lương Duyệt nhún vai vẻ không mấy quan tâm: “Khi chúng ta về tới nơi thì cũng gần trưa rồi. Em sẽ chờ rồi ăn cơm trưa luôn một thể”. Sau đó lại là sự im lặng. Nhìn vẻ mặt của anh, Lương Duyệt biết là mình lại nói lỡ lời, nhưng cụ thể là câu nào thì cô không biết. Vẻ mặt của Trịnh Hy tắc càng lạnh lùng hơn, anh nhìn về phía ngã tư. Đúng lúc ấy thì có một chiếc xe chạy tới, anh vẫy xe dừng lại rồi để Lương Duyệt ngồi ở ghế phụ đằng trước, đồng thời nói với người lái xe một câu hết sức ngắn gọn: “Khách sạn Tô Hằng.” Sau đó anh không nói với lương Duyệt câu nào nữa. Họ về đến khách sạn Tô Hằng thì thấy những người trong đoàn đang cuống quýt cả lên. Nhìn thấy Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt đang từ cửa đi vào, nét mặt ai cũng mang một vẻ rất đặc biệt. Nhìn họ thì biết, chắc chắn họ đã nghĩ rằng hai vợ chồng anh đã giấu mọi người tới một nơi nào đó để tăng thêm tình cảm giữa hai người, Lương Duyệt cũng không muốn giải thích, cô trở về phòng thay quần áo rối đi ra căn phòng lớn cùng mọi người. Còn Trịnh Hy Tắc sau khi thay quần áo xong, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, đi từ trên gác xuống cùng một chiếc túi, bên trong có gì đó. Lương Duyệt ôm chiếc cặp tài liệu lên định đi theo anh thì liếc thấy anh ném chiếc túi vào trong thùng rác. Mặc dù cách anh một quãng, nhưng khoảng cách ấy đủ để Lương Duyệt nhìn rõ, đó là túi bánh mà lúc sáng anh đã mua. Cô biết rõ, mình không biết cách khéo léo lấy lòng đàn ông, đối với Trịnh Hy Tắc thì việc đó lại càng khó khăn hơn. Cô không thể xác định được rằng rốt cuộc là mình đang giữ gìn điều gì, cô chỉ có thể hiểu ra một điều, từ nay về sau, cô không cần pnhải quan tâm tới sự lựa chọn của anh nữa. Đúng như vậy. Mấy ngày sau đó, Lương Duyệt đã hoàn toàn sắm vai một luật sư cố vấn của Trung Thiên. Mỗi lần Vương Chí Đạt định ra mặt, Trịnh Hy Tắc đều ngăn anh ta lại, rồi khẽ đưa mắt ra hiệu cho Lương Duyệt, thế là cô buộc phải đứng dậy trình bày về các nội dung chi tiết của việc sát nhập. Vì số lần phải trình bày mỗi ngày một nhiều, nên các điều khoản mà cô vận dụng cũng mỗi lúc một linh hoạt, cách diễn đạt cũng càng trở nên mạch lạc, lưu loát. Dưới dải ánh sáng của màn hình trình chiếu, cô đã nở nụ cười tự tin và đầy kiêu hãnh. Cho dù trước đây cô phải trải qua những ngày tháng như thế nào, thì cuối cùng cô đã đạt được thành công, tuy không hơn được nhiều người, nhưng ít nhất cô cũng đã vượt qua con người mình trong quá khứ. Lương Phong Nhi có một cuốn tiểu thuyết được chuyển thể thành kịch bản phim, nhan đề là Tôi cần tiếp tục sống, sau khi xem xong bộ phim đó Lương Duyệt lập tức chạy đi mua cuốn sách ấy, ngày nào trước khi đi ngủ, cô cũng giở ra đọc một vài trang. Cuốn sách ấy đã khơi dậy ý chí vươn lên của cô.

 

Cô nhớ, trong cuốn sách có một đoạn thế này: “Để sống cho đúng nghĩa một con người, thì cần phải gánh vác một số trách nhiệm, mang tình yêu để hoàn thành một số nghĩa vụ, cần phải có một niềm tin vững chắc, một ý chí kiên cường”. Sẽ có một ngày gặp lại người mình yêu thương, đến lúc đó, mong rằng mình sẽ có thể ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng, mong rằng sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn trước những tình cảm mà đối phương đã dành cho mình. Một mong muốn nhỏ nhoi như vậy, nhưng phải cần đến một sức mạnh to lớn và một tấm lòng rộng mở thì mới có thể hoàn thành. Hôm nay, cuối cùng thì cô cũng đã làm được điều đó. Trịnh Hy Tắc ngồi yên ở vị trí của mình, miệng liên tục rít thuốc, đốm lửa đỏ lúc loé sáng, lúc vụt tắt, chứa đựng vẻ vừa kìm nén vừa như sẵn sàng bung ra bất cứ lúc nào. Lương Duyệt biết mình đã lựa chọn đi vào một con đường, nhưng đâu là điểm đầu và điểm cuối của nó thì cô không dám khẳng định. Cô chỉ mong rằng mình không sai lầm, như đã lựa chọn cách chia tay Chung Lỗi. Có thể Lương Duyệt đã quá nhạy cảm, nhưng người ta dù sao vẫn phải biết mình là ai, đang ở đâu. Cuộc thương lượng giữa hai người trước đây vẫn còn rõ mồn một trước mắt cô. Có thể, đến một ngày nào đó, anh ấy sẽ quên, nhưng cô thì không. Cô sẽ nhớ rằng, mình là công cụ để anh ấy quay trở lại Trung Thiên, mãi mãi chỉ là như vậy. Sau chuyến đi Tô Châu, Lương Duyệt mệt đến phát ốm. Vì rất ghét tiêm nên cô chỉ nằm nghỉ ngơi. Thím Trần và thím Đường thay phiên nhau lên gác để chăm sóc cô, Trịnh Hy Tắc vì bận rộn với việc sáp nhập của Trung Thiên nên chẳng còn thấy mặt mũi đâu.

 

Sau một trận ốm nặng, Lương Duyệt gầy đi khá nhiều. Khi cô đi làm trở lại, Hàn Ly đã không nén được vẻ kinh ngạc, vội rót cho cô một cốc nước nóng. Vì Phương Nhược Nhã nên Lương Duyệt luôn giữ thái độ bình thường, không lạnh lùng cũng không thân thiết với anh, nhưng chỉ tới lúc này, cô mới nhận ra, vẫn còn có người quan tâm tới mình. Buổi trưa cùng đi ăn với Hàn Ly ở căng tin nơi làm việc, cô gọi một suất cơm hộp, chỉ ăn mấy miếng là đã thấy không muốn ăn nữa, cô đặt thìa xuống, hai tay khoanh trước ngực, thẫn thờ. Hàn Ly quan tâm nói: “Ăn thêm chút nữa đi, nhìn sắc mặt cô thì biết cô chưa khỏi ốm. Cô mà gục ở Nghiêm Quy thì tôi sẽ phải chết thê thảm đây”. Lương Duyệt “xì” một tiếng, nói: “Anh á? Luật sư vĩ đại của chúng ta sợ điều gì vậy? Bây giờ anh đã là luật sư nổi tiếng, chuyên thụ lý những vụ án kinh tế lớn, ai dám không nể mặt nào?. Hàn Ly mỉm cười, vẻ bình thản: “Nhiều lắm, ví dụ như Chủ tịch Trịnh nhà cô chẳng hạn. Nên nhớ rằng, Trung Thiên là khách hàng lớn của văn phòng chúng ta, nếu cô gục ra đấy, thì chưa đầy nửa năm sau, Nghiêm Quy chắc chỉ còn nước đóng cửa mà thôi”. Lương Duyệt chẳng thèm để ý đến những lời nói đùa của Hàn Ly, cô đưa mắt nhìn ra ngoài. Đúng lúc ấy, cô nhìn thấy từ phía xa, Phương Nhược Nhã đang cùng một người đàn ông đi tới. Như bị chặn ngang họng, cô không thể nào thốt thành tiếng. Người đàn ông kia, cô đã từng nhìn thấy trong ảnh. Đó chính là Trịnh Hồng Danh, bạn trai cũ của Phương Nhược Nhã. Vì bố mẹ phản đối quan hệ của hai người, Phương Nhược Nhã đã bỏ nhà ra đi, đến ở trong cái chuồng chim của bọn họ. Nhớ có lần Phương Nhược Nhã uống khá nhiều rượu, sau đó thì đem tấm ảnh giấu rất kỹ cho Lương Duyệt xem, đó là một tấm ảnh chụp chung hồi cấp ba, với rất nhiều khuôn mặt bé tí, nhìn không rõ, thế nhưng Phương Nhược Nhã đứng bên vẫn cứ lảm nhảm mãi rằng, anh chàng này đẹp trai nhất lớp.

 

Mối quan hệ giữa hai người ấy đã kéo dài trong năm năm, từ khi Phương Nhược Nhã còn là nữ sinh trung học cho đến khi cô ấy vào đại học. Cuối cùng thì khi cô ấy tốt nghiệp đại học, Thịnh Hồng Danh đã bảo cô ấy đưa anh ta đến gặp bố cô nài nỉ để ông sắp xếp cho một chỗ làm việc. Phương Nhược Nhã không hài lòng vì chuyện đó, nhưng cũng không thể chống lại được sức mạnh vĩ đại của tình yêu nên đã làm theo. Nhưng, bố của Phương Nhược Nhã cho rằng, một chàng trai vừa mới ra trường mà đã dựa vào bạn gái để kiếm việc như thế là người không đáng tin cậy, nên ông đã từ chối. Phương Nhược Nhã tuy biết rõ những lời bố nói hoàn toàn có lý, nhưng là người rất coi trọng thể diện, trong lúc giận bố, cô ấy đã bỏ nhà ra ngoài sống. Đáng tiếc là, sau khi biết chuyện công việc của mình không có hy vọng, anh chàng Thịnh Hồng Danh yêu quý của Phương Nhược Nhã đã đi tìm một cơ hội tốt hơn và ra nước ngoài. Phương Nhược Nhã luôn giấu chuyện đáng buồn này trong đáy lòng, mấy cô gái ở cùng khác không được biết. Nhiếu người nhìn vẻ bề ngoài thì cho rằng, chẳng qua cô ấy cũng chỉ làm mình làm mẩy, ra ngoài tìm niềm vui một chút mà thôi, chắc chỉ dăm ba hôm rồi lại ngoan ngoãn quay về nhà.

 

Nhưng, Lương Duyệt biết, sau khi quay trở về, Phương Nhược Nhã vẫn không chịu nhận sai với bố mẹ, cô ấy nói: “Mặc dù mình đã nhận sai, nhưng sự cương quyết của bố mẹ khiến mình rất đau lòng”. Lương Duyệt rất ít khi lấy chuyện của mình ra để khuyên người khác, Phương Nhược Nhã là người đầu tiên cô làm như vậy. Sau khi nghe xong những lời khuyên từ đáy lòng của Lương Duyệt, cô ấy cũng chỉ nói một câu:” Cậu đúng là đầu óc có vấn đề, đã có được tình yêu không dễ dàng như vậy, sao lại để mất nó?”. “Mình ư? Mình bị cậu mắng đến lú lẫn cả đầu óc nên mới như vậy đấy! Người tinh ranh đến mấy mà ngày nào cũng bị cậu mắng sẽ trở thành đần độn, lú lẫn, huống chi mình vốn đã ngốc rồi.” Lương Duyệt trợn mắt lên trả lời. Bây giờ, Phương Nhược Nhã cùng với anh chàng Thịnh Hồng Danh ấy cùng nhau đi ăn cơm, tuy chẳng có gì đáng bàn tán, nhưng Hàn Ly đang ở đây mà cô ấy lại không biết. Ôi, Phương Nhược Nhã ơi là Phương Nhược Nhã , không biết là ai ngốc đây, cậu gây ra chuyện tày đình rồi đấy! Điệu bộ không tự nhiên của Lương Duyệt đã bị Hàn Ly ngồi đối diện phát hiện ra. Anh nhìn theo phía ánh mắt của cô và phát hiện ra Phương Nhược Nhã đang bước vào với một nụ cười ngọt ngào trên môi. Mặt anh lạnh đi, anh không nói gì, nhưng Lương Duyệt nhìn thấy rất rõ cơn giận dữ khác hẳn ngày thường đang trào dâng trong lòng anh. Phương Nhược Nhã rõ ràng là không nhìn thấy hai người đang ngồi trong góc, cô cùng Thịnh Hồng Danh ngồi xuống, vẻ mặt vẫn rất bình thản, vừa đưa tay ra cầm bảng thực đơn lên, thì bỗng có một bàn tay to đưa ra nắm lất bàn tay cô. Cô cố gắng giằng tay ra, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng. “Hôm nay em ăn cơm với anh, coi như là đón tiếp một người bạn cũ, những thứ khác, mong anh đừng nghĩ gì. Vả lại, em cũng đã có bạn trai rồi, chắc chắn anh ấy sẽ để ý đến bàn tay anh đấy.” Thịnh Hồng Danh nói: “Anh biết là em vẫn còn rất giận anh. Năm xưa anh vì bị bố mẹ dồn ép nên mới phải ra đi. Họ nói, nếu anh không đi Mỹ, họ sẽ cắt đứt quan hệ với anh, anh không biết phải làm gì nữa. Anh biết, để lại em một mình như vậy, em sẽ rất đau khổ, nhưng mấy năm qua anh cũng chẳng vui vẻ gì. Khó khăn lắm mới học xong, người đầu tiên anh gọi điện sau khi trở về chính là em”. Vẻ mặt của Phương Nhược nhã rất khó coi, đối với một người có tính cách thoải mái, cởi mở như cô thì hành động vừa rồi của cô ta là không có gì là xấu hổ, nhưng những lời vừa rồi thì rõ ràng đã làm tổn thương tới lòng kiêu hãnh của cô, khiến cô thấy rất không vui. Anh ta coi cô là đồ ngốc chắc? Kiên quyết dứt áo ra đi bỏ lại người yêu trong bảy năm, không nói câu nào, không liên lạc gì. Bảy năm sau quay về lại khua môi múa mép nói rằng vì thương nhớ. Nhớ thương mà khiến người khác phải chờ trong bảy năm, nếu không nhớ thương thì chắc là cả đời không muốn gặp lại nữa? Phương Nhược Nhã đang định lớn giọng mắng nhiếc thì bàn tay ghê tởm đặt trên tay cô đã bị một người nào đó gạt ra. Cô cũng không hề tỏ ra sợ hãi, tóm lấy chai rượu trên bàn đối diện, dốc hết cả lên đầu người ấy.

 

Trong phút chốc, Lương Duyệt cảm thấy tất cả mọi con mắt trong nhà ăn đều đổ dồn về phía họ, một cảnh tượng ghen tay ba đang xảy ra trước sự chứng kiến của đám đông. Lương Duyệt tóm lấy bàn tay của Phương Nhược Nhã lôi ra ngoài, Hàn Ly cũng mặc kệ cho những giọt rượu đang rơi tí tách xuống, đưa tay tóm lấy tay của Thịnh Hồng Danh, tay kia giữ chặt tay của Phương Nhược Nhã và nhìn cô ấy bằng ánh mắt lạnh lùng. “Tôi nghĩ, nắm tay một người phụ nữ khi chưa được sự cho phép của cô ấy là một hành động không đàng hoàng”. Giọng nói của Hàn Ly khàn đục. Phương Nhược Nhã đứng bên “Hừ” một tiếng rồi nói: “Luật sư Hàn, chuyện này có gì liên quan tới anh?” “Ít ra thì cũng có liên quan tới tôi lúc này”. Hàn Ly không thèm để ý đến vẻ châm biếm trong câu nói của cô, đáp với vẻ trấn tĩnh.

 

“Anh không cần phải tỏ ra là anh hùng hảo hán như thế, những lúc cần phải tỏ ra có khí phách một chút, sao chẳng thấy anh lên tiếng vậy?” Phương Nhược Nhã vẫn không chịu thôi. “Cô quên chuyện mấy ngày trước chúng ta đã ngủ với nhau rồi sao?” Hàn Ly nhếch môi lên, xem ra cơn giận của anh đã hết, bây giờ anh đang đón chờ hậu quả của lời nói vừa rồi. Hàn Ly vừa dứt lời, cả Thịnh Hồng Danh và Lương Duyệt đều sững người vì ngạc nhiên và đều quay đầu lại nhìn vẻ mặt của hai người kia để xác định độ tin cậy của câu nói. Nụ cười của Hàn Ly đầy vẻ bí hiểm, không sao đoán được. Còn vẻ mặt của Phương Nhược Nhã thì đầy tức giận, không lẽ Hàn Ly đã nói dối? Cũng có thể như thế lắm. Với một luật sư thì nói dối là một trong những yếu tố cần thiết phải có, nhưng có thể khiến bản thân mình cũng phải tin những lời nói dối đó, ấy mới là nghệ thuật.

 

“Anh đừng có bỉ ổi như vậy, anh tưởng mọi người sẽ tin những lời anh nói sao?” Phương Nhược Nhã nghiến răng nói. Hàn Ly mĩm cười quay người lại, vươn người sang nói với Thịnh Hồng Danh ở phía bàn đối diện “Anh có tin không? Anh nhìn xem, cô ấy tức giận như vậy là vì tôi đã chạm vào nỗi đau của cô ấy đấy”. Lương Duyệt đang định can, cô buồn cười lắm mà không dám cười. Thịnh Hồng Danh uống một ngụm nước, anh ta cũng đã thấy rõ qua thái độ vừa rồi của Phương Nhược Nhã. Hồi còn nhỏ, cô ấy lúc nào cũng ồn ào, cười cợt, mấy năm rồi không gặp, anh cứ nghĩ rằng cô ấy vẫn như thế. Nhưng động tác hất rượu vào người khác vừa rồi rất thuần thục, cho thấy, nếu thật sự muốn gây chuyện với cô ấy thì chắc chắn sẽ phải lãnh hậu quả nghiêm trọng. Nhưng, nếu từ bỏ thì quả thật cũng thấy hơi tiếc, nhất là khi cô ấy giờ đây đã là người thừa kế di sản nhà họ Phương…

 

“Hàn Ly, anh đúng là đồ bỉ ổi. Nếu anh còn nói thêm câu nào nữa, tôi mà không tìm người đánh cho anh tàn phế thì không phải là người nhà họ Phương nữa!” Phương Nhược Nhã gầm gừ. Hàn Ly quả nhiên là không nói câu nào nữa, đưa tay ra bắt tay Thịnh Hồng Danh một cách chân thành rồi quay sang đứng như trời trồng trước mặt Phương Nhược Nhã, nói bằng giọng rất tha thiết: “Tiểu Nhã, anh thề sẽ đợi em suốt đời”. Rồi Hàn Ly bước tới, ôm vai Phương Nhược Nhã, cô cố vùng vẫy, nhưng vì quá nhỏ bé trong vòng tay của anh nên cố đến đâu cũng không sao thoát khỏi. Anh thở dài, khẽ nói vào tai cô: “Anh biết là em hận anh. Kể từ hôm nay, anh sẽ rời xa, thật xa, cho tới khi nào em muốn anh tới thì anh mới xuất hiện. Anh xin lấy Nghiêm Quy của mình ra để thề với em”. Cuối cùng, anh buông tay ra quay người bước đi. Lương Duyệt, Thịnh Hồng Danh và tất cả những người đứng xem đều sững người đứng nguyên tại chỗ. Phương Nhược Nhã cũng vậy, cô đứng nguyên trong tư thế bị Hàn Ly ôm vào lòng lúc trước. Lương Duyệt bước tới, vỗ vào vai Phương Nhược Nhã, cô giật mình, quay lại trừng mắt lườm Thịnh Hồng Danh một cái, rồi đưa tay vỗ vỗ vào ngực cho hết cơn hoảng hốt. Lương Duyệt ghé sát vào tai Phương Nhược Nhã, đùa: “Thế nào, thoả cơn lôi đình chưa? Bây giờ thì người ta đi mất rồi, xem cậu làm thế nào!”. Phương Nhược Nhã đáp với vẻ không chút nao núng: “Ai mà thèm? Xì, anh ta cứ tưởng mình là gấu trúc, hễ thấy mình không vui là lấy đồ ăn ra dỗ dành chắc!”. Không ai có ý muốn tranh luận với cô ấy, Lương Duyệt mỉm cười bước về phía bàn, khi tới bên Thịnh Hồng Danh, cô dừng lại, khẽ nói: “Tôi quên chưa nói với anh, ở Trung Quốc, trong vụ kiện đầu tiên về hành vi quấy rối tình dục, nguyên cáo đã thắng kiện, anh nên cẩn thận với hành vi của mình”. Mặt Thịnh Hồng Danh lập tức biến sắc, Lương Duyệt “hừ” một tiếng với vẻ không thiện cảm, sau đó quay người rời đi. Cô đi ra tới cửa thì nghe thấy tiếng của Phương Nhược Nhã gọi giật lại ở phía sau:” Cậu về nói với anh chàng họ Hàn ấy rằng, không thèm quan tâm thì cứ việc, nếu anh ta có bản lĩnh thì đừng có tới tìm mình, nếu không thì là đồ khốn!”. Lương Duyệt không biết phài làm gì, bèn đi vào thang máy, không quay đầu lại. “Anh thực sự không quan tâm tới cô ấy nữa sao?” Lương Duyệt hỏi. “Cô nói xem, tôi biết làm thế nào bây giờ? Lần nào gặp, cô ấy cũng giữ thái độ đó.” Hàn Ly nói vẻ chán nản.

 

“Như thế cũng tốt. Tính tình cô ấy xưa nay vẫn vậy, đành để mặc thôi.” Lương Dyệt lẩm bẩm như nói một mình, rồi bỗng nhiên cô giơ ngón tay cái lên. “Hôm nay lần đầu tiên thấy ông chủ có khí phách đàn ông như vậy!” “Tôi có khí phách của đàn ông à? Lẽ nào Chủ tịch Trịnh thì thua kém hay sao?” Hàn Ly liếc cô một cái. Lương Duyệt suýt nữa bị sặc bởi ngụm cà phê đang ngậm trong miệng, cô vênh mặt lên đáp: “Có phải anh chán sống rồi không? Hay là để tôi nói với Phương Nhược Nhã, tuần trước có ai đó nhờ người mang canh gà cho anh, tới tận văn phòng Nghiêm Quy của chúng ta?”. Hàn Ly vội uy hiếp:” Cô dám?”. Lương Duyệt ném bản hợp đồng của Tập đoàn Công thương nghiệp Hoằng Cơ lên bàn của Hàn Ly, cười khúc khích, rồi đứng dậy, quay người đi.

 

“Tôi cảnh cáo cô đấy. Không được nói linh tinh với Tiểu Nhã”. Giọng của Hàn Ly có vẻ lo lắng, nhưng đáng tiếc là Lương Duyệt không để ý đến câu nói đó, mà chỉ trả lời bằng giọng có vẻ hơi mệt mỏi: “Vụ Hoằng Cơ xin giao trả lại anh. Tôi xin nghỉ phép”. “Cô nghỉ phép làm gì?” Hàn Ly hỏi lại, có vẻ không hiểu. “Tôi ư? Nghỉ phép để nghiên cứu cổ phiếu, tôi đã ném vào đó không ít tiền, chỉ thấy lỗ thôi.” Câu trả lời của Lương Duyệt không mấy rõ ràng, vì ngụm cà phê vẫn chưa được nuốt xuống. Hàn Ly nổi giận, hỏi:” Thế khi nào cô đi làm?”. Lương Duyệt quay lại cười khanh khách: “Ông chủ đang nài nỉ tôi phải không?”. Hàn Ly nghiến răng nói bằng giọng đe doạ: “Này Lương Duyệt, cô chớ có quá đáng!”.

 

“Vậy thì được rồi, tôi sẽ gọi điện đến.” Cô lúc lắc đầu có vẻ coi thường câu đe doạ của Hàn Ly. “Được! Cô nghỉ đi.” Giọng nói bật chợt vang lên rất to, cho thấy Hàn Ly không mấy bằng lòng. “Như thế mới đúng chứ. Phải rồi, tôi quên chưa nói với anh, Phương Nhược Nhã chẳng còn tình cảm gì với anh chàng kia đâu. Trái tim cô ấy đã nguội lạnh với anh ta ngay từ dạo ấy cơ.” Lương Duyệt cười nói với Hàn Ly. “Thật à? Thế còn cô thì sao? Hàn Ly cũng đã lấy lại được vẻ bình thường, cười và chất vấn lại. “Tôi ư?” Lương Duyệt nâng cốc cà phê lên, quay lại. “Tôi nghĩ, suốt đời, lòng tôi cũng sẽ không bao giờ nguội lạnh”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+