Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngược chiều kim đồng hồ – Chương 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

 Chương 09: Người quen

 

Thêm một đêm nữa Arrow
mất ngủ, chiếc ghế sofa không đủ để trải mình. Nằm suy nghĩ, hắn vẫn chưa thể
tìm thấy ánh mắt tựa mặt nước phẳng lặng, nhưng lại có chiều sâu ấy ở đâu. Giờ
mới để ý kĩ, ngoại trừ má lúm đồng tiền thì giữa Mes và Moon chẳng có điểm gì
giống nhau, Mes dáng người cao to tựa giống hắn, còn em thì mảnh người. Nếu
cùng huyết thống cũng có thể một trong hai thuộc gen lặn, nhưng bằng chứng xét
nghiệm ADN thì không thể chối cãi được. Có hai giả thuyết được cân nhắc, một là
Mes không phải con người phụ nữ hắn đã sai sát thủ giết chết đó, và khả năng
thứ hai là Moon không phải con của gia đình Mes. Vậy thì em thuộc về ai? Arrow
rít một hơi dài, thở ra điềm tĩnh.

 

Cách đây 18 năm đã có sự
phân hóa giữa hắn và Ken, DEVILS yêu cầu Ken giết chính em mình để kiểm chứng
mức độ độc ác và Ken đã thẳng tay, từ đó hình thành người thủ lĩnh tối cao
trong cấu trúc của DEVILS. Như thế thì Moon khoảng bằng tuổi đứa em đó. Không
rõ là trai hay gái, nhưng hắn thiên về giả thiết đó là đứa bé gái chứ nếu không
nó đã được sống để tiếp sức cho hai người anh trai rồi. Rắc rối hơn nữa là Mes
cũng có người em sinh ra trong khoảng thời gian ấy. Như vậy, liệu có cả thảy
bao nhiêu đứa trẻ đã sinh ra?

 

z

 

Ken đã biết tới cảm giác
trống vắng chán nản tới nhường nào. Bất cứ mỗi khi làm việc gì cũng đều nghĩ
tới Moon, em ít nói, hắn cũng vậy, nhưng sao mà đọng lại trong lòng nhiều hồi
ức. Khi thì nhìn thấy thiên thần đang ngủ, hay là mái tóc rối lúc gỡ áo ra khỏi
đầu vì hắn đã ném thẳng vào, rồi là vụng về khi em rán trứng, cả cái dáng ngồi
bên máy tính giống hệt hồi nhỏ, tâm hồn trẻ con ngốc nghếch,… đều làm con tim
hắn không ngừng thổn thức. Hắn biết em đang ở chỗ Arrow, nhưng chẳng thể nào
đến mà “đòi”. Cả khu DEVILS.4, có bao nhiêu chỗ dành riêng cho Sếp nhỏ, giống
như ngôi nhà của hắn đây, nếu đi tìm từng nơi một vậy là không tôn trọng người
đồng cấp. Nhìn vào sự tức giận, hắn biết Arrow không thể đối xử tệ, có khi còn
tốt hơn hắn kìa, biết em muốn gì đây?

 

Ken không hề biết chuyện
Moon đi cứu Yun và những hệ lụy đã xảy ra, hắn thường không hay kiểm tra mạng
an ninh vì Arrow đã thay mình làm. Thế nên cũng chưa “khủng bố” lũ DEVILS, theo
hắn nghĩ, có thể em đã bị bọn người dỗi hơi ấy dặn dò một vài điều, nhưng hẳn
không thể dám động tới một sợi tóc. Họ biết nghĩ đến sự hưng thịnh của DEVILS
nên mới làm thế, ai có thể ngờ được người hắn chọn lại là em, dẫu sao nghĩ tới
lòng trung thành, hắn chỉ nhắc nhở và yên tâm thế là đủ. Nhưng nếu để chọn một
người phụ nữ có khả năng gánh vác trọng trách cánh tay phải của Đại Bàng Trắng
thì không phải Moon, hắn được sinh ra bởi hai con người tài giỏi vô cùng, lẽ
nào con trai hắn lại không được như thế, Ken còn muốn con trai phải hơn mình
thật nhiều để DEVILS càng ngày lớn mạnh hơn. Moon thì không đáp ứng được yêu
cầu đó. Chọn Moon, đồng nghĩa sẽ để cho con mình đi theo sau em nó – tức là con
trai của Arrow. Không đời nào, đối với một người đàn ông, sự nghiệp luôn là
trên hết. Nhưng kẻ tham lam luôn muốn có tất cả và sẽ làm mọi cách để có tất
cả, đó là suy nghĩ của hắn.

 

Vậy là hắn vừa muốn có
em lại vừa muốn có DEVILS.

 

z

 

Không phải thay đổi, mà
trước bất kì ai đối xử tốt Moon đều thế. Không phủ nhận hận thù dành cho Arrow,
nhưng hắn lại quá đỗi ân cần như một con chim bị nhốt trong lồng sắt han gỉ, bị
thờ ơ không quen được yêu thương nay có bàn tay con người mềm mỏng nâng niu.
Arrow luôn để ý thái độ của em trước khi chủ động đề nghị điều gì, sau hôm em
gạt thìa thức ăn đó, nhiều khi cảm giác như hắn sợ em, ánh mắt hắn buồn tới
thấu xương mỗi khi bị từ chối sự quan tâm.

 

Em thích mỗi khi ngủ có
ai vuốt tóc như lúc này, dễ chịu và tình cảm lắm, rồi chìm dần vào giấc ngủ và
không còn lo lắng những cơn ác mộng rình rập. Moon chợt tỉnh giấc lúc nửa đêm.
Trong căn phòng ngủ duy nhất này không có ai khác ngoài em, Sếp có thể ra ngoài
chăng? Em ra khỏi gường vì thấy khát cổ, cần uống chút nước. Đi qua phòng
khách, giờ thì em đã biết Sếp nhường cái giường to lớn để nằm trên chiếc ghế
bành. Nhìn Sếp ngủ mà thương quá, co ro vì chiều dài chiếc ghế có hạn, chân Sếp
thừa ra những hơn mười lăm phân, còn mái tóc đã bị ép chặt, đôi tay khoanh lại,
không có gối càng thêm vẻ khổ sở. Moon vào trong giường rồi lấy gối và chăn đem
ra, nhẹ nâng đầu Sếp lên hẳn thành ghế để chèn gối êm. Chắc là mẹ không thương
Sếp rồi, nhưng em biết được một tình thương mãnh liệt ẩn chứa sâu thẳm trong
con tim Arrow.

 

Moon về phòng vì không
muốn làm Sếp tỉnh. Chiếc dây trên cổ đã lại trở về bên, mấy hôm em suy nghĩ
không biết đã làm rơi ở đâu, là vì khi ngủ lúc nãy, Arrow đã trao lại. Chữ “K”
sáng lấp lánh, giống như bùa hộ mệnh, nếu Arrow không nhặt được nó, thì chưa
chắc đã tìm được chỗ của em và Yun. À… không biết Sếp lớn đang làm gì vào giờ
này, liệu có đang tìm em, hay đã quên em rồi?

 

z

 

Người đầu tiên trong
buổi sáng ngày hôm nay Moon nghĩ tới là Yun, tin theo lời Sếp, Yun vẫn an toàn,
nhưng cậu có thể chịu được cái cảnh ở trong bốn bức tường màu đen mãi không?

 

Arrow sau một giấc ngủ
say đã tỉnh. Em ngồi ghế đối diện từ rất lâu rồi. Arrow ngồi dậy, hắn không
vươn vai dù khá mỏi cơ. Gối và chăn này là em mang cho hắn đấy ư? Bỗng nhiên
hắn bật cười, trong tiếng cười trộn lẫn niềm vui và sự thương hại. Thương hại chính
bản thân. Chỉ là một nụ cười thôi, mà có tác dụng gắn kết những mảnh vỡ quá
khứ, em đáp lại cũng bằng một nụ cười, ấm áp và hồn nhiên.

 

-Sếp ngủ ngon chứ? – Em
ngỏ lời.

 

-Ừ! – Arrow uống cốc lọc
nước Moon đã chuẩn bị sẵn trên bàn.

 

-Có muốn làm việc gì
không? – Moon thích giọng nói cố tỏ ra lạnh lùng mà bị lòi ra sự quan tâm của
hắn như thế.

 

-Dạ! Không ạ!… – Moon
lưỡng lự – Nhưng…

 

-Nghĩ về thằng nhóc đó
à? – Arrow quả là tinh ý. Nhưng hắn tin việc em mang chăn cho không xuất phát
từ mục đích này.

 

-Không… không phải! –
Chưa được đối xử tốt lâu, em đã dám dòi hỏi là không được, mà Yun lại thuộc tổ
chức đối kháng DEVILS.

 

-Vậy thì không cho gặp
nữa!

 

Cơ hội đến mà không biết
nắm lấy thì quả ngu ngốc, em hiểu điều đó, ánh mắt sáng lên. Arrow đứng chờ ở
cửa, khi yêu người ta không thể hiểu được những việc mình đang làm, chỉ cần
được thấy nụ cười rạng ngời, hắn sẵn sàng làm tất cả. Cho em gặp Yun thì có gì
đáng ngại đâu, thằng nhóc đó là vô hại, không đủ sức áp đảo ai được.

 

Mọi thứ diễn ra nhanh
chóng đến bất ngờ, Moon có đôi chút do dự, việc cho gặp Yun là điều tối kị,
chưa hề đề nghị Sếp đã cho phép rồi. Thầm cảm ơn, rồi em nhanh chóng đuổi theo
bóng Sếp đã đi cách mình một đoạn. Arrow không thể biết được người con gái ấy
đang nhìn mình bằng ánh mắt cảm ơn và yêu mến đến mức nào đâu, hắn đi thẳng và
không ngoái lại. Việc cho em được đi học ở trường là do chính hắn quyết định,
việc tiếp xúc với bọn WHITE ấy cũng để mặc, có khi nào hắn muốn em trở thành
một thiên thần?

 

Ngay khi vừa tới khu
trại giam, Moon đã chạy vượt lên và đi tìm phòng của bạn mình. Không biết giờ
Yun thế nào? Đã bao ngày cậu không được nhìn thấy ánh mặt trời rồi. Nếu Yun là
một chiếc ô trong suốt, thì Arrow như một đám mây luôn bao bọc em, mỗi khi nắng
gắt hay mưa rào, đều có đám mây ấm áp này bảo vệ.

 

–  Yun! – Moon vui không thể tả khi nhìn thấy
cậu bạn thu lu góc cuối phòng. Yun quay sang nhìn em, mới mấy ngày mà trông cậu
già đi hẳn, râu quai nón đã phủ trên lớp da non trẻ kia, cậu hẳn đã suy nghĩ
quá nhiều.

 

Đứng dậy ngay lập tức,
qua lớp song sắt, Yun đưa tay lên và ôm em.

 

-Cậu có làm sao không? –
Moon thấy bạn gầy đi nhiều quá.

 

-Họ đã làm gì cậu rồi? –
Yun không trả lời, cậu đẩy người ra rồi nhìn một lượt. Suốt năm ngày qua không
một giây nào thôi nghĩ về cô bạn gái, Yun lo sợ sẽ mất em. Khung song sắt được
tự động nâng lên, sau đó thì Moon vào hẳn bên trong.

 

-Sếp! À quên… – Moon
lỡ miệng khi nhắc tới từ “Sếp” trước mặt một trinh thám, giờ em cần tìm một cái
tên gán cho chức vụ ấy để Yun không nghi ngờ gì hơn, nhưng không tài nào nghĩ
ra nổi.

 

-Cái người đã đem cậu đi
có làm hại cậu không? – Yun lờ đi. Cậu đủ thông minh để nhận ra.

 

-Không! Người đó –  Đành phải dùng danh từ chung để nói về Sếp,
Moon cười hiền – đối xử rất tốt với mình, còn cho mình đến đây thăm cậu nè! –
Em cười tít mắt.

 

-… – Moon đã giấu đầu
hở đuôi rồi, Yun không nói gì thêm, vậy chứng tỏ em đã an toàn, tuy nhiên đã vô
tình cung cấp cho Yun một số thông tin quan trọng.

 

-Cậu gầy quá! – Moon nhớ
ra mình mang theo một vài lon nước tăng lực chọn lấy một rồi mở nắp.

 

-Hì! – Yun cười ngượng,
tự dưng cậu thấy ngài ngại. Không biết em có nhớ chuyện vừa qua không, nếu có
chắc đã giận mình nhiều lắm. Vết thương trên trán giờ đã mờ đi.

 

-Cậu lo cho mình đấy à?
– Moon vui vẻ – Cái vết thương này tự dưng xuất hiện trên đầu, mình đã bôi
thuốc rồi nên cũng sắp biến mất – Moon chỉ nhớ khi tỉnh dậy đã có băng trên
trán hôm ấy.

 

-Chắc là tự đấm vào đầu
mình rồi – Yun xoa lên mái tóc dài, không nhìn chằm chằm vào vết thương ấy nữa.

 

-Đâu có! Đấm vào đầu thì
chỉ thâm tím thôi, sao chảy máu được?!

 

-Trông cậu béo ra đấy! –
Yun lảng đi. So với khi học lớp 12, giờ trông em đã có da có thịt, cậu thích em
được như thế này, nhìn khỏe mạnh và đáng yêu lắm. Lạ thật, từ ngày nhốt ở
DEVILS, cậu như chỉ nghĩ tới em, còn ngay cả Luci cậu cũng không nhớ nhung như
thế.

 

-… – Moon không nói gì
để mặt buồn thiu.

 

-Thôi! Gầy như bộ xương
khô có gì mà hấp dẫn chứ!?! – Yun vừa nói vừa phì cười. Đúng là con gái. Moon
nhìn cậu bạn một lúc, rồi kiễng chân lên nghé vào tai cậu:

 

-Ở đây có khổ lắm không?

 

-K…hô…ng – Mất ba
giây để Yun nói được lên lời, khoảng cách giữa em và cậu giờ gần quá, khiến con
tim có chút bối rối.

 

-Muốn ra khỏi đây không?
– Moon ghé sát gần để nói hơn.

 

-Ngốc! Nói gì mà kì vậy,
đừng bảo cậu sẽ hi sinh để cứu tớ ra ngoài đấy nhá! –  Yun bất ngờ quay đầu sang trái, mắt cậu gần
như chạm vào môi em.

 

-Ở yên đấy! –  Nói rồi Moon chạy thẳng ra ngoài.

 

Arrow đứng ngoài chờ,
hắn không muốn lộ mặt. Chỉ mới mười lăm phút mà đã thấy em tất tưởi đi ra.

 

-Sao? – Em sẽ không dám
ngỏ lời trước đâu.

 

-Dạ! Về thôi ạ! – Moon
cúi gằm mặt, vẻ thất vọng và có chút lưu luyến.

 

-Ừ! Đi về! – Arrow cười,
một nụ cười đầy bí ẩn và cuốn hút.

 

-… – Moon chỉ bước
theo. Em thật ngốc khi đã đề nghị giúp Yun với khả năng của mình làm sao có
thể. Nếu cậu là một nhân viên của DEVILS thì may ra, không nhờ Sếp, có thể cầu
cạnh Wine, đằng này thì… gan của em càng ngày càng to rồi.

 

-… – Arrow không nói
thêm. Thằng nhóc con ấy muốn bắt sống hay ăn tươi dễ như trở bàn tay, nó chỉ
như một con kiến nhỏ bé giữa khu rừng rậm rạp, dù lũ người WHITE có đề cao tới
mức nào chăng nữa. Được thôi, từ giờ đến cuối con đường, em dám nói ra việc
mong muốn, hắn sẽ lập tức thả thằng nhóc.

 

Chẳng phải Sếp Arrow rất
ghét bị phản bội, việc làm này chính là thế đó. Moon thở dài không biết bao
nhiêu lần, ngồi sau ghế lái mà không dám làm gì hơn ngoài việc đan chặt tay vào
nhau. Đến cuối con đường Moon vẫn không dám tin vào khả năng của mình. Vậy là
hết cơ hội.

 

Điện thoại của Arrow để
chế độ rung, có một cuộc gọi đến lúc này, hắn nhấn phím từ chối cuộc gọi vì
đang đi cùng Moon. Sau khi đọc nội dung tin nhắn, hắn ngẫm một lát rồi phóng xe
tới trại giam.

 

-Xuống đi! Muốn làm gì
thì làm! – Arrow đợi em bước xuống, phóng xe đi luôn.

 

Moon thực sự khó hiểu
cho hành động vừa rồi của Sếp, nhưng chẳng phải đây là cơ hội sao. Arrow muốn
đi xem mặt chủ nhân tin nhắn vừa rồi, người đó nhận là phụ nữ và tự tin ghép
tên mình với tên họ của hắn. Hay chăng lại thêm một con quỷ cái có tham vọng
ngồi vào “chiếc ghế nóng”.

 

z

 

-Sao lại làm thế? – Yun
bước lên nắm chặt lấy tay Moon. Cậu và em đã bước ra khỏi ranh giới của DEVILS.

 

-… Có lẽ là vì Luci!

 

-Luci?

 

-Ừ! Cô ấy đã nhờ mình.

 

-Buồn nhỉ, không phải là
vì mình –  Yun cười.

 

-Không, đáng lẽ một nhân
viên DEVILS không được phép làm thế?

 

-Tại sao lại không thể?
– Yun vẫn định sẽ để Moon được tiếp nhận những luồng tư tưởng tích cực rồi rút
khỏi DEVILS. Sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp nào cho những kẻ độc ác, mà Moon thì
không phải là kẻ ác.

 

-Hình như, mình nợ
Luci!-  Moon dừng lại, phía xa là những
người bạn của Yun, họ đang chạy tới. Em đã vừa thông báo địa điểm cho Luci để
đến đón Yun.

 

-Khó hiểu quá! –  Yun vẫy tay chào, cậu đẩy nhanh bước chân.

 

-Mình cũng không hiểu,
cảm giác là thế thôi. Mình về đây. Chào nhé! – 
Moon không định sẽ chứng kiến cảnh tay bắt mặt mừng của Yun với người
khác. Em không thích cảnh đó, đúng hơn là ghen tị, Yun có nhiều bạn quá mà em
thì chẳng có ai.

 

-Đừng về! – Yun nắm chặt
lấy tay em.

 

-Bỏ ra! Mình còn phải về
nấu cơm cho Sếp! – Arrow đâu bắt em phải làm việc nội trợ, tại vì em đã có một
thói quen với Sếp lớn rồi.

 

-Sếp? – Chi bằng hỏi
trực tiếp hơn thay vì đoán già đoán non, Yun đang nghĩ tới cái người đàn ông
cao lớn hôm trước đã bế em đi.

 

-Đúng là Sếp, tùy cậu
nghĩ, mình về đây! – Moon không buồn giải thích, trốn tránh ánh mắt để không
nhìn thấy những tình yêu thương bốn con người kia đang lại gần bạn mình.

 

-Luci và Poise chạy
trước, sau đó là Ring, họ vừa tới đã ôm chầm lấy người Yun, khiến Yun hơi khụy
xuống vì không đủ sức. Ông Peter cũng đi theo, ông muốn xem mặt người bạn nào
đã tốt với tổ chức WHITE đến thế. Rồi niềm vui sướng đã để Yun quên trả ơn
người con gái tốt bụng. Cho đến khi cậu nhận thấy ông Peter cứ nhìn chằm chằm
vào dáng người xa xa thì mới nhớ ra.

 

-Hey! Renny! – Ông Peter
cười tươi rồi gọi lớn. Cả bốn cô cậu học trò đều dừng hành động quay sang nhìn
ông.

 

-Renny? – Ở đây có ai
tên là Ren đâu nhỉ, Poise ngạc nhiên khi thấy thầy mình hướng về cô gái kia,
bốn người đã vô ý trước lòng tốt của Moon.

 

-Renny! – Ông Peter vẫn
cố gọi, chắc chắn ở khoảng cách này người đó còn đủ khả năng nghe.

 

Yun chạy lại chỗ Moon
rồi gọi với lên, em vừa đi vừa suy nghĩ sẽ đối diện với Sếp bằng cách nào nên
không để ý, chỉ khi cậu đứng ngay trước mặt mới biết.

 

-Thầy tớ gọi Renny. Hình
như là gọi cậu.

 

-Renny? – Moon đặt một
câu hỏi y như Poise lúc nãy –  Renny là
ai?

 

-Mình không biết – Yun
chỉ tay để Moon quay mặt lại chỗ ông Peter.

 

-Lâu lắm rồi không gặp,
trông con vẫn thế! –  Ông Peter tiến đến,
chợt ông nhận ra sự vô lí trong câu nói của mình. Đã gần 20 năm, làm sao Renny
có thể không bị “lão hóa”?

 

-Bác là… ? –  Chưa kịp hỏi Moon khựng lại trước con xe đen
biển số 6868 tiến đến gần, con xe đi rất chậm.

 

Chữ “K” trên ngực Moon
sáng long lanh, Yun thấy lạ vì sự chuyển màu đó. Cậu tưởng mặt ngọc của nó là
ngọc trai đen, lần nào cũng thấy đổ màu đen ngòm sao giờ tự dưng rực sáng. Ông
Peter vẫn đang nhìn người quen, nhưng Moon thì đang toát mồ hôi khi con xe đã
dừng lại hẳn. Cửa xe từ từ mở dốc lên, bên trong là một người nam giới, hắn
nhìn thẳng và không quan tâm gì hết. Yun cố gắng giữ chặt lấy tay người bạn thì
bị giật ra. Moon hít một hơi dài rồi ngồi lên xe ngay lập tức, vẻ mặt lo sợ
hiện lên rõ trong khuôn mặt, rồi thì cửa xe cũng đóng lại. Tin nhắn em gửi cho
Luci đã bị rò rỉ, mạng an ninh của DEVILS vừa rà soát ra.

 

-Em… xin lỗi! – Moon
biết câu nói này chẳng có ý nghĩa gì. Kể cả có hay không bị Sếp phát hiện thì
khi về cũng sẽ tự trình bày. Ken vẫn nhìn thẳng, hắn ném túi giấy sang bên, em
đang khóc trong run sợ.

 

–  Em biết tội rồi… em sẽ chịu mọi hình phạt…!
–  Chẳng mấy chốc nước mắt đã làm hai con
mắt đỏ lòe. Em không muốn Sếp tức giận, không phải Sếp đã đặt niềm tin nơi em
ư, sao lúc hành động em không nghĩ tới điều đó.

 

Ken không trả lời, không
phán quyết cũng không dung thứ. Chính sự im lặng đó càng làm em khổ sở hơn.
Moon đưa tay lên kìm nước mắt, nhưng càng giữ lấy nước mắt càng tuôn rơi. Đau
lòng quá, em đang đi theo vết xe đổ của mẹ, cứu Yun chẳng khác nào làm gián
điệp, mà còn hơn cả thế.

 

Ken đã hứa sẽ làm cho em
hạnh phúc từ giờ tới mãi mãi, tuy nhiên hắn đã không gạt nước mắt cho. Cứ để em
khóc thế, hành động này làm hắn thất vọng nên cũng chẳng muốn làm gì. Việc làm
phản đồ như vậy đủ để bị trục xuất khỏi DEVILS và xử tử hình theo luật. Tại sao
càng ngày em càng làm hắn phát điên lên như thế? Ken thắng phanh gấp, không
dùng dây bảo biểm nên người đổ về trước. Hắn đập tay mạnh vào vô lăng một cách
bức xúc, rồi quay sang nhìn em.

 

-MUỐN GÌ??? – Hắn gắt
lên đầy bực tức.

 

-… – Sếp lúc này đáng
sợ quá, cả người như che kín vầng thái dương trên cao, rồi ánh mắt sắc lẹm cứa
vào mọi góc cạnh nơi em, cánh tay nổi lên từng đường gân. Em chỉ biết co dúm
người lại, run lên bần bật, môi nhợt nhạt và khuôn mặt không còn một hột máu.

 

Moon đã động chạm tới
lòng tự tôn và tất cả mọi hy vọng của hắn. Em coi thằng nhóc đó hơn hắn sao,
đúng, hắn đang ghen, em coi những việc hắn đã làm không bằng một nụ cười của
nó, nếu mà thằng nhóc ấy ở đây thì chắc chắn sẽ chết ngay tức khắc trước nắm
đấm sức mạnh rồi. Ken thở dốc, không gian trong xe nóng lên từng độ,… rồi hắn
đạp mạnh của ra ngoài.

 

May mà Ken đã kiềm chế,
không thì chắc đã cho em biết thế nào là trò đùa của tốc độ. Vẫn là hắn quan
tâm tới em, sự việc hôm nay hắn phát hiện kịp thời để bọn DEVILS mà biết được
thì đi đứt, kể cả hắn có trong tay mọi quyền hành.

 

z

 

Trước mặt Arrow là người
phụ nữ đầy quyến rũ, cô ta đã chờ từ rất lâu. Chiếc váy bó sát người không hợp
để diện lúc này, Arrow chúa ghét những loại con gái ăn mặc hở hang.

 

–  Chào! – 
Ruby đứng dậy và cười nửa miệng.

 

-… – Arrow phớt lờ,
hắn vẫn đang nghĩ về Moon, sẽ cho con quỷ cái này 10 phút rồi trở về đón, chắc
em cũng đã thả thằng nhóc đó ra.

 

-Thật là bất lịch sự nếu
ngồi trước khi phụ nữ được mời ngồi – Chất giọng quyến rũ như nốt nhạc dương
cầm của Ruby cất lên.

 

-Cứ đứng đấy! – Arrow không
cho phép cô ta ngồi, một tay dùng chiếc mũi tên trên bàn phi thẳng trúng hồng
tâm treo nơi cửa phòng.

 

-Oh! Dùng thái độ khiếm
nhã với tôi e chú em sẽ bị anh trai ghét bỏ đó! Haha! – Ruby luôn tự tin trong
câu nói.

 

-Đừng ảo tưởng như thế
cô gái! – Arrow cũng chẳng kém cạnh gì. Đúng là cô ả rất đẹp, khuôn mặt toát
lên vẻ thông minh sắc sảo, khá phù hợp với vị trí mà cô nàng ao ước.

 

-Tại sao lại ảo tưởng
trong khi ta có thể đạt được! – Ruby để lại vệt son trên ly rượu vang vừa uống,
sau đó cô ta chuyển vị trí con Hậu lên trên vị trí của đức Vua, đá con tốt ra
trong bàn cờ thủy tinh. Hằng ý sâu sa đó, ả muốn gửi ngắm rất nhiều tham vọng,
con tốt không phải Arrow – vì đố cô ta dám, mà cũng không phải những người thân
cận của Ken, có thể Arrow hiểu điều đó.

 

-Quân Mã có thể đi lối
mà con Hậu không bao giờ được phép đi – Arrow cười đểu, hắn có nhiều vây cánh
mà trong số đó có con Mã. Phải có sự đồng thuận của Arrow thì con đường của
Ruby mới dễ dàng.

 

-Chúng ta sẽ hợp tác
chứ? – Ruby lại gần và xòe bàn tay trước mặt.

 

-Không! – Arrow thẳng
thừng, dù có chút đố kị về tước quyền nhưng hắn không từng nghĩ sẽ liên kết với
bất kì ai hay tổ chức nào làm ảnh hưởng đến quyền lợi của Ken.

 

-Con tốt này sẽ thuộc về
Arrow, còn con Hậu trong bàn cờ vua này sẽ nằm trong tay ta! –  Ruby mỉm cười đầy khát vọng.

 

Arrow không trả lời, hắn
sực nhớ ra cái người phụ nữ mà hắn thấy ở đôi mắt Moon nên hắn về luôn. Khi về
tới trại giam đã không thấy Moon đâu.

 

z

 

Ông Peter nở nụ cười mãn
nguyện, cuối cùng cũng tìm được người cần gặp. Cô gái hôm nay ông đã gặp chính
xác là con gái của Renny. Từ ánh mắt, mái tóc đen, tới những cử chỉ đều cho ông
một cảm giác quen thuộc. Không ngờ họ lại thành một đôi, Trac và Renny, cô bé
ấy cái dáng người manh mảnh giống bố. Ngày ấy khi còn là chỉ huy của trung đoàn
AKa31, ở tuổi ngưỡng tưởng mình đã rất trưởng thành và dày dạn kinh nghiệm
chiến đấu, thế nhưng ông lại phải nhờ một cô gái chỉ hơn 15 tuổi dạy cho một
bài học.

 

FBI cử ông thực hiện phi
vụ chống đối lại vụ cướp của DEVILS. Quân địch không đông, chỉ gồm có một chàng
trai và một cô gái. Ông Peter cười khẩy, trông họ giống chú cháu hơn là một cặp
đôi thi hành nhiệm vụ. Sau phi vụ ấy, ông mới có đôi chút thông tin về người
đàn ông đó, tên là Trac, 30 tuổi, kém ông những hơn 12 năm kinh nghiệm, trông
người đó gầy gầy mà kiêu căng, suốt này bắt bẻ nhóc con đi theo sau – Renny. Họ
không cho ông ấn tượng ban đầu, vì cũng giống ông, chàng trai kia có phần ngạo
mạn và bảo thủ, còn cô gái thì giống với nữ sinh trung học, rất đỗi bình
thường.

 

Người thanh niên tên
Trac đã trực tiếp ăn trộm số tiền lớn trong một casino hợp pháp. Do đây là sòng
bạc được bảo hộ của nhà nước nên phần an ninh không thể bằng của tư nhân, và
tiền mặt thường được quy ra mệnh giá lớn để sung công quỹ. Hệ thống camera có
nhiều hạn chế, Trac đã khai thác thông minh để đút túi số tiền không nhỏ. Nhưng
hành vi của anh ta đã không trót lọt, trong khi bị tổ chuyên án bắt giữ, cô gái
Renny đó đã tới ứng cứu, cô bé vốn ngốc nghếch và hậu đậu, để mình bị bắt còn
tên Trac nhanh nhẹn chốn thoát. Trên đường cất giữ tang vật, áp giải nghi phạm
về đồn và bảo quản số tiền vừa bị trộm, xe của Peter đã bị một chiếc xe máy lao
thẳng vào. Chủ nhân chiếc xe chính là Trac với mục đích quay lại vì số tiền,
anh đã nhảy khỏi xe trước vụ va chạm. Thừa thời cơ Renny hoàn toàn có thể chạy
chốn do ông Peter bị dắt trong xe, tình trạng khá nặng nề, nhưng không, cô đã
ra lệnh cho cả cấp trên mình, buộc Trac phải cứu lấy ông trước khi chiếc xe
phát nổ rồi mới tháo chạy. Khi đồng nghiệp của Peter tới thì hai người đã trong
phạm vi an toàn, lại còn đắc thắng với chiến lợi phẩm.

 

Sau đó một hai năm, ông
Peter một lần gặp Renny trên phố. Ông đã chủ động mời dùng trà.

 

–    Nhỡ bác bắt cháu vào đồn thì sao ạ? – Renny
trêu chọc, nụ cười vẫn trong sáng như xưa.

 

–    Bằng
chứng ngày ấy bị mất cháy rụi cùng chiếc xe rồi, giờ lấy gì để chứng minh cháu
là tội phạm chứ. Bác mời cháu vì muốn trả ơn.

 

–  Ơn gì đâu ạ. Cháu chẳng nhớ! – Renny lảng đi.

 

–  Cháu không nhớ nhưng bác chưa quên! – Vậy là
hai bác cháu ngồi trò chuyện cả một buổi chiều. Giữa một nhân viên FBI và một
cô gái DEVILS mà cũng có kha khá chuyện để kể…

 

Lần nói chuyện ấy không
thấy Renny nói gì về Trac, thế mà giờ đã có nhóc con lớn thế này rồi. Ông Peter
lôi tấm ảnh cũ đã xin từ Renny ngắm nghía. Con bé con giống mẹ thật, việc nó
cứu học trò của ông, chứng tỏ nó là người tốt, dù giống như mẹ nó – là người
của DEVILS. Trách mình khi ấy không hỏi nhóc con giờ mẹ nó thế nào, ông muốn
gặp lại Renny quá, dù lâu lắm rồi mà những gì xảy ra vẫn còn nguyên vẹn. Renny
cho phép ông gọi mình là con, thì cô nhóc đi với Yun sẽ phải gọi ông là ông
rồi. Ông cười lãnh đạm. Chắc là Renny đã thay đổi Trac và giáo dục con mình rất
ngoan ngoãn, chỉ nhìn con bé con thôi là ông đã thấy quý mến rồi.

 

–  Thầy đang ngắm ai vậy, con mách bác gái đấy!
– Yun và mấy người bạn nhìn Peter từ lâu lắm, nhưng giờ mới lên tiếng vì ông cứ
cười một mình mãi.

 

–  Sao cô gái này giống với Moon thế? – Luci còn
ngỡ tưởng là Moon nếu không có ông Peter hồi còn trẻ đứng bên trong bức ảnh

 

-Nhóc ấy tên là Moon
à,… – Ông nghĩ một lúc rồi lên tiếng – Yun con ơi, thật tốt số nếu đó là cô
gái của con !

 

-Thầy nói gì vậy? – Yun
nóng mặt.

 

-Nhìn mặt con kìa! – Ông
Peter cười lớn.

 

-Mà đây là mẹ của Moon
sao thầy ?

 

-Ừ ! Cái ảnh này chụp
cách đây gần hai mươi năm hay hơn gì đó.

 

-Vậy sao? – Yun đang suy
nghĩ, một điệp viên như cậu luôn có nhiều câu hỏi.

 

-Nhìn nhóc con không hẳn
giống Renny, vẫn có nét lai giữa người bố điệp viên. Ánh mắt con bé sáng nhưng
không trong bằng mẹ nó. Ta muốn gặp lại Renny và bố con nhóc quá!

 

-Vô lí. Moon nói rằng
mình có một người anh, hình như hơn những sáu bảy tuổi gì đó, mà con trông cô
Renny này trẻ quá.

 

-Có một người anh sao ?
Thế Renny phải nói cho ta biết chứ nhỉ ? Lúc ta hỏi thì cô ấy bảo chưa chồng
con gì mà, nếu như con nói thì khi ấy Renny đã phải có nhóc rồi.

 

-Mà thầy ơi, Moon là trẻ
mồ côi! – Yun nhớ ra thầy mình muốn gặp lại cha mẹ Moon.

 

-Sao cơ? Con nói gì?
Renny đã chết ?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+