Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 07- 08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7: Trải qua đủ loại

Đồng Yên lúc đó đang uống nước, đột nhiên bị sặc, phun hết cơm ra ngoài, ho sặc sụa.
Lăng Khiên trên mặt hiện lên tia bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, cũng không nói chuyện, kiên nhẫn lẳng lặng chờ cô dừng ho.
Mấy phút đồng hồ sau, Đồng Yên ngừng ho, quay đầu vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh: “Anh vừa mới nói cái gì?”
Lăng Khiên buông tay: “Sống với anh, để anh chăm sóc cho em.”
“Tại sao?” Đồng Yên trên mặt ngoài không giải thích được còn có chút mờ mịt.
Lăng Khiên nhìn cô, bởi vì ho kịch liệt mà mặt cô vẫn còn chút hồng hồng, trong chốc lát cúi đầu trầm tư: “Bởi vì anh hại em bị thương, cho nên anh phải chịu trách nhiệm với em.”
Cô trợn to hai mắt không thể tin được nhìn anh. Xác nhận rằng không phải anh nói đùa, cô mới ngượng ngùng cười cười: “Không cần đâu. Anh không cần phải chịu trách nhiệm gì hết.”
Anh cúi đầu, lặng lặng nhìn vào mắt cô.
Cặp mắt to đẹp của cô đã khôi phục nét trong suốt, sáng ngời, trong đó có một loại cảm giác giống như con vật nhỏ đang chấn kinh cùng với bối rối.
Trong lòng anh lướt qua tia đau đớn, quay đầu qua một bên nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm tư mở miệng: “Đồng Yên! Đây là em nợ anh.”
Cô luống cuống nhìn anh, hai tay nắm chặt lại, thân thể nhỏ trong nháy mắt căng thắng, qua một lúc lâu cô mới yếu ớt mở miệng: “Đã qua nhiều năm như vậy mà anh vẫn còn hận tôi sao?”
Anh đứng dậy, đi ra ngoài sân thượng, tựa vào khung cửa. Anh cúi đầu móc ra một cái hộp, lấy một điếu xì gà đưa lên môi, bật lửa đốt rồi hít sâu hai cái, rồi mới đưa mắt nhìn cô. Mâu quang anh u ám không tia gợn sóng, sâu tới nỗi không thấy đáy.
“Bốn năm trước cha em chủ động tìm tới nhà tôi, nói rằng em tự nguyện gả chotôi để đổi lấy sự bình yên của cả nhà mình. Nhưng em cũng chính ở buổi đính hôn đó cắt cổ tay tự tử và nói cho tôi biết hết sự thật. Xin hỏi tôi đã làm gì sai mà người nhà em xoay quanh bỡn cợt. Việc đó là vết nhơ của cả đời tôi. Em cảm thấy anh không nên hận em sao?” Giọng anh rất thấp, giống như là sợ người ta nghe thấy vậy.
Trong mắt cô dần dần hiện lên bi thương cùng hốilooix. Hai tay cô ôm lấy đầu gối, chôn chặt lấy mặt, cả người cô yên lặng ngồi như vậy lộ ra vẻ dị thường khốn khổ.
Anh nhìn cô, trong mắt lại hiện lên tia không đành lòng. Anh chẳng bao giờ nghĩ rằng có một ngày anh lại dùng bộ dạng lừa ta gạt người trên thương trường của mình áp dụng trên người cô. Nhưng điều anh nói là sự thật, nhưng cũng không hoàn toàn là sự thật.
Trước đây rất lâu rồi, anh tới nhà cô cùng cha cô gặp mặt trao đổi công việc, chỉ nhìn qua thấy cô. Khi đó công ty anh vừa mới hoạt động, người nhà anh vô cùng không đồng tình việc anh từ bỏ con đường làm quan của cha mình để trở thành một người kinh doanh. Nguyên nhân là anh cảm thấy chán ngán cái bộ dạng dịnh nọt trên quan trường kia, anh cũng không dùng một đồng tiền của nhà mình, cũng không nhờ ai trong gia định hỗ trợ, một mình tay trắng dựng nghiệp. Anh bắt đầu làm từ các sản phẩm điện tử, rồi từng bước xây dựng cơ nghiệp. Hồi đó thực sự rất cực khổ. Anh cả ngày bôn ba trong thị trường điện tử, không ngừng đẩy mạnh tiêu thụ của công ty, không ngừng nói tốt, không ngừng xã giao, mỗi ngày trở lại nhà trọ mệt mỏi đến nỗi không có khí lực mà uống nước.
Lần đầu tiên nhìn thấy Đồng Yên là ngày anh mới cùng vài khách hàng từ hộp đêm đi ra ngoài. Buổi tối đó anh uống rất nhiều rượu, vừa lên xe đã cảm thấy buồn nôn và say sẩm cả người. Mới đi được một đoạn đã phải dừng xe lại ven đường, dạ dày từng trận đau đớn, anh vội vàng mở xe chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo, tay bám vào 1 thân cây để đứng cho vững, thân thể mềm nhũn, sức lực cũng không còn, ngồi bệt xuống ven đường.
Anh nhìn thấy máu đỏ trên mặt đất mà giật mình, rồi anh cười, cười đến khổ sở. Hai mươi lăm tuổi, lần đầu tiên anh không còn kiên cường được nữa, trong lúc đó anh cảm thấy mình mệt mỏi vô cùng, không thể gượng dậy được nữa.
Sau khi nôn xong, anh mệt đến nỗi không cầm nổi chai nước, ngơ ngác ngồi ở bên đường, hai tay ôm lấy chân, vành mắt đỏ quạch.
Những người đi đường đi tới đi lui, đi qua anh nhưng không có một người nào dừng chân để giúp đỡ anh, đến một câu hỏi cũng không có, họ chỉ coi anh là một con ma rượu.
Sau đó Đồng Yên xuất hiện, cô đầu tiên ngổi xổm xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng kéo tay anh, nhìn anh không có phản ứng, rồi cúi đầu gọi anh một tiếng.
“Tiên sinh, anh không thoải mái ở đâu sao?”
Lúc ấy anh đã đau đến mức mọi thứ trước mắt biến thành màu đeb, nhưng vẫn rõ ràng nghe thấy giọng nói quan tâm của cô, cô đã không coi anh là một con ma rượu, cô như vậy là bởi vì biết anh trong người khó chịu nên mới run lên như vậy.
Anh ngẩng đầu lên, đầu đầy mồ hôi, nhìn sang bên cô, tiếp theo liền giật mình.
Anh cảm giác mình nhất định là đau quá nên mới sinh ra ảo giác, lại thấy được một thiên sứ. Cô nhất định là không bị vướng chút bụi trần nào của thế tục, nếu không làm sao cô lại có ánh mắt linh động mà trong trẻo, trong suốt tới nỗi người ta có thể trực tiếp nhìn thấy được tâm hồn cô – một tâm hồn thuần khiết, thiện lương, tốt đẹp.
Thần xui quỉ khiến thế nào anh lại gật đầu với cô, còn nói rất thành thật: “Tôi đang đau dạ dày. Rất đau.”
Sau đó, anh được tiểu cô nương thấp hơn mình một cái đầu đỡ anh ra xe mình, rồi cô lái xe đưa anh đến bệnh viện, treo khám gấp.
Anh bị đau dạ dày cấp tính ra máu, cần lập tức xử lý. Anh ngồi trên ghé dài ở hành lang, nghe được giọng nói thanh thúy mà kiên định của cô: “Bác sĩ lập tức cấp cứu cho anh ấy, tôi đi làm thủ tục nhập viện.”
Sau đó anh hôn mê. Đến khi tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên giường, trước mắt là khuôn mặt tràn đầy lo lắng của cha mẹ mình. Anh vội vàng tìm kiếm trong phòng, mong rằng có thể thấy được hình dáng nhỏ bé mà xinh đẹp kia.
Cha mẹ anh nói với anh rằng cô gái nhỏ kia đã dùng điện thoại của anh gọi cho họ. Thời điểm bọn họ đến phòng bệnh, trong phòng chỉ còn lại anh đang nằm hôn mê trên giường, và một cô ý ta đang trông bệnh nhân, ba nghìn đồng nằm viện cùng tiền trông bệnh đều là cô trả, nhưng cô lại không thể lại bất kì phương tiện liên lạc nào, giống như là cô chưa từng xuất hiện, biến mất sạch sẽ.
Một thời gian sau khi xuất viện, anh gặp lại cô đang đứng yên một chỗ thật lâu ở bên đường. Anh quan sát một vòng phát hiện nơi này là cách cửa bắc của trường đại học G không tới trăm mét, cho nên anh kết luận cô dang là sinh viên trường đại học G. Một đoạn thời gian rất dài sau, mỗi ngày đi xã giao anh đều lái xe qua cửa bắc của đại học G, nhưng chưa một lần nào gặp lại cô.
Cho đến một ngày, anh hỏi cha cô rằng: “Cô ấy đã có bạn trai rồi sao?”
Cha cô trả lời rất kiên định: “Không có.”
Anh đã cười, cười rất vui vẻ, giống như là mỗi tình đầu của một cậu bé mới lớn, anh nói: “Hai tuần sau tổ chức lễ đính hôn.”
Sau đó cha cô cúi đầu rời đi.
Anh xoay người nói với cha mình: “Cha à, nếu như tương lai con có kết hôn, vợ con chỉ có thể là cô bé này. Cha cô ấy cũng chính là cha con. Nếu cha có ý định giúp ông ấy một chút đi, nhưng nếu không muốn con cũng tự có biện pháp để giúp.”
Cha anh nhìn thẳng anh một hổi lâu, bất đắc dĩ thở dài một hơi, mới nhje nhàng gật đầu.
Cho nên không có ai biết rằng trong hội trường ngày đính hôn của mình, anh nhìn thấy một công chúa mặc váy thiên sứ màu trắng, trong lòng anh đã cao hứng hết biết. Dĩ nhiên cũng không có ai biết rằng, khi thấy cô đối mặt với một người đàn ông khác đến nỗi thất hồn lạc phách, trong lòng anh rất đau. Nhưng anh không hề hối hận, sẽ không để ý, anh nguyện ý chờ, chờ đợi cô từ từ quên đi người đàn ông kia, chờ đợi cô yêu anh.
Nhưng anh thế nào cũng không nghĩ tới là cô đã dùng cách thức tự sát để buộc anh buông tay. Khi thấy cô nằm trong vũng máu, anh cảm tượng như máu của mình cũng đã từ từ chảy ra ngoài hết, và từ sâu trong đày lòng anh dâng lên một sử hoảng loạng làm cho anh lạnh đến phút run.
Do đó lúc cô hôn mê, anh tuyên bố hủy bỏ hôn ước, đồng thời hứa rằng ba cô sẽ không có việc gì, song cha mẹ anh nuốt không trôi nỗi uất hận này, ba anh đã cách chức ba cô, tịch thu tất cả tài sản của gia đình.
Không lâu sau khi cô thanh tỉnh lại, anh đã đi tìm cha cô, cho ông ấy một khoản tiền rất lớn, yêu cầu họ đưa cô ra nước ngoài giải sầu, số tiền còn dư lại đầy đủ cho cha mẹ cô dưỡng lão.
Cô rời nước mấy năm trước, anh cũng không có ý định chờ cô, anh cũng có kết giao bạn gái, tuy nhiên không mối tình nào duy trì được mấy tháng. Một năm trước, anh được biết rằng cô đã về nước, trong nháy mắt đáy lòng nảy lên niềm vui, lúc đó anh mới thấy rõ được lòng mình.
Hóa ra là anh đã yêu cô bé thiên sứ có đôi mắt trong trẻo kia, đã yêu đến mức sâu sắc, ăn sâu vào máu thịt của anh.
Nhưng anh lại cũng không nghĩ tới rằng, cô lại lựa chọn làm tình nhân của một người đàn ông ở nơi khác. Cô không có về nhà, cũng không có tìm việc làm, cứ như vậy an an tĩnh tĩnh cho người ta bao nuôi.
Trong một khắc anh đã không biết phải hình dung tâm tình của mình như thế nào: tức giận, oán hận, hối hận,… tất cả đủ loại hỗn trộn trong anh cơ hồ đến mức làm anh nổi điên. Rất nhiều lần anh lái xe đến biệt thự của bọn họ, dừng xe bên ngoài, nhìn lên phòng ngủ của cô, có hôm nhìn cả đêm.
Việc anh biết Tử Yên Nhi thực sự chỉ là do tình cờ. Chẳng qua là trong lúc tình cờ anh nghe thấy cô bé được bạn bè gọi là “Yên Nhi”. Anh trở về, lại thấy cô gái đó có đôi mắt to, tương tự cô, cho nên anh lần này dùng Yên Nhi này thay thế cho Yên nhi kia để chữa vết thương lòng cho mình.
Lăng Khiên ở ngoài sân thượng chìm đắm vào sâu trong kí ức của mình, trong khi trong phòng Đồng Yên là ngây dại ra, nhìn thẳng về phía trước, không có bất kì động tĩnh gì, đôi mắt cô tràn đầy ưu thương.
Theo một tiếng thở dài, Lăng Khiên vứt tàn thuốc đi, đi tới ngồi bên cạnh cô, do dự một chút đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, cảm nhận được người cô run run, mới mở miệng nói: “Đừng sợ, ngoan ngoãn một chút ở bên cạnh anh, ta sẽ không bao giờ để em chịu bất kì tổn thương nào nữa.”
Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, trong mắt chớp động lên lệ quang: “Tại sao anh lại muốn như vậy? Tại sao nhất định phải ép tôi? Tôi không yêu anh, thật sự không thể sống cùng một chỗ với anh được.”
Anh đột nhiên nắm chặt lấy tay cô, quay đầu nhìn nhàng thở ra một hơi, sau đó mới buông cô ra, tựa người vào ghế sopha nhàn nhạt nhìn cô: “Đồng Yên. Anh biết em điên rồi, đủ bường bỉnh. Nhưng nếu ban đầu anh không giúp cha em được bình yên, bây giờ có lẽ cha em đang ngồi trong tù rồi. Em có thể không để ý đến sinh tử của mình, nhưng cũng có thể không để ý đến bọn họ sao?”
Thân thể Đồng Yên hung hăng run lên một cái, từ từ cúi đầu, hai tay ôm lấy chan càng dùng sức hơn, thân thể gầy yếu không ngừng lay động.
Một lúc lâu sau, cô từ từ ngẩng mặt lên, sự bối rối và yếu ớt trong mắt đã hoàn toàn biến mất, nhìn anh mặt không chút thay đổi hỏi: “Anh muốn cái gì? Thân thể tôi? Người của tôi? Muốn bao nhiều lâu? Một tháng hay hai tháng, hay là đến khi nào anh chán mới buông tha cho tôi?”
Anh nặng nề nhắm mắt lại, cắn chặt hai hàm răng, sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm lấy trán, cố gắng kiềm chế tức giận, cố gắng tĩnh tâm lại. Thật lâu anh mới mở mắt ra, nhìn về phía cô ánh mắt có u buồn nhàn mạt, trầm thấp miệng: “Đi thôi. Anh đưa em tới bệnh viện.”
Đồng Yên kéo tay anh, kiện định nhìn anh nói: “Cho tôi một kì hạn đi.”
Lăng Khiên vẻ mặt đạm mạc nhìn cô, đáy mắt hiện lên ngọn lửa tức giận, nheo nheo mí mắt, từ từ mở miệng: “Đến khi anh tìm được một con mồi mới thì thôi.”
Đến khi em quên được Tiếu Diệc Trần, đến khi anh không còn yêu em nữa thì thôi. Nhưng câu này anh lại không dám nói, bởi vì anh không muốn cô biết rằng anh yêu cô. Như vậy chỉ làm cho cô ngu dốt, luôn tìm cách thoát khỏi anh mà thôi.

Chương 8: Hợp đồng bạn gái

Lăng Khiên vẻ mặt đạm mạc nhìn cô, đáy mắt hiện lên ngọn lửa tức giận, nheo nheo mí mắt, từ từ mở miệng: “Đến khi anh tìm được một con mồi mới thì thôi.”
Đến khi em quên được Tiếu Diệc Trần, đến khi anh không còn yêu em nữa thì thôi. Nhưng câu này anh lại không dám nói, bởi vì anh không muốn cô biết rằng anh yêu cô. Như vậy chỉ làm cho cô ngu dốt, luôn tìm cách thoát khỏi anh mà thôi.

Đồng Yên nhìn anh, ánh mắt ảm đạm, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu. Một lát sau mở miệng lần nữa: “Lăng Khiên. Anh làm như vậy chỉ vì trả thù tôi hồi đó vũ nhục anh đúng không?”

Lăng Khiên quay đầu nhìn cô, ánh mắt thâm thúy gợn sóng sợ hãi: “Nếu không phải?”

Đồng Yên thoải mái cười yếu ớt, lắc đầu: “Không có? Như vậy là tốt rồi.”

Lăng Khiên quay đầu đi, nhìn thoáng qua cửa sổ, buông thõng mí mắt, từ từ khom lưng xuống nhẹ nhàng bế cô lên, đi qua tủ giày mới khàn khàn mở miệng: “Em cất chìa khóa nhà đi.”

Đồng Yên ngoan ngoãn giật đầu cất chìa khóa vào trong túi áo.

“Ôm lấy cô anh.” Trước lúc vào thang máy, mặt anh không chút thay đổi nói.

Đồng Yên cúi đầu đấu tranh trong chốc láy, nhẹ nhàng vòng tay lên ôm lấy cổ anh, không có thấy ánh mắt của anh trên đỉnh đầu cô nhu hòa đi rất nhiều.

Đến bệnh viện, Lăng Khiên đem cô đến phòng làm việc của bác sỹ rồi đi ra ngoài. Bác sỹ giúp cô bôi thuốc, thay băng gạt đổi thành hai lớp băng mỏng, điểm mũi chân miễn cưỡng có thể đi được.

Nhưng mà lúc đi ra cửa cô không có đi giày mà ~_________~.

Cô ngại ngùng nhìn bác sỹ ở đối diện, cười cười, nói thật nhỏ: “Bạn tôi anh ấy có chút việc bận, tôi có thể ở chỗ này cho anh ấy một lát được không?”

Bác sỹ là một người trung niên đã hơn bốn mươi tuổi, tốt bụng hướng cô cười cười, sau đó đứng lên nói: “Đúng lúc tôi vừa muốn đi kiểm tra bệnh nhân. Cô ngồi nghỉ ở đây nhé.”

Đồng Yên ngoan ngoãn một chút gật đầu.

Sau khi bác sỹ rời đi, cô ngồi ở trên ghế đung đưa hai chân, suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại của mình ra bắt đầu chơi trò chơi, ước chừng đợi được một lát lâu rồi mới nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn thấy người vừa tiến vào, cái miệng nhỏ nhắn không tự chủ vếch lên.

Lăng Khiên giơ lên cái túi trên tay, sắc mặt có chút tái nhợt, cũng không có lập tức ôm lấy cô, mà anh lại ngồi ở ghế đối diện với cô, hai tay khoác lên trên đùi, khom người cúi đầu thở nhẹ.

Đồng Yên cảm nhận thấy anh khác thường mở miệng hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Anh lắc đầu: “Không có chuyện gì cả. Anh nghỉ một chút rồi đưa em về nhà.”

“Không thoải mái ở đâu sao?”

“Ừ.” Thanh âm của anh rất lạnh, hiển nhiên là anh đang không muốn nói chuyện.

Cô cũng không dám mở miệng hỏi anh nữa, cất điện thoại vào trong túi, yên tĩnh ngồi chờ anh.

Mấy phút đồng hồ sao, Lăng Khiên ngẩng đầu nhìn câu một cái, rồi cười cười yếu ớt: “Mới vừa rồi thái độ không tốt, xin lỗi em.”

Đồng Yên sửng sốt, vội vàng lắc đầu: “Không đâu. Sắc mặt của anh không hề tốt, sao không bảo bác sỹ khám cho?”

Lăng Khiên đứng lên, đưa cho cô túi thuốc: “Cầm cho anh.”, sau đó cúi người bế cô dậy.

Đồng Yên cầm lấy cái túi, mở ra nhìn một chút, kinh ngạc ngửa đầu hỏi: “Anh bị đau dạ dày sao?”

Lăng Khiên trong mắt hiện lên tia đau đớn. Cô đối với việc đã cứu anh không có một chút ấn tượng nào sao? Vẻ mặt anh tối tăm gật đầu, không có nhìn cô, đi thẳng ra khỏi bệnh viện.

Đồng Yên cũng không biết mình đã nói sai cái gì, nhìn vẻ mặt khó chịu, lên xe một cái là nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề mở miệng nói chuyện.

Suốt cả đường về nhà anh cũng không hề nói gì.

Trở lại nhà trọ, Lăng Khiên đem thẳng cô đến phòng ngủ, đặt dép của cô ở bên cạnh giường, sau đó hai tay bám vào tường đứng cho vững, không hề rời đi, cũng không hề nói gì. Anh chỉ nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Đồng Yên tựa đầu vào giường, ôm lấy gối, bị anh nhìn vậy không biết phải làm sao, cuối cùng nổi lên dũng khí mở miệng nói: “Chuyện kia… Tôi với anh ở chung một chỗ về sau có thể tiếp tục công việc bây giờ không?”

Lăng Khiên sững sờ, nhìn về phía cô ánh mắt càng thêm tối tăm.

Đồng Yên trong lòng run rẩy, kiên trì mở miệng: “Tôi rất thích công việc mình đang làm bây giờ, rất thích những người đồng nghiệp này. Tôi muốn làm chung một chỗ với họ.”

Cô cẩn thận mở miệng, làm cho lòng Lăng Khiên càng đau hơn. Anh hít một hơi thật sau mới đáp: “Đồng Yên! Ở cùng một chỗ với anh tức là làm bạn gái của anh, em có thể có cuộc sống của mình, công việc của mình, bạn bè của mình/ Anh không cần em từ bỏ cái gì, chỉ cần đến lúc anh cần em là em ở bên cạnh anh là được. Có hiểu không?”

Cô nửa hiểu nửa không nhìn anh, một lát sau mới nhẹ nhàng gật gật đầu, nhưng vẻ mặt lại tràn đầy khốn hoặc: “Lúc nào thì anh cần tôi? Một tuần lễ hay mấy ngày?” [Vi: bó tay toàn tập :-<. Khổ thân anh quá Khiên ca TTTT_________TTTT].

Lăng Khiên nhắm mắt lại, nhìn ra bên ngoài của sổ. Anh nhận thấy rằng sớm muộn gì anh cũng bị người phụ nữ ngu dốt này làm cho tức chết. Trì hoãn một lúc lâu tâm tình anh mới bình phục, quay đầu nhìn lại cô, mệt mỏi mở miệng: “Nam nữ trong lúc chung đụng cũng tính toán như vậy sao? Thời điểm em ban đầu cùng Tiếu Diệc Trần nói yêu thương, cũng là ước định một tuần thấy vài lần sao?”

Đồng Yên nghe thấy ba chữ “Tiếu Diệc Trần”, thần sắc trong nháy mắt trở nên ảm đạm, từ từ cúi đầu, thanh âm phản bác cực thấp: “Hai chuyện này không giống nhau. Chúng ta cũng không phải nói yếu thương thật.” [Vi: Ối giời ơi, ngất đâu =_________=).

Cô vừa nói xong, Lăng Khiên xoay người, bỏ đi thẳng ra ngoài cửa.

Đồng Yên sửng sốt, sau đó nghĩ đến cái gì lại gọi anh một tiếng.

Lăng Khiên dừng bước, nhưng không hề quay đầu.

Đồng Yên trong tay đưa ra túi thuốc của anh, nói nhỏ: “Còn túi thuốc của anh.” [=))].

Lăng Khiên hung hăng đập một cái vào khung cửa, sau đó không có dừng lại một chút nào tiêu sái ra khỏi phòng ngủ, “thình thịch” một tiếng, Đồng Yên cảm giác như tâm mình cũng kêu hai cái, cắn cắn môi suy nghĩ một chút, hoàn toàn không hiểu sao anh lại tức giận như vậy chứ. (Vi: hức hức. Uất ức thần chương T_________T).

Vì có tới công ty sớm một chút, cô đến trưa trừ hai lần đi vệ sinh còn lại rất biết điều ngồi trên giường đọc sách. Lúc hơn sáu giờ, cô nghe thấy âm thanh mở cửa vang lên, nhíu mày, trong lòng cô có chút không thoải mái, nhìn lên thấy người vừa xuất hiện ở cửa, sửng sốt một chút cao hứng mở miệng: “Thiến Thiến! Là cậu sao?”

Thiến Thiến cười hì hì đi tới giường ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn một chút hai chân đau của cô hỏi han: “Làm sao lại không cẩn thận như vậy chứ. Bây giờ cậu còn đau không?”

Đồng Yên lôi kéo tay cô lắc đầu, cảm thấy rất cảm động. Bạn bè của cô vốn là không nhiều lắm, bạn bè giống như Thiến Thiến lại càng hiếm.

“Cậu tại sao lại có chìa khóa nhà tớ?”

“Tớ vừa mới đến thì gặp được Lăng Khiên. Anh ấy đưa cho tớ. Nói đi! Các cậu phát triển thêm được một bước rồi phải không? Còn đem chìa khóa nhà mình đưa cho người ta nữa.”

Đồng Yên cau mày nói: “Chính là anh ấy tự tiện lấy đi. Bá đạo không thể nói lý.”

Thiến Thiến nhìn ánh mắt của cô trong một khắc ảm đạm, cũng không hỏi tiếp nữa, cùng cô nói chuyện phiếm một lúc lâu, rồi đi nấu cơm. Cô chỉ nấu đơn giản có hai bát súp đơn giản, rồi đỡ Đồng Yên đi tới phòng ăn. Sau khi ăn xong hai người lại ngồi trên ghế salon xem ti vi. Đồng Yên kể đại khái cho cô các chuyện xảy ra trong hai ngày vừa rồi, nhưng lại không có kể tới chuyện hai người định ở chung một chỗ kia.

Đồng hồ chỉ hơn chín giờ thì Lăng Khiên gọi điện thoại tới, Thiến Thiến cố ý đi vào trong phòng bếp, đem phòng khách trả lại cho cô, Đồng Yên có chút quẫn bách nhấn nút nghe.

“Alo.” Thanh âm của cô rất nhẹ, rất nhu, giống như mèo kêu vậy.

“Thiến Thiến có còn ở đó không?” Giọng nói anh có chút mệt mỏi.

“Còn. Cô ấy đang ở trong bếp.”

“Cô ấy có ở lại cùng em đến tối không?”

“Chắc là không. Bạn trai của cô ấy một lát nữa sẽ tới đón.”

Lăng Khiên trầm mặc một chút: “Buổi tối nay anh đi làm ăn sẽ về rất muộn, chắc sẽ không qua được. Một mình em nhớ phải cẩn thận, không được đụng chân vào nước. Có chuyện gì phải gọi điện ngay cho anh.”

“Vâng. Được.”

Lăng Khiên không có nói gì thêm, ngắt điện thoại ngay sau đó. Đồng Yên cầm điện thoại, trên mặt nhàn nhạt ưu thương. Thân phận bây giờ so với thân phận người tình của Tiếu Diệc Trần ngày trước càng làm cô khổ sở hơn. Lúc trước là cô thật tâm yêu người đàn ông kia, mà bây giờ đơn thuần giống như một cuộc giao dịch, một cuộc giao dịch vì an nguy của cha mẹ mà cô mà thôi.

Lăng Khiên sau khi cúp điện thoại không có trở về phòng trọ ngay, mà đốt một điếu thuốc đứng trên ban công. Anh cảm thấy trong lòng buồn phiền vô cùng.

Đồng Yên không yêu anh, anh vẫn biết sự thật này từ trước. Bây giờ rốt cục đã buộc cô ở cùng với mình, cô trước hay sau như một, hết thay cũng ở trong lòng bàn tay anh. Nhưng tại sao anh không cảm thấy một chút vui sướng nào? Nghe được thanh âm dè dặt cùng cẩn trọng của cô, lòng anh lại như bị dao đâm vào, rất đau.

Anh không chỉ muốn giam cầm cô ở bên người anh, mà anh còn muốn tấm lòng cô, trái tim cô. Anh muốn cô yêu anh.

Đi ra khỏi nhà hàng, đoàn người liên tục chiến đấu ở các chiến trường đến hộp ddeem, uống rượu, ca hát, gọi người hầu hạ. Lăng Khiên ngồi ở trong gõ nhìn nụ cười dâm đáng mà hèn mọn trên mặt những người khác, trong lòng cảm thấy phiền não dị thường. Vốn là cuộc xã giao, làm ăn bình thường nhưng lại để cho anh cảm thấy ác cảm, anh đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, ném cho cô chồng tiền, khoát tay nói: “Đi ra ngoài đi.” Trong lúc mọi người đang cười nhạo mình, anh lại cúi đầu uống hết chén rượu đỏ, một chén rồi một chén, cho đến khi dạ dày truyền đến trận đau đớn mới thôi. Lòng trống vắng.

Ngày thứ hai, Đồng Yên sáng sớm đã rời giường, cô không phải là một người hiếu động, nhưng là ở trên giường suốt một ngày dài, thực tại có chút không chịu được. Cẩn thận đi dép vào, quay trở lại phòng khách, cô mở máy nghe nhạc lên, cho dự một chút nhấn bái hát, nghe giọng hát và giai điệu vọng ra, ngồi ngay trên sàn nhà, ôm lấy hai chân, một lần rồi lại một lần nghe bài hát phát đi phát lại.

Nghe đến đoạn điệp khúc, cô lại không kìm được khóc nấc lên, bất quá đau đớn trong lòng cũng phai nhạt đi rất nhiều.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông của van lên, cô từ từ đứng dậy, lau hết nước mắt trên mặt đi.

Cô cho là Lăng Khiên, nhưng mở cửa ra lại là một người đàn ông trẻ tuổi xa lạ, đeo một cái kính đen tư văn ưu nhã, rất anh tuấn, bộ dạng thư sinh nho nhã.

“Anh tìm ai?”

Người đó cười cười ôn hòa: “Cô là Đồng Yên?”

Đồng Yên nghi ngờ gật đầu.

Người đó hướng cô vươn tay: “Tôi là Lục Tư Triết, là bạn đồng học đại học với Lăng Khiên cũng là bạn hợp tác làm ăn với cậu ấy.”

Đồng Yên có chút cảnh giác nhìn anh, cũng không bắt tay anh.

Tư Triết cũng không hề tức giận, ngược lại cười đến thoải mái, sau đó gọi điện thoại nói hai câu gì đó, rồi đưa cho cô.

Đồng Yên do dự nhận lấy điện thoại, trong điện thoại truyền đến giọng nói quên thuộc: “Đồng Yên! Tư Triết là bạn anh, hôm nay anh có việc bận không thể đến được, anh đã nhờ cậu ấy đến đưa em đi bệnh viện thay thuốc.”

“À, vâng. Được.” Đồng Yên ngoan ngoãn đáp.

“Mấy ngày tới anh cũng sẽ rất bận, nếu còn cần đến bệnh viện thay thuốc nữa thì em cứ nói với Tư Triết.”

“Vâng.”

Lăng Khiên ở đầu bên kia bỗng nhiên nói nốt một câu: “Nếu có thể đi thì cũng đừng để cho cậu ta ôm.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+