Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao – Chương 26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 26: KÌ NGHỈ HÈ Ở INNO

Hôm nay, nó chính thức bước vào kì nghỉ hè ở Nhất Kim. Nhưng ở INNO thì không có mùa hè cho người giúp việc. Du Du thở dài, mùa hè đầu tiên, nó không thể cùng các bạn học cũ đi cắm trại hay cùng gia đình ra đồng làm vụ mùa. Du Du rút trong túi mình ra, một chiếc vòng với những viên đá nhiều màu sắc trông rất dễ thương. Nó thích chiếc vòng ấy lắm, nhưng không biết có nên đeo vào tay hay không, vì chiếc vòng đó là do Đông NGhi tặng hôm sinh nhật. Nó nằm dài trên chiếc bàn ngoài vườn sau, ngắm nghía chiếc vòng…

“Cạch”. Nó giật mình nhổm dậy. Đứng trước mặt nó bây giờ là …
-Dù hơi trễ một chút, nhưng đây là quà dành cho cô bé!
Nhìn món quà được bao rất tỉ mỉ và xinh xắn trên tay cậu chủ Thiên Tứ, nó bất ngờ đến nỗi không nói lên được lời nào, chỉ biết nhìn chằm chằm hết món quà rồi đến Thiên Tứ.
-Sao vậy, không thích à?
-Không, là do…là do mình quá…, à ý mình là quá bất ngờ, mình mà cũng có quà sinh nhật nữa sao?
-Vậy thì mở ra xem có thích món quà bên trong hay không?

Du Du gật đầu lia lịa. Nó đỡ lấy món quà, mà đôi tay run run. Nó vẫn chưa tin món quà đó là sự thật. Một món quà mà hotboy nổi tiếng dành cho một đứa nhà quê, một cậu chủ dành cho nhân viên, và là của người nó thích dành cho nó…Du Du nhẹ nhàng gỡ từ từ chiếc nơ được cột khéo léo trên gói quà, sợ như chỉ sơ xuất một tí sẽ làm hỏng hết công sức của Thiên Tứ. THiên Tứ chống cằm theo dõi nó chăm chú. Nhìn cách mở gói quà của Du Du cũng thật khác biệt, cậu ta cảm thấy vui khi thấy cử chỉ nâng niu món quà một cách ngô nghê của Du Du. Bên trong chiếc hộp là một chiếc dây chuyền bạch kim sáng lấp lánh. Mặt dây chuyền là một bông hoa đính đá, nhỏ xíu trông rất dễ thương. Du Du nhìn chiếc dây chuyền mà há hốc mồm, không thể nói lên lời nào.

-Cô bé có thích không?
-Chắc là nó…nó phải rất đắt…
-Đó không phải là vấn đề, quan trọng ở đây là người sở hữu nó có thích hay không thôi!
-Mình…mình…mình không…không thể nhận.
-Nếu cô bé không nhận tôi sẽ buồn đó. Tôi rất thích món quà sinh nhật cô bé tặng, nên không biết phải tặng lại món quà nào để cô bé cũng có cảm nhận như vậy, tôi chỉ có thể làm được như thế này.
-Mình….

THiên Tứ xoa xoa cái đầu Du Du và mỉm cười. 
– Không cần phải nói gì hết, chỉ cần làm cô bé cười là đủ rồi!
Du Du thầm nghĩ trong đầu về cái đầm, đôi giày mà THiên Tứ đã tặng cho nó lần trước vào dịp sinh nhật của cậu ấy. Thật là bất công, khi mà cả sinh nhật của chính mình và sinh nhật của Du Du, Thiên Tứ đều phải mua quà cho nó. (Vụ này Du Du vẫn chưa biết đó là do Thiên Tư mua). Điều đó càng làm cho nó cảm kích cậu chủ của mình. 
-Cám ơn cậu, Thiên Tứ, cậu luôn tốt với mình!
-Để tôi đeo cho cô bé có được không?
Du Du đang ngỡ ngàng vì sự đề nghị của Thiên Tứ, nó chưa kịp trả lời thì cậu ta đã cầm chiếc dây chuyền và vòng tay ra sau cổ. Khoảng cách lúc này với Thiên Tứ rất gần, nó rụt người lại theo phản ứng tự nhiên. Hiểu được sự xấu hổ đầy trong sáng đó, Thiên Tứ mỉm cười, và giữ khoảng cách đúng mực. Du Du cảm thất rất ấm áp, nó cảm thấy rất ngưỡng mộ Thiên Tứ, cậu ta luôn hiểu cảm giác của người khác và cư xử đúng đắn. Đứng khuất sau bức tường của gian nhà gần đó, đôi tay Thiên Tư run run cầm hộp quà cũng được gói rất gọn gàng, dễ thương. Cậu ta giấu món quà ra sau lưng, khi cảnh tượng trước mắt đã làm cậu ta buồn đến nhường nào…

Du Du về phòng mình ngắm nghía chiếc dây chuyền trong gương. Nó không cần thứ gì có giá trị, mà chỉ cần là quà của THiên Tứ là đủ. Từ khi trở về Chu Rung, sau hôm sinh nhật “kinh dị” trải qua cùng Thiên Tư, nó bỗng cảm thấy yêu đời trở lại. Mọi người làm ở INNO đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ ở phòng ăn nhân viên, và cũng có mặt ba mẹ nó ở đó. Lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự ấm áp, bên cạnh gia đình, và những người bạn ở INNO. Điều đó cho thấy, nó luôn được chào đón ở cả Chu Rung và Đum Cha, và không có lý do gì để phải trốn chạy nữa.

Du Du gõ cửa phòng Thiên Tư, nó bước vào khi đã có sự cho phép của cậu ta.
-Có chuyện gì vậy, hôm nay cô lại chủ động kiếm tôi cơ đấy!
Kể từ lúc thấy THiên Tứ và Du Du ở vườn sau, cậu ta đã nằm lì trong phòng, vậy mà khi Du Du bước vào, lại cao giọng khắt khe lên mặt, mặc dù trong lòng có chút vui và hồi hộp. Du Du bĩu môi một cái.
-Tôi đến để muốn hỏi cậu một chuyện, chứ cũng không muốn gặp cậu làm gì!
-Chuyện gì?
-Tôi muốn biết về chuyện của chị Nhật Thy và ĐỐc Long sao rồi?
-À, hóa ra là chuyện đó!
Vẻ mặt Thiên Tư xìu xuống, vì cứ ngỡ là Du Du sẽ cám ơn cậu ta về cái đêm hôm trước đã xuất hiện đúng lúc, hoặc Du Du đã cảm nhận được tình cảm của cậu ta, vậy mà…
-Chị Nhật Thy đã bay ra nước ngoài rồi, có lẽ là đi tìm Đốc Long. Không biết họ đã gặp nhau chưa, tôi liên lạc với chị ấy không được, chỉ có thể nhờ Ánh Linh.
-Cầu trời mọi chuyện được suôn sẻ, để họ có thể hiểu được nhau.
-Cô còn vấn đề gì nữa không?
-À, không còn gì. Tôi về phòng đây, chúc cậu ngủ ngon!

DU Du vẫn còn suy nghĩ về Đốc Long, liệu 2 người họ có gặp nhau ở bên đó hay không. Nó vừa bước đi vừa trầm tư, ra đến gần cửa, chợt Du Du mới nhớ ra thêm một việc, mục đích chủ yếu khiến nó lên đây gặp Thiên Tư.
-À quên, còn một chuyện. Việc hôm trước ở Đum Cha…
-Sao?
-Thật lòng cám ơn cậu!

Nói rồi không hiểu sao mặt Du Du đỏ bừng khi thấy vẻ mặt của Thiên Tư. Không hiểu sao nói những lời đàng hoàng với cái tên này thật là khó. NÓ cúi gằm và nhanh chóng quay bước ra ngoài.
-Khoan đã!
Du Du quay lại khi nghe tiếng gọi của Thiên Tư. Cậu ta đang bước gần về phía nó.
-Cầm lấy cái này!

Thiên Tư vừa nhét vội vào tay Du Du vật gì đó rồi vội vàng quay đi. Thật ra khuôn mặt cậu ta lúc này đang đỏ ửng lên vì mắc cỡ, nhưng không thể để Du Du phát hiện ra được, cô ta sẽ được một dịp để chọc quê cậu ta.
-Là gì vậy?
-Điện thoại di động, cái mà cô thích đó!

Du Du há hốc miệng, cầm chiếc điện thoại lên ngắm nghía. Y hệt biểu hiện hôm nọ. Thiên Tư phải né xa ra một chút, vì vẻ mặt thèm thuồng, đến độ chảy nước miếng của nó lúc này trông rất đáng sợ. 
-Là cái .. cái …mà…mà diễn viên Duy Thụy đã giới thiệu đây sao?
Cảnh tượng “rùng rợn” này tạo cho THiên Tư có cảm giác hơi ớn lạnh. Cậu ta đã từng chứng kiến cảnh các cô gái crazy fan bám chặt lấy cậu ta trong trường, nhưng không ai đáng sợ bằng cô gái đang đứng trước mặt cậu ta lúc này. “Thật may mà cô ta không phải fan của mình.”

-Ủa vậy rốt cuộc là cô thích cái điện thoại hay là anh chàng diễn viên đó vậy!
-Nhưng mà cậu cho tôi vì lý do gì?
-Đừng có hiểu lầm, tôi không phải tặng sinh nhật cho cô đâu!
-Thì tôi đâu có nói là quà tặng sinh nhật, ai lại đi tặng cái thứ có giá trị như vầy cho một cái sinh nhật, chắc đầu óc đứa đó cũng có vấn đề.

Thiên Tư vừa nghe tới đó đã thấy trong lòng nóng như lửa đốt. Cậu ta có ý tốt, muốn tặng quà sinh nhật có ý nghĩa một chút cho nó, vậy mà bây giờ cậu ta thành một kẻ “đầu óc có vấn đề”. Hai cái môi đang nghiến lại, cậu ta muốn cấu xé vật gì đó cho bõ tức, nhưng đó chỉ là có thể là suy nghĩ trong đầu mà thôi.
-Tôi chỉ thấy rằng không có điện thoại di động thật bất tiện, chẳng hạn như vụ việc vừa rồi, lỡ đâu có chuyện gì nguy hiểm với cô thì không biết làm sao!
-Cậu cầm lại đi!
-Cái gì
-Tôi không nhận đâu, tôi không thể nhận một thứ đáng giá như vậy, thà cậu nói đó là quà sinh nhật thì có lẽ tôi còn nghĩ lại.

Một lần nữa, Thiên Tư muốn nhảy vào xé tan tác Du Du: “Cái Đồ Nhà Quê này, thật ra cô ta dang nghĩ gì vậy, hình như cô ta đang muốn chọc cho mình tức đến chết thì phải?” Du Du đẩy chiếc điện thoại về phía tay Thiên Tư, mặc dù hơi luyến tiếc, nhưng điều chắc chắn là nó không thể nào nhận món quà như vậy được.

-Vậy thì…cô có thể xem đây là quà sinh nhật cũng được!
-Tôi nói đùa vậy thôi, tôi không thể nhận món quà giá trị như vậy được, với lại, tự dưng hôm nay cậu tốt bất ngờ với tôi như vậy, phải xem lại xem cậu có mưu đồ gì không?
-Rốt cuộc cô muốn gì đây? Tôi chỉ muốn…à… cám ơn cô vì đã kèm tôi có kết quả cao trong đợt thi kì trước thôi!

THiên Tư thở phào vì cuối cùng cũng tìm ra một lý do khá chính đáng. Cảm giác mà tặng cho Đồ Nhà Quê món đồ mà cô ta thích, nhìn vẻ mặt “đáng sợ” khi cô ta thích món đồ trước mắt, bỗng dưng làm cậu ta rất vui và rất hào hứng. Nhưng cảm giác đó sớm tan biến khi nhận được câu trả lời của Đồ Nhà Quê.
-Nói tóm lại, là người làm, tôi không cần thiết phải có điện thoại, với lại, tự dưng là người làm mà lại dùng điện thoại giống y như cậu chủ vậy, người ta sẽ nghĩ gì đây?
-Nhưng mà…
-Dù gì thì cũng cám ơn cậu đã có ý tốt! Việc kèm cậu học tôi cũng được trả lương cơ mà, không có lý do gì để mà được thưởng thêm như vậy.

Du Du vội vàng bước ra ngoài, còn Thiên Tư thì đứng bất động, không biết nói lời nào để cô ta có thể chấp nhận món quà này. Vẻ mặt cậu ta buồn so, ngắm nghía chiếc điện thoại mà bất lực. Có lẽ lúc này cậu ta còn buồn hơn so với lúc nhìn thấy 2 người ở vườn.
-Tại sao lại chỉ nhận quà của THiên Tứ?
Du Du khép cánh cửa lại, nó chưa vội đi ngay mà đứng dựa vào cánh cửa, khuôn mặt đầy ưu tư, Du Du đang suy nghĩ điều gì đó, trong lòng có vẻ nặng trĩu, nó quay lại nhìn cánh cửa, hít thở thật sâu, rồi mới chậm rãi bỏ đi…
***

Phải đến học kì sau, điểm thi mới được công bố và dán trước toàn trường. Như vậy, Du Du còn có một kì nghỉ hè yên bình. Vì thể nào khi dán bảng điểm lên, nó sẽ không dám nhìn mặt ai, nhất là với Thiên Tứ. Nó tung tăng làm phần công việc của mình ở INNO, rồi chạy khắp căn nhà trò chuyện với mọi người, và phụ giúp những gì có thể. Bình thường nó là người làm ít công việc nhất vì còn phải đi học, nhưng bây giờ được nghỉ hè, nên có nhiều thời gian rảnh rỗi. Sự nhiệt tình, những câu chuyện thú vị, và những nụ cười như ánh ban mai của Du Du có thể làm cho người khác quên đi mệt nhọc, và bị cuốn hút vào mọi câu chuyện của nó. Điều đó tạo nên sự náo nhiệt thấy rõ ở INNO, ai nấy đều hào hứng, có sức sống hơn trong công việc. 

-Nếu một ngày nào đó không còn cô bé này ở INNO thì liệu mọi người có còn phấn chấn làm việc nữa không nhỉ?
-Chắc chắn là không rồi, vì có cô bé trò chuyện, công việc như giảm đi một nửa.
-Trời ạ, lão Ô, ông đứng đây từ khi nào vậy?

Bà Khaly đang đứng nhìn sự chăm chỉ giúp đỡ cho anh Hải Đăng của Du Du, thì chợt giật mình khi thấy lão Ô đã đứng cạnh từ khi nào. Vẻ mặt bà Khaly chuyển đổi nhanh chóng, đó chính là sự lúng túng. Bà đỏ mặt và bỏ đi, để lại cho lão Ô một nụ cười rất ngượng ngùng. Lão Ô có thể đến gần bà Khaly hơn cũng là nhờ Du Du, điều mà trước kia không bao giờ xảy ra.

***
-Thiên Tư. Dọn phòng nè, dọn phòng nè!
Thiên Tư chùm chăn, bịt tai lại, cố gắng ngủ nướng thêm chút nữa. Ngày nào Đồ Nhà Quê cũng lên đúng cái giờ mà cậu ta đang ngủ ngon nhất. Nhưng tiếng la oai oái, kèm theo những câu chọc tức, làm cậu ta không tài nào tiếp tục “giấc mộng đẹp” của mình được. 
-Dậy đi đồ ngủ nướng! Cậu mà cứ ngủ hoài trong suốt mùa hè này thì cậu không còn là hotboy nữa đâu mà sẽ thành một con heo đó!

Bực bội, Thiên Tư ném mạnh cái chăn xuống giường, và hậm hực ra mở cửa 
– Nè, dù gì tôi cũng là cậu chủ của tôi, cô phải kêu gọi đàng hoàng chứ!
Du Du bắt đầu cười đểu, cuối cùng thì cũng dụ được hắn ta thức dậy. 
-Ừ, thì thưa thiếu gia, mời cậu xuống nhà dùng bữa sáng, để người làm tôi đây dọn phòng!
Thiên Tư không biết nói gì hơn, cậu ta bước vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Du Du thì hí hoáy lau dọn bên ngoài. Nó mở cửa sổ phòng Thiên Tư ra và hít một hơi thật dài. Cửa sổ này được thiết kế rất là cao, nên khi vừa kéo rèm ra thì căn phòng sáng bừng hẳn lên như đang đứng ở ngoài trời vậy. “Thật dễ chịu khi ở trong một căn phòng đầy đủ tiện nghi, rộng rãi và ngắm ra cái cửa sổ cao cao này. Tên này không biết hưởng thụ gì hết, chỉ biết ngủ nướng và không bao giờ mở cửa sổ ra. Căn phòng trông có sức sống hẳn lên với ánh sáng tự nhiên. Đúng là…”
-Cô đang lẩm bẩm gì đó!

Du Du giật mình quay lại, nó đang mơ mộng về cái cửa sổ cao cao. Nhưng khi quay lại thì nó lại càng giật mình hơn, khi mà Thiên Tư đang mặc mỗi một chiếc quần ngắn cũn cỡn và… lại còn bó sát nữa chứ.

-Trời ơi, cậu ăn mặc gì kì vậy? Mặc quần áo đàng hoàng rồi mới ra chứ, cậu đúng là đồ thô lỗ mà!
Du Du lấy tay che mặt lại không dám quay lại. CÒn Thiên Tư thì vẫn thản nhiên bước tới. Cậu ta mở tủ và lấy cho mình chiếc khăn lông quấn vào người. 

-Vì bây giờ là mùa hè, thời tiết nóng, cô không thấy sao? 
-Nhưng cũng không nên mặc như vậy khi đang có con gái trong phòng chứ!
-Nhưng đây là kiểu mặc vào mùa hè của anh em chúng tôi mà!
-Tôi không tin. Cậu dám mặc thế này ra ngoài à?
-Chứ còn sao nữa, nếu cô không tin thì có thể qua nhìn anh Thiên Tứ xem sao?
Du Du nghe đến đây thì bĩu môi. Làm gì có chuyện đó xảy ra, đặc biệt là người vô cùng đàng hoàng như thiếu gia Thiên Tứ. Chắc chắn rằng đây cũng chỉ là một trò đùa của THiên Tư mà thôi. Nghĩ vậy, nó quyết định bỏ tay ra khỏi mặt và mở mắt ra như bình thường, bước ra phía cửa.
– Được, tôi sẽ sang phòng Thiên Tứ để xem cậu còn nói những điều vô lý nữa được hay không.
Nó vừa mở cửa ra, thì va phải bóng người đang bước vào. Nó từ từ ngước nhìn lên, thì ôi thôi, nó ngả người ra sau vì choáng váng. Thiên Tứ nhanh tay vòng tay ra sau đỡ lấy nó.
– Có gì vậy cô bé?
– Ha ha, cô ta không tin là anh sẽ mặc như vậy vào sáng nay.

Du Du kịp định thần đứng dậy, và bẽn lẽn ngoảnh mặt đi chỗ khác. Lần đầu tiên nó chứng kiến THiên Tứ mặc đồ kì cục như vậy. Chỉ mỗi chiếc quân bó sát người và không hề mặc áo. Cái kiểu ăn mặc vào mùa hè của mấy cậu ấm INNO này thật là kì lạ. Dù thời tiết có nóng mức nào đi chăng nữa thì cũng không nên ăn mặc kì cục như vậy đi trong nhà chứ! Nó xấu hổ và ngại ngùng vô cùng, cúi gằm mặt xuống đất.
– À, đúng rồi, tôi sẽ phải kêu mẹ thay đổi đồng phục cho nữ nhân viên trong nhà vào mùa hè, chứ mặc thế này thì nóng lắm!

THiên Tư tự dưng đứng nhìn chằm chằm từ đầu đến chân bộ đồng phục người làm mà Du Du đang mặc. Vẻ mặt của cậu ta đắc chí vô cùng, làm Du Du cảm thấy sờ sợ. Nó lấy tay ôm mình lại và né ra xa hơn một chút.
-Nè, cậu đang nhìn gì vậy?
-Có lẽ bộ đồng phục mùa hè nên ngắn một chút, mỏng một chút, và bó sát một chút, anh nhỉ?
-Nè, nè, cậu dám…

-Thôi đừng chọc cô ấy nữa, chúng ta đi thôi! Cô bé đừng nghe những gì Thiên Tư nói, chúng tôi chỉ đi bơi thôi!
-Đi bơi?
-Cứ vào mỗi dịp hè, mỗi buổi sáng là chúng tôi lại tập thể lực bằng bơi lội.
Du Du cắn hai môi lại với nhau, nó vừa bị tên THiên Tư chơi một vố quá đau, lại vừa xấu hổ vì quá nhà quê trước mặt Thiên Tứ nữa chứ. Hai anh em bước ra khỏi phòng, Thiên Tứ nhếch mép cười một nụ cười đầy gian mãnh:
-Là đồ bơi đó hiểu chưa, Đồ Nhà quê!

Du Du bước xuống khu nhà dưới sau khi lau dọn sạch sẽ 2 phòng. Nó đứng nhìn ra hồ bơi thì thấy 2 thiếu gia đang bơi đua với nhau. Lúc này, Du Du mới dám quan sát. Công nhận 2 anh em họ thật đẹp trai, ngay cả khi đang chơi thể thao. Nhìn cả 2 người đều cường tráng và rất là phong độ. Hèn chi mà các cô gái đều chết mê chết mệt. Xung quanh là một số người chăm sóc hồ bơi cũng đang canh chừng. Một vài chị phục vụ đang đứng cầm khăn sẵn để chờ, và một số đang chuẩn bị đồ ăn sáng cho họ. Cuộc sống quý tộc thật là rườm rà, nhưng cũng thật là lạ…Nhưng nó cũng đã dần quen với nếp sống ấy…

***

-Sao cơ, ngày mai toàn bộ gia đình INNO sẽ bay sang nước ngoài hả chị?
-Kì nghỉ thường niên của gia đình INNO, cả nhà sẽ phải sang đó để thăm lão phu nhân 2 tuần.
-Vậy có nghĩa là mình sẽ tự do trong vòng 2 tuần hả chị?
-Có lẽ sẽ thoải mái hơn thôi, chứ không phải là tự do đâu. He he.

Du Du nghĩ tới cảnh sẽ không có tên Thiên Tư, sẽ không còn ai cản trở nó làm công việc của mình, lại còn không có ai than phiền này nọ để đày dọa nó. Nó khoái chí, cười tủm tỉm một mình. Nhưng rồi chợt nghĩ đến cảnh sẽ không thấy Thiên Tứ trong phòng, điều mà nó mong đợi mỗi ngày khi dọn dẹp, thì lại cảm thấy buồn vô cùng. THật là mâu thuẫn khi nghĩ đến 2 anh em họ. Du Du thở dài một cái, thôi chuyện đến đâu thì hay đến đó.

Hai thiếu gia và bà chủ chuẩn bị ra xe để đến sân bay. Mọi người làm trong nhà đều ra xếp hàng tiễn gia đình INNO. Mọi việc được giao lại cho quản gia Pix. Khi bóng chiếc xe khuất dần sau cánh cổng cao cao, mọi người làm bắt đầu hớn hở túa ra đi làm công việc của mình, vì có lẽ không có chủ nhân căn nhà, mọi việc sẽ dễ thở hơn một chút, còn riêng với Du Du, không hiểu sao nó lại cảm thấy thiếu vắng điều gì đó. Trên chiếc xe đen láng bóng đang lao ra khỏi chiếc cổng cao cao, cả 2 chàng trai đều ngoái đầu lại, dường như họ cũng cảm thấy luyến tiếc điều gì đó….

Tại một đất nước khác.
– Sao trông em có vẻ nóng lòng điều gì đó, mới qua đây được 3 ngày mà?
– À, chỉ là…
Thiên Tư đứng ngồi không yên, cứ đi qua đi lại. Thái độ kì lạ của cậu ta đã bị anh mình phát hiện. Thật ra Thiên Tư có biểu hiện như vậy là do đang nóng lòng trở về Chu Rung. KHông hiểu sao lúc này cậu ta lại mong gặp mặt Đồ nhà quê đến như vậy. Cãi nhau cũng được, bị cô ta chọc tức cũng được, hay thậm chí bị cô ta đánh…Cũng không khá hơn gì cậu em, Thiên Tứ cũng bồn chồn điều gì đó từ lúc qua đây đến giờ. Cả 2 im lặng, mải suy nghĩ những việc riêng. Cuối cùng, khuôn mặt Thiên Tư bỗng chuyển sang rạng rỡ lạ kì:
– Ngày mai em sẽ đặt vé bay về Chu Rung, em chợt nhớ ra có chuyện cần phải làm. Bây giờ em sẽ xin phép bà và mẹ.
Nói rồi Thiên Tư chạy vội đi kiếm bà bà.
– Bà nội à, tuần sau trường con có tổ chức buổi cắm trại mùa hè!
– Thì sao nào?
– Đương nhiên là con muốn tham gia!
– Tại sao những năm trước đây, ta không hề thấy cháu tham gia vào buổi cắm trại nào của lớp đâu?
– À, cũng tại cháu chưa bao giờ tham gia trại hè, nên lần này cháu muốn tham gia, đi mà bà nội.

Thiên Tư bắt đầu mè nheo theo chiêu cũ, vì biết rằng bà bà rất cưng mình. Nhưng dường như bà bà không tin cho lắm, hướng mắt về phía Thiên Tứ. Thiên Tứ đứng bỗng giật mình khi nhìn thấy ánh mắt của bà bà đang nhìn trừng trừng vào mình, chờ đợi một lời nói thật lòng.
– Phải đó, bà nội. Chúng cháu muốn tham gia trại hè.
– Cả cháu cũng muốn đi nữa à, thật kì lạ đó.
– Dạ…Tại vì…
– Thôi được rồi, nếu THiên Tứ đã nói vậy, ta cũng không có ý kiến gì. Nhưng mà trại hè đến tuần sau mới diễn ra, tại sao lại muốn ngày mai trở về ngay?
– Phải có thời gian nghỉ ngơi sau chặng đường dài và phải chuẩn bị nữa chứ nội?
– Thật không hiểu trong đầu hai cháu đang nghĩ gì nữa, nhưng ta biết chắc là không phải vì cái trại hè vớ vẩn đó.

Nói rồi lão phu nhân nghiêm mặt đứng dậy bỏ đi. Đương nhiên khi lão phu nhân đã chuyển đổi sắc mặt thì cả 2 anh em không hề dám hó hé thêm câu gì nữa. Có lẽ lão phu nhân cũng dễ dàng nhận ra cái lý do “chính đáng” chuẩn bị tham gia buổi cắm trại mùa hè của Nhất Kim của 2 anh em chỉ là để che mắt. Cả Thiên Tư và Thiên Tứ thở dài một cái ngay khi bà bà vừa đi khỏi. Xem như kế hoạch đã thành công.

* Tại Chu Rung:

-CHị Uyển Thanh, em có thể dùng bồn tắm trên phòng của 2 thiếu gia được không?
-Đó là điều cấm kị đó!
-Nhưng mà không có ai ở nhà mà, với lại họ còn lâu mới về. Em thì lại rất muốn thử cảm giác được tắm trong bồn tắm cấp cao một lần.
-Thôi được, nhưng xong xuôi em phải lau dọn và sắp xếp y như cũ đó!
-Dạ được, em cám ơn chị!

Du Du hớn hở, chạy lên tầng trên. Những lần lau dọn, nó luôn ao ước một lần được dùng bồn tắm cao cấp của INNO, và bây giờ là cơ hội. Giờ này là giờ dọn dẹp phòng, như vậy sẽ chẳng ai nghi ngờ gì nếu nó vào phòng tắm của cậu chủ. Nên dùng bồn tắm của Thiên Tư hay THiên Tứ nhỉ? Không phải phòng nào cũng như phòng nào, phòng tắm ở đây cũng được cấu trúc tùy theo sở thích và phong cách của từng thiếu gia. Phòng tắm THiên Tư nổi bật lên không khí “hắc ám”, vì trong phòng được trang trí toàn bằng những viên gạch đen long lanh, của Thiên Tứ thì hoàn toàn ngược lại, một cảm giác dễ chịu, nhẹ nhàng. Và đương nhiên nó quyết định chọn phòng tắm của THiên Tứ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, nó háo hức bước vào. Phòng tắm rộng với các trang thiết bị hiện đại, và đầy đủ đồ dùng cao cấp, tạo nên một không gian vô cùng sang trọng. Chiếc phòng tắm này nghe chị Uyển Thanh nói rằng được thiết kế tương đương với khách sạn 5 sao. Chỉ cần bước vào thôi, người ta cũng cảm nhận được cảm giác rất dễ chịu, một nơi thư giãn rất tuyệt vời. Từ vòi nước, máy nước nóng, chất liệu bồn, bậc thang, thảm, gạch trang trí tường,…tất cả đều hoàn hảo đến choáng ngợp. 

Du Du xả nước nóng đầy vào bồn, cho một chút hương hoa, dùng tay đẩy nhẹ dòng nước để tạo bọt. Nó sung sướng, mắt tít lại, vì sắp được bước vào một nơi tiên cảnh, có hơi nước bốc lên, có hương hoa thoang thoảng, lại còn có tranh phong cảnh xung quanh những bức tường, tạo cho ta có cảm giác đang được giữa thiên nhiên vậy. Du Du trầm mình vào, bắt đầu ngoi lên rồi ngụp xuống, xoa đầy mình bọt bong bóng, cảm giác dễ chịu vô cùng. Đây là 1 cách để xả stress rất hiệu quả, bằng chứng là lúc này, Du Du có thể quên hết mọi thứ, mà chỉ thích thú nghịch nước, rồi lại nhắm mắt, tựa đầu lên thành bồn, thả mình chìm dần vào giấc ngủ…

Cánh cổng cao cao của INNO rộng mở, người tài xế vội vàng ra sau mở cửa. Hai nhân vật bước xuống, đồng loạt người làm xếp hàng dài cúi chào:
-Chào mừng 2 thiếu gia về nhà!
Và trong số những nhân viên ở INNO, THiên Tư và Thiên Tứ đều nhận thấy rõ sự vắng mặt của một cô bé người làm, Ling Du Du.

Người làm bắt đầu ai vào việc nấy. Nhưng không ai tránh khỏi bất ngờ vì sự trở về đột ngột của 2 cậu chủ. Vì đáng lẽ họ phải ở lại cùng lão phu nhân thêm một tuần nữa mới đúng. THiên Tư và Thiên Tứ chưa vội lên phòng, vì dường như họ đang tìm kiếm kẻ vắng mặt trong buổi chào đón ngày hôm nay…

-Không biết 2 thiếu gia có việc gì mà trở về sớm vậy nhỉ?
-Không biết nữa, hay là bên đó đã xảy ra chuyện gì?
Uyển Thanh và một số người làm đang trò chuyện đầy tò mò, thì bất chợt Uyển Thanh há hốc mồm, cô ta chợt nhớ ra điều gì đó. Uyển Thanh vội vàng chạy vào sảnh chính, nhưng đã quá trế, 2 thiếu gia đã lên lầu và về phòng của mình. Khuôn mặt Uyển THanh lúc này không thể miêu tả là lo sợ đến mức nào, tim cô ta đang đập lên từng hồi, ánh mắt mải hướng về phía cầu thang lên tầng trên, để chờ đợi điều gì đó.
-Đứng đây làm gì, mau về vị trí làm việc đi.

Bà Khaly xuất hiện trước mặt, làm cô ta giật mình. Uyển Thanh luống cuống rời khỏi phía chân cầu thang, vẻ mặt vẫn đầy lo lắng. Nhưng lúc này, cô ta không thể nói gì. Chỉ dám lầm bầm:
-Không biết con bé tắm xong chưa, cầu mong là kịp lúc!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+