Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao – Chương 38 (Hoàn) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHUƠNG 38: SỰ LỰA CHỌN CỦA TRÁI TIM

Du Du một mình dạo bước trên con đường làng, những cánh đồng xanh bất tận, những gốc cây rất to, mọc lâu năm trên con đường quê, làm nó cảm thấy thật hạnh phúc. Cuối cùng cũng có thể trở về Đum Cha yên bình, điều mà nó hằng mơ ước. Nhưng sắp tới đây, nhà máy của INNO sẽ mọc lên tại mảnh đất này. Cuộc sống sẽ không như vậy được nữa. Nhưng bù lại, mức sống của mọi người sẽ được cải thiện và tiếp cận được văn minh hiện đại, không biết là nó nên buồn hay nên vui nữa. Du Du hít một hơi thật sâu, cũng đã 2 năm sống ở Chu Rung, buồn, tức giận, tủi nhục, có lúc đầy vô vọng,…nhưng cũng đã có những niềm vui, nụ cười, những tình cảm chân thành, sóng gió đã giúp nó trưởng thành hơn. Không hiểu sao trong tim có gì đó rất quyên luyến cái Thành Phố lộng lẫy đó, những người bạn trường Nhất Kim TOYO, những con người có thế lực ở khu biệt thự Itê, những người làm trong INNO Gia và với cái cổng cao cao đầy uy nghiêm…cũng cho nó rất nhiều kỉ niệm. Du Du ngồi trên bờ đê làng, hưởng thụ những đợt gió trong lành, và điều nó đang nghĩ lúc này, chính là 2 cậu chủ INNO…

Bất chợt, có một bàn tay rất to bịt mắt nó lại. Bàn tay mềm và ấm, của một người con trai, nó đoán là vậy, nhưng không dám chắc chắn lắm.
-Anh Gia Khánh?
-Hay thật đó, vẫn nhận ra anh à?
-Em chỉ đoán thôi, vì cũng có cảm giác quen quen.
Gia Khánh bước đến, ngồi xuống cùng với nó. Cậu ta vẫn phong độ và đẹp trai như ngày nào.
-HÔm nay anh cũng về quê à?
-Anh về Đum Cha để làm việc.
-Anh đã học xong Đại học rồi ư?
-Đúng vậy, anh về đây để thực hiện ước mơ mà 2 anh em mình đã hứa với nhau, xây dựng ngôi làng nhỏ bé này.
-Anh thật là giỏi!
-Còn em, em đang nghỉ lễ à?
-Dạ không, em xin chuyển về ĐUm Cha học.
-Tại sao? Điều kiện ở Chu Rung rất tốt để em phát huy, và nhất là em lại được học ở Nhất Kim Toyo.
-Em cũng đã rất lưu luyến, nhưng mà có rất nhiều điều mà em không dễ dàng để có thể ở lại.
-Anh biết, em có những rắc rối của riêng mình, nhưng phải suy nghĩ thật kĩ, vì việc đó có ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của em. Chỉ có một điều chắc chắn là ở ĐUm Cha, anh luôn chờ em về chung tay.

Du Du nhìn Gia Khánh cười rất tươi, nói chuyện với anh ấy, DU DU cảm thấy rất thoải mái, những người bạn cùng chung chí hướng. Không ngờ cũng đã có một người giữ lời hứa ở lại ĐUm Cha, chứ không ra đi như những lớp trẻ trước ở trong làng. Trong lòng nó bỗng nuôi lên một hy vọng, sẽ cùng với Gia Khánh tạo dựng một vùng đất tiềm năng và có đầy đủ việc làm cho mọi người.

-À, phải rồi, nếu bây giờ em có thích anh rồi thì em vẫn còn cơ hội đó!
Câu nói nửa đùa nửa thật của Gia Khánh làm DU Du giật bắn mình. Nó ngước cặp mắt to tròn nhìn thẳng vào mắt Gia Khánh, khuôn mặt cau lại nghiêm túc. Gia Khánh thấy sự dứt khoát rõ ràng từ Du Du, làm cậu ta bật cười, tay xoa đầu Du Du:
-Cái con bé này, nói vậy thôi mà nó đã phản ứng quyết liệt rồi!
-Tại sao anh lại cứ hay đùa như vậy?
-Anh đâu có đùa, nhưng em cũng đừng quan trọng việc đó như vậy, vì anh hi vọng em sẽ thay đổi ý định, nên hỏi thử xem sao. Không ngờ là em vẫn không hề thích anh.
-Không phải là không thích, nhưng mà chỉ thích như ngưỡng mộ một bậc đàn anh đi trước vậy đó.
-Cái con bé này, có biết ở trường Đại học anh cùng là hotboy không, vậy mà anh lại bị một cô bé như em từ chối, thật là mất mặt.

Du Du nhìn Gia Khánh và mỉm cười, anh trò chuyển rất vô tư và thẳng thắn, giống hệt như những cảnh vật ở xung quanh đây, luôn thật là chính nó, chứ không ẩn mình và phức tạp như … như … những ai kia…
Ánh mắt Du Du dừng lại khi người nó đang suy nghĩ thình lình xuất hiện ngay trước mắt. Không phải là mơ chứ, nó dụi dụi mắt, như không tin đó là sự thật. Phía xa xa, bóng dáng quen thuộc của chàng trai mà mỗi ngày nó đều phải suy nghĩ và rối bời. Nhưng tại sao cậu ta lại có mặt ở đây, và vẻ mặt dường như đang rất tức giận. NỤ cười rạng rỡ của Du Du bỗng dưng biến đổi hẳn, chuyển thành sự bất ngờ không nói lên lời, làm cho Gia Khánh cũng phải quay về phía hướng nhìn của Du Du. Gia Khánh cũng ngạc nhiên không kém, cậu ta cười to hơn khi nhìn thấy chàng trai đó.
-Lại là cậu ta nữa hả, cậu ta đến tận đây để tìm em cơ à?
-Em không biết có chuyện gì không nữa, không chừng là đến đòi nợ cái gì đó không chừng.

Chàng trai bắt đầu bước đi những bước đi rất dứt khoát, khuôn mặt thanh tú và rất nổi bật, là hotboy của trường Nhất Kim cơ mà! Chiếc bông tai lấp lánh một bên làm cho khuôn mặt càng thêm vẻ hiện đại của dân Thành Thị. Nhưng không hiểu tại sao cậu ta càng tiến lại gần, đôi mắt cứ nhìn thẳng vào nó, đầy lạnh lùng và nảy lửa, làm cho tim Du Du đập nhanh và sợ sệt đến không thở nổi. Du Du và Gia Khánh cùng đứng dậy và quay người về phía cậu ta. Cả 3 cùng nhìn nhau im lặng và không nói lời nào ngòai những cái nhìn rất khó tả…

-Chào cậu, lại gặp cậu lần nữa!
Gia Khánh đưa tay ra tỏ vẻ thành ý, nhưng dường như không được đón nhận từ phía chàng trai kia. Du Du từ sợ sệt, bắt đầu cũng cảm thấy rất tức giận vì chàng trai cứng đầu này. Nhưng Gia Khánh rất hiểu ý, cậu ta mỉm cười, và rút tay về.
-Có lẽ cậu ta muốn nói chuyện riêng với em, anh không cản trở nữa. Anh đi đây. Nhưng mà nhớ liên lạc với anh nha.
Gia Khánh bước đi, Du Du vội vàng gật đầu đồng ý, và mỉm cười mà trong lòng cảm thấy có lỗi vô cùng vì sự hiện diện của tên ác ma mất lịch sự kia. Du Du quay phắt lại, và tỏ vẻ đầy bực tức:

-Cậu tới đây làm gì, định làm mất mặt tôi nữa hả?
-Tại sao không nhầm lẫn tôi là Thiên Tứ?
-Vì Thiên Tứ không bao giờ cộc lốc như vậy, và thái độ cũng không bất lịch sự như vậy.
-Như vậy là ý gì?
Bất chợt Thiên Tư nắm chặt lấy vai Du Du và hỏi đầy tức giận.
-Cậu làm gì vậy? Buông tôi ra.

Vừa lúc đó, phía có một toán người nông dân trong làng đi ngang qua. HỌ đều ngoái nhìn anh chàng ăn mặc rất sang trọng và nổi bật này. Ai cũng phải tắc lưỡi: “ Chà đẹp trai quá, chắc là ca sĩ hay diễn viên”. Thiên Tư hơi giật mình và vội vàng buông Du Du ra. Những người nông dân hỏi từ xa:
-Là diễn viên hả Du Du?
-Dạ, đúng rồi, anh ta toàn đóng vai ác không à các bác.
Vừa nói, Du Du vừa phủi phủi cái vai đau khi bị Thiên Tư nắm chặt lúc nãy, vừa la lớn lên trả lời mọi người. Thiên Tư bất ngờ trố mắt nhìn Du Du, cậu ta cau mày lại, lườm DU Du vì câu trả lời quá đáng như vậy.
-Trông cậu ta đẹp trai thật đấy, bữa nào giới thiệu cho con Ngọc Thiên nhà bác được không?
-À, cả con Nhân Mĩ nhà bác nữa, nó rất thích người thành thị.
-Không con Thái Lai nhà tôi chứ!
Nghe mọi người tranh giành nhau một cách rất nhiệt tình, Thiên Tư há hốc mồm, không hiểu sao một người luôn ngẩng cao đầu khi đi ngang qua người khác, nhưng khi gặp những người nông dân này, cậu ta lại xấu hổ và thấy ngượng ngùng đến như vậy. Nghe những lời gợi ý đó, làm cậu ta thấy bắt đầu run sợ, người nông thôn, có lẽ họ không biết nói đùa đâu, vội vàng cúi gằm mặt xuống. Du Du thấy vẻ mặt “có một không hai” này, cảm thấy rất tức cười, nó bĩu môi một cái, và nói to lên cho mọi người.
-Cậu ấy nói là chút nữa sẽ ghé qua nhà các bác sau.
-Vậy à, nhớ đấy nhé, chàng trai thành thị.

Mọi người đi khuất rồi, Thiên Tư mới dám ngẩng mặt lên và cau có.
-Tại sao cô lai nói như vậy, thật là xấu hổ chết đi được.
-Thì vừa rồi cậu cũng làm tôi mất mặt với anh Gia Khánh đó thôi.

NÓi rồi, Du Du quay lưng lại bỏ đi, Thiên Tư níu tay lại, nhưng không dám mạnh bạo như vừa nãy.
-Cô đi đâu vậy, nói chuyện đã.
-Nếu cậu muốn đứng ở đây, chút nữa tan học thì nữ sinh của ngôi trường đằng kia nhìn thấy cậu sẽ nổi loạn lên mất.
Thiên Tư vội vàng buông tay Du Du và đi theo nó,…cậu ta khá sợ những người dân quê, vì họ dám nói cũng dám làm, mà lần này lại toàn là nữ sinh….nghĩ đến vậy thôi, Thiên Tư đã thấy nổi da gà. Dạo bước trên con đường làng yên bình. Hai đứa dừng lại ở một gốc cây rất to, đứng nhìn ra khúc sông trong vắt, bên cạnh là cánh đồng cỏ rất lớn.
-Ở đây đẹp và rộng thật!
-Đều là đất của nhà cậu đó!
-Thật sao?
-Nếu như vậy, xây nhà máy lên thì thật là uổng.
-Vào chuyện chính đi, cậu đến đây làm gì?

Thiên Tư mới chợt nhớ lý do mình có mặt tại đây, và chợt nhớ đến nụ cười của Du Du với cái tên vừa nãy, vẻ mặt cậu ta nghiêm nghị trở lại.
-Cô có vẻ rất hay tươi cười khi nói chuyện với con trai nhỉ, tên Da Cá gì đó, khuôn mặt cũng tạm được, tướng tá cũng khá, vậy mà không hiểu sao lại lặn lội đến tận đây để gặp người nhà quê như cô.
Du Du không thể nhịn được nữa, câu nói vừa rồi làm cho nó đỉnh điểm của sự tức giận, nó quay phắt người lại, nhìn thẳng vào mặt Thiên Tư:
-Thứ nhất, anh ta tên là Gia Khánh, thứ 2 anh ta là người cùng quê với tôi nên về đây làm việc chứ không phải tìm tôi, và thứ 3 anh ta rất đẹp trai, chứ không phải là tạm được.
Nói rồi, Du Du quay lưng dứt khoát bỏ đi, nhưng Thiên TƯ đã nhanh chóng nắm lấy tay Du Du kéo trở lại. Du Du vùng vằng để thoát ra, nhưng dường như bất lực, cứ càng cố gắng thì Thiên Tư lại giữ càng chặt. Ánh mắt nó nhìn cậu ta đầy tức giận.

-Buông tôi ra. Cậu muốn gì nữa đây? Chẳng phải những điều cậu muốn nói chỉ để làm tổn thương tôi thôi sao?
-Tôi không hề muốn làm tổn thương cô, chỉ vì tôi thấy tức giận… tôi muốn … cô chỉ cười với một mình tôi thôi.
-Thật là vô lý. Tại sao?
-Vì khi cô cười rất…dễ thương.

Vẻ mặt Thiên Tư đang từ nghiêm nghị, bỗng dưng chuyển dần sang đỏ ửng. Lần đầu tiên lấy hết can đảm để khen Du Du, vì đối với cậu ta, đó là một điều rất khó. Du Du lúc này cũng đang cảm thấy rất bối rối, đúng ra trong lúc cậu ta đang không chú ý, nó phải đẩy cậu ta ra, nhưng không biết tại sao nó lại không kháng cự nữa, và trong lòng có gì đó rất vui…và cũng rất lạ tai.
– Tại sao lại không chọn anh Thiên Tứ, cũng không đến chỗ của tôi?
Ánh mắt nó ngoảnh đi chỗ khác, như trốn tránh điều gì đó.
-Trả lời đi chứ?
-Tôi chỉ muốn có thêm thời gian suy nghĩ.
-Vậy thì bây giờ suy nghĩ xong chưa, trả lời tôi đi.
-Nói gì cơ chứ?

Đến lúc này thì Du Du hất tay Thiên Tư ra và quay lưng lại, ngoảnh mặt đi chỗ khác, cố che giấu khuôn mặt đang buồn và bế tắc của mình.
– Dù tôi có chọn ai, thì cũng có được gì đâu cơ chứ, vì 2 người quá khác biệt với thế giới của tôi.

“Có một người phải ra đi”, đó chính là Du Du. Bởi vì người nó thích là ai đi chăng nữa, cũng không thể nào môn đăng hộ đối được. Quá chênh lệch về địa vị, về đủ thứ trên đời…
ThiêN Tư nghe câu nói rất buồn của Du Du, làm cậu ta cảm thấy rất đau lòng. Chỉ vì vậy mà cô ấy lại bỏ đi. Cậu ta không hề phân biệt giữa nó và cậu ta. Đã từ lâu, Thiên Tư xem Du Du như một người con gái mà cậu ta muốn chăm lo và bảo vệ. Thiên Tư vòng qua trước mặt DU Du và giọng nói trở nên rất nhẹ nhàng:
-Giữa tôi và cậu không có khoảng cách gì cả, chỉ là do cậu tự nghĩ ra mà thôi. Cuộc sống không thể ai nói trước được gì, cũng có thể ngày mai tôi trở thành người làm của cậu. Nếu ai chê cậu là thường dân, thì tôi sẽ tìm cách làm cho mình trở thành thường dân. Nếu có ai bàn tán, so sánh giữa tôi với cậu, tôi sẽ tự làm cho mình ngang hàng với cậu. Nếu thật sự có người nào trong nhà lấy lý do cậu không phải là quý tộc mà không chấp nhận, thì tôi sẽ từ bỏ thân phận của mình. Điều quan trọng là tôi có thể từ bỏ tất cả vì cậu.
Du Du ngẩng mặt lên nhìn Thiên Tư, lời nói của cậu ta sao lại quá chân thành và đầy tình cảm, làm cho nó cảm thấy rất cảm động và như có gì đó như được an ủi trong lòng…, nhưng liệu rằng có thể đến được với nhau?

-Nhưng có một điều mà tôi muốn biết ở cậu….
Thiên Tư vừa nói vừa bước đến gần Du Du. Du Du mở tròn đôi mắt sững sờ, bước từng bước lùi lại.
-Cậu có biết tôi buồn thế nào khi cậu không đến chỗ hẹn, và đau lòng thế nào khi nghĩ cậu đã chọn anh ThiêN Tứ?
Thiên Tư cứ bước tiếp, và Du DU cứ nhìn cậu ta mà lùi từng bước, toàn thân thấy hồi hộp, nhịp thở đang dồn dập. Cho đến khi nó bị dồn vào gốc cây, và không có thể lùi được nữa, nó định thoát qua một phía, nhưng Thiên Tư đã dùng một tay chống vào thân cây chặn nó và tay kia thì giữ chặt lấy vai.
-Tim tôi, đập rất nhanh mỗi khi nhìn thấy cậu, loạn nhịp khi đứng gần cậu, thấy đau khi nhìn thấy cậu khóc, muốn vỡ ra khi cậu thấy cậu đi cùng người con trai khác.
Thiên Tư cầm lấy bàn tay Du Du và đưa lên tim của mình. Nó giật mình khi cậu ta làm như vậy. Nó nhìn Thiên Tư đầy hồi hộp, bàn tay của cậu ta to và rất ấm, và quả thật, nhịp đập con tim đang rất nhanh và loạn nhịp…

-Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy như vậy, chẳng lẽ chỉ mình tim tôi đập nhanh khi chúng ta ở gần nhau, còn tim cậu thì sao?
-Không. Dừng lại!…

***
-Cậu chủ Thiên Tư đã về nước, nhưng không về nhà, và nói rằng có chuyện rất quan trọng cần phải đi.
Cả bà chủ và Thiên Tứ đều không mấy bất ngờ khi nghe tin này từ quản gia Pix. Bà chủ tiếp tục vào phòng làm việc của mình. Thiên Tứ lặng lẽ bước ra khu vườn sau và ngồi vào chiếc ghế quen thuộc. Cậu ta nhớ đến cuộc gặp mặt Du Du vào buổi tối ngày hôm đó….

Du Du bước ra vườn sau, vừa lúc đó thì tất cả đèn ở vườn được thắp lên sáng rực, Du Du ngỡ ngàng, chậm rãi đến chiếc bàn được bày trí nhiều đồ ăn. NÓ rất bất ngờ những gì Thiên Tứ đã tạo ra cho nó. Cậu ta cũng cười đầy hạnh phúc khi thấy nó xuất hiện, một nụ cười mà nó đã rất thích. Thiên Tứ rút từ sau lưng ra bó hoa rất to, được tổng hợp từ rất nhiều loại hoa lạ, và đưa cho nó. Du Du cảm động vô cùng, không biết nói lời nào, chỉ là ánh mắt nhìn đầy trìu mến đối với Thiên Tứ.
Cậu ta kéo chiếc ghế ra cho nó và trịnh trọng mời nó ngồi xuống. Du Du vịn vào tay ghế, nó cúi gằm mặt xuống, và nuốt nước mắt vào trong, ngẩng đầu nhìn Thiên Tứ:
-Con tim mình đã từng đập rất nhanh mỗi khi thấy cậu, nó đau khi thấy cậu và Ánh Linh là một cặp. Và mình đã từng khóc rất nhiều khi thấy 2 người hôn nhau. Khi đó mình nghĩ rằng mình đã thực sự yêu cậu rất nhiều. Nhưng… bây giờ khi mình nghĩ đến việc Thiên Tư đang chờ mình và cậu ấy đang đau buồn, thì mình càng cảm thấy đau đớn hơn, con tim như vỡ vụn và không thể thở được. Nghĩ đến việc cậu ấy sẽ tìm được một người con gái khác thì tưởng chừng như mình không còn gì muốn sống nữa. Mình thực sự không hiểu rõ tình cảm của mình lúc này, là một người không rõ ràng, mình không đáng để 2 cậu yêu thương. Mình thật sự xin lỗi. Xin lỗi cậu, Thiên Tứ! HÔm nay mình đến đây để tạm biệt cậu, vì mình sợ rằng nếu đến công viên Cỏ Dại sẽ không đủ can đảm để ra đi, mình sẽ về quê và tiếp tục học ở đó, có lẽ sẽ lâu lắm mới có thể gặp lại nhau. Gởi lời từ chào của mình đến Thiên Tư. Tạm biệt!

Nói rồi Du Du bỏ chạy đi với hàng nước mắt đang trào ra. Thiên Tứ ngồi xuống chiếc ghế, khuôn mặt cậu ta đang rất trầm tư. Dường như có gì đó long lanh trong khóe mắt, cậu ta cố nuốt vào trong. Miệng Thiên Tứ mỉm cười cho sự ngốc nghếch đáng yêu của Du Du.
-Ngốc ạ, Cô bé không nhận ra mình đã yêu Thiên Tư rồi ư!

***
Trở lại câu chuyện ở Đum Cha.

Tiếng hét thất thanh của Du Du làm đứng khung hình ngay thời điểm đó. Tay của Thiên Tư đang gần chạm vào vòng 1, nhưng nó đã kịp thời bắt chéo hai tay lên vai và phòng thủ. ThiêN Tư cũng kịp định thần lại, cậu ta quên mất tình huống này, chỉ là muốn biết nhịp đập con tim Du Du thế nào, mà quên rằng con gái thì không làm vậy được….Vẻ mặt bối rối rõ ràng, vội vàng thả tay xuống. Cậu ta ngây mặt ra, rồi thở dài, cúi đầu xuống lầm bầm chỉ đủ mình nghe thấy: “Cái con bé này thật giỏi làm mất hứng của người ta, có biết khó khăn lắm tôi mới có thể nói ra lời này không, bây giờ phải tiếp tục như thế nào đây?”

Du Du vẫn đang bị giữ chặt ở thân cây, khi thấy Thiên Tư thở dài, và đang cúi gằm mặt xuống lẩm nhẩm gì đó, nó vừa thở hổn hển vì đã qua tình huống “nguy hiểm”, vừa cảm thấy cậu ta rất đáng yêu. Nó cũng ngại ngùng, lời nói nhỏ nhẹ bên tai THiên Tư:
-Tim tôi cũng đập rất nhanh…

Du Du không dám nhìn thẳng vào mặt Thiên Tư, vì nó biết nó sẽ không thể thở nổi vì xấu hổ. Thiên Tư vội vàng ngẩng đầu lên như không tin vào tai mình. Cậu ta mở tròn xoe mắt và chớp liên tục, như để khẳng định mình có tỉnh hay không. Du Du mỉm cười. NÓ cũng cảm thấy rất thỏai mái khi nói ra được những lời này. Thiên Tư nhìn nó trìu mến, và từ từ tiến gần mặt vào nó. Du Du giật mình, thấy hơi thở đang gần mặt mình, lại vội vàng đưa tay lên che miệng.
-Cậu định làm gì vậy? Là ắc-xi-đần à?
Thiên Tư vẫn giữ nguyên vị trí, lại thở dài. Trong đầu cậu ta thầm nghĩ:”Đồ Nhà quê này, lúc nào cũng làm gián đoạn những lúc gay cấn như thế này, tại sao lại luôn làm tôi khó xử như vậy?”. Thiên Tư hơi nghiêng mặt, thì thầm bên tai Du Du:
-Cậu đừng có mơ, làm như tôi có thể dễ dàng “accident” với mọi cô gái vậy!
Nói xong cậu ta đứng thẳng dậy, và phá ra cười khi nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Du Du. Cảm thấy mình bị hố, lời nói của cậu ta lại mang đầy tính châm chọc. Nó thả tay xuống và bĩu môi. Giọng nói đầy phụng phịu.
– Đồ đáng gh…
Nhưng nó chưa kịp dứt lời, và chính trong khoảnh khắc không “đề phòng” đó, lời nói của nó đã bị ngăn lại… bởi môi của Thiên Tư bây giờ đang chạm vào môi nó…

Du Du ánh mắt mở to đầy ngạc nhiên. Thiên Tư đang hôn nó sao? Nó cố gắng mím môi lại, và đẩy cậu ta ra, nhưng càng đẩy thì cậu ta lại càng giữ chặt và chạm vào môi nó mạnh hơn. Cảm giác như có gì đó đang chạy qua tim, và làm người ta không thể bình tĩnh được, toàn thân nó cứng đờ, mọi thứ trong người như muốn tan chảy. Nhưng nó nhất định không thả lỏng môi mình, mà cứ mím chặt như vậy, tay vẫn ra sức đẩy Thiên Tư…
Á…á…
Du Du đạp mạnh vào chân Thiên Tư một cái, làm cho cậu ta bắn ra xa.
-Trời ạ, lần đầu tiên tôi thấy một cô gái lại phản ứng như vậy đó.
-Tôi…
-Thường trên phim ảnh, thì người con gái phải đứng im, và nhắm mắt lại chứ, còn cô thì…

Vẻ mặt tức giận khi bị đẩy ra của Thiên Tư y hệt như con nít, Du Du bĩu môi một cái, vẻ mặt đầy bối rối.
-Chẳng phải cô cũng đã thừa nhận tình cảm với tôi sao?
-Nhưng mà tôi chưa chuẩn bị, mà cậu đã…

Vẻ mặt thất vọng và cụt hứng của Thiên Tư thấy rõ, nhưng mà cậu ta cũng xấu hổ lắm, vì đây cũng là lần đầu kiss một cô gái mà.

Khoảng thời gian về Đum Cha là lúc Du Du nhìn lại tình cảm của mình, nó đã lưỡng lự giữa tình cảm đối với Thiên Tư và Thiên Tứ, nhưng rồi khi xa họ, người nó luôn nghĩ tới, và thầm mỉm cười khi nhớ đến những chuyện đã xảy ra lại chính là Thiên Tư. Đã có những lúc nó thấy đau nhói khi nghĩ rằng cậu ta sẽ giận và quên nó vì đã không đến chỗ hẹn. Rồi một ngày nó bật khóc khi biết con tim mình đã yêu Thiên Tư rất nhiều, không thể không thôi nhớ đến, nhưng đã quá trễ để có thể nói với cậu ta những lời nói của con tim. Nhưng hôm nay, ở bờ đê, nó đã hạnh phúc đến nhường nào khi Thiên Tư đến gặp nó. Du Du đã muốn chạy òa đến ôm cậu ta. Lần này nó không hề nhầm lẫn với Thiên Tứ được, vì chỉ có cậu ta mới có ánh mắt ghen tuông đáng yêu khi nó nói chuyện với anh Gia Khánh như vậy thôi.
* Tại CHu Rung:
Thiên Tứ ngồi một mình ở vườn sau, ngắm nhìn những cảnh vật quen thuộc, và nhớ lại những lần gặp Du Du tại nơi đây. Không phải vô tình bắt gặp Du Du, mà do ngay từ đầu cậu ta đã cố tình tìm đến để trò chuyện, và biến khu vườn sau thành một nơi chung cho cả 2 đứa. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, Du Du đã cho một cảm giác rất gần gũi và quý mến, THiên Tứ thích được trò chuyện, vì khi bên cạnh nó, cậu ta luôn cảm thấy rất thoải mái, có thể quên đi hết mọi chuyện. Cũng chính vì vậy, mà tình yêu đã sớm nảy nở trong lòng Thiên Tứ. Cậu ta đã không tin vào tình cảm đó của mình, chẳng lẽ lại thích Du Du thật sao? Và chính trong buổi tối hôm sinh nhật, Thiên Tứ muốn khẳng định cảm giác của mình. Nụ hôn bí mật với Du Du chính là bước ngoặc để THiên Tứ hiểu rõ con tim và tình cảm. Suốt đêm hôm đó, Thiên Tứ chỉ nghĩ về cảm giác lúc hôn Du Du, như một luồng điện chạy qua toàn thân, con tim cứ đập nhanh và mạnh liên hồi. Không những thế còn rất muốn ôm chặt Du Du vào lòng, nhìn thấy Du Du khiêu vũ cùng Đốc Long, …rồi lần gặp Du Du ở công viên Cỏ Dại cùng Đại Bảo, bên cạnh Du Du có quá nhiều những người con trai khác, có gì đó rất khó chịu trong lòng và cậu ta cũng nhận ra rằng, mình đã thật sự thích, thích Du Du thật nhiều….

Thiên Tứ mỉm cười. Càng nhớ lại những ngày tháng đó, trong lòng THiên Tứ lại cảm thấy đau nhói trong tim, vì cậu ta biết rằng, người Du Du cần mới chính là Thiên Tư. Đây là lần đầu tiên tâm trạng mâu thuẫn như vậy, vừa vui cho em trai, vừa buồn cho chính mình. Có lẽ sau hôm nay, Thiên Tứ sẽ mở một hướng đi mới, sẽ để Du Du ở một vị trí đẹp nhất trong tim, và sau đó sẽ mở lòng mình để cảm nhận những rung động khác. Thiên Tứ nhớ lại những gì anh Thiên Tử đã từng ám chỉ.
– Dù cho cô ấy có chọn ai, cũng đừng buồn nhé! Em trai của anh đào hoa lắm, sợ gì! (chap35).

“Có phải anh đã đoán trước được Du Du chọn ai rồi phải không THiên Tử?”

* Tại Đum Cha:

Thiên Tư và Du Du bước đi trên con đường một cách chậm rãi, hai đứa không biết nói gì với nhau, cứ im lặng bước đi bên nhau nhưng khoảng cách rất xa, thỉnh thoảng vô tình 2 ánh mắt chạm nhau, rồi bối rối quay đi chỗ khác. Thiên Tư khàn giọng giả bộ ho vài tiếng để báo hiệu, tay cậu ta nắm lấy tay Du Du. Du Du bất chợt dừng lại và quay lên nhìn thẳng vào mặt Thiên Tư. Lúc này, nhìn thấy ánh mắt đang mở to tròn đáng yêu của Du Du, Thiên Tư vừa bất ngờ, vừa sững sờ, khuôn mặt cậu ta chuyển sang đỏ ửng thấy rõ, Thiên Tư vội vàng quay mặt đi, tay kia che lấy khuôn mặt của mình. Du Du chợt phì cười.

-Lúc nãy sao cậu mạnh dạn vậy, bây giờ nắm tay thôi mà cũng mắc cỡ đến nỗi không tưởng tượng được.
Nói rồi Du Du vùng tay ra và bước tiếp. Thiên Tư lúc này mới thấy thật mất mặt, chạy vội lên và kéo mạnh lấy tay Du Du :
-Ai bảo là mắc cỡ cơ chứ? Mà nè, về sau không được nắm tay, không được cười với bất kì người con trai nào, tên Da Cá, Đốc Long, Đại Bảo và cả anh Thiên Tứ nữa…
-Vô lý, tại sao lại phải như vậy?
-Chẳng phải cậu đã đồng ý làm người yêu của tôi rồi sao?
-Tôi chẳng nói vậy bao giờ.
-Cái gì, cậu…..được, nếu không chịu thì tôi sẽ đi theo cậu đến bao giờ cậu đồng ý thì thôi.

Du Du phì cười vì thái độ vừa giận, vừa bực tức của Thiên Tư.
-Cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?
-ừ..ừm…có lẽ là từ khi cậu đưa tôi cái khung hình.
-Vậy tại sao suốt thời gian sau đó cứ lúc nào cũng gây khó dễ rồi còn chọc tức tôi nữa.
-KHông làm như vậy thì làm sao gặp được cậu thường xuyên.
-Mà nghĩ lại, nếu hôm đó tôi thua trong trận kéo co, và phải trở về Chu Rung thì biết đâu không có những chuyện này xảy ra.
-Cậu nghĩ đơn giản quá, làm sao mà cậu thua được khi mà lúc đó, tôi đã nới lỏng tay ra. Nhưng có điều làm tôi không ngờ là cả anh Thiên Tứ và Đại Bảo cũng nới lỏng tay ngay chính lúc đó luôn, làm lớp tôi cùng một lúc mất một lực lớn, thua một cách nhanh chóng bất ngờ. Thật không hiểu tại sao một cô gái Nhà quê như cậu lại làm cả 4 hotboy chúng tôi lại liêu xiêu như vậy.

Du Du bật cười khi biết được sự thật về trận kéo co hôm đó. Hóa ra, lớp nó thắng được là do cả 3 hotboy đã vô tình nới lỏng tay cùng một lúc của 3 chàng trai chủ lực, chứ không phải là do công sức của cả lớp mà nó từng nghĩ. Nhắc đến Thiên Tứ, nó cảm thấy có lỗi với cậu ta vô cùng. Muốn hỏi thăm vài câu.
-Thiên Tứ….
-Biết ngay mà, lại nhớ, lại xao động đúng không?
-Ai xao động, chỉ là thấy có lỗi với cậu ấy. Cậu ấy dạo này thế nào?
-Một hotboy bị một cô bé Nhà Quê bỏ rơi, đương nhiên là đang chìm ngập trong đau khổ, chắc bây giờ rượu chè bê tha rồi, tôi từng trải qua cảm giác đó nên biết rõ lắm…

Thiên Tư vừa nói, vừa cười kiểu đắc chí, cố tình thăm dò biểu hiện của Du Du, nhưng Du Du hiểu rõ, Thiên TƯ chỉ nói quá như vậy để thử thách nó mà thôi.
-Thiên Tứ sẽ không như vậy đâu, vì cậu ấy rất là chuẩn mực và gương mẫu mà, không giống cậu đâu…
-Cậu nói vậy là sao hả, ý nói tôi là bê tha và xấu tính chứ gì?
-Đó là do cậu tự nói ra nhé, tôi đâu có nhận xét gì…

Du Du cười khì khì khi thấy biểu hiện tức giận của Thiên Tư. Cậu ta quay ngoắt đi mà không thèm để ý đến Du Du nữa.
-Tôi thật là có lỗi với Thiên Tứ…Phải làm gì cho cậu ấy bây giờ.

Bất chợt Thiên Tư buông tay Du Du ra, và không bước tiếp nữa. Du Du tròn xoe mắt, nghiêng đầu như muốn hỏi lý do của biểu hiện lạ lùng đó.
-Cậu sao vậy?
-Tại sao đi bên tôi mà cứ nhắc đến anh Thiên Tứ hoài vậy?

Vẻ mặt Thiên Tư giận dỗi thấy rõ, phải mất vài giây Du Du mới hiểu thái độ đó của cậu ta. Nó phì cười và lắc đầu. Cậu ta trông như vậy mà con nít thấy sợ. Nó không thèm giải thích lời nào, mà mặc kệ cậu ta, cứ thế quay lưng bước tiếp. Thiên Tư thấy nũng nịu không thành công, mà còn bị Du Du phớt lờ, vội vàng gọi với theo.
-Nè, ít ra cậu cũng phải năn nỉ tôi chứ!
-Cậu thật trẻ con quá đi!
-Tôi cũng phải biết ghen chứ! Nhưng thật ra cũng phải cám ơn anh Thiên Tứ, anh ấy là người đã kêu tôi đến đây gặp cậu đó!
-Hóa ra cậu đến đây là do Thiên Tứ kêu, chứ không phải do tự quyết định.
-Ai nói vậy, tôi đã tưởng cậu chọn Thiên Tứ khi không đến chỗ hẹn với tôi, nên đã không muốn về nhà nữa, mà lấy vé máy bay sang thẳng sang nước ngoài với bà bà.
-Trời ơi, sao quyết định đi nước ngòai như là ăn một cái bánh vậy.
-Biết sao được, vì nghĩ đến cánh về nhà thấy 2 người hạnh phúc bên nhau thì làm sao chịu nổi. Nhưng khi nhận được tin của anh Thiên Tứ rằng cậu chỉ đến để chia tay, và về quê ngay đêm hôm đó, tôi đã tức khắc định bay về nước, nhưng do công việc kinh doanh nhà tôi bên đó đang rắc rối, tôi không thể bỏ anh THiên Tử và Bà bà được, ở lại cùng mọi người giải quyết, và khi vừa xong là đến thẳng đây.
-Trời ơi, cậu còn không ghé qua nhà nữa. Cậu đúng là…
-Cậu có biết rằng mọi người ở INNO đều quý mến cậu nhiều lắm không, mọi người đang chờ đợi cậu trở về, có quản gia Pix, lão Ô, bà Khaly, Uyển Thanh, anh Thiên Tứ…và có cả mẹ của tôi nữa…
-Bà chủ?
-ĐÚng vậy, mẹ tôi rất quý cậu, và đến bây giờ tôi cũng mới biết rằng mẹ đã chấm cậu làm con dâu rồi đó. Lần đi này, mẹ giao cho tôi trọng trách phải mang cậu trở về bằng được.

Du Du không tin vào tai mình. Nó nghe hai từ “con dâu” mà đỏ mặt. Thường trên các bộ phim được xem, các bà mẹ của những tập đoàn lớn phần lớn là trở ngại lớn nhất cho mối tình hoàng tử và lọ lem. Nhưng sao trong câu chuyện của nó, bà chủ lại ủng hộ đến như vậy? NÓ tròn xoe mắt nhìn Thiên Tư vì không biết nên tin vào lời nói đó hay không.

-Là thật đó, mẹ tôi rất thích Du Du. Đương nhiên là không thích bằng tôi đâu nha. Nhưng mẹ chỉ không biết là sẽ gả Du Du cho đứa nào thôi!

Du Du mỉm cười, dường như có gì đó đã phá vỡ một bức rào cản khá lớn trong lòng mà nó luôn mặc cảm bấy lâu nay.
Thiên Tư dừng lại và xoay người đối diện với Du Du. Hai tay cậu ta nắm lấy 2 tay của Du Du.
-Có biết là những ngày qua tôi nhớ cậu đến chừng nào không. Ở bên nước ngòai mà tôi như thằng điên vậy.
Du Du nhìn vào ánh mắt của Thiên Tư, không hiểu sao nó cảm thấy thật là hạnh phúc khi biết cậu ta yêu nó đến như vậy.
-Rồi khi về đây, cảnh đầu tiên bắt gặp lại là nụ cười của cậu với cái tên Da Cá kia, hỏi sao không tức điên lên cho được. Ít nhất thì chịu thua anh Thiên Tứ mới có thể cam tâm, vì dù gì anh Thiên Tứ cũng đẹp ngang ngửa tôi.

Du Du bĩu môi một cái, nó lại chợt thở dài khi nghĩ đến những gì Thiên Tứ đã làm. Cậu ta luôn giúp nó tìm ra con đường cho mình, ngay cả việc đưa Thiên Tư đến cho nó. NÓ thầm cảm ơn thì cũng cảm thấy mình có lỗi thật nhiều với cậu ta.

-Vậy còn em, đã nghĩ gì về anh trong suốt thời gian qua?
-Trời ạ, gọi gì kì vậy?
-Thì yêu nhau thì phải xưng hô như vậy chứ!
-Ai nói là yêu cậu?
-Vậy thì gọi là bà xã được không?

DU Du không thèm nói câu nào, hất tay cậu ta ra và bước đi thật nhanh. Nó không thích kiểu xưng hô như vậy. Thiên Tư mỉm cười, gọi với lên thật to:
-Bà xã! Bà xã!
Du Du đỏ hết cả mặt, vội vàng quay lại Thiên Tư.
-Trời ạ, để mọi người ở đây nghe thấy chắc tôi chết mất.
-Vậy nói cho anh nghe đã nghĩ gì về anh trong suốt thời gian qua?
-Tôi… tôi không nghĩ gì hết…
-Bà X…
-Thôi được rồi tôi nói. ..

Du Du vội vàng bịt miệng Thiên Tư, mắt ngó ngang ngó dọc để mong đừng ai nhìn thấy. Còn Thiên Tư thì cười đắc chí, hồi hộp lắng nghe cảm nhận của Du Du. Du Du cúi gằm mặt xuống và thì thầm nho nhỏ.
-Thật ra tôi cũng cảm thấy nhớ cậu.
-Chỉ cảm thấy nhớ thôi sao?
-Rồi một ngày nhận ra là nhớ rất nhiều, làm việc gì cũng không được, làm việc gì cũng nhớ đến những câu nói của cậu, và tôi đã khóc, khóc vì nghĩ rằng cậu sẽ quên tôi, và tôi sẽ không bao giờ được gặp cậu nữa. KHi nhìn thấy cậu ở bờ đê, tôi tưởng như mình sẽ không thở nổi và …đại khái là như thế.

Ánh mắt Thiên Tư long lanh, và tòan thân đang nóng ran lên. Cậu ta không ngờ Du Du đối với mình cũng là tình cảm như vậy. Cảm động trước những lời nói đó của Du Du, như muốn trách bản thân mình vì đã làm cô ấy buồn.

-Anh sẽ không bao giờ làm cho em buồn nữa.
-Đừng có xưng hô như vậy mà!
-Vậy thì gọi là bà xã, là nương tử, là phu nhân, là mình ơi, hay là ….
-Thôi thôi đủ rồi….cậu muốn gọi thế nào tùy cậu.
Du Du vừa xấu hổ, vừa sợ mọi người nghe thấy nên cố gắng đi thật nhanh và tránh xa Thiên Tư, nhưng càng thể hiện sự ngượng ngùng, Thiên Tư càng khoái chí và càng gọi lớn như vậy.
-Hôm nay anh đến đón em về Chu Rung.
-Nhưng mà tôi không có lý do gì để về đó cả.
-Tại sao không?

Thiên Tư rút trong túi áo mình ra một tờ giấy gì đó, trông có vẻ như một hợp đồng, và có chữ ký trong đó.
-Đây là gì vậy?
-Là hợp đồng trả nợ, bố mẹ em đã ký. Em phải làm osin ở nhà anh 5 năm để trả nợ.
-Cái gì, nợ ở đâu ra.
-Chẳng phải em còn nợ nhà anh rất nhiều thứ mà không nhớ à. Trong đây có ghi nè: Mấy chiếc bình bông quý hiếm đã làm bể, và hứa sẽ trừ vào lương, rồi cái áo đồng phục đặc biệt của anh, Cái chăn giặt bị rách, rồi đủ thứ trong nhà mà em đã làm hư ở INNO Gia,…đó là chưa kể cái khung hình “nhái” không giá trị như cái làm vỡ….bấy nhiêu thứ thôi mà trừ vào lương thì ít nhất cũng phải 5 năm mới trả nổi.
-Trời ạ, tại sao lại tính toán chi tiết như vậy, đúng là đồ keo kiệt.
-Mấy thứ đó không thành vấn đề, cái lớn nhất mà em đã lấy đi ở INNO Gia mà em phải trả cả đời cũng không nổi là gì biết không?
-Cái gì, tôi đâu có lấy cắp gì đâu?

Thiên Tư lại cầm tay Du Du lên và đặt lên tim mình, giọng cậu ta dịu dàng trở lại, và rất nhỏ nhẹ:
-Là trái tim của thiếu gia Thiên Tư đó!
Du Du mở tròn xoe mắt, vì ngạc nhiên trước những lời Thiên Tư nói. Tại sao nó lại cảm động và hoàn toàn cảm thấy hạnh phúc trước những lời nói thật đơn giản như vậy.

-Cho tôi hỏi cậu một câu nhé?
-Cậu hỏi đi!
-Tại sao lại thích tôi?
-Thích mà cũng có lý do à?
-Thì cậu cũng phải cho tôi biết vì sao chứ?
– Vậy thì.. vậy thì…Bây giờ em đã “chuẩn bị” nghe câu trả lời chưa?

Bỗng dưng THiên Tư nghiêm trang lại và kề sát mặt vào nó, ánh mắt lém lỉnh, dường như đang muốn ám chỉ điều gì. Phải rồi, lúc nãy ….nó đẩy cậu ta ra với lý do là chưa chuẩn bị…tinh thần, nên bây giờ, cậu ta đặt cho nó một câu hỏi đầy hàm ý. Du Du cau mày và bĩu môi, nhưng sau đó cũng gật gật vài cái.

-Nếu muốn biết vì sao thích em, thì em hãy cho anh lý do để không thích em đi!
-À, à…thì tại tôi không xinh đẹp..
-Nhưng mà anh lại thấy rất đẹp

Thiên Tư nhẹ nhàng hôn lên trán nó, rồi nhìn nó mỉm cười rất tinh vi, như là chờ đợi lý do tiếp theo. Nó ngượng ngùng, lắp bắp…
-Tôi không có tiền, nhà nghèo…
-ANh không cần những thứ đó.

Nói rồi, cậu ta chậm rãi, nhẹ nhàng đặt làn môi của mình lên mi mắt nó. Nó rụt người và nhắm mắt lại. Cảm giác rất là lạ, có gì đó rất xấu hổ, nhưng lại cứ muốn tiếp tục… THiên Tư vẫn ánh mắt nhướn lên, chờ đợi lý do tiếp theo.
-Tôi không có gì tài giỏi cả, nấu ăn dở, hát cũng rất tệ.
-Những cái đó như vậy là được rồi.

Thiên Tư lại tiếp tục hôn rất nhẹ nhàng lên mũi và gò má của Du Du. Lần này, dường như đoán trước được tình huống, Du Du đã nhắm mắt lại và cảm nhận. Đương nhiên nó biết câu nói tiếp theo của nó, cậu ta sẽ trả lời gì và hành động gì. Nhưng điều quan trọng lúc này chính là trái tim của nó đang rất hạnh phúc. Cậu ta có thể chấp nhận hết tất cả những gì xấu nhất của nó một cách chân thành…

-CÒn một cái “Không” nữa, em không dám nói à?
-À, và điều cuối cùng, quan trọng là….tôi…không thích cậu.

Bất chợt Thiên Tư đứng như tượng, Du Du biết ngay cậu ta không thể thực hiện kế hoạch là tiếp tục hôn vào môi nó vì câu nói đó. Nó bật cười vì thái độ “rất ngố” và hụt hẫng của Thiên Tư. Cậu ta bị nó hù cho mất hồn rồi. Thiên Tư lập tức lập tức giãy nảy lên:
-Em dám….
Nhưng Thiên Tư chưa kịp nói hết câu thì đã bị 2 tay Du Du kéo khuôn mặt xuống, và lần này, người chủ động lại chính là Du Du…..

Thiên Tư đứng ngây người ra, mắt trố tròn sững sờ. DU Du nhẹ nhàng rời cậu ta và thì thầm.
-Lần này cậu chưa chuẩn bị hả, đáng lẽ trong lúc “ắc-xi-đần” này người ta phải nhắm mắt lại chứ?
Nói rồi, Du Du vụt chạy đi, bởi vì nó đang rất mắc cỡ. Miệng nó tủm tỉm cười, còn Thiên Tư thì cứ đứng ngây ra vì bất ngờ, không ngờ Du Du lại là người chủ động như vậy. Và cảm giác thật là….THiên Tư gọi với theo.
-KHông được, nhanh quá, anh không thấy gì hết, làm lại được không?
Thiên Tư chạy vội theo DU Du, còn Du Du thì đương nhiên không thể dừng lại. KHung cảnh lãng mạn như trong tranh mà Du Du hằng mơ ước, cánh đồng cỏ, gốc cây, dòng sông, gió quê nhẹ nhàng thổi qua nụ hôn của Du Du với người mà nó rất yêu…

Thiên Tư chạy đến và ôm chặt DU Du vào lòng. Nó không đẩy Thiên Tư ra, vì đó là một cảm giác rất ấm áp, và hạnh phúc. Thiên Tư thì thầm bên tai nó: “ Đây không phải là accident, mà là KISS”…

***
Du Du leo lên chiếc moto. Thiên Tư kéo 2 tay nó lại để ôm chặt vào người cậu ta. Du Du nhìn cái lưng to và ấm áp của Thiên Tư, trước đây nó đã từng cảm nhận ở Thiên Tứ, nhưng lần này, cảm giác hoàn toàn khác. Nó có thể cảm thấy rất an tâm và rất là hạnh phúc, cảm thấy rằng, cái lưng này có thể cùng nó dang nắng nơi đồng ruộng, có thể che chở cho nó khi có bất cứ thứ gì nguy hiểm…Thiên Tư cảm thấy hơi ấm từ người Du Du lan tỏa trên lưng mình, nó đang ôm và ngả vào lưng của cậu ta. Niềm hạnh phúc và sung sướng đang hiện rõ trên khuôn mặt. Chiếc moto phóng đi trên con đường hướng về cái cổng cao cao….

***
5 NĂM SAU.

-Thiên Tư thế nào rồi?
-Dạ cậu ấy đã chuyển sang phòng bệnh nằm rồi ạ.
-Bệnh tình thế nào mà phải cấp cứu vậy?
-Dạ nghe đâu là ăn bánh do cô Du Du làm
-???

Bả chủ INNO và quản gia Pix cùng gật gù, hiểu chuyện

-Đã lo liệu công việc cho Thiên Tứ chưa, quản gia Pix?
-Dạ thưa bà chủ, ngày mai đám cưới của thiếu gia Thiên Tứ với cô Đông NGhi xong, là cả 2 người đều có thể tiếp nhận ngay công ty ở Chu Rung ạ.
-Liệu nó đã nắm hết tình hình công ty chưa?
-Dạ, bà chủ yên tâm, một người đứng nhất, một người đứng nhì của trường Nhất Kim TOYO, thì tôi tin chắc rằng họ sẽ tạo dựng cho tập đoàn INNO ở Chu Rung vô cùng lớn mạnh.
-Còn phía nước ngoài?
-Cậu chủ Thiên Tử đã thay bà bà tiếp quản rất tốt. Năm sau bà bà sẽ rút lui khỏi giới kinh doanh và về Đum Cha an hưởng tuổi già cùng cậu chủ Thiên Tư.
-Còn công việc của THiên Tư?
-Cậu chủ Thiên Tư đang tiếp quản công trình ở Đum Cha. Cậu ta đã tận dụng miếng đất khô cằn và bỏ trống để xây nhà máy nho nhỏ, và đất ruộng vẫn cho người dân thuê chứ không thu hồi lại.
-Nó quả thật là giống với cha nó, không nỡ lấy đi những cảnh vật thiên nhiên, nên cứ giữ mãi khu nông thôn như vậy.
-Vậy còn ngôi nhà mới xây?
-Cậu chủ và cô Du Du đã xây xong tổ ẩm, họ xây một căn nhà rất bình thường, không hề thể hiện quyền uy hay cao sang gì của một người làm chủ vùng đất đó cả.
-Có lẽ cái này là do ý con dâu đây mà.
-Chỉ có một điểm là rất lạ.
-Việc gì?
-Căn nhà rất bình thường, và mộc mạc đó, nhưng lại có một cái cổng rất uy nghi và rất cao….

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+