Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngược chiều kim đồng hồ – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 04: Nảy mầm

 

Moon đang suy nghĩ, sự
tò mò thôi thúc bản thân ra khỏi phòng. Đi hết hành lang, em dừng lại ở căn
phòng có cửa được sơn màu đen, khác hoàn toàn với chín phòng còn lại. Đột nhiên
cửa phòng mở ra, Ken bước ra ngoài.

-Sao vậy nhóc con? – Lần
đầu tiên hắn không còn gọi em là “mày” nhưng chất giọng thì vẫn như trước.

-Dạ không có gì! – Con
bé sợ hãi, ước gì đừng đặt chân ra khỏi cửa.

Ken nhìn con bé bước đi
thẳng. Tới phòng cuối cùng, hắn mở cửa vào. Đơn giản hắn không thích ai vào
phòng mình.

Moon bước theo. Vẫn như
xưa, em thấp hơn hắn hơn một cái đầu. Ken ngồi chờ sẵn ở ghế salon. Hắn đang
dùng máy tính của mình. Chẳng lẽ lại dậy con bé bằng cái máy cổ lỗ sĩ kia. Moon
lấy máy tính của mình ra, hai máy đối lập nhau về màu sắc, một màu trắng bạc,
trong khi cái còn lại đen tuyền. Ken chiếm tới bảy phần của cái ghế dài, tư thế
hắn ngồi rất thoải mái, trong khi con bé chỉ dám ngồi ở ghế phụ kề bên. 

     Hai
tuần học được từ tay hacker chuyên nghiệp, con bé có vẻ khá hơn, nhanh nhạy
hơn, xác định được phương hướng trong những bài toán khó. Có những phương thức
mà các hacker của DEVILS không hề hay biết Moon lại được tiếp cận. Ken sàng lọc
những bài tập rắc rối, chỉ dạy cho những thứ dễ hiểu và một số tuyệt kĩ cơ bản,
hắn không thích nói, trong cả mấy tiếng đồng hồ, họ đều im lặng. Tuy nhiên cũng
có rất nhiều buổi hắn phát cáu với con bé. Moon quá chậm hiểu, Ken đã chỉ cặn
kẽ vài ba lần rồi mà để tự thực hiện mãi không xong. Sao có thể so sánh Moon
với hắn được, trí tuệ của một con bé mới chỉ 11,12 sao sánh bằng cái người sinh
trước tới tận bảy năm, mặt khác, hắn là ai kia!?! Nhưng Ken vẫn giữ bình tĩnh,
nhìn vào đôi mắt ngây ngô của em khiến hắn chẳng thể nào tức được nữa, những
lúc ấy hắn đành thở dài và truyền đạt lại từ đầu.

Một buổi sáng đầu tuần
như bao ngày khác, Ken định sẽ dạy con bé cách ẩn mình trên hệ thống mạng
online trước khi tới văn phòng. Vẫn cái cách chẳng coi ai ra gì, hắn thản nhiên
mở cửa phòng con bé. Moon đang đánh răng, còn quá sớm mới lại hôm qua hắn dạy
tới tận khuya. Nghe thấy tiếng động, con bé nhận ngay ra là hắn. Lại phải học,
em chán ngấy rồi, một ngày hắn dành ít nhất tám tiếng trực tiếp dạy, còn lại để
em tự thực hành với đống bài tập phải làm trong mười tiếng. Em chải đầu cẩn
thận rồi bước ra. Ken nhìn con bé bằng ánh mắt khó chịu vì đã để hắn chờ lâu.
Nếu là người khác chắc chắn con bé đã tìm cách làm hỏng cái máy tính để khỏi
phải học nữa, nhưng hắn thì không thể. Hắn toàn dạy cách lẩn tránh chương trình
an ninh, biết bao nhiêu dạng bài tập, trong khi em thích lập trình hơn. Em lại
ngồi vào vị trí quen thuộc, khởi động máy.

Hắn vẫn nhìn con bé từ
nãy tới giờ. Trông nó ăn mặc chẳng hợp gu tẹo nào. Hắn luôn lịch sự với bộ
jeans áo sơ mi, có hôm thì là quần âu, áo vest, thi thoảng mới thấy hắn mặc áo
cổ tim. Còn con bé, nó luôn mặc quần thụng, áo phông.

“Ha, có lẽ nó ngại người
khác giới!” – hắn khẽ mỉm cười, đối với hắn con bé chẳng khác gì khúc củi khô.
Hắn thoáng nhìn thấy nét đắn đo trên khuôn mặt non choẹt, nhận ra sự không
thích của con bé vào những bài tập này, ờ thì hắn đã quen với cách làm việc
18/24 tiếng của DEVILS rồi, có lẽ phải thay đổi.

Chẳng ai thích người
khác nhìn mình quá lâu, Moon đứng dậy vào nhà bếp. Buồn ngủ quá, em lấy một ly
cà phê và uống ực. Thật chẳng phép tắc chút nào. Sếp vẫn ngồi ngoài này mà em
dám.

-Cà phê! – Ken lên tiếng
ra lệnh.

Chủ muốn uống cà phê, em
hiểu, rửa cái cốc vừa uống, đổ nước cà phê vào và mang ra, đặt trước bàn chỗ hắn
ngồi. Thật hết chịu nổi, Ken nhìn vào cốc cà phê đó, rồi lại nhìn em. Ánh mắt
rất khó chịu. Con người hắn vốn hoàn mĩ. Đôi mắt tròn xoe nhìn vào con mắt sâu
thẳm, làm hắn chẳng thể trách con bé, chắc vẫn còn ngoái ngủ.

Giờ thì Moon mới hiểu,
đem cất ly cà phê đó đi rồi lấy một ly mới. Em quay lưng về phía hắn, hồn nhiên
uống hết ly cà phê trước, sau đó đem ly mới ra. Chiếc gương đã phản chiếu hết
hành động, Moon đặt ly cà phê xuống bàn. Hắn chẳng còn gì để nói với em. Không
coi ai ra gì cả. Hắn không dùng cà phê nữa. Lại tiếp tục học.

Sau ba tiếng yên tĩnh,
con bé chợt lên tiếng:

-Tôi đi ra ngoài một
chút – thường người ta hay nói rồi làm ngay, nhưng con bé phải được sự đồng ý
đã.

“Tôi” – thật buồn cười,
nếu lớn hơn tí nữa thì có thể xưng hô như thế, vì nhân viên của DEVILS vẫn hay
dùng từ đó để trao đổi với hắn,… Từ “tôi” khẽ nhói trong tim, riêng đối với
nhóc con này thì không được dùng từ đó. Nên là gì nhỉ? “Anh – em” – đột nhiên
hắn nghĩ về em mình, có khi nào con nhóc này đã lấy đi vị trí đó mất rồi. Tiếng
bíp từ máy tính kéo hắn về với thực tại, Moon vẫn đang nhìn hắn.

“À! Nó đã nốc hai ly cà
phê lúc nãy!” – Ken ra hiệu cho con bé đi. Trẻ con thật nhiều điều thú vị, hắn
lại mỉm cười.

Ken nhìn vào chiếc ghế
đối diện, có cái gì dưới gối. Một tấm thiệp chúc mừng. Bên ngoài có từ “Anh
trai”. Ken không giở ra đọc. Moon lạnh hơn hắn nhiều.   

Khi Moon quay lại thì
hắn đã đi rồi!

Tốn thời gian với nhóc
con thật, lần nào hắn cũng chỉ định dậy nhóc một lúc thôi, nhưng hình như bên
nhóc hắn không có ý niệm thời gian, dẫu cho chỉ cần hướng mắt xuống cuối màn
hình laptop.

Kể từ vụ trao đổi hàng
lần trước, DEVILS đang tạm ngưng hoạt động, phần là để củng cố lại đội ngũ nhân
viên, phần khác là do ông trùm đã tìm ra thú vui khác không phải công việc.

Ken lại nhớ đến cái từ
“Anh trai”. Con người hạ đẳng đó có gì mà hơn hắn, chỉ khác là chảy chung một
dòng máu với con bé. Thế mà ngày nào hắn cũng qua căn phòng đó, im lặng hàng
giờ, rồi lại đi. Có khi nào đã trở thành một phần rất quen thuộc mỗi ngày, và
cũng không có ý định gỡ bỏ. Cái cảm giác mong chờ một điều gì đó thật thú vị,
như là chạm vào đôi mắt nâu của nhóc, hay cốc nhẹ vào đầu khi giảng mãi mà
không hiểu, cái mặt thộn ra vì cách giải bài tập khó lại quá dễ,… Nhưng cái
gì cũng có giới hạn, Ken luôn dừng lại đúng lúc. 

Hắn đã coi con bé như em
gái, nhưng nhỡ đâu, một ngày nào đó lại vượt quá ranh giới. Đối với một kẻ có
tham vọng mà nói, DEVILS là tất cả, không gì hơn!

z

Moon nhận được thông
báo, ngay chiều nay phải đi tập huấn. Trong tương lai, em  sẽ trở thành điệp
viên. Moon không mong muốn điều đó, thứ mong chờ chỉ là một nơi yên ổn, sống
qua ngày, rồi khi đã đủ tuổi được phát luật quy định, em sẽ từ bỏ nơi này, bằng
mọi cách… Điều em vẫn đang tìm kiếm là gia đình thật sự, vì chỉ có những giọt
máu mủ mới không ép con tim cô độc đau khổ quằn quại. Thế mà em lại được làm
điệp viên phải sống mãi trong cái xã hội vô nhân tính này.

Moon lên chuyến bay cuối
cùng sang Tokyo.

Arrow nhìn theo bóng
chiếc máy bay…

z

Đặt chân về lại đất nước
sau sáu năm, Moon hít một hơi dài,… Thứ mùi cảm nhận được là máu, của mẹ,…
Đặt một vòng hoa trước cánh đồng bạt ngàn, thời gian làm phai nhạt đi con đường
mòn hồi nào, mà có phải là trên mảnh đất này không, em không thể hình dung
được, lúc ấy mới chỉ là một bé con, …quá lâu rồi, nhưng chưa khi nào con tim
thôi không rỉ máu,…

Moon không thay đổi là
mấy, vẫn là mái tóc đen cắt ngang lưng buộc gọn gàng, đôi mắt màu nâu ẩn dưới
hàng lông mi dài, à, đôi mắt không tròn xoe như hồi bé nữa, đuôi mắt dài và sâu
hơn, mang nỗi buồn man mác,…

Qua bài kiểm tra kĩ
thuật lập trình, Moon được xếp vào DEVILS.4. Thật bất ngờ, vì tư cách của em
đâu có thể tiến xa như thế, mẹ là gián điệp cho tổ chức chống lại DEVILS, nhưng
có lẽ một tháng học với bậc thầy của máy tính ngày trước đã giúp em có một chỗ
đứng. Giờ thì những đứa trẻ ở cùng hồi bé trong cô nhi viện sẽ không thể khinh
miệt mình như trước nữa, bởi tiêu chuẩn để vào được DEVILS.4 là rất cao.

Moon xếp hạng thứ
300/300 tổng số nhân viên đợt này của DEVILS, giống như đỗ vớt vậy, thà rằng
không được còn hơn. Tại sao ư? Moon sợ làm việc cho con người đó. Hôm nay là
ngày ra mắt Sếp. Em không thích nhìn thấy cái khuôn mặt ấy chút nào.

Moon xếp hàng theo thứ
tự, em xếp trong dãy gồm 10 người, còn lại những dãy kia dài hơn. Họ phát cho
mỗi người một tấm thẻ thông hành, của em là cái màu đỏ. Thật choáng váng!
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Em sẽ đảm nhiệm vai trò của một gián điệp cho
DEVILS!

Mẹ vì làm gián điệp mà
chết dưới phát súng theo lệnh của kẻ đó, việc chọn người làm ở vị trí nào cũng
phải dưới sự phê chuẩn từ hắn, thế mà “bắt” em làm theo cái điều không thể ngờ
tới. Hắn muốn gì chứ? Một đứa con trả thù mẹ nó, đi ngược hoàn toàn lại những
gì mẹ nó đã làm. Còn gì đau đớn hơn.

-Sếp! – người quản lý hô
lớn. Tất cả nhân viên mới của DEVILS.4 đều cúi mặt, riêng hàng cuối cùng gồm 10
người không cần phải làm điều đó.

Moon đứng thẳng người.
Sếp đi vòng quanh kiểm tra. Có những người, họ biết nhau ở đó mà không muốn
nhìn.

Arrow rất đẹp. Trông hắn
chững chạc so với độ tuổi 24, phom người chuẩn cộng với chiều cao ngất ngưởng,
1m87, khiến hắn chẳng bao giờ không phải là tâm điểm của sự chú ý. Arrow sải
bước tiến tới chỗ của những gián điệp tương lai, từng bước chân toát lên một
phong thái đĩnh đạc, con mắt chẳng chủ định nhìn vào cái gì. Lúc này đồng loạt
cả 10 con người cúi đầu kính chào. Moon đứng ở vị trí số bảy.

-Tốt lắm – Arrow lên
tiếng bằng chất giọng trầm ấm, nhưng không biểu cảm – Từ giờ các ngươi không hề
quen biết nhau, không hề biết DEVILS, và ta, chủ nhân của các ngươi chừng nào
mà hoàn thành nhiệm vụ.

-Rõ! – Tất cả đồng loạt
lên tiếng. 

Giây phút này đối với
Moon là giây phút hạnh phúc nhất từ trước tới giờ. Không còn phải cúi chào con
người đó, không phải lo sợ con người đó sẽ hành hạ mình, cũng chẳng phải sống
trong những ngột ngạt của DEVILS. Nếu như không được huấn luyện từ nhỏ phải
trung thành với những vị thủ lĩnh của DEVILS, chắc chắn Moon sẽ cầm súng bắn
lén từ phía sau hắn rồi. Ngay cả người có vị trí cao hơn hắn một bậc, em cũng
đã từng dám…

z

Trường THPT Hermann
Gmeiner

-Cả lớp, hôm nay chúng
ta sẽ có một bạn học sinh mới – Cô Hana chủ nhiệm lớp 12A2 thông báo – vào đi
em! – cô chỉ tay vào bạn học sinh nữ đứng ngoài cửa lớp. Moon bước vào, cố tỏ
ra thân thiện.

-Bạn ấy sẽ giới thiệu
đôi nét về bản thân mình cho cả lớp! – Cô Hana tạo không khí sôi nổi.

-Xin chào! Mình là Moon,
các bạn giúp đỡ mình nhiều nhé! – Giọng của Moon rất truyền cảm nhưng có vẻ như
ấn tượng đầu tiên trong các bạn là không tốt. Vậy nên Moon cũng thôi, người của
DEVILS không thích nhiều lời.

-Chà, phía góc lớp còn
hai cái bàn trống, chúng ta không thể để bạn mới ngồi trong đó được. Yun à, em
chuyển vào trong để bạn ngồi chỗ em nhé! – cô giáo muốn học sinh mới ngồi dãy
giữa, nhưng là bàn cuối vì Moon khá cao – Thị lực của em tốt chứ, Moon?

-Dạ vâng – Moon lễ phép
rồi đi xuống cuối lớp.

Cậu học sinh đó với cái
tên Yun không thích nhường chỗ cho em nhưng vì là lệnh của giáo viên, cậu đành
chấp hành vô điều kiện. Moon đặt ba lô lên bàn, kèm theo một nụ cười:

-Xin lỗi vì đã ngồi chỗ
của cậu nhé!

Cậu ta không thay đổi
trạng thái khuôn mặt, chỉ đặt phịch chồng sách xuống một cách thái độ. 

Thế giới mà Moon sống
trước đây khác thế này hoàn toàn, không bao giờ có chuyện trước mặt người quản
lý mà nhân viên tự do nói chuyện và bày trò, thế nhưng tại cái lớp học này, cô
giáo vẫn đang nghiền ngẫm giảng bải, lũ học sinh ngồi học với đủ mọi tư thế,
người thì cúi gằm xuống đọc truyện tranh, người thì nằm dặt dẹo, hay tiếng rung
liên tục từ điện thoại của một vài nam sinh. Moon chưa từng nghĩ lớp chọn hai
lại thế, biết vậy đã xin vào chọn một cho xong. Mà hình như Moon học lớp Văn,
đây là môn học yếu nhất của em từ trước tới giờ…

Moon khẽ mỉm cười nhận
ra cậu bạn đang nhìn về phía mình, em đã biết lí do sao cậu lại khó chịu khi
phải chuyển chỗ. Là vì cô bạn ngồi phía bên tay phải. Có vẻ ánh nhìn của cậu ta
không được đáp lại, Moon nhìn ra phía đó, bạn nữ ấy vẫn đang chăm chỉ nghe bài.
Theo trực quan, em biết hai người này không đơn giản chút nào.

-Cạch! – cây bút chì của
Yun bị gãy, đây là lúc để thể hiện sự thân thiện, Moon lấy ra chiếc bút chì và
hướng về phía Yun.

-Dùng của mình nè! –
Moon nở nụ cười tươi tắn.

Yun cũng không có ý định
dùng, nhưng trong hộp bút chẳng còn cái nào thay thế. Yun lấy luôn và chẳng
thèm nhìn cô bạn. Cánh tay cậu ta không giống như những nam sinh khác, nó chắc
và khỏe, từng đường gân nổi lên một cách khỏe khoắn. Ở tuổi này đâu thể có một
cơ thể hoàn chỉnh như vậy được, không chỉ cậu mà hai bạn nam ngồi phía trên
cũng vậy. Giờ thì Moon đã biết tại sao mình phải vào lớp Văn để học. Trái lại,
Yun chẳng có chút nghi ngờ về cô gái đó. Cả năm tháng tuổi thơ đã tạo cho Moon
chiếc mặt nạ hoàn hảo mà ngay cả “những con mắt” tinh tường nhất cũng không thể
hiểu.

Đầu học kì có một bài
kiểm tra khảo một số môn học cơ bản, Moon đều thực hiện một cách dễ dàng, có
khi còn cố tình làm sai để tránh điểm tối đa, môn cuối cùng thì không mấy trót
lọt Môn Văn. Nếu là phân tích một tác phẩm văn học thì chỉ cần học thuộc văn
mẫu là Moon có thể làm được, chuyện đó không khó, nhưng cô Hana muốn thay đổi
đôi chút, vì những đề cảm hứng của các tác phẩm đã quá quen thuộc, cô ra một đề
hoàn toàn cấp I.

“ĐỀ BÀI: Hãy kể lại một
kỉ niệm mà anh (chị) đáng nhớ nhất.” – Cô viết rất to lên bảng.

-Lớp sẽ được làm bài
trong 150 phút!

-Cô ơi! Sao đề này mà
thời gian lâu thế !- Học sinh nhao nhao.

-Lâu để các em có thời
gian cân nhắc kỉ niệm nào đáng để viết nhất. Bắt đầu tính giờ – Cô nhìn vào
chiếc đồng hồ trên tay, rồi trở về bàn giáo viên.

–    Moon à,
em không nhìn thấy đề sao? – Cô Hana thấy lạ vì tại sao cô học trò cuối lớp vẫn
cứ chằm chằm nhìn cái bảng từ nãy tới giờ.

Moon không có vẻ nghe
thấy những gì cô nói. Cả lớp quay xuống nhìn thành viên mới, cô bạn ngồi trên
phải dùng tay lay mạnh, em mới thực sự trở về hiện tại.

-Cô đang nói bạn đó!

-Hả, à vâng, em nhìn rất
rõ, chỉ là em đang tập trung suy nghĩ.

-Ừ, thế thì làm đi em –
Cô Hana tiếp tục soạn giáo án. Cả lớp ai nấy đều đã đặt bút sau 15 phút đầu
tiên. Trừ em.

Em thấy ghen tỵ với họ.
Sao ai cũng phải đắn đo để chọn trong số hàng tỉ kỉ niệm, mà mình thì chẳng
thể. Tờ giấy chỉ viết gỏn gọn tên và hai chữ bài làm. Biết viết gì đây? Tờ giấy
trắng giống như tâm hồn em, những nét ban đầu là của mẹ, mẹ đã cho em những kỉ
niệm hạnh phúc, nhưng em còn quá bé, không thể hình dung ra được. Em không biết
mẹ bao nhiêu tuổi, cũng chẳng biết tên mẹ, không thể nhớ mình đã đủ lớn để gọi
lên cái từ “mẹ” chưa?! Rồi thì cảm giác được ôm ấp trong vòng tay của người mẹ,
không nhớ nổi, cha và anh trai nữa, những khuôn mặt ấy nếu như một ngày nào đó
tình cờ giáp mặt, ai chỉ cho em biết được chứ?

Kỉ niệm thì nhiều lắm,
toàn những mảnh vụn sắc lẹm mà chẳng bao giờ quên được. Nếu nói, em đã từng ăn
cơm của con thú cưng của chủ, ai tin được chứ? Nếu nói người bạn duy nhất của
mình đã bị hành sát một cách thê thảm dưới một tay súng 14 tuổi, chắc em tâm
thần mất? Nếu nói em đã từng phải sống trong căn nhà kho trật trội và ngày ngày
phải ăn cơm có sạn, em đã bị hoang tưởng?

Cuộc đời bắt đầu từ máu,
máu của mẹ. Giọt mồ hôi mặn chát ướt đẫm tấm lưng, mẹ ôm em trong vô vọng. Rồi
ai đó lấy đi quyền sống của mẹ… Chỉ vì làm gián điệp mà mẹ chết, cũng chỉ vì
từ “gián điệp” em được sống, để con người đó hành hạ. Em không muốn lật lại,
trang giấy trắng quá, em ghen tỵ với nó,… Còn nhớ, em đã từng ở cô nhi viện,
nhận lấy sự ghẻ lạnh từ mọi người, nhưng đó chưa là gì khi chịu đựng dưới quyền
kiểm soát của Sếp. Em đơn giản chỉ là vật tế cho một con quỷ hung tợn, để nó
chà đạp lên mọi quyền sống, cho nó thỏa mãn thú tính… Giống như chủ nghĩa
phân biệt chủng tộc trên thế giới, làn da của em như đống than chì, không chút
giá trị còn hắn như hàng ngàn viên pha lê kết nối,… làm sao dám quên.

-Các em còn 15 phút nữa
– Cô Hana dừng công việc soạn thảo và thông báo. Có lẽ nhờ vậy mà Moon mới thức
tỉnh, tờ giấy đã bị bôi bẩn và kín hết cả hai mặt. Ai đã làm điều đó, hay chính
em đã làm nhơ tâm hồn???

Moon không hề để lộ cảm
xúc ra bên ngoài, trông em vẫn bình tĩnh như các bạn khác. Có lẽ từ chính nỗi
đau, khiến con người ta mạnh mẽ hơn. Chỉ còn 15 phút, em định nộp bài văn này
sao? Chẳng có một kỉ niệm cụ thể nào, chẳng có chủ ngữ, và là vô thực tế với
những con người hiện thực kia. Moon cất bài văn đó đi, lôi tờ khác ra viết
trong vòng 15 phút ngắn ngủi.

Ngày thông báo điểm
chẳng thú vị chút nào. Cô Hana bước vào lớp cùng tờ báo điểm.

-Lớp ta nhìn chung là
khá tốt, chỉ có một vài bạn cần phải xem xét lại – Rồi cô phát danh sách điểm
cả lớp cho từng học sinh vừa để cả lớp tự đánh giá lực học và bố trí kế hoạch
bồi dưỡng thêm. Cô Hân đưa tờ điểm cho Moon, không hài lòng:

-Giờ ra chơi em gặp cô!

-Vâng.

-Bạn chạy chân trong à?
– Cô bạn ngồi trên quay xuống nói với chất giọng mỉa mai nhấn mạnh ở từ “bạn”.

-Là sao? – Moon không
hiểu mấy từ ẩn dụ lắm. Ở DEVILS mọi người luôn nói thẳng vào chủ đề chính luôn.

-Học văn mà cái đó không
hiểu hay cố tình không biết thế? – Rõ ràng cô bạn ngồi trên không hề hiền lành
chút nào.

-Ý là bạn đút tiền để
được vào lớp ấy, không ngờ lớp mình cũng có thành phần như thế – Một cô bạn
ngồi cùng hàng với người bạn kia lên tiếng.

-… – Moon lặng thinh.
Đúng là em vào đây theo lệnh Sếp.

-Không biết nói gì ư,
điểm văn của cậu có 3 thôi à? Kém thế, cho mình mượn bài văn đi – Giọng cô bạn
kiêu căng.

-… – Moon vẫn không
nói, hai tay giữ khư khư lấy bài văn dù bị người kia giằng xé.

-Ồn ào, trật tự giùm –
Yun chen ngang, cậu không thích tính mấy bạn nữ trong lớp hay so đo, rồi bắt
nạt người mới vào – Nó thích cho xem thì cho, không thì thôi, quay lên đi –
giọng cậu không quá to để hai cô bạn kia còn biết ý quay lên.

-Ông được sáu chứ mấy mà
hét to thế – Cô gái ngồi trên Yun quay lại.

-Kệ tui.

-… – Moon thở dài. Hai
cô bạn này chẳng khác mấy người ở cô nhi viện năm đó.

-Reng! Reng! Reng! –
Tiếng chuông ra chơi cất lên, cả lớp đứng dậy chào cô rồi bàn tán đủ thứ
chuyện, riêng Moon vẫn chưa có bạn, đứng lên theo cô Hana vào văn phòng.

-Cô không hài lòng về
bài văn của em. 150 phút mà nội dung quá ngắn, chưa hết mặt giấy, em bị ốm hay
không tập trung vậy?

-Dạ, em… – Moon ấp
úng.

-Mà cô không thể ngờ
được, chữ em thật tệ, giống như mấy bạn học lớp chọn một theo chương trình trắc
nghiệm, tờ giấy thi mà viết chẳng khác gì giấy nháp. Em về làm lại bài khác rồi
nộp cô.

-Dạ, em xin phép – Moon
cúi gằm đầu rồi lủi thủi bước đi, trông em thật tội nghiệp, chẳng ai không
chạnh lòng. Cô Hana nhìn theo bóng em.

-Cô à, em… làm đề khác
được không? Bất kì đề gì cũng được – Moon quay lại, bạo dạn lên tiếng. Cái đề
đó có được làm ở nhà thì cũng chẳng hơn, em biết chắc.

-Nhưng là đề chung của
toàn trường, người chấm đâu chỉ mình cô – Cô Hana nhìn học sinh của mình, vẫn
là khuôn mặt ngốc nghếch, em đã làm Ken thay đổi, thì tại sao cô Hana lại không
– Thôi thì em làm đề khác vậy! – nói rồi cô tìm đề thay thế. Moon mong rằng
không phải là viết về gia đình hay bạn bè, em không có những thứ xa xỉ ấy.

-Được rồi, nghị luận xã
hội về hiện tượng bạo lực trong cuộc sống. Đề này hơi rộng, em cần phân tích cả
gia đình, nhà trường và xã hội. Thế nhé, đây là đề dự trữ, không thay đổi nữa
được đâu, nếu vẫn muốn làm đề cũ thì cũng được.

-Dạ – Moon bước đi. Cô
Hana trông con bé thật tội nghiệp.

Cả ngôi trường rộng lớn
này biết bao nhiêu người mà em chỉ có một mình,… Lớp học ở góc trái, dãy hành
lang trải dài như vô tận. Chữ em xấu, đúng thế, vì có ai nắn cho, ở DEVILS họ
chẳng mấy khi dùng giấy. Còn về bạo hành, em chính là một nạn nhân đây. Đúng là
ông trời ghét em rồi.

Moon về lớp, có một vài
đôi mắt đang săm soi, trực quan của điệp viên cho biết điều đó là vô hại, họ
chỉ có quyền nói không tốt về em, làm sao có quyền hành động, bởi em cũng như
họ đang ở một xã hội bình đẳng.

-Mình là Jess – Một cô
bạn chìa gói bim bim trước mặt Moon bằng cách dễ mến – làm quen nhé! – làn da
trắng và đôi môi mọng đỏ khiến cô bạn nổi bật hơn tất cả. Trông cô ấy đầy thiện
cảm, Moon không ngần ngại nở nụ cười. Có thể đã lâu lắm rồi, em mới cười tự
nhiên, không thể so bì với ánh mắt trong sáng và nụ cười đáng yêu của cô bạn,
nhưng chắc chắn, đó là một nụ cười “đem lại hạnh phúc cho mọi người”. Jess chỉ
cho Moon từng người trong lớp, em cũng chỉ biết lắng nghe,…

-Thế nhá! – Sau khi
nhiệt tình giúp bạn hòa nhập với bạn bè, Jess để Moon tự mình tìm hiểu, cô đi
về phía Ring – bạn trai cô.

z

Lướt qua vài trang mạng,
Moon có quá nhiều tư liệu để viết, nhưng không thể…

Moon dùng xe đạp để tới
trường, gần đây em mới học cách sử dụng nó, không có ai dậy nên dù đã biết đi
vẫn gặp đôi chút bất tiện.

-Đi đứng kiểu gì vậy!? –
Một cậu học sinh đi đằng sau quát lớn làm em giật mình. Xe của em tự nhiên bị
kẹt phanh dừng gấp làm xe phía sau buộc phải dừng lại.

-Xin lỗi bạn! – Moon rối
rít quay mặt lại nhận ra đó là Yun. Trông mặt cậu ta lạnh te, đôi mắt màu ngọc
trai đen ẩn dưới hàng mi cong, sống mũi cao và thẳng,… chưa bao giờ Moon nhìn
thẳng vào một người nào đó mà ngắm kĩ đến thế.

-Không đi đi à!? – Yun
quát lớn hơn. Cậu đã quá quen với những đứa con gái hay nhìn chằm chằm vào cậu.
Chỉ còn năm phút nữa là vào lớp rồi.

-À ừ! – Moon định táp
vào lề đường cho cậu bạn vượt lên, nhưng đường đông quá, vậy nên em lên xe và
đi tiếp. 

Yun thấy khó chịu với
người đi trước, rõ là đường đông mà tay lái cô ta hết xoay bên này rồi lại chập
choạng bên kia. Tới một ngã tư, Moon quên mất không nhìn đèn tín hiệu, vẫn cứ
đi thẳng.

-Mù à!? – Yun lại quát
lớn, may mà cậu đã kịp giữ yên sau xe của Moon. Moon giật thót tim, nhưng thứ
khiến con tim đập dồn dập không phải là vì bị lực kéo ở phía sau,…

Bên kia đường, một con
Lamborghini LP640 dừng lại vì đèn đỏ. Có hai thanh niên đang ngồi trong đó.
Moon mím chặt môi, hệ tuần hoàn làm việc hết công suất để có thể bình tĩnh
nhưng mồ hôi đã ướt đẫm áo lúc nào không hay. Người cầm lái là Arrow, còn người
ngồi kế bên là Ken. Dẫu khoảng cách giữa hai con đường đối diện không hề gần,
qua một lớp kính trong. Cái dáng người ấy mấy năm qua Moon không hề gặp, hắn
vẫn ngồi theo kiểu sẽ “ăn thịt đối phương”, tay phải gác lên cửa xe một cách
phóng thoáng, còn tay trái tựa sau gáy phong thái thượng phong. Tư thế người
cầm lái cũng không kém phần oai hùng, như “nuốt chửng” mọi thứ. Luôn là thế, họ
xuất hiện để làm tim em ngạt thở.

Đèn chuyển màu xanh, tất
cả các phương tiện bắt đầu lăn bánh, con xe đó cũng chuyển mình. Xe đạp của em
buộc phải cuốn theo… Yun cố gắng vượt ngang cô bạn để “chiêm ngưỡng” chủ nhân
con siêu xe.

Thật lạ, nếu là một công
chức không bao giờ có thể dám mơ được ngồi trong chiếc xe ấy, và nếu có tiền tỷ
cũng khó mà có được xe nhập từ Mỹ như thế. Bằng đôi mắt tinh tường, Yun đưa ra
những quan sát đích đáng: đây là con xe mang một gam màu đen khỏe khoắn, ngoại
trừ mui và khung cửa, thân xe được làm bằng sợi cacbon, vành được đúc hợp kim
nhẹ giảm trọng lượng tối đa, chí ít cũng phải 650 mã lực, và tốc độ có thể đạt
tới là 342 km/h. Còn hai người ngồi trong, chắc chắn không ai khác ngoài người
của DEVILS. Chúng muốn phô trương đây mà. Yun nhìn kĩ vào đôi mắt của người
ngồi ghế bên, rồi tới người cầm lái, chúng toát lên vẻ kiêu hãnh tới đáng sợ,
chúng chỉ nhìn thẳng. Thật là may mắn, Yun đã che khuất hoàn toàn cho em. Cậu đã
xuất hiện thật kịp lúc, khi mà con xe dũng mãnh kia đi lướt qua…

Tiếng chuông vào lớp vừa
dứt, Yun là học sinh cuối cùng được vào trường. Kể từ ngã tư đó, Yun vượt lên
đi trước Moon. Người bảo vệ chặn cổng không cho bất kì học sinh nào cố “vượt
rào”.

Moon không may mắn như
cậu bạn. Em sẽ quay về nhà ư? Nếu như không nhìn thấy chiếc xe màu đen đó thì
có thể, còn giờ bằng mọi giá em phải vào trường vì không muốn giáp mặt lần hai.
Moon gửi xe ở ngoài và tìm cách vượt rào, điều đó không khó nếu là một nhân viên
của DEVILS. Em luôn tỏ ra bình tĩnh, đi dạo xung quanh trường và tìm sơ hở, sử
dụng chút ít khả năng từ đợt tập huấn, chỉ sau 4 phút đã có mặt tại lớp học.

-Ghê nhỉ? – Yun khá bất
ngờ vì sự xuất hiện của cô bạn. Nếu là học sinh cá biệt lâu năm thì dễ dàng tìm
được lối vào, nhưng đây chỉ là lính mới, lại còn là phái yếu mà có thể vào được
thì thật bất ngờ.

-Hì – Moon chỉ cười
ngượng ngạo chẳng biết giải thích lí do. Hôm nay em phải nộp bài văn nên cũng
khó để nghỉ.

Cậu nhìn vào nụ cười ấy,
lạ thật, cậu cũng chẳng còn suy nghĩ gì nữa. Cô Hana bước vào, cả lớp đứng dậy
chào. Cô mới ngoài 30, nhưng vì tâm lí nên cả lớp đều quý mến. Moon lấy trong
cặp bài văn của mình ra đem lên nộp. 

-Xong rồi à? – Cô Hana
luôn niềm nở.

-Vâng – Moon cười trừ.

-… – Cô nhìn vào bài
văn của học sinh lớp chuyên văn, chữ viết chẳng dễ đọc chút nào.

-Hì, em viết hơi ngoáy
một tí ạ – Moon ngập ngừng. Thực ra em chẳng hề suy nghĩ về bài viết này, gửi
yêu cầu tới DEVILS, lập tức sẽ có một bài văn hoàn chỉnh phù hợp với giọng văn
của học sinh lớp 12 lực học bình thường. Em biết lạm dụng vị trí là không tốt,
nhưng điều gì khác em cũng có thể làm được trừ việc hình dung về hai con người
ấy.

Moon lại nở nụ cười đáp
lại ánh nhìn của cô. Cô Hana rất thích nhìn nụ cười của cô học sinh này, trông
thật thánh thiện và gần gũi. 

Moon vẫn đang cố gắng
hòa đồng với các bạn, em bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán, lúc nào cũng
mỉm cười. Hộp bút luôn căng phồng, toàn là dụng cụ học tập, bạn nào thiếu, em
sẵn lòng cho ngay, vì, thứ em mong muốn là được làm bạn với tập thể lớp. Nhưng
khi mà càng thân thiết với cái thế giới này sợ rằng em sẽ yêu nó mất, rồi khi
về lại DEVILS phải chết trong nỗi cô đơn.

Yun ngồi phía phải, cũng
là phía bên hành lang của lớp học, từ chỗ mình nhìn ra cửa sổ chỗ cậu thì chẳng
có thứ gì, nhưng em lại thích nhìn ra phía ấy. Em thích nhìn vào ánh mắt của
cậu. Đó là gì nhỉ, giống như giọt pha lê, đôi mắt đang nhìn về phía cô bạn
Luci. Yun thích người ấy, cậu luôn trộm nhìn và cười một mình. Còn Moon không
nghĩ thế, em cho rằng đó là ánh mắt của người anh trai đang nhìn cô em gái. Bạn
ấy thật hạnh phúc, em ao ước có được ánh nhìn đó dù chỉ một lần. 

Mấy cô bạn ngồi trên đều
thấy lạ, vì sao ngày nào cũng thấy em nhìn cậu bạn rồi mỉm cười, thế là họ bàn
tán xôn xao. Họ mặc định rằng em thích Yun.

-Cậu thích Yun à? – Jess
nói nhỏ bên tai Moon.

-Gì cơ? – Moon quay sang
nhìn người bạn mà mặt chẳng thể hiện gì, nếu như bị nói trúng tim đen, thì phải
tía tai, đỏ mặt, nổi da gà, nhưng em vẫn hoàn toàn bình thường.

-Thôi đi, đừng giả bộ
nữa, cả lớp biết rồi – Jess vẫn nài nỉ cô bạn hé lộ chút ít bí mật.

-Bạn đùa à, mình thích
nhìn vào mắt của Yun, chỉ thế thôi – Moon thẳng thắn.

Cứ tưởng câu nói thầm
thì đó chỉ là bí mật của hai người, nhưng toàn bộ khu dưới đã nghe thấy hết.
Trong đó có Yun. Tất cả đều quay xuống nhìn Moon. Họ nhìn vào đôi mắt Moon, rồi
lại quay lên cùng với tiếng cười rúc rích. Yun đang úp mặt trên bàn, nghe thấy
mấy tiếng cười đó, cậu ngửng lên quay sang phía Moon và nói:

-Trơ trẽn – Rồi cậu bước
ra khỏi phòng học.

-Yun à, chờ tớ với! –
Jess đuổi theo, hình như cô định thanh minh giúp cô bạn.

Moon vẫn ngồi yên đó,
“Trơ trẽn???”, vốn từ hạn hẹp không cho phép Moon hiểu cậu ta nói gì. Ngay sau
đó, trong giờ Toán của thầy Be, cả lớp chăm chú học, thái độ học tập nghiêm túc
không giống hồi đầu năm nữa. Theo thói quen, Moon quay sang nhìn cậu bạn. Cậu
ta ném luôn cục tẩy vào chính giữa đỉnh đầu em. Moon khé nhíu mày, không đau
nhưng làm tóc rối đành tháo dây buộc lại.

-Mời hai anh chị ra
ngoài! – Thầy Be nổi tiếng nghiêm khắc, đang say sưa giảng bài mà có ai ồn hoặc
làm việc riêng khiến thầy rất ức chế. Thầy vừa viết một số dạng tích phân cho
cả lớp và quay xuống thì thấy trò nam ném mạnh thứ gì đó vào trò nữ cuối lớp,
không hề tôn trọng bài giảng, thầy đoán rằng chắc phải làm việc riêng từ nãy
rồi – Giờ này sắp thi thố đến nơi rồi mà còn trêu với đùa được hả? – Thầy Be
chỉ tay ra cửa lớp. Cả lớp khẽ che mặt cười, “Thầy đuổi đúng người thế!”,…
Yun bước thẳng ra ngoài lớp, cậu thừa biết tính ông thầy già vả lại cũng không
thích năn nỉ ỉ ôi chỉ để nghe thêm mấy lời giảng.

Riêng Moon vẫn trân trân
nhìn thầy, em chưa bổ sung cho mình được cách ứng xử. Ngày trước ở DEVILS, dù
một ông lão ở tuổi 80 làm việc cho DEVILS.3 thì vẫn phải “nhường nhịn” người ở
DEVILS.4.

-Thầy kinh lắm đó, ra ngoài
đi – Cô bạn ngồi trên thì thầm, thực chất là muốn có câu chuyện để thu hoạch.

-… – Moon tin theo lời
bạn không chút do dự bước ra cửa lớp. Và thầy Be tiếp tục giảng bài sau vài
phút gián đoạn.

-Cứ đứng ở ngoài này
thôi à? – Moon lên tiếng hỏi.

-Không thì thích uống
nước chè hả? – Yun vẫn luôn trả lời bằng giọng cọc cằn.

-Là sao?- Moon đâu phải
tỏ ra ngây ngô mà thực lòng không biết.

-… – Yun nhìn em, cậu
chúa ghét những đứa con gái nào giả vờ ngốc nghếch.

-… – Moon lặng im.
Nhưng em vốn không thích yên lặng, cậu là ai chứ, chỉ là bạn cùng lớp, ngang
hàng, em pha trò…

-Muốn nghe chuyện cười
không? 

-Không!

-Thế giải đố? – Moon vốn
là người hòa đồng chẳng qua hồi nhỏ không có bạn.

-Không!

-Ừm, à, hôm qua cậu có
xem bóng đá không?

-Không!

-Vậy à, thế thì nói
chuyện gì nhỉ? – Moon cho tay lên cằm suy nghĩ.

-Im đi – Yun bắt đầu khó
chịu.

-… – Moon yên lặng
được một lúc -… nhưng thời gian trôi lâu lắm, không nói chuyện thì…

-Thì mặc xác cô. Cô
không có lòng tự trọng à? – Yun vừa dứt lời, cậu bước ra chỗ khác, áp mình vào
tường mà ngủ.

Bài giảng của thầy Be dù
hay mấy thì hôm nay cũng không vào đầu, các bạn đều tranh thủ ngó nghiêng ra
phía cửa lớp. Họ thấy khó chịu vì hai người kia đứng khuất so với tầm nhìn, “có
lẽ không muốn cho ai xem đây mà!”, nhưng rồi lại khoái chí khi thấy Yun bước ra
đứng quay về phía lớp mình. Trông cậu lúc nào cũng thật lãng tử. Moon như chết
lặng vì câu nói đó. Em có lòng tự trọng, nhưng đã bị “rơi” mất rồi. Vẫn cứ nghĩ
cô bạn sẽ lườm mình, Yun mở mắt và nhìn về phía cũ. Moon chỉ cúi gằm mặt xuống,
cố gắng thở nhẹ, ánh nắng chói cũng không bận tâm. Em không đẹp, nhưng em luôn
rạng rỡ mỗi khi cười. Em không có thứ gì nổi bật cả, nhưng luôn làm người khác
phải chú ý.

Yun đã hơi quá lời, cậu
biết nhưng cậu không muốn cho bất kì ai cơ hội. Vì cậu đã yêu người đó rồi.
Moon vẫn đứng đấy, ánh nắng chiếu vào khuôn mặt em, khiến đôi môi khô rát. Từng
hơi thở bị kìm lại vì nỗi đau. Như những lần trước, vết thương trong tim lại rỉ
máu, ừ, cứ cho là họ có quyền, có địa vị, họ có tất cả và họ muốn làm gì thì em
đều phải chịu, nhưng Yun chỉ là một người bình thường thôi, vậy mà cậu có quyền
ném vào đầu em à,… rồi đỉnh đầu em khẽ nhói đau, kí ức ngày nào vẫn ám ảnh em
mãi,… Còn cái thứ xa xỉ lòng tự trọng,… thì đã nói rồi mà, em đâu còn
nữa,… Moon ghì chặt tay mình vào chân váy không tựa vào tường, em muốn đứng
vững bằng đôi chân và sức lực của mình.

z

-Cậu điều con nhóc đó đi
à? – Ken lên tiếng sau khi im lặng một hồi lâu.

-Nhân viên của tôi, tôi
có quyền! – Arrow cũng không ngần ngại gì mà nhìn vào người ngồi kề bên.

-Ăn nói với bề trên vậy
sao?

-Giờ thì chúng ta ngang
hàng. – Chính xác là vậy, họ đều đang ngồi trên cùng một hàng ghế. Arrow tiếp
tục phóng xe lao thẳng.

z

-Reng! Reng! Reng!

Thầy Be còn bực bội
chuyện hai học sinh làm mất năm phút quý giá nhưng chuông đã kêu, thầy vội vàng
chép mấy bài toán tích phân lên bảng rồi cho lớp nghỉ. Ngay lập tức, các bạn đã
ùa ra khỏi phòng để thăm dò.

-Em chào thầy! – Yun
đứng thẳng người, nghiêm trang chào, ra vẻ rất kính nể.

Thầy cũng phì cười vì
hành động vừa rồi, đi qua chỗ của Moon, nhìn cô học trò mà thấy tội. Thầy nghĩ
chắc cô trò chỉ diễn kịch nhưng cũng khiến thương cảm nên vỗ nhẹ vào vai động
viên. Moon nhìn thầy rồi nở nụ cười hối lỗi. Sau đó đám bạn xúm xít hỏi chuyện
Moon, vì đương nhiên họ biết có khai thác từ Yun cũng chẳng được gì. Moon không
trả lời,lắc đầu cười nhạt. Yun nhìn vào cô bạn, thay đổi nhanh chóng, lúc vừa
trông tội khổ vô cùng còn giờ thì toe toét.

-Cáo! – Yun thốt lên dù
đang đi bên cạnh hai người anh em.

Ring và Poise đều biết,
vì ba trái tim họ, cùng hướng về một người.

Moon ngồi tập trung làm
bài không nhìn đi đâu nữa. Có nhiều phiền toái lắm rồi, nhưng cũng vui vì nhờ
thế mà giờ ra chơi em có cơ hội được nói chuyện với nhiều bạn. Những kiến thức
trong sách giáo khoa đều đã được học bài bản khi đi đào tạo ở DEVILS, nên việc
hoàn thành bài không mất nhiều thời gian.

-“ Cậu có biết bộ ba
Yun, Ring và Poise là niềm tự hào của lớp mình không?”

-“ Mấy em lớp dưới chạy
hàng dài ý”

-“Mấy bà sinh viên
trường bên cũng chết mê chết mệt”…

Moon đang nghĩ… Đẹp ư?
Đúng là họ rất ưa nhìn, nhưng so với hai vị Sếp, họ chưa là gì. Tuy nhiên nếu
để tả về nét đẹp của hai người thì em chịu, chưa bao giờ dám nhìn trực diện vào
họ. Rồi lại mỉm cười, hiện giờ em vẫn đang yên bình, được sống mà không phải lo
lắng gì hết.

-Bị điên à!? – Yun quay
sang, cậu thấy khó hiểu vì sao em vừa cười vừa làm bài, lúc thì ngồi trầm ngâm,
được một lát lại giở khuôn mặt não nề.

-Ừ! Bị điên! – Moon thừa
nhận, em đúng là điên rồi, điên từ cái ngày mà tên sát thủ mang em về. Theo bản
thân nghĩ, những người đẹp, họ tàn nhẫn và độc ác lắm, chẳng ai là không thế
đâu, kể cả Yun.

Một thời gian sau, Moon
không còn bị gán ghép nữa, bởi chủ thể đâu tỏ ra thái độ khác lạ với Yun từ lần
ấy. Mà mọi người cũng quen rồi, vì Yun đẹp nên có nhiều người thích, một sự
thật hiển nhiên luôn luôn đúng.

Dạo này Yun không hay đi
chung với những người còn lại. Có lẽ cậu muốn đặt tình bạn lên trên. 

Cách đây mười năm,… Ba
cậu nhóc được kết hợp lại thành một gia đình.

Cha của Ring và Poise
đều tử trận khi chiến đấu với Rồng Đen, còn mẹ của hai người cũng hy sinh khi
đang làm nhiệm vụ. Vì vậy cha và mẹ Yun đã nhận họ làm con nuôi, chăm sóc như
con đẻ của mình. Sau đó chừng ba năm, họ mang về cô nhóc, kém ba cậu bé một
tuổi. Cô bé ấy có cái tên là Luci, em hay bị các cậu nhóc bắt nạt và luôn khóc
thảm thiết. Nhưng sau khi mẹ Yun quyết định nói sự thật cho cả bốn, đó là, cha
và mẹ Luci đềuị chết dưới đạn của DEVILS, ba cậu nhóc không còn ghét Luci nữa,
và dần dần kết nạp cô vào gia đình nhỏ.

Mục tiêu của cả 4 người
– là kẻ đứng đầu những con ác quỷ, chính vì thế họ đã quyết tâm rèn luyện thể
chất để thực hiện đến cùng nhiệm vụ. Được biết ở tổ chức WHITE, có một cô bạn
chừng tuổi Luci được tổ chức chọn để gài chip điện tử, họ đã sẵn sàng đề nghị
sẽ bảo vệ người đó, vì họ nghĩ, chắc chắn lú quỷ sẽ thèm khát con chip và tự mò
đến.

Những năm tuổi thơ qua
vô tình họ đã đặt Luci ở trong trái tim mình. Còn giờ thì sao nhỉ? Yun không
biết nữa, … Ring đã thích Jess, còn mình và Poise… Cậu đã có tình bạn rất đẹp
với Poise và không muốn mất nó,… cả sự khó xử của Luci nữa,… Cậu sẽ từ bỏ,
có thể con tim sẽ chẳng thể thay đổi, nhưng có lẽ về hình thức sẽ là hơn…

“ Quen nhau nhé” – Moon
vo viên tờ giấy rồi nhét vào hốc bàn.

-Linh tinh, tôi và cậu
học cùng nhau mấy tháng rồi mà giờ mới là quen à? – Moon nói nhỏ để tránh làm
ồn trong giờ của thầy Be.

-…- Yun nhìn lại cô
bạn mình, không hiểu đối phương nghĩ gì. Moon đã ở “đấy” suốt 16 năm trời,
người ta mấy khi nói, chủ yếu dung hành động diễn tả nên vốn từ còn hạn
hẹp. 

Thẩy Be cầm viên phấn
ném xuống cuối lớp, thầy lại phật lòng vì hai cô cậu học trò. Moon đổi hướng về
thầy, em cũng đâu muốn gây sự chú ý. Rồi thầy giảng bài tiếp, nhìn vào mắt cô
học trò đó, nó vô tội. Cả lớp quay xuống và họ biết, hóa ra trước đây chỉ là
đòn “nghi binh”.

Yun kéo mạnh Moon ra
khỏi lớp khi vừa hết tiết mặc cho những đôi mắt nhìn theo tò mò. Bàn tay thô
bạo của cậu nắm chặt lấy cánh tay của Moon. Cậu cứ tiến thẳng về phía trước,
kéo cô bạn xuống tận tầng một, tới bãi cỏ đằng sau trường. Một làn gió vi vu
thổi, khẽ luồn vào từng sợi tóc của Moon.

-Cậu… làm bạn gái
tôi… NHÁ! – Cả câu Yun đều nói đủ nghe, riêng từ cuối, cậu cố ý nhấn mạnh,
nhưng nói mà mắt đâu có nhìn Moon.

-… – Moon không trả
lời.

-… – Họ đứng im lặng
một hồi lâu. 

-Làm bạn gái cậu thì
được cái gì? – Moon ngước lên nhìn vào mắt người đối diện.

Yun thực sự khá bất ngờ
khi nghe câu nói trên. Cậu đã hơi tự phụ, ngưỡng tưởng cô gái này có tình cảm
với mình, nhưng dường như không hề. Yun đỏ mặt, cậu hơi ngại, tránh ánh mắt của
Moon, cái ánh mắt nói lên sự thật.

-Được thôi – Moon thở
dài, rồi lại mỉm cười.

Hai người, hai trái tim,
hai nhịp đập, hai nỗi niềm… hoàn toàn khác nhau. Bầu trời hửng nắng, mây đen
đã nhường chỗ cho những tia hào quang từ ánh dương…

z

Tại DEVILS.5,…

-Cậu khá là may mắn khi
được làm việc cho ta đấy, Mes! – Ken xoay ghế và ngừng hút xì gà. Hương thơm từ
điếu thuốc bung tỏa, một mùi thơm quý tộc.

-Vâng thưa ngài, tôi sẽ
cống hiến hết mình cho DEVILS – Mes cúi gập người. Không biết vì lí do gì mà
anh được ưu ái đặc biệt nên được Ken xưng hô gần gũi như vậy, chẳng mấy người
được hắn gọi là “cậu”.

Rồi Mes bước ra ngoài,
trong văn phòng giờ chỉ còn mình Ken. Một tia sáng hiếm hoi chiếu lọt qua bức
rèm cửa ánh vào chiếc nhẫn cái trên tay hắn, phản xạ lại thứ ánh sáng trắng,
giống như mắt của chim đại bàng, lóe sáng trong bóng tối.

z

Yun không nhận thấy sự
thay đổi gì từ “bạn gái mình”. Moon quay ra và nhìn cậu, rồi lại tiếp tục chép
bài. Yun luôn ăn nói thiếu chủ ngữ làm em chẳng hiểu gì hết.

-Này! – Yun gọi, cậu chỉ
tay vào Jess, theo đó muốn Moon nhìn mà “học tập”.

Jess ngồi cạnh bên Ring,
cô đang hỏi bài. Ring luôn nhiệt tình với cô, còn cô thì hay tỏ ra trẻ con.
Trông họ thật xứng đôi. Moon cười, hóa ra cậu ta muốn thế. Chỉ là diễn trò để
cô bạn đó nhìn thấy, được thôi, em làm được, vì bản thân cũng đang cần một vòng
tay. Moon giơ quyển vở và nhìn về phía Yun. Có vẻ hiểu ý rồi đấy, Yun hài lòng,
cậu đứng dậy tới bên chỗ Moon.

-Trời ạ! Có đời nào bắt
con trai giảng văn cho không? – Yun không thể hiểu Moon đang nghĩ gì nữa, em
chỉ bút vào một đề văn bất kì. 

-Haha – Moon lấy tay che
miệng cười khoái chí, cậu ta đúng thật quá trẻ con.

-Cười gì!? Lôi quyển
toán ra đây! – Cậu nói như ra lệnh.

-Haha – Moon vẫn không
thể nhịn được cười. Thấy khuôn mặt cậu ta hằm hằm nhìn, em đành lôi mấy bài tập
toán ra và nhờ cậu “giải” hộ. Không phải là giảng mà Yun khua chân múa tay nói
linh tinh rồi làm luôn cho em. Trông bộ dạng cậu ta thật…

-Trơ trẽn!

-Nói cái gì đấy?! – Yun
dừng bút ngay lập tức.

-Haha – Moon càng cười
to hơn.

-Hai người làm gì mà
cười như nắc nẻ thế? – Cô bạn ngồi trên tò mò không chịu được đành quay xuống.

-Haha, đúng ý cậu rồi
nha! – Moon lại cười tiếp.

-Hừ! – Yun đứng dậy và
bỏ ra ngoài luôn, ừ, đúng ý cậu rồi, cô bạn ấy đã quay ra nhìn.

-Sao bạn cứ cười mãi
thế!?- Cô bạn tỏ vẻ khó chịu vì Moon không cho biết lí do.

-Hì, không có gì! – Moon
rất vui, đã lâu lắm rồi chưa được cười thoải mái đến thế.

Hôm sau đi học, Moon
thay đổi hẳn. Vừa đến lớp, em đã toe toét cười với Yun dù cậu không thèm nhìn
lại. Nụ cười của em thật sự rất hồn nhiên như mang sức sống mới cho mọi người.

-Đến sớm nhỉ? – Sau vài
câu nói chuyện với các bạn nam, Yun về chỗ. 

-Ừ! Đến sớm để hỏi cậu
mấy bài tập.

-… – Yun nhìn chằm
chằm vào cô bạn, – Ô, sao thay đổi nhanh gớm!

-Lần này là Lí nhá,
không phải Văn đâu – Ánh mắt Moon tinh nghịch.

-Hừm! – Rồi cậu giảng
bài cho Moon một cách say sưa.

-Có hiểu không đấy!? –
Yun khinh thường phái yếu.

-Cậu làm sai ngay từ
bước hai rồi, dấu cộng mà viết thành nhân à!

-Cộp! – Yun cốc đầu Moon
một cái – Biết sao giờ mới nói! – Ngày trước, ai đó cũng đã từng cốc đầu mỗi
khi em không hiểu bài,…

-Đừng cốc đầu mình, mình
không thích đâu! – Giọng Moon trùng xuống.

-Gì chứ, tui cốc nhẹ mà
– Yun thấy lạ, tự nhiên cô bạn thay đổi sắc mặt – Sợ học dốt à?

-Không! Chỉ có Quỷ mới
đi cốc đầu người khác! – Moon nhìn thẳng vào mắt Yun.

-Quỷ không ăn thịt người
thì thôi, cốc đầu người ta làm gì!?! – Yun không hiểu câu nói đó, với cậu, em
chỉ như những bạn nữ khác trong lớp, không hơn và cũng không chút nghi ngờ.

DEVILS, Moon chợt nghĩ,
mình không muốn về nơi đó, chỉ muốn mãi mãi được ở cái thế giới này.

Moon rất hay theo Yun,
phần lớn thời gian đều ở bên cậu. Em không thích cậu. Đúng! Nhưng em cần có
người bảo vệ  vì rất cần một người anh trai!

Một thói quen, ngày nào
Yun cũng đưa Moon về, nhưng chỉ qua ngã tư một đoạn thì cậu để em tự về. Yun
cũng chỉ là một con rối trong vở kịch mà cậu tự viết lên.

Hôm nay là chiều chủ
nhật, Yun ngủ liền một mạch tới muộn. Khi cậu dậy thì mọi người đã đi hết rồi.
Ring thì đương nhiên đi với Jess, còn Luci, cô chắc đã đi đâu đó cùng với
Poise. Không biết cậu quyết định đúng không, việc có bạn gái khiến chẳng hôm
nào lòng thanh thản. Đôi khi, ta hành động một cách ngu ngốc, dù hành động đó
đã được đắn đo suy nghĩ rất nhiều và khi hối hận thì không thể quay lại được.
Cậu đặt tình bạn với Poise lên trên, hay cậu không có chút lòng tin ở bản thân
mình về người con gái đó. Yun thất bại mất rồi.

Yun bước vào phòng tắm,
cậu để nước từ vòi sen xối trực tiếp vào đầu. Cảm giác lạnh tê tê khiến đầu
quay cuồng. Cậu thương người con gái ấy, rất nhiều, nhưng chẳng dám nói lên
lời,… Yun gục mặt xuống bồn nước, muốn lấy lại thăng bằng, rồi sực nhớ, cuộc
hẹn với Moon lúc 17h. Yun bắt mình phải đi, dù không muốn. 

-Ê! Đợi có lâu lắm
không! – Yun vỗ nhẹ vào bên vai của Moon. Em đang ngồi trầm ngâm ngắm phố
phường.

-Có! Mỏi hết cả chân rồi
– Moon giả vờ đùa, thầm biết miễn cưỡng Yun mới đến gặp mình.

-… –  Yun nhìn
bạn đồng hành, từ đầu tới chân, rồi ngược lại – Đi chơi với bạn nam mà ăn mặc
thế này à?

-Sao nào!? – Moon nhìn
lại trang phục, có gì đâu nhỉ, em mặc một chiếc áo phông màu rượu vang có chữ,
quần Jeans dóng dài. Hoàn toàn rất bình thường.

-Giờ là 5h47 – Yun chỉ
về phía bầu trời đã dần tắt nắng – con gái thường hay “thả dáng” giờ này! – Yun
ném tặng cô bạn một nụ cười khẩy.

-Vớ vẩn – Moon chẳng bận
tâm. Moon đã tạo thói quen riêng vì hồi nhỏ hay bị ngã, nên luôn mặc quần dài
và dày để tránh bị chảy máu. Yun đang suy nghĩ định đưa cô bạn này đi đâu, cậu
đặt tay lên thái dương, rồi ngóng xem chỗ nào thích hợp nhất.

Ken bước ra từ Plaza đối
diện, một tay cho trong túi quần, tay còn lại quàng hông cô gái ăn mặc thời
thượng. Mặc nhiên, dù mua nhiều đồ, hắn không buồn cầm đỡ giúp cô ả. Ken luôn
để bộ mặt rất tay chơi, đôi mắt luôn nhìn về phía trước, chẳng bao giờ quan tâm
đến xung quanh. Yun đang nhìn hắn, cậu không có chút cảm tình về con người này.
Chỉ biết là đã từng gặp mà chưa nhận ra đó là ai. Cậu giả vờ đang tìm kiếm một
thứ gì đó để tranh thủ quan sát người đàn ông.

-Yun à, cái máy này dùng
thế nào vậy? – Moon hướng mắt vào máy bán hàng tự động.

-Hả? À – Yun quay lại,
cậu dùng mấy đồng xu thả vào khe đồng thời cũng quay mình vào trong để che chở
cho bạn khỏi tầm nhìn của người đó. Tự nhiên thấy thương cho Moon, có lẽ Moon
đã chọn nhầm bạn để chơi rồi, chơi với cậu ngộ nhỡ Moon sẽ gặp hiểm nguy mà một
con người bình thường không ngờ tới. Vì thế, tốt nhất nên tránh để những người
mà cậu có linh cảm xấu nhìn thấy bạn mình. 

-Thế rồi nhấn nút chọn
à? – Moon chưa từng sử dụng máy bán hàng tự động nên thích thú – Ê! Sao cậu
không nghe tớ nói gì hết vậy? – Moon tò mò không hiểu Yun đang nhìn gì nữa.

-Chọn đi! Cậu thích uống
nước cam ép hay dâu tây? – Yun trả lời em nhưng vẫn đang suy nghĩ đã gặp hắn ở
đâu rồi nhỉ?

-Nước táo nhá! – Moon
nhấn hai lần vào phím màu xanh.

-Ờ – Yun tiếp tục quan
sát lại sợ lộ liễu nên thôi. 

-Đây nè! – Moon chờ máy
đẩy ra hai lon nước rồi đưa cho.

-Cậu nhìn gì vậy? – Moon
xoay người, đôi mắt của em nhỉnh hơn bờ vai cậu một chút nên không khó để nhìn
ra ngoài.

-À không! Không gì cả –
Yun chợt nhớ ra đó là người đã trông thấy ở trong con xe thể thao hôm trước.
Nhưng quay ra thì hắn đã lên xe và khuất dạng.

Nếu đã muốn nhìn, thì dù
cậu có che khuất, hắn vẫn nhìn được thôi.

z

Những ngày sau Moon hay
lẽo đẽo theo Yun, thi thoảng đi xem phim, ăn uống, hay chỉ là dạo phố,… 

Yun ở cùng với mấy người
bạn như một gia đình, ba người – Ring – Poise và Luci đều coi cha mẹ cậu là
những người thân. Xét về hoàn cảnh, thì Yun may mắn hơn họ nhiều nên trong mọi
hành động cậu đều đặt suy nghĩ và quyền lợi của họ lên trước. Nếu cậu biết quá
khứ của cô bạn đang đi cùng đây, chắc chắn sẽ giúp Moon thoát ra khỏi DEVILS
bằng mọi giá.

Vì cậu là người tốt!

Yun không bao giờ hỏi
Moon về chuyện gia đình, nhưng ngược lại, Moon luôn bắt cậu phải kể cho nghe
tường tận mọi sinh hoạt của gia đình. Yun vốn là người sống nội tâm, ít nói, cô
bạn lại bắt cậu phải nói liên mồm. Đôi khi cậu nghĩ em như một đứa trẻ con tuy
rằng không bao giờ làm nũng, nhưng cái gì cũng tỏ ra không biết hết. Bất kì thứ
gì cũng có thể là câu hỏi dành cho cậu. Giả dụ như, mấy từ ngữ học sinh hay
dùng để trao đổi với nhau rất phổ biến mà cũng phải hỏi nghĩa, rồi thì cách
thức sử dụng những thứ rất chi phổ biến,… cũng phải hỏi. Cậu nghĩ em cố tình
không biết, nhưng cũng mặc kệ, vẫn nói cho. Chẳng tốn gì một lời nói.

Em cứ hỏi và cậu cứ trả
lời. Em nói nhiều dù cậu không muốn nghe. Em làm mọi thứ dù cậu không muốn..
Liệu, anh trai em có thế chứ? Đối với em, Yun là người bạn thân duy nhất. Mà
cũng chỉ có cậu sẵn sàng giải thích cho em những thứ mà 16 năm qua chưa từng
được tiếp cận. Moon không hề trẻ con, chẳng qua, em đâu được biết, và muốn hỏi.
Có nói ra cậu cũng chẳng tin, nên cứ làm nhóc con trong mắt cậu vậy, dù suy
nghĩ của em, thì không phải người trưởng thành nào cũng hiểu thấu.

“Yun à! Nhất định sẽ có
ngày, tớ trả ơn cậu!”

Đôi khi, người ta nghĩ
thầm trong lòng, thời gian qua đi, mà chẳng thể nào thực hiện được! Vì, em – là
rắc rối của cậu.

z

Sang kì hai, lớp có một
học sinh mới. Đó là mật vụ của DEVILS, bằng cách nào đó, chúng đã biết được
tung tích của con chip, và gài trinh thám.

Vào vai cậu nhóc thư
sinh đù đờ, Wine có khả năng diễn xuất chuyên nghiệp. Hắn to cao đẹp trai,
nhưng đã bị che lấp bởi cặp kính dày và bộ dạng khù khờ. Chẳng ai trong lớp muốn
nói chuyện cùng, hắn được xếp vào góc trong, phía góc cùng, bên cạnh cô bạn
Luci.

Vậy là có hai nhân viên
của DEVILS trong lớp 12A2.

z

Tối nay trời mưa rất to,
thời tiết thật lạ, vẫn đang mùa đông mà lại có cơn mưa rào bất chợt. Moon ngước
lên nhìn màn mưa qua khung cửa sổ. Hôm nay không có trăng, có lẽ đã bị mây đen
che khuất. Những vì sao tinh tú đang chơi trò trốn tìm, để lại mảnh trời trơ
trọi, tối đen,… em ngủ quên lúc nào không hay. Cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ,
sâu, rất sâu, đến khi nhận ra mình đang ở một bãi đất… Em chầm chậm đi. Ai đó
đang đứng đợi ở phía cuối con đường. Em đang tới gần,…nhưng người đó lại càng
xa, là dáng của người phụ nữ quen thuộc mặc chiếc áo màu trắng, xa quá, em
không nhìn thấy ai nữa, chỉ biết cái áo trắng trên người phụ nữ loang lổ một
thứ màu. Em với tay định nắm lấy bàn tay người đó,… nhưng không được… Cái
bóng trắng dần khuất dạng. Và, cũng chính từ chỗ ấy, xuất hiện một đứa bé. Cậu
tiến lại gần mà không có cảm giác đang bước đi… Em có nên đứng chờ người đó tiến
lại gần hay không?

 Người đó từ từ lại
gần, nhưng vẫn quá xa, khiến em không thể nhìn được… Hình như là một cậu
bé,… Một làn gió thổi vi vu, làm rối bời mái tóc, Moon đưa tay lên vuốt, chợt
nhận ra giờ mình là cô nhóc năm tuổi,… Bất giác, ngửng lên nhìn bóng người
đó, nó đang lao vút về mình,… Đột ngột dừng lại. Người đó đang nhìn lại mà em
vẫn chưa hay khuôn mặt đó. Mùi rơm nồng lên sống mũi, tê buốt, gió thổi mạnh
hơn. Em đang ở đâu vậy? Ánh đèn cao áp đầu đường tự nhiên bật sáng, chỉ rọi mỗi
chỗ đang đứng, chợt nhận ra, đây là… nghĩa địa.

-Vù! – Đột nhiên làn gió
thổi mạnh làm mái tóc lòa xòa, có sợi thì bay bay vướng vào mắt, khóe môi, vài
sợi chọc vào cổ khiến em bồn chồn. Cái người đó vẫn nhìn về phía này – “Anh!?!”
– Có phải là anh trai đó không? Chỗ đứng sáng quá khiến em chỉ nhìn thấy khuôn
mặt tối đen của người đó, trừ con mắt màu trắng… Nếu có là bất kì người nào
thì con mắt vẫn phải có con ngươi khác màu với lồng tử chứ?

Không! Cảm giác này
không hề gần gũi chút nào! Đấy không phải là anh! Em cảm nhận thấy điều đó! Và
bắt đầu lùi,… lùi một bước,… người ấy tiến hai bước,… Tiếng chân giẫm lên
cỏ sao chỉ phát ra từ em còn người đó thì không,…? Tiếp tục, lùi bấy nhiêu
thì người đó lại tiến tới gấp đôi số bước chân của em dẫu bước ngắn bước dài,
nhưng khoảng cách mỗi lần người đó chuyển động lại đều nhau như thể không hề di
chuyển nhầm. Tiếng gió vi vu bên tai, sương đêm ẩm ướt, mùi rơm rạ mỗi lúc một
nồng hơn. Cái cảm giác lạnh lẽo cô đơn ghê gớm,… Em đã bước qua mấy ngôi mộ rồi,…
Và người ấy cũng sắp chạm tới chỗ cây đèn.

Giờ mình và người ấy
cùng đứng trong bóng tối nhưng chỉ cần bước thêm một bước, thì ánh áng sẽ chiếu
tới.Moon lùi bước, thật chậm,… Và người đó từ từ hé lộ ra ánh sáng, mặc một
bộ Vest rất sang trọng, giống Sếp,… Moon nhìn vào đôi giầy, rồi từ từ nhìn
lên,… Người đó cho cả hai tay vào túi quần, mặc áo sơ mi màu tối bên trong,
thắt cà vạt chỉnh chu, đưa con mắt lên khiến em không thấy gì ngoài một màu đen
ngòm. Người đó không có mắt, không có mũi, không có gì hết, chỉ là một cái
bóng. Ở cái chỗ đặt con mắt thì chỉ có lỗ tròn màu trắng.

-Á Á Á Á Á Á
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA… – Moon nhắm nghiền mắt lại, nhưng cái khuôn mặt màu đen
đó mãi vẫn ám ảnh tâm trí.

Rồi mười đầu ngón tay
lạnh buốt chạm vào cổ. Nhanh như chớp. Ghì chặt. Khuôn mặt ấy đã ở ngay trước
mặt. Em thấy rất rõ, màu trắng của con mắt. Trắng tinh và không có cái gì sâu
trong. Cái chỗ khuôn môi hé ra màu trắng toát tương tự, nụ cười hiểm độc. Moon
giẫy giụa nhưng càng giẫy mười ngón tay kia càng siết chặt cổ hơn. Không thể la
hét và nếu có thể, thì ở đây ngoài mình em ra, không có “con người”. 

Moon cố gắng dùng mọi
sức lực vẫy vùng, đưa tay lên cố gắng bấu víu vào những ngón tay đen xì. Cái
bóng có trường sức nén khủng khiếp, áp luồng không khí xung quanh tới ngột
ngạt, lồng ngực muốn vỡ tung. Nghẹt thở!

Đôi tay vừa chạm vào
bóng đen đó, nó vội tan chảy,… Mười đầu ngón tay vẫn đang bóp cổ em nhưng dần
biến thành chất lỏng, nhớt nhớt, chảy rữa,… Moon có chút thời gian để tiếp
tục thở, hổn hển,… đột nhiên ngón tay vươn dài ra như quỷ! Cứa vào từng huyết
mạch sống, có cảm giác như hàng nghìn mao mạch đã đứt rồi. Tim đập dồn dập, máu
không đủ oxi để não làm việc… Moon sắp tắt thở!

z

Mes đột nhiên tỉnh giấc
giữa đêm.

Anh ngoái lại nhìn đồng
hồ, 24h đúng! Thật lạ, anh đang ngủ say mà bất giác chợt tỉnh, không thể lí
giải.

z

-Reng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Moon bật dậy thở gấp,
nhìn vào đồng hồ kim giây vừa mới vượt qua ngưỡng 12. May mắn, em đã để chuông
giữa đêm. Tình trạng lúc này môi tái nhợt, mồ hôi chảy đầm đìa ướt đẫm cả chiếc
gối và ga trải giường, Moon nhìn vào tay mình là bàn tay của một cô gái 17
tuổi.

 Hóa ra đã mơ, vội
vàng ra khỏi giường mở ngăn kéo, lấy thuốc, kể từ khi rời DEVILS đến giờ, không
đêm nào Moon quên dùng thuốc trợ thần kinh. Ban đầu là một hai viên, sau đó
liều lượng cứ tăng dần lên. Và cũng chính vì những cơn ác mộng rình rập suốt
đêm, khiến em có thói quen, hẹn giờ lúc 0h00’.

Suốt sáu tháng qua, Moon
làm gián điệp mà chưa từng nhận được bất kì một nhiệm vụ nào cả, được DEVILS cử
đi quan sát những người khả nghi lại không bao giờ hỏi kết quả. Đôi lúc tự hỏi,
họ đề nghị em tới đây để làm việc gì? Rõ ràng là nhân viên của DEVILS.4, thế mà
em lại được làm lập trình viên cho bên ANGELS, thật lạ lùng, chưa một lần em
nhúng tay vào tội ác.

Moon sẽ chẳng bao giờ
biết được: Vì Sếp – rất độc ác, nhưng Sếp không muốn: người con gái của mình
vấy máu. Đó chính là người đã ban cho em sự sống.

z

-Yun à! Hôm qua cậu làm
những gì thế? – Moon tò mò hỏi, thói quen mỗi khi gặp cậu là hỏi như vậy vì em
thích được nghe về mái ấm, có điều gì đó khiến tâm trạng vui sướng như có thể
mường tượng về cuộc sống của mình sau này.

-Suốt ngày hỏi! Gia đình
tui sống thế nào thì mặc xác tui! Hỏi lắm thế? – Yun khó chịu, cậu có rất nhiều
tâm sự mong muốn kể cho một ai đó, nhưng, với cô gái này thì không đời nào.

-Ơ, mình… – Moon
ngưỡng tưởng cậu sẽ trả lời như mọi khi.

-Im đi, tui chán cô lắm
rồi, ngày nào cũng hỏi, gì cũng hỏi,… cô là người rừng hay sao mà không cái
gì biết? Chịu hết nổi rồi, lần sau đừng có mở mồm ra là hỏi thế này thế nọ nữa!
– Yun phát ngán khi mà cứ có ai quấy rầy trong lúc cần yên tĩnh.

Moon không nói thêm cũng
không giải thích. Em đã làm cậu giận. Từ giờ, sẽ chẳng có ai cho em biết những
điều không hề biết.

z

Xe của Wine bị hỏng, khi
nhìn thấy Moon đang đi một mình, hắn dựng ra một màn kịch. Theo hắn, muốn tiếp
cận với nhóm Seven thì việc đầu tiên nên dựa vào quan hệ với con nhóc này. Nó
ngây ngô dễ dàng lợi dụng.

-Xe cậu bị sao thế? –
Moon nhận ra đó là bạn cùng lớp. 

-À! Xe tớ bị gãy đũa –
Khả năng diễn xuất của Wine gần như không có sơ hở. Trông mặt hắn tội nghiệp,
dính dầu lem nhem, mái tóc bù xù che đi đôi mắt tinh tường ở cái tuổi hai mươi.

-Vậy lên xe mình rồi
cùng đi tìm chỗ sửa! – Moon nhiệt tình.

-Cảm ơn nhá!!!

Moon làm quen được một
bạn mới, vậy là đã không cô đơn. Nếu Moon coi Yun như một người anh trai, thì
có lẽ, em coi Wine như một cậu em vậy. Kể từ hôm ấy, Moon rất quan tâm đến hắn,
dạy học vì hắn luôn tỏ ra chậm hiểu. Em thay đổi gu thời trang giúp vì hắn ăn
mặc chẳng giống ai. Moon thấy mình ở trong con người ấy, có chút gì hoang dại,
mà theo người khác nghĩ, là giả tạo. 

Hai nhân viên của
DEVILS, một tâm hồn còn ngây dại, một tâm hồn độc ác, cả hai đều tự tạo cho
mình lớp vỏ bọc bề ngoài quá hoàn hảo, đến nỗi mà, người trong cuộc cũng không
thể nhận ra. Và cũng là một lối mòn: hắn ghét em, giống như Yun, Wine không thể
chịu được một đứa con gái suốt ngày ở bên cạnh, bảo ban, chăm sóc mình như
 đứa trẻ nhưng làm gì được khi mà đã vào vai quá đạt.

z

-Yun à! – Luci đặt cốc
trà nóng vào tay cậu – Mình không biết có nên nói ra không, nhưng…

-Sao vậy? – Yun thu
người lại để cô bạn ngồi cạnh.

-Có cảm giác không hay
lắm, là linh cảm, cả hai người ngồi bên cạnh mình trên lớp, mình không thích họ
cho lắm.

-Mình có thấy gì đâu nhỉ?

-Không biết, nhưng cái
cậu tên Wine đó, trông cậu ta rất chững chạc,…

-Mình thấy hắn ngố ngày
thì có! – Yun cười, cậu có một trực giác rất tốt, nhưng đôi khi cũng ngoại lệ –
Cậu thử nói xem?

-Wine cao lớn, mà cũng
chẳng biết nữa, có lẽ mình nhầm, hì! – Luci lại thôi, ba người con trai trong
gia đình, cô coi cậu là anh cả, không phải chỉ suy nghĩ của cậu trưởng thành
hơn, mà hồi nhỏ cậu là người bắt nạt cô nhiều nhất nhưng lại là người bênh vực
cô nhiều nhất, nên mọi suy nghĩ đều mong muốn chia sẻ cùng.

-Thế còn Moon, vì sao
cậu không thích? – Yun ngập ngừng – Hay vì cô ấy là bạn gái của mình?

-Có lẽ vậy! Hì – Luci
thở dài, điều gì đó khiến cô ái ngại ở người con gái đó.

Yun im lặng, đôi tay cậu
nhẹ đưa lên xoa mái đầu cô.

z

-Moon này! – Yun đi ngay
sau từ lúc nào. Mấy hôm nay thấy em không còn theo sát, Yun cũng đoán ra Moon
biết tình cảm mình dành cho Luci, cậu không muốn lừa dối Moon nữa nên đưa tới
quyết định – Chia tay! – không nhìn vào mắt Moon giống như lần cậu ngỏ lời dạo
trước.

-… Không đồng ý! Nhìn
tớ này! – Moon mỉm cười – Tớ sẽ giúp cậu Yun à. Tình cảm của cậu và Poise dành
cho Luci dùng trực giác là biết. Cậu có một tình bạn đẹp với họ và không muốn
làm Luci khó xử phải không? Vậy thì tiếp tục đi. Thú thực, mình thiếu tình
thương từ nhỏ, mình cần một người anh thân hơn tất cả, trong suốt thời gian qua
cậu như người anh vậy, mình không muốn mất một người thân thiết như cậu, nên cứ
tiếp tục nhé!

-Thì vẫn có thể coi là
anh trai được mà!- Yun không thích dùng chủ ngữ.

-Thế ha, nhưng mình
không muốn chịu ơn người khác – Moon thẳng thắn.

-Đã coi là anh trai thì
đừng có nghĩ như thế – Yun thừa nhận mình đã coi Moon như em gái.

-Nếu cậu từ chối thì
thôi – Moon trùng xuống rồi lại mỉm cười.

-…- Yun lưỡng lự đôi
chút – Thế bạn gái muốn ăn gì hôm nay nào? –  nở nụ cười đáp lại, cậu
khoác vai em rồi sánh bước. Nếu hợp tác mà hai bên cùng có lợi thì tại sao lại
không?

Chiếc xe màu đen vụt
qua,… Có những người, dù làm mọi cách chẳng bao giờ em quan tâm. Nhưng Yun và
Wine đâu có biết trân trọng, để rồi khi tuột khỏi tầm tay muốn nắm lại đâu còn
kịp!

z

-Vụ tới này, ta sẽ cử
duy nhất một điệp viên nữ! – Arrow thong thả lên tiếng trước cuộc họp.

-Ngài nói gì vậy? Đây là
việc hệ trọng, tại sao chỉ để một người đi?

-Ngài liệu đã suy nghĩ
kĩ? Để phụ nữ đi chúng tôi e rằng không phù hợp! – Bằng chứng là cả cuộc họp,
ngoại trừ em họ của Ken và Arrow, tất cả đều là nam giới. Cả hội nghị bất
đồng. 

-Ai vậy? – Luôn là người
nói ít nhất, Ken mấp máy môi nhưng đã thừa biết đáp án.

-Moon, nhân viên của
DEVILS.4 – Không thể hiểu nổi Arrow đang nghĩ gì.

-Moon? – Những người
tham gia buổi họp lập tức theo dõi hồ sơ về người có bí danh Moon – Đây chỉ là
một con nhỏ chưa đủ 18, ý ngài là gì vậy?

-Ông nghĩ ta đùa à?! –
từ trước tới giờ, Arrow nhìn người rất chuẩn, tuy nhiên lần này không ai nghĩ
như vậy.

-Không được, tôi sẵn
sàng nhận nhiệm vụ thay cô gái này, cô ta còn quá trẻ và chưa có kinh nghiệm –
Một người tận tâm với DEVILS đề nghị. Hơn ai hết, những người góp mặt trong
cuộc họp đều hiểu vai trò quan trọng của chuyến đi lần này.

-Ông tự tin quá nhỉ? –
Arrow nhìn vào người đó rồi đứng dậy kết thúc buổi họp. Tất cả ánh mắt còn lại
đổ dồn về Ken- người duy nhất có quyền thay đổi. Hắn không tỏ thái độ gì.

Đó là chuyến đi không
trở về, một chuyến đi cầm chắc cái chết. Mes là một trong những thành viên trẻ
tuổi được tham dự cuộc họp. Nhất định, anh sẽ không để em phải chết.

z

Tin nhắn vừa được chuyển
tới Moon. Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cũng là cuối cùng của em ở cương vị điệp
viên DEVILS. Chính xác là bảy tháng nữa, em tròn 18 – cái tuổi có quyền quyết
định cuộc đời – nhưng chắc chẳng thể sống tới ngày ấy. Người đó ban cho em sự
sống nhưng cũng cho em cơ hội gặp tử thần.

“ANH! Có lẽ, em không
thể tìm được anh nữa rồi………

  Anh đang ở phương
trời nào mà sao vẫn chưa tìm thấy em?”

z

Moon đến trường với tâm
trạng buồn thiu. Mùa hè sắp tới, đây là thời gian quan trọng của học sinh cuối
cấp để củng cố kĩ năng trước khi bước vào kì thi đại học, nên các bạn trong lớp
đều rất cố gắng. Trừ em. Em học để làm gì nữa, khi mà giấy mời của tử thần đã
được chuyển tới tận tay.

Moon trầm ngâm cất giấu
nụ cười và gói kín thanh bậc cuộc sống. Những ngày trước, em là người hoạt bát,
sôi nổi, còn giờ thì ngược lại. Bất kể ai cũng có thể đoán được suy nghĩ trong
mắt em, một nỗi buồn vô hạn mà bấy lâu nay đã kìm nén.

-Sao vậy bạn gái? – Yun
trêu trọc cô bạn để “thăm dò”, quả thực từ ngày Moon chuyển vào lớp, cậu chưa
từng thấy em như thế, trông tội vô cùng.

-…- Moon không trả
lời, tâm trí phiêu du miền cực lạc.

Reng! Reng! Reng! –
Tiếng chuông vào lớp làm gián đoạn hội thoại của các bạn, họ đều đang tranh thủ
những giây phút quý giá để trao đổi bài tập. Cô Hana bước lên lớp. Cả lớp đứng
dậy chào, trong đó có Moon nhưng hành động y hệt con robo vô tri, bắt chước mọi
người. 

Cô giáo vẫn cứ giảng bài
còn Moon im lìm trong sự hăng say của bạn cùng trang lứa. Ai cũng có một mơ ước
để thực hiện, mà sao riêng mình em lại xa tầm với, hãy đợi em tìm thấy anh rồi
cướp đi mạng sống yếu ớt này không được ư??? Một tiết, hai tiết trôi qua, Moon
vẫn ngồi trong tĩnh lặng. Nếu là ngày thường, hẳn Yun và Wine chắc chắn sẽ rất
thích, vì không có người làm phiền. 

Yun vốn ít nói, cậu
không muốn bị quấy rầy, còn Wine, đúng như niềm mong đợi của DEVILS, hắn sắp rà
soát ra tung tích của con chip. Nhờ mấy lần được Moon cho đi cùng với Yun và
những người bạn của cậu với cái cớ “hòa đồng”, hắn đã khoanh vùng được số người
có khả năng chứa con chip. Vì tồn tại trong tế bào sống lại được mã hóa đặc
biệt, nên các loại máy móc hiện đại cũng không thể tìm được vị trí chính xác của
nó, việc thu hẹp phạm vi này rất có giá trị. Hắn nhận thấy, người trong diện
tình nghi là năm con người đặc biệt trong lớp học này: Yun- Ring- Poise- Luci
và Jess. Sau thời gian có được sự giúp đỡ vô tình của Moon, hắn loại trừ đi
được Yun và Poise, còn lại ba người đó. Ban đầu hắn không định cho Jess vào
danh sách, nhưng mấy lần quan sát cô ta luôn nằm trong sự kiểm soát của một số
người. Quả thật, hắn nghĩ giết một cô gái trẻ đẹp thế kia để lấy con chip
thì… thật đáng tiếc!

Moon đã hết giá trị lợi
dụng. Theo lẽ thông thường, khi đã hết date thì phải khử. Hắn là con quỷ theo
chủ nghĩa cầu toàn nhưng lại không muốn giết cô gái này. Hắn có cha, nhưng cha
không bao giờ quan tâm đến con cái, hắn sống chủ yếu bằng tình thương của anh
trai, hắn nhận thấy, cô gái ấy với người anh đó, có những nét tương đồng!

-Bạn sao vậy? – Hắn lại
gần chỗ ngồi của Moon ra vẻ quan tâm.

-Không sao! Tâm trạng
mình không tốt thôi – Moon nhìn hắn rồi thở dài, có rất nhiều điều muốn nói,
hay là tìm một ai đó giãi bày, ví như cậu bạn này chẳng hạn,…

“Mình sắp đi mà không
trở về…”, hay “Mình muốn thoát ra khỏi Devils…”

Moon chẳng biết nên bắt
đầu từ đâu, và dùng những từ ngữ nào. Đối với em, con người này rất đỗi bình
thường, thậm chí còn nghĩ cậu ta không thể bảo vệ được bản thân mình thì làm
sao có thể hiểu được những chuyện em sẽ nói, và dẫu có hiểu thì cũng chẳng thể
giúp. Vậy nên thôi,… Em để cơ hội duy nhất của cuộc đời tuột mất,…

Thầy Be bước vào lớp,
năm nay là khóa cuối sau gần 35 năm gán bó với mái trường nên thầy rất lưu
luyến. Vẫn phong cách giảng dạy chậm rãi, hằng năm đã có nhiều học sinh thành
đạt nhờ thầy. Thầy vẫn miệt mài với bài giảng, phía cuối lớp, cô học trò nhỏ
mong ước được như vầy, được sống tới khi mà mái đầu đã bạc trắng,…

Em ngục xuống bàn, không
khóc, chỉ là nằm im, không nghe, không thấy cuộc sống. Như chiếc lá lìa cành,
như bông hoa héo khô, để hồn mình trải theo dòng sông chết… mặc kệ tất cả.

Tối qua em lại gặp ác
mộng, rồi lại dùng thuốc ngủ nhưng lạm dụng thuốc nhiều rồi thành quen, cơ thể
đã “miễn dịch”.

-Em bị làm sao vậy? –
Thầy Be bước xuống cuối lớp cốc nhẹ vào đầu học sinh. 

-Bạn ấy bị mệt! Nằm nghỉ
chút sẽ đỡ thôi, thầy. – Yun lên tiếng. Cậu nghĩ em đã ngủ rồi.

-Vậy thì xuống phòng y
tế để cô y tá cắt thuốc cho – Thầy ôn tồn.

-Em không sao! – Moon
ngẩng đầu lên, hạnh phúc vì được quan tâm. 

Ánh mắt ngấn nước, ánh
lên những giọt lệ long lanh, nhưng rất buồn. Vì thế, thầy không hỏi thêm nữa.
Moon cố gắng nghe nốt bài giảng, chẳng thấy thú vị gì cả vì hoàn toàn bế tắc.

Một ngày mới, Moon thức
dậy với khóe môi tươi tắn, hôm nay là ngày cuối. Đi học sớm hơn ngày thường, em
lượn một vòng xung quanh khu phố, tâm trạng lúc này chỉ là ảo giác.

Tới lớp, em lại ríu rít
bên tai Yun, còn rất nhiều điều chưa biết về thế giới này, em sẽ cố gắng hỏi cho
hết,… Moon cũng ra chỗ Wine nhắn nhủ vài lời đến cậu bạn. Ánh mắt trở nên hồn
nhiên, trong sáng.

“Khùng! Con nhóc này đôi
khi dở hơi, đôi khi làm người ta thương hại, rồi lại làm người ta ghét!”- Wine
chưa từng suy nghĩ như thế vì từ trước tới giờ, hắn coi phụ nữ là thứ một món
đồ chơi, sẵn sàng vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Hôm nay, Yun tiễn Moon
về, như mọi lần, cậu chỉ tiễn qua ngã tư một đoạn.

-Về nhà mình không? –
Moon đề nghị, chưa bao giờ cậu quan tâm em là ai thì phải.

-Hôm nay thì không được
rồi, mình đi có chút việc,… với Luci! – Yun cười cười quen nói thật – Để mai
nhá!

-Ừ! Thì ngày mai… –
“Yun ngốc, làm gì còn ngày mai,…!”

Tới gần ngã rẽ, họ đi
chậm lại, am thanh cất lên từ cửa hiệu bên đường giai điệu ảm đạm của bản nhạc
không lời.

-Lại cười! Suốt ngày
cười thế!? – Yun nói nhỏ, cậu không thích em cười chút nào cả, bởi không muốn
một ai đó bị thế chỗ,…

-Chào nhé! – Moon không
trả lời câu hỏi trên, nhoẻn miệng vì em rất quý cậu, vì muốn cám ơn, vì cậu là
người rất tốt,… Hai từ “chào nhé” cất lên, không chỉ dành cho Yun, mà còn
dành cho cả thế giới nơi em đang đứng đây…

-Ừ! Đi cẩn thận! – Yun
rẽ trái vào tuyến đường khác, rộng và thênh thang.

Con đường đã qua chia ra
làm hai ngả, lối em về… xa lắm, cậu có biết không?

“Bạn trai mà không biết
nhà bạn gái mình ở đâu!”- Moon mỉm cười, nhìn cậu, tiếc một điều là, chưa thể
giúp cậu điều gì.

Chợt Yun ngoái lại nhìn
theo.

-… 

Chính nụ cười ấy khiến
cậu ngẩn ngơ. Bóng em khuất dần, cậu mãi mãi sẽ chẳng thể biết, Moon ở đâu?

Muộn mất rồi…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+