Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 21-22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Giam cầm cô bên người
Editor: VitaminB2
Phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông.
Lăng Khiên tay kẹp một điếu thuốc, nhìn máy vi tính trên màn ảnh MS, trên mặt hiện vẻ tối tăm cùng lãnh khốc chưa từng có.
“Tiếu Diệc Trần gần đây có động tĩnh gì ko?”
“Đang chuẩn bị cho chuyên mục Trần Dương mười năm phát triển, bất quá lại không dùng được người mình phải hợp tác cùng các công ty khác.”
“Công ty nào?”
“Một công ty cho tên Thụy Hi, người phụ trách cũng là tổng biên, họChu.”
Sao đó anh không nói gì nữa. Anh biết rằng Tiếu Diệc Trần sẽ không dễ dàng buông tha cho Đồng Yên nhưng không ngờ hành động nhanh như vậy. Một lúc sau, anh dập tàn thuốc, lấy điện thoại gọi cho Lý Duệ.
“Người anh em! Tìm tôi có chuyện gì không?” Lý Duệ là bạn cùng phòng thời đại học của anh, người Bắc Kinh, nói chuyện và làm việc cũng rất hào sảng.
“Cổ phần của Trần Dương giúp tôi bán ra hai phần trăm. Lưu ý là lúc bán nhớ để ý thới số lượng người muốn mua.”
“Hai phần trăm? Hơi khó khăn một chút.”
Lăng Khiên loan loan khóe miệng: “Cuối tuần này đi săn thú.”
“Thật sao? Hai ngày một đêm. Cậu không được nuốt lời đâu đấy. Lần này tôi nhất định phải thắng được cậu.” Giọng nói của Lý Duệ cực phấn khích.
“Chúc cậu may mắn. Đúng rồi. Tôi sẽ dẫn bạn gái đi theo.”
“Không phải chứ? Săn thú thì mang phụ nữ đi làm gì?” Lý Duệ có chút bất mãn kháng nghị.
“Được rồi. Bây giờ tôi bận rồi. Cuối tuần liên lạc sau.”
Cúp điện thoại xong, ngón tay của anh đặt trên chuột click vài cái, rồi lại nắm lấy điện thoại gọi cho ai đó.
“Alo? Lăng tổng.”
“Công ty ta bây giờ cùng Thụy Hi hợp tác mấy hạng mục?”
Người kia dừng lại vài giây rồi cung kính mở miệng: “Dạ! Có tám hạng mục.”
“Ngưng tất cả lại cho tôi. Cậu gọi điện thoại cho người phụ trách bên đó sắp xếp một cuộc hẹn bàn vấn đề bồi thường.”
“Vâng.”
Xử lý xong mọi chuyện, Lăng Khiên theo thói quen vuốt ve màn hình điện thoại. Hôm qua anh ở dưới phòng trọ của Yên Yên đến tận gần nửa đêm mới lái xe rời đi, về đến nhà cũng trằn trọc trở mình khó ngủ, thân thể rất mệt mỏi, đầu óc suy nghĩ nhiều chuyện, hôm này trời mới tờ mờ sáng đã dậy sửa mặt, lúc đến công ty vẫn còn chưa đến tám giờ. Cho đến khi làm rõ ràng mọi chuyện, tâm tình mới buông lỏng được một chút.
Nếu như anh đoán không sai thì tối hôm qua Tiếu Diệc Trần cùng Đồng Yên gặp mặt là công việc. Anh vốn định gọi điện thoại cho Thiến Thiến để chứng thực mọi chuyện, nhưng lại không muốn cho cô ấy biết rằng anh đối với Yên Yên không có chút tín nhiệm. Mặc dù trong lòng anh đã rất rõ ràng là bởi vì anh không tự tin.
Ngón tay dừng lại thật lâu trên điện thoại, sau đó một tiếng gõ cửa vang lên. Anh dừng động tác, cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn người đang bước vào.
Lục Tư Triết cầm văn kiện trong tay đi tới, trực tiếp nói chuyện.
“Mấy hợp đồng này phương thức trả tiền có vấn đề. Cậu nhìn đi.”
Lăng Khiên nhận lấy văn kiện từ từ xem.
Lục Tư Triết ngồi xuống ghế đối diện thấy ánh mắ của anh thì sững sờ: “Sao sắc mặt cậu lại khó coi như vậy hả? Tối hôm qua mấy giờ đến phòng trọ hả?”
Lăng Khiên không có ngẩng mặt lên, nói: “Chín giờ cũng không tới. Hợp đồng này là do ai ký?”
“Giám đốc thương vụ Trầm Hạo.”
Lăng Khiên cau mày trầm tư: “Liên lạc với đối phương đi. Buổi trưa chúng ta gặp mặt với họ.”
Tư Triết gật đầu, dừng laji một chút rồi hỏi: Tối hôm qua ngủ không ngon à?”
Lăng Khiên ném một điếu thuốc cho anh, vuốt vuốt mi tâm: “Bị mất ngủ.”
Tư Triết đốt điếu thuốc, dựa vào lưng ghế phía sao rồi nhìn anh, một lát sau cười cười: “Lần này yêu thương cực khổ à nha.”
Lăng Khiên kéo kéo khóe miệng, ánh mắt nhìn vào máy tính, gõ gõ ngón tay lên bàn, không nói gì.
“Không tiến triển thêm chút nào à?” Tư Triết mạn bất kinh tâm mở miệng.
Lăng Khiên nhìn anh, phun ra vòng khỏi trắng tự giễu cười cười: “Học được nói dối có tính hay không?”
Tư Triết hơi kinh nhạc, sau đó cười đến mức cần ăn đòn: “Có tiến bộ a, thuần dưỡng không sao.”
Lăng Khiên trừng mắt nhìn anh: “Trở về làm việc đi, đừng có mà đứng lắc lư trước mắt tôi. Phiền phức quá.”
Tư Triết bóp bóp tàn thuốc đứng lên, vỗ vỗ chéo áo, cầm lấy tập văn kiện do dự trầm thấp nói: “Kiên. Cậu cảm thấy hai người thích hợp sao?”
Lăng Khiên ngơ ngác, khó hiểu nhìn Tư Triết: “Có ý gì?”
Tư Triết nhún nhún vai, cợt nhả nói: “Không có ý gì. Chẳng qua nhìn cậu sa sút như vậy có chút đau lòng.”
Lăng Khiên không biết làm sao thở dài nhẹ nhõm, cười nói một chút: “Đa ra!”. Sau khi nhìn bạn mình xoay người rời đi thì hơi ngẩn nhìn màn hình máy tính, thật lâu sau cũng không tập trung vào công việc được nữa.
Anh chẳng bao giờ nghĩ tới việc hai người có thích hợp hay không, anh chỉ biết rằng mình sẽ luôn luôn truy đuổi con mồi của mình, bất kể phát sinh chuyện gì cũng sẽ không buông ra.
Gần tới buổi trưa, điện thoại của anh vang lên. Lúc nhìn thấy số điện thoại hiện trên màn hình, khóe miệng hiện lên nụ cười vô cùng giễu cợt, không chút do dự ngắt điện thoại, nhìn đồng hồ rồi anh cầm áo khoác đứng lên.
Cùng lúc đóChutổng biên thấy điện thoại bị ngắt, trên trán đã có lấm tấm mồ hôi. Sáng nay ông ta đột nhiên nhận được điện thoại của bộ quản lý tập đoàn Viễn Đông, nói rằng họ muốn chấm dứt tất cả hợp đồng, sau đó ông ta sẽ sửa sang lại một số văn kiện rồi buổi trưa hai bên sẽ gặp nhau bàn bạc vấn đề bồi thường. Đầu óc lãoChulập tức như mộng. Kể từ khi Đồng Yên làm việc ở công ty này đến giờ, Viễn Đông đã ký kết một loạt hợp đồng với họ, tiền thù lao cùng các điều khoản vô cùng hậu đãi, có thể nói một phần ba công việc của công ty Thụy Hi này đều do chính Viễn Đông trợ giúp.
Vội vàng gọi điện thoại thêm mấy lần nữa nhưng đều bị ngắt, lãoChukhông biết mình đã đắc tội gì với thần tài này, làm sao nói trở mặt liền trở mặt vậy a.
Ông đi đi lại lại mấy vòng trong phòng làm việc, ông lại cầm lấy điện thoại gọi điện cho Đồng Yên.
“Alo?Chutổng biên?”
“Đồng Yên à. Cô bây giờ sửa soạn đồ đạc rồi lập tức cùng tôi tới Viễn Đông.”
Đồng Yên sửng sốt: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Chutổng biên gấp đến mức không muốn nói thêm gì: “Bây giờ cô đừng hỏi gì cả. Lát nữa trên đường đi tôi sẽ nói chuyện với cô sau. Dọn dẹp nhanh rồi mười phút nữa chúng ta lên đường.”
Đồng Yên suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Cô cảm thấyChutổng biên nhất định là muốn đi gặp Lăng Khiên, mà cô bây giờ cũng rất muốn gặp ai kia.
Hai giờ chiều, Lăng Khiên cùng Tư Triết đi vào kí túc xá của Viễn Đông, liếc nhìn phòng chờ thì thấy thân ảnh quen thuộc kia. Hôm nay cô mặc bộ đồng phục công ty màu tím nhạt, áo sơ mi trắng ở bên trong, phía trên là thẻ nhân viên mày bạc, tóc được buộc lỏng lẻo phía sau, thanh lệ mà không mất đi sự chững chạc.
Anh cúi đầu dừng laji một chút, ngoắc ngoắc khóe miệng đi tới.
Hai người ở phòng chờ nghe thấy tiếng động thì lập tức đứng lên.Chutổng biên cười giả lả, cất tiếng: “Lăng tổng, cuối cùng ngài cũng trở về. Chúng tôi chờ ngài từ trưa đến giờ.”
Lăng Khiên không có nhìn lãoChu, mà hơi nhíu mày nhìn Đồng Yên: “Ăn cơm trưa chưa?”
Đồng Yên nghe giọng nói khàn khàn mềm nhẹ của anh thì mặt đỏ lên, nhẹ nhàng lắc đầu.
Lăng Khiên trực tiếp ôm lấy bả vai cô, lúc xoay người nhìn lãoChunhàn nhạt mở miệng: “Phòng bàn công việc ở lầu tám.Chutổng biên một mình đi đi, sẽ có nhân viên tương quan dùng ngài thảo luận chi tiết công việc sau.”
Đồng Yên nhìn bộ mặt kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm của lão Chu thì cười hì hì, bị Lăng Khiên ôm ra đến cửa, đi qua Tư Triết thì nhìn anh le lưỡi, coi như chào hỏi anh.
Tư Triết hơi trố mắt nhìn bóng lưng của hai người rời đi, hoảng hốt một lúc lâu, đè lại cảm giác nhàn mạt mất mát không rõ xuống, xoay người hường về phía Chu tổng biên đang ngây ngốc mở miệng: “Chu tổng biên, xin mời đi bên này.”
Trong phòng anh không gian ưu nhã.
Đồng Yên cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm, Lăng Khiên ngồi dối diện với cô, thỉnh thoảng giúp cô gắp một thức ăn, trong mặt sủng nịnh và nụ cười ôn hòa toan tính.
“Anh một chút cũng không ăn sao?” Đồng Yên nhìn anh, trong lòng nho nhỏ đau lòng. Chỉ mới không gặp anh một tuần mà cô cảm thấy người đàn ông trước mặt này gầy đi không ít.
Lăng Khiên cười lắc đầu, múc cho cô thêm một bát canh nữa, đưa tới: “Em mau ăn đi. Làm sau lại ngốc như vậy hả? Đến mà không gọi điện báo trước cho anh biết.”
Đồng Yên nhỏ giọng trả lời: “Em sợ anh đang bận việc.”
Ánh mắt anh trở nên càng ôn nhu, cười cười: “Vậy thì cũng phải ăn cơm trước chứ.”
Cô từ từ uống canh, có chút ủy khuất nói: “Lão Chu gấp đến độ như sắp phát điên, em làm sao dám đi ăn cơm chứ.”
Lăng Khiên nhìn bộ dạng cau mày của cô mà không khỏi bật cười, nhéo nhéo mũi cô nói: “Cho ông ta đáng đời.”
Co do dự một chút rồi mở miệng hỏi anh: “Anh tại sao lại muốn ngưng tất cả hợp đồng vậy?”
Ánh mắt Lăng Khiên ảm đi một chút, cúi đầu trầm mặc vài giây: “Chuyện làm ăn em đừng quan tâm. Chỉ cần em thanh thản ổn định công việc là tốt rồi.”
Cô vếnh vếnh miệng: “Anh làm cho ông ta thảm đến như vậy, ông ta khẳng định sẽ hận chết em. Em có thể thanh thản ổn định công việc mới là lạ.”
Lăng Khiên trong mắt hiện lên tia bén nhọn, cười lạnh một chút: “Nếu ông ta dám khi dễ em, anh sẽ xử lý ông ta.” Anh nói xong dừng lại một chút, rồi ánh mắt phức tạp nhìn cô nói: “Yên Yên. Hay em từ chức đi rồi chuyển tới Viễn Đông làm việc đi.”
Trong mắt cô hiện lên tia bi thương, để muỗng xuất nhẹ lắc đầu: “Em rất thích công việc bây giờ, không muốn nghỉ việc.”
Lăng Khiên ánh mắt hơi ảm đạm, một lát sau cười cười, giơ tay lên vuốt vuốt tóc cô nói: “Được. Nghe theo em.”
Lúc anh đưa cô trở lại phòng làm việc của mình thì nhận được điện thoại của quản lý bộ hiệp ước, nói làChutổng biên căn bản không muốn nói chuyện điều khoản bội ước với bọn họ, mặt mũi nhăn nhó dây dưa hồi lâu rồi bỏ đi.
Lăng Khiên cười cười, lấy điện thoại di động ra gọi điện choChutổng biên.
“Alo? Lăng tổng. Bây giờ tôi muốn nói chuyện một chút với ngài có được hay không?”
Lăng Khiên ngồi xuống ghế da rộng rãi, đặt Đồng Yên ngồi ở trên đùi mình, cằm đặt trên bả vai nhỏ bé yếu ớt của cô, cười nói: “Chutổng biên, bây giờ tôi rất nhiều việc, không thể gặp ông được. Chuyện hợp đồng ông chuẩn bị tài liệu đi, chúng ta hôm nào bàn lại. Bây giờ tôi muốn nói với ông một chuyện khác.”
Chutổng biên nghe được giọng nói của anh có chút thỏa hiệp, lập tức đáp: “Ngài nói đi. Ngài nói đi.”
Lăng Khiên cố hôn Đồng Yên một cái, thấy mặt cô lập tức đỏ lên thì cười khẽ, rồi trầm ổn nói: “Gần đây bên tối hơi bận, không tìm được người, ông có thể cho Đồng Yên tới đây giúp điwx chút có được hay không?”
Đồng Yên kinh ngạc quay đầu khó hiểu nhìn anh.
Lăng Khiên lại hôn lên chóp mũi cô thêm một cáu, cúi đầu nghe được tiếng đồng ý của người bên kia điện thoại rồi mới tắt điện thoại.
Đồng Yên mím môi cúi đầu không nhìn anh, thân thể khẽ kháng cự, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập kháng nghị.
Anh cũng không hề giận, đem cô nhu hòa ôm thật chặt trong ngực. Nhiều ngày trống vắng cùng nhớ nhung nhu vậy vào giờ khắc này mới được giảm boét. Có một số việc anh không muốn nói quá nhiều, nhưng hy vọng chính cô có thể hiểu được rằng: Anh cưng chiều cô, yêu cô nhưng sẽ không dung túng cô vô chừng mực, anh có thể không so đo việc cô giấu diếm anh một lần, nhưng anh tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra một lần nữa. Người đàn ông kia đối với cô ảnh hưởng quá lớn, anh không đem cầm được lòng cô, chỉ có thể đem cô giam cầm ở bên người mà thôi.
Đồng Yên ở trong ngực anh cứng ngắc trong chốc lát, ngẩng đầu định nói chuyện với anh thì nhìn thấy anh nhắm mắt lại, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Anh làm sao vậy?”
Anh không có mở mắt, lắc đầu, tựa vào bả vai cô hô hấp có chút nặng nề.
Đồng Yên sờ sờ trán anh, hình như có hơi nóng, ôn nhu hỏi: “Anh khó chịu ở đâu à? Bị ốm rồi?”
Lăng Khiên kéo tay cô xuống cầm trong ngực, khàn khàn nói: “Ngoan ngoãn một chút đi. Đừng hỏi anh nữa, để anh nghỉ ngơi một lát. Mệt chết đi được.”
Sau đó cô không mở miệng nữa, cũng chẳng động đậy, chỉ ngoan ngoãn để anh ôm. Nhìn anh mệt mỏi không chịu được, mi tâm nhăn lại thì tất cả bất mãn cùng oán trách trong lòng cô dần dần tan biến hết, chỉ lưu lại sự đau lòng sâu sắc.
Cô không thể hiểu được cách làm của anh. Đối với việc anh không có theo ý cô chỉ toàn hành động một cách bá đạo thì cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng không thể nào nói không với anh được. Không biết tại sao, cô cảm thấy người đàn ông cường thế này rất cô đơn. Anh đã nhiều lần ở trước mặt cô toát ra vẻ cô đơn cùng yếu đuối làm cô không đành lòng cự tuyệt quyết định của anh. Cô sợ sẽ làm tổn thương anh.

Chương 22: Đã yêu anh.

Editor: VitaminB2

Lăng Khiên chỉ nghỉ ngơi không tới nửa tiếng, thư ký của anh đã gọi điện thoại hỏi rằng hội nghị lúc ba rưỡi có hủy bỏ hay không. Đồng Yên nghe được anh trả lời là không cần.

“Anh không ngủ sao?” Cô nhìn anh nhẹ nhàng hỏi, đôi mắt to trong trẻo tràn ngậyp đau lòng.

Lăng Khiên chống trán mình lên trán cô, trong mắt nồng đậm ý cười, anh không có gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ nhìn cô như vậy cho đến ý má cô hiện lên màu hồng nhạt mới nhẹ cười cười, vỗ vỗ mông cô, chỉ chỉ vào giá sách trong lòng: “Em ngoan ngoãn đọc sách chờ đến khi anh quay lại nhé.”

Cô đứng lên gật đầu, thấy anh vỗ vỗ vai hai cái thì đưa tay đặt ở vai anh khẽ xoa, nhẹ véo.

Lăng Khiên hơi sửng sốt một chút, sau đó nhắm mắt cúi đầu mím môi không nói gì, khóe miệng giương lên độ cong nho nhỏ, bên tai nhàn nhạt ửng đỏ. Cảm nhận bàn tay nhỏ bé mà mềm mại của cô lúc mạnh lúc yếu xoa bóp gáy mình, một trận cảm giác tê dại trong nháy mắt truyền khắp toàn thân anh, dẫn tới cơ thể anh dần dần căng thẳng.

Mấy phút sau, anh mở mắt kéo hai tai cô xuống, quay đầu mỉm cười nhìn chăm chăm vào hai má đỏ ửng của cô, cầm bàn tay cô lên miệng hôn một chút, đứng dậy ôm cô rồi nói: “Anh đi họp đây.”

Đồng Yên gật đầu, khẽ căn môi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, sợ rằng mình sẽ chết chìm khi ánh mắt anh tràn đầy nhu tình. Cho đến khi âm thanh đóng cửa vang lên, cô mới ngẩng đầu nhìn. Trên mặt là nụ cười hạnh phúc.
Cô tới bên tù sách lật xem, tầm mắt chú ú ở tầng dước chống chất mấy quyển sách kịch bản hấp dẫn, ánh mắt cô sáng ngời rồi chọn lấy mấy quyển ngồi xuống ghế sa lon chăm chú đọc. Thời học đại học cô có hai mơ ước, một là gả cho Tiếu Diệc Trần, hai là một ngày nào đó có thể tự mình biên kịch được một bộ phim.

Cô hết sức chăm chú đọc kịch bản, ánh mắt vui vẻ sáng ngời, trên mặt hưng phần cùng vui sướng. Cho đến tận khi nhận thấy cổ ê ẩm, ngẩng đầu lên mới phát hiện mặt trời không biết từ lúc nào đã ở chân trời phía tây rồi. Cô cười yếu ớt đi tới bên cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, chân trời ánh nắng chiều tô đậm một vòng trời chiều, từ kẽ hở của những đám mây phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đẹp tới mức làm hồn say thần mê kẻ khác.

Lăng Khiên đẩy cửa đi vào nhìn thấy thân ảnh xinh xắn được bao phủ bở sắc trời chiều, cộng thêm vẻ đẹp trong sáng thuần khiết, giờ cô giống như là Thiên Sức nơi trần thế. Anh nhẹ nhàng đi tới, dừng ở phía sau ôm lấy eo cô, cằm đặt nhẹ lên đỉnh đầu cô, cảm giác được thân thể cô run rẩy, cười cười, ở bên tai cô mềm nhẹ mở miệng: “Em đang nhìn gì vậy?”

Đồng Yên quay đầu nhìn anh, cười một cái rồi laij lần nữa nhìn về phương xa: “Trời chiều thật là đẹp.”

Lăng Khiên đưa mặt về phía trước hôn lên mặt cô, không nói gì, cảm nhận đáy lòng mình hạnh phúc.

Đồng Yên cúi đầu cười yếu ớt, tựa vào trên người anh, nhắm mắt cảm giác được anh hôn, trong lòng dần dần dâng lên ấm áo. Cảm giác thỏa mãn này làm cho tâm tình của cô bình thản mà an bình.

“Buổi tối anh có bữa tiệc, một lát nữa anh sẽ bảo tài xế đưa em về nhà.” Anh đi tới ghế sa lon, nhìn thoáng qua tập kịch bản ở trên bàn, khẽ kinh ngạc một chút, khóe miệng loan loan, thu dọn đồ rồi bỏ vào giá sách.

Đồng Yên sửa sang chéo áo lắc đầu: “Không cần đâu. Em bắt xe trở về là được rồi.” Sau khi nói xong ngẩng đầu nhìn anh, mím môi do dự hỏi: “Sẽ rất muộn sao?”

Lăng Khiên hai tay ôm lấy lưng cô, khom lưng một chút hôn lên môi cô, cười cười: “Dù muộn anh cũng sẽ qua tìm em. Ở nhà chờ anh nhé.”

Đồng Yên đỏ mặt, cầm lấy túi xách nói nhỏ: “Thiếu gia à, uống ít rượu thôi nhé.”

Lăng Khiên cười không đáp, đưa tay khẽ vuốt trán cô, vén mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt vào sau tai, nhìn về phía ánh mắt cô ôn nhu mà lưu luyến, ngón tay nhẹ vuốt ve gương mặt cô, cuối cùng cúi người ấn một nụ hương lên trán cô, đồng thời lẩm bẩm: “Ừ.”

Sau khi về nhà, Đồng Yên chỉ nấu một bữa ăn đơn giản, sau khi ăn xong thì mở máy tính ra, mở ra vài đề cương văn chương, nhìn một chút kịch bản đã đọc buổi trưa. Co lại có ước muốn muốn sáng tác, đáy lòng nổi lên kích động không khẽ chế được từ lâu cô đã chưa có. Cô cảm thấy rằng từ khi ở cùng một chỗ với Lăng Khiên, anh đã mang cho cô rất nhiều điều tốt đẹp.

Đêm đó Lăng Khiên đến nhà trọ của cô lúc gần nửa đêm, ôm cô đứng bên cửa sổ.

Trong bóng đêm sâu thẳm, mặt trăng sáng rỡ trên bầu trời, hơi thở một sâu một mập mờ tràn ngập trong không khí.

Cô hỏi: “Tại sao anh lại uống nhiều rượu như vậy?”

Anh nói: “Thân bất do kỷ.” (Việc không theo ý muốn của bản thân, bất đắc dĩ)

Cô nói: “Anh không quan tâm đến thân thể mình một chút gì cả.”

Anh nói: “Em đau lòng à?”

Cô nói: “Biết em đau lòng sao?”

Anh cười, cười đến giống như một đứa trẻ, mặt chôn chặt vào gáy cô, cả người nhẹ nhàng rung động.

Cô cũng cười, nhìn những ngôi sao phát sáng trên bầu trời đen bao la, một đôi mắt trong suốt như thủy tinh.

Bầu trời lấp lãnh những ánh sao trong sáng, mặt trăng tỏa ra ánh mắt sáng ngời mà mát dịu, nhu hòa chiếu lên trên thân thể hai người. Một cảnh đẹp hài hòa ấm áp không lời nào diễn tả được.

Tình yêu như vậy nồng đậm thêm từng chút từng chút một, lặng yên không một tiếng động, từ từ thấm vào trong lòng hai người, theo nhịp đạp của trái tim truyền đến khắp cơ thể.

Thứ sáu, lúc nhận được điện thoại củaChutổng biên, Đồng Yên đang được Lăng Khiên ôm ở trên đùi ngồi trên ghế salon, chăm chú nghiên cứu kịch bản. Cô lấy điện thoại ra, thấy phía trên hiện mã số thì cau cau mũi, từ trên chân Lăng Lhieen trượt xuống, thoát khỏi tay anh đi ra cửa mới ấn nút nghe.

“Alo?Chutổng biên.”

“Đồng Yên à? Ở chỗ Lăng Khiên vẫn còn bận sao?” Giọng nói củaChutổng dè dặt, thận trọng.

Cô nhìn Lăng Khiên một cái, anh đang đi tới bên cạnh bàn làm việc lấy điếu thuốc, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Công việc cũng không bề bộn lắm.” Nói xong le lước, căn bản là cô không hề bận rộn chút nào, ba ngày này, trừ việc nghiên cứu kịch bản ra thì cô chẳng phải làm gì hết.

“Vậy thì xế chiều hôm nay cô có thể quay về công ty một chuyến được không? Tiếu tổng của tập đoàn Trần Dương muốn tới đây bàn bạc chuyện chuyên mục.”

Đồng Yên khẽ cắn môi, nói thật nhỏ: “Ngài chờ một chút.” Sau đó che điện thoại nhìn Lăng Khiên mở miệng: “Lão Chu nói rằng buổi trưa em phải về.”

Lăng Khiên cúi đầu gõ tàn thuốc, giương mắt nhìn cô, trên mặt rất bình tĩnh: “Chuyện gì?”

“Chuyện công việc.” Giọng trả lời của cô rất thấp.

Lăng Khiên đáy mắt nhẹ nhàng rung động, bóp tắt điếu thuốc, vuốt vuốt mi tâm rồi trở lại ghế làm việc, quay đầy nhìn về phía cô nhàn nhạt mở miệng: “Em muốn trở về thì cứ trở về đi.”

Đồng Yên khẽ sửng sốt một chút, cô không nghĩ rằng anh lại đồng ý, ngẩng đầu đối diện nghiên cứu ánh mắt anh, không hề ôn nhu giống ngáy thường, hai con người đen lộ rõ sự tối tăm, cô hường điện thoại nói: “Được”, rồi đem kịch bản trên bản trả sửa lại một chút, sau đó cầm lấy túi xách của mình đi về phía cửa.

Trong lúc đó Lăng Khiên cũng không hề nhìn cô một cái, chẳng qua chỉ chăm chú nhìn màn hình máy tính, hai tay nắm chặt thành quyền.

Đồng Yên đi được vài bước, dừng lại một chút rồi quay lại đi tới bên cạnh anh, nhìn anh nói nhỏ: “Thật ra thì tổ em chịu trách nhiệm về chuyên mục mười năm phát triển của Trần Dương. Lão Chu nói rằng buổi trưa Tiếu Diệc Trần sẽ sang công ty họp, bảo em trở về.” Nói xong bồi thêm một câu: “Thực ra thì em không muốn trở về đâu.”

Lăng Khiên nghe xong lời cô nói, hai tay đang nắm chặt thành quả đấm từ từ buông ra, thần sắc âm trầm ảm đạm trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là nụ cười thật sâu, không hề kìm nén được sự kích động.
Anh thuận tay giống như là chờ đợt trừng phạt tiểu tử, ôm cô thật chặt vào lòng, đặt cô ngồi trên đùi, nhìn thẳng vào ánh mắt cô, khóe miệng loan loan: “Vậy thì em đừng trở về nữa.” Sau đó không để cho cô cơ hội mở miệng, thẳng tiếp vẫn liễu đi tới (Nghĩa là hôn ý :”>).

Nửa giờ sau, Đồng Yên mặt đỏ hồng lấy điện thoại ra gọi cho lãoChu.

“Đồng Yên à? Bao giờ thì cô bề vậy hả? Tiếu tổng sẽ tới ngay bây giờ à.”

Đồng Yên quay đầu né tránh sự quầy rầy của ai đó, giảm thấp âm thanh trả lời: “Chutổng biên à, thật ngại quá. Tôi bây giờ có chút bận việc rồi, không thể trở về được à.”

Lăng Khiên nghe được lời cô nói, cười đến không thể giảo hoạt hơn được nữa, cúi đầu thổi khí nóng bên tai cô: “Em bề bộn nhiều việc sao?”

Gương mặt Đồng Yên nhanh chóng đỏ bừng, ứng phó thêm một hai câu rồi tắt điện thoại, sau đó giãy dụa muốn đứng dậy.

Lăng Khiên buộc chặt hai cánh tay, đem cô vững vàng ôm trong ngực, cằm cọ cọ lên chán cô: “Bây giờ khả năng nói dối của em ngày càng cao à nha. Mặt không đỏ tim không nhảy. Thật là xấu.”

Đồng Yên cảm thấy một trận quẫn bách, bất mãn phản bác: “Còn không phải đều tại anh sao?”

Lăng Khiên như có điều suy nghĩ nhìn cô trong chốc lát, sau đó nhếch miệng cười một tiếng, nhéo nhéo cái mũi cô: “Em có thể nói dối bất cứ ai cũng được, nhưng phải đồng ý với vĩnh viễn không bao giờ giấu diếm anh bất cứ điều gì. Được không?”

Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Lăng Khiên cười, hôn trán cô một cái: “Hai ngày sau em có rảnh không?”

“Chắc là có. Có chuyện gì anh?”

“Anh dẫn em đi săn thú.”

Buổi tối Lăng Khiên theo thường lệ đi tiếp khách hàng, Đồng Yên vừa ăn cơm ở bên ngoài, vừa về tới nhà thì nhận được điện thoại của Tiếu Diệc Trần. Cô nắm chặt điện thoại nhìn một lúc lâu mới nhấn nghe.

“Alo?”

“Em lúc chiều ở Viễn Đông sao?” Tiếu Diệc Trần không có dư thừa lời khách sáo mà đi thẳng vào vấn đề.

“Đúng vậy.” Gióng cô rất thấp, rất nhạt.

Tiếu Diệc Trần lúc này đang đứng trên ban công ở nhà hàng nào đó. Xế chiếu lúc anh tới công ty Thụy Hi thì không gặp được cô,Chutổng biên nói rằng cô được Viễn Đông mượn sang trợ giúp. Lúc anh trở lại công ty không cách nào tập trung lại tinh thần cho được, cho đến khi vừa rồi trong khi tiếp khách uống rất nhiều rượi, đi ra ghế lô ngồi rốt cục không nhịn được nữa gọi điện cho cô, nghe thấy giọng nói cô lãnh đạm lại không biết nên nói gì nữa.

“Yên nhi, như vậy không giống tính cách của em.”

Tiếu Diệc Trần đốt một điếu thuốc, lộ ra sự cô đơn: “Em thật sự từ bỏ nguyên tắc của chính mình rồi sao? Yên nhi mà anh biết là một người có tự chủ, có mơ ước, cho tới giờ vẫn là một người kiên cường, tuyệt đối sẽ không phụ thuộc vào bất cứ một người đàn ông nào.”

Đồng Yên trong lòng run bần bật, nhất thời không phản bác được lời nào.

Tiếu Diệc Trần không nghe được âm thanh trả lời của cô, cười khổ một cái rồi nói tiếp: “Anh cho là tôn trọng mới là sủng nịnh với em, lại không nghĩ rằng bá đạo thích hợp cũng có thể bắt được em vững vàng. Sớm biết như vậy ban đầu em nói chia tay anh có chết cũng không đồng ý. Yên nhi, em nói cho anh biết có phải em đang trừng phạt anh lúc đó đã dễ dàng buông tay phải không?”

Cô ngây ngốc một chút rồi theo bản năng mở miệng: “Không phải.”

“Vậy thì đây là cái gì? Chẳng lẽ chỉ qua mấy tháng em đã yêu hắn sao? Yên nhi, anh không tin, tuyệt đối không tin! Anh biết em từ khi em còn là một đứa trẻ mặc quần uêns, anh dắt tay em lúc em đeo cặp sách nhỏ buộc tóc đuôi ngựa, cười với anh rất ngâu ngô. Khi anh tỏ tình với em, lúc đó em đã đỏ mặt mỉm cười gật đầu đáp ứng, Ở năm thứ hai trung học, giờ tự học kết thúc muộn lại đột nhiên bị cúp điện, anh đã lấy đi nụ hôn đầu tiên của em. Em còn nói với anh rằng: “Diệc Trần, em yêu anh!”. Yên nhi, tất cả mọi việc cho đến bây giờ anh vấn không quên, vẫn còn cất giữ trong lòng. Vậy thì sao em lại có thể đi yêu người khác? Yên nhi, anh không đồng ý!”

Đồng Yên trên mặt đã sớm tràn ngập nước mắt, những kí ức này từng là động lực sống duy nhất của cô. Ở nước ngoài ba năm, hơn một ngàn ngày, cô đều dựa vào những kí ức tốt đẹp này để tiếp tục cuộc sống. Trở lại một năm, những đêm tịch mịch cô cũng đều dựa vào những điều này để vượt qua. Khi cô cuối cùng quyết định không lừa mình dối người. muốn quên đi những thời điểm khó khăn của cuộc sống, vết thương sắp khép lại kia lại mạnh mẽ rách toạc ra, những chuyển cũ máu chảy đầm đìa làm cho lòng cô nhát mắt đau đớn đến hít thở không thông.

Nước mắt liên tiếp chảy ra, nỗi đau trong lòng hơi giảm bớt, cô hướng điện thoại di động khàn khàn mở miệng: “Diệc Trần, có câu hỏi em định sẽ mãi mãi không bao giờ hỏi anh. Anh cảm thấy không thể chấp nhận như vậy, vậy thì anh nói cho em biết, chúng ta quen biết nhau hai mươi mấy nắm, yêu nhau bốn năm, tại sao anh đối với em không có một chút tín nhiệm nào? Tại sao anh lại kết hôn với người khác?”

Tiếu Diệc Trần gục trên lan can, chôn chặt mặt vào trong lòng bàn tay, bả vai phập phồng mới đáp: “Thật xin lỗi, Yên nhi. Anh lúc đó bị sự tức giận cùng với ghen tị làm cho choáng váng đầu óc, vì vậy mới rối loạn tâm trí. Anh rất hối hận. Yên nhi, cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Anh sẽ nộp đơn ly hôn lên tòa án, cho anh thời gian thêm ba tháng nữa được không?”

Đồng Yên lau nước mắt, đi ra sân thượng ngửa đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, cúi đầu giọng nói lộ ra thương cảm: “Diệc Trần, chậm mất rồi. Em đã yêu anh ấy.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+