Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 23-24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23: Nam nhân hữu tình
Sáng sớm ngày thứ bảy, Lăng Khiên đến đón Đồng Yên đi đến khu săn thú. Lên xe, Đồng Yên tựa vào lưng ghế có chút buồn ngủ.
Lăng Khiên đưa tay sờ sờ trán cô, nhướng mày hỏi: “Sắc mặt em làm không tốt lắm. Đêm qua ngủ không ngon à?”
Đồng Yên nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, quay đầu nhìn mặt anh mỉm cười lắc đầu: “Không có gì đâu anh. Đêm qua trước khi đi ngủ em uống ly cà phê có chút khó ngủ.”
“Phải đi đường hơn một giờ mới đến nơi. Em ngủ một lát đi. Đến nơi anh sẽ gọi em.”
Cô gật đầu, rồi nhắm mắt ngủ.
Lúc dừng chờ đèn xanh, Lăng Khiên cởi áo khoác ngoài đắp lên người cô, nhìn khuôn mặt lúc ngủ của cô. Ánh mắt anh dị thường nhu hòa, cúi đầu hôn nhẹ vào môi cô, thấy cô bất mãn nhíu mày thì cười cười.
Chỗ nhóm Lăng Khiên lựa chọn săn thú là một khi rừng rậm không có khai phá, xe chạy dọc theo một lối nhỏ trực tiếp đến trước một căn nhà gỗ hai tầng. Lúc này Lục Tư Triết và Lí Duệ đã đến rồi, đang bận rộn khuân đồ sắp xếp trong nhà.
Xe vừa dừng lại thì Đồng Yên cũng tỉnh. Nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ có chút mê man dụi dụi mắt. Anh nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô mà không khỏi bật cười, vuốt vuốt tóc cô: “Vẫn buồn ngủ à?”
Cô quay sang nhìn anh hỏi: “Đây là nơi nào vậy anh?”
“Khu rừng rậm nguyên thủy nhất.” Nói xong anh mở cửa xe nhảy xuống, rồi đi sang chỗ cô mở cửa xe kéo cô xuống.
Lục Tư Triết là người đầu tiên ra đón, cười hì hì hướng Đồng Yên chào hỏi: “Đồng Yên, xin chào.”
Đồng Yên mỉm cười ngọt ngào nhìn Tư Triết, vừa định nắm lấy tay anh thì đã bị Lăng Khiên kéo lại: “Không được cho cậu ta chạm vào.”
Lục Tư Triết hung hăng trừng mắt anh một cái: “Có người nào một giây cũng không ngừng coi chừng cô ấy không? Nếu không tôi nhất định sẽ mò tới.”
Lăng Khiên khiêu mi trợn mắt: “Cậu cứ thử xem.”
Đồng Yên nhìn bộ dạng ta trừng ngươi ngươi trừng ta của hai người bọn họ mà bật cười. Lăng Khiên cúi đầu hôn lên chóp mũi cô một cái rồi đi tới bên một người đàn ông anh tuấn, cường tráng mở miệng: “Bên trong cũng thu thập xong rồi sao?”
Lý Duệ gật đầu, sau đó có chút tìm tòi nghiên cứu nhìn Đồng Yên, qua một lúc lâu đột nhiên vỗ vỗ đầu: “Em không phải là vị hôn thê ngày trước của Quăng* Khiên sao? (Chú thích của tác giả: học theo người Bắc Kinh uốn lưỡi âm cuối)
Hai tiếng ho khan “Khụ” vang lên, Đồng Yên khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt trắng vài phần, nắm thật chặt lấy tay Lăng Khiên, giương mắt có chút e sợ nhìn Lý Duệ chào hỏi: “Chào anh. Em là Đồng Yên.”
Lý Duệ sửng sốt một chút, nhìn thấy sắc mặt xanh trắng của Lăng Khiên lại nhìn thấy ánh mắt ám hiệu của Lục Tư Triết, hắng giọng một cái rồi hề hề mở miệng: “Chị dâu, em là Lý Duệ. Đều là bạn cùng phòng với Lăng Khiên!”
Một tiếng “Chị dâu” làm cho sắc mặt đang trắng của Đồng Yên lập tức chuyển hồng, đồng thời sắc mặt của Lăng Khiên cũng hòa hoãn đi rất nhiều. Thừa dịp Đồng Yên cúi đầu xấu hổ thì anh nói nhỏ vào tai Lý Duệ: “Coi như tiểu tử ngươi cơ trí!”
Thu thập thỏa đáng xong, Lăng Khiên đưa cô thì thăm quan nhà gỗ một chút. Căn nhà tổng cộng hai tầng có bốn gian phòng nhưng đều ở tầng hai, trong mỗi phòng đều có một phòng vệ sinh; phòng khách, phòng ăn, phòng bếp đều ở tầng một. Tầng hai có thông đạo có thể lên tới nóc nhà. Phong cách căn nhà rất cổ xưa làm cho người ta có loại cảm giác nhớ về hồi nhỏ.
Lục Tư Triết và Lý Duệ ngủ một phòng, Lăng Khiên và Đồng Yên ở cùng một phòng. Đồng Yên đi theo anh cắn cắn đôi môi, bất quá cái gì cũng không nói.
Buổi trưa bốn người ăn một bữa đơn giản, toàn là các đồ ăn nhanh, hâm lại thức ăn trong lò vi sóng một lúc là có thể ăn. Lý Duệ ăn rất hào sảng, một lúc có thể ăn đến hai ba bát cơm. Tướng ăn của Lục Tư Triết thật giống với con người anh – ôn văn, nhĩ nhã. Đồng Yên thì không đói bụng, chỉ ăn lấy một chút. Còn Lăng Khiên cơ hồ không nhúc nhích đũa.
Sau khi ăn xong Lăng Khiên cùng Lý Duệ lên lầu, lúc hai người xuống nhà thì mặc một bộ da giả, cầm trong tay súng săn. Lý Duệ giơ lên một cái túi lớn. Đồng Yên nhìn Lăng Khiên thì ngẩn người không rời nổi mắt. Cô biết anh rất man(đẹp trai) rồi, nhưng lại không ngờ có thể man đến trình độ này. Quả thực lúc này anh rất giống những ngôi sao, minh tinh trên truyền hình – đẹp trai đến ngây người!
Lăng Khiên vuốt vuốt tóc đi tới, cười híp mắt rồi hôn lên mặt cô một cái: “Anh với Lý Duệ ra ngoài đi săn. Em ở nhà chờ anh về nhé.”
Đồng Yên nhìn anh khó hiểu: “Em không phải đi cùng sao?”
Lăng Khiên đốt một điếu xì gà, ngắt mũi cô nói: “Máu quá tanh vì thế em không nên đi theo. Trước giờ cơm tối bọn anh sẽ quay về, tối nay chúng ta sẽ ăn thịt nướng.” Nói xong anh hướng Lục Tư Triết hất hất cằm nói: “Cậu cũng nên biết điều một chút đấy. Nếu làm điều không hay gì để tôi biết thì không xong đâu.”
Lục Tư Triết lười biếng nằm trên ghế, hướng Lăng Khiên phun ra mấy vòng khí trắng, cười nhe nhởn đến mức cần ăn đánh: “Không yên lòng đi sao? Cậu cứ đi đi a~, tôi không thể cam đoan gì với cậu cả.”
Lăng Khiên hung hăng lườm anh, dùng miệng nói nhưng không ra tiếng: “Tôi sẽ đánh chết cậu.” rồi sau đó đeo bao tay cùng Lý Duệ đi ra ngoài.
Sau khi nghe thấy tiếng xe việt dã của Lăng Khiên đi xa dần, Tư Triết cười hì hì đến bên cạnh Đồng Yên, lấy di động ra nói với cô: “Yên Yên, chúng ta chụp một kiểu ảnh đi. Đợi đến lúc cậu ta trở về anh sẽ trêu tức cậu ta đến phát điên. Hehe!”
Đồng Yên cũng không trốn tránh, còn hé miệng cười: “Anh không sợ anh ý tính sổ à?”
Sau khi đèn máy ảnh ở di động lóe lên một cái, Lục Tư Triết mở di động ra nhìn ảnh hai người đụng đầu thân mật, trên mặt hiện ra nụ cười thản nhiên, ôn hòa mà thư thái nhưng không cho Đồng Yên nhìn thấy, thu hồi điện thoại cười nói: “Sợ chứ. Nhưng mà anh nguyện ý sưng mặt sưng mũi để đổi lấy hình dạng mặt mày đen xì ám thương của cậu ta a~.”
Nói xong anh đứng dậy, hai tay bỏ vào trong túi áo khoác, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve màn hình điện thoại, cười nói: “Em có muốn hay không ra ngoài đi dạo một chút. Đây chính là nơi thiên nhiên đẹp đẽ, khí hậu trong lành, nguyên thủy không hề nhiễm bất kỳ sự ôn nhiễm nào đâu.”
Đồng Yên cũng đứng lên, nhìn anh oai cái đầu cười hì hì nói: “Được ạ.”
Tư Triết nhìn cô không có cách nào ngăn lại hai tròng mắt linh động, lòng nhẹ nhàng nhộn nhạo một chút, hoảng hốt chốc lát rồi xoay người đi về phía cửa. Anh cảm giác mình đang làm một hàng động được xếp vào loại nguy hiểm hạng nhất —— thiêu thân lao đầu vào lửa!
Khu rừng rậm này thật sự là không hề có một dấu hiệu gì của việc tu sửa hoặc khai thác cả, bởi vì cơ hồ ngay cả con đường tìm cũng không được, tùy ý có thể thấy được những cây đại thụ cao đến chọc trời rất có khí thế, tuyệt đối không thể so sánh với những loại cây hai bên đường trong thành phố đã trải qua những lần tu sửa cũng với những cây ươm được che chở cẩn thận. Cây trông rất ương ngạnh và uy vũ, lúc ngửa đầu nhìn nó có thể cảm giác được mình vô cùng nhỏ bé.
Hai người tìm một chỗ không nhiều cỏ dại lắm ngồi xuống. Tư Triết đem áo khoác của mình trải ở bên dưới gốc cây.
“Ngồi đi. Cảm thụ một chút mị lực của thiên nhiên.”
Chờ Đồng Yên cẩn thận ngồi xuống, anh cũng trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, sau đó ngẩng đầu tựa vào thân cây khô cao ngất phía sau, nhắm mắt lại, từ từ lấy lại hô hấp.
Cô cũng học lấy bộ dáng của anh, nhắm hai mắt lại, cả tâm hồn cảm nhận được mọi thứ chung quanh. Trong rừng cây rất an tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng chim hót, không ồn ào, tiếng kêu rất êm tai như là ca sỹ đang hát vậy.
Một lúc sau, Lục Tư Triết nhẹ nhàng mở miệng: “Hai người bây giờ đang rất tốt sao?”
Đồng Yên quay đầu nhìn anh, phát hiện anh vẫn đang nhắm mắt, nên cô nhìn xuyên qua nhánh cây một lát rồi gật đầu: “Vâng, rất tốt. Anh ấy đối với em rất tốt.” Cô cảm thấy kì quái, rõ ràng cô với Lục Tư Triết không tính là quá quen thân, cũng là đã gặp mặt qua vài lần, bình thường cơ hồ không có liên lạc, nhưng cô lại cảm thấy người đàn ông này có thể tin cậy được, giống như là một lão bằng hữu nhiều năm rồi.
“Cậu ấy đối với em rất dụng tâm, dụng tâm đến trình độ gần như điên cuồng.”
Đồng Yên mím môi không nói gì. Cô có thể cảm nhận được Lăng Khiên đối với người yêu của mình giống như hải dương vậy, sâu không thấy đáy.
“Có phải đôi khi em cảm thấy rất áp lực hay không?”
Cô khẽ gật đầu “Vâng” một tiếng.
“Khiên người này rất cố chấp, nhận định của cậu ta về chuyện tình của chính mình sẽ thẳng một mạch đi tới đáy. Tựa như ban đầu đối với sự kiên quyết phản đối của cha mẹ, cậu ấy vẫn dứt khoát chọn con đường kinh doanh. Tựa như lần đầu gặp em, cậu ấy quyết cả đời này chỉ yêu một người. Cho nên anh có thể hiểu được suy nghĩ của em, có đôi khi sẽ cảm thấy không thể nào báo đáp lại đầy đủ, trọn vẹn đối với tình yêu của cậu ấy. Thật ra thì anh cũng có loại cảm giác như vậy. Khi cậu ấy vừa bắt đầu sự nghiệp, anh đã giúp một phen, cho nên cậu ấy nhận định anh là anh em(huynh đệ) tốt, sau đó bất kể cậu ấy làm bao nhiêu, nhiều năng lực như vậy nhưng không hề chỉ nghĩ cho riêng mình. Hơn nữa, mặc dù Viễn Đông anh chỉ có hai mươi phần trăm cổ phần, hằng năm cậu ấy cũng sẽ chia cho anh tới năm mươi phần trăm hoa hồng. Cậu ấy nhận lấy tất cả trọng trách, cho dù anh cái gì cũng không quản nhưng dù cậu ấy có mệt chết cũng sẽ không có bất kỳ yêu cầu gì đối với anh. Vì vậy mà anh chỉ có thể liều mạng cho mại lực, nhưng dù cố gắng nhiều hay không đều cảm thấy so với những gì cậu ấy cho anh cũng chỉ là phượng mai củ ấu, có đôi cũng rất bực cái tính bá đạo đó, nhưng khi ngẫm nghĩ kỹ thì anh cũng kính nể cậu ấy rất nhiều. Dù những việc kia cực khổ thì cũng đều cam tâm tình nguyện, cảm thấy đời này có một người bạn tốt như cậu ấy thật đáng giá.”
Đồng Yên ngây dại, trong lòng rung động rất sâu sắc. Cô biết Lăng Khiên anh với Tư Triết quan hệ tình cảm rất tốt, hai người dù lơ đễnh nhưng đều toát ra sự ăn ý và tương thông tâm ý làm cho người ta khâm phục. Nhưng cô lại không nghĩ rằng tình cảm giữa hai người bọn họ lại sâu đậm đến mức như vậy. Vì báo đáo ân tình ban đầu mà luôn giữ vững hữu tình chân thành tha thiết không lay chuyển được đối với người kia. Vì hoàn lại bây giờ dù có thiệt thòi cũng là hữu nghị góp một viên gạch (ý là dù có thiệt thòi thì cũng không so đo, ngược lại còn cố gắng, cam tâm tình nguyện giúp đỡ hết mình). Cô rất hâm mộ thâm tình này giữa hai người bọn họ, đồng thời cũng cảm thấy mình thật may mắn mình vì đã được một trong hai người đó yêu thương.
“Lục Tư Triết à, hai chúng ta đều là người may mắn.” Cô ngửa đầu lên nhìn bầu trời, nói thật nhỏ.
Lục Tư Triết quay đầu nhìn nụ cười bình yên điềm tĩnh trên khuôn mặt cô, ánh mắt dần dần trở nên có chút mê man, sau một lúc dời tầm mắt đi, mỉm cười nói: “Không tệ. Bất quá em sau này có thể đừng mang cả tên lẫn họ của anh ra mà gọi được không. Xa lạ muốn chết.”
Đồng Yên hơi sững sờ, sau đó quay đầu lè lưỡi nhìn anh: “Em biết rồi, Tư Triết tiểu bằng hữu!” (định viết là “anh bạn nhỏ Tư Triết”, nhưng thôi để nguyên như cv ^^).
Sau giờ ngọ, ánh sáng xuyên qua bóng cây chiếu lên dung nhan xinh đẹp của cô tạo thành lúc tối lúc sáng làm cho nụ cười của cô trở nên mĩ lệ dị thường. Lục Tư Triết quên cả hô hấp cho đến khi từ ngực truyền đến cảm giác đau nhói nhè nhẹ mới thở ra một hơi dài, sau đó anh chợt đứng lên, vỗ vỗ mông, có chút lúng túng nhìn xung quanh một lát, bình phục lại tâm tình rồi hướng cô vươn tay: “Chúng ta trở về thôi. Chắc giờ này hai người kia cũng đã quay lại rồi.”
Đồng Yên cười cười đưa tay cho anh để anh kéo đứng dậy.
Tư Triết cầm lấy bàn tay mềm mại của cô cảm thấy như có một cỗ điện cao áp trong nháy mắt xuyên lan qua toàn thân. Anh run lên một cái, như bị điện giật buông tay cô ra, sau đó lại cảm thấy trên người cô có dán một tờ giấy với dòng chữ màu đỏ: “Nguy hiểm. Chớ đến gần!”
Không bao lâu sau khi Tư Triết với Đồng Yên trở lại căn nhà gỗ thì nghe thấy một trận âm thanh của mô tơ, lát sau truyền đến tiếng la tức giận của Lý Duệ: “Lăng Khiên, cậu như vậy là đùa bỡn tôi nha. Ngày mai chúng ta lại tiếp tục so tài, tôi không tin lần nào mình đều bị bại bởi cậu”.
Lăng Khiên lại không hề để ý đến anh ta, vừa vào nhà chạy thẳng tới chỗ Đồng Yên, cúi người hôn một cái lên trán cô hỏi: “Em có thấy chán không? Chờ có sốt ruột không?”
Đồng Yên nhìn trán anh ướt đẫm mồ hôi, đưa tay lên lau cho anh, lắc đầu: “Không có ạ. Em với Tư Triết vừa nói chuyện rồi Tư Triết đưa em ra ngoài cảm thụ khu rừng rậm nguyên thủy.”
Lăng Khiên nghe thấy cô gọi như vậy thì sửng sốt giây lát, sau đó đột ngột xoay người chạy thẳng tới phòng bếp. Một lát sau trong bếp truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Tư Triết: “Lăng Khiên! Mẹ kiếp! Cậu muốn tôi tuyệt hậu sao?”
Lúc Đồng Yên cùng Lý Duệ chạy tới thì thấy Lục Tư Triết đang che chở nửa dưới cửa mình, vẻ mặt vô cùng đau đớn trong khi đó, Lăng Khiên thì hai tay ôm lấy ngực, mặt đen một màu phẫn hận nhìn Tư Triết.
Lý Duệ một trận cười to, Đồng Yên thì đỏ mặt đi tới kéo kéo ống tay áo Lăng Khiên. Anh cúi đầu nhìn cô, hướng Tư Triết hừ lạnh một tiếng rồi cầm lấy tay Đồng Yên một mạch đi lên lầu hai.
Đồng Yên có chút khó xử quay đầu nhìn thoáng qua , sau đó chống lại nụ cười khổ sở của Lục Tư Triết, cô xì một tiếng vui vẻ. Lăng Khiên khó hiểu nhìn cô, vừa định muốn quay đầu trực tiếp ôm lấy cô, sau đó chủ đồng hôn môi cô một cái, mặt khác tha cho người đàn ông đùa dai một mạng.

Chương 24: Sủng ái cưng chiều
Editor: VitaminB2
Trở lại phòng ngủ, Lăng Khiên cầm lấy quần áo sạch bước vào nhà tắm. Đồng Yên ngồi trên thảm lật xem tạp chí. Tất cả đều là tạp chí về săn thú, cô xem cũng không hiểu lắm nhưng suy nghĩ nhiều một chút thì sau này hai người dễ dàng câu thông.
Lăng Khiên đợi Đồng Yên rửa mặt rồi đi xuống lầu. Lý Duệ cùng với Tư Triết đã chuẩn bị sạch sẽ chiến lợi phậm vừa mang về lúc chiều, đang loay hoay làm giá nướng. Đồng Yên nhìn một con thỏ hoang ở trên thanh sắc thì trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, không suy nghĩ gì đi tới trốn phía sau Lăng Khiên (Vi: Chị này đúng là ngây thơ trong sáng. Thỏ mà cũng sợ ~_~).
Anh ôm lấy bả vai cô cười nói: “Đừng sợ. Nó sẽ không ăn em, lát nữa chúng ta ăn nó.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tràn đầy thương hại: “Thật đáng thương.”
Lăng Khiên khụt khịt mũi cười khẽ: “Đây chỉ đơn giản là kiếm thức ăn duy trì sự sống thôi mà. Em đừng suy nghĩ gì nhiều.”
Cô gật đầu, không dám nhìn nữa chỉ có thể thương hại con thỏ thôi.
Lò nướng đã chuẩn bị xong, trời căn bản cũng đã tối rồi, Lý Duệ thuần thục nổi lửa, mang giá tử tới, mấy người ngồi vây quanh trước nhà gỗ, nghe tiếng kêu của lửa cháy lép bép, hưởng thụ thêm cả ánh trăng sáng trong lành mát mẻ, ngửi lấy từng đợt mùi thơm của thịt nướng, trên mặt mỗi người vừa là hưởng thụ vừa thần thái thích ý, bao gồm cả Đồng Yên vừa bị dọa cho sợ hãi. (Vi: E hèm, đúng là ăn ngon thì quên tất cả)
Lăng Khiên ôm thật chặt cô vào trong ngực, không để cho cô móng vuốt lộn xộn, đem thịt nướng cắt thành từng miếng từng miếng bỏ vào trong bát cô. Cô chỉ cần dùng đũa gắp ăn mà thôi.(T_________T, siêu chiều)
Ăn trong chốc lát, Đồng Yên thấy không vui nói: “Anh đừng có làm cho người khác thấy mình mất đi năng lực cuộc sống như vậy chứ.”
Lăng Khiên cũng không nhìn cô, vẫn tiếp tục hành động đang làm, gắp đầy thịt vào trong bát cô, sau đó lấy một tờ giấy ăn lau khóe miệng cho cô nói: “Vậy thì em cứ coi như mình mất đi năng lực cuộc sống đi.”
Cô trợn mắt, rồi bất đắc dĩ cầm lấy đôi đũa của mình nói: “Mà sao một miếng anh cũng không ăn vậy?”
Hai người không được để ý tới ở đối diện cuối cùng cũng lên tiếng.
Lý Duệ nói: “Cậu ấy cũng là muốn ăn, nhưng lại không có cái phúc phận đó.”
Lực Tư Triết mãnh liệt gật đầu phụ họa thêm: “Lăng Khiên ý, điểm này mà nói, giống hệt như người hầu của em vậy.” Quay sang Lăng Khiên: “Cậu dám giống như tôi ăn thịt, uống rượu không?”
Lăng Khiên hung hăng, trừng mắt liếc Tư Triết một cái, cầm lấy lon bia hướng anh ném tới. Lục Tư Triết nhảy ra sau tránh mấy, hướng anh ngoắc ngoắc ngón tay: “Có gan thì để sủng vật của cậu xuống đuổi theo tôi đi.”
Nói xong Lục Tư Triết đột nhiên ngậm miệng lại, Lăng Khiên sắc mặt trong nháy mắt biến hóa mấy cái, Lý Duệ khó hiểu nhìn mọi việc. Một lát sau, ba người nghe thấy một thanh âm thấp nhu.
“Sủng vật?”
Lăng Khiên mím môi, sắc mặt tái nhợt vài phần, cúi đầu nhìn cô. Cố họng khẩn trương nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt, qua một lúc lâu sau mới dùng giọng nói vô cùng ôn nhu mở miệng: “Là sủng ái cưng chiều.”
Lục Tư Triết cũng lập tức phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy a. Sủng ái sủng ái a. Uống bia, uống bia đi.” Nói xong anh không dám nhìn Lăng Khiên, vội vàng cầm lấy lon bia của mình tu sủng sục.
Thời gian còn lại Lục Tư Triết cũng không dám mở miệng nói một câu, Lăng Khiên cũng không còn tâm trí mà so đo với anh, tâm tình cẩn thận quan sát động thái của sủng vật trong ngực mình.Nụ cười trên mặt cô không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng cô lại buông thõng mí mắt không hề nhìn anh thêm một lần nào.
Lăng Khiên trong lòng có chút nóng nảy. Lúc anh tiếp nhận phỏng vấn đã phát biểu một phen lý luận về sở thích nuôi nhốt sủng vật, anh sợ là cô sẽ nghĩ linh tinh mà tức giận với anh. Nhìn cô không hề động đũa nữa, anh nhẹ nhàng hỏi: “Em ăn no rồi à?”
Cô gật đầu nhưng vẫn không có nhìn anh.
Anh đứng dậy sau đó kéo cô đứng dậy, hung hăng trợn mắt nhìn Lục Tư Triết một cái, cùng với Lý Duệ chào hỏi một tiếng rồi ôm cô đi lên tầng hai. Vào phòng, anh ôm cô ngồi trên giường, nâng mặt cô lên hôn một cái hỏi: “Em tức giận à?”
Đồng Yên lắc đầu vếnh miệng: “Không có.” Giọng nói không được tốt lắm.
Lăng Khiên nhìn bộ dạng làm nũng của cô mà lòng nhẹ đi một nửa: “Câu kia là anh nói bừa thôi, em đừng cho là thật.”
Đồng Yên giương mắt nhìn anh, vẻ mặt ủy khuất: “Không trách được anh muốn em từ chức. Thật sự là muốn nuôi nhốt em.”
Lăng Khiên vội vàng lắc đầu: “Em nuôi nhốt anh, anh đem Viễn Đông sang tên em, đổi thành em nuôi nhốt anh. Đừng có nóng giận à, nhé?”
Đồng Yên thấy bộ dạng gấp đến độ trán đổ đầy mồ hôi của anh thì bật cườim đưa tay lau lau: “Em tha thứ cho anh, anh đừng có gấp như vậy, cũng đừng có đổ mồ hôi.”
Lăng Khiên cười, cằm chống lên trán cô dịu dàng nói: “Anh sợ rằng em nhất thời tức giận, sợ em trong cơn tức giận sẽ không để ý đến anh nữa. Nếu vậy anh sẽ phát điên lên mất.
Hai tay cô ôm lấy hông anh nói nhỏ: “Bất kể có phát sinh chuyện gì em cũng sẽ không không để ý đến anh. Anh đối với em tốt như vậy, em cũng không biết nên làm thế nào để có thể báo đáp lại tình yêu cho đủ đây, làm sao lại có thể không để ý đến anh được.”
Lăng Khiên hôn hít lấy trán cô, rồi hôn thẳng một đường xuống phía dưới, cuối cùng dừng lại trên môi cô. Nhìn ánh mắt cô cười đến là vui vẻ: “Em nói thật?”
Cô nhje gật đầu, xấu hổ rũ mi mắt xuống.
“Yên Yên, em chỉ cần biết rằng anh yêu em, rất rất yêu, yêu hơn tất cả mọi vật trên thế giới này. Em không cần báo đáp lại anh, chỉ cần em thật sự vui vẻ ở bên anh, chỉ cần để cho anh mỗi giây mỗi khắc nhìn thấy nụ cười của em là anh đã cảm thấy rất mãn nguyện, hạnh phúc rồi. Em không biết được nụ cười của em đẹp như thế nào đâu, nó có thể xuyên thấu vào tim anh vậy. Mỗi lần gặp nhau em đều cười với anh, anh cảm thấy giống như là thượng đế ban tặng trái đào quý cho anh. Yên Yên, anh thật sự yêu em vô cùng.” Nói xong anh cũng không chờ đợi phản ứng của cô trực tiếp ngậm lấy môi cô, đem tất cả lời ngon tiếng ngốt đưa vào trong miệng cô, hòa tan ở trong lòng, mọc rễ lên mầm rồi kết xuất ra trái cây ngọt ngào.
Sau nụ hôn nóng bỏng hơi thở của hai người đều không yên, phải chờ một lúc lâu mới bình phục lại được. Đồng Yên uốn tại trong ngực anh, nghe tiếng tim đập dồn dập của anh cười nói: “Em cũng nên rèn luyện hô hấp.”
Anh sửng sốt một chút mới hiểu được ý của cô, lắc đầu cười khổ một cái, nắm thấy chặt hai tay đem cả người cô dán vào trong ngực mình, để cho người cô truyền một chút ấm áp tới chỗ lạnh như băng kia.
Đồng Yên tắm rửa xong đi ra ngoài thì thấy Lăng Khiên không có nằm trên giường mà đứng bên cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì. Anh đi tới kéo kéo vạt áo anh nhẹ mở miệng: “Anh không mệt à?”
Lăng Khiên nghe được thanh âm ôn nhu của cô nụ cười càng rõ ràng hơ, xoay người cầm thấy hai tay cô, nhìn bộ dáng thẹn thùng của cô mà cả người một trận nóng ran, hắng giọng nói một tiếng: “Em mệt à?”
Cô lúng túng lắc đầu, mặt ửng đỏ,
Lăng Khiên vỗ vỗ gương mặt cô nói nhỏ: “Chúng ta lên nóc nhà ngồi một chút. Chỗ này có thể thấy rất nhiều sao, đẹp lắm.”
Đồng Yên sửng sốt sau đó mãnh liệt gật đầu, trong mắt lấp lánh những ánh sáng long lanh đẹp đẽ làm Lăng Khiên thất thần, ngây người một lúc lâu mới kéo cô đi ra ngoài.
Trên nóc nhà rất sạch sẽ, hai người ngồi sát lại cùng một chỗ. Anh ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, cằm chống đỡ lên đỉnh đầu cô, vẻ mặt nhu hòa mà thỏa mãn.
“Mỗi lần tới đây săn tú anh cũng đều ngồi thật lâu ở chỗ này, sau đó nghĩ đến em. Anh nằm mơ cũng muốn mang em đến đây ngắm sao.”
Cô tựa vào trong ngực anh, nghe tiếng tim anh đập trầm ổn, khớ miệng không tự chủ mà giơ lên. Cô ngửa đầu cắn lên cằm anh một cái: “Vậy sao này chúng ta thường xuyên tới đây nhé. Em rất thích nơi này.”
Anh chúi đầu nhìn cô, ánh mắt ôn nhu mà sủng nịnh, hôn lên trán cô nói: “Anh cũng biết em nhất định sẽ rất thích nơi này. Ban đầu anh dừng căn nhà gỗ này cũng tưởng tượng ra bộ dạng vui vẻ, thích thú của em. Yên Yên, cho tới hôm nay anh mới dám hỏi. Ở chung một chỗ với anh em có hạnh phúc không?”
Đồng Yên nhìn anh, khóe miệng yêu kiều, mặt mày đều mang nét cười, lông mi cong vút xinh đẹp run rẩy hai cái nhẹ nhàng gật đầu nói: “Khiên, em rất hạnh phúc. Cảm ơn anh đã để cho em hạnh phúc như vậy.”
Sau khi ngắm sau xong hai người trở lại phòng ngủ đã gần nửa đêm, Đồng Yên nhìn trong phòng duy nhất có một cái giường khẽ cắn chặt môi, cúi đầu không biết làm sao (Vi: ngủ cùng chứ còn sao nữa ~_____~). Lăng Khiên từ bên ngoài bưng vào hai chén nước, thấy bộ dạng xấu hổ đỏ mặt của tiểu sủng vật thì cười cười, đem chén nước đặt ở đầu giường, sau đó ngồi xuống giường ôm lấy cô ngồi trên đùi mình, cằm cọ vào đầu cô nói nhỏ: “Có muốn anh ngủ trên ghế salon không?”
Đồng Yên sửng sốt một chút, ngẩng đầu thì thấy nụ cười gian manh của anh thì mắng anh một câu: “Chán ghét!”
Lăng Khiên một trận cười to, trực tiếp đem cô đặt trên giường, đắp chăn cho cô sau đó lấy ra hai viên thuốc từ trong ví cho vào miệng, uống thêm vài ngụm nước ấm.
Cô xoay người nắm lấy ống tay áo của anh lo lắng hỏi: “Anh không thoải mái à?”
Anh lắc đầu cười cười, trực tiếp nằm lên giường, đem bọc chăn bọc lấy cô ôm vào ngực, hôn lên chóp mũi cô: “Không có chuyện gì cả. Anh chẳng qua là đúng giờ uống thuốc thôi. Có mệt không?”
Đồng Yên giật mình, vươn tay sờ lên trán cô, rồi lại sờ trán mình: “Hình như là hơi nóng? Anh lại đau dạ dày à?”
Lăng Khiên không nói gì, chẳng qua cúi đầu nhìn cô, ánh mắt mê ly mà ôn nhu, hoảng hốt một lúc lâu mới mở miệng: “Yên Yên, anh cũng không dám hy vọng xa vời có thể có giờ khắc này.”
Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, mắt to trong trẻo mà ẩn chưa ý cười, nghịch ngợm nói: “Lăng tổng, xin hỏi ước mơ trở thành hiện thực cảm giác như thế nào?”
Lăng Khiên tay nâng cảm lên suy nghĩ thật chân thành đáp: “Kì diệu vô cùng!”
Đồng Yên cười vui vẻ, lôi kéo cánh tay anh có chút ý không tốt: “Anh… có muốn vào trong chăn không?”
Anh cười đến vui vẻ, vốn định trêu chọc cô thêm nữa nhưng lại gặp hai má cô đỏ bừng bừng liền không nói gì tiếp nữa, chui mình vào trong chăn, đem cả người cô ôm lấy.
Hai người chỉ mặc đồ ngủ mỏng, thân thể nhiệt độ qua hai lớp vải hợp lẫn nhau truyền lại. Lăng Khiên hô hấp dần dần gấp gáp, lòng bàn tay đã có mồ hôi. Anh cúi đầu nhìn cô cả người căng thẳng trong ngực mình thì thở dài một hơi, vỗ vỗ lưng cứng ngắc lại của cô, thanh âm khàn khàn nói: “Em lỏng chút ít đi, anh cái gì cũng sẽ không làm.”
Đồng Yên không dám nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu, dần dần buông lòng thân thể.
Mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên cầm lấy tay cô, hôn lên trán cô nói: “Như vậy anh cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Ngủ đi thôi.”
Hai tay cô ôm lấy hông anh, cúi đầu đáp một tiếng.
Một lúc lâu sau, Lăng Khiên nghe thấy tiếng hít thở đều đều vững vàng của cô, cúi đầu nhìn cô với vô hạn yêu thương cùng sủng nịch, trong nụ cười lộ ra chút ít cô đơn. Anh đang đợi một câu nói kia, một câu nói rất quan trọng. Lúc trước cô cũng không nói câu nói kia, nhưng anh biết anh sẽ không bắt buộc cô.
Nửa đêm Đồng Yên bị tiếng động bên cạnh người làm tỉnh giấc. Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó quay đầu lại thấy người bên cạnh bối rối nhìn mình, bả vai hơi lay động. Cô trở mình dậy đưa tay đặt lên người anh vỗ vỗ, hỏi nhỏ: “Anh làm sao vậy?”
Lăng Khiên run lên, chật vật vội vàng giãn thân thể ra, nhưng trong nháy mắt sắc mặt xám nghét, lau lau mồ hôi xoay người nhìn cô, cười yếu ớt: “Anh đánh thức em dậy à?”
Cô nhìn khuôn mặt trắng bệch mà đầy mồ hôi của anh mà cả kinh, cơn buồn ngủ hoàn toàn bay biến, do dự một chút đưa tay dò lên bụng anh. Nơi đó lạnh như băng, thấy vậy cô đưa tay lên xoa nhẹ nhàng, đồng thời ngẩng đầu đau lòng nhìn anh: “Rất khó chịu sao?”
Lăng Khiên cúi đầu nhìn cô, trong mắt cảm động thật sâu, trên mặt là nụ cười cùng với vẻ mặt ôn hòa. Anh kéo bả vai cô, đem cả người cô ôm lấy: “Yên Yên.”
Đồng Yên đáp một tiếng: “Anh sao vậy? Đau dữ dội sao?”
Anh lắc đầu, nhu tình trong đáy mắt càng ngày càng đậm, nghe giọng nói êm ái của cô, nhìn ánh mắt cô ân cần, trong lúc bất chợt anh cảm thấy mũi ê ẩm. Anh bèn ho nhẹ để che giấu, đem đầu cô trở về trong ngực, trở mình ôm lấy thân thể nhỏ bé mềm mại của cô.
Bao nhiêu lần thân thể đau đớn khó chịu ôm người con gái bé nhỏ, lẳng lặng chống lại đau đớn, khi đó một cái tên cơ hồ khóe miệng anh cũng không kêu được, bởi vì anh biết người trong ngực không phải là Yên Yên của anh. Anh không dám nhìn ánh mắt của cô ấy, không dám nghe thanh âm của cô ấy, chỉ sợ ngay cả cơ hội tự lừa dối mình anh cũng không có. Anh cứ như vậy lần lượt chuốc mê chính mình, cuối cùng đau đớn không có tri giác.
Hiện tại anh rốt cuộc có thể gọi tên cô, rốt cuộc có thể không kiêng sợ nhin ánh mắt cô. Hiện tại anh cảm thấy rất hạnh phúc, đến cả cảm giác đau đớn thắt tim cũng cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Ngoài cửa sổ bóng đêm vừa lúc, bên trong phòng tràn ngập mùi vị hạnh phúc

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+