Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao – Chương 11 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 11: BÀ BÀ

Du Du về nhà, thấy trong lòng rất vui, vì kết quả học tập, vì người bạn than ĐÔng Nghi, Nobu mà từ đây nó có thể chia sẻ mọi chuyện mà không cần che giấu nữa, và về người bạn mới Đốc Long mà sẽ không ai nghĩ nó có thể kết bạn với cậu ta. Vừa bước qua cánh cửa cao cao, nó cảm thấy không khí hơi kì cục. Cả lão Ô hôm nay cũng rất lạ. Mọi người làm trong nhà đang tất bật dọn dẹp, lau chùi kĩ lưỡng. Nếu hôm nay bà chủ đi công tác về thì cũng đâu cần phải căng thẳng như vậy. Du Du tiến lại chỗ chị Uyển Thanh:
– Sao hôm nay mọi người căng thẳng vậy chị?
– Hôm nay lão phu nhân sẽ tới!
– Lão phu nhân?
– Đó là bà nội của Thiên Tư và Thiên Tứ.
– Thật vậy hả chị?

Du Du thấy bà chủ từ trên lầu đi xuống, đi bên cạnh là 2 cậu chủ, cả 3 người đều ăn mặc gọn gàng, tươm tất. Du Du vô cùng ngạc nhiên, vì đáng lẽ ra giờ này bà chủ phải ở nước ngoài công tác. Bà chủ phải hoãn công việc về nhà, chẳng lẽ chỉ để tiếp Lão phu nhân? Vậy chắc hẳn bà nội của 2 thiếu gia phải là một người vô cùng đáng sợ. 
– Sao bà bà lại về đột xuất vậy mẹ?

“Bà bà” mà nó từng nghe nói chuyện trước đây hóa ra lại là bà nội của 2 cậu chủ. Nó đã từng tưởng tượng ra một bà lão đầy vẻ phúc hậu, bà bà sẽ mỉm cười và vuốt ve đầu nó ,” Nào lại đây bà kể chuyện cho nghe”, giống hệt bà ngoại nó lúc còn sống. Bỗng dưng nó mừng rơn lên khi sắp được gặp nhân vật này. Nó chưa kịp suy nghĩ xong, thì đã có tin từ tài xế báo cho cả gia đình:
– Lão phu nhân sắp vào ạ!

Tức thì tất cả người làm trong nhà tập hợp lại một hàng dài, và đồng loạt cúi gằm mặt xuống, Du Du chưa kịp định thần, chỉ kịp nhập vào hàng và làm theo. Một cái bóng bước vào, đầy uy lực, mang theo một luồng khí lạnh, theo sau là một đoàn “tì tùng”, gồm khoảng 5 người. Du Du cố hơi ngước mặt lên để thấy được lão phu nhân.
– “Con chào mẹ!” Lời của bà chủ.
– “Chúng cháu chào bà!” Lời của 2 cậu chủ.
Du Du chỉ nhìn thấy từ đằng sau lưng, và khi bà ta ngồi xuống thì nó mới được diện kiến hoàn toàn. Toàn bộ đều trái với những gì nó nghĩ, bà bà là một người của quyền lực. Nếu như sự lạnh lùng của bà chủ là 5, thì lão phu nhân lại là 10,. Bà tuy đã già, nhưng nhìn vô cùng minh mẫn, và tác phong rất “doanh nghiệp”. Khuôn mặt đầy khắt khe, bà không hề có nụ cười trên mặt.
– Mẹ có việc gì về gấp mà không báo trước thế ạ?
– Công việc quản lý tập đoàn của cô ổn chứ?

Câu nói đầu tiên của lão phu nhân vang lên, và đặc biệt lại kêu bà chủ bằng “cô” làm cả căn phòng run sợ, một giọng nói khàn khàn của tuổi già, nhưng rất dứt khoát và quyết liệt. Du Du có thể cảm nhận được sự sợ sệt của hầu hết tất cả nhân viên ở đây.
– Con nghĩ là mẹ nắm rõ hơn ai hết mà, chẳng phải mẹ luôn theo dõi con đó sao?

Ánh mắt đầy vẻ đối đầu, như “gây sự” của bà chủ làm nó thót tim, xem chừng giữa mẹ chồng nàng dâu đang có mâu thuẫn.
– Tôi chỉ muốn chắc rằng cô quản lý tốt công việc mà INNO đã tạo dựng, chứ không hề có ý theo dõi công việc làm ăn của cô.
– Vâng con hiểu.
Tự nãy giờ Thiên Tư và Thiên Tứ vẫn đứng im lắng nghe không thốt lời nào, gương mặt cũng không chút biểu hiện gì. Có lẽ cũng đang run sợ chăng? Điều đó chứng tỏ người đàn bà này rất có thế lực ngay cả trên thương trường, lẫn trong gia đình.
– Lần này ta về đây không phải vì công việc, mà ta vừa nhận được cái này.

Nói rồi, bà chìa tay ra. Tức thì một nhân viên bên cạnh khẽ cuối đưa cho bà một mẩu giấy. Bà đứng lên và đi về phía Thiên Tư và Thiên Tứ, chìa mẩu giấy trước mặt họ.
– Cháu học hành như vậy đó hả Thiên Tư?
Lúc này thì Du Du có thể đoán được tờ giấy ấy là gì, có lẽ là thành tích thi đứng thứ 98 của Thiên Tư. Công nhận tin tức được lan truyền nhanh thật. Du Du tự thấy trong lòng khoái trá, nó cười đắc chí, như là bà bà đang thay nó trả thù vậy. Tên Thiên Tư kì này chết chắc 
– Sao cháu không nhìn vào anh Thiên Tứ để học hỏi?
– Nội, nội cũng biết từ nhỏ đến giờ cháu không thông minh bằng anh mà!
Thiên Tư bỗng mè nheo, nhõng nhẽo làm Du Du hơi ngạc nhiên. Với người đàn bà lạnh lùng này mà nhõng nhẽo coi chừng bà ta đem ra “trảm” ngay. Nó đang tưởng tượng ra cảnh bà bà lên gối, thụi vào bụng THiên Tư để làm hình phạt cho việc học hành kém cỏi như vậy. Không ngờ, cũng có người thay nó trả thù Thiên Tư, với vai trò là người làm, nó chưa bao giờ chơi được cậu ta một vố nào cho hả hê, đúng là trời giúp, “diamond cut diamond” mà! Nghĩ đến đó, nó không nén nổi cười, bất chợt tiếng cười trong trí tưởng tượng bật ra thành tiếng….
– Ha ha…

Du Du quên rằng, trong căn phòng này, giây phút căng thẳng này, mọi tiếng động nho nhỏ cũng có thể gây sự chú. Đã vậy, nó lại có một hành động vô cùng “khác thường”. Vẻ mặt đắc chí, mắt thì nhắm lại, gật gù khi nghĩ đến cảnh “đổ máu” của Thiên Tư, làm khuôn mặt Du Du bây giờ nham nhở vô cùng. Khi nó từ từ hé mắt ra, thì cái miệng bắt đầu méo xệch. Mọi người đang hướng về nó, tất cả người làm nhìn nó bằng ánh mắt lo sợ, chị Uyển Thanh thì xanh cả mặt, khi đã cố ra hiệu mà vô ích. Cả bà chủ, THiên Tư và Thiên Tứ đều nhìn nó đầy ngạc nhiên, và điều đáng sợ nhất lúc này là….Nó không dám nhìn về phía đó, liền cúi gằm mặt xuống. Không khí trong phòng lúc này mới thật sự đáng sợ….NÓ mong mình lúc này sao có thể biến thành làn khói bay đi không một dấu vết…

Tia nhìn của lão phu nhưng lia qua hàng người làm đang đứng. Ánh mắt bà dừng ngay đúng Du Du mà không phải ai khác. Tim nó dường như bây giờ nghe rõ từng tiếng đập. Nó mong cho qua chuyện, nhưng sự đời nào dễ dàng như vậy.
– Con bé vô duyên này là ai?
– “Dạ đó là người làm mới ạ!” Lời của bà chủ
– Tại sao không mặc đồng phục người làm?

Nó muốn mở miệng ra giải thích, nhưng không hiểu sao cổ họng đã bị cứng lại, không thể phát ra thành lời. Nhưng cũng may…
– “Dạ tại bạn ấy mới đi học về ạ!” Tiếng của Thiên Tứ. Cậu ấy cũng không dám gọi nó bằng 2 từ”cô bé” trước mặt lão phu nhân.
– Hình như đồng phục này của Nhất Kim TOYO!
– Dạ đúng ạ! Tiếng của Thiên Tư.
– Tại sao cô ta học ở đó!
Không có tiếng trả lời, không gian bây giờ tĩnh mịch đến nỗi một tờ giấy rơi xuống cũng có thể nghe rất rõ, lão phu nhân hỏi một câu hỏi mà đến nó cũng không biết tại sao. Lão phu nhân đứng dậy và bước gần về phía nó, từng bước đi của bà trùng với nhịp tim của nó, không thể thở được nữa rồi, nó sợ sẽ xỉu mất…
– Kì thi vừa rồi đứng thứ mấy?
– “Dạ… dạ…thứ…11” Du Du nói trong sợ hãi.
– Tốt, Thiên Tư, đây sẽ là gia sư của cháu trong thời gian tới. 

Du Du chỉ biết há hốc miệng rồi căng mắt ra nhìn. Nhất định không được, không được, không thể dây dưa thêm vào cái gia đình kì quái này, mà lại là gia sư của cái tên mà nó ghét cay ghét đắng nữa chứ, nhưng sao miệng nó cứ cứng đơ ra, không nói được lời nào.
– Sao có thể như vậy được nội, cháu không học với đồ nhà quê đó đâu.
– Cháu không được có ý kiến ở đây, kết quả vừa rồi làm ta rất thất vọng. sao hả cô gái?

Đột nhiên lão phu nhân lại quay sang dò hỏi nó, làm nó vô cùng bối rối.
– Cháu.. cháu
– Nếu đồng ý ta sẽ không tính sổ việc vô lễ vừa rồi, lương gia sư sẽ trả gấp đôi công việc làm ở đây.
– Cháu đồng ý!
Có thể trả lời ngay tức khắc như vậy là vì khi nhắc đến tiền là đầu óc Du Du quay cuồng ngay. Nó ở đây cũng là vì muốn trả nợ cho gia đình, nên việc trừ nợ sớm chừng nào hay chừng đó. Đã vậy, nghe đến 2 từ “tính sổ”, nó biết khi từ chối, ắt hẳn sẽ có một kết cục không tốt. Nó trả lời mà đầu óc vẫn mơ màng…đếm tiền.
– Tuy nhiên với điều kiện là kì kiểm tra sau, Thiên Tư phải nằm trong top 20. Cô đồng ý không?
Đứng trước sự lựa chọn “bắt buộc” này, dường như không còn đường nào khác, nó gật đầu.
– Dạ cháu đồng ý ạ!
– Tốt, còn về Thiên Tư, nếu không chịu học, ta sẽ tịch thu thẻ tiền của cháu, và không cho đi đâu hết. Bây giờ ta lên phòng nghỉ, sáng mai lại phải đi ngay.
– Sao mẹ đi gấp thế ạ?
– Các người đâu thích ta ở đây.
Nói rồi lão phu nhân đi lên lầu, để lại sau lưng bao tiếng thở phào nhẹ nhõm.

***
Du Du ngồi ở chiếc ghế sau vườn, nằm rạp xuống bàn, lòng đầy những suy nghĩ, và lo âu. Tại sao lúc đó nghe đến “tiền” là đầu óc cứ mê muội cả lên, không chịu suy nghĩ cho kĩ, để giờ phải mang bao nhiêu là trách nhiệm. Bỗng có tiếng bước chân lại gần, nó quay ngoắt đầu lại.
– Trông cô bé có vẻ lo lắng!
– Tại sao lão phu nhân lại chọn mình mà không phải là cậu, kết quả của cậu quá tốt mà!
– Vì bà bà biết Thiên Tư tự ái rất cao, không bao giờ nó chịu học từ người anh của nó đâu.
– Vậy tại sao không phải là một người có kinh nghiệm giảng dạy, mà lại là mình?
– Bà bà đã chọn thì ắt là bà đã nhìn ra ở cô bé cái gì đó có thể giúp đỡ cho Thiên Tư. Bà bà không bao giờ quyết định một việc hời hợt, mà ắt hẳn phải có nguyên nhân. Cô bé cứ yên tâm đi, và thử sức mình xem sao?
– Sao sau lưng 2 cậu lại gọi lão phu nhân bằng cái tên như vậy, không sợ bị nghe thấy sao?
– Bà bà rất thương 2 anh em, lúc nhỏ bà sống ở INNO bà rất chiều chuộng nhưng cũng rất nghiêm khắc. Từ khi bố mất, bà bà phải đứng ra lo cho INNO, và chia sẻ công việc với mẹ, nên 2 người ấy trở nên lạnh lùng vậy thôi, chứ trong lòng vẫn rất yêu thương gia đình. 2 chúng mình đều hiểu, trên thương trường, sự đấu tranh, thủ đoạn đã tạo ra cho 2 người 2 bộ mặt như vậy.
– Mình hiểu rồi. Mình sẽ cố gắng giúp Thiên Tư.

Du Du thở dài, trong lòng nặng trĩu. Liệu Thiên Tư có chịu hợp tác mà học hành đàng hoàng với nó, hay 2 đứa chỉ ngồi vào bàn cãi vã vài câu rồi bỏ cuộc. Bao nhiêu rắc rối đang diễn ra trong đầu nó, nhưng vẫn còn vài tia sáng của tiền công đang lấp lánh, đè bẹp những suy nghĩ tiêu cực của nó. Nó hung dũng đứng dậy, đấm tay vào không khí.
– Được, mình sẽ cố gắng!
Thiên Tứ nhìn thái độ thay đổi nhanh chóng của nó mà mỉm cười thật tươi.

***
– Nghe nói em sẽ kèm cậu chủ Thiên Tư hả? Sướng nha!
– Sao lại sướng hả chị? Em và tên ấy không đội trời chung mà!
– Cậu Thiên Tư xem vậy mà không phải vậy đâu.
– Là sao hả chị?
– Thôi để em từ từ tìm hiểu ra cậu ta, như vậy mới hay.
– Chị dạo này ghê thật! À, em đã điều tra anh Hải Đăng cho chị rồi đó.
– Sao… sao?
– Anh ấy bảo rằng cũng có cảm tình với chị từ lâu rồi mà không dám nói.
– Thật…vậy hả?
– Anh ấy nhờ em hẹn chị đi chơi nữa đó.
– Thật không? Nhưng mà chị và anh ấy nghỉ không cùng ngày.
– Ngày nghỉ ở đây như thế nào hả chị?
– Mọi ngày nghỉ của nhân viên đều xếp lệch nhau, để khi người này nghỉ thì người kia làm thay. Mà chị thường thấy anh ấy nghỉ không cùng ngày với chị.
– Việc này để em năn nỉ quản gia Pix, xếp ngày nghỉ cho 2 anh chị trùng nhau, chắc không có vấn đề gì đâu.
– Thật không, em sẽ giúp chị chứ?
– Em sẽ cố hết sức, nhưng có lẽ sẽ là chủ nhật. Vì ngày đó em được nghỉ học mới có thể dọn dẹp dùm chị được chứ.
– Em tốt với chị quá!
– A, vừa nhắc, anh Hải Đăng ngồi vào đây.

Hải Đăng bước vào phòng ăn nhân viên, bắt gặp ánh mắt của chị Uyển Thanh, cả 2 đều ngại ngùng. Du Du đứng lên, nhường chiếc ghế cho anh Hải Đăng để ngồi gần chị Uyển Thanh. Vừa lúc đó lão Ô cũng vào phòng, nó chạy ra đon đả chào ông, rồi kéo ông ngồi vào vị trí mà chắc rằng, chút nữa bà Khaly sẽ ngồi vào cái ghế quen thuộc bên cạnh. Để tránh những cặp mắt nghi ngờ của những nhân viên khác làm cho 2 cặp đôi này bối rối, Du Du đã chủ động hỏi những người khác rất nhiều, còn kể chuyện vui, chuyện quý tộc ở trường cho mọi người nghe. Có nhiều tiếng cười vang lên từ phòng ăn nhân viên. Dường như ai bỏ qua bữa ăn hôm nay ở phòng ăn sẽ là một điều đáng tiếc. Từ bên ngoài, lão Pix khép cánh cửa phòng ăn lại, ông quay đi, miệng cười đầy nhân hậu:
– Bà chủ nói đúng, cô bé ấy sẽ tạo lên sức sống mới cho INNO.

***
Tại nhà Kasumi.
– Đốc Long, cậu đến đây làm gì?
– Tôi đến chỉ muốn báo cho cậu một tin.
– Cậu nói đi!
– Tôi sẽ không dùng thủ đoạn như vậy với anh em họ nữa, nên cậu cứ yên tâm.
– Tại sao cậu lại đến nói với tôi?
– Tôi không muốn đánh mất luôn cả tình bạn với cậu. 
– Vậy tại sao lại là bây giờ, trong khi một năm qua tôi vẫn chờ cậu nói câu này.
– Vì rằng đến bây giờ, tôi nhận ra rằng tình bạn rất quan trọng.
– Tôi vẫn luôn coi cậu là anh em tốt, và cả Thiên Tư và Thiên Tứ nữa. Dù gì cậu cũng đã nghĩ theo chiều hướng tích cực, vậy là tốt rồi. Là ai mà có thể làm cậu thay đổi nhanh vậy, ngay cả khi mình là bạn của cậu bao nhiêu năm mà vẫn không thay đổi được cậu, vậy mà…là ai vậy, con gái hả?

Đốc Long vẫn im lặng, nhưng gương mặt cậu ta rạng rỡ hẳn khi nhắc đến nhân vật này, chứ không hề đau buồn khi nhắc tới Nhật Thy. Điều đó khẳng định lời đoán vừa rồi của Đại Bảo là đúng. Không hiểu cô gái ấy là ai, và có tính cách thế nào, nhưng người có khả năng làm cho Đốc Long thay đổi thì quả thật rất là đặc biệt. Kasumi rất nóng lòng biết về cô gái này, nhưng cậu ta biết rằng, nếu Đốc Long không muốn nói, thì cậu ta cũng không tài nào biết được.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+