Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Ngón tay Quỷ – Chương 41 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

KHỦNG HOẢNG

Những dòng chữ nguệch ngoạc, không ngay ngắn này càng khiến nỗi kinh hãi trong tôi tăng thêm gấp bội. Biết Tiểu Nghiên vì bệnh máu trắng mà lìa xa tôi đã khiến trái tim tôi thấy đau đớn và dằn vặt lắm rồi. Tôi nào biết nội tình sự việc lại trở nên thế này, hóa ra Tiểu Nghiên không phải vì bệnh máu trắng mà chết, hóa ra cô ấy không hề bị bệnh máu trắng.
Vậy L là ai?
Tôi lật giờ lại toàn bộ cuốn nhật ký, cũng không tìm thấy bất kỳ thông tin nào liên quan đến ký tự đó. Tiểu Nghiên, cái chết của em lại mơ hồ không rõ ràng như thế, Tiểu Nghiên, một mình em chịu biết bao nỗi đau khổ và day dứt như thế sao?
Chính là nhân vật L kia đã hủy hoại hạnh phúc của em, rốt cuộc hắn đã dùng thủ đoạn gì với em? Tại sao hắn lại khiến em không còn muốn sống nữa? Tại sao hắn lại làm em tuyệt vọng như thế? Anh nhất định sẽ bắt được hắn, nhất định sẽ bắt được hắn.
Ngón tay tôi run rẫy, thông tin này khiến tôi vô cùng kinh hãi, khó lòng tiếp nhận được.
Tiểu Nghiên, em linh thiêng để anh thấy được cuốn nhật ký mà em để lại trên cõi đời này phải không? Em muốn nói với anh, nỗi hàm oan của em phải không? Nhưng, tại sao em lại không viết lại tên của người đó? Nhưng không sao, không sao, anh nhất định sẽ tìm được, anh sẽ tìm ra được. Anh sẽ đòi lại công bằng cho em.
Tôi rót trà, nhưng vì tay vẫn còn run khiến nước nóng đổ lênh láng trên bàn, nắm chặt cốc nước, dường như nắm một luồng ấm nóng, dùng cả hai tay nắm chặt lấy cốc, hít thật sâu hương trà thơm mát.
Tiểu Nghiên, anh có thể làm gì cho em đây?
Tôi uống cạn cốc trà trong tay, tâm trạng cũng dần bình tĩnh trở lại, dù việc đã xảy ra cách đây ba năm, tôi không cách gì để có thể điều tra được thông tin nhưng tôi nhất định phải trả lại công bằng cho Tiểu Nghiên.
Tôi nằm trên giường, từng chữ, từng chữ trong cuốn nhật ký kia như ùa về quấn chặt mọi suy tư trong đầu, dường như tôi có thể thấy được bóng hình kiều diễm xinh đẹp, cô ấy ở một nơi rất xa, rất xa đang dựa lưng vào tôi, mái tóc dài xõa xuống vai, lộ vẻ đẹp thuần khiết, tươi trẻ. Bờ vai run nhẹ giống như không thể thắng nổi cái lạnh trong đêm giữa mùa thu, gió thổi trung bay mái tóc của cô ấy tựa như một bàn tay ấm áp mềm mại đang vỗ về, từng sợi tùng sợi bay lên rồi lại hạ xuống. Đó là Tiểu Nghiên mà, mùa đông năm đó, Tiểu Nghiên mặc bộ trang phục mỏng tang đi dưới sân ga, một mình bước đi trong gió lạnh giữa đông, bờ vai khẽ se lại như thể mái tóc cũng phiêu bồng như vậy.
Tôi giơ tay vẫy vẫy nhưng cô ấy vẫn không ngoảnh đầu lại, cô ấy đang co rúm lại vì sợ, cơ hồ xung quanh đâu đâu cũng ẩn chứa một lực lượng siêu nhiên vô hình nhưng vô cùng đáng sợ, cô ấy cô độc một thân một mình không người giúp đỡ đang run lên vì sợ hãi.
Tiểu Nghiên đừng sợ, anh đến đây, anh đến đây.
Tôi những muốn đến gần hơn chút nữa nhưng toàn bộ cơ thể bỗng trở nên toát lạnh. Lúc đầu chỉ hơi lạnh nhưng càng lúc luồng khí càng mạnh như đâm thẳng vào trái tim, bao trùm, bám chặt, giày vò cơ thể tôi. Cứ như thế dần dần luồng khí buốt lạnh đó như dính vào quần áo, vào đầu tóc, hằn lên từng lỗ chân lông trên người.
Tôi rùng mình ớn lạnh, Tiểu Nghiên, là em phải không, là em đến thăm anh phải không?
Mắt mở trừng trừng nhìn “con mắt” vẫn đang lơ lửng, lượn qua lượn lại trên đầu tôi, con mắt đó lồi ra phát ra luồng sáng băng lạnh mà kinh hãi, cay độc mà oán hận, từ khắp các hướng con mắt đó như dán chặt lên người tôi, bất chợt tôi lại nghe thấy tiếng cười gằn kinh hoàng trong điện thoại lúc nửa đêm, lúc ẩn lúc hiện, khi có khi không, nhè nhẹ mà kéo dài, u ám mà vang xa.
Không, không thể là Tiểu Nghiên.
Luồng khí âm u lạnh lẽo, nỗi kinh hoàng đang trấn áp, sự đau khổ đè nặng trái tim tất cả đều như đang hiện hiện rõ ràng như thế.
Mố hôi lạnh bắt đầu túa ra.
Nó đến rồi, nó đến rồi.
Tôi muốn ngồi dậy nhưng không thể nào khiến cơ thể động đậy được, tôi cố gắng vùng vẫy nhưng cũng không có cách nào. Tôi nỗ lực không từ bỏ, quét ánh nhìn xung quanh.
Ở khoảng giữa “đôi mắt” như âm hồn bất tán đó tôi nhìn thấy một khuôn mặt nghiêng nghiêng méo mó, đang thay đổi hình dạng không ngừng, con ngươi lồi ra ngoài, máu be bét đầy mặt, sâu trong đáy mắt đó tựa hồ ẩn chứa nụ cười tàn khốc. Nó nhếch mép đang nhỏ đầy máu tươi, rì rầm mặt không cảm xúc nói : “Nam Bính, Nam Bính, hãy đi cùng tôi, đi cùng tôi, cùng tôi…”.
Không, Tiểu Vương, cậu sao thế? Đúng là cậu muốn tôi đi cùng cậu sao, hay cậu muốn nhắc tôi là ai đã hại cậu?
Tôi vẫn dán mắt vào “đôi mắt” vô cùng kinh hãi kia, tôi nhìn thấy, chỉ có một nụ cười toát lạnh sống lưng và tàn khốc vô cùng.
Sau đó từ trong đôi mắt ấy, một cánh tay thô ráp to lớn duỗi thẳng ra, lòng bàn tay đen ngòm, hướng thẳng đến trước mặt tôi. Cơ thể tôi cứng đờ không cách nào động đậy, hai mắt cứ trừng trừng như dính vào nó, cánh tay đó từng chút từng chút tiến gần đến mặt tôi, càng ngày càng to, càng ngày càng lớn…
Mồ hôi lạnh túa ra như suối, trán lấm tấm mồ hôi như những hạt trân châu, không ngừng chảy xuống tai nhưng tôi vẫn không thể nào cử động được. Bàn tay đó càng lúc càng tiến gần, năm ngón tay sắc nhọn ngập ngụa một thứ chất lỏng màu đỏ tươi, đó là máu, nhất định là máu.
Mọi thứ như sụp đổ hoàn toàn, sức cùng lực kiệt, tôi hét lớn kinh hãi : “Á…”.
Âm thanh vừa vọt ra, cảm giác áp lực cơ hồ như biến mất, trước mặt không còn gì nữa, ngay cả “đôi mắt” đó cũng không còn, chỉ còn một mảng loang lổ trên nóc nhà mà thôi.
Tôi há hốc mồm hít lấy hít để chút không khí, giống như một con cá thoi thóp khi rời khỏi biển sâu trôi dạt vào bờ đang mở to mang để hút chút oxy cần thiết. Cảm giác vừa trải qua thật giống với khi bị Trường Hà bóp nghẹt cổ họng tại thôn Viễn Vọng, tôi mới biết không khí thật đáng quý biết bao.
Chầm chậm đổ người xuống giường, toàn thân mềm nhũn như bún, giống như người vừa bị rút hết gân cốt, không còn bất kỳ chút sức lực nào nữa. Tôi không bật đèn, chỉ có cánh cửa sổ đang mở, gió lạnh giữa đêm thu phả vào mặt, thổi đi tâm trạng thảng thốt giật mình vừa qua, dù lạnh thế này nhưng cũng không thể thổi bay được nỗi sợ hãi và kinh hoàng từ trong tim đi được.
Tiểu Nghiên, Tiểu Vương, đúng là hai người từng đến thật, hay chỉ là ảo giác của tôi thôi?
Hôm sau tôi đi làm phải giải quyết một đống việc vặt vãnh, những việc này thực ra có thể làm một loáng cái là xong nhưng cứ nghĩ đến Tiểu Nghiên, nghĩ đến cơn ác mộng đêm qua, đầu óc tôi lúc này trở thành một mớ hỗn độn, rối tung như tơ vò. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, nếu nữa năm trước thứ cảm giác khiến toàn thân mất đi sức lực này hoàn toàn không có thì bây giờ tinh thần tôi lại suy sụp nghiêm họng.
Tôi cố gắng kiềm chế bản thân mình, Trương Thanh Dương từng nói : Trên thế gian này không có ma quỷ. Tuy lời của ông không nhất định là chân lý, nhưng tôi cũng tin điều đó.
Tôi đã đồng ý với Tử Nguyệt là hai tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn, nếu trong khoảng thời gian này mà không có chuyện “ngoài ý muốn” nào xảy ra. Nhưng ai có thể biết được? Cũng chính vào thời điểm Tiểu Vương cảm thấy hứng khởi, phấn chấn nhất thì không một điềm báo trước cậu ấy đã hoàn toàn rời xa chúng tôi.
Không phải tôi là người tiêu cực, có điều vẫn chưa có bất cứ đầu mối nào.
Được cái mỗi lần lên cơ quan, tất cả những chuyện như thế tôi đều quên sạch. Kế hoạch mở rộng thôn Viễn Vọng đang ở trên bàn, lại thêm một tuần bận rộn, tôi đắm mình trong công việc để quên đi những việc đã xảy ra.
Tôi còn có Tử Nguyệt bên cạnh, cô ấy rất hiểu lòng người khác, biết quan tâm chăm sóc, có thể xoa dịu nỗi đau trong trái tim tôi. Một người con gái tốt như thế sao tôi không thấy hạnh phúc cho được.
Khi Nhu Phong gọi điện thoại đến thì tôi vừa mới bàn bạc cùng Trương Viễn Dương về phương án tuyên truyền cho thôn Thanh Tuyền. Tuy việc xây dựng thôn Thanh Tuyền phải nửa tháng nữa mới hoàn thành, nhưng việc tuyên truyền thì giống như việc vận chuyển lương thực cho binh lính thời cổ vậy. Binh mã đến sau, lương thảo đi trước, đó là chân lý ngàn đời nay của cổ nhân.
Tôi cầm điện thoại.
Nhu Phong nói : “Anh Nam Bính, em lại được nghỉ rồi, rất muốn đến làm phiền anh đấy”.
Tôi cười nói : “Được thôi, hoan nghênh em đến !”.
Quả nhiên buổi chiều Nhu Phong đến thật, cô ấy mặc một chiếc váy ngắn màu thẫm, lộ rõ vẻ đoan trang và dịu dàng, thấy ánh mắt của tôi, cô ấy nở nụ cười hạnh phúc. Tiểu Diệp rót trà, vẻ bái phục cười nói : “Bài báo của chị viết rất hay !”.
Nhu Phong cười nói : “Em nên nói là Chủ tịch xã của em thật tuyệt. Nếu không có công lao của anh ấy thì tôi làm sao có thể viết được như thế đúng không nào?”.
Tôi bước lại gần, cười nói : “Đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?”.
Nhu Phong đưa mắt ấm áp nhìn tôi, còn Tiểu Diệp thì vui vẻ cười đùa : “Đây là chuyện của con gái chúng em, không tiện nói cho anh nghe đâu !”.
“Ui da, em trả thù Trường Hà, mà lại đổ hết lên đầu anh thế.”
Tiểu Diệp cười nói : “Thôi được rồi, em đi làm việc đây”.
Nhu Phong nhìn theo bóng Tiểu Diệp, đưa ánh mắt cười về phía tôi, ánh mắt đó vô cùng ấm áp và dịu dàng. Tôi giả bộ không nhìn thấy, nói : “Sức khỏe của chị em đã tốt hơn chưa?”.
Nhu Phong nói : “Cám ơn anh quan tâm, chị ấy chỉ bị cảm thông thường thôi, anh rể thì vô cùng lo lắng cứ như trời sắp sập xuống ấy, chẳng biết là nên dùng đông y hay dùng thuốc tây thì tốt?”.
Tim tôi thoáng đập loạn nhịp, Trường Hà thương yêu Nhu Vân như thế nhất định là yêu rất sâu đậm. Nhu Vân đúng là hạnh phúc thật.
Nhu Phong nói : “Đúng rồi anh Nam Bính, hôm nay em đến tìm anh, cũng không hoàn toàn chỉ là chơi thôi đâu.
Em nghe nói thôn Thanh Tuyền ở xã anh chuẩn bị mở rộng phát triển du lịch phải không? Em muốn đến đó tham quan, nhân tiện tìm hiểu một vài chuyện, có được không ạ?”.
Tôi nói : “Tất nhiên là được rồi, hôm nay anh cũng đang chuẩn bị đến thôn Thanh Tuyền đây, chi bằng đi cùng luôn”.
Nhu Phong càng thêm hứng khởi nói : “Vậy thì tốt quá, khi nào anh đi?”
“Nửa tiếng nữa !”
Tôi gọi Tiểu Diệp đến rồi bảo với Nhu Phong : “Em muốn tìm hiểu vấn đề gì, chỉ cần hỏi Tiểu Diệp là được, nửa tiếng nữa, anh sẽ đến gọi em !”.
Nhu Phong và Tiểu Diệp cùng đi ra ngoài. Tôi dựa người vào ghế, đưa tay lau trán, hơi đau đầu. Ánh nhìn bất giác đổ về chiếc cốc sứ rất đẹp ở trên bàn, mọi thứ trong đầu lại bắt đầu rối tung rối bời lên giống như tầng mây cao bị gió thổi bay tán loạn vậy, đến rồi lại đi.
Tôi không thể mang sự lo lắng mơ hồ này vào trong công việc được, còn rất nhiều báo cáo phải xem, phải suy nghĩ về kế hoạch phát triển trong tương lai của thôn Viễn Vọng và một vài thôn khác chưa được phát triển xây dựng. Lúc này không còn thời gian cho tôi ngồi đây mà suy nghĩ vẩn vơ về mấy chuyện đó được, khiến mình không thể tập trung vào công việc được.
Tôi kéo đống báo cáo ở trên bàn đến trước mặt, là báo cáo mở rộng phát triển thôn Thanh Tuyền. Nhu Phong muốn đến thôn Thanh Tuyền, lát nữa nói không chừng tôi còn phải làm hướng dần viên bất đắc dĩ nữa cũng nên.
Tôi xem báo cáo, lật từng trang, ánh mắt đổ dồn về các dãy số, bỗng nhiên kinh hãi, mắt bị kích động mãnh liệt, sắc mặt cũng như bị đóng băng. Tôi vuốt phăng đống báo cáo, mắt như cộm lên, mỗi khi trầm tư suy nghĩ, mắt đều cộm lên như thế.
Tôi mở cửa, ánh đèn phòng làm việc đột nhiên bừng sáng, trong khoảnh khắc tôi cảm giác như mình bỗng nhìn thấy gì đó mơ hồ. Tôi bước đến trước mặt Nhu Phong đang thì thầm to nhỏ gì đó với Tiểu Diệp, bảo : “Chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi bây giờ nhé”.
Nhu Phong cười nói : “Em không cần chuẩn bị gì đâu, chỉ cần mang đôi mắt và hai cái tai đi là được
Tôi cười cười, nói : “Vậy thì, đi thôi !”.
Vừa ra đến cửa đụng ngay Trường Hà, Trường Hà chăm chú nhìn tôi, tôi cười nói : “Từ đâu chui ra mà vui thế?”.
Trường Hà tươi cười rạng rỡ nói : “Vừa cùng Trương Viễn Dương bàn về thôn Thanh Lưu một chút. Mọi người định đi đâu đấy”.
“Đúng rồi, hôm nay tôi chủ trì, đưa Nhu Phong đến xem phong cảnh non nước và dân tình thế thái của xã Tú Phong chúng ta !”.
Trường Hà lại cười phá lên, nụ cười ấm áp, tôi cũng cười cười nói : “Muốn đi cùng không?”.
Trường Hà liên tục xua tay : “Thôi, tôi nào biết được cái thú tao nhã đó, đang yên đang lành lại động vào chiếc bóng 300 W ! Đến lúc đó còn bị cô em vợ của tôi căm hận chỉ muốn ăn tươi nuốt sống tôi thì nguy !”.
Nhu Phong trách nói : “Anh rể, anh nói cái gì thế?”.
Trường Hà cười ha ha nói : “Không có gì, anh đang lầm bầm một mình thế thôi. Được rồi, mọi người đi đi, chơi vui vẻ nhé !”.
Hỏi qua ý kiến của Nhu Phong, tôi vào lán xe dắt chiếc xe máy ra, Nhu Phong nhếch miệng cười nói : “Anh rể em rất thích đùa nên anh đừng để bụng nhé”.
Tôi cười ha ha nói : “Tính khí của Trường Hà à, tôi sớm biết từ lâu rồi, em đừng để bụng mới đúng”. Ngồi lên xe, tôi quay đầu lại nói : “Được chưa, thời tiết hôm nay rất đẹp, quá phù hợp cho đi chơi”.
Nhu Phong ngẩng đầu nhìn trời cao thoáng đãng nói : “Trời cao trong xanh, tiết trời tươi sáng, không biết thôn Thanh Tuyền sẽ đem lại điều ngạc nhiên gì cho em đây”.
Tôi nói : “Đúng là em nên thấy “kinh ngạc””. Tôi khởi động máy, chiếc xe lao thẳng về phía trước.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+