Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 05- 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: Trả lời phỏng vấn.

Thời điểm cuối tháng cũng là thời gian lượng tiêu thụ của tạp chí Thời Đại lập tức tăng cao nhất kể từ trước tới nay. Báo kì này vốn là có bài phỏng vấn hai Tổng tài nổi tiếng của hai công ty đang công khai cạnh tranh nhau về truyền thông trong thành phố: Tiếu Diệc Trần của tập đoàn Trần Dương và Lăng Khiên của Viễn Đông tập đoàn, mọi người cùng nhau thảo luận vấn đề này. Đặc biệt là bài phỏng vấn Lăng Khiên. Đời tư của anh bị vạch trần tức thì trên mạng truyền lưu những thông tin sốt dẻo này một cách điên cuồng.
Phóng viên (PV): “Hiện nay giới thương nghiệp có một tin đồn rằng tập đoàn Viễn Đông đang nhắm thẳng về phía Trần Dương, đối với tin này ngài có ý kiến gì không?”
Lăng Khiên (LK): “Chẳng qua là hành nghề cạnh tranh nhau thôi, tôi không có khiêu chiến với bất kỳ người nào.”
PV: “Ngài không chấp nhận phỏng vấn, có nguyên nhân đặc thù nào không?”
LK: “Tại cảm thấy nó dối trá.”
PV: “Ngoài ra còn có tin đồn ngài đang có một người bạn gái đang học đại học, có thật không vậy?”
LK: “Tin đồn đã đi quá xa rồi.”
PV: “Vậy lúc trước là ngài từng có, có phải không vậy?”
LK: “Tôi chưa từng có bạn gái.”
PV: “Vậy ngài có đang thầm yêu ai không?”
LK: “Có.”
PV: “Cô ấy là người như thế nào, hoặc là tiêu chuẩn để ngài lựa chọn bạn gái như thế nào?”
LK: “Có thể như một sủng vật của tôi , biết điều ngoan ngoãn giống một con mèo.”
PV: “Tôi nhớ rằng ngài có thú vui là săn thú phải không?”
LK: “Đúng vậy.”
PV: “Vậy ngài có phải hay không coi cô ấy như con mồi của ngài?”
LK: “Đúng vậy.”
PV: “Nhưng phụ nữ dù sao cũng không phải con mồi, cô có chính kiến, tư tưởng của mình, có cuộc sống của mình, ngài đem cô ấy như thú nuôi nuôi trong nhà, chẳng phải như vậy là rất không tôn trọng cô ấy?”
LK: “Tôi sẽ cho cô ấy tất cả mọi thứ, tôi nói nuôi nhốt nghĩa là tôi có thể vì cô ấy mà đem cho cô ấy một bầu trời riêng, làm cho cô ấy có thể không buồn đau, không lo lắng, tự do hít thở và cũng không hạn chế tự do của cô ấy.”
PV: “Được ngài yêu thương như vậy, cô ấy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”
LK: “Chúng tôi chắc chắn sẽ cùng chung một ý kiến.”
Xét thấy nhóm nhỏ của Đồng Yên và Thiến Thiến hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, Chu Tổng biên xin kinh phí của lão Tổng mời bốn tiểu cô nương đi ăn cơm, hát karaoke.
Thiến Thiến xế chiều phải đi ra ngoài, Đồng Yên ngồi trong phòng làm việc đọc bài phỏng vấn Tiếu Diệc Trần và Lăng Khiên đến ngẩn người. Lăng Khiên trả lời có góc có giác, nói năng sắc bén, lớn lối, tương đối mà nói Tiếu Diệc Trần trả lời ôn hòa, uyển chuyển rất nhiều, căn bản cũng là tất cả trả lời đều úp úp mở mở, lập lờ nước trôi.
PV: “Hiện nay giới thương nghiệp có một tin đồn rằng tập đoàn Viễn Đông đang nhắm thẳng về phía Trần Dương, đối với tin này ngài có ý kiến gì không?”
TDT: “Haha, có cạnh tranh nhau mới có tiến bộ, thực lực của Viễn Đông không thể khinh thường, họ có rất nhiều kinh nghiệm để Trần Dương chúng tôi học tập và thưởng thức.”
PV: “Ngoài ra còn có tin đồn, ngài có một tình nhân bí mật bên ngoài, có thật không vậy?”
TDR: “Chỉ là lời đồn đại mà thôi. Tôi đã có vợ, vợ tôi không hài lòng với tin đồn nhảm nhí này.”
PV: “Ngài cùng vợ ngài ở đại học có quen biết phải không?”
TDR: “Đúng vậy. Cô ấy là em gái cùng khoa với tôi.”
PV: ”Có tin tức tiết lộ rằng, bốn năm trước bạn gái của ngài là một người khác, phải không?”
TDR: “Đúng vậy.”
PV: “Vậy tại sao ngài cùng cô ấy chia tay và lựa chọn đi đến cuối đời với vợ mình bây giờ?”
TDR: “Là do tính cách chúng tôi không hợp. Tất cả cũng là chuyện của mấy năm về trước rồi, tôi đã không còn nhớ rõ lắm.”
PV: “Bây giờ ngài cùng bạn gái cũ vẫn còn liên lạc với nhau?”
TDR: “Chúng tôi không có liên lạc.”
PV: “Cô ấy có thể thấy cuộc phỏng vấn này của ngài trên tạp chí, ngài có lời gì muốn nói với cô ấy không?”
TDR: “Tôi không có lời gì muốn nói.”
Đồng Yên một lần nữa nhìn phần trả lời của Tiếu Diệc Trần, trước mắt dần dần trở nên mơ hồ, vô số giọt nước mắt nơi xuống, thấm ướt tên anh, rồi lan dần ra trên giấy, hoàn toàn ướt đẫm, lòng cô tràn ngập bi thương. Thì ra là như vậy. Thì ra anh ta đối đãi với tình cảm của cô như vậy.
“Tôi không còn nhớ rõ lắm.”
“Không có liên lạc.”
“Không có gì nói với cô ấy.”
Đồng Yên vẫn cho rằng rời ra Tiếu Diệc Trần, cô rốt cục có thể bĩnh tĩnh lại được, lại không nghĩ rằng không câu chấp do người khác, mỗi đêm cô đều sẽ mơ thấy anh, nhưng anh ta lại là một người bạc tình bạc nghĩa. Đồng Yên trong lòng đau thắt, còn có một chút hận. Thật sự cô đã yêu người đàn ông này tám năm. Cô chỉ yêu riêng mình người đàn ông này trong tám năm. Thật sự anh ta đối với cô hết sức yêu chiều, ôn nhu với người yêu sao?
Đồng Yên cảm thấy khốn hoặc. Cô nghĩ rằng có lẽ cô không nên tiếp tục yêu anh ta nữa!
Buổi tối trước khi tan việc, Đồng Yên thu dọn xong, khoác túi xách cùng mọi người đi tới nhà hàng. Điện thoại của cô vang lên. Cô nhìn thấy tên người gọi nhấp nháy trên màn hình điện thoại, lòng cô lại vừa đau vừa tức, cuối cùng cô ngắt điện thoại và cúp máy, vứt vào trong túi xách.
Bây giờ Tiếu Diệc Trần gọi điện cho cô còn muốn nói cái gì? Tạp chí đã phát ba ngày trước, anh ta mới nhớ tới và bây giờ muốn giải thích sao? Nực cười! Đồng Yên đi theo mọi người vào thang máy, nhìn xuống dưới đất bất lực cười cười. Đúng vậy, thật sự quá nực cười!
Mọi người ăn cơm tối ở nhà hàng hải sản lớn nhất thành phố, trừ tôm hùm, cá muối những thứ này là món ăn thường ngày của nhà hàng, đặc biệt còn có một món làm cho Đồng Yên sợ đến thét chói tai, mặc dù cô lớn lên từ nhỏ ở thành phố này, nhưng đối với ẩm thực có chút biến thái ở thành phố G, ăn uống có thói quen cực kì phỉ nhổ, đặc biệt là món ăn vừa được bưng lên, đã bị mấy cô ấy bắt mang trở lại bếp. Mọi người đồng nhất đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía lão Chu.
Người đàn ông mập mạp lau lau mồ hôi, cười cộc lốc hai tiếng ha ha.
Sau khi ăn xong, lão Chu đưa mọi người đến hộp đêm nổi danh nhất của thành phố G – “Đêm”. Nơi này xa hoa, trụy lạc, là một thiên đường chỉ túy kim mê. Ngồi vào một ghế lô, Kaka, Lucy ngồi nói chuyện và chọn bài hát, Thiến Thiến hát một bài, lão Chu một lát sau liền đi ra ngoài, Đồng Yên cầm một chén rượu vang đỏ ngồi ở trong góc, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, rất an tĩnh uống rượu, rất an tĩnh nghe nhạc.
“Yên Yên, cậu muốn hát bài gì? Tớ giúp cậu chọn bài nhé.” Thiến Thiến hướng Đồng Yên ngoắc ngoắc tay cười nói.
Đồng Yên lắc đầu cười cười: “Tớ không muốn hát, các cậu cứ vui vẻ đi, tớ làm người nghe thôi.”
Thiến Thiến biết cô mấy ngày nay tâm tình không được tốt, chọn bài của nhóm SHE. Cô nghĩ rằng tí nữa nhất định phải kéo Đồng Yên cùng nhau “cháy” để quên đi nỗi buồn phiền trong lòng.
Trên màn hình TV chiếu một đôi trai gái hát đối tình ca bài “Má lúm đồng tiền nhỏ xinh”. Lucy hát giọng nữ, Kaka tiếng thô hát giọng nam, đến cao trào có thanh âm địa phương sẽ bị lộ tẩy. Đồng Yên nhìn hai người hát thân mật với nhau, rất vui vẻ vỗ tay cổ vũ. Cô thấy mình rất may mắn vì thời gian bi thương này có thể không cần một mình gặm nhấm nỗi đau.
Cô cảm thấy rời xa Tiếu Diệc Trần, đi ra ngoài tìm việc là chuyện đúng đắn nhất cô làm trong hai mươi sáu năm qua. Nếu không, bây giờ nhìn người nọ trả lời trên tạp chí, cô chỉ có thể ngốc nghếch, yên lặng rơi lệ trong biệt thự trống trải kia.
Chu Tổng biên trở lại ghế lô ngồi, đi tới chỗ Thiến Thiến nói cái gì đó, sau đó nói rõ với mọi người rồi rời đi. Thiến Thiến ngồi xuống bên cạnh Đồng Yên, thân mật kéo tay cô, giảm thấp âm thanh nói: “Yên Yên, lão Chu nói rằng một lát nữ có một vị khách quý thần bí sẽ đến đây. Cậu có muốn biết là ai không?”
Đồng Yên nhìn bộ dạng thần thần bí bí của cô mà không khỏi bật cười, cũng học tập bộ dáng đè thấp thanh âm nói: “Không muốn.”
Thiến Thiến bị nghẹn một chút, bất mãn quệt quệt mồm nhìn cô, hờn dỗ nói: “Thật là vô vị. Không muốn xong một lát nữa cũng đừng trách tớ không nói cho cậu biết nhé.”
Đồng Yên nhìn cô đụng đụng ly, cười cười rồi đẩy cô nói: “Tớ lên hát một bài đây. Mau đi chỗ khác đi.”
Thiến Thiến sửng sốt một chút, sau đó mím môi có chút thương tiếc nhìn Đồng Yên gật gật đầu.
Đồng Yên đứng ở trước màn hình lớn, Kaka cùng Lucy “cháy” cả đêm rồi cũng cảm thấy mệt mỏi, hai người kháo nhau yên lặng ngồi một chỗ.
Giai điệu quen thuộc, lời ca quen thuộc, Đồng Yên nắm chặt micro lặng lẽ hát. Trong đầu cô, từng cảnh, từng kỉ niệm dần dần hiện lên. Vui vẻ có, ngọt ngào có, hơn nữa còn có cả đau lòng cùng cô độc. Bài hát này cô đã nghe vô số lần, vô số lần đi hát nhìn thấy tên bài này không dám chọn, không dám hát, cô cũng không dám trực diện đối mặt với bi thương của chính mình.
Nếu không phải là chính Tiếu Diệc Trần trả lời, nếu không phải hôm nay có mọi người cùng nhau vui vẻ bên mình, nếu không phải hôm nay cô uống rất nhiều rượu, cô khẳng định là cô sẽ không có dũng khí đứng lên hát bài này. Trong lòng cô cực kỳ khát khao muốn được giải thoát, cực kỳ khát khao muốn quên đi và xóa bỏ khỏi trí óc đoạn trả lời phỏng vấn của người đã làm cô đau đến quặn lòng. Cô muốn bắt đầu một cuộc sớm hoàn toàn mới.
Bài hát kết thúc, cả ghế lô yên lặng như tờ. Vài giây đồng hồ sau vang lên một giọng nói trầm thấp mà thuần hậu: “Đồng Yên! Em thật sự không thể quên được sao?”
Đồng Yên ngẩn cả người, kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy một đôi mắt đau đớn mà u ám. Những cô gái vừa nãy vẫn còn ở trong phòng không biết rời đi từ lúc nào, chỉ còn lại một thân hình nhỏ bé đứng đó run run cầm micro, mặt đầy nước mắt và một nam nhân đang nghiêm túc đứng khoanh tay ở gần đó.
“Anh vào đây từ lúc nào vậy? Thiến Thiến và mọi người đâu cả rồi?” Đồng Yên lui về sau vài bước, nhìn anh có chút cảnh giác.
Đôi môi mỏng của Lăng Khiên nhếch nhếch lên, sắc mặt nhìn không được tốt và mơ hồ lộ ra tức giận, bước từng bước về phía trước, chế trụ cổ tay của cô, trực tiếp xoay người đem cô lôi về ghế lô.
“Anh buông tôi ra. Túi xách của tôi đâu rồi?” Đồng Yên đem hết toàn lực giãy dụa.
Lăng Khiên căn bản không thèm để ý tới, tiếp tục đi về phía cửa.
Đồng Yên hung hăng đạp vào bắp chân Lăng Khiên kêu gào: “Anh là tên khốn khiếp! Anh muốn làm cái gì? Buông tôi ra!”
Lăng Khiên bị cô đá nhăn mày một chút, mãnh liệt xoay người, nhìn cô với ánh mắt lạnh như băng mà sắc bén, cất tiếng: “Im miệng! Nếu không anh ở ngay chỗ này muốn em!”
Đồng Yên kinh ngạc nhìn anh trong mắt dần dần xuất hiện sự bối rối, một lát sau cúi đầu yếu ớt nói: “Trong túi xách của tôi còn có chìa khóa của nhà trọ.”
Nửa giờ sau, trong chiếc xe thể thao màu bạc của Lăng Khiên, Đồng Yên tay nắm chặt túi xách, vẻ mặt sợ hãi nhìn người đàn ông sắc mặt căng thẳng, tối tăm bên cạnh, mấy lần định mở miệng cuối cùng cũng không dám lên tiếng.
Xe chạy gần một canh giờ, cô mới run rẩy mở miệng: “Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?”
Lăng Khiên nghe giọng nói mềm mại của cô, trên mặt buông lỏng một chút, quay đầu nhìn cô một cái rồi mặt không đổi mở miệng: “Tìm một chỗ đem em nhốt lại!”
Đồng Yên không thể tin được nhìn anh, sau đó vẻ mặt dần dần trở nên lạnh lùng, quay đầu nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, một lát sau mới nhẹ nhàng mở miệng: “Tôi không phải là con mồi của anh. Anh không có cái quyền này đối với tôi.”
Xe đột ngột phanh gấp kèm theo tiếng thắng chói tai, dừng ở ngay con đường ngay trung tâm thành phố. Lăng Khiên quay đầu, hé mắt, trầm thấp mở miệng: “Vậy em muốn tôi như thế nào mới có cái quyền này? Chúng ta kết hôn sao? Em chỉ có thói quen làm tình nhân cho người ta thôi sao?”

Chương 6: Tiến triển mang tính đột phá

Xe đột ngột phanh gấp kèm theo tiếng thắng chói tai, dừng ở ngay con đường ngay trung tâm thành phố. Lăng Khiên quay đầu, hé mắt, trầm thấp mở miệng: “Vậy em muốn tôi như thế nào mới có cái quyền này? Chúng ta kết hôn sao? Em chỉ có thói quen làm tình nhân cho người ta thôi sao?”

“Ba” thanh thúy một tiếng, Đồng Yên mở cửa xe nhảy xuống, nắm chặt túi xách hướng phía trước đi tới.

Lăng Khiên vuốt mặt, đè khóe miệng, nhìn về thân ảnh xinh xắn đang chạy về phía trước bên ngoài kia, hai tay hung hăng đập mạnh vào tay lái, sau đó khởi động xe đi tiếp, xe giữ khoảng cách năm thước từ từ đi phía sau cô.

Đồng Yên rất quật cường, anh đã sớm lĩnh giáo rồi. Anh cho là trải qua nhiều năm như vậy, cô đã chấp nhận thực tế rồi, nào ngờ lại không nghĩ rằng, cô không chỉ không có bớt kiên cường đi, thậm chí so với lúc trước càng quật cường hơn chứ không có kém.

Cứ như vậy một cô gái kiên cường đi bộ từng bước từng bước từ ngoại ô đi trở về nhà suốt ba giờ đồng hồ, tuyệt nhiên không nhìn về sau một cái, không nghỉ lấy một lần. Cho đến khi cô ngồi vào trong xe taxi, Lăng Khiên mới dừng xe ở ven đường, nặng nề tựa lưng vào ghế ngồi, hai tay che lấy mặt, che lại vẻ mệt mỏi cùng cô đơn của mình.

Anh lại bị tính kiên cường của cô đánh bại một lần nữa.

Đồng Yên trở về nhà trọ, đổi dép đi trong nhà, mặc đồ ngủ vào, vào phòng vệ sinh nằm trong bồn tắm, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn chân thê thảm. Trong mắt cô đã tràn ngập nước. Đau! Cũng là chua xót và ủy khuất.

Câu nói kia của Lăng Khiên làm vết thương không có khép lại mà còn bị chà xát thêm bao nhiêu muối, đau đến mức cô không có khí lực để phản bác, cũng không biết phải phản bác như thế nào. Bởi vì anh không có nói sai. Bất kể từ đầu cô bị tổn thương như thế nào, là người thứ ba phá hoại hạnh phúc của nhà người ta, cô cũng chính là một tình nhân.

Dù có khó nghe đến mức nào, cô chẳng bao giờ nghĩ tới chính mình trong một năm đó hành dộng như một con người đáng bị phỉ nhổ, so sánh tình nhân với tình nhân càng làm cho người ta khó có thể chấp nhận, nhưng bản chất là giống nhau. Thì ra cô là một người phụ nữ hư hỏng như vậy. Thì ra cô không xứng nhận được sự chiếu cố của bất cứ người nào.

May là cô không có gây ra sai lầm lớn.

May là cô đã kịp thời tỉnh ngộ.

May là Tiếu Diệc Trần không giữ cô ở lại lúc đó.

Cô phải cảm tạ hắn có đại nghĩa rất rõ ràng.

Đồng Yên tâm buồn bực đi từ trong phòng tắm ra, vừa mới ngồi lên giường thì điện thoại di động vang lên, cô cắn cắn môi từ từ đi tới phòng khách. Nhìn thấy trên màn hình hiện tên người gọi, cô không chút suy nghĩ tắt điện thoại đi, ngay lập tức tiếng chuông cửa vang lên không ngừng, dồn dập mà có lực, hoàn toàn không có ý dừng lại.

Đồng Yên ý định mặc kệ người đó, cuối cùng lại chịu thua cái người vô cùng cố chấp kia, đi ra mở cửa.

“Anh tới đây làm gì?” Thanh âm của cô rất lạnh.

Lăng Khiên một tay chắn trên khung cửa, tay kia khoác lên trán, mím môi nhìn cô một cái rồi ánh mắt chuyển dịch xuống bên dưới, cuối cùng nhìn hai chân cô. Vẻ mặt anh có chút mệt mỏi, sau một lúc lâu mới khàn khàn mở miệng: “Đi thay quần áo đi, anh đưa em đi bệnh viện.”

Đồng Yên ngoảnh mặt sang một bên không nhìn anh nữa, nói: “Không cần đâu.”

Lăng Khiên xoa xoa thái dương: “Vậy là em muốn anh trực tiếp bế em đi sao?”

Đồng Yên trừng anh một cái rồi định đóng cửa, nhưng chân Lăng Khiên nhanh nhẹn chặn lại.

Anh lắc thân đi nhanh vào nhà, làm Đồng Yên bị đụng phải lui về phía sau, tay anh kịp thời ôm đỡ lấy cô, đưa mắt nhìn một vòng quanh nhà mặc kệ cô đang giãy dụa kịch liệt, một tay cầm lấy cái chìa khóa đặt bên trên tủ đựng giày, cởi áo khoác của mình ra mặc vào cho cô, sau đó đưa ngón tay trỏ ngăn miệng cô lại, dùng ánh mắt cảnh cáo cô im miệng. Cô hung hăng lườm anh một cái, đôi tay nhỏ bé buông anh ra, không thèm đẩy anh ra nữa.

“Bây giờ có thể đi được chưa?” Anh ôm cả người cô vào trong ngực mình, cau mày mở miệng.

Đồng Yên hừ lạnh một tiếng, tức giận ngoảnh mặt sang bên cạnh, không thèm nhìn anh nữa.

Lăng Khiên bất đắc dĩ cười cười, sau một khắc bế cô lên ngang người ôm đi ra ngoài xe. Cảm giác cô không an phận tiếp tục giãy dụa, anh giảm thấp anh thanh thì thầm nói bên tai cô: “Em đừng có mà lộn xộn. Trong cái tư thế này, đàn ông rất dễ có phản ứng, anh không muốn làm em bị thương.” [=))))). Nham hiểm kinh >”<]

May mà Đồng Yên không có ngốc nghếch nên dễ dàng hiểu được ý tứ của anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt đỏ lựng lên, nhưng cô lại không dám cử động nữa, chỉ có thể căm tức trừng mắt lườm anh, mong muốn rằng ánh mắt cô có thể giết chết anh ngay lập tức. Nhưng cô đâu có biết bộ dạng này của mình khả ái vô cùng, Lăng Khiên mê mẩn nhìn cô, cố gắng chịu đựng đưa ánh mắt chuyển khỏi khuôn mặt cô. Anh thấy rằng nếu giờ phút này mà cưỡng hiếp cô, bọn họ tối nay đừng nghĩ là đi đến bệnh viện nữa, bệnh của cô sẽ càng nghiêm trọng hơn. Suy nghĩ đến bệnh tình của cô như vậy, anh cố gắng đem dục vọng của mình đè xuống.

Trên đường đi, Lăng Khiên gọi điện thoại đến bệnh viện. Khi đến nơi, trước cửa đã một bác sỹ áo blouse trắng đứng đợi. Anh dừng xe, mở cửa khom lưng bế Đồng Yên xuống, giơ chân đóng cửa xe lại, bế cô trực tiếp đi về phía đại sảnh.

Người ở cửa vội vàng đi vào theo sau 2 người, bận trước bận sau kêu gọi: “Còn có một người đấy. Mang một xe lăn tới đây.”

Lăng Khiên liếc mắt nhìn xe lăn, vừa cúi đầu nhìn thấy khuôn mặt hồng hồng cùng với căm tức của Đồng Yên, nghiêng đầu cười cười, bất đắc dĩ mà sủng nịnh.

Lăng Khiên nhấc chân dài của mình lên đá xe lăn ra xa, nói với người bác sỹ kia: “Nữ nhân của ta không có tàn phế nên không cần đến cái này.”

Đồng Yên xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để mà chui xuống. Người đàn ông này quả thức bá đạo đến mức không thể nói lý, nhưng cô nghĩ đến anh nói tới “cái phản ứng kia” nên suốt cả đường cô rất biết điều, không hề lộn xộn hay giãy dụa gì đến tận lúc được Lăng Khiên đặt cô xuống ghế ngồi để bác sỹ băng bó vết thương. Sau khi băng bó xong, bởi vì có mấy chỗ ở chân cô rất nghiêm trọng, bác sỹ đã đề nghị mua cô một lọ thuốc nước tiêu viêm để phòng ngừa bệnh nghiêm trọng hơn.

Lăng Khiên lại ôm cô đến phòng bệnh VIP, đặt cô nằm trên giường, chờ y tá châm xong kim chuyền dịch đi ra ngoài mới buông cô ra.

“Em ngoan ngoãn mà ngủ đi, đừng động đậy gì. Anh nghỉ ngơi một lát.” Giọng anh khô khốc khàn khàn, nói xong cũng đi tới ghế salon bên cạnh nằm xuống, một tay gác lên trán, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Đồng Yên quay đầu nhìn anh, mới chú ý tới sắc mặt của anh rất không tốt, sắc mặt rất tái. Thấy anh từ từ nhíu mày, cô do dự một chút rồi mới cúi đầu mở miệng hỏi: “Anh bị làm sao vậy?”

“Không sao cả. Em cũng nghỉ một lát đi, bao giờ đỡ hơn anh sẽ gọi em.” Anh cũng không mở mắt, có chút vô lực nói.

Đồng Yên lại từ từ nằm lại xuống giường, đưa lưng về phía anh.

Mấy phút đồng hồ sau, cô nghe được người trên ghế salon gọi mình một tiếng.

“Ừm.”

“Anh xin lỗi vì chuyện tối nay.”

Đồng Yên chôn mặt xuống gối không nói gì.

“Anh thật sự không có cái ý kia. Xin lỗi em.”

Đồng Yên cảm thấy mũi cay cay, cúi đầu đáp một tiếng.

“Mà sao em lại có thể bướng bỉnh như vậy chứ. Chân thì ngắn như vậy mà đi bộ rất nhanh. Anh thật thua em.” Giọng anh lộ ra ý cười.

Cô quay đầu bất mãn lườm anh một cái, phát hiện anh vẫn đang nhắm mắt, lầm bầm: “Anh mới là chân ngắn. Tôi trước kia đã từng vô địch cuộc thi đi bộ nhanh một trăm mét đó.”

Trên ghế salon truyền đến mấy tiếng cười khẽ, sau đó phòng trở về trạng thái yên tĩnh. Ánh trăng trong trẻo mà lạnh lòng xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, đổ một chút ánh sáng trên mặt đất, lấp loáng mấy cái cũng không lộ ra được vẻ vắng lặng, ngược lại còn tăng thêm một chút hơi thở duy mỹ cùng lãng mạn.

Lăng Khiên từ từ mở mắt, hai tròng mắt đen nhánh thâm thúy mở ra từ từ tiếp nhận ánh sáng, đáy mắt chợt lóe lên chút đau đớn nhàn nhạt, sau đó lại bình tĩnh như thường, trên khuôn mặt tái nhợt lộ vẻ mệt mỏi nhưng khóe miệng lại nhếch lên một độ cong nhỏ, trong mắt anh hiện ra thân hình nho nhỏ của ai kia, vẻ mặt anh không còn sự nguội lạnh mà là sự nhu hòa cùng sủng nịnh. Anh cứ nằm trên ghế dài, không làm gì cảm chỉ lẳng lặng nhìn ngắm cô. Chỉ như thế thôi lòng anh cũng cảm thấy rất ấm áp, rất thoải mái.
Đồng Yên trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh cảm giác được có người nhấc thân mình lên, mở mắt ra thì thấy Lăng Khiên đang khom lưng bế cô lên. Cô định giãy ra khỏi vòng tay anh thì nghe thấy giọng nói khàn khàn, mệt mỏi của anh vang lên bên tai: “Em ngoan ngoãn một chút, chớ lộn xộn.”
Đồng Yên dù mở mắt, nhưng suy nghĩ vẫn còn trong trạng thái hỗn độn, nghe được giọng anh có vẻ hơi nghiêm nghị, trong đôi mắt to đang mê man đột nhiên lóe lên tia sáng, rồi sau đó cô thật biết điều gật đầu, tiếp tục nhắm mắt lại một lần nữa.
Lăng Khiên cũng không nghĩ tới trong thoáng chốc cô lại trở nên nghe lời như vậy, nhìn lại thì thấy cô lại tiếp tục ngủ, trên khuôn mặt tái nhợt lại hiện ra nụ cười ôn hòa mà toan tính. Thật giống như một sủng vật ngoan ngoãn mà biết điều nha ~~!
Trở lại nhà trọ, anh ôm cô tới phòng ngủ, cởi bỏ áo khoác giúp cô, nhìn vào chỗ da thịt trắng ngần lộ ra ở cổ áo rộng rãi một lúc lâu, sau đó quay đầu sang chỗ khác đắp kín chăn cho cô. Anh rót một chén nước đặt ở đầu giường rồi rồi ngã mình xuống ghế salon trong phòng khách, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhất.
Trì hoãn trong chốc lát, anh trở lại phòng ngủ kiểm tra một chút, bảo đảm ằng cô ngủ rất yên ổn mới từ từ lui ra, rồi rời đi.
Lúc anh về đến nhà mình đã là ba giờ chiều. Thân thể mệt mỏi cùng với cái dạ dày giày xéo làm cho anh đến cả tắm cũng không có khí lực, vào đến phòng ngủ là nằm lỳ thẳng tắo ở trên giường. Mệt chết đi được, anh mệt đến mức mí mắt cũng không mở ra được. Nhưng bởi thân thể ở nơi nào đó đâu đớn không cách nào ngủ được, chỉ có thể nhắm hai mắt lại, trước mắt lại hiện lên bóng dáng đi bộ quật cường kia, nghĩ đến cái kia làm giận vật nhỏ, khóe miệng anh không tự chủ được mà nhếch lên. Một lúc sau khi đã chìm vào giấc ngủ say rồi mà nụ cười của anh vẫn không thay đổi.
Một ngày sau, Đồng Yên cảm giác mình đã ngủ một thời gian dài rồi, mở mắt ra. Ngoài cửa sổ mặt trời tỏa ra ánh nắng chói chang, sáng loáng, cô không nhìn đồng hồ cũng biết chắc bây giờ đã là buổi trưa rồi. Ngồi dậy thất trên đầu tủ có cốc nước, cô khôg chút do dự cầm lên uống hơn nửa cốc. Cô định đứng dậy mới cảm giác dưới chân truyền lên một trận đau đớn, vén chắn nhìn xuống mới thấy hai chân mình bị băng giống như bánh chưng. Cô bất đắc dĩ gãi gãi đầu.
Cô cầm lấy điện thoại ở dưới gối, mở máy ra thì nhận được điện thoại của Chu Tổng biên.
“Alo. Đồng Yên à? Chân của cô bị thương như thế nào vậy? Mấy ngày qua nghỉ ngơi ở nhà có tốt không? Chuyện ở công ty cô không cần lo lắng. Lăng Tổng vừa mới rời đi. Cô bị thương, chỉ cần bảo Thiến Thiến trực tiếp nói với tôi là được rồi, làm sao lại để Lăng Tổng tự mình tới công ty vậy được.”
Đồng Yên vẻ mặt vô cùng khốn hoặc, gãi gãi đầu. Lăng Khiên đặc biệt đi tới công ti cô giúp cô xin phép nghỉ việc. Anh ta có phải quá nhàn rỗi hay không?
Cúp điện thoại, cô bắt đầu kiểm tra tin nhắn. Các tin nhắn phần lớn là của Thiến Thiến.
“Cậu làm sao lại không đi làm? Tối qua có chuyện gì à?”
“Cậu sau lại tắt điện thoại vậy hả? Yên Yên, đọc xong tin nhắn lập tức gọi điện lại cho tớ.”
“Tớ vừa gọi điện thoại cho Lăng Khiên. Anh ta nói chân cậu bị thương. Chuyện gì đã xảy ra vậy hả? Sau khi tỉnh dậy nhớ phải gọi điện thoại cho tớ ngay lập tức,”
“Lăng Khiên vừa mới đến công ty chúng ta, trực tiếp đi tìm lão Chu. Anh ta muốn làm gì nhỉ?”
Tin nhắn cuối cùng là của Lăng Khiên: “Sau khi ngủ dậy nhớ phải gọi điện cho anh.”
Đồng Yên gọi điện thoại cho Thiến Thiến, nói với cô rằng mình không có chuyện gì, chẳng qua là không cẩn thận mà bị ngã. Mấy ngày vừa rồi chẳng có gì làm, Thiến Thiến nói buổi tối sẽ tới nhà cô chơi. Đồng Yên suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Đồng Yên cũng không gọi điện cho Lăng Khiên, cẩn thận dép vào, từ từ từng chút đi tới phòng tắm, đánh răng rửa mặt xong rồi trở lại phòng khách, ngồi xuống ghế salon. Cô vừa mới lật lật mấy trang tạp chí bán điện thoại thì nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa vang lên. Cô sửng sốt cực kỳ, rồi đưa mắt nhìn về phía cửa chính, cô nhìn thấy một người đàn ông vẻ mặt thản nhiên tự nhược tay giơ túi thức ăn đi vào trong nhà. Mặt cô nhăn lại như tờ giấy, bất mãn cất giọng hỏi: “Sao anh lại cầm chìa khóa nhà tôi?”
Lăng Khiên nhìn vẻ mặt sửng sốt của cô một chút, sau đó lại nhíu mày, hỏi ngược lại cô: “Ai cho phép em xuống giường? Với cả anh đã dặn tỉnh dậy phải gọi điện cho anh rồi mà.”
Đồng Yên bĩu môi: “Tại sao phải gọi điện cho anh? Để anh cầm thí ôm tới ôm đi sao?”
Lăng Khiên cưới khẽ, không thèm chấp nhặt với cô, mở hộp cơm ra, đưa cho cô đôi đũa, nói: “Em mau ăn đi. Sau đi ăn xong sẽ tới bệnh viện kiểm tra và bôi lại thuốc.”
Đồng Yên do dự, trong chốc lát nhận thấy chiếc đũa, từ từ ăn: “Bác sĩ không phải nói rằng cũng có thể mấy hôm bôi thuốc một lần sao?”
Anh ngồi xuống ở bên cạnh cô, dựa vào ghế, vẻ mặt ôn nhu nhìn tóc cô, nói thật nhỏ: “Mỗi ngày đổi sẽ tốt hơn.”
Cô đáp “ừ” một tiếng sau đó yên lặng ăn cơm.
Anh nhìn bộ dáng cô như vậy, cười nhẹ nhàng, nhúc nhích một chút giơ tay về phía trước, đặt lên đầu cô xoa xoa nói: “Đồng Yên, sống cùng anh đi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+