Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nghê thường thiết y – Chương 17 – 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17

Tôi vừa mở miệng, đột nhiên nghe thấy tiếng ‘cô lỗ lỗ’, khẽ giật mình, lúc này mới phát giác là từ trong bụng mình vọng ra.

Cả ngày tôi không ăn một hạt cơm, bụng rỗng đi ngủ, tỉnh lại thì lại giằng co một lúc như vậy, cũng đã quên mất cái bụng đói của mình. Hiện tại nghe được âm thanh này, lúc này mới cảm giác thấy bụng đang đói meo, đúng là đói đến mức có cảm giác như trước ngực và sau lưng dính sát vào nhau.

Tôi liếc nhìn anh ta một cái, trông thấy anh ta đang mỉm cười, tay ngừng lại.

“Em chưa ăn cơm?”

Lúc anh ta hỏi câu này, còn làm ra vẻ vô tội, dường như chỉ là  một người khách đến thăm xa lạ.

“Anh nhốt tôi lại cả một ngày, cho dù tôi muốn ăn, tôi cũng không ra được.”

Tôi hừ một tiếng, trả lời.

Anh ta hơi nhíu mày, dường như đã nhớ ra điều gì đó, vươn tay hất tóc trên trán của mình lên, sắc mặt ra vẻ ảo não, cuối cùng từ trên người tôi chậm rãi bò xuống.

“Là do tôi sơ xuất, mang theo cả chìa khóa đi, người hầu cũng không vào được. Em đã một ngày không ăn uống gì, để tôi gọi người chuẩn bị thức ăn cho em.”

Anh ta xuống giường, mặc lại quần áo thuận miệng nói rồi đi ra ngoài cửa.  Lúc mở cửa ra, tôi nghe thấy hành lang nổi lên tiếng bước chân nghe có vẻ hơi hoảng  hốt, hình như nghe được tiếng mở cửa của anh ta nên vội vàng chạy đi.

“Khả Linh! Em đang làm gì?”

Giọng của Lâu Thiếu Bạch vang lên, phảng phất có chút tức giận.

Tiếng bước chân ngừng lại.

“Thiếu Bạch ca, là do anh nhốt chị ta lại. Em sợ chị ta đói chết, hôm nay kêu người hầu đem cơm lên cho chị ta. Người hầu nói cửa đã bị khóa trái, chị ta không có chìa khóa nên vào không được.”

Tôi nghe thấy tiếng giải thích của Chung tiểu thư vang lên.

Thanh Ca Nhat Manh – Nghe Thuong thi­et y

Lâu Thiếu Bạch hừ nhẹ một tiếng, âm thanh tiếng bước chân lập tức đi xa dần.

Tôi nghiêng người, từ trên giường bò xuống, lúc chạm chân xuống đất mới cảm giác được chân nhũn ra, cầm lấy bộ quần áo mặc vào, tùy tiện để tóc xõa ra, mang dép lê đi xuống phòng bếp. Vừa bước vào cửa nhà ăn thì đã nhìn thấy Lâu Thiếu Bạch đi ra, trông thấy tôi tới thì hơi giật mình.

“Xuống rồi cũng tốt. Mì nấu xong rồi, tới ăn đi.”

Tôi đã ngửi thấy mùi mì trứng trần nước sôi mê người.Người hầu hình như cũng biết tôi đã đói thảm nên nấu cả một bát lớn.Tôi cũng không nói nhiều, ngồi xuống cầm đũa bắt đầu ăn.Ăn được hơn nửa bát mì, lúc này mới có cảm giác mình đã sống lại, khí lực phảng phất cũng khôi phục lại không ít. Đột nhiên ngửi được mùi thuốc lá, ngẩng đầu nhìn lại, thấy anh ta đang ngồi trên một chiếc ghế phía cuối bàn dài, chân gác lên trên bàn, ánh mắt có chút mờ mịt, dường như đang đắm chìm trong tâm sự riêng của mình.

Tôi chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của anh ta, ngẩn người một lúc rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn mì của tôi, đến khi uống cạn ngụm nước cuối cùng trong chén, ợ một cái rồi mới đứng lên. (mất hình tượng quá ^^)

“Ăn no rồi?”

Anh ta dập tắt điếu thuốc, hỏi tôi.

“No rồi.”

Tôi máy móc trả lời anh ta, nói xong thì tự mình đi lên lầu trở về phòng.

          ***

“Thật xin lỗi Lâu Thiếu Bạch, tôi hiện tại đã quá no rồi, anh mà đè lên nữa, tôi sợ những thứ tôi vừa ăn sẽ nôn ra hết mất.”

Tắm rửa xong từ trong phòng tắm bước ra, thấy anh ta đã đi lên, tôi nhìn anh ta nghiêm trang nói.

Anh ta đánh giá tôi từ đầu đến chân, khóe miệng hơi nhếch lên, một tiếng ‘kẽo kẹt’ rất nhỏ vang lên, giường lõm xuống phân nửa, anh ta đã xoay người nằm xuống.

Không biết có phải bị làm cho mất hứng hay không, hay là thật sự chờ tôi tiêu hóa xong mà trước nửa đêm anh ta một mực không đụng vào tôi. Đến nửa đêm về sáng, khi tôi dần dần buông lỏng mình, lúc muốn ngủ thì một cánh tay đột nhiên đặt lên bờ vai tôi. Cơn buồn ngủ của tôi biến mất, tóc gáy toàn thân đều dựng cả lên.

Anh ta cầm lấy bờ vai tôi, hơi dùng sức, tôi liền bị kéo vào lồng ngực anh ta, ngực tôi dựa sát vào lồng ngực của anh ta.

“Tôi biết em không ngủ, không cần phải giả vờ.”

Tôi nghe thấy anh ta thấp giọng nói.

Tôi ừ một tiếng, tỏ vẻ mình quả thật không ngủ.

“Trì Cảnh Thu, em quả thật là một người phụ nữ kì quái. Tự cho là đúng, làm bộ thanh cao, tỏ ra thông minh, tính tình so với tôi còn xấu hơn…”

“Lâu Thiếu Bạch, anh nói cũng đúng, ngoại trừ một điểm, về tính xấu, tôi thấy anh còn hơn nhiều.”

Anh ta dường như hơi run lên, tôi cảm giác được anh ta phảng phất không tiếng động mà nở nụ cười, lồng ngực khẽ rung động.

“Được rồi, tôi thừa nhận tính tình có đôi khi đúng thật là không tốt, nhưng đối với em, sự kiên nhẫn của tôi từ trước đến giờ chưa bao giờ tốt như vậy, ngay cả chuyện trên giường của vợ chồng cũng vậy. Chẳng lẽ một chút em cũng không cảm giác được sao?”

Giọng nói của anh ta dần dần trở nên trầm thấp, năm ngón tay đan vào búi tóc lỏng lẻo phía sau đầu tôi, đem mặt tôi dựa vào bờ vai của anh ta.

“Suỵt, thả lỏng một chút, tôi không phải hổ đói, sẽ không ăn thịt em đâu…”

Tâm tình anh ta hình như không tệ, rõ ràng đang tiến đến bên tai tôi, tự cho là hài hước đùa giỡn tôi. Nói xong lời kia, cúi đầu tìm đến môi tôi. Không giống như lần trước cố ý làm nhục, mà dùng môi cùng đầu lưỡi của anh ta nhẹ nhàng liếm môi tôi, một cảm giác ấm áp tê dại dâng lên. Một tay khác tiến vào áo tôi, vuốt ve phía sau lưng tôi. Bàn tay ấm áp chậm rãi rời khỏi lưng tôi, từ từ di chuyển đến mông tôi, cuối cùng tham tiến đến giữa hai chân tôi.

Tôi ngừng thở, trong lòng lại thở dài. Nhìn tư thế của anh ta lúc này, xác thực là sẽ không một ngụm ăn tôi, mà từ từ chậm rãi hưởng dụng vợ của anh ta.

Kì thật nếu như tôi thật sự  là Trì Cảnh Thu, không khí bây giờ hẳn là cũng không tệ. Anh ta là một cao thủ tán tỉnh, thân thể của tôi dưới sự trêu đùa của anh ta, lúc này cũng không thấy khó chịu.Nhưng vấn đề là tôi không phải.Tôi càng không muốn để cho anh ta sau khi phát hiện ra tôi không còn tấm thân toàn bích, sau đó trở mặt thẩm vấn, cảm giác như vậy thật sự rất tệ.

“Lâu Thiếu Bạch, có chuyện tôi phải nói cho anh  biết…”

Tôi còn chưa dứt lời, một màn kịch tính như trong hí kịch đã xảy ra.Điện thoại trong phòng không sớm không muộn, đúng lúc này lại van­ng lên.Tôi lại càng cảm thấy hoảng sợ.

Động tác của Lâu Thiếu Bạch ngưng lại, cực kì nhanh chóng buông tôi ra, xuống giường nghe điện thoại, dường như anh ta vẫn đang đợi cú điện thoại này.

“Theo dõi cho kĩ, tôi lập tức đến đó!”

Anh ta ‘đinh’ một tiếng cúp điện thoại, đèn trong phòng lập tức sáng lên. Tôi lấy anh ngăn ánh sáng lại, lúc này mới nhìn rõ anh ta đã bắt đầu nhanh nhẹn mặc quần áo, trên mặt ẩn ẩn vẻ hưng phấn.

“Làm sao vậy?”

Tôi ngồi dậy, có chút khẩn trương nhìn anh ta.

Anh ta không để ý đến tôi, đến khi mặc quần áo xong, từ trong ngăn tủ lấy khẩu súng của anh ta ra, kiểm tra lại băng đạn, lúc này mới tiến đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng vươn tay nâng cằm tôi lên.

“Phu nhân yêu quý của tôi, người cha kia của em đã tìm được một chỗ dựa lớn, hiện tại rốt cuộc đã kiềm nén không được. Món quà kia của em nhất định phải dành cho tôi, chờ sau khi tôi trở về, em lại đem món quà đó nói cho tôi nghe a!”

Hai mắt anh ta tỏa sáng, nói xong, duỗi ngón tay nhẹ nhàng phủ lấy môi dưới của tôi, nhìn tôi nhíu mày cười, đột nhiên buông tôi ra, xoay người bước ra khỏi cửa. Âm thanh đôi giày ủng rơi trên mặt đất biến mất bên tai tôi, tôi vội vàng xuống giường kéo rèm ra, trông thấy anh ta một mình lái xe hơi nhanh chóng rời đi, tiếng động cơ xe hơi biến mất, chung quanh rất nhanh đã khôi phục lại sự yên lặng vốn có của nó.

Lúc này tôi mới nhớ tới cha của Trì Cảnh Thu cùng Trì Hiếu Lâm.Gần đây bởi vì chuyển đến nơi này, tôi lại bị giám sát chặt chẽ, đã nhiều ngày nay không có bị người nhà họ Trì gọi đến, tôi cũng không liên lạc với họ.Hiện tại mới bị nhắc nhở.

Lâu Thiếu Bạch nói Trì lão gia đã tìm được chỗ dựa, muốn ra tay, rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ Trì lão gia biết rõ với lực lượng của mình, chẳng những không có cách nào lấy được tấm bản đồ trên tay Lâu Thiếu Bạch, ngược lại rất có thể sẽ bị đối phương nuốt mất, lúc này mới dùng nửa tấm bản đồ kia, mượn tay một thế lực khác?

Trong lòng tôi có cảm giác bất an, căn bản là không thể ngủ yên. Đến ba bốn giờ sáng, bên tai tôi đột nhiên truyền đến một tràng tiếng súng ở xa xa. Thanh âm này tuy ở xa, nhưng ở trong không gi­an yên tĩnh rạng sáng, nghe dị thường chấn động hồn phách. Tôi vội vàng nhảy xuống giường, kéo bức màn ra, trông thấy nhà họ Trì ở phía đông bắc loáng thoáng như đang nổi lên một trận lửa.

“Bang bang”, có người liều mạng gõ cửa phòng tôi, vừa đập vừa hét lớn đòi mở cửa, là giọng của Chung tiểu thư.

Tôi đi đến mở cửa, nhìn thấy Chung tiểu thư tóc tai bù xù, đồ ngủ trên người lộn xộn, nhanh như gió vọt vào trong, kéo lấy cánh tay tôi kêu lên: “Đã xảy ra chuyện gì? Thiếu Bạch ca đâu?”

“Đi rồi.”

Tôi thuận miệng nói ra.

Chung tiểu thư mắt nhìn thấy giường trống không, tự mình chạy đến trước cửa sổ tôi vừa đứng thăm dò nhìn xuống, quay đầu lại sắc mặt có chút khó coi, xông về phía tôi la lên: “Trì Cảnh Thu, những người nhà chết tiệt kia của chị đang làm cái trò gì? Nếu như Thiếu Bạch ca có chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sẽ không tha cho chị!”

Tôi không để ý đến cô ta. Dù sao cũng không thể ngủ lại được, tôi thay quần áo muốn xuống dưới phòng khách chờ đến hừng đông, lúc quay đầu lại thì nhìn thấy Chung tiểu thư đang đứng trước cửa sổ, hai tay đan trước ngực, hai mắt nhắm lại, bộ dạng hình như đang cầu nguyện.

Cô ta thật sự quan tâm đến Lâu Thiếu Bạch.

Tôi không quấy rầy cô ta nữa, đi xuống dưới, mở đèn ngồi trên ghế sa­lon, không lâu sau, cô ta cũng thay quần áo, ngồi xuống đối diện tôi.

Tiếng súng rất nhanh đã ngừng lại, hướng nhà họ Trì ngọn lửa lại càng lớn. Tôi và Chung tiểu thư hai người cứ nhìn nhau như vậy, một mực chờ đến hừng đông. Chung tiểu thư gọi không biết bao nhiêu cú điện thoại đến bộ tư lệnh của Lâu Thiếu Bạch nhưng vẫn không có người nghe máy. Đến tám chín giờ sáng, tôi đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe hơi.

Không biết vì cái gì mà tôi đột nhiên cảm thấy căng thẳng, muốn đi ra ngoài xem nhưng lại hơi do dự. Chính lúc đang lo lắng thì Chung tiểu thư đã như một con chim nhỏ mà chạy vội ra ngoài, tôi ngẩng đầu lên, trông thấy Lâu Thiếu Bạch bước nhanh vào nhà. Khá tốt, không thiếu một cánh tay hay một cái chân nào. Hơn nữa cả một đêm không ngủ nhưng thần thái cả người lại sáng lạn. Thoạt nhìn thì trận hỗn chiến rạng sáng nay anh ta cũng không bị thua thiệt gì, người xui xẻo chính là cha con nhà họ Trì.

“Thiếu bạch ca!”

Chung tiểu thư nhào đến bên anh ta, Lâu Thiếu Bạch tiếp được cô ta, giống như an ủi mà vỗ lưng cô ta, lúc này mới nhìn về phía tôi.

Tôi biết rõ theo lí thì tôi nên mở miệng hỏi thăm về Trì lão gia. Cho nên chậm rãi đứng lên, hỏi: “Cha tôi thế nào?”

Anh ta buông Chung tiểu thư ra, đi về phía tôi, đứng trước mặt nhìn tôi, phảng phất có chút khó có thể mở miệng.

Chẳng lẽ Trì lão gia cùng Trì Hiếu Lâm đều bị bắn chết?Anh ta rốt cuộc đã lấy được tấm bản đồ của nhà họ Trì?

“Chuyện của nhà họ Trì, từ nay về sau em không cần hỏi nhiều.Nhớ kĩ bây giờ em là người của Lâu Thiếu Bạch tôi.Bây giờ em cùng Khả Linh mau đi thu dọn đồ đạc, tôi đã cho người đi mua vé tàu, hai người đi Thượng Hải.”

Tôi còn đang mơ hồ không biết chuyện gì thì anh ta đột nhiên nói như vậy, giọng điệu như chém đinh chặt sắt.

Tôi vẫn chưa kịp phản ứng thì Chung tiểu thư đã nhảy dựng lên, lớn tiếng la lên: “Vì sao? Em không đi!”

“Không đi cũng phải đi!”

Lâu Thiếu Bạch vứt xuống một câu như vậy rồi quay đầu gọi người hầu đi thu dọn đồ cho tôi cùng Chung tiểu thư.

Cái này thật quá bất ngờ, anh ta lại đột nhiên muốn đưa tôi cùng Chung tiểu thư đi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Tôi không đi!”

Tôi cũng biểu lộ thái độ của mình.

Nói đùa gì vậy! Lúc này mà bắt tôi rời khỏi Lăng Dương đến Thượng Hải?Dù có thế nào tôi cũng sẽ không đi.

“Tôi đã định đoạt, hai người cứ như thế mà làm là được!”Anh ta liếc nhìn tôi, giọng điệu bỗng nhiên lại trì hoãn một chút, “Đến khi xong chuyện, tôi sẽ đến đấy đón hai người.”

***

Chung tiểu thư tìm mọi cách khóc rống đều không có kết quả, cuối cùng hình như là thấy tôi cũng đi với cô ta cho nên mới ngừng lại. Tôi không thèm dùng những thủ đoạn kia của cô ta, với tính cách chuyên quyền cùng độc đoán của Lâu Thiếu Bạch, cho dù có khóc rống giống như Chung tiểu thư thì cuối cùng cũng không thể thay đổi được chủ ý của anh ta. Tôi cùng Chung tiểu thư cứ như vậy mà bị đưa lên xe, Lâu Thiếu Bạch tự mình lái xe đưa chúng tôi ra bến tàu.

Trên đường đi, tôi không ngừng vắt óc suy nghĩ xem phải làm thế nào để được ở lại.Hoặc là thật sự không có cách nào thì sau khi tôi lên thuyền sẽ chuồn êm trở về? Nhưng mà đến khi xe chạy đến bến tàu, tôi mới phát hiện chủ ý của mình hoàn toàn không thể thực  hiện được. Trên bến tàu đã có bốn người cao lớn mặc quần áo bảo tiêu đứng ở đó, bên cạnh đó là một người đàn ông là thuyền trưởng.

“Đưa phu nhân cùng Chung tiểu thư đến Thượng Hải an toàn, đến chỗ đó sẽ có người tiếp ứng. Nếu trên đường đi có sai lầm gì, tôi sẽ bắn chết các người!”

Lâu Thiếu Bạch một tay dắt Chung tiểu thư, một tay dắt tôi, nói với mấy bảo tiêu kia, không giận mà uy.

Vài người trong quần áo bảo tiêu nghiêm nghị, cùng đồng thanh nhận lệnh, thuyền trưởng bên cạnh cúi đầu khom lưng, miệng không ngừng đảm bảo.

Trong lòng tôi thầm kêu khổ. Hiện tại lại bị cưỡng chế tống lên thuyền thế này, nghĩ đến nửa đường tẩu thoát cũng không thể.Với tốc độ của ca nô này, chạy đến Thượng Hải cũng phải hơn mười ngày sau, cho dù đến chỗ đó tôi có thể đào thoát trở về, vậy thì ít nhất cũng mất hai mươi ngày, trong thời gi­an mười mấy ngày này, nói không chừng cái gì cũng đã xảy ra, tôi căn bản sẽ đến chậm không thể cứu vãn được nữa.

“Phu nhân, tiểu thư, mời lên thuyền.”

Thuyền trưởng cúi đầu về phía tôi cùng Chung tiểu thư, vươn tay dẫn đường.

Cuối cùng Chung tiểu thư ai oán nhìn liếc qua Lâu Thiếu Bạch, chậm rãi đi về phía ca nô. Tôi đứng bất động, nhìn về phía Lâu Thiếu Bạch, đối diện với anh mắt cũng đang nhìn sang của anh ta.

Ánh mắt của anh ta lạnh lùng, cơ bản nhìn không ra tâm tình, càng nhìn không ra vẻ  lưu luyến không rời, chỉ nhìn chằm chằm tôi như vậy.

“Phu nhân, thuyền đã khởi động…”

Bên tai vọng lại tiếng còi tàu, thuyền trưởng còn đang chờ không dám thúc giục tôi, chỉ thấp giọng nhắc nhở.

“Này, Trì Cảnh Thu, tôi đã lên rồi, chị còn không mau qua đây?”

Chung tiểu thư đứng ở mép thuyền trong boong thuyền quay đầu lại, phát hiện tôi không theo sau nên lớn tiếng ồn ào gọi tôi.

Tôi không thể đi!

Lúc này trong đầu tôi chỉ tràn ngập một ý niệm này. Nếu như cứ rời khỏi Lăng Dương như vậy, tôi bị khối phỉ thúy này đưa trở về một trăm năm trước còn có ý nghĩa gì nữa?

Khối phỉ thúy trước ngực phảng phất dâng lên một trận mãnh liệt, đầu óc tôi nóng lên, thật sự làm chuyện không ngờ đến, vứt vali quần áo trên tay xuống, chạy về phía Lâu Thiếu Bạch, đứng trước mặt anh ta. Khi ánh mắt anh ta tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc, tôi vươn tay ôm lấy cổ anh ta, kiễng mũi chân hôn lên môi anh ta.

Chương 18

Môi của tôi gắt gao dán lên môi anh ta, cảm giác được thân thể anh ta trong nháy mắt trở nên cứng nhắc. Khoảng vài giây sau, tôi duỗi đầu lưỡi của mình ra, lặng lẽ liếm qua môi anh ta, sau đó dưới ánh mắt hóa đá của mọi người buông lỏng anh ta ra, nhưng tay vẫn còn đặt trên cổ anh ta.

Anh ta lúc này mới có phản ứng. Tôi chú ý thấy ánh mắt của anh ta dường như xẹt qua một vẻ chật vật, hai mắt cực kì nhanh chóng nhìn sang bốn phía, rồi lại nhìn tôi thấp giọng quát lớn: “Em đang làm gì…”

“Tôi thật sự không muốn đi. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, chỉ cần có anh ở bên cạnh tôi, tôi tuyệt đối không sợ.”

Tôi cắt đứt lời của an­hta, ngửa đầu cố hết sức dùng ánh mắt mê hoặc lòng người của tôi nhìn anh ta, không hề nháy mắt.

Bất ngờ, khó hiểu, hoài nghi, hưng phấn…Nét mặt của anh ta phi thường quái dị, chăm chăm ngậm miệng lại, đối mặt nhìn tôi không nói một lời.

Tôi cố áp chế trái tim đang đập loan trong lồng ngực, bàn tay đang đặt trên gáy của anh ta lặng lẽ bò vào trong cổ áo của anh ta, dùng ngón tay nhẹ nhàng cọ vào làn da sau gáy anh ta. Tôi biết rõ đó là khu vực mẫn cảm của người đàn ông.

“Huống hồ, anh vẫn còn chưa nghe chuyện tối hôm qua tôi muốn nói với anh…”

Tôi nhẹ giọng nói, ngữ điệu ôn nhu như nước.

“Trì Cảnh Thu! Đúng là người phụ nữ không biết xấu hổ! Chị mau trở lại cho tôi!”

Phía sau tôi đột nhiên phát ra một tiếng rống giận kinh thiên động địa, đó chính là tiếng thét của Chung tiểu thư mới từ trong mộng tỉnh lại. Tôi không quay đầu nhìn lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng được bộ dạng thở hổn hển giậm chân chửi bậy của cô ta.

“Thiếu soái, phu nhân…nhanh lên thuyền…”

Bên cạnh vang lên tiếng nói cẩn cẩn dực dực, là người thuyền trưởng kia. Tôi cùng Lâu Thiếu Bạch đều không đỏ  mặt, nhưng mặt của người  kia lại đỏ bừng, con mắt cục xúc bất an quan sát.

Đôi mắt Lâu Thiếu Bạch đột nhiên lại xẹt qua một vẻ tinh nghịch vui vẻ của một đứa trẻ, nhìn tôi nhếch miệng lên, vươn tay kéo cánh tay còn đang đặt trên cổ anh ta xuông, ho khan một tiếng, nói với thuyền trưởng cùng hai người đứng cạnh đang nhìn không chớp mắt nói: “Cô ấy không đi Thượng Hải. Các người mau lên thuyền rời đi, bảo vệ Chung tiểu thư cho tốt.”

“Dạ dạ…”

Thuyền trưởng móc một chiếc khăn tay ra lau lau mồ hôi dưới trán, như trút được một gánh nặng mà nhẹ  nhàng thở ra, vội vàng xoay người đi lên boong tàu.

“Thiếu Bạch ca, chị ta không đi, em cũng không đi!”

Chung tiểu thư muốn lên ra khỏi ca nô nhưng lại bị hai bảo tiêu ngăn cản.

“Khả Linh, nghe lời trở lại Thượng Hải, qua một thời gi­an nữa anh qua đó thăm em.”

Lâu Thiếu Bạch nhìn cô ta hô một tiếng.

Bàn đạp được thu trở về, ca nô nổ máy rồi chậm rãi rời khỏi bến tàu, thân ảnh của Chung tiểu thư đứng trên mép thuyền cũng ngày càng nhỏ, đến khi chỉ còn lại một chấm đen, biến mất khỏi tầm mắt tôi.

“Đi thôi.Còn đứng ngây đó làm gì.”

Lâu Thiếu Bạch liếc nhìn tôi, bỏ lại một câu rồi xoay người đi về phía xe hơi của anh ta.

Bóng lưng của anh ta thẳng tắp, bước chân lại luôn bình tĩnh mà kiện tráng như vậy, rồi dường như lại rất nhẹ nhàng.

Tôi thở ra một hơi, vội vàng đi theo.

Trên đường trở về, đôi mắt tôi một mực nhìn thẳng về phía trước, cảm giác được anh ta ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, trong lòng cảm thấy bối rối.

Hành động vừa rồi của tôi, nếu ở vào một trăm năm sau tất nhiên không có gì, nhưng lúc này, cho dù bị hình dung là đồi phong bại tục cũng không có gì quá đáng.Lâu Thiếu Bạch không phải đứa ngốc, cho dù nhất thời bị tôi đầu độc, tính toán sai lầm mới để tôi ở lại, nhưng sau đó nhất định sẽ sinh nghi.Nếu anh ta truy vấn, tôi nên trả lời thế nào đây?

“Sao không nói gì? Sức mạnh lúc nãy đi đâu hết rồi?”

Quả nhiên, lái xe được hơn 10 phút, tôi nghe thấy anh ta đột nhiên mở miệng hỏi tôi, giọng điệu mang theo vài phần mỉa mai quen thuộc.

Tôi nhìn về phía anh ta, anh ta cũng đang nhìn tôi, ánh mắt lược qua một vẻ sắc bén, lại dường như có chút bất mãn.

Tôi nở nụ cười với anh ta, có chút méo mó.Bây giờ anh ta đang cảm thấy tôi qua cầu rút ván sao?

“Trì Cảnh Thu, em vì muốn ở lại, coi như cũng rất hao tổn tâm cơ, thậm chí còn có thể ở trước mặt mọi người mà có hành động quyến rũ tôi. Tôi cũng không muốn  làm cho em thất vọng, cho nên em cũng đừng làm tôi phải thất vọng. Mặc kệ em xuất phát từ mục đích gì, em nhớ cho kĩ, bắt đầu từ lúc này em phải dùng hành động lúc nãy mà đối xử với tôi. Nếu làm cho tôi không vui, tôi có thể giữ em lại thì cũng có thể  lập tức một lần nữa tống em đi.”

Anh ta nói trắng ra như vậy làm cho tôi có chút kinh ngạc.Theo ý của anh ta, chính là muốn tôi từ nay làm cho anh ta vui vẻ như lúc vừa rồi tại bến tàu, bằng không anh ta sẽ trở mặt đuổi tôi đi.

Tôi thừa nhận mình quả thật là tiểu nhân, nhưng người đàn ông này cũng chẳng phải quân tử gì.

Tôi nhịn xuống bất mãn trong lòng, nghiêng đầu nhìn về phía anh ta, lộ ra nụ cười giả tạo có chút sởn gai óc với anh ta: “Biết rồi.”

“Nhà đã sửa sang xong rồi, tôi đưa em về nhà.”

Anh ta liếc nhìn tôi, chân giẫm chân ga, thoáng cái tốc độ xe nhanh hơn.

Đường cái đông dần, trên đường người đi tới lui, có chút lộn xộn, tốc độ xe chậm dần. Tôi có chút nhàm chán nhìn lần lượt từng gương mặt một ngoài cửa sổ xe, đột nhiên cảm giác xe chấn động, cả người nhào ra phía trước. May mắn tốc độ xe không quá nhanh, nhưng cũng đủ đau.

“Lái xe kiểu gì vậy…”

Tôi vừa định mắng anh ta thì đầu bị đè xuống, anh ta đã mạnh mẽ ghì tôi xuống mặt đất, bản thân mình cũng nằm trên người tôi.

“Mẹ nó, đừng đứng dậy!”

Anh ta chửi tục một câu, hét lớn một tiếng bên tai tôi.

Tôi còn không có kịp phản ứng, một tràng tiếng súng đùng đùng đã nổ lên, nương theo những tiếng thét của những người đi đường, viên đạn gào thét mà bay qua đỉnh đầu tôi, âm thanh tấm kính thủy tinh vỡ ra cùng tiếng viên đạn găm vào thân xe kim loại bén nhọn vang lên.

Lại gặp phải một trận mai phục ám sát sao!

Tôi khóc không ra nước mắt, tình huống gì thế kia! Tôi thật quá xui xẻo, làm sao có thể dính vào việc như thế chứ.Chỉ có thể liều mạng mà cuộn tròn thân mình trốn ở phía dưới, trong lòng thầm cầu nguyện tấm thân sắt thép của chiếc xe hơi này đủ cứng, ngàn vạn lần đừng để bên ngoài xuyên thủng qua, nếu không tôi đây sẽ thành tổ ong vò vẽ.

Tiếng súng tạm ngừng bên tai, đỉnh đầu tôi cũng chợt nhẹ tênh, nhìn thấy Lâu Thiếu Bạch đã ngồi dậy, một tay điều khiển tay lái, mạnh  mẽ nhấn chân ga lao về phía trước, một tay khác cực kì nhanh rút ra một khẩu súng máy liên thanh, từ lỗ hổng của tấm kính thủy tinh đã vỡ bắn trả.

Tốc độ xe rất nhanh, giống như một mũi tên mà lao về phía trước, nhưng mà sát thủ mai phục bên ngoài không ít, bỏ qua vài người ban đầu, lại có thêm một đám người từ trong hẻm nhỏ xông ra, trước xe sau xe, tiếng súng không dứt bên tai. Lâu Thiếu Bạch vừa lái xe, vừa điều khiển khấu súng máy vốn phải đặt lên vai dùng hai tay chống đỡ, ngay cả tôi cũng nhìn ra được vô cùng không tiện, ống tay áo của anh ta dần nhuộm một màu máu, không biết đã bị bắn trúng ở đâu.

Lòng tôi chấn động một hồi, thốt lên tiếng hô thật to: “Lâu Thiếu Bạch, rốt cuộc anh có ổn không?”

Anh ta nhanh chóng liếc mắt nhìn tôi, mắng một tiếng: “Câm miệng! Đừng nhúc nhích!”

Tôi nghe lời anh ta, cứ như vậy mà ngồi bất động nấp dưới ghế, vấn đề là với tình trạng này nếu không thể thoát khỏi vòng vây của nhóm sát thủ kia, ngộ nhỡ anh ta không chống đỡ được, kết cục của tôi sẽ ra sao đây?

“Tôi lái xe, anh đối phó với họ đi!”

Tôi cắn răng một cái, nhìn anh ta rống lớn.

Anh ta cúi đầu tránh thoát những viên đạn dày đặc, rống to với tôi: “Em làm được không?”

“Không được cũng phải làm, so với việc hai chúng ta đều chết ở đây còn tốt hơn!”

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói, bất chấp mọi giá.

Anh ta không hề do dự, mạnh mẽ đổi ngược vị trí của mình, thuận thế xoay ngược lại. Cuộc đời tôi chưa bao giờ phối hợp động tác như vậy, tôi cực kị nhanh leo sang ghế lái, vừa ngồi vừa nghiêng người tránh đạn. Cầm tay lái, nhấn ga thật mạnh, lao về phía trước đụng cho vài tên sát thủ ngã lăn trên mặt đất, số còn lại vẻ mặt hoảng sợ, vội né tránh, xe hơi cứ như một con hổ điên đang gào thét mà lao về phía trước.

Lâu Thiếu Bạch phảng phất có chút kinh ngạc, lúc này lại còn cười ha hả, “Làm tốt lắm!”. Anh ta rống lên một tiếng, xoay người nhanh nhẹn bò trở lại vị trí cũ, cầm trên tay khẩu súng hướng ra ngoài bắn trả những tên sát thủ.

“Lốp xe bị bắn thủng rồi!”

Tôi thét lên một tiếng, cảm giác được tay lái run lên, thân xe không thể khống chế được mà loạng choạng, tay lái bị đảo, thiếu chút nữa đã đụng phải hành lang khắc đá ven đường, tôi vội vàng đảo tay lái tránh đi, lúc này khó khăn lắm mới tránh được.

Sát thủ nhiều vô số, nhưng trên tay đều cầm súng ngắn, Lâu Thiếu Bạch cầm một khẩu súng máy, hỏa lực cũng lập tức chiếm ưu thế, cộng thêm việc tôi đây không muốn sống mà điên cuồng lao tới, xông ra khỏi vòng vây dài khoảng hai trăm thước này, những tên sát thủ sau lưng cũng bị cắt đuôi.

Một trận bắn nhau kịch liệt khiến cho những người đi trên đường sợ tới mức chạy hết, ngay cả cảnh sát không biết cũng rúc đi đâu hết, đến khi chiếc xe thủng mất hai lốp rốt cuộc bất động đứng ven đường, vài cảnh sát nghe thấy tiếng súng ngừng xông ra mới nhận ra Lâu Thiếu Bạch, quá sợ hãi, vội vàng vây quanh.

Thì ra cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết là như vậy…

Toàn thân tôi đẫm mồ hôi, tay chân co quắp ngồi trên ghế, cả người không ngừng run rẩy. Vừa quay đầu lại, trông thấy máu trong cánh tay áo của anh tay không ngừng ồ ồ chảy xuống, sắc mắt anh ta trắng bệch, càng nổi bật hàng mi đen như mực.

“Lâu Thiếu Bạch, không phải sẽ treo như vậy chứ?”

Hàm răng tôi run lẩy bẩy cố rặn ra mấy chữ này.

“Treo?”

Anh ta nhíu mày, quay đầu nhìn qua tôi.

“Chính là chết đó!”

Tôi lớn tiếng nói.

“Em yên tâm, cho dù treo, tôi cũng phải phải nghe xong chuyện tối qua em muốn nói với tôi xong rồi mới treo.”(ở đây chị nói từ “treo” là ví anh như máy tính bị treo á ^^)

Anh ta nhìn tôi cười ha hả, vẻ mặt bất cần

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+