Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Ngủ quên trên đồi – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 6.

Quý ròm phịa vung tán tàn về Tiểu Long, không ngờ nó sẽ **ng đầu Tiểu Long chỉ ít phút sau đó.
Quý ròm rời khỏi nhà nhỏ Hường với tâm trạng ngùi ngùi. Bữa nay không hiểu sao thầy trò nó lại nhắc đến ngày chia tay khiến buổi học tự nhiên như được vây bọc trong bầu không khí sũng hơi nước.
Quý ròm vừa đi vừa nghĩ đến cô học trò của mình. Đôi môi nó lúc này giống như trong phim hoạt hình, lúc chành ra, lúc trĩu xuống, lúc mím lại, tùy theo những hình ảnh thoắt ẩn thoắt hiện trong đầu nó. Có lúc nó thử nghĩ đến ngày nó không còn gặp nhỏ Hường, thử đoán xem tâm trạng của nó lúc đó ra sao nhưng chẳng có gì nảy ra trong đầu nó hết, đơn giản là nó chưa trải qua khoảnh khắc đó bao giờ.
“Hoa trái của tình bạn thì nở suốt bốn mùa”, Quý ròm bâng khuâng nhớ đến câu nói của Pythagore, tự hỏi “Thế hoa trái tình bạn nở ở đâu nhỉ?”. Và dù chỉ có một mình nó chỗ rẫy khoai, nó vẫn len lén nhìn quanh và sè sẹ đặt tay lên ngực, lẩm nhẩm: “Chắc là ở… chỗ này!”.
Một tiếng “vút” thình lình vang lên, tiếp theo là một tiếng “Úi da” cắt ngang sự mơ mộng của Quý ròm. Nó chưa kịp định thần đã nhác thấy một bóng người lao vụt ra khỏi bụi cây bên tay trái, vọt chạy.
Quý ròm thấy bóng người quen quen, chưa kịp nhận ra là ai, đã nghe một tiếng “bộp”, một hòn sỏi đã đập trúng ngay hông nó. Lần này nó đoán được phát đạn bắn ra từ bên phải, nhưng nó không có thì giờ quét mắt về chỗ bụi tre khả nghi. Be sườn nó nhói lên như bị mũi dùi đâm phải, đâu đến mức tất cả những gì nó có thể nghĩ đến trong lúc này không phải là xác định thủ phạm là ai mà là làm sao chạy thật lẹ để đừng trúng thêm một phát nữa.
Lần đầu tiên, Quý ròm phát hiện đôi chân nó chạy nhanh hơn ý nghĩ.
Nó lao vào con ngõ tre, phóng vèo vèo, muốn chóng cả mặt khi thấy cây cối hai bên chạy lùi loang loáng.
Trước mặt nó, nạn nhân kia cũng phóng vùn vụt. Chung quanh hai đứa nó, những tiếng “véo, véo” không ngừng vang lên, cho biết cả đống hòn đạn vừa sượt qua người tụi nó.
Cứ thế, kẻ trước người sau, Quý ròm và bóng người phía trước giống như đang chơi trò rượt bắt, mệt bở hơi tai, cả hai chỉ lảo đảo dừng lại khi những hòn sỏi đã không còn bắn theo và con lộ đất dẫn lên xóm Trên đã hiện ra xa xa trước mặt.
Quý ròm cố rấn lên mấy bước, đập khẽ lên vai thằng nhãi lúc này đang chống hai tay lên đầu gối khom mình thở dốc:
– Này, nói tao nghe coi, tại sao thằng đó bắn mày…
Quý ròm sung sướng khi biết mình không phải là nạn nhân duy nhất của kẻ giấu mặt. Nó hy vọng thằng nhãi đồng cảnh ngộ sẽ tiết lộ cho nó biết bí mật đằng sau những cuộc phục kích dai dẳng này. Nhưng thằng nhãi kia đã nhanh chóng làm Quý ròm cụt hứng:
– Tao mà biết tại sao là tao chết liền!
Vừa làu bàu nó vừa quay lại, và khi nhận ra nó là ai thì điều mà Quý ròm cảm thấy không chỉ là sự cụt hứng nữa. Quý ròm thét lên sửng sốt:
– Sao lại là mày hở mập?
Tiểu Long quẹt mũi:
– Sao lại không phải là tao hở ròm?
– Tao không giỡn với mày nghe mập? – Quý ròm nghiến răng trèo trẹo. Nó liếc thằng bạn nó từ đầu đến chân – Bữa nay mày mặc cái áo của ai mà dài thoòng thế?
Tiểu Long cười khì khì:
– Áo này tao “chôm” của chú tao.
– Mày cố tình “ngụy trang” để đánh lừa tao hả?
Quý ròm gầm gừ hỏi, nhưng Tiểu Long không trả lời. Đang toét miệng cười, nó bỗng nhăn mặt cúi xuống xoa xoa bắp chân:
– Ui da, đau quá!
– Đang đời! – Quý ròm cười khảy – Mày nấp trong bụi để theo dõi tao phải không?
– Biết rồi mà còn hỏi! – Tiểu Long nói trổng, nó đứng thẳng lên và cố tình quay lưng về phía thằng bạn nó.
Quý ròm lừ mắt, có vẻ chuẩn bị nổi cộc:
– Mày theo dõi tao chi vậy?
– Sao lại chi vậy? – Tiểu Long quay phắt lại, giọng phật ý – Nếu bữa nay tao không xuống đây làm sao tao biết chân mày chảy máu là do ná thun bắn phải và hôm qua mày xách chiếc nón bảo hộ theo là để “bảo hộ” cái “gáo dừa” của mày.
Cứ như thể Tiểu Long vừa nhét nguyên một cái mền vào miệng bạn nó. Quý ròm hả họng, trông như muốn cắn Tiểu Long một phát. Nhưng rồi nó cứ há hốc như thế. Nó không định cắn. Nó đang chới với đó thôi.
– Mày… mày biết hết rồi hả? – Mãi một lúc, Quý ròm mới lắp bắp hỏi.
– Sao lại không biết khi mà chân tao bữa nay bỗng nhiên lại giống hệt chân mày.
Vừa nói Tiểu Long vừa nhăn nhó giơ chân cho Quý ròm xem. Bắp chân Tiểu Long cũng đang rướm máu.
– Thằng nào ác ôn thế nhỉ?
Quý ròm quay đầu nhìn con ngõ mỗi lúc một tối dần sau lưng, lầm bầm, đầu hừng hực như bốc khói.
Không biết trút giận vào đâu, nó quay sang gây sự với Tiểu Long:
– Còn mày nữa! “Võ sư vô địch đại lực sĩ” cái con khỉ gì mà cũng chạy vãi ra quần.
– Nó bắn đau quắn đít, đứng lại để làm bia cho nó à.
– Chứ các tuyệt chiêu “song phi cước thiết đầu công” của mày đâu rồi?
– Mày chả biết cóc gì mà cứ bô bô! – Tiểu Long đổ quạu – Nó nấp trong bụi thì tao làm gì được.
Tiểu Long bực thằng ròm quá. Nó tung chân đá gió, nhấm nhẳng:
– “Thiết đầu công” thì “thiết đầu công” chứ. “Thiếu đầu công” đâu phải dùng để chọi với ná thun. Hừ, nó mà bắn trung một phát, đầu tao bể làm tám mảnh là ít!
Quý ròm chợt nhanạ ra cơn giận vô lý của mình. Nó bá vai Tiểu Long, cười xoa:
– Ờ, rơi vào tình cảnh này, Lý Tiểu Long cũng bó tay, huống hồ gì Tiểu Long.
Mặt nó thoáng đăm chiêu:
– Nhưng đứa đó là đứa nào vậy hở mày?
Tiểu Long ngọ nguậy cổ, nó vén vạt áo dài lòng thòng, loay hoay cột ngang bụng, chép miệng:
– Chắc là một đứa nào đó.
– Mày thông minh thiệt đó, mập. – Quý ròm nhếch mép – Câu trả lời của mày làm đầu óc tao sáng hẳn ra.
Được Quý ròm khen, Tiểu Long khoái quá. Nó lỏn lẻn:
– Thông minh gì đâu!
– Thông minh quá đi chứ! – Quý ròm tỉnh khô – Mày đừng có vờ khiêm tốn. Mày thử nhớ lại câu trả lời của mày vừa rồi xem!
Tiểu Long “thử nhớ lại”. Và bộ mặt đang tươi hơn hớn của nó lập tức sụp xuống. Nó kịp nhận ra câu trả lời của nó chẳng thông minh tẹo nào. Nó trả lời chán phèo. Trả lời mà như không trả lời. Vậy mà thằng ròm lại nỡ khen nó. Thằng ròm cố tình chơi khăm nó thì có.
Tiểu Long tức lắm, quai hàm nó bạnh ra. Cũng giống như rắn hổ mang, khi quai hàm con người ta bạnh ra tức là người ta sắp sửa phun ra một câu nói độc địa nào đó.
Quý ròm nhìn Tiểu Long qua khóe mắt, nín cười chờ thằng mập “mổ” nó.
Tiểu Long ngoác miệng thật lớn, nhưng thay vì “mổ” Quý ròm nó lại thảng thốt kêu lên:
– Ê, coi cái gì kìa!
Quý ròm đánh mắt theo tay chỉ của Tiểu Long, và gần như cùng lúc cả hai chạy ùa về phía nhành cây dâm bụt chìa ra bên đường. 
Nhánh cây cao hơn đầu tụi nó một chút, trên đó đang phất phơ một cái gì trăng trắng to như tàu lá chuối. Giữa bóng chiều chập choạng, cái vật trăng trắng đó đưa qua đưa lại trong gió trông như lá phướn gọi hồn khiến Quý ròm và Tiểu Long bất giác hãm đà phi lại.
– Ghê quá mày! – Quý ròm lết từng bước, run run nói, mắt vẫn dính chặt vào cái vật đong đưa trên cao.
– Chắc là con diều giấy của đứa nào. – Tiểu Long khụt khịt mũi nói, không rõ trấn an Quý ròm hay tự trấn an mình.
Hai đứa từ từ lại gần, mắt nhìn chòng chọc vào cái vật đó. Bây giờ thì cả hai đều nhận ra nếu đó là cao diều thì cũng không phải là con diều giấy. Chính xác thì đó là con diều vải.
Nhưng đó cũng không phải là con diều. Chỉ là một mảnh vải ai đó cố tình cột vào nhánh dâm bụt. Gì thế nhỉ? Quý ròm tự hỏi, lại gần, gần hơn nữa. Và cặp mắt nó không cần lục lọi, chỉ nhìn thoáng qua nó đã thấy dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng than trên mảnh vải phất phơ.
Mặt Quý ròm đỏ dần lên theo từng con chữ: “Đứa nào tán tỉnh con gái xóm tao lần sau bể đầu ráng chịu!”. Khi Quý ròm đọc xong thì giống như có mặt trời đang hiện ra trên mặt nó.
Chẳng ai nói gì thì Quý ròm cũng đã ngượng chín người, đã muốn kiếm một kẽ nứt để chui xuống đất rồi. Đã thế Tiểu Long còn buột miệng, cảm khái:
– Ra vậy!
Giọng Tiểu Long y như giọng một điều tra viên vừa vén được bức màn bí ẩn của một vụ giết người.
– Ra vậy cái đầu mày! – Vừa thẹn vừa tức, Quý ròm mím môi đấm Tiểu long một cú thật lực – Ra vậy là sao? Là mày cũng nghĩ tao giống như thằng khỉ đó suy diễn hả?
Thấy thằng ròm phồng mang trợn mắt, Tiều Long phát hoảng. Nó xoa xoa bả vai, mặc dù cú đấm của Quý ròm giống như gãi ngứa, miệng rối rít:
– Bớt giận, bớt giận! Có gì thì ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh rồi từ từ…
– Không ăn uống gì hết á! – Quý ròm gầm lên, trông nó lúc này rất giống một con sư tử vừa bị chọc gậy vào lỗ mũi – Mày trả lời đi. Mày nói “ra vậy” là sao?
Tiểu Long bối rối gãi chóp mũi:
– Ý tao muốn nói là bây giờ tao đã hiểu tại sao thằng đó nó bắn mày…
Rồi thấy thanh minh như vậy chẳng khác gì châm ngòi cho thằng ròm bùng nổ, Tiểu Long cuống quít nói thêm:
– Ờ, tao muốn nói là thằng đó nó hiểu lầm mày.
Quý ròm nghiến răng:
– Nó toàn hiểu sai.
– Ừ, toàn hiểu sai.
Quý ròm đá chân vào hàng rào:
– Toàn nghĩ bậy.
– Đúng rồi! Toàn nghĩ bậy! – Tiểu Long sốt sắng phụ hoạ.
Quý ròm đấm hai tay vào nhau:
– Bây giờ sao?
Tiểu Long gãi gáy:
– Đừng xuống xóm Dưới nữa!
– Mày nói gì? – Quý ròm nhảy nhổm như bị ong chích – Mày xúi tao nghỉ dạy luôn hả?
Tiểu Long bước lui một bước:
– Chỉ có cách đó thì mày mới khỏi bị… bể đầu.
– Dẹp! – Quý ròm gầm lên lần thứ hai – Cho bể đầu luôn!
Nó vung tay:
-Nếu tao ru rú ở nhà, thằng đó sẽ cười vào mũi tao. Hơn nữa, tao không muốn nhỏ Hường bỏ dở việc học chỉ vì một đứa bá vơ.
Nghe Quý ròm nhắc tới chuyện học hành của nhỏ Hường, Tiểu Long chợt nhận sự việc không đơn giản như nó nghĩ. Quý ròm ở nhà cũng tốt. Quý ròm bị ngườikhác cười vào mũi cũng không sao. Nhưng không thể để chuyện ôn tập của nhỏ Hường bị ảnh hưởng được. Thằng Hiện đã kỳ vọng rất nhiều vào Quý ròm. Tụi nó không thể để cho thằng Hiện thất vọng.
So với Tiểu Long, Quý ròm còn bứt rứt hơn. Nó bồi hồi nhớ đến nụ cười hiền hậu, ánh mắt biết ơn và những chăm sóc âm thầm của mẹ nhỏ Hường dành cho nó trong những ngày qua. Còn nhỏ Hường nữa, cô bé cũng quý mến nó biết bao. Hồi chiều, chỉ nghe một tuần lễ nữa nó sẽ về lại thành phố, đôi mắt nhỏ Hường đã ầng ậng nước. Mặt cô bé như nhúng trong nỗi buồn suốt cả buổi chiều đến mức Quý ròm ngồi dạy học cứ chốc chốc phải ngoành đầu nhìn ra sân nắng. Bây giờ, nếu vì sợ lời đe doạ của thằng nhãi giấu mặt, Quý ròm không xuống xóm Dưới nữa, chắc nhỏ Hường sẽ khóc hết nước mắt. Tội nó ghê!
Mặt dàu dàu, Quý ròm nhảy lên rứt mảnh vải “tối hậu thư” xuống. Nó gùi thành một cục, nhét túi quần:
– Thôi, về!
Tới lượt Tiểu Long băn khoăn:
– Bây giờ sao?
Quý ròm thở hắt ra, giọng cam chịu:
– Cho nó bắn! Ngày mai tao vẫn xuống đây!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+