Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 17- 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17: Yêu đơn phương là thuốc độc

Editor: VitaminB2

Sau bữa cơm chiều, ba người đàn ông đi tới quầy rượu ngồi một lát, lúc tan cuộc đã hơn mười một giờ đêm.

Lăng Khiên lái xe lòng vòng không mục đích, chỉnh tề xếp hàng bên cạnh ngọn đèn đường, mờ mờ lộ ra chút ít mê ly giống như đôi mắt thâm trầm của anh vậy.

Lúc này chắc Đồng Yên đã ngủ rồi. Một tay anh nắm lấy tay lái, các ngón tay kia thì vuốt ve màn hình điện thoại, phát hiện ra xe mình đang đi đến nhà trọ của Đồng Yên. Cuối cùng anh gọi điện cho cô, sau hai tiếng chương điện thoại đã được nhận.

“Alo?” Đồng Yên hiển nhiên là bị đánh thức giọng cô có chút buồn ngủ.

Lăng Khiên đánh tay lái, có chút áy náy mở miệng: “Em đang ngủ à?”

Cô dụi dụi mắt, ôm chăn ngổi dậy: “Vâng. Anh về nhà rồi à?”

“Không. Anh đang trên đường.”

Cô ngáp một cái: “Sao lại về muộn như vậy chứ? Anh trở về nhanh đi. Trên đường anh đi cẩn thận nhé.”

Lăng Khiên dừng xe dưới lầu, nghe giọng nói mệt mỏi của cô, mở cửa kính thấp xuống nhìn lên căn phòng nhỏ đang phát ra ngọn đèn mờ mờ trên tầng, vẻ mặt cực kỳ nhu hòa: “Ừ. Không quấy rầy em nữa. Ngủ ngon.”

Đồng Yên nghe giọng nói khàn khàn của anh không biết vì sao mà buồn ngủ tan biến hơn một nửa, cô cũng không nói chúc anh ngủ ngon, mà người ở đầu kia điện thoại cũng không cúp máy như mọi khi, chỉ truyền tới những tiếng hít thở nhẹ nhẹ đều đều.

Trầm mặc vài giây đồng hồ cô hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Bở vì câu hỏi quan tâm của cô mà trong lòng anh có một tia ấm áp lướt qua. Anh cười cười: “Anh hơi mệt. Muốn gặp em.”

Đồng Yên nắm chặt điện thoại, hơi giật mình, do dự chút, không chắc chắn lắm hỏi anh: “Anh đang ở dưới lầu à?”

Lăng Khiên không nói gì, ngay lập tức ngắt điện thoại, mở cửa xe đi một mạch tới cầu thang không chút do dự.

Không biết ai đó đã nói bởi vì anh quá yêu em, cho nên nếu khoảng cách giữa chúng ta là một trăm bước, chỉ cần em bước tới một bước, anh sẽ không suy nghĩ gì mà tiêu sái bước chín mươi chín bước còn lại.

Lăng Khiên nhìn mấy con số nhảy liên tục trong thang máy, khóe miệng không ngừng giơ lên. Anh nghĩ câu nói đó rất đúng. Nếu anh và cô có xa nhau vạn dặm, chỉ cần cô cố ý bước tới một bước, anh sẽ không màng bất cứ chuyện gì, chỉ trong nháy mắt sẽ đến trước mặt cô.

Anh không tin rằng có cái chuyện “tâm hữu linh tê” này, nhưng vừa rồi khi nghe thấy cô hỏi rằng “Anh đang ở dưới lầu à?”, lúc đó anh đã cảm động vô cùng. Anh không dám suy nghĩ sâu xa thêm, chỉ biết rằng khi nghe được câu nói kia anh chỉ muốn lập tức ôm cô vào lòng. Anh muốn xác định thêm một lần nữa hạnh phúc này không phải là ảo giác.

Khi chuông cửa vang lên, Đồng Yên từ trong trạng thái thất thần ngắn ngủi đã kịp phản ứng lại. Cô đi ra mở cửa, thấy người đàn ông vẻ mặt mệt mỏi nhưng đang mỉm cười kia, trong lòng cô mềm đi một chút, nhẹ nhàng nói với anh: “Vào đi.”

Lăng Khiên cẩn thận phán đoán sắc mặt cô, rất sợ thấy được một phiền chán hoặc bất mãn khi bị quấy nhiễu ở cô, nhưng cô đã xoay người. Anh khẽ thở phảo một hơi, may là trong mắt cô trước sau vẫn là một nụ cười nhu hòa.

Đi vào trong nhà, anh rơi mình vào trong ghế salon chật hẹp. Lúc này anh mới cảm thấy cả người mệt mỏi không có một chút khí lực nào, híp mắt lại đánh giá căn phòng. Ánh đèn nhu hòa, ánh trăng sáng tỏ, thân ảnh nhỏ đi tới đi lui, tất cả làm anh cảm thấy rất tốt đẹp. Sau khi uống hơi cốc nước mật ong nóng hổi, anh mới mở mắt ra nhìn người ngồi bên cạnh mình, nhìn vẻ mặt ân cần của cô gái nhỏ, nhếch miệng cười cười rồi cầm lấy hai viên thuốc trong tay cô uống vào.

“Anh lại uống rượu sao? Bị bệnh đau dạ dày thì anh cũng đừng có uống nhiều rượu như vậy, cuối cùng chính mình lại khó chịu.” Đồng Yên đem cốc nước lại đặt vào trong tay anh, nói giọng oán trách.

Anh uống thêm vài ngụm nước, để cốc nước vào trong tay cô, trên mặt trừ mừng rỡ ra còn có kinh ngạc: “Làm sao em biết là anh đang đau dạ dày?”

Đồng Yên đứng dậy, tiếp theo bị anh ôm ở trên đùi, giơ tay lên lau trán anh sau đó đưa tay về phía anh nói: “Chứng cứ đây.” Sau đó nhìn sắc mặt anh, trong mắt có sự đau lòng: “Sắc mặt anh cũng rất khó coi. Mấy lần trước anh bị như vậy đều là cái bộ dạng này.”

Hai tay anh lại ôm cô chặt hơn, mặt chôn trong gáy cô, khóe miệng lại giơ càng cao hơn. Thể thiếp anh quan tâm tỉ mỉ như vậy làm anh không biết nên như thế nào, chỉ có thể đem tình cảm chân thật từ đáy lòng của mình biểu hiện ra ngoài, lòng ấm áp vô cùng, cười đến cực kì vui vẻ.

Đồng Yên bị anh ôm chặt như vậy có hơi khó thở, khẽ giãy, có chút lúng túng mở miệng: “Anh có muốn ăn chút gì không? Buổi tối vừa rồi em nấu canh ngân nhĩ đó.”

Lăng Khiên buông cô ra, mặt chà chà trán cô, cười nói: “Được.”

Trong bếp, Đồng Yên dùng muỗng từ từ quấy canh, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt. Cô không biết hiện tại bây giờ có tính là thích anh hay không, nhưng cô có thể khẳng định cô không hận anh, đồng thời trong lòng cũng rất thoải mái. Lại nghĩ đến việc Tiếu Diệc Trần nói với cô mấy câu kia, trong lòng lại thấy phiền muộn. Cô trước đây rất tín nhiệm người đó, nhưng anh ta lại lời dụng thói quen lệ thuộc này của cô mà nói dối cô. Nói cô không đau thì là nói dối, nhưng mà cô thất vọng nhiều hơn. Cô không cách nào chấp nhận một người đã từng thân mật với mình như vậy nhưng lại cũng dùng thủ đoạn để lừa dối cô.

Nhìn vũ trụ đen thẳm và mênh mông ngoài cửa sổ, cô thở dài một hơi. Có phải vì cô đã quyết định không yêu anh nữa không mà bây giờ đã có thể thấy được một chút chân tường. Anh ta thoáng cái làm cho cô cảm thấy rất xa lạ, hay là từ trước tới giờ cô không nhận ra một cách rõ ràng.

Đồng Yên từ trong bếp đi ra ngoài, thấy Lăng Khiên đã ngủ say trên ghế salon mà một trận đau lòng. Anh mệt mỏi đến thế sao, chỉ trong mấy phút đồng hồ đã ngủ thiếp đi rồi.

Bộ dạng Lăng Khiên ngủ trên salon rõ ràng là không thoải mái, trên mặt mệt mỏi nhưng lại có thêm nụ cười thản nhiên.

Đem bát canh trở lại trong bếp, Đồng Yên xoay người đi vào phòng ngủ lấy một cái chăn đắp cho anh. Vừa mới đắp chăn lên người anh đã thấy lông mi anh run rẩy, hai mắt từ từ mở ra, có chút ít mê man lại mị hoặc.

Cô giống như là một đứa trẻ bị bắt gặp làm chuyện xấu có chút quẫn bách muốn đứng dậy, đã bị anh nắm lấy cổ tay trực tiếp lôi cô ngã ngồi trong ngực anh.

“Anh một mỏi như vậy thì sớm trở về đi thôi.” Cô không thể động đậy, chỉ có thể nắm hai tay, cúi đầu khuyên anh.

Anh xấu xa cọ cằm mình vào cổ cô, nói: “Anh vốn là đang ngủ ngon lại bị em đánh thức. Phải làm sai bây giờ?”

Đồng Yên vếnh vếnh miệng: “Em nào có đánh thức anh. Tự anh tỉnh dậy mà.”

Anh cười khẽ không nói gì, nhắm mắt tiếp tục cọ cằm vào cổ cô. Anh vừa rồi thật sự ngủ thiếp đi. Trong mơ vẫn như cũ là cô, nhưng lần này lúc cô xoay người rời đi anh rốt cuộc đã nắm được cánh tay cô, lúc đó lại bị cô đánh thức, mở mắt ra đã thấy được nụ cười ôn nhu, điềm tĩnh của cô ở trước mặt còn cho là mơ chưa tỉnh, cho nên kéo cô vào lòng. Lúc đó anh mới dám cười ra tiếng.

Tiếng chuông nửa đêm vang lên, Lăng Khiên đứng dậy vặn vặn cổ cho đỡ mỏi, cúi xuống nhìn đã thấy cô không thể chịu nổi nữa rồi, hai mí mắt cứ nhíu chặt lại, sủng nịnh nhìn cô: “Thôi được rồi, anh về đây. Em cũng mau đi ngủ đi.”

Đồng Yên quay đầu nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh mím môi gật đầu, đứng dậy theo anh. Lúc ra cửa kéo tay anh nói thật nhỏ: “Trên đường anh đi cẩn thận nhé. Về đến nhà nhắn tin cho em.”

Anh xoay người nhìn cô cười, đáy mắt có nét vui mừng, gật đầu, giờ tay vuốt tóc cô: “Ừ. Em đi ngủ đi.”

Đồng Yên nhìn cửa phòng bị đóng lại cũng không lập tức trở về phòng ngủ mà là đi ra ban công, cjp đến khi nhìn thấy thân ảnh quen thuộc từ đầu hành lang đi ra ngoài nhìn về phía cửa sổ trên này, cô mới cười giờ tay lên vẫy anh.

Người đàn ông dưới lầu sững sờ, cũng giơ tay lên vẫy cô rồi vào trong xe lái xe trở về nhà mình.

Đồng Yên trở về phòng ngủ, vỗn định chờ nhận được tin nhắn của anh mới ngủ lại, nhưng cuối cùng đã không chống đỡ được từng cơn buồn ngủ, không đầy một lát đã ngủ thật say.

Lăng Khiên về đến nhà gửi cho cô một tin nhắn, đợi hồi lâu không thấy tin nhắn trở lại, lắc đầu cười cười đi về phía phòng tắm.

Cho dù không yêu thì thế nào. Chỉ cần như thế này thôi anh đã thỏa mãn lắm rồi.

Ngày hôm sau Đồng Yên rõ ràng cảm nhận được quan hệ giữa cô và Lăng Khiên có chuyển biến rõ ràng. Ví dụ, lúc xế chiều, khi nhận được tin nhắn hỏi thăm của anh, rất ngắn gọn, chỉ có ba chữ: “Đang làm không?”, cô lại soạn một tin nhắn dài tóm tắt sơ lược công việc cho anh rồi gửi đi. Cô cảm thấy rất kì quái tại sao lại dài dòng như thế? Gửi xong rồi cô mới nghĩ đến chẳng qua anh nhàm chán thuận miệng mà hỏi vậy thôi, lại cảm thấy hối hận một trận.

Người đàn ông ở trong phòng làm việc cầm lấy điện thoại đọc tin nhắn, cười vui vẻ vô cùng, cả ngày mệt mỏi trong nháy mắt giảm đi một nửa.

Mỗi ngày xã giao vô chừng mực, phần lớn cũng là đẩy không xong, cũng không phải là nói anh vượt qua thành công giá trị nhận được lại càng lớn, sự thật thì làm ăn lại càng tốt, tư thái lại càng thấp, những câu nịnh nọt dối trá, đón ý nói hùa thì thiếu, nhưng giả vờ mỉm cười thì lại cả ngày, trong lúc làm việc, trên bàn rượu, hộp đêm.

Mỗi lần rượu quá ba tuần cũng sẽ nghĩ tới cô gái nhỏ kia, trong lòng một trần cồn cào, hận không thể đá bay cái bàn trực tiếp rời đi, nhưng lại phải cười, không muốn nói là cứ liên tục uống một chén lại một chén rượu. Lúc đó anh lại nghĩ đến cặp mắt ẩn chứa đau lòng, chỉ vì thấy ánh mắt ân cần của cô, nơi nào đó đang dày xéo trong thâm thể lại cũng cảm thấy hạnh phúc. Anh cảm thấy có chút buồn cười, nhưng trong lòng lại rất hạnh phúc.

Có một hạng mục ở thành phố X anh cần đi công tác mấy ngày, Lục Tư Triết có việc nên không đi được, Lăng Khiên phải tự mình đi. Đêm trước khi đi thì kết thúc một cuộc xã giao, đã mười hai giờ đêm, anh lái xe dừng dưới lầu nhà trọ của Đồng Yên, nhìn trong nhà đen tối một mảng, anh tay nắm chặt lấy tay lái, nhưng vẫn không đành lòng đánh thức cô. Anh chỉ kéo cửa kính xe xuống, đốt một điếu thuốc lá từ từ hút, vẻ mặt mỏi mệt hiện ra chút ít tịch liêu, khóe miệng cong cong. Anh nghĩ muốn cô, trong lòng là một tình yêu cô đến sâu sắc. Đã đến tình trạng này rồi sao? Anh một khắc cũng không muốn rời cô, huống gì là cách cô hơn một ngàn câu số, mấy ngày liền cũng không được gặp cô, nhìn thấy cô.

Người còn chưa đi, lúc này trong lòng nỗi nhớ đã tùy ý tràn đầy, đánh mạnh vào ngực anh đau đến không thở nổi, tay ấn ấn xoa lên chỗ bụng đang lạnh băng, nhìn về phía cửa sổ trên kia không nỡ rời mắt. Anh ngồi trong xe như vậy cả một đêm, cho đến khi chân trời xuất hiện tia nắng, anh chẳng qua là lắc đầu cười khổ một cái, lái xe rời đi, trong lòng có chút ít hỗn độn. Anh nghĩ thầm như vậy trên máy bay không cần suy nghĩ lung tung nữa, có thể ngủ một giấc thật ngon rồi.

Có ai nói tình yêu đơn phương giống như là hít phải thuốc độc, làm cho người ta nghiện, muốn ngừng lại mà không được.

Như vậy yêu đơn phương?

Giống như là một loại thuốc độc mãn tính, thời điểm phát tác cùng với không phát tác khác nhau chỉ ở chỗ đau nhẹ hay nặng, nhưng thời gian đã lâu cũng sẽ làm cho người ta sinh ra quyến luyến, chỉ sợ cả đến tia đau đơn cũng không cảm giác được. Tâm, có phải hay không cũng sẽ chết?

Chương 18: Vô tình gặp được Tử Yên Nhi

Editor: VitaminB2

Sáng sớm hôm sau, Đồng Yên thức dậy thì nhận được tin nhắn của Lăng Khiên. Tin nhắn lần này của anh không đơn giản như những tin trước, bây giờ dài dòng hơn rồi.
“Anh đi công tác khoảng một tuần. Em ở nhà phải chú ý an toàn cẩn thận. Có việc gì gấp thì có thể tìm Lục Tư Triết. Buổi tối chờ điện thoại của anh.”
Đồng Yên nhắn lại vỏn vẹn: “Vâng.”
Lúc ra khỏi thanh máy, Lăng Khiên vừa lấy điện thoại di động ra lại nhận thêm được một tin của cô: “Một mình anh cũng phải chú ý thân thể, uống ít rượu và phải uống thuốc đúng giờ nhé.”
Khi máy bay hạ cánh, anh nhận được tin nhắn đầu của cô thì cau chặt chân mày, trong lòng một trận phiền não. Lúc nhận được tin nhắn thứ hai, khóe miệng đã giơ cao, anh trẻ con xóa tin nhắn đầu đi, chỉ để lại tin nhắn thứ hai trong máy.
Ba ngày sau khi Lăng Khiên đi công tác, Đồng Yên tối đến một mình cuộn người trên ghế xem tivi, cả đêm thì yên lặng nằm ngủ. Dạo này cô dần dần cảm thấy bất an, hay ngày trước cứ đúng tám giờ là Lăng Khiên sẽ gọi điện thoại đến cho cô, vậy mà hôm nay đã mười giờ tối rồi mà điện thoại vẫn chưa có động tĩnh gì. Trên tivi bắt đầu giờ chiếu tin tức, cô cuối cùng cũng không nhịn được mà cầm lấy điện thoại, do dự một chút rồi gọi vào số anh, nhưng mà chuông điện thoại vang lên thật lâu cũng không có người nhận.
Đồng Yên trong lòng run lên một cái.
Một thời gian rất dài rồi cô đã không xuất hiện cảm giác cô độc này, hai tay cô ôm lấy chân ngồi trên ghế, đầu gối trên đầu gối, ánh mắt vô thần nhìn những ánh sao ngoài cửa sổ. Không biết từ lúc nào trong lòng cô đối với anh lại sinh ra lệ thuộc? Từ ngày rời khỏi biệt thự của Tiếu Diệc Trần, cô đã từng thể son sắt là mình sẽ không tin bất kì một người đàn ông nào khác nữa, sẽ không yêu bất luận kẻ nào khác. Vậy mà giờ đây, chỉ trong có mấy tháng ngắn ngủi mà tâm tình cô đã trở nên như vậy rồi.
Đồng Yên cười khổ một cái, tắt tivi, cầm lấy di động bước vào phòng ngủ. Cô đã tắm rửa rồi, nằm ở trên giường nhìn vào màn hình điện thoại đen nhánh một hồi lâu, sau đó dập máy.
Trong lòng Đồng Yên khẽ đau nhói, giống như có vật gì đó chặn ở ngực làm hô hấp của cô có chút không thuận, lăn qua lộn lại, trằn trọc trở mình. Lúc hơi thở nhẹ nhàng trở lại cô mới phát hiện ra, cảm giác này rất giống khi ở nước ngoài, vô số đêm cô không ngủ được nhìn chằm chằm lên trần nhà đến ngẩn người, khi đó trong lòng nghĩ đến người đàn ông anh tuấn, ôn văn nhĩ nhã kia, mà hôm nay tất cả nỗi nhớ và cảm giác đau lòng này lại là vì một người đàn ông vừa bá đạo lại vừa ôn nhu.
Trong lúc này ở phành phố X xa xôi, Lăng Khiên cũng không biết giờ này sủng vật ở nhà đang nhớ đến mình. Buổi tối bị mấy người khách lôi kéo đến hộp đêm, điện thoại mình thì anh lại để trong túi áo khoác trên xe ô tô. Anh vốn định là trên đường đi thì chạy ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, nhưng lại bị giữ chân không cách nào thoát được. Cứ một chén rượu đỏ uống xuống lại đến một chén khác, lúc đi ra sắc mặt anh đã trắng bệch. Anh chạy vội vào phòng vệ sinh, một trận xé rách tâm phổi mà nôn thốc nôn tháo. Sau đó anh dựa vào chậu rửa mặt nghỉ ngơi một lá mới giờ tay lên lau mặt, thì lại thấy một hình dáng quen thuộc bị kéo đến góc khuất trước mặt.
Lăng Khiên khẽ sửng sốt rồi đi tới mấy bước, thấy một cô gái bị ép vào tường, trong lòng khẽ đau. Anh đi nhanh tới đấm mấy cái lên khuôn mặt dữ tợn và cực kỳ hèn mọn của một tên con trai, đánh đến sưng vù mặt mũi của hắn. Tên kia sợ tới mức ngã nhào xuống đất, đưa tay lên lau máu đỏ tươi chảy từ từ ở mũi, vội vàng đứng dậy co quắp rời khỏi hộp đêm.
Đem cô gái bé nhỏ lên xe, Lăng Khiên không có khởi động xe đi luôn mà nhanh chóng gọi điện thoại, lại thấy Đồng Yên đã tắt điện thoại, trong lòng không có nổi một tia vui sướng. Một sự khủng hoảng không nói thành lời trong nháy mắt tràn ngập tâm trí anh, chỉ hai giây sau anh đã có ý định trực tiếp lái xe đến phi trường bay trở về bên cô.
Quay đầu nhìn xuống cô gái ngồi sau xe, anh thở ra một hơi thật sâu, đồng thời khởi động xe, trầm thấp mở miệng: “Yên Nhi, em tại sao lại ở chỗ này?”
Yên Nhi hai tay ôm lấy ngực, trong mắt tràn đầy kinh hoàng, cô lắc đầu, nước mắt lưng tròng nhưng không có dấu hiệu chảy xuống.
Lăng Khiên từ kính chiếu hậu nhìn cô một cái, y phục trên người cô đã bị xé rách thất linh bát lạc, tùy ý có thể nhìn thấy vết nhéo rất rõ ràng, trong mắt anh hiện lên một tia đau lòng, cởi áo khoác của mình ra đưa cho cô. Nhìn thấy cô ngoan ngoãn nhận lấy mặc vào người, anh dời anh mắt đi nhìn về phía trước, đôi môi mỏng mím chặt lại, bộ mặt cương nghị càng lạnh lùng hơn, lộ ra nhàn nhạt tức giận cùng phiền não.
Một lát sau Lăng Khiên dừng xe trước một khách sạn năm sao, anh cũng không xuống xe, quay đầu nhìn phía sau, hít một hơi thật sâu rồi mở miệng hỏi: “Bây giờ em nghỉ ở đâu?”
Tử Yên Nhi hai tay nắm chặt lại, nước mắt lưng tròng nhìn anh, trong mắt là sự luống cuống.
Trong mắt Lăng Khiên xuất hiện sự không đành lòng, đành mở cửa xe đi xuống, nhưng lại không có động tác kế tiếp, chờ đến khi Tử Yên Nhi tự mình đi ra, mới đưa cho cô chiếc chìa khóa phòng mình, nhìn thoáng qua cô gái xốc xếch cơ hồ đang mặc áo khoác của mình không chịu nổi, nhàn nhạt nói: “Anh ở đây, lên nghỉ một chút đi.”
Tử Yên Nhi cắn chặt môi dưới, trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp, gật đầu, mời vừa đi được một chút cơ thể lảo đảo suýt ngã, cô phải vịn vào mui xe mới có thể đứng vững được.
Lăng Khiên cau chặt chân mày, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, không có đi tiếp mà quay lại, khom lưng trực tiếp bế cô đi lên phòng.
Vào trong phòng, Lăng Khiên đặt Tử Yên Nhi trên giường, chính mình ngã ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu thở nhẹ một hơi, mồ hôi lạnh từ trên trán không ngừng chảy.
Tử Yên Nhi nghiêng đầu nhìn anh, trong lòng nổi lên sự đau lòng quen thuộc. Cô ở bên anh một năm, tình huống này đã gặp qua rất nhiều lần, mỗi lần anh uống rượu xong sẽ tới biệt thự cùng cô, tắm rửa xong sẽ ôm cô nằm ở trên giường, nhưng cái gì cũng không có làm tiếp, chẳng qua chỉ ôm cô thật chặt. Tiếng thở dốc của anh mỗi lần gõ vào tim cô buồn bực cùng đau đớn, làm cho mỗi lần hốc mắt cô đều đỏ hồng. Cô biết anh bị đau dạy dày, nhưng không có nghiêm trọng nhiều hay không, vì anh chẳng bao giờ chịu thừa nhận ở trước mặt cô cả.
Nhớ lại lần đầu tiên bị anh ôm, cô cảm giác được thân thể anh không ngừng run rẩy, cô nức nở hỏi anh một câu “Tại sao?”. Ai biết được rằng khi người đàn ông này nghe được thanh âm của cô, cả người chợt cứng đờ, sau đó lập tức ngồi dậy, nhìn cô như nhìn một người xa lạ, trong mắt ngoài đau đớn ra là ảo não cùng khó chịu, sau đó anh chỉ nói câu “Không có gì” rồi ra khỏi phòng ngủ, ngồi ở salon hút thuốc cả đem. Từ đó về sau, khi bị anh ôm, cho dù lần nào cũng nghe được anh đè nén tiếng rên rỉ nhưng cô cũng không dám hỏi lấy một câu.
Mà bây giờ, khi ngửi thấy trên người anh nồng nặc mùi rượu, lại thấy anh nhíu chặt chân mày, bộ dạng vô cùng thống khổ như vật cô cũng không dám lên tiếng, chẳng qua là ngồi lại gần anh hơn, vừa định muốn vươn tay giúp anh lau đi mồ hôi, lại thấy anh mở choàng mắt, một đổi tròng đen tràn đầy cảnh giác. Cánh tay của Tử Yên Nhi ở giữa không trung lập tức dừng lại, cô bối rối thu tay về, sau đó cúi đầu không dám nhìn anh nữa.
Lăng Khiên thả lòng người rồi từ từ đứng lên, dừng lại một chút sau đó mới đi tới bên ghế salon ngồi xuống, hai cánh tay khoác ở trên đùi, trầm mặc một hồi lâu, sau đó lại lấy ra một điếu thuốc đốt, đưa lên miệng hút rồi thả ra mấy vòng khói trắng. Sau đó anh đưa mắt nhìn về phía Yên Nhi, ánh mắt đạm mạc mà lạnh như băng, nhìn không ra một tia tình cảm nào cả.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao em lại ở thành phố này?” Giọng anh rất thấp có chút nghiêm nghị.
Tử Yên Nhi nắm thật chặt hai tay, một lát sau mới cúi đầu mở miệng: “Em đến đây thực tập, người kia là quản lý của công ty.”
Lăng Khiên trên mặt không có bất ký biến hóa nào, chẳng qua chỉ nhàn nhạt nhìn cô: “Không đủ tiền sao? Không cần thiết phải vội vã tìm việc làm. Em có thể từ từ lựa chọn một công việc thích hợp với mình.”
Tử Yên Nhi cắn cắn đôi môi: “Bố em bị ung thư rồi nên giờ phải dùng tiền gấp.”
Lăng Khiên ánh mắt ảm đi một chút, lại nhìn thấy cô cúi đầu càng ngày càng thấp. Anh đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn ánh sao phát ra ánh sáng ngọc ngoài cửa sổ, tâm một chút xíu trầm xuống. Không biết tại sao giờ này anh đặc biệt nhớ Đồng Yên, muốn nhìn thấy cặp mắt to trong suốt cùng với nụ cười tinh khiết và ôn hòa kia.
“Cần bao nhiêu?” Giọng nói của anh đã lộ ra chút mệt mỏi và phiền não.
Tử Yên Nhi cắn mạnh lấy môi mình mới đáp giọng cực thấp: “Mười lăm vạn.”
Lăng Khiên nhìn phương xa nhè nhẹ cười cười: “Yên Nhi, tôi sang tên biệt thự kia cho em, giá trị của nó không hề dừng lại ở mười lăm vạn, cần gì phải hành hạ bản thân mình như vậy.”
“Biệt thự đó em không có muốn, em cũng không kí vào tập văn kiện kia.” Giọng nói của cô như cũ vẫn rất thấp, lộ ra chút ít thương cảm.
Lăng Khiên hơi sững sờ, quay đầu khó hiểu nhìn cô, lại một lần nữa cười cười, nhưng ánh mắt lại trở nên dị thường lạnh như băng. Sau khi hút hết điếu thuốc, anh lấy ví da ra, rút ra một cái thẻ đặt bên người cô, nhìn cô nói: “Mật mã sáu số sáu, trong tài khoản có một trăm vạn. Sau đó tìm một công việc thật tốt để làm đi, đừng hành hạ mình như vậy nữa.”
Nói xong anh lập tức đi tới phòng tắm, bóng lưng gầy cao ngát có vẻ ưu thương.
Tử Yên Nhi cầm lấy thể đứng lên, cắn cắn môi mới mở miệng: “Số tiền này em sẽ trả lại cho anh.”
Thân hình anh bỗng nhiên cứng lại, anh lắc đầu nói: “Không cần. Áo khoác em cứ mặc đi, lúc đi nhớ giúp tôi đóng cửa phòng lại.” Lúc anh bước vào trong phòng tắm nghe được tiếng đóng cửa nặng nề.
Đứng ở dưới vòi hoa sen, anh ngửa đầu để cho nước nóng từ trên chảy xuống cọ rửa cả người. Xã hội này thật xấu xa, những con người tham lam vô cùng tận năm năm trước anh đã được lĩnh giáo hoàn toàn. Đối với lòng tham của con người, anh đã sớm nắm chắc một cách thấu triệt, anh lần lượt lợi dụng lòng tham của bọn họ để đạt được mục đích của mình, tuy nhiên anh lại không đem lòng tham như vậy đặt ở mặt tình cảm. Đối với Tử Yên Nhi, anh không bao giờ muốn nghĩ tới dùng tiền để cân nhắc quan hệ của bọn họ.
Anh không yêu cô, nhưng lại rất cưng chiều cô, anh thỏa mãn tất cả yêu cầu của cô trong phạm vi khả năng của mình. Chỉ là vì tại thời điểm chính mình cô đọc ôm lấy cô, nhìn cặp mắt to trong trẻo của cô, ảo tưởng cô là Yên nhi của anh, bọn họ ôm rồi lại hôn nhau, nhưng cũng chỉ đến vậy là chấm dứt. Ban đầu cô chỉ mặc một bộ quần áo ngủ bằng tơ tằm núp trong chăn, hình đổi mắt ẩn hàm e sợ nhìn anh, anh đã nói với cô rằng: “Không phải sợ. Anh sẽ không đụng chạm em.”
Anh cảm thấy rằng cô gái này là một người con gái rất tốt, anh sẽ để lại cho người thật lòng yêu cô, ngoài ra anh cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chiếm đoạt cô. Anh không yêu cô nhưng rất quí trọng cô, bởi vì nhiều lần uống rượu say, anh đều giả dối dựa vào trong bức ấm áp để quên đi cảm giác đau đớn đến không muốn sống của mình. Anh cảm kích cô.
Cho đến khi chia tay với cô, cô gật đầu đáp ứng đồng thời nói muốn năm mươi vạn cho thời gian qua, anh vẫn không tránh khỏi tổn thương. Thật ra thì cho dù cô không đề cập tới, anh cũng không thể bạc đãi cô. Trước khi gặp mặt, anh cũng đã đem biệt thự sang tên cô, dĩ nhiên năm mươi vạn kia anh gật đầu đáp ứng, nhưng chẳng qua khi xoay người, sự áy náy trong lòng anh đã hoàn toàn biến mất.
Lúc sau nằm lên giường đã là nửa đêm, trong dạ dày anh là lửa thiêu đốt rất khó chịu, anh đau tới mức nằm trên giường giống như con tôm, trong lòng điên cuồng nhớ đến sủng vật nhỏ xinh của mình. Trong đầu anh hiện ra toàn bộ là dung nhan của côm lúc cô tức giận mà vếnh miệng lên, lúc cô đỏ mặt lúng túng, lúc thì là nụ cười yếu ớt ôn nhu của cô. Cứ vậy anh mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Sắc mặt anh tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy, chân mày nhíu chặt lại cũng cho thất rằng anh ngủ không hề yên ổn, nhưng mà khóe miệng anh đang yếu ớt nhếch lên cũng là thật sự tồn tại. Làm cho người ta thất rằng trong lòng anh đang thực sự rất ấm áp.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+