Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 45-46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 45: Vô tình gặp được mèo hoang nhỏ
Lục Tư Triết ngồi trên ghế dài ở công viên, bên cạnh là chục cái lon bia rỗng lăn lóc lung tung. Hai tay anh dang ra đặt trên lưng ghế, anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen thẳm cùng với những ngôi sao lấp lánh. Bầu trời mỹ lệ làm lòng người mê muội.
Chỉ có ánh mắt của anh là mờ mịt và ưu thương.
Căn bản rõ ràng là không có bắt đầu, ngay cả thầm mến cũng không thể tính, vậy mà khi nghĩ đến muốn buông tay hoàn toàn thì trong lòng anh lại vô cùng khó chịu. Thậm chí nhìn thấy thần thái hạnh phúc của người anh em, anh cảm thấy cực kỳ ghen tị. Đối với Đồng Yên, anh chưa bao giờ có bất kỳ ảo tưởng nào, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc chiếm lấy cô làm của riêng mình, anh chỉ là cật lực kiềm chế tình cảm của mình mà thôi. Rốt cuộc là từ khi nào tình cảm đã bị vùi lấp sâu như vậy, sâu đến mức còn cảm giác được đau thấu tâm can.
Anh phiền não tháo mắt kính xuống để sang một bên xong lại ngẩng đầu, nhắm mắt và thầm nghĩ. Thượng đế à, tôi – một soái ca thuần lương là thế, tại sao lần đầu tiên động tâm lại đen đủi, đau khổ như vậy. Lão nhân gia ngài mắt không được tốt, hay là cố ý muốn trêu chọc tôi đây?
Sau đó thượng đế thiện lương nghe được tiếng than thở rầu rĩ của anh thì cho sấm chớp đùng đoàng một tiếng, đem một con mèo hoang nhỏ cả người ướt đẫm vứt vào trong ngực anh.
Lục Tư Triết còn đang nhập tâm nhớ lại mối tình đầu đáng buồn của mình thì thình lình bị một thân thể mềm mại nhưng ướt nhẹp ngã vào trong lòng. Anh mở mắt ra, đập vào mắt anh là một dung nhan xinh đẹp nhưng lại mờ mờ, bởi vì mắt anh cận nên không thể nhìn rõ ràng khuôn mặt cô ra sao, nhưng anh đã bị thu hút bởi một đôi mắt to sáng và trong trẻo.Trong suốt không thấy đáy, không lẫn một tia tạp chất nào. Thật sự là, giống như đã từng nhìn thấy ở đâu đó.
Cho nên khi cô nhẹ nhàng hỏi: “Dẫn tôi đi có được không?” thì phản ứng duy nhất anh có thể làm là gật đầu, lấy kính đeo vào để nhìn cho rõ ràng hình dáng cô ra sao. Cô đem cả mặt chôn vào trong ngực anh, thân thẻ nhỏ bé run lên vì lạnh làm cho người ta tràn đầy yêu thương.
Tiếp theo anh bế ngang người cô lên quay trở về nhà trọ của mình, người trong ngực anh đã ngủ mê man rồi nhưng thân thể cô vẫn không ngừng run rẩy. Lục Tư Triết muốn đặt cô ở trên giường mới phát hiện hai tay lạnh như băng của cô đang gắt gao nắm lấy áo anh, nhưng ngon tay thon dài tinh tế bởi vì dùng sức đã trở nên trắng bệch.
Một loại thương tiếc chưa bao giờ có trong nháy mắt bao trùm lấy ngực anh cộng thêm nỗi đau cũ làm anh cơ hồ đứng không vững. Anh cúi người nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cẩn thận gỡ từng ngón tay đang nắm chặt lấy áo anh ra, giúp cô nằm ngang lại ngủ cho thoải mái. Người con gái vốn là đang ngủ mê man đột nhiên mở mắt, đôi mắt to đẹp tràn đầy khổ sở và yếu ớt.
Lòng Lục Tư Triết một lần nữa nhói lên. Anh không động, chẳng qua là lẳng lặng nhìn cô, mà cô gái kia cũng không mở miệng, sợ sệt nhìn lại anh.
Lục Tư Triết nuốt xuống mấy ngụm nước bọt, vừa định mở miệng đã thấy cô vươn tay ra nắm chặt lấy ống tay áo anh, đồng thời cúi đầu, giọng nói mang theo cầu xin vang lên: “Tôi muốn về nước.”
Hai ngày sau, Lục Tư Triết mang theo sủng vật nhỏ bé mới nhắt được lên máy bay trở về nước. Trong suốt quãng đường mười mấy giờ bay, cô gái bên cạnh anh đều ngoan ngoãn giống như một con mèo con, hai tay cô ôm thật chặt lấy tay mình, đầu gối lên bả vai ngủ rất an tĩnh, tiếng hít thở của cô dường như cũng không nghe thấy được.
Lúc Tư Triết giúp cô đắp lại chăn, giơ tay ra vuốt vuốt tóc mái ngắn ngắn của cô, nhìn cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn của cô một lúc rồi anh tựa người vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng uốn lên một độ cong nho nhỏ lộ ra sự thỏa mãn.
Đêm đó cô rũ bỏ đi lớp phấn trang điểm, rũ bỏ đi sự mệt mỏi làm lộ ra dung nhan xinh đẹp của tuổi trẻ tràn đầy sức sống. Khuôn mặt cô nho nhỏ, ngũ quan xinh xắn, ánh mắt to trong trẻo hiện lên sự cảnh giác và quật cường. Khi cô mặc áo của anh tiến vào trong chăn ôm lấy eo anh, thân thể anh trong nháy mắt có phản ứng. Nhưng nhìn thấy bả vai cô run rẩy, anh cảm thấy nếu anh làm việc đó bây giờ thì anh chính là loại cầm thú, vì thế anh kìm nén lại ý muốn mãnh liệt trong đáy lòng, xoay người ôm chặt cô vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô ý ru cô ngủ, khi đó anh cúi đầu hỏi: “Em trưởng thành chưa vậy?”
Cô gái ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc nhìn anh, một lúc lâu nhẹ nhàng gật đầu nói: “Tôi năm nay hai mươi mốt tuổi rồi.”
Lục Tư Triết quay đầu cười cười, không nói chuyện nữa. May là thoạt nhìn cô nhỏ bé, nếu không anh sẽ thành ông ba bị đi bán trẻ con.
Trở về nước ngày thứ nhất, Lục Tư Triết nhìn một lượt quanh nhà trọ của mình thấy hoàn toàn không có chút nào xa lạ với cô gái này. Lần đầu tiên anh thừa nhận mắt anh thực sự vụng về, kém cỏi, thế nào lại nhìn ra cô là một con mèo con đáng thương, khổ sở được chứ, rõ ràng cô là một con mèo hoang nhỏ vô cùng quật cường.
Buổi tối ngày thứ nhất, mèo hoang nhỏ dùng những nguyên liệu dì giúp việc để lại trong tủ lạnh nấu một bữa ăn tối thịnh soạn.
Lúc ăn cơm, Lục Tư Triết tỏ ra mạn bất kinh tâm hỏi: “Có thể nói cho tôi biết tên em được không?”
Mèo hoang nhỏ ngồi đối diện anh vẻ mặt đang vui vẻ lập tức tối sầm đi, tay nắm chặt đôi đũa giương mắt đáng thương nhìn anh, không đầy một lát trong mắt cô đã có một tầng nước.
Lục Tư Triết mím môi cúi đầu, không mở miệng hỏi nữa, ánh mắt cô như vậy làm lòng anh đau muốn chết. Thật ra làm ăn trong xã hội này nhiều năm rồi nên anh đã có được nhiều kinh nghiệm, những giọt nước mắt kia là thực hay diễn trò, anh nhìn một cái là có thể đoán ra ngay. Cho dù anh biết là cô đang trốn tránh điều gì đó nên cố ý diễn trò, nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Cô không muốn nói thì anh sẽ không hỏi ép cô nói ra.
Uống một hớp nước canh xong anh cúi đầu cười cười. Không nghĩ rằng mới chỉ có mấy ngày, anh thế nhưng lại dung túng cô như thế. Đây chính là sủng nịnh mọi người hay nói sao?
Sau khi ăn xong, hai người cùng nhau thu dọn bát đũa rồi Lục Tư Triết rửa bát. Cô gái kia đứng bên cạnh anh, mỗi khi anh rửa xong một cái bát là cô nhận lấy lau khô cô rồi cẩn thận cất vào tủ.
Lục Tư Triết quay đầu nhìn cô bằng ánh mắt nhu hòa và chân tình, trong lòng anh khẽ giật mình.
Cuộc sống như thế này là anh luôn hướng tới. Từ nhỏ trong nhà anh đã luôn xảy ra nhiều xung đột, cha mẹ cãi nhau đã gắn chặt với tuổi thơ của anh. Lúc nhỏ, mỗi khi thấy mẹ mình một mình núp ở trong bếp vừa rửa bát vừa khóc, anh đã tự thề với lòng mình rằng sau này nhất định không bao giờ để vợ mình một mình rửa bát.
Sau khi rửa bát xong hai người cùng ngồi trên ghế salon xem TV, qua một lúc thì thấy mèo hoang nhỏ từng chút từng chút chầm chầm tiến đến bên người Lục Tư Triết, sau đó khẽ tựa vào trên người anh. Lục Tư Triết mỉm cười rồi vươn tay ôm lấy bả vai gầy yếu của cô.
Đối với đàn ông mà nói thì sẽ không thể chống cự lại được một người phụ nữ luôn lệ thuộc và sùng bái mình, Lục Tư Triết dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Anh cúi đầu nhìn xuống vị cô nương ở trong lòng mình hoàn toàn buông lòng, xem ti vi cười khúc khích, nháy mắt anh cảm thấy mình to lớn hơn rất nhiều, một loại ý muốn bảo vệ mãnh liệt nảy sinh trong lòng anh, cảm giác vừa thần kỳ vừa tuyệt diệu.
Nửa giờ sau, anh thấy mèo con đã ngủ say rồi, cười cười rồi kéo bả vai cô, cúi người ôm lấy cô, đứng do dự một lúc lâu giữa hai gian phòng, rồi đi về phía phòng mình. Anh thề một khắc kia tư tưởng của anh tuyệt đối thuần khiết, tuyệt đối không có suy nghĩ không an phận. Anh chẳng qua chỉ là không muốn bỏ qua xúc cảm ôn nhu, mềm mại trong ngực, anh chỉ đơn thuần là muốn ôm cô ngủ thôi.
Nhưng hiển nhiên, người trong ngực anh lại không nghĩ như vậy. Khi anh vừa mới đặt cô xuống giường thì cô mở mắt ra. Ánh mắt cô mông lung, có chút mờ mịt lại tràn đầy hấp dẫn nhìn anh, Lục Tư Triết cảm thấy dưới bụng mình nóng lên, cổ họng nghẹn lại, anh mở miệng khàn khàn mà khêu gợi nói: “Đánh thức em à?”
Mèo con nằm trên giường mở to hai mắt, sau đó cười khẽ, khóe miệng ẩn hiện hai má lúm đồng tiền xinh xắn, cô cầm chặt chăn hướng về phía trước nói gì đó, sau đó che đầu lại.
Lục Tư Triết hơi sững sờ, đang chuẩn bị vén chăn cho cô thì thấy một bàn tay thon dài ngọc ngà duỗi ra ngoài, chính xác không lầm cầm lấy bàn tay to lớn của anh sau đó kéo kéo, một giọng nói ôn nhu rầu rĩ truyền ra từ dưới chăn: “Ngủ thôi.”
Đối với trường hợp này được cho là mời gọi, Lục Tư Triết không có bất kỳ suy nghĩ nào, leo lên giường tiến vào trong chăn kéo thân thể nhỏ bé vào trong ngực, sau đó bắt đầu hôn. Anh không phải là Liễu Hạ Huệ*, sẽ không để cho người ta ngồi trong lòng mà không loạn, ngược lại bây giờ trong lòng anh không chỉ có rối loạn, thân thể cũng bị cô trêu chọc mà cảm thấy bức bối.
Mấy phút đồng hồ sau, từng cái quần cái áo bị ném từ trong chăn ra ngoài, hai người cuối cùng cũng “hết sức chân thành với nhau”.
Lục Tư Triết hôn hít lấy cái chóp mũi nho nhỏ của cô khàn khàn hỏi: “Em chuẩn bị xong chưa?”
Thân thể mảnh mai dưới thân anh khẽ run lên một chút, sau đó hai cánh tay trắng nõn ôm lấy cổ anh, cúi đầu mang theo chút ít thẹn thùng nói: “Em… không có kinh nghiệm.”
Lục Tư Triết mạnh mẽ sửng sốt, bản năng muốn rời khỏi nhưng lại bị cuốn lấy chặt chẽ, đồng thời dưới bụng anh lại căng cứng hơn nữa, sau một lúc đấu tranh mãnh liệt anh nói: “Đừng sợ, anh sẽ nhẹ thôi.”
Sáng sớm ngày hôm sau từng luồng ánh sáng chiếu vào trong phòng sáng chói, Lục Tư Triết mở mắt, mèo con trong ngực vẫn còn đang ngủ, đầu cô vẫn áp vào cổ anh. Anh khẽ điều chỉnh một chút cho thân thể đỡ nhức mỏi thì lập tức thấy cô cau mày. Anh sủng nịnh cười cười, không lộn xộn nữa.
Cứ như vậy anh duy trì tư thế ngủ cứng nhắc nằm nhìn trần nhà trong nửa canh giờ, sau đó nghe thấy giọng nói hơi ngái ngủ vang lên nói: “Chào buổi sáng.” Một nụ hôn mềm nhẹ rơi trên mặt anh.
Lục Tư Triết quay đầu, nhìn hay tròng mắt có chút ngượng ngùng của cô, anh hơi rướn cổ lên hôn một chút lên môi cô nói: “Chào buổi sáng.”
Một khắc đó trong đầu Lục Tư Triết hiện lên một ý niệm: Anh muốn giữ cô gái giống như mèo hoang nhỏ này ở bên người mình suốt đời.
Mấy ngày kế tiếp, hai người như hình với bóng, Lục Tư Triết không động tới điện thoại di động cũng không tới công ty, cũng chẳng liên lạc với bất kỳ ai. Mỗi ngày ngoài việc anh theo mèo hoang nhỏ của mình đi siêu thị, tản bộ trong công việc thì lại nằm trên ghế salon, đương nhiêu đa số thời gian hai người ở trên giường. Làm chuyện xấu trong thì lại ngủ [lấy lại sức].
Lục Tư Triết cảm giác hiện tại chính mình đang sống trong một cuộc sống thần tiên, quả thực là tuyệt không thể tả.
Một buổi chiều bình thường như những ngày khác, Lục Tư Triết đang ở thư phòng xử lý công vụ, mèo hoang nhỏ mặc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của anh, trong tay cầm một tờ giấy trắng cùng một cây bút, đung đưa cặp đùi thon dài trắng nõn đi tới rồi trực tiếp ngồi xuống trêm đùi anh, đem bút nhét vào trong tay anh làm nũng nói: “Ký tên anh vào đây cho em đi.”
Lục Tư Triết cười khẽ, hôn nhẹ lên trán cô một cái, rồi cực kỳ tiêu sái ký tên mình lên tờ giấy cô đưa, nhìn cô cẩn thận gấp tờ giấy trắng nhét vào túi áo thì cười hỏi: “Tại sao muốn chữ ký của anh?”
Cô nhẹ nhàng chà chà vào ngực anh, thản nhiên cười nói: “Sùng bái anh mà.” Nói xong rồi rời khỏi thư phòng.
Một buổi chiều kia ở nhà, mèo hoang nhỏ quyến rũ dị thường hơn mọi ngày. Khi ôm cô đã ngủ say trong lòng mình, trên mặt anh dù mệt mỏi nhưng vẫn là nụ cười thỏa mãn.
Ngày thứ hai anh trở về nhà thì không thấy bất kỳ một dấu vết nào của mèo hoang nhỏ nữa, anh quả thực cảm thấy thiên băng địa liệt**. Anh lật tung cả thành phố này tìm kiếm tung tích của cô, kể các các ngõ hẻm hẻo lánh anh cũng lục qua, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào dù chỉ là một sợi tóc.

Chương 46: Sủng vật trở về
Hai giờ sáng, Đồng Yên ôm chăn ngồi ở đầu giường, trong tay nắm chặt điện thoại, hốc mắt hồng hồng.
Mười một giờ đêm, cô vẫn không nhận được tin nhắn của Lăng Khiên nên nhịn không được gọi điện cho anh, lại không nghĩ rằng điện thoại vừa mới vang lên một tiếng thì bị ngắt. Cô lúc ấy sững sờ, ngây người một lúc mới kịp phản ứng, trong lòng cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng lại không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là anh hiện giờ không tiện nghe điện thoại thôi. Cho đến nửa tiếng sau cô lại gọi cho anh một lần nữa phát hiện ra anh đã tắt máy, nước mắt của cô cũng không thể kiềm chế được nữa.
Bởi vì Lăng Khiên đã quá cưng chiều cô cho nên cô cảm giác thấy mình càng ngày càng yếu ớt, lại không chịu được nửa điểm ủy khuất nên nằm trên giường cô trằn trọc mãi không ngủ được. Nhưng cô cũng không gọi điện cho anh nữa, chẳng qua chỉ lẳng lặng nhìn di động đến ngẩn người, càng nhìn lâu càng cảm thấy khổ sở.
Lăng Khiên đang phóng xe thật nhanh trên đường cao tốc, kim đồng hồ đã chỉ đến 200km/h, vẻ mặt anh cực kỳ mệt mỏi nhưng khóe miệng vẫn nhẹ nhàng cong lên. Anh không nhận điện thoại của Đồng Yên, anh cảm thấy một cuộc điện thoại không thể nào thỏa mãn được nỗi nhớ của anh nữa. Anh muốn gặp cô, lúc gặp Lục Tư Triết anh đã có đối sách trong lòng rồi, hiện giờ trong đầu anh chỉ có một ý niệm duy nhất là gặp cô.
Ở trên thương trường tranh đấu nhiều năm, loại tâm tình này đã sớm bị anh vứt bỏ lâu rồi, anh đã quen tâm tư kín đáo, luôn phải bày mưu tính kế. Lần nữa gặp lại Đồng Yên, anh cũng là từng bước thận trọng khống chế khoảng cách giữa hai người, từ từ tiến đến gần cô, từ từ làm cho cô tiếp nhận mình, cuối cùng làm cô hoàn toàn thuộc về mình.
Nhưng tối nay có lẽ đã bị Lục Tư Triết kích thích nên anh cũng cảm thấy không muốn khống chế cảm xúc của mình nữa, anh muốn điên cuồng một phen, muốn làm theo trái tim mình một lần.
Khi lái xe tới nhà Đồng Yên thì đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, anh tắt máy nhưng cũng không xuống xe, mà là ngồi yên lặng hút thuốc.
Anh nhìn lên trên lầu thấy cửa sổ nhỏ bé vẫn còn ánh đèn sáng, đáy lòng anh bị xúc động mãnh liệt, ngay cả tay cầm điếu thuốc cũng không nhịn được phát run.
Khi còn đang trên đường, anh nghĩ rằng Đồng Yên có thể vẫn chưa ngủ, vẫn đang chờ điện thoại của mình. Mà trên thực tế, trong người anh có chút men rượu lên phóng xe điên cuồng như bão tố, chạy hơn hai giờ đồng hồ đã đến nơi chỉ duy nhất với một tín nhiệm trong lòng, tin chắc rằng cô vẫn đang đợi anh. Nhưng khi thấy cả một chung cư cao tầng chỉ còn mỗi cửa sổ nhỏ bé sáng đèn, trong lòng anh cũng chỉ có đau lòng và thương tiếc.
Anh hút nhanh điếu thuốc rồi gọi điện cho Đồng Yên, điện thoại nháy mắt được bắt máy, nghe giọng nói khàn khàn bên kia điện thoại, lòng anh cảm thấy đau đớn.
Anh hít sâu một hơi, giọng nói mềm nhẹ đủ nghe: “Yên Yên, em xuống lầu đi. Không nên kích động ba mẹ em.”
Bên kia đầu dây Đồng Yên sửng sốt năm giây mới vội vàng cúp điện thoại, cô đi tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới, phát hiện ra chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc, hốc mắt thoáng chốc đã đỏ lên. Cô che miệng hướng cái xe vẫy vẫy một cái, rồi xoay người nhẹ nhàng từng bước chân đi đến phòng khách, cẩn thận mở cửa, đi ra và đóng cửa nhẹ nhàng, xong nhanh chóng chạy tới thang máy, vội vàng ấn nút.
Vào thang máy, tay cô che lấy ngực, nơi này đang nhảy lên nhảy xuống vô cùng kịch liệt. Trước mắt cô lúc thì mơ hồ lúc thì rõ ràng, vẻ mặt lại cực kỳ phong phú, lúc thì cười vui sướng lúc thì hưng phấn dị thường.
Khi cô chạy ra khỏi tòa nhà, Lăng Khiên đã đứng bên cạnh xe, nhìn cô cười cười, vẫy vẫy tay với cô rồi dang rộng hai tay.
Đồng Yên không hề do dự nhanh chóng chạy tới, lao vào vòng tay rộng lớn mà ấm áp cô ngày đêm mong nhớ, hai tay cô ôm thật chặt lấy hông anh, vòng tay quanh tấm lưng gầy gò của anh. Nước mặt cô rơi xuống rất nhiều, nhanh chóng làm ướt chỗ áo ở ngực anh.
Lăng Khiên bị cô mạnh mẽ ôm lấy nên lưng anh trực tiếp đập vào sườn xe, nhẹ nhàng tê tê một lúc rồi anh mới ôm lấy cô gái nhỏ không ngừng khóc thút thít trong ngực mình. Anh sủng nịnh và ôn như vuốt vuốt tóc cô, nói: “Ngoan, đừng khóc.”
Hai tay Đồng Yên càng siết chặt hơn, vùi đầu vào ngực anh rầu rĩ nói: “Sao anh lại tới đây? Còn nữa, tại sao lại tắt điện thoại, không nghe điện của em?”
Lăng Khiên khẽ cười cúi đầu, hôn lên trán cô một chút nói: “Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào xe có được không?”
Đồng Yên ngẩng đầu, hai mắt hồng hồng nhìn anh, sau đó cầm lấy hai bàn tay anh, cảm giác được chúng lạnh như bằng và ươn ướt mồ hôi thì cảm thấy cực kỳ đau lòng, ngoan ngoãn gật đầu rồi kéo anh lên xe.
Không gian bên trong xe nhỏ hẹp nhưng Lăng Khiên vẫn kiên trì ôm cô ngồi trên đùi mình. Hai tay Đồng Yên ôm lấy cổ anh và dựa cả người lên vai anh, bởi vì vội vàng mà cô cũng không thay quần áo ngủ nên bây giờ đôi chân trắng tinh của cô cũng đang lạnh như băng.
Lăng Khiên trước tiên cởi áo khoác của mình ra khoác lên đùi cho cô, sau đó ôm chặt lấy eo cô rồi cùng nhau tựa lưng vào ghế ngồi. Đồng Yên cũng thuận thế hai tay trượt xuống phía dưới ôm lấy hông anh, mặt tựa vào ngực anh nghe tiếng tim đập trầm ổn mà có lực, tâm tình thấp thỏm không yên một đêm cuối cùng cũng trở nên bình tĩnh hơn.
“Buổi tối lúc em gọi điện là anh đang nói chuyện với Tư Triết, tâm tình không tốt nên không bắt máy. Anh tới đây là vì anh nhớ em.”Tayanh nhẹ nhàng vuốt ve trán cô, rồi chân thành giải thích.
“Anh ấy chọc giận anh nên anh tức giận sao? Tâm tình không tốt?” Đồng Yên hơi ngửa người ra sau, hai tay buông hông anh ra rồi bàn tay nhỏ bé đặt lên bụng anh, cảm giác được nơi đó lạnh như băng thì nhíu chặt chân mày.
Lăng Khiên mấp máy môi, nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của cô đang đặt ở trên bụng mình, cảm giác được nhiệt độ ấm áp nhẹ truyền vào tới dạ dày, đau đớn ở bụng nháy mắt đã hòa hoãn đi không ít.
“Ừ. Là cậu ta chọc anh giận, gây cho anh một đống phiền toái, chờ đến khi anh giải quyết thật tốt được mọi chuyện, anh sẽ cho cậu ta một trận biết đời, không cho gây thêm phiền toái nữa.” Lăng Khiên nghĩ đến Lục Tư Triết bị một con mèo hoang nhỏ không rõ lai lịch làm cho chật vật không chịu nổi, vì thế ngữ điệu cũng mang thêm oán giận.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, khẽ cắn môi, vươn tay vuốt ve mi tâm của anh cho giãn ra nói: “Công ty xảy ra chuyện hả anh? Rất nghiêm trọng sao?”
Anh cười, kéo tay cô xuống hôn hít lấy từng đầu ngón tay anh, xong lại cắn cắn chúng nói: “Không có chuyện gì nghiêm trọng cả, không làm khó được anh. Thân thể ba em khôi phục ra sao rồi?”
Đầu cô cọ qua cọ lại trong ngực anh nói nhỏ: “Ba rất tốt, tới bệnh viện kiểm tra lại đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi cho tốt là được, với cả ông không nên tức giận.”
Lăng Khiên gật đầu, sau đó siết chặt hai cánh tay, chăm chú nhìn lên đôi môi ửng hồng xinh xắn của cô trong chốc lát rồi cười cười, cúi đầu xuống hôn lên môi cô hai cái hỏi: “Có nhớ anh không?”
Đồng Yên gật đầu, đôi mặt to tròn nhìn anh tràn ngập thâm tình.
Lăng Khiên khom lưng áp trán mình vào trán cô, hai tay ôm chặt cô hơn nữa: “Em biết anh đang muốn làm gì lại còn làm điều không nên làm.”
Cánh tay Đồng Yên lại vòng lên ôm lấy cổ anh, nháy nháy mắt tinh nghịch nói: “Bất kể anh muốn làm gì em đều không cho.”
Lăng Khiên cười ra tiếng nói: “Cũng nhiều ngày rồi không cho em ăn, tiểu bảo bối của anh không đói bụng sao?”
Đồng Yên buồn cười, vùi đầu vào cổ anh dụi dụi, nhu nhu nói: “Lưu manh!”
Lăng Khiên nhìn vào chỗ da thịt trắng nõn lộ ra dưới cổ áo nuốt cô thì nuốt nuốt ngụm nước bọt, đáy mắt nổi lên ngọn lửa nhỏ rồi dần dần lớn hơn, bàn tay anh đặt lên gáy cô: “Thật ra thì làm trong xe cảm giác không tệ lắm, chúng ta cũng nên thử nghiệm chút nhỉ?”
Đồng Yên còn chưa kịp đáp lại thì cảm giác được hai bàn tay to lớn từ từ luồn vào trong áo đặt lên lưng mình, những cánh tay thon dài có lực vuốt ve xương sống cô, sau đó dừng lại một chút rồi “Ba” một tiếng, lời ra đến khóe miệng cô đã bị nuốt trở vào.
Thời điểm đàn ông đã muốn thì hành động cự tuyệt chính là ngọn lửa đốt cháy thêm dục vọng chinh phục của anh ta.
Sau khi việc gì đó xong xuôi rồi, Lăng Khiên đem Đồng Yên ôm ở trên đùi, giúp cô mặc lại nội y rồi sửa sang lại quần áo của mình, cuối cùng đến khi cài lại thắt lưng thì anh dừng lại.
Đồng Yên mềm nhũn tựa vào trong ngực anh, nhìn anh không làm động tác kế tiếp, ngửa đầu khó hiểu nhìn anh hỏi: “Tại sao?”
Lăng Khiên nhếch miệng cười rất gian nói: “Không cài, tránh cho tí nữa lại phải cởi ra lần nữa. Phiền toái!”
Đồng Yên mặt đỏ bừng.
Nói tới nói lui thì tối rồi uống nhiều rượu lại còn chạy xe hơn hai tiếng vào ban đêm, Lăng Khiên cuối cùng cũng không phải siêu nhân, thời gian còn lại anh chỉ ôm chặt cô, ngọn lửa nhỏ nóng bỏng ở đáy mắt lúc trời sáng cũng hoàn toàn dập tắt. Lúc hơn năm giờ Lăng Khiên tựa vào đầu vai Đồng Yên ngủ thật say.
Đồng Yên ôm cổ anh để anh ngủ được thoải mái hơn một chút. Vốn là hai người đang nói chuyện phiếm tự nhiên cô không nghe được giọng anh nữa, quay ra mới phát hiện anh ngủ rồi, nhìn mặt anh không chút nào che giấu mệt mỏi thì lòng cô đau gần chết. Cô định đánh thức anh dậy bảo lên nhà nghỉ ngơi, nhưng nhìn giờ trên đồng hồ thì cô thôi. Anh nói rằng trưa nay còn phải trở về khai hội, anh không có nhiều thời gian để ngủ, hơn nữa chắc ba mẹ cô cũng dậy rồi, đi lên không tránh được chào hỏi và nhiều thứ khác, sợ là căn bản anh không có cách nào nghỉ ngơi.
Sáu giờ rưỡi, Lăng Khiên cau mày tỉnh dậy, nhìn xung quanh thì thấy vẫn đang ở trong xe, sủng vật nhỏ bé cũng đang ngủ say trong ngực mình. Anh khẽ cười cười, không nỡ đánh thức cô dậy, một lần nữa nắm chặt lấy bàn tay cô đang để lên ngực mình. Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô một chút thì thấy cô từ từ mở mắt ra, anh cười cười vui vẻ nói: “Chào buổi sáng.”
Đồng Yên có chút mờ mịt nhìn anh vài giây, sau đó ôm cổ anh, hôn mặt anh một cái ôn nhu nói “Chào buổi sáng”, nhưng giọng nói cô vài phải phần lưu luyến cùng ưu thương.
Bảy giờ đúng, Lăng Khiên rời đi. Đồng Yên nói là muốn cùng anh trở về luôn, không nghĩ tới anh lập tức phản đối. Lý do là anh lần sau sẽ trở về cầu hôn sẽ thuận tiện đón cô về luôn. Cô buồn, nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu đáp ứng.
Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng xe anh nữa, Đồng Yên trên người vẫn mặc áo anh đi vào tòa nhà. Về đến nhà, Đồng ba và Đồng mẹ cũng đã rời giường, cô giải thích đơn giản với hai người rồi đi vào phòng vệ sinh, đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng, sau đó phụng bồi ba cô đi tản bộ trong công viên.
Sau khi ngồi xuống ghế đá, Đồng Yên trước đi đem đệm vải bông đặt trên mặt ghế, chờ ba cô sau khi ngồi xuống lại đem chén trà đưa tới cho ông. Đồng ba nhận lấy, sau đó cô cũng ngồi xuống ở một bên ghế rồi ngẩn người.
Cô lo lắng cho Lăng Khiên. Sáng nay lúc anh rời đi ánh mắt vô cùng mệt mỏi, xong lại nghĩ đến việc anh chém đinh chặt sắt cự tuyệt cô về cùng anh thì trong lòng cô vô cùng bất an. Cô cảm giác được anh đang gặp phải việc gì đó khó giải quyết, cảm giác được đêm hôm khuya khoắt anh tới thăm cô cũng không phải là nhất thời vọng động.
Đồng ba quan sát nét mặt của con gái, cho nên khi cô ưu thương thở dài một hơi thì ông mới bưng chén trà lên thổi thổi, uống một ngụm xong rồi nói: “Có phải là con muốn trở về rồi hay không?”
Đồng Yên nhìn ba, mím môi không nói, một lát sau lắc đầu.
Ba Đồng nhìn cô, trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Lăng Khiên, đứa bé này làm việc luôn có chừng mực, coi như là nhất thời vọng động tới thăm con, rồi chỉ ở dưới một lúc lâu cũng không lên nhà, nhất định là gặp chuyện gì đó. Thân thể ba giờ đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chiều nay con hãy trở về đi thôi.”
Đồng Yên ngẩng đầu cắn cắn môi, cúi đầu gọi một tiếng: “Ba.”
Ba cô cười cười nói: “Sau khi trở về, phải sống thật tốt với Lăng Khiên, có chuyện gì cũng phải thương lượng, bàn bạc với nó. Đàn ông khi mà tâm tình không tốt, con phải thông cảm thật nhiều với nó, đừng có giận dỗi linh tinh tùy theo ý mình. Hai đứa phải sống thật tốt vào đấy, chờ thêm một thời gian nữa ba mẹ sẽ tới thăm các con.”
Đồng Yên cảm thấy lỗ mũi cay cay, cúi đầu yên lặng rồi cô đứng dậy đi về phía ba mình, không chút do dự ôm lấy cổ ông nghẹn ngào nói: “Ba, cám ơn ba. Còn nữa, con yêu ba.” [Vi: ngoài hồi bé ra thì mình chưa bao giờ nói yêu bố mẹ *sụt sịt*, mình cũng yêu bố mình lắm :X:X:X:X].
Đồng Yên ăn cơm trưa xong thì nhanh chóng thu dọn quần áo, đồ đạc đi ra bến xe. Trên đường trở về, cô gọi điện thoại cho Lục Tư Triết nhưng một hồi lâu cũng không ai bắt máy, suy nghĩ một lát cô gọi điện thoại cho Lăng Khiên, cũng chẳng có ai bắt máy. Không biết tại sao trong lòng cô dâng lên một nỗi bất an dị thường. Cô cảm giác rằng, có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra.
Mà ở thành phố G, trong phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông, giữa Lăng Khiên và Lục Tư Triết đang xảy ra một trận tranh cãi kịch liệt nhất từ khi hai người quen biết tới nay.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+