Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 47-48 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 47: Chỉ có thể đánh cược một lần
Phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông.
Lục Tư Triết cầm trên tay tập tài liệu thì tức giận vô cùng, ném mạnh xuống mặt bàn làm việc của Lăng Khiên nói: “Tôi không đồng ý.”
Lăng Khiên kéo kéo cà vạt nói: “Tôi không phải là trưng cầu ý kiến của cậu, chẳng qua là báo cho cậu biết thôi.”
Lục Tư Triết đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn lạnh lùng nói: “Lăng Khiên, cậu không nên chỉ cho rằng Viễn Đông là của một mình cậu. Tôi ngay bây giờ sẽ đem hết số cổ phần trên tay tôi bán đi giải quyết vụ mười lăm tỉ kia. Còn việc để cho người khác tiếp quản Viễn Đông thì nghĩ cậu cũng đừng có mà nghĩ đến.”
Lăng Khiên nhìn bạn, trong mắt biểu kiện sự quyết tâm vô cùng nói: “Nếu như cậu dám làm như vậy thì tôi bây giờ sẽ đánh chết cậu.”
Lục Tư Triết một chút cũng không sợ hãi nhìn chằm chằm Lăng Khiên nói: “Tới đi. Tôi thà bị cậu đánh chết cũng không cho cậu bán Viễn Đông đi.”
Lăng Khiên cũng từ từ đứng dậy, có chút phiền não nói: “Tôi bây giờ sẽ đi gặp Lưu Hán Tống Khai của công ty Hoa Quân bàn bạc. Nếu nguyện ý thì cậu đi cùng tôi, còn nếu không muốn thì cút xa ra một chút, đừng có ở trước mặt tôi mà lắc lư.” Nói xong anh cầm lấy chìa khóa chuẩn bị rời đi.
Lục Tư Triết trong mặt hiện lên một tia đau đớn, mím môi sửng sốt một chút, sau đó bước nhanh tới phía trước một chút trực tiếp vung tới phía Lăng Khiên một đấm. Lăng Khiên cảm giác được một trận gió lạnh đột nhiên thổi tới gần, theo bản năng nghiêng đầu, trong nhảy mắt cong khuỷu tay lên giáng về phía sau một cái. Lục Tư Triết không có một chút né tránh nên trực tiếp nhận một cú cùi trỏ vào đúng sườn trái, rồi lập tức khom người xuống.
Lăng Khiên cảm thấy khổ sở, vừa rồi anh dồn toàn lực về khuỷu tay đánh ra phía sau, anh cũng không nghĩ tới Lục Tư Triết hoàn toàn không né tránh. Nhìn bạn mình đau đến mức mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ra, anh đứng nguyên tại chỗ lẳng lặng nhìn bạn một lát, sau đó đưa tay ra muốn giúp anh đứng lên, nhưng lại bị Tư Triết giơ tay mạnh mẽ gạt ra.
Lăng Khiên thở dài, sau đó ngồi xổm xuống, một phen túm lấy cánh tay của Tư Triết kéo anh tới ghế salon, không quá ôn nhu giúp anh ngồi xuống. Sau đó đốt một điếu thuốc, nhìn sắc mặt Tư Triết dần dần hõa hoãn rồi xoay người đi đến bên cửa sổ thủy tinh sát đất nhàn nhạt nhìn bạn.
Lục Tư Triết mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy ngẩng đầu lên, một tay ôm lấy sườn trái của mình, ho khan hai tiếng rồi hổn hển hít thở xong khàn khàn nói: “Chuyện này nhất định còn có cách giải quyết khác. Không nên bán Viễn Đông đi.”
Lăng Khiên lắc đầu. Mặt anh không chút thay đổi, ánh mắt bình tĩnh mà thâm thúy.
Một lát sau anh mở miệng: “Buổi sáng hôm nay, hai người của hai ngân hàng khác cũng tới nói rằng muốn ngưng hợp đồng với chúng ta, không có bất ngờ gì xảy ra thì nội trong một tuần Viễn Đông gặp phải vấn đề nghiêm trọng về tài chính, sau đó cổ phiểu lại sụt giảm mạnh, tất cả các hạng mục cũng sẽ mắc cạn, cho đến lúc này Viễn Đông đang vô cùng nghiêm trọng rồi.”
Lục Tư Triết giơ tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt run rẩy hai cái, anh nói: “Hãy bán hết số cổ phần của tôi đi đi, coi như là tôi van cậu. Để tôi nhìn thấy người khác quản lý Viễn Đông không bằng để tôi chết đi còn hơn.”
Lăng Khiên nhìn Tư Triết một cái rồi cúi đầu, một lát sau anh đi tới bên bàn trà dập tắt điếu thuốc rồi rót một cốc nước đưa cho Tư Triết, chờ cho bạn bình tĩnh hơn mới tới bên ghế salon ngồi xuống cạnh bạn, nhè nhẹ vỗ lên bờ vai của Tư Triết nói: “Tư Triết, tin tưởng tôi, đây chỉ là tạm thời thôi, Viễn Đông rồi cũng sẽ lại trở về với chúng ta. Bây giờ cổ phần của chúng ta không thể đem bán ra ngoài thị trường dù chỉ là một chút, nếu như để cho Tô Mục Hâm khống chế Viễn Đông, chúng ta sẽ không bao giờ còn cơ hội trở về nữa.”
Lục Tư Triết đau khổ cúi đầu, qua một lúc lâu mới run rẩy nói: “Nhưng mà Viễn Đông là tất cả tâm huyết cùng mồ hôi nước mắt của cậu, cứ như vậy hai tay dâng cho người khác, cậu thật sự chịu được sao?”
Lăng Khiên trong mắt hiện lên một tia ảm đạm sau đó cười cười, ôm lấy vai bạn nói: “Không có gì là không chịu được, mà tôi cũng không phải hoàn toàn từ bỏ Viễn Đông. Chỉ cần hai anh em chúng ta đồng tâm hiệp lực thì sẽ nhanh chóng lấy lại được Viễn Đông thôi.”
Lục Tư Triết ánh mắt chăm chú nhìn bàn trà, khom người hai tay che mặt, bả vai run rẩy hai cái, rầu rĩ nói: “Khiên, tôi xin lỗi. Tôi thật sự không nghĩ tới lại nghiêm trọng tới mức này.”
Lăng Khiên vỗ vỗ vai bạn, đứng lên nói: “Không nên tự dát vàng lên mặt mình. Người bọn họ muốn phá đổ chính là tôi, với cả không sao đâu, đừng tự trách mình nữa. Đi, đi tới Hoa Quân với tôi, nếu để cho Tô Mục Hâm hành động trước, chúng ta sẽ trở nên bị động.”
Lục Tư Triết buông hay tay xuống, tháo mắt kính lau lau mắt, khàn khàn nói: “Tôi đi rửa mặt đã, cậu chờ tôi chút.”
Lăng Khiên gật đầu sau đó xoay người nói nhỏ: “Tư Triết, thật ra không có gì phải sợ hãi cả. Cùng lắm gì hai chúng ta một lần nữa cùng nhau tạo dựng lại Viễn Đông.”
Lục Tư Triết đáp một tiếng, có chút không yên đi tới phòng vệ sinh.
Khi ở trên đường, Lục Tư Triết lái xe, Lăng Khiên lấy di động ra thì thấy một cuộc gọi nhỡ của Đồng Yên, anh mím môi suy nghĩ một lát rồi nhắn một tin cho cho là: “Anh đang bận lắm, muộn chút nữa sẽ gọi điện cho em.”
Và ngay lập tức anh nhận được tin nhắn trả lời của cô: “Anh đang gặp chuyện khó giải quyết phải không?”
Hai chân mày anh nhăn lại rồi nhắn trả lời: “Không có.”
Sau đó không nhận được tin nhắn của đối phương nữa thì anh cất di động vào túi áo, tâm tình càng nặng nề hơn.
Đồng Yên lúc này đang ở trên đường cao tốc, thấy anh trước sau như một ngắn gọn trả lời, lần đầu tiên cô cảm thấy không có sức lực nhắn một tin dài trêu chọc anh vui vẻ, mà đem điện thoại bỏ vào túi xách, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy có chút thất bại, cô dự cảm được anh đang gặp khó khăn, cô muốn chia sẻ với anh nhưng anh hiển nhiên là không có cái suy nghĩ này, thậm chí cũng không muốn nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì. Bất quá vẫn còn được nhìn thấy anh là tốt rồi, cho dù không thể giúp đỡ anh được việc gì, ít nhất là cô có thể ở bên anh.
Lăng Khiên và Tư Triết tới công ty Hoa Quân, Lưu Hán Tống Khai đã đợi ở phòng làm việc, trò chuyện ngắn ngủi một lúc rồi lập tức đi thẳng vào vấn đề.
Lăng Khiên đem văn kiện để trước mặt nói: “Tống Khai, đây là kế hoạch của tôi, Hoa Quân sẽ mua lại hết chỗ cổ phần này để khống chế Viễn Đông và trở thành cổ đông lớn nhất khống chế tất cả sản nghiệp của Viễn Đông.”
Lưu Hán Tống Khai cười cười mở tập văn kiện ra xem, yên lặng mười mấy phút đồng hồ rồi anh đóng tập văn kiện hỏi: “Lăng Khiên, anh lấy giá thấp hơn giá thị trường năm phần trăm đem chỗ cổ phần Viễn Đông của anh chuyển nhượng sang cho tôi, hợp đồng một khi đã kí kết thì Viễn Đông sẽ không còn bất cứ quan hệ gì với anh nữa, tôi chính là tổng giám đốc của Viễn Đông. Anh không sợ đến lúc đó tôi sẽ đổi ý không đem Viễn Đông trả lại cho anh sao?”
Lăng Khiên nhìn Lưu Hán khẽ mỉm cười, sau đó gật đầu nói: “Sợ chứ, nhưng mà không còn cách nào khác. Tôi không thể để chỗ cổ phần này bán ra ngoài thị trường được, cũng chỉ có thể đánh cược một lần.”
Lưu Hán Tống Khai đem tập văn kiện để trên bàn, cúi đầu trầm mặc một hồi rồi nhìn Lăng Khiên, cực kỳ bình tĩnh mở miệng: “Trước khi các anh tới mười lăm phút tôi nhận được điện thoại của Tô Mục Hâm.”
Nghe xong lời Tống Khai, Lục Tư Triết hai tay nhanh chóng nắm lại thành quyền, trong khi Lăng Khiên chỉ khẽ nhếch khóe miệng, cầm cốc cà phê lên uống một ngụm rồi nhíu mày, cười nói: “Điều kiện là gì?”
Lưu Hán cười gật đầu nói: “Bức tranh mà lần trước anh nói sẽ tặng cho tôi.”
Lăng Khiên cười nói: “Được. Mấy ngày nữa tôi sẽ mang tới cho anh.”
Lưu Hán Tống Khai cũng nâng cốc trà lên uống một ngụm, sau đó trầm ổn nói: “Được. Hai ngày nữa phòng làm việc của anh chính là của tôi.”
Lăng Khiên cười khẽ hai tiếng, đứng lên hướng Tống Khai vươn tay nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Lưu Hán Tống Khai cũng đứng lên nhẹ bắt tay anh nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Thời gian còn lại ba người bàn bạc lại những chi tiết cần sửa đổi trong hợp đồng, cuối cùng Lưu Hán Tống Khai tăng thêm một vài người vào làm việc tại Viễn Đông, cùng đảm nhận chức tổng tài với Lục Tư Triết.
Lăng Khiên đối với điều kiện này không có bất kỳ dị nghị nào, chẳng qua là nhìn Lưu Hán chân thành nói: “Cảm ơn.”
Anh biết lần đặt cược này anh đúng tới tám mươi phần trăm rồi. Từ trước đến giờ anh thấy Lưu Hán Tống Khai không có biểu hiện gì là đắc ý muốn khống chế Viễn Đông.
Sau khi xử lý xong công việc, đi ra từ Hoa Quân, Lăng Khiên cùng Lực Tư Triết không lập tức lên xe mà là đứng ở bên đường nhìn tòa nhà kiến trúc khí thế tương đối giống Viễn Đông ngây người một lúc.
Sau đó Lục Tư Triết nói: “Sau này nơi này chính là tổng bộ của Viễn Đông.”
Lăng Khiên trên mặt nhìn không ra bất kỳ biểu hiện gì, cúi đầu đáp một tiếng.
Lục Tư Triết nhìn anh, khàn khàn nói: “Trong lòng thật khó chịu. Đi uống mấy chén rượu thôi.”
Lăng Khiên ngẩng đầu nhìn bạn, cười cười nói “Được” xong cất bước đi về phía bãi đỗ xe.
Lúc Tư Triết đứng nhìn anh vài giây đồng hồ rồi mới đi theo.
Vừa rồi nụ cười của Lăng Khiên trông thật cô đơn.
Trong quán rượu, hai người đàn ông không hề nói bất kỳ chuyện gì với nhau, chỉ là cứ uống một chén rồi lại một chén. Khi Lục Tư Triết đã say say rồi, đầu tựa vào ghế salon khàn khàn nói: “Có thể nói cho tôi biết một chút cậu làm thế nào để lấy lại Viễn Đông được không?”
Lăng Khiên đung đưa chén rượu, híp mắt nhìn một chút, sau đó ngửa cổ uống hết cốc rượu đỏ, mới trầm giọng nói: “Tạm thời tôi còn chưa nghĩa ra, bất quá sau này chắc chắn sẽ có biện pháp.”
Lục Tư Triết quay đầu nhìn anh nói: “Sau khi kí hợp đồng vào cuối tuần sau, cậu sẽ chuẩn bị làm gì?”
Lăng Khiên cười cười nói: “Không biết. Chắc là mang Yên Yên đi du lịch.”
“Cậu nói cho cô ấy biết rồi?”
“Không có.”
“Nói cho cô ấy biết đi. Nếu như cuối cùng cô ấy nghe được tin tức về việc này lại vô cùng khổ sở.”
Lăng Khiên gật đầu: “Tôi biết chứ. Nhưng mà chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói. Hai ngày nữa đi, mấy ngày qua trong lòng tôi rất rối loạn. Đúng rồi, mèo hoang nhỏ bé kia của cậu có tin tức gì chưa?”
Lục Tư Triết lắc đầu nói: “Tôi cho người điều tra những người bên cạnh Tô Mục Hâm rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức gì.”
Lăng Khiên cau mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh trai Tô Mục Hâm không phải có một người con gái sao?”
Lục Tư Triết sững sờ nói: “Hình như là thế. Cậu hoài nghi cô ta?”
Lăng Khiên nhún nhún vai: “Không biết, bất quá rất có khả năng này. Sau khi anh trai Tô Mục gặp tai nạn giao thông, hắn ta tiếp quản Thắng Thiên đồng thời chịu trách nghiệm chiếu cố chị dâu cùng cháu gái.”
Lục Tư Triết nhướn mi nói: “Làm sao cậu lại biết rõ thế?”
Lăng Khiên cười khẽ hai tiếng không nói gì.
Lục Tư Triết nghĩ một lát rồi có chút kinh ngạc nói: “Cậu sẽ không cũng có người ở Thắng Thiên đấy chứ?”
Lăng Khiên cười lắc đầu: “Tôi làm gì mà lại thần thánh như vậy. Thuê thám tử tư điều tra thôi.”
Lục Tư Triết sững sờ, sau đó nói: “Cậu muốn động Thắng Thiên?”
Lăng Khiên hai tay giơ lên đặt sau gáy, tựa vào lưng ghế salon nhìn trần nhà, nặng nề nói: “Tôi bây giờ lấy cái gì để động Thắng Thiên đây? Chẳng qua là đang tìm kiếm thời cơ thích hợp, xem một chút có thể tìm ra được sơ hở nào hay không. Nói thật ra thì bây giờ một chút khả năng cũng không có, cổ phần của Thắng Thiên trong thị trường cũng chỉ có mười mấy phần trăm, căn bản là không nhúc nhích được.”
Lục Tư Triết mím môi đi qua ngồi xuống bên cạnh Tư Triết, vỗ vỗ vai bạn: “Đừng nóng vội. Chờ tôi tìm được mèo hoang nhỏ xong có lẽ sẽ có chút ích gì đó giúp đỡ cậu.”
Lăng Khiên quay đầu nhìn bạn cười giễu cợt nói: “Cậu chịu được khi cô ta bị tôi lợi dụng hở?”
Lục Tư Triết trong mắt hiện lên một tia ảm đạm, sau đó nặng nề gật đầu nói: “Nha đầu thối tha vô tình vô nghĩa này, khi tìm được tôi sẽ lột da cô ta.”
Lăng Khiên cười to nói: “Việc đó trước hết phải lột hết quần áo của cô ta đã.”
Lục Tư Triết đạp bạn một cái, rồi lát sau nói: “Khiên, cậu có tin tưởng vào trực giác không?”
Lăng Khiên không đáp, chỉ là quay đầu nhìn bạn.
Lục Tư Triết nhìn ly rượu đỏ trên bàn trà một lúc lâu, sau đó nói thật nhỏ: “Tôi cảm thấy… cảm giác được cô ấy không phải người xấu.”

Chương 48: May còn có em
Từ quầy rượu đi ra, Lăng Khiên láy xe chạy về hướng nhà trọ, đi được nửa đường thì đầu óc anh cảm giác được một trận choáng váng, phanh gấp xe dừng lại bên lề đường. Anh gục đầu trên tay lái, thân thể phập phồng kịch liệt, qua thật lâu anh mới thanh tỉnh được một nửa, không ngồi dậy mà lấy điện thoại ra gọi cho Đồng Yên. Anh đặt điện thoại bên tai, bên kia đầu dây rất nhanh được bắt máy và truyền đến một giọng nói dịu dàng. Anh ngừng lại rồi hổn hển hít thở, những khổ sở trong lòng tiêu tan được một chút. Anh không nói gì, chỉ áp điện thoại vào tai rồi ra sức hít thở.
Đồng Yên đứng ở trên ban công, nhẹ nhàng gọi anh mấy tiếng nhưng không nghe thấy anh trả lời nên cũng không gọi nữa, chỉ cầm lấy điện thoại yên lặng nghe những tiếng hít thở nặng nề của anh bên kia đầu dây.
Chiều nay khi trở về nhà trọ cô dọn dẹp qua một chút sau đó bắt đầu chờ điện thọai của anh, cho đến gần nửa đêm điện thoại mới đổ chuông, cô không chút suy nghĩ mà bắt máy. Nhưng anh một câu cũng không nói mà chỉ nặng nề hít thở, cô cảm giác được anh đang vô cùng đau đớn và mệt mỏi.
Đồng Yên ngẩng đầu nhìn những ngôi sao sáng lấp lãnh trên bầu trời đêm cùng vầng trăng tán mông lung, mờ mờ và hư ảo.
Một lát sau vẫn không nghe thấy anh nói gì cô thấp giọng nhẹ nhàng nói: “Em đã trở về rồi, đang ở nhà. Anh có tới không?”
Lăng Khiên vẫn đang úp mặt lên tay lái, thân thể vẫn không ngừng run rẩy, khi nghe thấy lời cô nói rõ ràng là sửng sốt, ngây ngẩn một lát rồi mới khàn khàn gọi tên cô: “Yên Yên.”
Cô ôn nhu đáp một tiếng rồi sau đó điện thoại bị ngắt máy.
Cô khẽ cười cười, cũng không quay về phòng khách mà chỉ lặng yên đứng đó nhìn xuống dưới lầu, cho đến khi một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng xuất hiện, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc từ trên xe bước xuống, vội vàng đi vào tòa nhà thì cô mới xoay người đi ra mở cửa.
Lăng Khiên vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn của Đồng Yên thì khóe miệng cong lên nhưng lại không cười nổi, đi về phía trước từng bước từng bước rồi ôm cô vào lòng, đồng thời cảm thấy mũi ê ẩm. Anh cảm động, thực sự rất cảm động.
Hai người vào phòng rồi ngồi trên ghế salon, Lăng Khiên ôm chặt lấy thân thể mềm mại ấm áp vào trong ngực, nghẹn ngào gọi cô một tiếng: “Yên Yên.”
Đồng Yên tựa vào trong ngực anh, ngửi thấy được trên người anh nồng nặc mùi rượu, lại cảm thấy thân thể anh căng thẳng rồi thỉnh thoảng run rẩy, cho nên đưa tay đặt lên bụng anh kiểm tra. Chỗ đó hiện giờ lạnh ngắt rồi lại nghe thêm giọng nói khàn khàn của anh nữa, vành mặt cô lập tức đỏ lên, cũng nghẹn ngào đáp một tiếng.
Lăng Khiên đem mặt chôn ở cổ cô, những giọt mồ hôi lạnh theo gương mặt ảnh chảy xuống làn da trắng nõn, nhẵn nhụi và mịn màng của cô, anh chà chà sau đó ôm cô càng chặt hơn. Bụng anh đau đến quặn thắt cả ruột gan được bàn tay cô mềm nhẹ xoa xoa với lực mạnh yếu vừa phải nên dần dần đỡ hơn, một lát sau anh mở miệng gọi cô một lần nữa: “Yên Yên.”
Đồng Yên đáp: “Sao vậy? Có phải anh rất đau không? Em đi lấy thuốc cho anh uống nhé?”
Lăng Khiên lắc đầu, hôn nhẹ lên cổ cô rồi không nói gì.
Từ tối hôm qua bàn bạc kế hoạch đối phó với Tô Mục Hâm cho tới hôm nay kí hợp đồng với Lưu Hán Tống Khai, chỉ trong hai mươi bốn tiếng ngắn ngủi anh đã đem Viễn Đông bán cho người khác, anh đã đem tâm huyết nửa đời mình bán đi. Nói rằng anh cảm thấy không sao cả, không sợ là giả dối, trên thực tế so với Lục Tư Triết anh còn sợ hãi hơn rất nhiều. Thương trường như chiến trường, khi anh phải thực hiện đến bước này thì thực chất đã thua một nửa rồi. Anh biết muốn từ trong tay Lưu Hán Tống Khai lấy lại Viễn Đông một lần nữa tuyệt đối không phải dễ dàng, đến lúc đó hắn sẽ nói thêm một vài điều kiện nữa, mình có thể không thỏa mãn hay sao? Đây cũng là một vấn đề lớn, huống chi cũng có thể coi là kết quả khả quan. Nếu như lúc đó hắn vẫn chiếm cứ và không buông tha Viễn Đông, như vậy anh không còn bất cứ biện pháp nào nữa.
Cho nên ở trên đường trở về cuối cùng anh không cách nào chịu đựng được nữa. Trước đây khi dạ dày nhức nhối đến mức nào anh đều có chịu đựng được cố gắng về đến nhà, nhưng hôm nay làm sao cũng không thể chịu đựng nổi, anh không dừng lại bên đường nôn thốc nôn tháo đã là cực hạn rồi. Một khắc kia trong lòng anh chỉ còn lại sự yếu đuối cùng bất lực, anh gọi điện cho Yên Yên chỉ là muốn nghe giọng cô một chút, anh không muốn nói chuyện vì sợ cô nghe thấy giọng nói yếu ớt của mình.
Nhưng bây giờ, anh cảm giác được trong ngực là cảm giác ấm áp vô cùng, anh không có cách nào kiềm chế được, nhưng vừa rồi đau đớn có chút giảm bớt nhưng bây giờ còn cảm giác đau đớn hơn nữa, đau kịch liệt. Anh tự tay cầm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấn chặt bụng xuống, cúi người dựa vào vai cô, giọng nói vô cùng nhỏ nói với cô: “Yên Yên, anh đau quá.”
Từ khi anh hiểu chuyện, anh không kêu đau đớn với bất kỳ ai, duy nhất chỉ có hai lần trước mặt Yên Yên. Lần đầu tiên là dạ dày anh xuất huyết vào đêm đó, lần thứ hai chính là tối nay. Anh nghĩ cứ coi như là anh đang cực say, tự cho phép mình mềm yếu một lần.
Đồng Yên nghe được giọng nói rên rỉ của anh thì tim cô như bị bàn tay ai đó bóp chặt lại. Cô cắn chặt môi rồi trước mắt là một mảng mơ hồ, một chữ cũng không thốt ra được. Cô tựa vào trong ngực anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh giúp anh chống đỡ.
Lần đầu tiên anh kêu đau với cô là khi cô chẳng qua xem anh là một người qua đường, thậm chí sau đó không còn bất kỳ ấn tượng nào khác. Nhưng lần này, cô cảm giác được đau đớn trong lòng hiện giờ không ngôn từ nào diễn tả được.
Nửa giờ sau, Lăng Khiên dần dần khôi phục lại, anh nhích người ra một chút rồi cúi đầu nhìn cô gái trong ngực đã khóc đến hai mắt sưng húp, đôi môi mỏng tái nhợt cong lên, nhéo nhéo mũi cô vô lực nói: “Dọa đến em rồi?”
Đồng Yên ngẩng đầu, cảm giác được bụng anh ấm hơn nhiều thì cầm lấy tay anh áp vào mặt mình, nhẹ nhàng lắc đầu, nói nhỏ: “Anh khá hơn chút nào chưa?”
Lăng Khiên gật đầu, lấy ôm chặt lấy người cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, ôn nhu ngửi lấy mùi hương thơm mát quen thuộc. Mùi hương có thể làm anh thấy hạnh phúc.
Anh mím môi khẽ cười, trong lòng thầm nghĩ: May còn có em.
Lăng Khiên đi tắm, Đồng Yên chạy vào bếp đun lại nồi cháo bí đỏ cô vừa nấu lúc tối, rồi múc ra một bát cẩn thận mang tới phòng ngủ. Cô thấy Lăng Khiên đang ngồi bên giường uống thuốc.
Tim Đồng Yên lại nhói lên, đi tới đặt bát cháo bên tủ đầu giường, ngồi xuống một bên anh nhận lấy cốc nước, cầm tay anh lo lắng hỏi: “Anh lại đau bụng rồi?”
Lăng Khiên lắc đầu, kéo cô đứng dậy rồi ôm cô ngồi trên đùi, cầm lấy bát cháo đặt trong tay nói: “Em bón cho anh đi.” [Haizzz, già rồi còn làm nũng kinh =..=]
Đồng Yên nhìn anh một chút rồi ngoan ngoãn cầm lấy bát cháo, xúc từng thìa lên thổi thổi rồi đưa tới miệng anh.
Sau khi ăn xong bát cháo, đầu Lăng Khiên đã đầy mồ hôi, Đồng Yên đặt bát cháo không xuống bàn rồi lau mồ hôi cho anh, xoa xoa dạ dày cho một một chút hỏi: “Anh còn khó chịu không?”
Lăng Khiên thở dài một hơi rồi nhấc cô dậy, vỗ vỗ mông cô nói: “Không có chuyện gì. Anh đi rửa bát.”[chính xác theo bản cv là “vỗ vỗ mông” nhé :”>]
Cô nắm lấy tay anh: “Để em làm. Anh nằm nghỉ đi.”
Lăng Khiên cũng không thể chống đỡ thêm nữa nên gật đầu, nhìn cô rời đi xong anh cũng không nằm lên giường mà đốt một điếu thuốc, đi tới bên cửa sổ, mở cửa sổ ra rồi nhìn về phía xa ngẩn người.
Đôi mắt anh ở dưới ánh trăng càng trở nên đen nhánh và sáng hơn, nhưng lại sâu không thấy đáy, mồ hôi trên trán anh vẫn không ngừng chảy. Sau đó anh nghe thấy một tiếng thở dài trầm trầm, rồi một đôi tay nhỏ bé từ phía sau ôm chặt lấy lưng mình, bàn tay đặt trên bụng anh xoa xoa.
Anh cười cười dập điếu thuốc, xoay người kéo Đồng Yên vào trong lòng nói: “Mệt không? Chúng ta đi ngủ thôi.”
Đồng Yên ngẩng đầu, đôi mắt cô to tròn, trong trẻo và đen láy, cô không gật đầu, chỉ nhìn anh tràn ày tín nhiệm. Qua vài giây đồng hồ cô nói: “Anh có thể nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra được không?”
Đôi môi mỏng của Lăng Khiên khẽ nhếch, sắc mặt có một chút tiều tụy và tái nhợt. Anh không trả lời cũng không né tránh cái nhìn chăm chú của cô, lẳng lặng nhìn trả lại.
Một lúc sau, Đồng Yên từ từ cúi đầu, ôm chặt lấy anh nói nhỏ: “Thật sự anh không thể nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra sao? Em thật sự không đáng để anh tin tưởng và dựa vào sao?”
Lăng Khiên khẽ giật mình, một lát sau anh ôm lấy người trong ngực, hôn nhẹ lên tóc cô chậm rãi mở miệng: “Viễn Đông gặp vấn đề lớn, anh đã phải nhanh chóng bán cho công ty khác rồi. Anh sẽ không còn là tổng tài của Viễn Đông nữa, nói chính xác là sẽ không còn bất cứ liên quan gì với Viễn Đông. Nói như vậy em có thể hiểu không?”
Giọng anh thấp mà trầm ổn, nghe không ra được cảm xúc khổ sở hay bi thương, giống như đang kể cho cô nghe một chuyện không liên quan gì tới mình. Cực kỳ bình tĩnh.
Đầu tiên là trong lòng Đồng Yên cả kinh, sau đó cô mạnh mẽ ngẩng đầu, vẻ mặt khiếp sợ nhìn anh, nhìn rõ thần thái của anh rồi mắt cô hồng hồng. Cô đưa tay đặt lên lồng ngực anh vuốt vuốt: “Dù có bao nhiêu khó khăn, khổ sở như thế nào, chúng ta cùng nhau đối mặt.”
Lăng Khiên nhìn đám lông xù cọ đi cọ lại trong ngực mình thì cười cười, cúi người khom lưng ôm lấy cô, gian manh nói: “Trước tiên giúp anh giải tỏa chút áp lực bị đè nén đã lâu đi.”
Một tuần sau, Hoa Quân chính thức nhập với Viễn Đông, chiều hôm đó mở cuộc họp báo với đám nhà báo, Lăng Khiên phát biểu rõ ràng, Lưu Hán Tống Khai ngồi ở bên cạnh anh đối mặt với đám kí giả mạch lạc trả lời từng câu hỏi, cuối cùng hai người đàn ông mỉm cười bắt tay hợp tác.
Sau nghi thức, Lục Tư Triết nhận chức tân tổng tài nên nhận phỏng vấn của giới truyền thông, Lăng Khiên ra xa rời đi.
Từ hội trường trở lại công ty, Lăng Khiên vào trong phòng làm việc thu dọn đồ đạc rời đi. Trong khi làm anh không hề dừng lại một chút nào, khi rời đi cũng không quay đầu nhìn lại một lần, khi đến khi đi vẫn một mực trầm mặc. Khi ra đến khu tầng hầm để xe, anh quay đầu thản nhiên nhìn lại cả một tòa buiding hoàng tráng rồi xoay người, vào xe rời đi.
Trước khi tới nhà trọ của Đồng Yên thì anh gọi điện thoại cho Đồng Yên, chờ đến khi đối phương bắt máy, ánh mắt của anh nhoáng cái nhu hòa rất nhiều, cười hỏi: “Anh còn mười phút nữa là đến nơi. Em chuẩn bị xong hết chưa?”
“Rồi ạ.” Giọng nói Đồng Yên vẫn dịu dàng như cũ.
Lăng Khiên cười: “Ngoan ngoãn chờ anh một chút nhé.”
Thời kỳ thuê nhà của Đồng Yên đã hết hạn, hai ngày trước là ngày trả nhà. Chủ thuê nhà hỏi có thuê tiếp không, Lăng Khiên nói thẳng là không thuê. Khi đám người đó rời đi, anh nhướn mày nhìn sủng vật nhỏ bé đang tỏ vẻ kháng nghị nói: “Người phụ nữ của anh lại thuê nhà ở bên ngoài, thông tin này bị truyền ra sau này anh biết ăn nói thế nào với giang hồ đây. Chuyện này không thương lượng gì hết, hai ngày nữa em chuyển hết đồ đạc sang nhà anh ở luôn.”
Đồng Yên mím môi không nói lời nào, trong ánh mắt tất cả đều là bất mãn.
Lăng Khiên đi tới trước Đồng Yên, nâng mặt cô lên, cười không tí hảo ý nào nói: “Ngoan, nghe lời anh. Bên nhà anh giường lớn hơn ở đây, nằm hay lăn lộn đều rất thoải mái. Với cả chuyển đến nhà anh, anh tiết kiệm được bao nhiêu tiền xăng xe.”
Đồ đạc của Đồng Yên không nhiều lắm, Lăng Khiên cầm một lượt xuống luôn. Đến nhà trọ của anh, Đồng Yên sắp xếp một chút rồi hai người đi siêu thị mua đồ ăn, trên đường đi anh nhận được điện thoại của Lục Tư Triết nói là tối sẽ tới ăn cơm cùng.
Sau khi trở lại nhà trọ, Đồng Yên bắt đầu chuẩn bị nấu cơm, cô nhìn thoáng qua cái người kia đang vắt chéo chân nằm trên ghế nhàn nhã đọc báo ở phòng khách, suy nghĩ một chút rồi cô mặc tạp dề đi tới, cầm trong tay cái muôi canh đứng trước mặt anh quệt mồm nói: “Tại sao anh lại để em một mình nấu cơm thế hả?”
Lăng Khiên ngạc nhiên, đặt tờ báo xuống khó hiểu nhìn cô, cẩn thận hỏi: “Trước kia không phải là em cũng một mình nấu cơm sao?”
Đồng Yên hai tay chắp sau lưng giả vờ tức giận nói: “Đó là bởi vì ở nhà em a. Bây giờ là nhà anh, em là khách lại đi nấu cơm. Thế anh có thể khoanh tay đứng nhìn được hả?”
Lăng Khiên mím môi nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt sau đó đứng lên, ôm bả vai cô nói: “Được rồi. Hôm nay anh với em cùng nhau làm.” Vừa nói vừa ôm cô đi tới phòng bếp.
Đồng Yên lập tức vui vẻ, cười hì hì đi theo anh được vào bước rồi cảm thấy có gì đó không đúng, ngửa đầu nhìn anh hỏi: “Cái gì gọi là hôm nay anh cùng em làm. Vậy ngày mai thì sao?”
Lăng Khiên cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Ngày mai chúng ta đi sang tên.” [là đổi tên sở hữu của ngôi nhà từ Lăng Khiên thành Đồng Yên, nhà sẽ mang tên cô chứ không mang tên anh nữa, vì thế ngày mai anh không phải nấu cơm nữa. Thật Thâm thúy =))].

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+