Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngoan, anh yêu em – Chương 49-50 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 49: Mèo hoang tên là Tô Tô
Khi Lục Tư Triết đến nhà tìm Lăng Khiên, trực tiếp mở cửa đi vào. Kể từ khi tới đây thấy Lăng Khiên ốm tới mức bất tỉnh nhân sự, anh đã tự mình đánh một cái chìa khóa khác để dự phòng.
Trên bàn ăn đã được bày sẵn một bữa tối thịnh soạn, khi anh nhìn vào trong bếp thì cả kinh tới mức há hốc miệng hồi lâu không nói ra được lời nào.
Anh không thể tưởng tượng được rằng một người đàn ông từ trước đến giờ luôn lạnh lùng lãnh đạm, cao lớn, anh tuấn bây giờ trên người lại mặc một cái tạp dề sợi tổng hợp màu vàng nhạt nhỏ bé, đứng ở một bên nấu thức ăn và bên cạnh là một cô gái bé nhỏ khiêm tốn chỉ dạy chai nào là xì dầu chai nào là giấm.
Lục Tư Triết anh chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này, cho nên khi anh thấy Đồng Yên trừng lớn hai mắt, còn Lăng Khiên là vẻ mặt đần đến chết người, Đồng Yên thì nhón chân véo véo má Lăng Khiên nên anh không một chút ngại ngùng nào cất tiếng cười to.
Lăng Khiên cùng Đồng Yên nghe được tiếng cười đều sửng sốt, sau một khắc Lăng Khiên trực tiếp đem cái xẻng nấu cơm ném cho Đồng Yên, sau đó có chút quẫn bách tháo tạp dề ra, không quá ôn nhu đặt lên đầu cô rồi trực tiếp xoay người rời đi. Khi đi qua bên người Lục Tư Triết thì nhìn anh với ánh mắt vô lực âm lãnh, chờ cho đến khi tiếng cười của bạn dừng lại mới nhàn nhạt nói: “Cười cài gì mà cười! Cậu nghe thử và chỉ nhìn hai chai gia vị đó cậu có thể đoán được cái nào là xì dầu cái nào là dấm sao?”
Lục Tư Triết hơi ngẩn ra, sau đó nghẹn cười nói: “Không thể, quá khó khăn.”
Lăng Khiên xoay người hướng phía ai đó bất mãn nói: “Nhìn đi. Em bình thường cũng thế thôi, cho nên không phải là anh đần mà là em yêu cầu quá cao.” *=))))) chết mất, lại ngụy biện biện minh nữa, đúng là đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm =)))))*
Đồng Yên trên cổ treo tại dề cũng không buộc lại, nghe được lời anh thì lập tức khom người cười to, sau đó hướng anh ngoắc ngoắc tay, chờ sau khi anh khom lưng cúi xuống, cô nhè nhẹ vỗ đầu anh lên giọng nói: “Ngoan a, tỷ tỷ sau này sẽ từ từ dạy cho em biết. Chúng ta bây giờ đi thay quần áo đã nào.”
Nói xong trực tiếp lôi kéo tay anh đi tới ghế salon, ấn anh ngồi xuống sau đó lấy chiếc áo veston giúp anh mặc vào.
Lăng Khiên mím môi cười không nói gì, chỉ theo lệnh cô giơ cánh tay lên, trên mặt là biểu hiện hưởng thụ rất cần ăn đòn. *=))) buồn cười quá, đáng yêu kinh lên được :X*
Đồng Yên giúp anh sửa sang lại cổ áo, hôn một lên cái lên mặt anh. Lúc muốn đứng dậy thì lại bị anh một phen ôm lấy, sau đó một bên tai bị anh thổi hơi nóng xen lẫn giọng nói khinh bạc vang lên: “Em mới vừa rồi làm tỷ tỷ của ai vậy? Hử?”
Đồng Yên đẩy anh ra, lại nghe anh tiếp tục mở miệng: “Buổi tối chúng ta trên giường vận động khảo nghiệm một chút xem thử xem em là tỷ tỷ hay anh là ca ca.”
Đồng Yên cắn một cái vào cằm anh, mắng câu “Lưu manh!”, đỏ mặt cúi đầu chạy vào trong bếp.*thực sự anh rất lưu manh T.T*
Trên bàn cơm, Lăng Khiên cùng Lục Tư Triết nói chuyện nhưng chính mình không cần gắp thức ăn, Đồng Yên gắp vào bát cho anh món gì là anh ăn món đấy. Có đôi khi ăn nhanh sẽ bị người ta dùng đũa gõ nhẹ lên hai mu bàn tay, anh sẽ biết điều ăn chậm lại một chút.
Lục Tư Triết trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, ngoài mặt thì nhìn không thấy có chút gì khác thường nhưng trong mắt có nhiều hơn một phần cô đơn cùng hâm mộ.
Bởi vì cảm thụ quá hạnh phúc cho nên bây giờ mới phải hoài niệm.
Sau khi ăn xong Đồng Yên muốn đi rửa bát thì bị Lăng Khiên kéo lại, chỉ nghe thấy anh nói: “Để cho người nào đó đến ăn trực đi rửa bát. Chúng ra đi xem ti vi.”
Đồng Yên túm tay anh nói nhỏ: “Để cho khách rửa bát thì không tốt lắm đâu.”
Lăng Khiên hừ lạnh một tiếng hỏi: “Em có chìa khóa nhà anh không?”
Đồng Yên nhìn anh khó hiểu và lắc đầu.
Lăng Khiên lại nói: “Lục Tư Triết có, cho nên đúng ra em mới là khách, còn cậu ta thì không phải.” Nói xong nhìn thoáng qua người đang ông còn đang đứng ngẩn người nói: “Nhìn cái gì thế? Tôi nói không đúng sao? Rửa chén đi! Cái tội phá hoại Viễn Đông nặng như vậy tôi còn chưa tính sổ mà cậu còn có mặt mũi mà bất mãn sao?”
Nghe lời anh nói xong, Lục Tư Triết lập tức cúi đầu, mặt xám xịt vô cùng bất mãn vào trong bếp… rửa bát.
Lăng Khiên ôm Đồng Yên ngồi ở trên ghế salon xem ti vi, thấy Lục Tư Triết rửa bát xong rồi đang đi ra ngoài, anh vỗ vỗ mông cô rồi cúi xuống bên tai cô nói nhỏ: “Ngoan, đi tắm đi. Tắm xong rồi thì nằm trên giường chờ anh, lát nữa chúng ta thử nghiệm xem lại bối phận.” [là xem ai là tỷ tỷ, ai ca ca đó mà :”>]
Đồng Yên quay đầu đỏ bừng mặt căm tức nhìn anh hai giây, sau đó nhìn ánh mắt anh ẩn chứa nụ cười hèn mọn thì từ từ cúi đầu, cầm lấy cái gối trên ghế đập mạnh vào ngực Lăng Khiên, cũng không chào hỏi Lục Tư Triết vội vàng chạy thoát thân.
Lăng Khiên nhìn bộ dạng xấu hổ và quẫn bách không biết làm thế nào của cô thì cười vô cùng thoải mái.
Lục Tư Triết nghe được tiếng đóng cửa thì quay đầu cười cười với Lăng Khiên nói: “Xem ra Viễn Đông so ra đúng là kém Đồng Yên. Cậu dường như rời bỏ Viễn Đông mà tâm tình không hề bị ảnh hưởng.”
Lăng Khiên nhếch nhếch khóe miệng, không nói gì, đứng dậy đi về phía thư phòng.
Lục Tư Triết cúi đầu, mím môi đi theo anh.
Lăng Khiên chờ cho bạn vào phòng thì đóng cửa lại, rút ra một điếu thuốc suy nghĩ một chút rồi lại cất đi.
Lục Tư Triết ngạc nhiên nhìn bạn, lấy một cây ra hỏi: “Cậu bỏ thuốc rồi hả?”
Lăng Khiên lúng túng, ho nhẹ một tiếng rồi bình tĩnh nói: “Buổi tối tôi sẽ không hút thuốc nếu không Yên Yên không cho hôn.” *=))))))))))))))) giời ạ*
Lục Tư Triết đang hít một hơi thuốc, nghe bạn nói xong thì hung hăng hô khan.
Lăng Khiên lườm anh một cái, sau đó đi tới bàn đọc sách lấy ra một tập giấy đưa cho Lục Tư Triết.
Lục Tư Triết dập điếu thuốc vừa buồn bực ho thêm mấy cái vừa đưa tay nhận lấy tập giấy. Mở ra xem một chút, ánh mắt anh nhanh chóng trở nên cực kỳ nghiêm túc.
Mấy phút đồng hồ sau, anh đặt tập văn kiện lên bàn trà, hai tay khoác lên trên đùi, cúi đầu trầm mặc một hồi rồi nói: “Là cô ấy, thì ra cô ấy tên Tô Tô.”
Nghĩ đến cô làm giả CMND, trên đó là một cái tên tiếng Anh, Lục Tư Triết có chút tự giễu cười cười.
Lăng Khiên thở dài một hơi, đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, suy nghĩ một chút nói: “Lúc trước cô ta đúng là vẫn đều ở Thụy Sĩ, dạo gần đây mới trở về nước. Theo như tài liệu nói thì năm năm trước sau khi ba cô ta gặp tai nạn xe cộ qua đời, cô ta vẫn là do Tô Mục Hâm nuôi dưỡng. Trong này không nói quan hệ giữa chú cháu bọn họ như thế nào, nhưng tôi cảm thấy được có một chút kỳ quái. Sau khi ba cô ta qua đời, mẹ cô ta dường như lập tức bị bệnh tâm thần phân liệt, hiện nay vẫn còn đang ở trại an dưỡng chữa trị. Tôi không hiểu nổi tại sao Tô Mục Hâm không để cô ta chăm sóc mẹ của mình mà là khi ba cô ta qua đời thì cô ta lập tức được đưa sang Thụy Sĩ.”
Lục Tư Triết hơi ngẩng đầu nhìn anh, có chút trầm thấp hỏi: “Cậu nghi ngờ quan hệ giữa cô ấy và Tô Mục Hâm không tốt? Cô ấy không nhất định là làm vì Tô Mục Hâm?”
Lăng Khiên nhướng mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Không phải là không có khả năng này. Nhưng bây giờ quan trọng nhất chính là phải nhanh chóng tìm ra cô ta. Tôi đã bố trí người theo dõi Tô Mục Hâm, anh ta rất nhanh là có thể có tin tức.”
Lục Tư Triết gật đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Một lát sau anh nói: “Viễn Đông biến thành như bây giờ là do một tay cô ấy gây ra, bất kể là do cô ấy tự nguyện hay bị ép buộc, tôi sẽ không xử trí theo cảm tính. Nếu như cậu muốn lợi dụng cô ấy để đối phó với Tô Mục Hâm, chỉ cần không gây tổn thương một chút nào tới cô ấy, tôi cũng sẽ phối hợp với cậu.”
Lăng Khiên nhìn bạn một cái, sau đó cười cười vỗ vai bạn đứng dậy, đí tới bên bàn làm việc, tiện tay cầu lấy bật lửa vuốt vuốt, sau đó nói: “Tư Triết, có phải cậu đã yêu cô ta rồi không?”
Lục Tư Triết hơi buông mí mắt, trầm mặc một hồi nói: “Tôi nghĩ là đúng rồi đấy.”
Lăng Khiên cúi đầu suy nghĩ một chút nói: “Cậu cảm thấy cô ta đáng được cậu yêu thương sao?”
Lục Tư Triết ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt là mờ mịt và đau đớn, anh không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chẳng qua trên mặt càng ngày càng ủ rũ.
Lăng Khiên than thở, cầm lấy một tờ giấy ở trên bàn đưa cho bạn.
Lục Tư Triết cau mày nhận lấy, một lát sau thì trừng lớn hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ nói: “Tô Mục Hâm hiện giờ chỉ còn có hai mười phẩn trăm cổ phần của Thắng Thiên? Điều này sao có thể!!”
Lăng Khiên cười khẽ nói: “Tôi lúc mới đọc cũng thấy báo cáo điều tra này không thể tin được, bất quá bây giờ thử nghĩ lại xem. Từ khi ông ta tiếp nhận Thắng Thiên rồi thâu tón những công ty nhỏ hơn, mấy lần cũng muốn ra tay với Viễn Đông rồi, ông tay muốn gây dựng lại Thắng Thiên là có thể lý giải. Ông ta muốn thông qua việc gây dựng lại Thắng Thiên để thu hồi và phân phối lại cổ phẩn Thắng Thiên một lần nữa, để số cổ phần của mình tăng lên.”
Lục Tư Triết nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng, có lý. Thắng Thiên trên thị diện chỉ có mười lăm phần trăm cổ phần, cổ đông cũng sẽ không có nhiều, vậy số cổ phẩn còn lại thì ở đâu?”
Lăng Khiên nhìn bạn, nhẹ nhàng mở miệng: “Ở Thụy Sỹ có một quỹ quản lý bí mật, tất cả chi tiêu của mèo hoang nhỏ nhà cậu ở Thụy Sĩ toàn bộ cũng xuất phát từ cái quỹ kia, và nó do anh trai Tô Mục Hâm khi còn sống thành lập. Trước khi ông ta gặp tai nạn đã lập một bản di chúc, nếu như ông ta gặp vấn đề gì, năm mươi phần trăm cổ phẩn của Thắng Thiên sẽ được nhập vào quỹ đó. Về phần sau này quỹ này trao cho ai thì bây giờ tôi không tra được, nhưng khẳng định năm mươi phần trăm kia không phải của Tô Mục Hâm.”
Sắc mặt Lục Tư Triết dần dần trở nên tái nhợt, sau một lúc lâu anh khàn khàn nói: “Ý cậu nói là trước tai nạn, anh trai Tô Mục Hâm đã tự cảm được có thể mình sẽ gặp phải bất trắc cho nên trước đó đã an bài tất cả như vậy. Ông ta lo lắng vợ và con gái mình không đấu lại được Tô Mục Hâm cho nên đã giữ giòn giao cho quỹ quản lý.”
Lăng Khiên gật đầu: “Hẳn là như vậy.”
Lục Tư Triết nhìn bạn một cái nhưng không mở miệng nữa. Anh không biết trong lòng anh hiện tại là cảm giác gì, chẳng qua là cảm thấy rất khó chịu, vô cùng khó chịu. Anh không tưởng tượng được cuộc sống của cô gái nhỏ bé có đôi mắt to tròn, sáng ngời và trong suốt giống hệt đôi mắt Đồng Yên kia lại khó khăn đến như vậy. Anh nghĩ đến việc cô có thể bị bức hiếp hoặc là bị ngược đãi mà đau lòng không thể hít thở nổi.
Lăng Khiên nhìn bạn, qua một lúc lâu mới tiếp tục mở miệng: “Mẹ của cô ấy đoạn thời gian trước đã tự tử một lần. Chính là khi cô ấy lấy toàn bộ tiền trong tài khoản ngân hàng của cậu.”
Lục Tư Triết hai tay nắm chặt vào nhau, hàm răng cắn chặt, ánh mắt luôn luôn ôn hòa trở nên cực kỳ sắc bén. Qua mấy phút đồng hồ yên lặng, anh đứng dậy đi về phía cửa.
Lăng Khiên bước tới lôi cánh tay anh trầm thấp nói: “Đừng manh động. Tô Mục Hâm lúc trước không có được cổ phần của Thắng Thiên mà đối xử với Tô Tô như thế nào không quan trọng, bây giờ điều chúng ta phải làm đầu tiên là tìm cho được Tô Tô, bảo đảm cô ta cùng mẹ cô ta giờ đang an toàn, sau đó sẽ lại nghĩ xem bước kế tiếp nên làm thế nào.”
Lục Tư Triết cả người cứng nhắc, anh cúi đầu trầm mặc một hồi, nhìn về phía Lăng Khiên rầu rĩ nói: “Cậu yên tâm tôi sẽ không làm loạn. Giờ tôi chỉ muốn đi uống một chén.”
Lăng Khiên đi tới nói: “Tôi đi cùng cậu.”
Lục Tư Triết ngăn cản, lắc đầu nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên Yên Yên dọn đến nên cậu đừng đi, ở lại với cô ấy đi. Tôi không sao đâu.” Nói xong anh lập tức xoay người đi ra ngoài.
Lăng Khiên theo sau bạn đi ra ngoài, cười nói: “Muốn uống rượu? Nhà tôi còn nhiều, rất nhiều rượu. Cậu không phải nhìn trộm tủ rượu của tôi đã lâu rồi sao? Hôm nay cậu muốn uống hết bình này đến bình khác cũng được, tôi tuyệt đối không ngăn cản.”
Lục Tư Triết chạy tới cửa, nghe được lời anh nói thì dừng bước, bất quá không có xoay người.
Lăng Khiên cười cười, chuyển hướng đi tới phòng khách, phiêu phiêu mở miệng: “Lời hứa của tôi chỉ hữu hiệu trong hôm nay thôi, không có hạn tới ngày mai đâu.”
Sau một khắc Lục Tư Triết nhanh chóng đi về phía tử rượu, cắn răng nói nhỏ: “Tôi sẽ làm cậu cảm giác được chỉ được nhìn mà không được uống nó đau lòng muốn chết đến mức nào thì thôi.”
Lăng Khiên duỗi lưng một cái, đi về phòng bếp lấy mấy ly rượu.
Một lúc lâu sau, hai người đàn ông uống hết sáu chai rượu tây, nhưng phần lớn đều là do Lục Tư Triết uống hết. Còn Lăng Khiên, không phải là không muốn uống mà là do người khác cướp lấy ly không để cho anh uống. Lục Tư Triết ngoài miệng thì nói là không cho phép Lăng Khiên không uống, thật ra thì anh hiểu được được dạo này bạn mình bị đau dạ dày nặng không thể uống nhiều, cho nên cũng để Lăng Khiên phối hợp uống mấy chén.
Sau khi Lăng Khiên dìu Lục Tư Triết say như chết vào phòng khách, dàn xếp chỗ ngủ cho bạn xong thì anh mới quay về phòng mình. Vào phòng nhìn thấy trên giường mèo nhỏ ngoan ngoãn của mình đã ngủ say rồi thì anh cười cười, cầm lấy đồ ngủ đi về phòng tắm.
Trong lòng anh nghĩ, xem ra cái hoạt động kiểm tra lại bối phận tối nay không thực hiện được rồi.*khổ thân anh =))*

Chương 50: Em đi theo anh

Tối hôm qua Đồng Yên đợi đến hơn mười một giờ Lăng Khiên vẫn còn chưa về phòng, cuối cùng không thể đợi được nữa liền ngủ mất. Nửa đêm lại bị anh đánh thức, cô lại tưởng anh sẽ làm cái hoạt động kiểm tra lại bối phận kia, lại không nghĩ rằng anh chỉ ôm cô vào trong ngực thật chặt, đắp kín chăn cho hai người rồi nói với cô: “Ngủ ngon!”, sau đó chìm vào giấc ngủ.
Đồng Yên sáng ra vẫn ngủ cực kỳ thoải mái, giường nhà anh đúng là lớn thật, đệm rất mềm và êm, ngủ cực ngon. Nếu không phải bị người ta quấy rầy thì cô một chút cũng không tỉnh dậy.
Mở mắt ra thì thấy Lăng Khiên, hai mắt anh sáng ngời dị thường nhìn mình chằm chằm, đáy mắt là những ngọn lửa nóng bỏng cháy hừng hực. Cô híp mắt ngáp một cái, sau đó vươn bàn tay bé nhỏ ra bắt đầu cởi cúc áo của anh.
Lăng Khiên không có ngờ cô lại phối hợp như vậy, rõ ràng sửng sốt sau đó nhếch miệng cười to. Khi những tiểu móng vuốt của cô bận rộn thì anh cũng không nhàn rồi, hơn nữa hiệu suất còn tốt hơn cả cô. Anh cởi nốt hai nút áo lót của cô xong thì cả người sủng vật nhỏ bé đã lõa lồ trước mặt anh, cô xấu hổ, hai gò má đỏ bừng không ngừng rúc chặt vào trong chăn. Anh tê dại, khó khăn rời mắt khỏi thân thể trắng nõn nà của cô, đầu óc còn một tia lý trí đem chướng ngại vật giữa hai người ném xuống đất, sau đó cúi người xuống bắt đầu thực hành nhiệm vụ cao cả.
Một khắc đồng hồ kia, Lăng Khiên cảm giác được thân thể mềm mại bên dưới thân mình bất an giãy dụa và kháng nghị, Lăng Khiên đưa hai tay ra sau nâng hông cô lên và dùng thêm sức đâm mạnh hai cái, da thịt căng đầy khiêu gợi rung động. Anh cúi đầu khẽ thở dốc trong chốc lát, không có hảo ý cười cười rồi ngậm lấy vành tai cô cắn cắn, khàn khàn nói: “Gọi ca ca.”
Đồng Yên quay đầu cắn chặt môi, kịch liệt thở dốc. Hôm nay anh hung mãnh dị thường, thân thể nhỏ nhắn gầy yếu của cô không thể chịu nổi. Lại nghe thấy lời trêu chọc của anh, cô càng cắn chặt môi, hai mắt mở to hung hăng lườm anh một cái, cũng là khi anh càng tấn công mãnh liệt hơn, không nhịn được cúi đầu rên rỉ.
Lăng Khiên cúi đầu nhìn thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đã bắt đầu trắng bệch, mồ hôi chảy từ trên trán xuống ướt đẫm gối. Anh cảm thấy có chút không đành lòng nên dần dần thả chậm tốc độ, khẽ vuốt vuốt hai má cô, vùi đầu vào cổ cô nỉ non: “Ngoan, gọi ca ca đi rồi anh sẽ tha cho em.”
Đồng Yên chiếm được cơ hội thở dốc, ôm lấy eo anh điều chỉnh hô hấp, theo động tác của anh càng nhẹ càng chậm. Cô gác cằm lên bả vai anh nhu nhu kêu một tiếng: “Ca ca!”
Rồi một lát không lâu sau, Lăng Khiên cả người giật giật, ra vào nhanh chóng vài cái nữa rồi cả người trong nháy mắt mềm nhũn, nằm gục xuống trên người cô.
Tất cả mọi vật và căn phòng đều trở về yên lặng.
Lăng Khiên cùng Đồng Yên chính thức rời giường là khi đã gần trưa. Lục Tư Triết đã sớm rời đi rồi, trong phòng ăn đã bày sẵn một đồ ăn ngon lành. Đồng Yên nhanh chóng ăn “bữa sáng”, ăn xong đã bị anh lôi ra cửa.
Khi ở trên xe, Lăng Khiên gọi điện thoại cho luật sư, sau đó mang theo Đồng Yên đi tới một phòng công chứng.
Anh thật sự là sang tên nhà cho cô nha, hơn nữa không chỉ có căn nhà kia còn có thêm ba khu biệt thự được gởi ngân hàng mang danh nghĩa anh, anh đều chuyển sang tên của cô hết. Thêm nữa là anh hoàn toàn không để cho cô có cơ hội kháng cự, do đó cô chỉ có thể bị động tiếp nhận và kí tên thôi.
Từ phòng công chứng đi ra ngoài, Đồng Yên ngẩng đầu, mặt cô nhăn lại bất mãn nhìn người bên cạnh, nói nhỏ: “Tại sao anh có thể như vậy? Một chút cũng không trưng cầu ý kiến của em gì cả.”
Vừa rồi trước mặt người ngoài cô không thể dò hỏi làm anh mất thể diện, bây giờ chỉ còn có hai người, cô cảm thấy rất cần thiết phải thảo luận lại với anh cần phải tôn trọng cô hơn một chút.
Lăng Khiên cười cười cúi đầu nhìn cô, trong mắt không có nét hài hước trêu chọc, cũng không phải là vẻ thịnh khí lăng nhân***, mà ánh mắt anh cực kỳ ôn hòa, đáy mắt nồng đậm sủng nịnh. Anh đưa tay vuốt vuốt mặt cô sau đó một phen ôm lấy cô, từ từ đi bộ trên vỉa hè.
Đồng Yên bĩu môi, bất mãn ra mặt với anh về việc đối với mình không chút tôn trọng.
Đi tới một ngã tư, đứng bên cạnh cột đèn xanh đèn đỏ, Lăng Khiên dừng lại nhìn cô, khẽ cười nói: “Bây giờ Viễn Đông không còn là của anh nữa, anh không biết đến khi nào mới chuộc lại nó được, hoặc có thể là vĩnh viễn không chuộc lại được. Anh chỉ có thể đem cho em những thứ này, chờ ngày nào đó thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng, anh còn có cơ hội du ngoạn giang hồ.”
Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, trong mắt dần dần đầy hơi nước, cô xoay người ôm chặt lấy eo anh, hít hít lỗ mũi, nặng nề gật đầu: “Vâng. Đến lúc đó em sẽ nuôi anh.”
Lăng Khiên cười hớn hở ôm lấy cô, cúi đầu trên trán cô hung hăng hôn một cái nói: “Anh rất thích ăn cơm mềm.”****
Chiều đến hai người đi siêu thị mua một đống đồ, Lăng Khiên đưa cô về nhà xong lại bị Lục Tư Triết gọi tới công ty.
Đồng Yên bật nhạc, dọn dẹp phòng, trước giờ cơm tối thì ngoài cửa đột nhiên cuồng phong gào thét, cô đóng kỹ cửa sổ lại, không lâu sau mưa rơi như chút nước, sấm chớp ầm ầm đinh tai nhức óc.
Cô đang định gọi điện cho Lăng Khiên hỏi anh khi nào về thì chuông cửa vang lên. Cô ngạc nhiên, nghi ngờ đi tới cửa, mở cửa thì thấy một cô gái nhỏ cả người ướt sũng đứng bên ngoài, hai cánh tay ôm ở trước ngực, thân thể không ngừng run rẩy vì lạnh. Thấy Đồng Yên, môi cô gái run rẩy hai cái, cẩn thận mở miệng hỏi: “Chào chị. Xin hỏi đây có phải là nhà Lăng Khiên không?”
Trong lòng Đồng Yên run lên, cô mấp máy môi nói: “Đúng vậy. Xin hỏi cô là ai?”
Cô gái nhỏ sợ hãi nhìn cô hỏi: “Chị là bạn gái của anh ấy sao?”
Đồng Yên gật đầu, nhìn cô gái không nói gì.
Cô gái nhỏ buông mí mắt nói: “Vậy chị có biết Lục Tư Triết không? Anh ấy là bạn tốt của Lăng Khiên.”
Đồng Yên hơi khốn hoặc nhưng vẫn gật đầu, nói nhỏ: “Tôi biết. Cô là muốn tìm Lăng Khiên hay là Lục Tư Triết?”
Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn Đồng Yên, lông mi rung động hai cái, đôi mắt đã đầy hơi nước. Cô nói: “Tôi là bạn gái của Lục Tư Triết, tên là Tô Tô.”
Nửa giờ sau, Đồng Yên nhìn thoáng qua đã thấy cô gái nhỏ đã an an tĩnh tĩnh cuộn trong chăn nằm trên ghế salon xem ti vi. Đồng Yên cầm lấy điện thoại đi vào phòng ngủ gọi điện thoại cho Lăng Khiên, đầu dây bên kia vang lên giọng anh thì cô lập tức hỏi: “Khiên, anh đang ở cùng một chỗ với Tư Triết phải không?”
Lăng Khiên đang ở trong phòng làm việc bàn bạc công việc với Lục Tư Triết, nghe cô hỏi thì bất giác nhíu mày nói: “Đúng vậy. Em tìm cậu ta?”
Đồng Yên cẩn thận hỏi: “Tư Triết có bạn gái sao?”
Anh sửng sốt rồi trầm giọng nói: “Theo anh được biết thì trước mắt không có. Có chuyện gì?”
Cô suy nghĩ một chút nói: “Vừa rồi một cô gái tìm tới nhà mình nói là bạn gái của Tư Triết.”
Lăng Khiên ngạc nhiên đứng bật dậy nói: “Cô ấy có nói tên là gì không?”
“Cô ấy nói tên là Tô Tô.”
Lăng Khiên đi tới túm lấy Lục Tư Triết chạy ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: “Yên Yên, em nghe này, em nhất định phải giữ cô bé này lại cho đến khi bọn anh trở về.”
Đồng Yên đáp một tiếng, sau đó thì cúp máy.
Cô đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy cô gái ở trên ghế salon đã tựa vào tay ghế ngủ thiếp đi, thân thể nhỏ bé co rúm lại một chỗ lộ ra vẻ đặc biệt đáng thương. Đồng Yên đi tới, muốn giúp cô đắp lại chăn, lại không ngờ rằng tay cô mới vừa đụng vào thì cô gái lập tức mở mắt, một đôi mắt to trong trẻo đã tràn đầy kinh hoàng cùng cảnh giác.
Đồng Yên ngồi xổm xuống, có chút đau lòng sờ sờ trán cô gái, sau đó cười dịu dàng nói: “Đừng sợ, chị không có tổn thương em, chỉ là muốn đắp lại chăn cho em thôi. Người em hơi nóng, chị đi lấy thuốc hạ sốt cho em uống nhé?”
Tô Tô từ từ rũ mí mắt, một lát sau gật đầu nói nhỏ câu: “Cảm ơn.”
Đồng Yên lấy thuốc hạ sốt, rót một cốc nước đường mật, nhìn cô gái uống thuốc và uống hơn nửa cốc nước nói: “Em nghỉ một lát đi, Tư Triết lập tức tới đây thôi.”
Nghe được hai chữ Tư Triết, Tô Tô mím môi cúi đầu, qua một lúc lại nằm vật xuống đưa lưng về phía Đồng Yên.
Đồng Yên đắp lại chăn cho cô gái, vừa đứng dậy đã nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa. Cô xoay người, trong nháy mắt cô gái kia cũng ngồi bật dậy, sai đó hai ánh mắt gắt gao nhìn về phía cửa.
Lăng Khiên mở cửa, Lục Tư Triết cả giày cũng không thay chạy vọt vào phòng khách. Khi nhìn thấy mèo hoang nhỏ mình ngày đêm mong nhớ, cả người anh trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Anh với cô chỉ cách nhau một cái bàn trà, hai tay anh nắm lại, cả người đứng thẳng, chăm chú nhìn vào khuôn mặt đã tái nhợt, hai mắt tràn đầy hơi nước nhưng không nhìn về phía trước.
Cho dù biết trước kia nước mắt của cô là giả anh cũng không quan tâm, cho nên đã bị mà cô đùa bỡn, xoay như chong chóng. Bây giờ, rõ ràng cảm thấy nước mắt cô chân thật như vậy thì anh hơi sợ, do dự không dám nhìn phía trước, anh sợ sau một khắc cô lại biến mất một lần nữa. Nếu vậy, anh sẽ trở thành kẻ điên mất.
Lăng Khiên đi tới, ôm lấy người yêu mình vào trong ngực lui đến ra một khoảng cách an toàn, sau đó phía sau ôm chặt cô, cằm chống lên vai cô, thần thái hoàn toàn nhàn nhã chuẩn bị xem kịch vui.
Đồng Yên quay đầu nhìn thấy khóe miệng anh cười cũng như không cười, bất mãn lườm anh một cái nhưng càng làm khóe miệng anh nhếch lên rõ ràng, cong hơn nhiều.
Sau sự yên lặng giống như cả một thế kỷ trôi qua, cô gái nhỏ vốn là đang ngồi kia mở to hai mắt, sau đó đứng lên ghế salon, tất cả mọi người còn không kịp phản ứng, cô đã nhảy một bước qua bàn trà, bịch một tiếng cô dừng trước mặt Tư Triết, hai tay giơ lên không chút do dự ôm lấy cổ Tư Triết, sau đó cả người lập tức quắp chặt lấy người anh.
Lục Tư Triết theo bản năng giơ hay tay ôm chặt lấy cô gái.
Đồng Yên sững sờ há to miệng, Lăng Khiên đầu vùi vào cổ cô bật cười hai tiếng, ở bên tai cô nói nhỏ: “Cô gái này tuyệt thật. Lục Tư Triết lần này chết chắc rồi.”
Lục Tư Triết mím chặt môi ôm Tô Tô trong chốc lát, sau đó đặt cô trên mặt đất, nắm lấy hai vai cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô, giọng nói cực kỳ khàn vang lên hỏi: “Em tìm anh làm gì?”
Tô Tô ôm lấy hông anh, ngửa đầu nhìn anh, trong mắt là ưu thương và xin lỗi. Một lát sau cô đem mặt chôn trong ngực anh, ôm anh càng chặt hơn nói: “Em nhớ anh.”
Lục Tư Triết nghe câu nói kia thì cả người run lên, trong lòng hơi bất an, mọi oán giận và ủy khuất trong nháy mắt biến mất không còn một mống. Anh thở dài một hơi rồi cúi người ôm cô lên ngang người, hôn một chút lên mắt cô nói: “Anh cũng nhớ em. Yêu tinh, em hành hạ anh sắp chết rồi.”
Sau đó anh quay đầu nói với Lăng Khiên: “Có thể cho cô ấy ngủ một giấc đã rồi mới tiến hành thẩm vấn được không?”
Lăng Khiên ôm Đồng Yên cười gật đầu, đồng thời làm anh kiểu “Xin cứ tự nhiên”.
Lục Tư Triết anh cười cảm kích, sau đó ôm người trong ngực đi về phía phòng khách.
Kịch vui đã hạ màn, Lăng Khiên duỗi lưng một cái vỗ vỗ mông Đồng Yên nói: “Anh đi tắm đây. Em đi nấu cơm đi.”
Đồng Yên túm lấy cánh tay anh, quệt mồm nói: “Cùng nhau làm.”
Lăng Khiên kinh ngạc một chút, nhướn mi nói: “Bây giờ nhà này là của em, anh là khách. Làm sao em có thể bắt khách nấu cơm hả?”
Đồng Yên kéo cánh tay anh cười đến ngọt ngào, ngón tay trỏ của cô chọc chọc ngực anh nói: “Anh bây giờ là ăn nhờ ở đậu, đâu thể ăn không ngồi rồi hưởng thụ sung sướng được. Bắt đầu từ hôm nay anh sẽ nấu cơm, còn em chỉ đạo.”
Nói xong cô rất vô sỉ chống nạnh cười to hai tiếng, giống như một nữ vương cao ngạo nắm tay Lăng Khiên đi về phía phòng bếp.
Lăng Khiên mím môi nhìn cô dương dương tự đắc thì lắc đầu cười cười, sau đó cầm ngược lại tay cô, kéo cô đi vào trong bếp.
Nấu cơm thì nấu cơm, có sao đâu. Bây giờ luyện tập thật nhiều chuẩn bị cho sau này, vì dù gì sau này sớm muộn cũng có lúc dùng tới.
Bên trong phòng ngủ dành cho khách, Lục Tư Triết nằm trên giường, Tô Tô ở trong ngực anh đã ngủ say. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô và nhìn trần nhà đến ngẩn người. Mới vừa rồi anh muốn hỏi trước cô một ít chuyện cho rõ ràng, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt đáng thương của cô nên cái gì anh cũng không nói ra được.
Anh cảm thấy đời này mình chỉ thua trong tay con mèo hoang nhỏ bé này.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+