Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngược chiều kim đồng hồ – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 05: Giao dịch

 

Đã rất lâu Moon trở lại
nơi đây, ngày ấy, khung trời tuổi thơ khép lại bằng màu đen xám xịt…

Lệnh gặp Sếp lúc 8h,
Moon lê từng bước chân nặng nề đi vào văn phòng của Arrow.

-Cộc cộc! – Theo phép
lịch sự, nhân viên gõ cửa dù để mở.

-Vào đi! – Arrow bỏ
kính, hắn cũng gập máy tính lại, dừng công việc.

-Moon, nhân viên của
DEVILS.4 đợi lệnh ngài! – Moon cúi đầu, em khẽ cảm nhận thấy nhịp tim mình đập
loạn trong sợ hãi. 

-Được rồi! – Arrow muốn
cô gái ngẩng mặt lên để nhìn mình. Phận bầy tôi tớ, sao có thể – Nhiệm vụ của
cô, sẽ là lấy thông tin từ GREEN.

“Green???” – Moon thậm
chí còn chưa nghe tới cái tên này.

-Green là tổ chức con
tách ra từ DEVILS mẹ, chúng phản bội lại DEVILS và giành giật những mối làm ăn
của chúng ta. Bọn nhãi ranh đó, chỉ mình cô đi là đủ – Arrow vẫn đang nhìn em.

-Dạ vâng,… thưa ngài!
– Moon nói lí nhí, dẫu chúng có bé tí tẹo thì cũng chẳng thể hoàn thành được
nhiệm vụ đợt này, vì sao ư, vì em chưa từng làm bao giờ. Nhưng ai dám chống lại
ý cấp trên!?

-Tốt! – Arrow không
thích không gian xa lạ này – Còn vũ khí! Cô chưa đủ 18 phải không?

-Vâng, chưa ạ! – Moon đã
từng được học cách cầm súng khi đi tập huấn, chắc lần này em sẽ chỉ được sử
dụng súng lục.

-Rất tiếc! Như vậy là
chưa đủ tuổi – Arrow không định ban cho kẻ dưới thứ vũ khí nào cả.

-?! – Moon không dám
hướng mắt vào gương mặt lạnh lùng, nhưng qua phản chiếu của chiếc bàn kính
Arrow hiện lên những nét độc đoán đáng gờm.

-Được rồi cho cô đi –
Hắn tiếp tục công việc.

-Chào Sếp! – Moon cúi
đầu rồi ra về.

Hình như, hắn quên chưa
nói điều gì đó rất quan trọng.

Moon ra khỏi cửa phòng
theo sự căng thẳng dâng tràn, ngay cả việc bản thân phải thi hành nhiệm vụ theo
cách nào cũng chưa hình dung ra. Moon đi chầm chậm hồi tưởng về hai chữ “tuổi
thơ”, ở lứa tuổi mà bao đứa trẻ được ăn no ngủ ấm, em phải nhốt mình trong căn
nhà kho ẩm thấp, là ngôi nhà này đây, em đẩy cửa bước vào. Đồ đạc bên trong vẫn
y nguyên, không hề bị thay đổi hay dịch chuyển, đây rồi, em đã lấy chiếc máy
tính cũ từ cái thùng đặt ở góc trái để học lập trình…

 Căn phòng không hề
có bụi, chắc là do cửa đóng kín. Em ngồi thu luc xuống một khe trống, tay đan
vào nhau. Ngày ấy, nơi nằm ngủ nhỏ bé bằng chỗ đang ngồi đây thôi, nếu là bây
giờ, em đủ khả năng để thu dọn số đồ đạc này, nhưng hồi ấy, còn bé quá… ngủ
thiếp lúc nào không hay, Moon đang mơ về một mái ấm,…

Bất giác tỉnh giấc, quên
mất mình còn phải đi gặp tử thần, không Sếp sẽ đánh em đấy. Hì, em chết rồi mà
Sếp còn hành được sao? Moon bước ra cửa, một phản xạ mà dẫu thoát khỏi đây lâu
lắm rồi vẫn luôn thực hiện, là đứng sau cánh cửa rồi mới mở. Thứ dung dịch ấy
nhỡ đâu lại rơi vào đầu…

Em đi, từng bước, muốn
níu kéo thời gian, em muốn thăm người bạn nhỏ mèo Mun nhưng làm gì còn thời
gian nữa, có khi chỗ đất ấy cỏ dại đã mọc cao ngang người,…

Đây rồi, hành lang ngày
trước em chơi Sếp Arrow trông thấy và gọi lại, nếu không có lần xuất hiện ấy
chắc em đã không đau khổ biết nhường nào. Ước gì em đã không đặt chân vào nhưng
giờ, thật trùng hợp, chính tại bậc tam cấp, em gặp anh.

-ANH! – Moon thốt lên khi
một người đàn ông vừa đi ngang qua. Cảm giác rất đỗi quen thuộc, ấm áp, gần
gũi. Moon quay người lại, là giác quan thứ sáu…

Người đó không hề phản
ứng.

Chưa bao giờ em có cảm
giác này, mãnh liệt, một thứ tình cảm mà lâu nay mỏi mòn tìm kiếm, chính là anh
trai. Người đó vẫn bước đi, vô tình,…

-Anh! Em là Moon đây, em
gái anh đây! – Moon nói trong nước mắt và niềm vui khôn xiết. Lâu lắm rồi không
từng khóc, sao giờ nhìn thấy anh lại thế, em đã tự nhủ phải cười thật tươi khi
gặp anh mình cơ mà.

-Cô nhận nhầm người rồi!
– chàng trai không quay lại, âm thanh phát ra lạnh nhạt.

-Quay lại nhìn em đi
anh! – Moon tin nếu đã là anh em ruột, nhất định phải có điểm chung. Anh tàn
nhẫn lắm. Anh thậm chí còn lờ đi câu nói của em. 

-Mes à! Anh là Mes phải
không? 

-… – Chàng trai không
nói gì.

-Nhìn em đi, anh ! –
Moon gào lên, tiếng nấc nghẹn ngào. Em tin vào linh cảm, tin vào anh.

–    …

-Anh không biết sao?
Moon là em gái của anh Mes đó! – Giọng Moon lạc hẳn, vì sợ, đột nhiên, em sợ bị
linh cảm đánh lừa.

-Em… em… sắp phải
chết rồi! Thật đó anh! – Moon hy vọng anh trai sẽ quay lại -Anh… anh là anh
của em mà! – Moon cố gắng chạy tới ôm lấy người thanh niên, nhưng anh ta vẫn
cất bước đi.

Thế rồi anh dừng lại.
Moon đứng ngay sau, em muốn được cánh tay anh dang ra để ôm chầm lấy…

-EM GÁI TÔI CHẾT! – Anh
cũng đau lắm chứ, anh sao lại không biết em, em là em gái bé bỏng của anh,
ngoài em ra còn ai khác chứ, nhưng, anh đâu được phép…

-Em còn sống đây mà! Mẹ
đã che chở cho em, tên sát thủ đã để em sống, Arrow đã cho em được sống mà! –
Moon vẫn đang cố gào thật to để cho cả người bị suy giảm chức năng thính giác
cũng phải nghe thấy.

-TÔI KHÔNG QUAN TÂM! –
“Em gái à, em to gan lắm, em dám gọi Sếp như thế à?”, Mes tránh để em nhìn thấy
đôi mắt mình, anh sợ sẽ không đủ độc ác, sợ sẽ ôm người em gái này vào lòng
mất.

-Nghe này anh, hãy xét
nghiệm máu, đúng rồi, hoặc chỉ cần một sợi tóc của anh và em là đủ – Moon vẫn
đủ tỉnh táo.

-KỂ CẢ TRÙNG THÌ SAO?
LOẠI HẠ ĐẲNG NHƯ CÔ MÀ ĐỦ TƯ CÁCH LÀM EM TÔI À!?

-Anh nói gì vậy? – Mặt
Moon tái nhợt, mỗi câu anh nói, thật vô tình, từng câu chữ như đẩy thêm sức
nặng vào cái búa, rồi chính anh đập thẳng vào tim em, khiến nó tan thành thừng
mảnh vụn nhỏ.

-MOON? CÁI TÊN NÀY TÔI
CHƯA TỪNG NGHE… VÀ CŨNG KHÔNG MUỐN NGHE LẠI LẦN HAI, CÚT NGAY TRƯỚC KHI TÔI
NỔ SÚNG! – Anh đang cố đe dọa em đấy.

-Anh làm đi, em không
tin, anh không thể làm thế với em được. Mà đằng nào em cũng sắp chết rồi, cứ
làm những gì mà anh muốn! – Có lẽ khi biết em gái sắp chết, anh sẽ rút lại
những lời nói đó.

Với bất kì ai, một lần
làm em đau đớn là quá đủ, rồi sau này có đối đãi tốt thế nào chăng nữa, em cũng
mặc. Nhưng anh thì khác, em sống để đợi anh, ngày quay ngày em chịu mọi tủi
nhục chỉ để một lần được cất lên tiếng “Anh”, mà nếu anh có bóp nghẹt tim can
mình thì chỉ cần anh mỉm cười, em sẽ bỏ qua tất. Anh có biết anh quan trọng với
em thế nào không?

-LẰNG NHẰNG – Rồi Mes
đi, bỏ lại mình em,… anh sao có thể để máu mủ của mình chết được chứ.

-Anh à!… – Nước mắt
Moon lã chã, lần đầu tiên nước mắt ứa ra nhiều đến thế.

-Vì sao chứ? Sao không
nhận em? – Moon gào lên trong vô vọng, chẳng ai còn nghe thấy em đâu,…

“Anh chắc chắn là anh
trai của em mà!”

Cuộc đời là vậy, ta càng
mong chờ một điều gì đó, rồi cứ hy vọng, nhưng thực tế trả về con số không tròn
trĩnh. 

Moon ngượng dậy, lau khô
nước mắt, và bước đi thực hiện nhiệm vụ ngay lập tức. Qua thang máy, chiếc kế
bên là Ken, hắn nhìn thấy em đang khóc,… Ngày trước, hắn có làm gì cũng không
thể khiến đôi mắt kia sưng húp híp ra thế kia. Hắn cũng muốn có một người em!

z

-Mẹ à! Bao giờ em con
trào đời? – Mes nghé mình vào bụng mẹ. Cậu cảm nhận từng nhịp đập hạnh phúc
cùng niềm hãnh diện khi sắp được làm anh.

-Con à! Thiên thần bé
nhỏ sẽ chào đời vào mùa đông! – Bà mẹ trẻ vuốt ve mái tóc của con trai mình.

-Ứ ừ! Mẹ bắt em đến chơi
với con sớm đi! – Mes làm nũng.

-Em con giờ còn phải ngủ
để còn có sức mà chơi với con chứ! – Cô Hanmony mỉm cười xoa đầu cậu bé.

-Thế em con tên là gì hả
mẹ? – Mes rất thích được nói chuyện về em bé.

-Tên là Moon!

-Sao lại là Moon? Tên em
cũng có chữ M giống con! Hihi – Mes cười hạnh phúc, một nụ cười tràn đầy tình
yêu thương.

-Vì mẹ muốn hai anh em
con phải đùm bọc và che chở lẫn nhau! – Nụ cười của cô cũng thánh thiện như đứa
trẻ vậy.

Cậu bé chạy đến bên cha
và kể chuyện về em. Gia đình cậu đã có lúc rất hạnh phúc thế rồi một ngày
khoảng cách giữa cha mẹ cậu xa mãi xa…

Hanmony là tình báo của
tổ chức WHITE cài vào làm điệp viên cho DEVILS ngay từ khi 17 tuổi. Công việc ở
DEVILS vốn không dễ dàng đối với một cô gái còn quá trẻ, nhưng cô luôn mỉm cười
trước cuộc sống, dần dần cô quen với Monster. Hai người kết hôn sau đó, Mes
được ra đời trong nỗi niềm thầm kín của bà mẹ trẻ. Đứa con là minh chứng cho sự
“trung thành tuyệt đối” của Hanmony với tập đoàn. Theo góc nhìn chiến lược, ta
có thể hiểu Mes là một quân cờ mà WHITE muốn mượn thế để đẩy uy tín của Hanmony
lên đối với DEVILS.

Còn đứa con thứ hai –
Moon – bà mẹ trẻ đã phải hy sinh đứa con đầu lòng, cô không muốn đứa con bé
bỏng của mình cũng phải trở thành một điệp viên của DEVILS theo cha nó. Cô muốn
con gái giống như bao đứa trẻ khác, được cắp sách tới trường và thực hiên ước
mơ của riêng nó,…

Thế rồi khi bé Moon được
chào đời, Mes lại không được gặp em! Cha đã để lại mẹ con em, và bắt anh đi
cùng ông.

-Sao cha không cho con
gặp mẹ và em? – Mes nằng nặc không chịu.

-Con bé đó không chung
huyết thống với ta, không phải con ta – Mắt ông ta long lên nhìn đứa con trai .
Và Mes đành phải nghe theo. 

Vậy là ngoài cái tên
Moon, anh cũng chẳng biết gì hơn về em gái mình. Rồi mấy năm sau, khi cha và
anh đã định cư ổn định tại Paris, ông dẫn về một thằng nhóc.

-Em con đấy! – Ông đẩy
thằng nhóc về phía anh trai nó.

-Em…con? – Mes đã đủ
lớn để hiểu, ừ, cha bảo Moon không cùng huyết thống với cha, vậy nhóc con kia
thì đâu có cùng huyết thống với mẹ. Vậy chỉ có Mes là chung dòng máu với hai
đứa em. 

Trẻ con không có tội,
chúng chỉ là những đứa trẻ ngây dại, anh cũng thế, cậu nhóc và Moon cũng thế.
Nếu có trách thì chỉ nên trách những người sinh ra chúng.

-Anh là Mes, em là gì
vậy? – Mes nở nụ cười với cậu bé.

-Em là Wine.

Mes đón lấy tay cậu bé,
không biết giờ này, em gái thế nào?!

Thấm thoát thời gian đưa
anh gặp lại em,…

Mes giờ đã là một người
đàn ông trưởng thành. Thời gian sống và làm việc cho DEVILS khiến anh khoác lên
mình lớp vỏ bọc của đá. Anh lạnh lùng ngay cả với cô bạn gái của mình – là
Perry, em họ của Ken và Arrow.

Anh đã từng nghĩ, có
được một vị trí ở DEVILS.5, anh sẽ có quyền hành, giờ anh đã đạt được nhưng nếu
anh nhận em, em sẽ làm cản con đường công danh của anh mất. Tất cả chỉ vì “Mẹ
chúng ta là gián điệp”.

Anh không hận bà, và anh
mong, em gái anh cũng vậy,… “Em ơi! Anh muốn, em phải được là một cô gái sống
một cuộc đời tươi đẹp, được bước đi trên đường đời bằng đôi chân của em…”

Hai Sếp của anh đã sang
London để tham dự cuộc họp thường niên của DEVILS, chắc ba, bốn hôm nữa mới về.
Nhất định, anh sẽ làm mọi cách để em không phải đi… Anh sẽ đi thay em, em gái
à!

z

Thiếu vắng một chỗ ngồi
trong lớp 12A2,…

9h. Moon khóa cửa phong
cẩn thận, động tác dứt khoát. Làn da tẩy trắng muốt, tóc búi cao, môi được quét
một lớp son đỏ bóng chính là khuôn mẫu nhân viên nữ của DEVILS. Em chẳng khác
một con manocanh, đôi mắt vô hồn, mặc một chiếc áo somi màu xanh dương, khoác
thêm áo vest đen, quần âu và giầy cao gót, đi để giáp mặt tử thần

Moon đặt chân tới trước
trụ sở của Green, giơ thẻ căn cước để nhân viên bảo vệ mở cổng.

Đúng là nhân viên của
DEVILS có khác, chúng mở rộng cửa chào đón. Green có được những mối hàng “ngon
lành” đều phải dựa vào DEVILS, vì thế dù không ưa, nhưng chúng luôn tỏ ra “lễ
phép”.

Qua hệ thống camera, vị
chủ tịch của Green nheo mắt khó chịu:

-Bọn DEVILS đó coi chúng
ta là cái gì vậy? Cử mỗi con oắt con còm nhom đến “giao dịch” thôi à!? Thằng
cha Đại Bàng Trắng và Báo Đen này, không hiểu chúng nghĩ gì? – âm thanh phát ra
từ thanh quản bộc lộ rõ giận dữ.

-Mà con nhóc là nhân
viên của DEVILS.4, thậm chí bọn quỷ không cử người bên DEVILS.5! Chúng coi
chúng ta chỉ như con nít chắc?! – lão già khác vẫn đang phì phò điếu thuốc.

-Chào! Tôi là Moon, hân
hạnh làm quen! – Moon đã bước vào sảnh.

-Không gõ cửa mà vào là
bất lich sự đấy nhóc – Ông già mặc áo vest màu lam đay nghiến.

-Tôi nghĩ không cần
thiết! – Moon thực hiện đúng y như kịch bản đã đề ra, DEVILS không cho phép
nhân viên của mình kính nể bất kì tổ chức nào khác.

-Vậy nhóc con đến đây có
việc gì? – Giọng của cô đầm bên cạnh ông già đang hút thuốc.

-Việc gì thì các ngài
phải biết chứ? Nếu muốn tôi sẽ nhắc lại! – Moon tỏ ra bình tĩnh. Quá trình sống
gần hai vị Sếp đã cho em học được cách kìm nén cảm xúc và rèn luyện tính gan
dạ.

-Ồ! Ta chưa biết
đấy! 

-Tiếp đón khách Vip tử
tế, đưa hồ sơ và trả tôi về với DEVILS.- Nếu quá dễ dàng như vậy, chắc Moon đã
có cơ hội gặp lại anh.

-Chúng mày nghe rõ rồi
chứ? – Ông ta tiếp tục giễu cợt mặc cả – Nhóc à! Ta chỉ có thể làm được hai
việc trong số ba việc đó thôi – tiến lại gần và phả khói thuốc nhằm vào mặt kẻ
ngoại bang – Nếu muốn việc 1 và 2, thì ta e là cô em về hơi khó đấy, chọn 1 và
3 thì lại để cô em về tay không, còn nếu nhận việc 2,3 thì sợ cô em… CHẾT…
trước khi tiếp tục làm nhiệm vụ ấy! Haha! – Lão cười lớn, khói thuốc lan tỏa.

-Vậy thì làm từ từ từng
việc một – Moon cứng rắn.

-Được đấy! Mời dùng trà
– Ông ta trực tiếp rót vào tách cho khách.

-Tôi không thích đùa!
Vào luôn việc chính đi – Moon khó chịu khi tất cả các con mắt ở đây đều dồn về
phía mình.

-Vậy ta thích đùa chắc!
– Ông già gập người nói nhỏ vào tai đối phương.

-Đưa hồ sơ ra đây! –
Moon né mình.

-Thế sao cô em muốn ta
tiếp đón như khách Vip? – Ông ta không chịu thua.

-Vậy ông nghĩ tôi là đến
đây để chơi à?- Moon xoáy ánh mắt vào ông ta.

-Chà!!! Oắt con thì dọa
nạt được ai chứ.

-Nhưng DEVILS thì làm
được đấy!

-Thôi ta cũng chẳng trêu
oắt con của DEVILS làm gì, không thì mang tiếng bắt nạt trẻ con mất, Mang dữ
liệu ra đây! – Ông ta ra lệnh cho cô ả nhân viên.

-Ông làm thế rất đúng,
khi trở về tôi sẽ nói tốt cho Green – Đây chính là lời thoại theo màn sắp đặt
trước.

-Chỉ sợ không thể về
được thôi – Ông ta nở một nụ cười xảo trá.

-… – Đến đây thì lời
thoại cũng hết. Moon sẽ phải tự mình “diễn” tiếp.

-Sợ rồi à! – Một tay ông
ta cầm điếu xì gà, một tay cầm lấy chiếc Usb.

-Nhóc con cầm lấy mà
mang về cho chủ! – Ông ném Usb vào chỗ Moon đang ngồi. Nhanh chóng em bắt được.

-Thái độ của ông như thế
là không tôn trọng khách nhưng tôi bỏ qua – Moon hy vọng chúng sẽ để em về –
Nhưng làm thế nào tôi chắc chắn cái Usb này chứa gì?

-Ta không thích lừa trẻ
con, đặc biệt là mấy con quỷ nhỏ! – ám chỉ DEVILS.

-Nhưng con quỷ nhỏ thì
không tin người lớn! – Nếu tệp tin trong usb chứa virus thì gay.

-Thế quỷ con nghĩ có gì
trong đó??? – Ông ta có vẻ khó chịu trước cách ăn nói thiếu tôn trọng của bọn
người DEVILS.

-Phải kiểm tra chính xác
thì mới đem về trình Sếp được chứ!

-Nhỡ cô em tranh thủ gửi
về cho Sếp thì sao?

-Đằng nào Sếp chẳng
biết!

-Thế thì còn đến đây lấy
làm gì? – Ông ta bực mình, giọng bắt đầu gay gắt.

-Dù sao hãy để tôi kiểm
chứng – Moon dịu giọng.

-Được thôi! Nếu nhóc
muốn biết thì ta cho biết, nhưng nhớ mà bảo vệ tính mạng mình đấy! – Ông ta
chẳng sợ, cho xem và để con nhóc gửi tin xác minh về DEVILS, sau đó thì khử.

Ông ta cắm Usb vào máy
tính cá nhân, qua vài thao tác rồi xoay lại cho Moon.

-Nhìn đi!

Trên màn hình hiện lên
ba thư mục con, có rất nhiều con số chạy liên tục, ông không cho Moon chạm vào
bàn phím. Vì tốc độ chạy của dữ liệu rất nhanh nên nếu em có là một siêu nhân
cũng chẳng thể nhớ được dữ liệu gồm những gì.

-Được rồi! Tôi tin
Green! – Moon đã hoàn thành phân nửa công việc.

-Vậy cô gửi xác minh cho
DEVILS đi nào! – ông ta nôn nóng, bây giờ mới thực sự đi vào vấn đề chính.

-… – Moon nhìn vào mắt
của kẻ đầu bạc, đúng là ánh mắt con quỷ khát máu. Em đang soạn văn bản xác minh
từ di động của mình, chỉ cần nhấn “Send” chắc chắn, hắn sẽ khử mình ngay và thu
về cái Usb.

-Sao vậy? Phải thực hiện
đúng theo lời giao kết. Nhận Usb rồi thì gửi tín hiệu cho DEVILS nhanh!

Thực chất đây là một vụ
giao dịch mã chứng khoán, Green đã bí mật tham gia chơi trên thị trưởng ảo này
để thu về số tiền khổng lồ. Tục ngữ có câu: “Vuốt râu phải nể mặt cằm”, DEVILS
không thể để bọn nhãi ranh có cơ hội vơ hết cả vốn lẫn lãi, nên ép Green phải
trao mật khẩu cho chúng, một phần cũng để răn đe những thế lực vừa và nhỏ đang
có âm mưu lộng hành trước mặt một tập đoàn to lớn. Ma cũ bắt nạt ma mới, đó là
điều hiển nhiên, Green chỉ mới tham gia hoạt động ngầm được chừng năm năm,
không thể không e dè trước “pháo đài kiên cố” đã hoạt động được hơn một trăm
năm nay, nếu không biết mình biết ta thì cũng sẽ bị DEVILS nuốt gọn. Green đồng
ý chia 60% số lãi sắp tới cho DEVILS dù biết là quá thiệt, nên đã bày ra cách:
để lấy được số tiền lên tới mấy chục tỉ đô la đó, DEVILS phải trực tiếp cử
người đến lấy mã tiền tệ được bảo mật trong chiếc Usb hiệu Strontium. Khi Usb
được trao cho người của DEVILS, lập tức giao kèo thành công, còn vấn đề những
nhân viên đó có an toàn mà trở về hay không phụ thuộc vào kinh nghiệm của người
đó, mà người quyết định giao phó hợp đồng cho ai là Sếp – của DEVILS.

“SENDING…” Moon đã
nhấn nút, em không tha thiết gì cuộc sống nữa!

“Complete” – di động báo
hiệu tức thì. 

-Xong rồi! Giờ thì thả
nhóc về! – Ông già đích thân ra cửa tiễn em.

-Chào! – Moon bước đi.

Em bước ra ngoài sảnh
chừng 10m, linh tính báo cho biết một điều gì đó không hay.

–  Theo sát nó! –
Ông già hướng mắt vào hai tên sát thủ mặc đồ đen.

z

Chúng không tiễn em theo
lối cổng chính, mà đề nghị đi lối phụ.

-Mời cô vào xe! – Tài xế
xe mở cửa một cách kính trọng. Moon bước vào. Một khi đã bước chân đi, không
còn kịp để quay lại,… Theo sau xe em là hai chiếc xe khác, vị tài xế bảo đó
là theo sát để “Bảo vệ”. Chúng chạy lòng vòng, rồi dừng lại trước một con ngõ
nhỏ. Tuyệt nhiên các thiết bị điện tử đều bị chặn sóng.

-Mời cô! Chúng tôi rất
muốn đưa cô về qua cổng chính, nhưng giờ này chắc Interpol đang đi thanh tra,
thật khó nên đành để cô đi lối này. Vì đường quá hẹp nên tôi không thể cho xe
vào được. Cô chỉ cần đi qua con đường kia là sẽ ra đường lớn. Tôi tiễn cô đến
đây thôi! Chúc cô thượng lộ bình an! – Vị tài xế để Moon bước ra khỏi xe thì
quay đầu xe lại luôn.

Hai con xe đằng sau cũng
chạy ngược lại. Giờ đoạn đường còn lại Moon, theo sát là hai tên sát thủ.

Moon không sợ cảm giác u
tối của con đường,chậm rãi tiến sâu hơn mà chưa nghe thấy tiếng chân lạ nào.

Đúng như người tài xế đó
nói, con đường rất hẹp, tồn tại lâu lắm rồi, kiểu kiến trúc cổ xưa, tường trần
ẩm mốc, nấm mọc quanh mép sàn,… Em vừa rời khỏi chỗ này cách đây 30 phút (!)

Mê cung! Chúng đã nhốt
em vào mê cung! Tiếng bước chân mỗi lúc một to dần,… Có lẽ chúng muốn để con
mồi thích nghi với hoàn cảnh rồi mới ra tay.

Moon có gì để tự vệ? Em
có một chiếc di động đã ngoài vòng phủ song, một chiếc Usb và không gì hơn. Vẽ
lên di động những lối vừa đi mong là nó không hết pin, hiện giờ vạch pin vẫn
còn đầy.

Theo quan sát cho thấy
mình đang bị theo dõi bởi camera ở khắp nơi, chắc chắn nhưng tên sát thủ đó
biết chỗ em đang đứng, có điều chưa muốn ra tay. Moon không hề có kinh nghiệm
trong việc này, cũng không hề có vũ khí tự vệ còn hai tên sát thủ đó, chúng
hoàn hảo. Chính xác chúng là cặp đôi sát thủ cao cấp luôn hoạt động cùng nhau.
Một nam và một nữ. Cả người đều khoác lên một màu đen kín mít, trừ đôi mắt và lỗ
để thở. Rất chuyên nghiệp.

Cái chết đối lúc này rất
đơn giản, đứng yên một lúc là có vé tóc hành sang thế giới bên kia, nhưng, em
sống là vì ai?

Mes – Em đã sống vì anh
trai mình, là “đã”, còn giờ thì sao? Nếu muốn chết, Moon hoàn toàn có thể toại
nguyện, nhưng niềm tin ở anh cho thấy ngày hôm đó anh không nói thật.

-Cạch! – Moon xoay
người, tiếng cửa đóng lại. Chắc là cái cửa ở lối ra vào. Chúng sắp hành động
rồi.

Moon bắt đầu dời khỏi
chỗ và đi nhanh dần. Việc cần phải làm bây giờ là đánh lừa đường truyền camera.
Nếu không sớm tìm ra sơ hở của hệ thống máy quay sẽ nhanh chóng bị bắn giết,
tranh thủ khi chúng vẫn đang chờ con mồi, em cần phải giải nguy cho chính bản
thân.

Moon vẫn đang suy nghĩ,
tiếng giầy của bọn sát thủ vang lên, chúng cố tình tạo tiếng động để thử thách
kẻ xấu số. Moon chợt nhớ, ngày trước Ken đã dạy rất nhiều dạng “mánh khóe” để
che mắt hệ thống an ninh, lục lọi trong đầu mọi cách thức, ngày ấy em đã học
rất tập trung,…

Đây rồi! Moon nhớ ra.
Cần thực hiện thật chính xác và nhanh chóng. Nhằm thấy chiếc camera tối tân ở
trên nóc nhà, với chiều cao 1m71 thì không thể với tới, em còn có đôi giầy mười
phân. Vẫn là khó vì trần nhà phải khoảng 3,5 m. Chỉ còn cách duy nhất.

Em gỡ giầy trái ra, sẽ
làm trụ bằng đế giầy bên phải. Thực hiện cú xoay người tung lên, chân trái lấy
đà là lề tường, xoay một góc vừa đủ và dùng tay phải tì đế giầy nhọn hoắt vào
ống kính.

-Két! – Trượt rồi, Moon
đã xoay quá đà. Chiếc giầy rơi xuống mặt đất.

Nếu không có hành động
vừa rồi bọn sát thủ vẫn chưa hành động, nhưng giờ thì chúng thật sự nhập cuộc.
Moon không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ còn biết chạy,… Thật khó khăn, một
chân em chạm đất, còn một bên chân vẫn đang đi giầy cao gót, vội vàng cúi xuống
và tháo chiếc giầy ra, em chạy tiếp. Usb rơi ngay tại chỗ đó.

Chạy và chạy, tiếp tục
thực hiện một vòng tròn,… Thêm một cái camera trên nóc, đây là cơ hội cuối
cùng. Lần này mà thất bại thì em không đủ khả năng để với tới máy thu hình nào
khác. Dùng nốt chiếc giầy còn lại, ném thẳng vào ống kính.

Hy vọng là thành công!

Trật, chiếc giầy văng
vào tường kế bên. Thế là hết hy vọng,… Moon thở hổn hển,… Đế giầy bị gãy do
lực nén quá lớn phi thẳng vào ống kính của chiếc camera đằng sau.

May mắn vẫn mỉm cười với
người con gái này.

Em cười, rồi vội vàng
chiếu tia laze vào đúng chỗ vỡ của ống kính cũng chính là lớp màng bảo vệ con
mắt thần của máy quay. Ánh sáng tương thích kích thích dòng chảy của các
electron trong con mắt thần, khiến nó rối loạn. Em tiếp tục chạy, giờ có thể
tạm yên tâm, dẫu chúng đã phát giác ra hành động vừa rồi thì khi đến nơi hệ
thống cũng sẽ báo lỗi!

Moon khởi động chương
trình phá an ninh, sử dụng một vài thủ thuật nho nhỏ để làm nhiễu đường truyền
tín hiệu dây cáp quang. Như vậy dù có ở trước camera vừa bị phá, nó sẽ hiển thị
kết quả trước khi có người bước vào đây vì em chỉnh tua lại thời gian 24h. Mà
đây là đường dây mắc nối tiếp, nên tất cả các máy khác cũng sẽ ở trạng thái “im
lìm”.

-Mi tưởng chúng ta là
con nít chắc! – Tên sát thủ nữ lên tiếng, âm thanh vọng lại.

Moon giật mình quay sang
bên, ả đang đến gần, chưa hết, tiếng chân từ bên đối diện cũng đang lớn dần. Em
đã bị bao vây.

Moon sơ suất để mất thời
gian chạy phần mềm mà không chú ý tới hành tung của hai tên sát thủ. Giờ chúng
chỉ cách em một con đường nghẹo.

Em vẫn muốn gặp anh, em
phải sống, Moon nhìn xung quanh bốn phía xem có cách nào thoát thân, phía trên
trần thì không thể mà chiến đấu thì không dám, phải rồi, tầng hầm.

May mắn chính chỗ em
đang đứng đây có một lối thoát! Moon cố cậy nắp cửa hầm, khó quá, tay em không
đủ khỏe, rút điện thoại và bật sóng laze công suất lớn. Nhanh lên, chúng sắp
thấy mình rồi.

Nắp cửa vừa mở, toan
định nhảy xuống, chúng đã kịp trông thấy. Em vội vàng bám lấy thang dốc.

-Đoàng! – tên sát thủ nữ
nổ súng vừa đúng lúc Moon xoay người.

-Á! – trúng đạn vào đúng
xương bả vai, mất thăng bằng, em trượt luôn theo cầu thang, hai cánh tay vẫn cố
tỳ vào cột dọc của thang để tránh bị ngã nhào.

-Uỵch! – Moon tiếp đất,
người rũ xuống dù rất đau vẫn cố ngượng dậy. Máu từ bả vai trái tuôn ra, nếu
không mau chóng băng lại, cơ thể sẽ mất máu và cũng vô tình để lại dấu vết cho
chúng. 

Dưới tầng vẫn là mê
cung. Nhưng vì là đường hầm nên có phần tăm tối, nếu chúng muốn rà soát vết máu
thì buộc phải dùng đèn, như thế sẽ bất lợi hơn vì một tay chúng đang “bận”. Về
việc camera thì em yên tâm rồi, chúng đã bị vô hiệu hóa.

Chiếc điện thoại có chức
năng đèn pin và xác định những nơi đi qua, Moon dần khoanh vùng lại được những
lối mòn. Được rồi, tạm thời ngồi nghỉ tại một góc khuất mà muốn vào được đây
phải đi khá lòng vòng.

Em đang rất đau, máu rỉ
ra từ viên đạn, một hành động nhỏ như cựa mình cũng khiến vết rách tê tái.
Chiếc áo vest góp phần giảm bớt ảnh hưởng từ sức nóng rát và tránh cho viên đạn
tiến sâu hơn. Cởi áo khoác ra, máu chảy nhiều quá, tại em đã hoạt động quá
sức,…

Moon cho chiếc điện
thoại lên miệng để giữ, bật chế độ tia diệt khuẩn, đây là ứng dụng mới trong
sản phẩm công nghệ của DEVILS, biến đổi tia X và hạt nhân cơ bản của nguyên tử.
Em chiếu ánh sáng vào vết thương và ngón tay phải của mình.

Nhắm nghiền mắt, rồi dùng
năm đầu ngón tay gắp viên đạn ra, hoàn toàn thủ công. Móng tay không quá dài đủ
để chạm tới viên đạn. Đau! Nỗi đau thể xác quá kinh khủng, tự ta xé từng miếng
da thịt của bản thân. Máu vẫn cứ tràn ra, ùng ục. Nếu ngày ấy, “họ” không tập
cho cách tiếp xúc với máu, chắc giờ em đã hoảng loạn trầm trọng rồi,…

Từng giọt máu rơi, em
đang nghĩ tới anh,… hai chúng ta cùng chảy chung một dòng máu! Moon lôi được
viên đạn ra, không có thuốc gây tê, nên khiến bả vai đau như búa bổ.

Moon xé ruột áo Vest ra
làm băng để quấn lên vai. Máu đã ướt sũng chiếc áo sơ mi.

Thở mệt,…

“Em cố gắng tất cả là vì
anh đấy!” – Moon cười.

Em thò tay vào túi áo
khoác, định lấy ra Usb, dù thế nào nhất định cũng phải phá khóa để gửi về
DEVILS, như thế mới thực sự hoàn thành nhiệm vụ và mới có cơ hội để lập công,
xứng đáng với anh. Chợt Moon phát hiện ra mình đã làm rơi ở đâu đó.

Hai tên sát thủ đã dò ra
vết máu.

Thồi rồi! Em đã làm mất
thứ quan trọng nhất của vụ giao dịch. Những lúc này phải thật bình tĩnh mới có
thể đưa ra lối thoát cho bản thân. Nếu đánh trực diện sẽ không thể thắng nổi
chúng, vì chúng có vũ trang. Em chỉ có một mình và đang bị thương. Chắc chắn
giờ này hai sát thủ đang ở rất gần.

Gọng áo! – Em chợt nảy
ra một suy nghĩ.

Để tôn dáng cho chiếc áo
vest, thông thường người ta hay sử dụng vải đệm lót và gọng thiếc để tôn lên
cầu vai. Đúng rồi! Hai bên vai là có cả thảy bốn chiếc gọng. Em dùng răng rạch
chỉ áo ra rút gọng nhét vào người. Đây sẽ là vũ khí.

Bước chân tên sát thủ
chậm dần.

Moon vẫn còn thời gian
vì lúc trước đã cố tình đi vài vòng quanh những lối mòn để vệt máu lấm tấm rơi
xung quanh khiến chúng hẳn sẽ khó tìm hơn. Cố kìm tiếng thở của mình.

Bọn chúng sắp đi tới. Kế
hoạch là Moon sẽ ném chiếc áo khoác vào người chúng, tranh thủ thời cơ chạy
biến, rồi ném ba miếng gọng ra để tung hỏa mù, cho chúng xác định nhầm vị trí
của mình. Tiếp tục bật hệ thống rối loạn camera sẽ khiến đầu đọc dữ liệu của
bọn sát thủ bị đơ. Theo em chắc Usb rơi ở đâu đó gần cái cầu thang, có thể do
lần ngã mạnh nên nó bắn tung ra lúc nào. Tên sát thủ hẳn nghĩ em vẫn đang cầm
nên sẽ không tìm kiếm, thế rồi lần mò lối thoát thân nhờ hệ thống camera ở
đây…

Kế hoạch tạm ổn, tuy
nhiên,… Chiếc điện thoại đột nhiên bật sáng thông báo trạng thái sắp hết pin.

Ánh sáng từ đèn đủ để
tên sát thủ nhận ra, vị trí con mồi.

Moon vội vàng cất chiếc
điện thoại vào túi quần. Tiếng động mỗi lúc một gần hơn. Cố gắng gượng dậy, vết
thương vẫn rất đau. May là trước khi tới đây em đã uống một viên thuốc AKR giúp
đẩy nhanh quá trình đông máu,…

Hai tên sát thủ chĩa đèn
pin vào mặt kẻ thù!

!

Em tựa vào tường, cố
gắng tìm cách thoát thân,…

Ánh sáng từ chiếc đèn
chiếu thẳng vào khuôn mặt khiến hai con mắt nheo lại, Moon vội vàng cho tay
trong túi quần và nhấn tổ hợp phím AltF2 – chức năng gây rối loạn hiện lên màn
hình tức thì, nhớ ngày trước em hay làm thủ công rất dài, Ken đã chỉ cho cách
nhanh hơn, giờ không được nhìn màn hình, rất khó để thực hiện. 

Phải sử dụng trí tưởng
tượng! Moon đang cố gắng nhớ lại màn hình của chiếc laptop ngày trước được học,
Sếp đã dạy rất kĩ phần này, đã sáu năm trôi qua, em phải nhớ. Thực sự phải nhớ
để còn gặp anh.

-Đoàng! – Tiếng súng
được bắn ở cự li 5m.

-Sao mày lại nổ súng! –
Tên sát thủ nữ muốn để cho con mồi đau thêm chút nữa vì phát súng vừa nãy và ả
muốn được bắn con mồi.

-Để nó có cơ hội tìm
đường thoát thân sao? Nó chỉ là một con oắt con, nhưng khinh địch là không tốt,
để an toàn thì cho nó một phát súng cho vui! – Tên sát thủ nam lạnh lùng lên
tiếng.

-Ta không thích, lần tới
này để ta bóp cò! – Tên sát thủ nữ tranh dành.

Moon rất đau, viên đạn
mà hắn cố tình bắn trượt đang nằm yên trên cổ tay trái. Vẫn may là hắn không
bắn vào tay phải, vì bả vai trái đã tê liệt, thêm một viên đạn nữa chỉ khiến
một bên cánh bị vô hiệu hóa. Em cần phải giữ gìn tay phải nếu không khó lòng mà
thoát thân. Chúng vẫn đang đôi co, nhân cơ hội này em dùng phi tiêu.

Moon ném cái gọng áo bất
ngờ vào mặt của hai tên sát thủ. Do đã được đào tạo và ở cự li gần, hai mũi tên
đã trúng đích. Một văng vào sống mũi của nam sát thủ, còn một cái rơi vào khóe
mắt tên còn lại khiến lớp vỏ mặt nạ bị rách toạc một đoạn chừng hai cm.

Chạy! Cách tốt nhất bây
giờ là chạy, chúng theo rất sát.

Moon giơ chiếc điện
thoại lên, vừa chạy và cố không để phát ra tiếng động quá to, vừa tranh thủ
theo dõi màn hình phá hệ thống. Chỉ có một cánh tay khiến em bất lợi vô cùng.

-Nó ở đằng kia! – Tên
sát thủ đã chiếu đèn pin vào con mồi. Chói quá, Moon vẫn cố gắng thực hiện. Cổ
tay ra rất nhiều máu, nếu không kịp thời cầm thì bàn tay trái sẽ bị hoại tử.

“Accept” – Moon nhấn
ngay trên màn hình cảm ứng, bộ phận nhiễu từ đã được kích hoạt trên màn hình
kép của di động.

-Bíp! Bíp! Bíp! – đồng
hồ đa năng của hai tên sát thủ báo hiệu khẩn cấp, hệ thống thông tin và camera
rối loạn.

Hai tên vẫn đang chỉnh
đồng hồ, em có lợi thế. Chạy! Chạy rất vồn vã!

-Đuổi theo nó mau!

-Vội gì! Trêu con nhỏ đó
tí, đằng nào mọi ngõ ngách ở mê cung này đôi ta chẳng thuộc nằm lòng.

-Mi lại khinh địch rồi!

-Vậy thì cho ta 5 phút!
Ta sẽ giết con nhỏ đó! – Tên nữ sát thủ cam đoan.

-… Thôi được!

 Tên sát thủ nữ
chầm chậm bước đi,…

Moon đã chạy tới chiếc
cầu thang ban nãy, loay hoay cố gắng tìm chiếc Usb, nếu không có nó thì dẫu
sóng sót trở về cũng không toàn mạng, văn bản xác minh đã được kí kết, Green đã
hết trách nhiệm, DEVILS không có quyền gì để khiếu nại, giá trị của những con
số trong Usb không hề nhỏ.

-Tìm gì thế nhóc con? –
Tên sát thủ nữ đã tiến sát nút.

Chính nhờ vị trí tương
đối gần nên xung điện từ của chiếc di động phát ra rất mạnh, khiến đồng hồ của
ả báo loạn.

Moon vội vàng trèo lên
thang nhân lúc cô ta tháo chiếc đồng hồ, em có được 15s, vì đồng hồ được gắn
khá chắc chắn.

“Thôi vậy! Phải tìm cách
thoát trước đã rồi mới quay lại tìm Usb”- Moon nghĩ thầm.

“Pin yếu”- Chiếc điện
thoại tiếp tục hiển thị trạng thái, em đã để máy hoạt động trong thời gian dài
và sử dụng tia sáng xanh diệt khuẩn tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Tạm thời tắt
máy, như vậy là hệ thống camera lại trở về trạng thái bình thường. Tên nữ sát
thủ đã vất bỏ đồng hồ đinh vị, nhưng còn sát thủ nam, hắn vẫn đang dùng.

Moon xé tạm bên thân áo
sơ mi để lấy vải buộc tay trái lại.

-Đoàng! – Một lần nữa
tiếng súng lại nổ. Tên sát thủ nữ muốn trả thù cho chiếc mặt nạ rách.

Rát quá, viên đạn vừa
mới sượt qua mặt, rơi trúng vào tóc. Moon tiếp tục sử dụng gọng áo. Phi thẳng
vào bả vai phải của kẻ nữ, ả tránh được. Đã mất ba chiếc gọng.

Ngay sau đó Moon cầm
nhanh viên đạn đang nóng ném mạnh vào đầu gối tranh thủ lúc ả không chú ý.
 Đương nhiên vì phải né miếng hợp kim vừa rồi, không kịp trở tay, sức nóng
của viên đạn khiến chân cô ả tê buốt. Còn em đã có một vết bỏng nhỏ khá nặng ở
má phải và lòng bàn tay, do lực ma sát và khối khí di chuyển theo viên đạn với
tốc độ quá nhanh.

Em chạy tiếp!

-Đoàng đoàng đoàng! –
Tên sát thủ liên tiếp nổ súng  mà quên mất rằng đã dùng hết số đạn trong
bao. 

-Hey! Cho ta mượn súng!
–  Cô ta giơ tay trước mặt đồng bọn tiến tới từ lúc nào.

-Thôi đi – Hắn sẽ trực
tiếp ra tay. Tên này dày dạn kinh nghiệm và tuyệt đối không coi thường mục
tiêu.

Moon chạy, đột nhiên em
ngã uỵch. Lòng bàn chân trầy máu, rách da, đau ghê gớm, mau chóng lấy tay quẹt
mồ hôi, máu đã lem nhem khuôn mặt non choẹt.

“Anh à! Em sẽ trở về để
gặp anh! Nhất định là thế!”

Hơi thở hổn hển… gấp
gáp.

Tên sát thủ đã ở ngay
sau.

-Binh! – Hắn dùng nắm
đấm đấm trực tiếp vào bụng nạn nhân, rồi dạng hai chân trước mặt, cúi người
xuống và xốc nách em lên. Đúng bên trái, khiến em đau dữ.

-Bốp! – Hắn mạnh tay tát
thẳng vào mặt, đồng thời buông tay khiến Moon lao thẳng ra phía trước.

Đàn ông không bao giờ
dùng nắm đấm với phụ nữ. Nhưng đối với bọn sát thủ thì chẳng tồn tại khái niệm
ấy, dẫu hắn có vào nghề được hai mươi năm và em chỉ là một con nhóc.

Mặt lê xuống gạch, người
ê ẩm Moon cố mở mắt, phía trước chính là cái Usb. Moon khởi động lại điện
thoại. Tên xấu xa vặn tay chuẩn bị tung đòn.

-Bụp! – Hắn dùng cù trỏ
đập mạnh vào lưng em.

–  Phụt! – Là máu,
lồng ngực không thể chịu được sức nén từ cú va đập, khiến máu từ trong cơ thể
trào ra ngoài. 

Hắn thật vô nhân đạo. Em
không có sức chiến đấu, ngay từ ban đầu đến lúc này nhưng vẫn phải cố gắng cầm
cự, thà để hắn đánh bầm dập còn hơn dùng súng.

Moon lấy thân mình che
đi điện thoại, em đang cố gắng chuyển dữ liệu từ Usb vào máy. Chắc chắn chúng
sẽ giết và thu lại đồ vật nên cần lưu hồ sơ. Rồi may mắn nếu thoát ra được đây,
chiếc điện thoại sử dụng năng lượng Mặt trời sẽ gửi thông tin cần thiết đến
Sếp.

Máu từ vai và tay chảy
ra rất nhiều, chính là lớp ngụy trang cho những hoạt động của em. Tên sát nhân
ngỡ tưởng Moon đang cố ngượng dậy định cho một phát quết định. 

Hắn dơ gọng súng chĩa
thẳng vào khuôn mặt trắng bệch. Nếu bắn ở cự li này thì chắc chắn máu sẽ vấy
vào bộ quần áo nên lùi lại vài bước.

Hay là buông xuôi, làm
gì còn lối thoát nữa, dữ liệu mới bắt đầu được gài vào điện thoại, hệ thống
triển khai tự động cần phải qua bước kiểm tra, rà soát tính liên tục rồi mới
được lưu, mất quá nhiều thời gian mà với tình hình này thì em không thể thoát
ra ngoài tới vùng phủ sóng.

“Anh ơi! Liệu em có còn
được gặp anh không? 

Liệu anh có nhận em
không?

Hay liệu anh không phải
là anh trai em?

Suốt 17 năm qua, anh
trai đâu có tìm em, hoặc là anh đã chết rồi!”

Tuyệt vọng! – Moon chẳng
có gì để chứng minh người thanh niên hôm trước là Mes ngoài linh cảm. Không!
Linh cảm đâu phải lúc nào cũng đúng!

Và em quyết định buông
xuôi!

z

Arrow và Ken bước ra từ
hội nghị bàn tròn, họ dự tính sẽ bay về nước ngay.

“You have a mail” –
 Giờ Arrow mới mở di động.

“Chắc lại là hộp thoại
của mấy lão già xin xỏ đi thay thế công việc ở Green” – Arrow nhăn mặt, hắn
không mở xem và cũng không xóa.

z

Moon nhìn thẳng vào gọng
súng.

Tên sát thủ đã kéo cò,
chỉ cần buông tay là khuôn mặt người con gái kia sẽ nát toét(!)

Thời gian như ngừng
trôi,…

Trong khoảnh khắc cận kề
cái chết, người ta thường suy nghĩ về cuộc sống…

Mẹ cũng đã từng như này,
bà từng bị dồn vào lối mòn và một phát súng đã đưa tiễn bà về thế giới bên kia.
Em là người chứng kiến.

Em còn nhớ, trước khi
chút hơi thở cuối cùng, mẹ đã mỉm cười với em. Đôi mắt mẹ ngấn nước, mẹ rất đau
khổ.

Rồi khi ở cô nhi viện,
bọn trẻ đã khinh miệt em, nhưng đôi khi chúng cũng cho một chỗ ngồi, cũng cho
ăn chung và cho em đồ chơi cũ,…

Arrow đã từng đánh em,
nhưng hắn lại ban cho em sự sống!

Ken cũng coi em như một
bao cát để hắn chút giận, nhưng lại chính là người đã dạy em học lập trình.

Yun là người bạn thân
nhất của em, đôi khi làm cậu cáu nhưng cậu vẫn luôn bảo ban.

Wine là người mà em rất
muốn bảo vệ, không hề biết là ai, nhưng em rất quý,…

Khi đang đứng giữa ranh
giới của sự sống và cái chết, người ta thường nghĩ về những điều tốt đẹp,…

Còn anh?

Anh đã cho em nghị lực
sống!

Vậy mà anh đâu có tốt
với em!

Moon buông xuôi rồi, vết
thương vẫn chưa ngừng ra máu.

“Liệu đã muộn, phải
không anh?

Máu em đã tràn xuống rồi

Loang lổ những vết ố của
thời gian

Những vệt đỏ vô vọng…”

Và tên sát thủ bóp cò!

Một ai đó muốn tìm tới
cái chết, thật ích kỉ! Họ rũ bỏ trách nhiệm với gia đình, và xã hội… họ chỉ
nghĩ mình sẽ được đến một nơi thanh thản mà đâu nghĩ đến một ai,…

Liệu sẽ có ai đau khổ vì
em chứ?

z

-Anh đi nhé! – Mes vỗ
vai cậu em trai. 

-Thì anh cứ đi! – Wine
vẫn không dời mắt khỏi cửa sổ thông tin trên máy tính. 

-Ừ! Đừng đợi cơm anh! –
Mes nở một nụ cười hiền.

Wine nhìn anh. Nhà chỉ
có hai anh em nhưng có bao giờ ăn cơm chung đâu nhỉ, hầu như Wine toàn đi ăn
ngoài. Khuôn mặt Mes lúc này rất lạ, thoảng có chút buồn, nụ cười ấy không
giống với khuôn mặt lạnh lùng của anh.

Mes đứng đợi Arrow rất
lâu…

Hai vị Sếp giờ đã xuống
sân bay, đang trên đường về Devil Buildings. Anh nhẩm tính, còn hai ngày nữa em
gái sẽ phải thực hiện kế hoạch.

“Mes!”- Arrow trông thấy
anh. Cả Ken cũng đồng sũy nghĩ.

“Nực cười, ta sao có thể
để Moon chết được!” – Arrow không thích tình cảm của Mes dành cho em.

-Mes! Nếu cậu sẵn sàng
đi thay con nhóc ấy, chúng tôi sẽ ủng hộ – Một số nhân viên của DEVILS chờ chực
hy vọng Arrow sẽ đổi ý.

Ken bước xuống xe, đột
nhiên chiếc điện thoại trong túi rung lên.

Hắn mở ra.

“From Green, 

Key:
196795976053453434213

Click here!”

Ken không tin những gì
nhìn vào mắt mình. Hẳn phải có người nào đó đã thực hiện giao dịch.

-Arrow! Kiểm tra điện
thoại đi! – Ken đưa mắt sang bên Arrow. Kế hoạch đàm phán với Green do Arrow
trực tiếp chỉ huy, văn bản xác minh được gửi tới máy của Arrow, còn dữ liệu sẽ
được nhập từ máy của người đến lấy, chuyển về máy của cả hai vị Sếp.

Arrow lấy máy ra, hắn đã
lại tắt nguồn vì quá nhàm chán những tin nhắn vô vị.

“You have 2 mails”.

Arrow mở ra,…

“1:  15h56’, FRI,
Match 23,2011.

From to Moon

Tôi xác nhận đã giao
dịch hệ thống cơ sở dữ liệu số 367 từ Green…”

Arrow thực sự bất ngờ,
hắn mở tiếp tin nhắn thứ hai đã nhận được.

! – Tin nhắn đúng y như
ở máy Ken. Bất giác hắn nhận ra, đã quên mất không nói thời gian cho Moon.

!

-Tạch! – Tên sát thủ đã
thả ngón tay khỏi cò súng.

Moon nhắm chặt mắt.

1…2…3s…

Hắn nhìn em. Súng hết
đạn.

-Khỉ thật!- Hắn đã quên
không tra.

Vậy là súng của cả hai
tên đều không còn một viên đạn nào tuy nhiên không khó để tên cao to lực lưỡng
này giết chết con nhóc, mà chẳng cần đến hắn, ả bên cạnh cũng dư sức.

-Đàn ông không nên mạnh
tay với phái yếu! Để ta!

Hắn lùi người lại để
nhường đông đội mình tiến lại gần con mồi. Di động của Moon đã chấp nhận dữ
liệu của Usb, bắt đầu tiến hành chuyển nạp dữ liệu và sẵn sàng gửi tới Sếp.

Khi gần kề với cái chết,
bản năng sống trỗi dậy dù đã muốn buông tay,… Moon còn một chiếc gọng cuối
cùng.

Em đã sẵn sàng!

Tên sát thủ giơ móng tay
sắc nhọn đã được gọt giũa tỉ mỉ lên toan định cào nát lớp da mỏng manh.

-Đúng là tính ích kỉ của
phụ nữ! – Tên còn lại lên tiếng.

-Hừm! Thôi thì dùng nắm
đấm vậy!- Ả vo tròn năm ngón tay và nhằm thẳng chúng vào xương quai hàm của
Moon.

-Ọc ọc! – Máu từ khoang
miệng trào ra, – Khụ khụ! – Moon không thể làm chủ được cơ thể, đầu đau điếng,
lượng máu trong người cứ vơi dần.

-Wow! Tiếp đi! – Hắn
khoanh tay đứng nhìn, cổ vũ bằng âm thanh đắc chí.

-Đau không cô em? Không
ngờ nhân viên của DEVILS cao cấp lại có ngày bị lụy trước Green chúng ta – Cô
ta nói mà không hề xem xét về tuổi tác. Nếu có thể là một nhân viên cao cấp
thực thụ của DEVILS, hai hay ba lần cặp đôi sát thủ khó mà qua mặt được, nhưng
em chỉ là một điệp viên hạ cấp.

-Khụ khụ! – Máu vẫn cứ
tuôn ra, Moon lấy tay lau miệng, cả người giờ sặc mùi máu. Moon nắm chặt lấy
gọng áo, máu đã nhuốm màu cho thanh hợp kim.

Ả ta tiếp tục duỗi thẳng
bốn ngón tay, riêng ngón cái cụp vào, dự định sẽ “chặt” vào cổ nạn nhân. Với
động tác dứt khoát và trúng mục tiêu, chắc chắn gân cổ sẽ đứt, dẫn đến hiện
tượng chảy máu trong và tắt thở ngay lập tức. Nghĩ là làm, cô ta giương tay lên
cao.

Chiếc điện sắp hết pin
hoạt động chậm quá, em đâu còn nhiều thời gian. 

-Phặp! – Moon đã kịp đâm
gọng sắt vào lòng bàn tay cô ả. Em vội vàng chạy tức thì.

Mỗi bước chân là một hy
vọng. Moon xác định rồi, minhg chết nhưng vì lòng trung thành nhất định phải
gửi tài liệu về. Chạy được một vài bước thì điện thoại đã hoàn thành việc copy
dữ liệu, Moon rút ngay chiếc Usb và ném ra đằng sau theo cách vô tình đánh rơi.

Hai tên sát thủ biết chắc
chắn con bé sẽ chết, vấn đề chỉ còn thời gian. Chúng yên tâm tìm vị trí của
chiếc Usb, để mặc con mồi chờ chết.

Moon chạy vội xuống tầng
hầm, cần tìm ra cái đồng hồ của tên vừa rồi ném đi, chắc chắn nhờ nó sẽ gửi dữ
liệu về.

Đây rồi! Moon mò mẫm
cách khởi động, chiếc di động vẫn đang phát huy công dụng của nó, chặn sóng tín
hiệu tới đồng hồ của tên nam, vạch pin di động nhấp nháy.

Được rồi, hệ thống cổng
thông tin đã được mở, em nhấn nút “Move” để chuyển hoàn toàn về máy của
Sếp. 

Mong là kịp để Sếp nhận
được.

-Hey! Ta tìm thấy rồi! –
Nữ sát thủ tìm được chiếc Usb ở góc nhỏ của tường, máu lem nhem đã làm chúng
chậm lại mấy phút.

-Khử con nhỏ đi! – Tên
kia ra lệnh.

Và hai người chúng xuống
hầm. Ánh sáng quá tối, chiếc đèn pin thể hiện được một phần nhỏ chức năng.

Một xác người đang tựa
vào tường. Là cô gái đó,…

Máu chảy loang lổ, xuất
phát từ đỉnh đầu, vẫn còn nghe thấy tiếng tí tách rơi của từng giọt, chảy xuống
khuôn mặt nhợt nhạt, đi qua sống mũi, cả khuôn cằm, cổ, bả vai ướt đẫm, thứ mùi
máu còn rất tươi, chiếc áo sơ mi dày đặc máu, phía dưới, máu đã lan tràn quanh
chỗ cái xác, lênh láng. Anh đèn bị phản chiếu lại, thứ ánh sáng tang tóc, đau
thương,… Cô gái chết rất thảm.

-Hình như nó bị cái
thùng trên kia rơi trúng đầu!

-Và cả đinh đâm thủng
lưng nữa – Tên còn lại nhận xét, máu từ sau chảy rất nhiều, chắc là có cái đinh
nào đó cắm ở tường.

Chiếc điện thoại cũng
vừa mới sập nguồn. Tên sát thủ đẩy nhẹ vào cằm Moon, khuôn mặt đã đổ rụp.

-Nó chết rồi!

-Ông chủ có lệnh gọi về!
– Tên sát thủ nam vừa nhận được thông báo.

-Thế còn cái xác này!

–  Kệ đi, lần sau
cho kẻ tử từ đến “dọn”!

Rồi chúng lạnh lùng bước
đi. Cái xác đơn độc, máu vẫn tiếp tục chảy…

z

Arrow thực sự bất ngờ,
trách mình bất cẩn sao có thể quên một chuyện hệ trọng tới như vậy. Hắn đã định
gài người theo sát Moon để bảo vệ, nhưng chẳng ai nghĩ em đi sớm quá vậy và
người anh của hắn cũng có suy nghĩ tương tự.

“Làm sao một cô gái có
thể làm được điều đó?” – Arrow có chút nghi vấn, mấy lão già của DEVILS còn
chưa chắc dám đi một mình, thế mà một mình em có thể? Vội vàng gửi thông báo
khẩn tới Green. Hắn sẽ nhập cuộc!

Ken lại có cách làm
riêng của mình.

Họ lên xe để lại đám
nhân viên đằng sau, trong đó có Mes. Anh vẫn chưa hay hung tin gì!

z

Yun đang đứng trước ngã
rẽ, nếu hôm ấy, cậu theo em, thì hôm nay đã không phải hối hận,… 

Giờ cậu có cảm giác gì
đó… nhung nhớ!

z

Arrow phi thẳng xe tới
Green, hắn đi một mình, lao luôn vào cổng tòa nhà, dù có vài người đang đứng ở
đấy. May là họ đã kịp nhảy ra bên lề. Tốc độ nhanh khủng khiếp, dừng lại, hắn
không mở cửa xe mà dùng chân đạp mạnh. Hắn đang nổi giận! Đi rất nhanh lên lầu
vào tới sảnh.

-Ngài Báo! Rất vui vì
ngài đã đến – Ông già ra vẻ niềm nở, trong lòng đang lo tới nẫu ruột.

-Câm đi! Người của ta
đâu? – Arrow gầm vào tai ông già.

-Ngài bình tĩnh, chúng
tôi đã đưa cô ấy về rồi! – Ông ra giọng ngọt nhẹ. cách đây ít phút, ông vừa
nhận được tin báo tử của cô gái đó.

-Đưa về theo cách nào? –
Arrow đang nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn.

-Ngài yên tâm, chúng tôi
đã cử người bảo vệ theo sát, đảm bảo không có rủi ro – “Tên nhóc này, mi mà
không phải Báo Đen thì ta đã cho mi no đạn rồi, con nhỏ đó là nhân viên của mày
thì sao nào? Đã hoàn thành giao dịch còn nhiều lời!” – Ông ta nghĩ thầm.

-100% vốn và lãi trong
sàn chứng khoán chuyển hết về DEVILS, kèm theo hai năm khóa vận giao thương. –
Arrow nói mà không nể nang người trên.

-Ngài nói gì vậy? Đã
giao kèo DEVILS lấy 60%, còn chúng tôi chỉ 40%, cam kết đã được xác lập sao
ngài lại thay đổi? – Ông già khó chịu.

-Vậy hay thích bị nuốt
luôn!? – mạng sống của lão này chẳng đáng giá đối với Arrow, ông ta chết đi thì
người khác lên thay, chuyện rất bình thường, nhưng Arrow muốn trừng phạt chúng,
vậy thì cách tốt nhất là đánh vào kinh tế.

-Hạ nhiệt nào! Bay đâu,
dâng trà! – Ông ta ra lệnh – Ngài cho tôi biết lí do, chúng tôi đã làm gì phật
ý DEVILS? – Tiếp tục tỏ ra nhường nhịn người mà kém ông ta gần bốn chục tuổi,
thật nhục nhã.

-Nhân viên của ta đâu? –
Arrow chắc chắn khi hắn gửi tin đến Green lúc vừa rồi, chúng phải dừng tay lại
ngay với Moon, mong là mọi chuyện chưa quá muộn.

-Ngài cứ về nghỉ là nhân
viên của ngài cũng về liền! – Ông ta đành nói vậy. 

-Chúng tôi đã hoàn thành
nhiệm vụ! – Hai tên sát thủ sau khi thay đổi trang phục lập tức về trình diện.
Lũ người dưới đã không kịp ngăn chúng vào trong sảnh.

-Đoàng! Đoàng! – Arrow
rút súng và bắn liên tiếp vào đúng cổ họng của cả hai.

Dẫu chúng có là sát thủ
cao cấp luôn mặc áo chống đạn nhưng Arrow hạ thủ chỉ trong vòng 1s. Hai tên
chết ngay tức khắc, chúng đâu trực tiếp sát hại em, và Arrow cũng không chắc
chúng đã đi làm nhiệm vụ gì.

-Ngài hơi quá rồi đấy! –
Ông già không thể chịu thêm nổi, ai đời lại để cho DEVILS bắn chết người của
mình ngay tại sảnh của chính mình. Máu bắn tóe vào tận tay áo ông ta.

-Muốn tồn tại thì giao
người ra đây! NGAY LẬP TỨC! – Mắt của Arrow long lên đáng sợ.

-Cô ấy đã về DEVILS an
toàn. Nếu không tin ngài có thể về kiểm chứng!

-Để mà các người tẩu
sang nước ngoài chắc!?!

-Ngài nói gì vậy! Mà nói
thẳng ra, theo bản cam kết, chúng tôi không có trách nhiệm về an toàn của cô
gái.

-Xoảng! – Arrow ném ngay
cái cốc thủy tinh vào tấm bản đồ treo trên tường. Lớp kính bao bọc bên ngoài vỡ
vụn. 

z

Một vài nhân viên nội
gián của DEVILS đã tìm tới khu nhà cổ theo lệnh của Sếp lớn. Cái xác đã biến
mất.

Trước đó,… Chiếc điện
thoại sập nguồn đúng lúc hoàn thành nhiệm vụ. Kẻ theo lệnh hạ thủ theo tin ông
chủ về gấp. Moon bị ngất lịm.

Em tỉnh dậy sau đó khá
lâu, đầu như vừa có cái gì rơi trúng, cả người có lớp keo dính dính.

Lúc rồi khi đang loay
hoay với cái đồng hồ và cố tìm đường thoát thân, em đã va vào một ván gỗ trên
tường, khiến lớp dầu đen trên cao rơi xuống. Moon bất tỉnh vì cả thùng dầu rơi
tự do, may mà không trúng hẳn vào đỉnh đầu. Thế là nước dầu đen ngòm từ chân
tóc cứ thế mà chảy xuống. Bả vai cũng bị hộp sắt va vào, khiến nó rỉ thêm máu,
máu và dầu không tan vào nhau mà chỉ đan xen. Cộng thêm thể lực rất yếu, lúc ấy
trông em chẳng khác gì một xác chết.

Thứ chất lỏng này nếu
nhìn thoáng qua thì giống thật là máu, và chúng cũng không có mùi gì, chỉ phảng
phất mùi máu tanh của em. Moon cố gắng đứng dậy.

Hai tên sát thủ đâu rồi?
Mà giờ em chẳng đủ sức để suy nghĩ gì thêm nữa, đói và mệt, mất máu quá nhiều.
Moon tiến tới chỗ đồng hồ và di động, bật nguồn máy, nhờ tinnhs năng hồi pin
nhưng chỉ dùng được thêm một ít thôi là sẽ tắt, cần nhanh chóng rời khỏi nơi
tối tăm này.

Kết nối hai thiết bị
cũng tìm được lối ra ngắn nhất, dạ dày em đang kêu dữ dội. Và Moon lết từng
bước,…

Vệt dầu đã khô và máu
cũng vậy, chẳng để lại dấu chân em.

Hôm nay, vẫn có trăng!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+