Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao – Chương 23 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 23: THIÊN TƯ, CHẬM MỘT BƯỚC!

Du Du đến trường sau khi đã khỏe. Chuyện tình cảm với Đại Bảo cũng đã giải quyết, lòng nhẹ nhõm vô cùng. Nhưng cái làm Du Du phấn chấn hơn cả chính là câu chuyện của chị Uyển Thanh trong lúc nó bất tỉnh. Biết Thiên Tứ đã quen với Ánh Linh, nhưng những biểu hiện vừa qua, chứng tỏ cậu ta cũng có chút tình cảm với nó. Không cần biết tình cảm đó là gì, nhưng nó thấy rất vui, thế là đủ.

Sau sự việc đầy tai tiếng đó, nó trở nên nổi tiếng, đi đến đâu cũng bị mọi người chỉ trỏ. Nó không sợ nguy hiểm, vì có lời đảm bảo của Đại Bảo, Đốc Long, không ai dám động đến Du Du. Nhưng sự đụng chạm về tinh thần thì không thể nào ngăn được. Du Du đã chuẩn bị tâm lý ở nhà, sẵn sàng đối mặt với tất cả, vì bên cạnh nó còn 2 đứa bạn luôn luôn lắng nghe. Nó chậm rãi bước vào lớp, hàng chục cặp mắt đang liếc xéo nó. Những cái nhìn không mấy thiện cảm, mặc cho những gì nó đã cùng làm với lớp, những người bạn cùng tham gia đại hội thể thao, tưởng rằng sẽ đứng về phía nó, nhưng…mọi người đều im lặng. Không hiểu sao nó cảm thấy rất buồn, cổ họng đang nghẹn ứ lại. Những lời mỉa mai sau lưng làm lòng nó nóng ran. Nobu vừa đến lớp, nó vui vẻ đón chờ một đồng minh xuất hiện lúc này.

Nó khép nép quay sang chào, cố tỏ ra vui vẻ như hằng ngày.
-Chào cậu.
Vẻ mặt lạnh lùng, Nobu không hề quay lại nhìn nó lấy một cái. Nó cố gắng mỉm cười để giảng hòa.
-Cậu giận tớ à? Lúc đó mình đau lắm đó, nên cậu ta mới bế thôi!
-Tôi không quan tâm.

Nobu trả lời dứt khoát, không chút tình cảm, vẻ mặt y hệt như những ngày đầu năm học. Du Du biết Nobu đang giận, và ngay lúc này khó có thể mà giải thích cho cậu ta hiểu. Nó thở dài và buồn bã quay lên. Hôm nay Đông Nghi không đi học, Du Du cảm thấy trống vắng vô cùng, muốn kể cho cậu ta thật nhiều chuyện vui buồn trong lòng, nhưng giờ lại không biết chia sẻ với ai. Cảm giác như tất cả đều đang căm ghét nó, ngay cả bạn thân cũng không một ai bên cạnh lúc này, lòng nó cảm thấy nặng nề vô cùng…

***

Thiên Tư ngồi trong lớp trầm ngâm, cậu ta không thể tập trung vào bài học, suy nghĩ đang vờn quanh những câu nói của Thiên Tứ ngày hôm qua…

Ngày hôm qua. 
-Anh đã yêu rồi!
Yên lặng. Thiên Tư không nhúc nhích. Dường như cậu ta đoán được anh mình đang sắp nói gì.
-Ai mà không biết anh đang cặp kè với Ánh Linh.
-Không phải cô ấy!
-Vậy…là…ai?
-Là Du Du.

Bất ngờ, đau nhói. Mặc dù Thiên Tư đã cảm thấy có điều gì không hay trong cuộc trò chuyện này, nhưng cậu ta cũng vô cùng bất ngờ khi chính miệng Thiên Tứ lại nói là thích Du Du. Tại sao lại đúng vào lúc này, khi mà cậu ta cũng vừa nhận ra tình cảm của mình. Và tại sao lại là anh Thiên Tứ cơ chứ? Thiên Tư tự trấn tĩnh mình và cố gắng trở lại bình thường.
-Trời, anh mà cũng thích Đồ Nhà Quê đó sao? Bao nhiêu tiểu thư nhà đại gia xinh đẹp bao quanh lấy anh, sao anh không chọn?
-Em cũng thích Du Du phải không?

Câu hỏi thẳng thừng như trúng mũi tên vào ngay tim, làm cho Thiên Tư sững sờ. Không gian yên tĩnh đủ để nghe tim ai đó đập liên hồi. Thiên Tư vội vàng cười lớn, một nụ cười gượng gạo.
-Anh nói gì kì vậy, em mà thích cô ta chắc trời sập mất!

Vừa lúc đó ngoài trời có tiếng sét vang lên, khiến 2 anh em phải giật mình nhìn ra. Thiên Tư hơi rùng mình vì lời nói dối của mình đã bị ông trời đáp ứng ngay tức thì. Thiên Tư quay lại, vội vàng đính chính.
-Em với cô ta như nước với lửa. Với lại anh cũng biết cô ta không phải kiểu người em thích mà.
-Anh cũng biết là em đang quay lại với Nhật Thy, nhưng hành động của em làm anh khó hiểu, nên anh muốn xác nhận lại thôi.
-Hành động gì?
-Hôm trước ngày sinh nhật, anh đã đến cửa hàng có bán chiếc áo đầm dạ hội, và khi đến đó thì đã không còn thấy chiếc đầm đó nữa.
-Thì sao?
-Anh vào hỏi chủ cửa hàng thì ông ta vô cùng ngạc nhiên, bảo rằng: “Chẳng phải cậu vừa đến đây mua sao?” Lúc đó anh mới biết em đã đến đây mua trước, vì đâu có ai giống anh ngoài em.

Thiên Tư đứng bất động, bị phát hiện ra một việc tế nhị, cậu ta không biết nói lời nào. Quả thật chiếc đầm đó do cậu ta mua, nhưng Thiên Tư cũng không biết vì sao lúc đó mình làm vậy. Trên đường đi học về, ngày nào cậu ta cũng bắt gặp cô gái nhà quê đó đứng ngắm chiếc đầm dạ hội. Không biết điều gì thúc giục mà cậu ta lại muốn mua cho Du Du chiếc đầm xinh xắn và đôi giày thủy tinh đó. Có lẽ là bắt đầu từ lúc ấy, cậu ta đã thích Du Du rồi…
-À, lúc đó em chỉ muốn chuộc lỗi vụ cơm hộp với cô ta thôi.
Cậu ta vội vàng tìm ra được một lý do cũng khá thuyết phục rồi thở phào nhẹ nhõm.
-Vậy à, vậy thì anh yên tâm rồi.

Thiên Tư tự dưng thấy lòng mình quặn lại. Cậu ta không thể nói với anh mình rằng “Em cũng thích Du Du” vì cậu ta không muốn tranh giành với anh mình, mà xưa nay chưa có thứ gì mà Thiên Tư có thể giành vượt qua được Thiên Tứ.
-Anh đã suy nghĩ rất nhiều khi quyết định nói với em vì sợ rằng em cũng thích cô ấy thì không biết sẽ như thế nào, nên muốn biết rõ tình cảm của em trước.
-Vậy còn Ánh Linh?
-Anh đã nói rõ ràng với Ánh Linh. Cô ấy rất mạnh mẽ, và bảo rằng sẽ quên được anh.
-Vậy thì chúc mừng anh, hình như Du Du, cô ấy cũng thích anh đó!
-Vậy à! Nhưng có lẽ đó là trước đây, còn gần đây anh thấy cô ấy đã né tránh anh nhiều, và có quá nhiều người xung quanh cô ấy, Đốc Long, Đại Bảo, và cả em nữa.
-Em đã nói rồi, em không có.

Thiên Tư không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Tứ, bởi vì cậu ta đang…nói dối. Thiên Tư cứ giả bộ đi đi lại lại trong phòng để làm việc này việc kia, nào là uống nước, nào là xếp tập vở…để che giấu đi sự bối rối, nhưng càng làm cậu ta càng thể hiện kì lạ. Không biết Thiên Tứ có nhận ra điều đó hay không.
Thiên Tứ vui vẻ rời khỏi phòng. Đợi cửa phòng khép lại, Thiên Tư ngồi phịch xuống giường, ánh mắt vô hồn nhìn về phía cánh cửa, hai tay cậu ta ôm lấy đầu, và cúi mặt xuống….

DU Du xếp hết tập vở vào cặp, nó vội vàng chạy theo Nobu và chặn cậu ta lại ngay cửa lớp.
-Tớ cần nói chuyện với cậu!
-Không có việc gì để nói hết!
-Tớ chỉ là…
-Cậu đã nói là không liên quan gì đên Đại Bảo cơ mà, vậy tại sao cứ xuất hiện xung quanh cậu ấy, toàn là nói dối…
-Chuyện đó không phải như cậu nghĩ. Mình không biết phải giải thích như thế nào, nhưng cậu không thể tự mình tạo ra cảm giác ghen tuông như vậy được…Nobu, cậu là con trai mà.
-Tôi như vậy đó thì sao? Tôi không cần cậu quan tâm, tại sao cậu cứ luôn cố gắng trở thành nhân vật chính vậy? Bây giờ thì cậu thỏa mãn rồi đó, cậu nổi tiếng toàn trường rồi!

Nobu bỏ đi, để lại sự sững sờ và đau nhói trong lòng cho DU Du. Nó đã làm gì, nó đâu muốn trở thành trọng điểm của cái trường học thượng lưu này. Mọi việc tự nhiên xảy ra, chứ nó đâu hề tìm đến. CHẳng lẽ trong mắt mọi người, nó lại đáng ghét, lại là người thích trở thành trung tâm như vậy sao?

***
-Sao cơ? Cậu nói thật không?
-Phải. Mình sẽ thổ lộ với cô ấy khi có cơ hội, vì lúc này cô ấy đang cần thời gian để quên Thiên Tứ?
-Quên Thiên Tứ?
-Ánh Linh bảo rằng Thiên Tứ không thích cô ấy, mà đã thích người khác.
-Người khác?
Trong đầu Du Du bỗng dưng nổi lên bão tố. “Đối thủ” Ánh Linh đã là quá lớn, vậy mà bây giờ lại xuất hiện thêm một cô gái. Người mà Thiên Tứ thích chắc phải đặc biệt lắm như vậy mới có thể đánh bại Ánh Linh. Vậy thì cô gái kia lại còn vượt xa Du Du nữa, làm sao mà phấn đấu kịp.

-Vậy thì chúc mừng. Và cậu phải cố lên!
-Đương nhiên rồi, để tỏ lòng cám ơn cậu đã giúp mình nhận ra tình cảm thật sự, mình có thể ôm cậu một cái được không?
-Không được! Mình không muốn bị bắt đi đánh hội đồng nữa đâu.

Du Du bị Đại Bảo rượt chạy vòng vòng. Cậu ta đang rất vui, và cũng rất muốn cám ơn Du Du đã giúp cậu ra tìm ra những điều đó…
-Cậu làm gì cô bé của tôi vậy?
Tiếng con trai phía sau lưng làm cho cả 2 giật mình. Du Du vô cùng hốt hoảng khi trước mặt Du Du bây giờ là một ánh mắt đang giận dữ. Là của Thiên Tư? Không, không phải, chỉ có Thiên Tứ mới gọi là “cô bé” thôi! Nhưng sao ánh mắt cậu ta lại giận dữ và lạ lùng như vậy.
Đại Bảo không mấy giật mình và sợ sệt như Du Du, cậu ta đứng lại, và nhìn nó cười trìu mến.
-Mình phải về đây, và mình cũng mong cậu cũng mau thổ lộ, biết đâu cũng gặp điều kì diệu!

Trời ạ, tên Đại Bảo muốn hại mình đây mà. Chưa kịp thanh minh vụ việc vừa rồi, cậu ta lại làm nó bối rối cái việc thổ lộ kia trước mặt Thiên Tứ. Nó ngước nhìn trời, mong sao có cái lỗ để nó trốn khỏi cái không khí này ngay bây giờ.
-À, mình định không nói, nhưng mình nghĩ là cậu phải biết…, về cô bạn A2. Là cô bạn thân hay đi cùng với cậu đó.
Đại Bảo quay đầu lại, câu nói bỏ chừng của Đại Bảo làm nó vô cùng bất ngờ. Làm sao cậu ta biết Đông Nghi, mà mấy hôm nay Đông Nghi đều nghỉ học, chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra với cô ta. Ánh mắt lo lắng của Du Du nhìn Đại Bảo, chờ đợi câu nói tiếp theo.
-Cô ấy chính là người báo tin cho mình rằng cậu bị bắt ở nhà kho.

Tự dưng trong lòng Du Du cảm thấy rối bời, nó không ngờ người báo tin cho Đại Bảo lại là cô bạn thân của mình. Hoang mang, lo sợ điều gì đó không lành đã xảy ra. Nó đứng im suy nghĩ, mặc cho Thiên Tứ đứng nhìn nó đầy lo lắng, mà chưa dám đến gần. Phải chăng Đông Nghi đã nhìn thấy nó bị bắt cóc và chạy đi báo tin, và sau đó cô ấy bị bọn người kia trả thù. Có lẽ Đông Nghi đã bị đánh và bị thương. Nghĩ đến đây Du Du không còn đứng vững nữa, nó khụy xuống, may mà có bàn tay của Thiên Tứ đỡ lấy nó. Mắt nó rưng rưng nhìn Thiên Tứ:
-Mình phải đến nhà Đông Nghi….

Thiên Tứ dùng sự quen biết của mình để hỏi ra địa chỉ nhà Đông Nghi, trong khi đó Du Du cứ đi đi lại lại suy nghĩ trong đầu những tình huống xấu nhất. Đông NGhi mà có vấn đề gì thì nó sẽ ân hận suốt đời. Cô bạn thân của nó rất có thể đã vì nó mà bị thương mà không đến lớp được, vậy mà nó chẳng biết gì. Lại còn không có số điện thoại, không có địa chỉ nhà, nó là một đứa bạn vô tâm, không ra gì. Nếu không có Thiên Tứ lúc này, nó cũng chẳng biết làm gì nữa. Vì ở trường nó chẳng quen biết ai, ngay cả trong lớp cũng không biết điện thoại của ai để mà hỏi nữa. Thiên Tứ kéo nó ra xe, nhưng nó khựng lại.
-Mình muốn tự mình đến đó! Bạn ấy có lẽ sẽ không thích có người lạ đến đâu.
-Tôi sẽ chở cô bé đến gần đó rồi về.

Du Du nghĩ rằng Đông NGhi có thể không thích có một người nào khác ở Nhất Kim đến nhà cậu ấy, vì cậu ấy đã từng mặc cảm vì gia cảnh bình thường của mình, nhưng nghe Thiên Tứ nói vậy, nó gật đầu đồng ý. Chiếc môto phóng thật nhanh về cánh cổng cao cao. Từ phía trên cửa sổ tầng 2, có ánh mắt đầy lo lắng của ai đó đang dõi theo…

Thiên Tứ dừng xe bên ngoài khu vực cần tìm. Du Du muốn tự mình đi vào và bảo Thiên Tứ đi về. Cậu ta gật đầu mỉm cười và quay xe. Du Du tìm đến địa chỉ của Đông Nghi, một khu lao động bình dân, không quá cao sang, nhưng cũng rất tươm tất, sạch sẽ. Đến đúng địa chỉ, tay nó run run, không thể nào ấn vào cái chuông đó. Tay nó đưa lên, nhưng cứng đơ lại, lạnh cóng, nó mải suy nghĩ, không biết nó có chịu đựng được không nếu biết Đông Nghi đang nằm trên giường điều trị hay gì gì đó…. Nó hít một hơi dài, và ấn vào chuông, chuẩn bị đối mặt với người ra mở cửa, có lẽ là mẹ Đông Nghi, nếu bác ấy biết vì Du Du mà Đông NGhi thành như vậy thì có đuổi nó đi hay không? Du Du nghe tim mình đập mạnh khi thấy cánh cửa hé mở. Nó ngẩng đầu lên và người ra mở cửa là…Đông Nghi.
Hai đứa đứng lặng im. Đông NGhi cũng bất ngờ không kém. Du Du nhìn từ đầu đến chân, hóa ra cậu ta không bị thương như nó nghĩ, mà ngược lại, hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, chỉ có đôi mắt là thâm quầng. Du Du mừng rỡ, ôm chầm lấy cô bạn thân của mình, nhảy lên đầy sung sướng.
-May quá, bạn không sao cả!

Đông Nghi không nói không rằng, chỉ lặng lẽ đi vào nhà, thái độ Đông Nghi vô cùng kì lạ, làm Du Du cảm thấy rất ngại ngùng vì chuyến đến thăm đột xuất này. Nó cũng bẽn lẽn theo sau.
-Mấy ngày nay sao cậu nghỉ học vậy Đông Nghi?
Đông Nghi không trả lời, mà cúi gằm mặt xuống. Một lúc sau, đột nhiên cô bạn ôm mặt và chạy lên lầu. Du Du không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết chạy theo. Nó đứng trước cửa phòng Đông Nghi, và nghe cậu ấy đang…khóc. 
-Mình vào được không Đông Nghi?
Không có tiếng trả lời. Nó mở cửa phòng và chậm rãi bước vào, cô bạn đang úp mặt vào gối và khóc nức nở. Đột nhiên nó đứng sững sờ khi thấy trên bàn Đông Nghi có 1 xấp ảnh, là ảnh của nó chụp chung với Đốc Long. Du Du sững sờ cầm những tấm ảnh đó mà không biết phải nghĩ như thế nào cho đúng.
-Tại sao cậu có những tấm ảnh này?
-Chính mình là người đã dán những tấm ảnh đó trong trường.
-Đông Nghi?
-Đúng, vì mình ghen tỵ, vì mình thích Thiên Tư. Nhưng mình không hề có ý hại cậu, mình chỉ muốn tung hình này ra, để Đốc Long ra mặt và tuyên bố tình cảm với cậu.
-Đông Nghi, cậu đang nói gì vậy? Mình không tin, cậu đang đùa đúng không?

Nó không tin vào những gì đang được nghe, có thể do tưởng tượng mà thôi, nó lay Đông NGhi tới tấp để tìm kiếm một cái gật đầu rằng cậu ta chỉ nói đùa.
-Mình xin lỗi, nhưng mình không ngờ fan của Đốc Long lại bắt cậu đi, lúc đó mình rất sợ, và khi mình đi tìm người giúp cậu, người đầu tiên mình gặp là Đại Bảo.
-Cậu làm tất cả chuyện này là vì cái gì?
-Mình không có ý định như vậy, chỉ là vì hôm đó…
-Cậu không nghĩ rằng rất có thể mình sẽ bị nguy hiểm, không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở nên rất xấu à?
-Mình xin lỗi.

Đông Nghi nói trong tiếng khóc. Người bạn mà nó yêu quý nhất lại là người đã tung những tấm hình này. Cổ họng nó đang nghẹn ứ, mắt nó đờ đẫn nhìn Đông NGhi. Du Du vẫn không thể hiểu tại sao cậu ta làm như vậy. Vì Thiên Tư ư? Nhưng Du Du đâu có làm gì mà để cho Đông Nghi lại hiểu lầm như thế.
-Chuyện này liên quan gì đến Thiên Tư?
-Vì cậu ấy thích cậu.
-Tớ không hiểu gì hết.
-Nếu như người ấy là chị Nhật Thy thì tớ còn chịu đựng được, nhưng đằng này lại là cậu. Cậu không phải quý tộc, cũng không phải là người giỏi nhất lớp, cậu hơn tớ cái gì mà tại sao luôn là trọng tâm của mọi việc, luôn nổi bật trong mắt mọi người. Tớ đã cố gắng rất nhiều để mọi người hướng mắt về tớ, nhưng cậu luôn đứng trước và che hết tất cả. Những việc đó tớ có thể bỏ qua tất cả, nhưng lần này lại là Thiên Tư…
-Cậu đang nói gì vậy? 
-Tớ đã nhận ra từ hôm gặp cậu ở quán cà phê. Thiên Tư không hề có ý hẹn hò với tớ, mà chỉ để theo dõi cậu. Ánh mắt lo lắng khi nhìn thấy Gia Khánh đưa cậu về, cậu ấy đã thực sự thích cậu, tớ chỉ là một con rối để cậu ấy có lý do đi theo cậu mà thôi!
-Tớ không hiểu cậu nói gì hết, nhưng tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy? Tớ và cậu là những người bạn thân của nhau cơ mà?
-Tất cả chỉ vì tớ rất thích Thiên Tư.
-Cậu…cậu..

Du Du không thể nói lên lời nào, nó thấy khuôn mặt mình đã ướt nhòe nước mắt. Nỗi đau này còn đau hơn khi nó bị hành hạ ở nhà kho. Nó không thể tin rằng, người bạn mà nó tin tưởng nhất, đã tâm sự tất cả mọi chuyện, đã kể tất cả cho cậu ta nghe, về cả việc nó kết bạn thân với Đốc Long, coi cậu ấy là một người bạn đặc biệt trên sân thượng, cả về những hành động khó hiểu của Đại Bảo. Vậy mà giờ đây, chính cậu ấy lại là người gây ra mọi rắc rối cho nó. Và hơn hết là một nỗi đau về tình bạn…Nó bỏ chạy, chạy thật nhanh, lấy tay gạt nước mắt, nhưng sao không thể nào gạt hết được.Chạy mãi chạy mãi, cho đến khi thấy mình kiệt sức, nó vịn vào một gốc cây ven đường, và khóc thật lớn… 
Nó đang gục vào gốc cây và khóc òa lên, mọi người đi đường chỉ lắc đầu khi thấy một cô bé bất bình thường. Có ai hiểu nỗi đau của nó lúc này, tình bạn mà nó trân trọng nhất đã mất, cả Nobu cũng không còn nói chuyện với nó nữa. THế giới giống như đang đổ sập xuống, và sắp đè nó ngộp thở. Một bàn tay to và ấm áp vịn lên vai nó, nó quay lại, mắt nhòe đi, không nhìn rõ khuôn mặt người đó, chỉ có ánh sáng mặt trời le lói, và cảm giác quen thuộc.
-Tôi đã ở đây rồi, không sao đâu!
Như một niềm an ủi vô cùng to lớn, nước mắt lại tuôn ra. Thiên Tứ để cho nó dựa vào vai và khóc thật to, trút hết vào đó, nó đã có một bờ vai để mà ngả vào …Xa xa nơi một gốc cây khác, bóng dáng của một cậu thanh niên, mồ hôi túa ra liên tục, cậu ta thở hổn hển vì phải chạy theo ai kia, nhưng rồi hơi thở đó như ngưng lại, khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, ánh mắt buồn bã, cậu ta quay lưng lại, tựa vào gốc cây và thầm thì:
– Thiên Tư à, mày đã chậm một bước rồi! 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+