Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao – Chương 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 14: ĐI XEM MẮT

Du Du rời nhà Đại Bảo, trong lòng nặng trĩu. Thứ nhất là thái độ Đại Bảo đối với nó, rất ân cần, dịu dàng, còn hơn cả Thiên Tứ. Anh chàng hotboy baby cute này chẳng lẽ lại thích nó? Quả thật nó cũng bị hớp hồn trước vẻ đẹp của cậu ta, nhưng nó chỉ xem cậu ta như một người bạn giống như Đốc Long, và thần tượng vẫn là Thiên Tứ. Nhưng giờ đây nó còn đau đầu hơn, khi mà “đối thủ” của nó lại là một hotgirl cá tính, Ánh Linh xinh đẹp, khuôn mặt rất thu hút, hành tích kì thi của cô ta vừa rồi cũng hơn hẳn nó, đứng trong top 10 toàn trường. Cô ấy lại là con nhà giàu có, em của chị Nhật Thy, lại còn chơi rất thân với nhau từ nhỏ, xét bấy nhiêu thôi, Du Du thua xa. Nó thở dài bước về nhà.

-“Này, em vừa có thư người nhà gởi lên đấy!” Chị Uyển Thanh đưa cho nó lá thư được gởi từ Đum Cha
Dẹp toan đi bao lo âu, nó phấn khởi vô cùng, nó mở thư ra đọc. Có lẽ những gì của người nhà, của ba mẹ có thể kéo nó ra những rối ren trong vòng luẩn quẩn bây giờ. Những dòng đầu thư, bố mẹ nó kể về về vụ mùa, nhà nó đang bắt đầu gieo hạt, có vẻ rất thuận lợi. Nó rất vui, và nhớ quê mình rất nhiều. Nhưng rồi những dòng cuối cùng lại đưa khuôn mặt nó u sầm trở lại, nó nằm phịch xuống giường, và thở dài…

***
Du Du xin nghỉ 2 ngày để về quê có việc gấp. Đáng lẽ được về quê sẽ vui lắm, vì đó là niềm mong ước của nó bấy lâu nay, nhưng lần này về quê, nó theo yêu cầu của bố mẹ là…đi coi mắt. Nó thấy thật là phiền phức, ở tuổi này ở quê nó là bắt đầu nghĩ đến chuyện cưới chồng rồi, nó thì chẳng muốn tí nào. Nhưng nó không thể cãi lời bố mẹ, và đặc biệt anh chàng này là con của bác trong làng, khá thân với nhà nó, nó không thể làm bố mẹ khó xử được. Nghe đâu anh ta cũng đi học ở CHu Rung này, cũng mới về Đum Cha để coi mắt. Du Du nằm thiếp đi một chút, để quên đi quãng đường dài
.
Thiên Tư ngồi trong phòng ngắm tấm hình để trên bàn, cậu ta đã bỏ tấm hình vào khung mà Du Du đưa từ lâu rồi, nhưng vì thể diện, cậu ta không muốn cho nó thấy. Khuôn mặt đầy u buồn, cứ lật lên rồi lại úp tấm hình xuống, như muốn quên đi hết. Nhưng nếu muốn quên đi hết, tại sao lại vẫn giữ lại tấm hình đó, phải chăng trong lòng cậu ta vẫn còn vương vấn nhiều điều nữa. 
-Sao lại quay về đây làm gì cơ chứ? 
Thiên Tứ gục mặt xuống bàn, một lúc lâu sau, cậu ta ra khỏi phòng thì gặp quản gia Pix.
-À, thưa cậu chủ, Du Du xin nghỉ 2 ngày để về quê có việc gấp, cô ấy bảo sẽ tăng giờ các buổi học sau để bù lại.
-Thế cô ta có bảo nhà cô ta có việc gì không?
-Dạ thưa không.
-Tôi biết rồi!
Thiên Tư đi về phòng, tự dưng thấy lòng nôn nao vô cùng, cậu ta đi đi lại lại trong phòng.
-Không biết Đồ nhà quê có chuyện gì mà đi không thèm báo một tiếng, để xem khi nào về đây, sẽ trừng trị cô ta thế nào?
Thiên Tư nằm phịch xuống giường, nằm suy tư gì đó, rồi cậu ta mỉm cười, dường như cậu ta đang bày ra những âm mưu, hoặc những trò gì đó để trừng trị gia sư mình khi cô ấy quay về. Một thái độ khác hẳn so với lúc cậu ta nhìn vào tấm ảnh. Nhưng rồi cậu ta lại nhăn nhăn cái mặt suy tư: “Không biết ở quê cô ta xảy ra việc gì nữa?”, “Thôi kệ, việc gì phải lo lắng cho Đồ Nhà Quê đó! Không bị cô ta bắt làm bài sướng thật!” Trong lòng Thiên Tư đang có một cảm giác là lạ, mà cậu ta không thể nào biết được, đó chính là…sự lo lắng.

Du Du rảo bước trên con đường dẫn đến làng của mình. Gió thổi nhẹ nhưng đủ để Du Du cảm nhận được hương thơm của những cây trái trong làng. Nó hít một hơi thật sâu như trở về những ngày thơ ấu còn sống ở đây. Con đường đất đầy cằn cỗi, nhưng rất gần gũi, không như thứ nhựa đường tráng lệ ở Itê chỉ dành cho những người thượng lưu. Nó yêu quê mình lắm, liệu rằng nó có thể trở về nhà được nữa hay không, nếu mùa vụ năm nay thất thu, thì có khi nó phải làm người làm trong INNO suốt đời. Du Du vào nhà trong sự mừng vui của mọi người. Nó ôm chầm lấy bố mẹ, niềm vui không tả xiết, vì đây cũng là đi xa nhà lâu như vậy. Anh trai cũng xoa xoa cái đầu nó, làm nó rất nhớ những ngày 2 anh em cãi nhau, tranh giành nhau từng chút một. Nhà Du Du trông rất đơn giản, hầu như các phòng đều là 4 bức tường dựng lên, nhưng nó cảm thấy vô cùng thoải mái, bởi vì trong nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. 

Hôm nay là thứ 7, tâm trạng cũng không mấy căng thẳng, nó sẽ đi gặp mặt gia đình bên kia, rồi ra sao sau này hẵng tính, có khi nhà bên kia cũng không thích nó, và từ chối trước thì sao. Con của họ cũng từ Thành phố về, chắc yêu cầu sẽ cao lắm đây. Không biết giờ này Thiên Tứ đang làm gì, thường thì những buổi tối rảnh rỗi, cậu ấy sẽ ra sau vườn trò chuyện với nó, và giúp nó giải quyết những bài tập khó ở trường. Nó thay bộ đồ trông có vẻ mới nhất trong tủ đồ, mái tóc cột lại gọn gàng, và theo mẹ sang gặp mặt nhà người ta.
Gia đình của bác Kame khá giả hơn nhà Du Du, ở trong làng, 2 bác ấy cũng là người rất hòa đồng và tốt bụng. Nhưng con bác được gởi lên thành phố Chu Rung học từ nhỏ, nên Du Du cũng không biết mặt, thỉnh thoảng có về chơi, nhưng Du Du không hề biết mặt. Mặc dù nó đã nói với mẹ rằng nó còn quá ít tuổi, với lại chưa chắc nó sẽ sống ở đây được, vì có thể sẽ làm mãi ở nhà INNO. Nhưng mẹ Du Du bảo đây chỉ là cuộc gặp mặt để giới thiệu 2 đứa với nhau, nếu thấy không hợp thì có thể từ chối. Với lại nhà bên đó nói nếu tìm hiểu và ưng thuận nhau, nhà họ sẽ trả nợ thay cho chúng ta. Du Du cũng không dám thêm ý kiến gì, vì mẹ đã nói nó có thể từ chối nếu thấy không hợp cơ mà.

Du Du chào hỏi lễ phép, nhà bác Kame có vẻ rất hài lòng, vì vốn từ nhỏ, Du Du đã được mọi người trong làng yêu quý. Nó ngồi xuống cái ghế bên cạnh mẹ, thì từ trong nhà một chàng trai bước ra, mà nó đoán đó là Kame Gia Khánh. Anh chàng điển trai, cao ráo, nhưng trông vô cùng giản dị, nếu anh ta được “tút” lại vẻ bề ngoài, thì có lẽ chẳng thua gì các hotboy của A1, và có điều, nếu mà thành một cặp với Du Du…thì tội nghiệp anh chàng đó quá, Du Du chẳng hợp tí nào. Nó tự nhủ như vậy.

Hai đứa đi dạo trên con đường làng, Du Du chẳng hiểu sao lại không thể thốt lên nào. Nhưng cuối cùng thì Gia Khánh cũng lên tiếng trước để phá vỡ sự im lặng.
-Ở Chu Rung em học ở trường nào?
-Dạ ở trường Nhất Kim TOYO ạ.
-Thật không, đó là một ngôi trường rất nổi tiếng, phải thật giàu mới vào đó được. Hoặc em phải là một cô bé thật giỏi.
-Em không giỏi gì đâu ạ. Bà chủ đăng kí cho em học ở đó và tài trợ toàn bộ học phí.
-Vậy thì tốt thật, ở đó tài năng của em sẽ phát triển dễ dàng hơn.
-Còn anh học ở đâu ạ.
-Cấp 3 anh học trường bình thường thôi, còn bây giờ thì vào đại học rồi, anh hơn em 4 tuổi.
-Anh giỏi thật đấy!
-Em đừng nghĩ ngợi nhiều, đây là việc người lớn, anh cũng không biết gì, chỉ nghe bố mẹ nói là cho gặp một cô gái rất dễ thương và muốn anh tìm hiểu.
-Em không dễ thương như mọi người nói đúng không?
-Đúng, không dễ thương!

Du Du ngẩng mặt ngay lên nhìn thẳng vào Gia Khánh, lần đầu tiên ngoài Thiên Tư, có một người lại thẳng thừng chê con gái ngay trước mặt như vậy. Cái nhìn trừng trừng đầy bực tức của Du Du làm cho anh chàng Gia Khánh ôm bụng cười.
-Anh không nói như vậy, em có chịu ngẩng mặt lên để nói chuyện với anh đâu, suốt từ đầu đến giờ cứ cúi gằm, làm sao anh thấy để biết em dễ thương hay không.
Du Du thấy ngượng ngùng vì trò đùa “dễ thương” này và khi nhìn thẳng mặt như vậy, quả thực trông anh ta cũng có thể xếp vào hàng hotboy nếu học ở Nhất Kim, Du Du bất giác lại cúi gằm mặt xuống.
-Nhưng mà trông em không dễ thương thật!

Câu nói này lại làm Du Du đau lòng hơn cả câu trước, vì kì này anh ta đã có dịp quan sát nó rồi, mà vẫn đưa ra kết luận như vậy. Nó lặng lẽ không nói lời nào, lòng thầm tủi thân trước nhan sắc, mà theo Thiên Tư tả là quá “nhà quê” của nó.
-Nhưng mà rất đặc biệt, làm ai nhìn cũng phải xao xuyến và yêu quý.

Câu nói đó lại càng làm cho nó bất ngờ hơn. Nói xong Gia Khánh cười rất tươi và tiếp tục bước tiếp, để lại nó sững sờ phía sau, không nhìn được nét mặt anh ta lúc này để xem anh ta nghĩ gì. Một buổi tối trò chuyện khá thú vị, Du Du hỏi thăm về cuộc sống của Gia Khánh. Hóa ra anh ta có một người bác khá giàu có ở Chu Rung. Nhưng điều làm Du Du thích thú, là anh ta có chung một ý tưởng với nó, sẽ quay về Đum Cha khi học xong Đại học, để giúp Đum Cha ngày càng phát triển. Nó rất vui và hào hứng khi cùng anh nói về những vấn đề này, cứ tíu tít vì lần đầu tiên gặp một người cùng lý tưởng như vậy, nó xem Gia Khánh như anh trai vậy, nhưng nó không biết rằng, Gia Khánh lại không xem nó là em gái…

***
-Anh ấy cho con địa chỉ ở Chu Rung để khi nào cần giúp đỡ thì liên hệ, và con cũng vậy.
-Không có gì khác à?
-Khác là sao hả mẹ. Con xem anh ấy như anh hai vậy, con rất quý anh ấy, với lại anh Gia Khánh cũng chẳng quan tâm đến việc mai mối này, tụi con trò chuyện như bạn vậy đó.
-Vậy mà mẹ nghe nhà bên đó nói là, sau hôm qua về, Gia Khánh đã nói với ông bà đó là quyết định sẽ theo đuổi con!
Du Du không tin vào tai mình nữa, cái anh này sao mà lạ lùng đến như vậy, rõ ràng là nói xem nhau như anh em thôi mà, sao lại nói với người lớn như vậy. Nó rất quý anh, nhưng nó đã từ chối ngay từ đầu, anh ấy không mấy ngạc nhiên và đồng ý xem nó là em gái cơ mà. Nó thở dài, thôi mặc kệ, có thể đó là cách anh ấy che mắt gia đình thôi mà. Cuối ngày hôm nay nó lại phải lên lại Chu Rung để kịp ngày mai đi học, trong lòng rất buồn khi lại phải từ biệt gia đình, từ biệt Đum Cha, nhưng có vẻ hơi vui vui, vì…sắp gặp lại thiếu gia Thiên Tứ.

***

-Này sao cô nghỉ mà không báo trước vậy hả?
-Tôi đã báo với quản gia Pix rồi mà. Chẳng lẽ bác ấy không báo lại với cậu?
Thiên Tư tự dưng nổi cáu vô cớ, mặt có hơi đuối lý với lời giải thích của Du Du.
-Nhưng ít ra cô phải báo với tôi một tiếng chứ! Cô sẽ bị trừ lương, và cộng dồn vào nợ.
-Sao mà vô lý quá vậy?

Du Du nghe nhắc đến nợ là nóng lên, không thể nhường nhịn được nữa. Hai đứa lại cãi vã ngay ngày đầu tiên Du Du về lại INNO. Nhưng dường như đó đã là thói quen rồi. Có nhiều lúc Du Du muốn hòa bình, định sẽ nói đàng hoàng với hắn, nhưng “cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng”, và thế là đành đương đầu thì may ra mới sống nổi. Đang cãi nhau chí chóe, bỗng có tiếng gõ cửa phòng. 
-Cô bé về rồi à?
Thiên Tứ bước vào. Bất chợt, vui mừng, Du Du cười tươi hớn hở, thái độ thay đổi hẳn, dịu dàng vô cùng. Thiên Tư nhìn nó bĩu môi, thừa hiểu tình cảm của Du Du dành cho Thiên Tứ, cậu ta thấy thái độ của Du Du thật tức cười, miệng lầm bầm :”Đúng là Đồ Nhà Quê, thích người ta ra mặt”. Nhưng rồi nụ cười của Du Du mau biến mất, Thiên Tư đang quan sát Du Du bỗng thấy nó thay đổi thái độ, cũng phải ngẩng lên xem chuyện gì đang xảy ra. Từ sau lưng Thiên Tứ, có một người khác bước vào.
-Xin chào mọi người!
Đó là Nami Ánh Linh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+