Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Ngược chiều kim đồng hồ – Chương 10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10 : Hạnh phúc
giản đơn

 

Ken coi như Moon không
còn tồn tại, hắn thờ ơ, đi về thấy em chào cũng không mảy may biểu hiện trên
khuôn mặt. Áo không bắt treo, thức ăn cũng đều từ nhà bếp đem tới, còn những
thứ em chuẩn bị thậm chí không thèm ngó.

 

-Sếp có uống café không
ạ? – Moon đã mấy lần hỏi câu này, nhưng đều không được đáp lại.

 

Ken vẫn chú tâm vào cái
tivi, mấy hôm nay thật nhàn rỗi, không có việc gì, ở bên ngoài tuy có rất nhiều
trò tiêu khiển nhưng hắn không thích lãng phí thời gian. Hắn cũng không rõ mình
đang theo dõi chương trình gì nữa, không chuyển kênh từ lâu rồi, ai nhìn vào
thì chắc đang nghĩ hắn rất tâm đắc với tập phim.

 

Không nhận được hồi âm
nhưng Moon vẫn vào bếp chuẩn bị café, em cố gắng làm cẩn thận. Mang ra đưa Sếp
mà đôi tay cứ run run, mặt nước lăn tăn mãi cho tới khi đặt cốc cafe xuống bàn.
Em lùi lại đứng đằng sau ghế Sếp, đợi chờ sự sai khiến như là lấy máy tính,
điều khiển máy điều hòa, .v.v… Cũng như Sếp, em nhìn vào màn hình tivi, chỉ thế
thôi.

 

Khi café nguội lạnh, Ken
vẫn chưa để mắt đó là ly cà phê đen hay sữa huống. Chân em đã mỏi, đói bụng mà
cũng không dám rời chỗ. Thà rằng cứ như xưa, mỗi khi làm gì khiến hắn không vừa
ý thì cứ trách mắng hơn là im lặng như lúc này. Thi thoảng em để con mắt mình
hướng về mái tóc Sếp, em nhớ hay được Sếp cốc đầu, lần cuối cùng Sếp cốc đầu
em, khi ấy Sếp còn mỉm cười mà không quên đi rửa tay, khi em nhìn không hiểu
thì Sếp đáp gọn lỏn là ‘‘Bẩn!’’ mà rõ ràng biết em vừa mới gội.

 

Ken nhận ra Moon đang
nhìn hắn qua lớp gương tivi mỗi khi tới cảnh tối màu, hắn không mở hết con mắt,
trông có phần hung dữ. Để tay quàng lên thành ghế, mùi thơm trên cơ thể tỏa ra
nhè nhẹ, vươn vai rồi lại tiếp tục theo dõi chương trình không mục đích. Nhìn ở
tư thế này, em mới phát hiện thêm những nét đẹp của Sếp. Sếp có một mái tóc màu
nâu rất quyến rũ, em đã quên mất ranh giới của mình, rồi cuốn theo mùi thơm
thoang thoảng toát lên từ cơ thể kia, khiến đôi tay nhẹ nhàng vuốt lên làn tóc
ngắn. Ken bất ngờ trước hành động tự tiện của em, mất vài giây mới phản ứng.

 

-Làm gì thế? –  Hắn không đủ khả năng để quát lớn, cũng không
quay lại.

 

-… –  Moon giật mình trước cử chỉ của đôi tay
–  Dạ!

 

-Sao? – Lần này thì hắn
không nghe theo ý thức, xoay cả người nhìn em dữ dằn như thể mái tóc đáng giá
ngàn vàng.

 

-À ha! Sếp sinh ra tóc
đã màu này rồi ạ? – Moon không biết nói gì hơn, mặt em thoáng hửng đỏ. Cuối
cùng cũng được nghe thấy giọng của hắn, em thở nhè nhẹ che giấu không nhịp tim
dồn dập.

 

-… – Toan định không trả
lời nhưng nghĩ một lúc, Ken lên tiếng – Thì sao?

 

-Dạ, tại Sếp nhỏ tóc
đen…

 

Ken quay mặt đi ngay,
cục tức trong người tưởng đã rửa trôi chỉ vì một cử chỉ ân cần của em, nhưng
giờ thì tan biến rồi, mây đen lại phủ lên bầu trời vốn đang xám xịt. Moon im de
không nói gì hơn. Sau đó thì em lủi thủi công việc dọn dẹp, ra khỏi phòng
khách. May ra Sếp sẽ để ý, nhìn mặt em buồn rười rượi…

 

Ken ra ngoài từ khi em
còn chưa tỉnh, hắn tới salon tóc. Dù trong phòng lạnh nhưng người vẫn nóng như
lửa. Thật là vô lí, sao em không hỏi Arrow sinh ra tóc đã màu đen mà hỏi hắn,
đáng lí phải lấy hắn ra làm gương mẫu, đằng này chính hắn bị săm soi. Dù sao hắn
cũng là anh, phải tính theo người sinh ra trước chứ.

 

-Ngài định nhuộm màu gì
vậy? – Nhà tạo mẫu sau khi cắt tỉa tóc cho quý ngài đưa ra câu hỏi. Ken có đôi
mắt thẩm mĩ rất tốt nên thường không cần sự tham vấn của người khác.

 

-Đen! – Hắn đáp, rồi lại
nhắm mắt suy nghĩ.

 

-Năm tới sẽ có mode tóc
hung rực, ngài có… – Người đó hơi do dự khi theo quyết định của thượng đế.

 

-Đen! – Hắn không thay
đổi. Ken cười khoái chí khi hình dung khuôn mặt ngốc nghếch khi trông thấy
phong cách mới của mình nhưng rồi nụ cười tắt ngay lúc nghĩ tới từ “Sếp nhỏ”
trong câu nói của Moon, sao em ngốc thế, chẳng qua Arrow lỗi thời nên mới để y
nguyên màu tóc từ khi sinh ra tới giờ, mà cả em nữa, thời buổi này có người nào
còn mái tóc đen dài không qua xử lí hoá chất nữa đâu. Nhưng… hắn thích mùi thơm
thoang thoảng trên mái tóc em, không nồng nàn như những cô nàng đỏm dáng.

 

Moon đã hoàn thành tất
tần tật việc nhà, ngồi chờ Ken về dùng bữa. Mắt hoa lên, vì bữa tối hôm trước
chưa ăn gì, Sếp cũng đã thế nên em không thiết ăn, giờ hay Sếp đã ra ngoài ăn
sáng và để mặc em rồi. Hôm trước nghe lỏm được, không hẳn thế, mà đang ở trong
bếp, nghe Sếp đứng ngoài ban công nói rõ to với ai đó về mấy cô gái nước ngoài.
Bình thường nếu có công chuyện, Sếp nói em cũng không nghe, nhưng lần đó không
nghe không được, Sếp nói mà tâm trạng phấn khích lắm, em ngó ra nhìn mà thấy
Sếp cứ cười hoài. Lẽ nào lại đang đang chọn vợ, hình như là thế, vậy thì em ở
đây để làm gì chứ và Sếp quên câu nói ngày nào rồi ư? Ken nói em là của mình cơ
mà, vậy Sếp là của người khác?

 

-“Mình nghĩ gì vậy?” –
Moon lắc đầu cố đẩy những hình ảnh hôm đi tới lễ hội hoa ra mà sao khó quá. Em
ngồi thừ một chỗ để thời gian lặng lẽ trôi, không có Sếp, căn nhà trống vắng.
Giờ mới biết mình dại dột, nếu ngày nào cũng ngoan ngoãn ở trong nhà thì đâu có
bị tra tấn ác ma dưới tay của người DEVILS, mà hôm ấy, Yun với em bị sao nhỉ?
Rồi khi tỉnh em lại ở chỗ Sếp nhỏ?, ôi đầu óc em càng ngày càng đãng trí rồi,
chẳng nhớ được gì hơn. Em ngáp một cái rõ to, mệt mỏi quá nên định đi ngủ để
khi nào Sếp về sẽ có tinh thần.

 

-Cạch! – A, Sếp về rồi,
nghe tiếng cửa đạp chân mạnh là biết, em rộn ràng chạy tới bậc thềm mà quên đi
cơn buồn ngủ chờ chực.

 

-Chà…o… S… – Em không
thể cất lên thành lời, người thanh niên này liệu có phải Sếp không?

 

-Nhìn gì? Hắn đi qua em
và nằm phịch luôn xuống ghế sofa.

 

Chất giọng đúng là của
Sếp, nhưng trông lạ quá. Moon quay người lại nhìn theo mà ngẩn ngơ.

 

-Nhìn như thế là vô
duyên đấy! – Ken xoay người vào trong, cố tình nhắm chặt để mường tượng đôi mắt
ngô ngố của em lúc nãy. Không phải quá lời, nhưng chưa một cô gái nào không
chết lặng khi nhìn thấy hắn.

 

Mái tóc Ken đã cắt gọn
hơn, hắn không thích tóc dài quá mang tai nên trong mọi kiểu tóc đều toát lên
vẻ thanh thoát và khôi ngô. Nước da mang màu bánh mật trông khỏe mạnh vô cùng.
So với ngày trước, tóc hung và da trắng hơi hướng giống với một người phương
tây độc ác thì giờ một phong cách mới hiện hữu trên mọi nơi của cơ thể, vốn dĩ
rất nam tính nay đã tăng thêm gấp đôi. Màu da mai mái ẩn hiện trong lớp áo cổ
tim. Chiếc quần jean cạp trễ không thể che giấu đồ nội y, nhìn hắn chẳng khác
một người mẫu chuyên nghiệp tạo dáng rất tự nhiên nhưng lại có thể khoe ra toàn
bộ ưu điểm.

 

-Nhưng… Sếp mới là
người… ha ha!-  Moon cười sản khoái. Ý em
định nói Sếp vô duyên kìa, nhưng nhớ ra, câu nói đó chỉ dành cho người ngang
hàng.

 

-Cô là con gái đấy hả? –
Ken không tin em có thể cười tự nhiên như thế với mình nhưng vẫn còn dư âm của
cái ngại ngùng nên tỏ ra giận dữ –  Người
gì? – Hắn muốn biết, rất muốn biết mình là gì trong mắt em.

 

Moon cố nhịn cười, em
phồng miệng lên, khuôn mặt bầu bĩnh trông rất đáng yêu.

 

-Nhìn Sếp hiền quá xá! –
Em dùng cả hai tay ôm cổ để cố gắng không cười nữa.

 

Ken suy nghĩ, hắn nhỏm
người trước gương, đâu có hiền chứ, hắn vẫn là hung thần mà.

 

-Linh tinh ! – Đột nhiên
chẳng còn muốn giận em nữa, chỉ muốn ôm vào lòng. Sau những việc em làm hắn chỉ
giận ngắn hạn mà được à, nhưng em làm hắn không thể ghét được. Cách nói chuyện
tự nhiên làm Ken không thể không cởi mở.

 

-Sếp ăn cơm nhá! – Em
đổi chủ đề nhanh chóng, hy vọng không phải Sếp đã ăn cùng một cô nàng nào rồi.

 

-Không!

 

-Vậy à!?! –  Moon cụp mắt xuống đi vào trong bếp luôn, em
đang đói mà Sếp lại ăn với người khác rồi. Em dọn đồ ăn đi luôn, chẳng buồn ăn.
Uống một ly nước lọc thật to để quên cơn đói.

 

Ken nắm được sự thất
vọng ấy nhưng em lại dọn bàn ngay lập tức, chẳng phải mọi lần em vẫn hay đợi
một lúc lâu rồi mới làm thế hay không định cho hắn đổi ý. Ken nhìn ra chỗ em,
việc hắn thay đổi thế này làm em không thích? Mọi người ở salon đều tán tụng,
vậy mà em lại chẳng thể ngợi ca gì, còn cười nữa. Ừ, em đâu có quan trọng vẻ bề
ngoài của người khác, ngay tới cả ông cụ già ăn xin em vẫn có thể quan tâm cơ
mà. Hắn nhìn xuống.

 

-Đã ăn gì chưa?

 

-Ăn rồi ạ! – Moon cười
ngượng, em không vui. Chắc là Sếp đã vui vẻ lắm với một người khác, nên về mới
nằm phịch xuống ghế mệt mỏi. Và có lẽ cô gái ấy muốn Sếp thay đổi ngoại hình.

 

-… – Ken không thể nói
gì hơn khi em đã nói vậy. Hắn cũng đâu đã ăn. Moon không đợi mình mà dùng bữa
trước là điều hắn muốn vì đảm bảo cho sức khỏe, nhưng cũng khiến chạnh lòng.

 

-Sếp dùng cafe chứ? – Em
lên tiếng, hi vọng mong manh. Nếu giờ Sếp không đáp lại thì em đã thực sự bị
quên lãng.

 

-… –  Đôi khi im lặng là sự đồng ý.

 

Moon rửa tay và đi vòng
qua gian phòng khách để tránh chỗ Kn, nếu Sếp đã từ chối mọi thứ em làm thì
phải chấp nhận, không nên làm Sếp ngứa mắt nữa. Em thẫn thờ đi vào phòng ngủ và
ngồi yên trên giường. Ngay đến chiếc dây trên người mình cũng không mong được
chạm tới. Chữ “K” này có ý nghĩa gì… Em nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây
vần vũ nhè nhẹ trôi đằng xa, giờ đã muộn để thưởng thức bữa trưa, mặt trời chỉ
còn ló dạng một phần nho nhỏ, khung trời mở ra bên ô cửa một màu ngọc trai rất
đẹp, và bên một khung cửa khác, lớn hơn, Ken cũng để đôi mắt hướng về ánh dương…

 

-Ơ kìa! Café của ta đâu?
–  Ken nói vọng lại. Hắn đã không còn
muốn im lặng, cần phải biết trân trọng những giây phút ở bên em. Hắn cũng đứng
dậy và ra bếp luôn, kiểu gì em cũng sẽ lon ton chạy vào đây.

 

-Dạ! – Đúng như dự đoán
em lại vui vẻ ngay, chạy tới chỗ hắn đứng, cười híp cả mắt.

 

-Cười gì mà cười! –  Hắn quay mặt về phin café ngay tức thì.

 

-Dạ, không có gì! – Kết
thúc câu nói, em lại nở một nụ cười tươi rói rồi bắt tay vào việc pha café.

 

-Có biết anh… à ta dùng
loại cafe nào không? –  ba từ đầu tiên
hắn dùng giọng trầm ấm, nhưng ngay khi phát hiện lỗi sai, hắn sửa lại bằng thứ
giọng hách dịch.

 

-Sếp thích dùng café
đen. –  Em lại cười rồi, lần này là chỉ
tủm tỉm. Nếu như trước, em sẽ phải sợ vì âm thanh như gồng lên của Sếp, thế
nhưng lúc này giữa hai người thân thiện quá, chẳng còn khoảng cách nào ngắn
hơn.

 

-Nói xem nào? – Giọng
hắn trở về thanh trầm.

 

-Sếp không thích uống
trà, ghét ở bẩn, ưa thích cây cảnh – Em ngước lên nhìn.

 

-Ừ! – Hắn cười mỉm nhưng
lòng vui lắm dù biết rằng chẳng có nhân viên phục vụ nào không học thuộc nội
quy cả, em không phải là nhân viên, nhưng phải đọc những điều đó từ lâu rồi,
ngay khi còn là một đứa trẻ. Thế có gì mà đáng để vui nhỉ, à, hay vì em vẫn còn
nhớ, hắn không để ý rằng ngày nào Moon chẳng phải nhắc lại món café đen này, có
lẽ khi hạnh phúc, người ta luôn tìm được lí do – Uống không? – đổ thêm nước vào
bình em đang cầm trên tay, chẳng thấy hắn làm việc này trước đó.

 

-Ấy! Sếp đổ nhiều quá! –
Moon nâng phích đựng nước nóng lên, hắn cũng nghe theo mà dừng lại.

 

-Không uống hết thì chết
đấy! – Hắn đe dọa.

 

-Dạ! – Em cười hiền,
giống như một người cam chịu.

 

-Bảo không cười mà! –
Hắn giật cái cốc nhỏ của em ra, rót vào đấy đầy café, rồi lấy một ly to gấp ba
lần làm y hệt.

 

Em không nói gì cũng
không cười, chỉ nhìn vào chiếc cốc to oạch.

 

-Có ai bắt uống ly này
đâu! – Dùng từ “ly” thì khiêm tốn quá. Hắn cốc vào đầu em rồi theo thói quen để
tay dưới vòi nước.

 

-Em mới gội mà! – Moon
lên tiếng nhỏ tỏ ý không thích bị coi là bẩn.

 

-… – Hắn rụt tay lại
ngay – Mới gội khi nào? – vô tư kéo đầu em lại gần rồi đặt mũi mình lên làn
tóc, như thể em là một giá trị của hắn.

 

-… – Moon thẹn thùng
không lên lời, em nghe thấy nhịp đôi tay run run rồi Sếp bỗng dưng đẩy ra.

 

-Không có thơm gì hết! –
Hắn chữa ngượng.

 

-Dạ! – Moon cúi gằm, em
để Sếp nâng ly ô tô lên, rồi cầm chiếc cốc nhỏ vừa tay mình. Đi chầm chậm ra
bên ghế gỗ mà Sếp đã kê sẵn ra còn chỉ tay ra hiệu, em ngồi vào. Đây là chiếc
ghế ngay cạnh bên.

 

-Ý kiến gì? – Ken thấy
em buồn thiu.

 

-Không có! – Em đáp lại.

 

-Hay thích uống cốc to?
– Hắn cười và nhìn em ngốc nghếch – Ăn tham thế! – Hắn đẩy ly café của mình lại
gần tay em.

 

-Không ạ!

 

-Thế làm sao nào? – Hắn
ngồi sát hơn, giống như người con trai đang dỗ dành người yêu dấu.

 

-Không sao cả! – Em hơi
đói và bị Sếp nói vậy nên không thể gượng cười, con gái đâu có thích bị nói là
ăn tham.

 

-Không đùa nữa thì đừng
ỉu xìu mặt mày! – Hắn ghé sát mặt vào hơn, trông khá tâm trạng, có gì đó lo lo
và sợ bị em giận.

 

-Sếp ăn điểm tâm nha! –
Moon quay lại áp mặt bên Sếp.

 

-Ăn gì giờ này! – Ken
lưỡng lự không thích ăn một mình, mà em ăn no rồi chắc không ăn cùng đâu.

 

-Dạ! – Mặt em lại buồn,
mím môi để hai đôi má phùng lên.

 

-…

 

-Nhưng mà em đói! – Moon
nhìn vào mắt Ken, em đói lắm rồi.

 

-Chưa ăn gì à? –  Ken suýt xoa, không quen an ủi người khác,
nhưng khuôn mặt hắn lúc này hiện rõ sự thương cảm – Muốn ăn gì… nào? – Thêm một
từ cảm thán ngượng ngùng.

 

-… – Thường thì nhóc em
đói quá hay đòi anh chị mình phải cho ăn, em cũng thế, nhưng đây đâu phải là
Wine để nũng nịu, thời gian qua, vô hình chung em đã để Ken là một phần quan
trọng. Vậy nên những lời mong muốn của bản thân dù nhỏ bé cũng đều nói ra.

 

Ken không thấy em trả
lời, hắn đứng dậy và mở tủ lạnh.

 

–  Sếp để em tự làm! – Moon chạy tới.

 

–      Đói thì cứ ngồi yên đi! – không ngoái
lại, người hắn cao to mà phải khom người để vừa tầm với cái tủ lạnh vì em chỉ
hay để thức ăn ở những ngăn dưới.

 

–  Không! Em làm được! Sếp ăn cùng nhá! – Tay em năn nỉ.

 

–  Ờ! – Ken rất muốn ăn cùng đấy chứ, nếu em
không đề nghị thì hắn cũng ép rồi.

 

–  Hì hì! – Em cười rõ tươi, rồi chen ngang chỗ
Sếp.

 

Ken không tránh người
ra, hắn thích giúp đỡ. Nếu muốn gọi một bàn tiệc thì không mấ quá mất nhiều
thời gian, tuy nhiên hắn muốn một lần chuẩn bị bữa cơm cùng em.

 

–  Cho cái này vào chảo à? – Hắn lấy đĩa cá rán
em vừa mới bóc lớp vỏ bạc, cầm lên rồi giơ trước mặt.

 

–  Để em làm mà! – Em cười thích thú – Sếp không
hợp với nghề đầu bếp đâu!

 

–  Ta không hợp thì ai hợp! – Hắn tự cao – Chẳng
lẽ lại là… em?

 

–    … – 
Moon dừng mọi hoạt động. Sếp vừa gọi mình đấy ư?

 

–    Không phải! – Hắn tự trả lời – May mà đun
lại thức ăn chứ… mà nấu thì ai ăn được – Dấu ba chấm dành cho từ “em” nhưng
gọi chưa quen nên hắn chỉ có thể nói như vậy.

 

–    Vẫn có người ăn được mà! – em nói nhỏ.

 

–  AI??? – Hắn nghiến răng, giờ mà nghe thấy cái
từ Sếp nhỏ, hay thằng nhóc gì gì đó thì chắc chắn chỗ thức ăn này sẽ nát thành
cám.

 

–    Là em! – Moon co rúm người. Chẳng phải
chính bản thân mình là vị khách dễ tính đối với mọi món ăn do tự mình tạo nên,
vì thế mỗi khi nấu hỏng, em toàn ăn hết.

 

–    Có gì mà phải sợ! – Hắn thở phào cốc nhẹ
vào đầu thợ bếp nghiệp dư – Ta đùa chứ có ác ý gì đâu! – Hắn không muốn em phải
nép vế, riêng em được quyền bình đẳng trước mình.

 

–  Tay Sếp bẩn lắm! – Em cắn môi.

 

–  Bẩn gì? – Hắn mắng yêu, lần này đã có thể nhẹ
nhàng trong lời nói.

 

–    Tay Sếp mùi cá, còn mái tóc em thì…

 

–    Mùi cá còn thơm hơn! – Hắn không để nói hết
câu, nhìn em ngốc nghếch khiến hắn khoái chí.

 

Sao em dễ giận thế chứ,
khuôn mặt cứ lầm lì nhìn xuống. Em lẳng lặng xào nấu.

 

–    Giận rồi à? –  Hắn nhăn nhó mặt, thấy tội em quá.

 

–    Đâu có ạ!

 

–    Thế sao buồn thiu? – Ken lại gần chỗ em
thêm một bước.

 

–  Xong rồi đây ạ! Ăn thôi! –  Ánh mắt em nhìn những món ăn mà khóe môi vẽ
lên nét vui sướng, em sẽ để cho cái dạ dày của mình hoạt động trở lại.

 

Ken đứng ngẩn người ra,
cho tới khi thức ăn đã bày sẵn trên bàn và em lên tiếng gọi mới tỉnh.

 

–  À ừ! – đi tới bàn và ngồi xuống ghế, hắn ngồi
cách em một khoảng. Điều đó làm em thấy hơi lạ, những lần gần đây hắn đều để em
ngồi kề – Nhìn gì? – Hắn gắp một miếng thức ăn thật to vào bát mình, cắn một
miếng cũng thật to. Thực lòng, hắn sợ ngồi gần quá sẽ khiến con tim nổ tung, em
rất hay cười, mà điều đó làm hắn không chống đỡ nổi.

 

Em không nhìn nữa, cúi
gằm mặt xuống.

 

–  Đừng cười nữa! – Hắn lại thấy tim mình đập
loạn nhịp, khó thở.

 

–  Nhưng mà trông Sếp… – Em không nhịn được
cười, thực chất em cúi mặt xuống là để cười, mọi lần Sếp da trắng ăn uống thanh
lịch, tao nhã không như lúc này.

 

–  Làm sao? – Hắn gắp một miếng thức ăn, cố tình
ăn trước để có cơ hội gắp cái đùi gà bự nhất cho em, chứ nếu vừa bắt đầu bữa ăn
mà đã làm thế thì hắn không quen.

 

–  Không dám nói đâu! Sợ lắm! – Nếu đã nói như
vậy thì hẳn em rất muốn nói ra suy nghĩ của mình.

 

–  Nói đi! Ta không làm gì đâu! – Ken lấy làm tò
mò.

 

-Em nói Sếp không được
mắng em đâu đấy! – Moon vẫn cười cười. Em là người vui vẻ.

 

-Ừ! Không làm gì hết! –
Ken khoanh tay lại nhìn em rồi cũng cười.

 

-Trông Sếp cứ thế nào
ấy!

 

-Không thích à ? –  Ken lo lắng hỏi.

 

-Không, Sếp trông hiền!
Mà không giống với… ý em là… thì là… Sếp giống mấy người lao động chân
tay!!! – Moon để hai ngón trỏ chạm vào nhau lưỡng lự khi nói.

 

-Gì? – Hắn tức giận – À,
sao nói thế? – rồi lại dịu giọng nhanh chóng, đã hứa sẽ không khiển trách, tay
hắn còn giơ lên để chạm vào đôi má đang ửng hồng kia. Vừa mới chạm nhẹ, những
ngón tay đã tê tê.

 

-Nhìn Sếp trông khỏe
mạnh vô cùng! – Em tủm tỉm, đôi má cũng vì những ngón tay mà đỏ lên nữa.

 

-… – Hắn suy nghĩ câu
nói, vậy ý là hắn giống nông dân rồi. Ken xoay người nhìn về phía bắp tay mình,
thôi đúng rồi, trông hắn giống người làm bốc vác, có lẽ vì em đã quá quen với
phong thái điềm tĩnh mà có phần độc đoán của hắn trong lớp vỏ bọc trước đây.
Hắn tự thấy mình lúc này chỉ giống một người làm thuê cho Sếp lớn – người có
nước da trắng.

 

-Nhưng… trông Sếp…
hay lắm! – Em rụt rè.

 

-Hay là thế nào? – Phong
độ lại được khôi phục khi hắn nghe thấy những gì em nói.

 

-Thì là trông Sếp dễ gần
hơn…

 

-Thật không? Nhìn ta
hiền quá ?

 

-Không! Sếp chẳng bao
giờ hiền cả! – Em nhận xét chân thực, giờ với màu da khỏe khoắn này nhìn Ken
vẫn đầy tham vọng, thậm chí còn mang một làn gió cuốn hút hơn

 

-Vậy thấy ta… đẹp
không? – Hắn hỏi dò, nếu em nói là có thì có thể trước đây hắn không đẹp trong
mắt em rồi, còn nếu câu trả lời là không, thì chưa bao giờ hắn đẹp cả.

 

-Đẹp… ạ! – Moon nhắm
chặt mắt lại, để nói ra mà khó quá.

 

-Ha Ha! Ta biết mà! –
hắn cười lớn – Lúc nào ta chẳng đẹp! – Hắn thêm một lần chạm tay vào má em.

 

-… – em không nói gì,
thức ăn trong miệng chưa thể nuốt.

 

-Yêu ta rồi à? – Hắn lỡ
mồm, ngay sau khi nói ra câu đấy thì quay mặt đi ngay. Tại sao có thể buộc
miệng một cách tắc trách như thế.- Ăn đi, bảo đói mà chẳng thấy dùng bữa! Ta
ghét những người gầy! – Hắn đổi chủ đề.

 

-Dạ! – em cầm đũa và tiếp
tục bữa ăn.

 

-Này! Lần sau mà để thấy
đi cùng với người khác thì không được đâu! Khi nào chữ “K”  kia xỉn màu thì biết ta đang… – Khó nói quá,
một mặt Ken mới đang tiếp cận tới những cử chỉ và lời nói thân mật nên không
tránh khỏi hạn chế trong giao tiếp, người của DEVILS đã khi nào thể hiện tình
yêu thương.

 

-Dạ, chữ K xỉn màu là
sao ạ ? Mà Sếp sẽ…? – Em cũng để ý mấy lần nhưng không rõ lắm tại sao mặt ngọc
lại bị tối màu.

 

-Ta không thích! – Rồi,
cuối cùng hắn cũng nói được – Đi với người khác thì sẽ bị đổi màu, hiểu chưa
ngốc! – Hắn chẳng ngại em mà nâng chữ “K” lên tay mình. Người khác theo ý hắn
là đàn ông.

 

-Dạ ! Em sẽ không ra
ngoài là được phải không? – Sau tất cả, em nhận ra đây mới là nơi an toàn cho
mình nhất.

 

-Ừ, ở yên trong nhà
thôi, ta cũng không ra ngoài nhiều đâu! – 
Hắn chẳng muốn bước chân khỏi cửa, vì chỉ cần thế thôi nỗi nhớ nhung đã
căng đầy.

 

-… – Em lại cười rồi
ngắm nhìn chữ “K” tỏa sáng trong tay Sếp.

 

-Cười nhiều là bị điên
đấy! – Hắn lên tiếng.

 

-Sao lại thế ạ? – Em
không hiểu.

 

-Thì có người bị điên!
Chẳng hiểu Sếp nói gì cả! – Ai có thể nghĩ Sếp tự nói mình điên, em không cười
nữa.

 

-Không hiểu thì thôi! –
Nhưng hắn cũng muốn nhìn em cười lắm – Mà này, tối nấu ăn đi nhá! – Giờ không
còn sớm, chiều tà, bữa ăn này cũng được coi là ăn tối, tuy nhiên hắn muốn có
thêm một bữa ăn nữa với em trong ngày. Cứ ép em ăn thì mấy mươi ngày là mặc váy
cô dâu đẹp rồi. Hắn cười tư lự.

 

-Nhưng em sợ Sếp chê
lắm! – làm nũng, thực tế em cũng rất muốn được nấu thức ăn cho Sếp.

 

-Không chê! Không bao
giờ chê nữa! – Bao ngày qua không được ăn món trứng của em đã là một thiệt
thòi, dù có vô vàn món ngon khác cũng không sánh bằng một món ăn đơn giản của
người mình yêu thương.

 

-Hì hì! – em lại được
dịp thể hiện.

 

-Đã làm được món trứng
chưa? – Hắn hỏi tế nhị.

 

-Dạ, em chưa ạ!

 

-Cười tươi như thế mà
vẫn chưa làm được à!?! – Hắn trách yêu, cứ nghĩ em đã khá hơn – Có cần phải học
nấu ăn không? – Hắn muốn từ giờ trở đi sẽ chỉ ăn cơm em nấu thôi.

 

-Sếp làm nhanh lắm, em
không theo kịp được! – Moon rất ngại trước sự vụng về đáng trách.

 

-Ai bảo dạy cho! Phải
học bài bản của các đầu bếp! – Trừ món trứng thì hắn chưa bao giờ đụng tay làm
nên sao có thể làm thầy em được.

 

-Vừa rồi Sếp nói không
được gặp người khác cơ mà?

 

-Thì là đầu bếp nữ… –
Hắn nói tới đây thì lòi máu ghen ra rồi – 
Nói chung thì có sự giám sát của ta! – hắn cố gắng chữa cháy, hy vọng em
không hiểu. Đôi mắt soi xem em có phát hiện ra không.

 

-Dạ! – Nếu được chỉ bảo
em sẽ làm được, những ngày bé tại vì không được hướng dẫn bao giờ nên mới không
thể làm được thôi.

 

-Nếu muốn gặp anh trai
thì cứ gặp! – Riêng anh trai thì hắn cho phép, có gì mà phải nghi ngờ quan hệ
giữa em và hai người anh trai và cả hai người anh của em đều là những nhân viên
tối trung thành. Bây giờ, hắn muốn em được làm những điều mà em muốn, dù Mes có
đối xử thế nào thì hắn vẫn sẽ tạo điều kiện cho em để gặp anh trai.

 

-Em cảm ơn! – Nếu Sếp
cho phép, em cũng chỉ được gặp anh Wine thôi, chứ chắc gì Mes đã muốn nhìn mặt.
Hôm ấy Mes nhận em chẳng qua là vì trách nhiệm.

 

-Nghĩ gì thế? – Hắn thấy
em trầm ngâm.

 

-Sếp có biết… – Tự
dưng nhắc tới gia đình, em nhớ đến người hôm nọ mà Yun gọi là thầy, ông ấy gọi
em là “Renny” – Sếp có biết ai là Renny không ạ?

 

-Renny?

 

-À không! Chắc Sếp không
biết đâu.- Ngớ ngẩn thật, sao lại hỏi Sếp về người đó, ông ấy là người cùng phe
với Yun, tức là chẳng liên quan gì đến DEVILS thì chắc gì người có cái tên
“Renny” đã được DEVILS biết tới.

 

-Renny là đàn ông hay
đàn bà? – Hắn hỏi cộc lốc, đang nói chuyện với hắn mà lại nhắc đến tên người
khác làm khó chịu và đột nhiên không phân biệt được cái tên nghe rõ nữ tính.

 

-Em không biết. Chắc là
phụ nữ.

 

-Ờ! Mở máy tính của ta
mà kiểm tra.- Hắn chỉ ra chỗ kệ sách.

 

-Thôi ạ! – Moon từ chối
vì máy tính của Sếp nếu có chăng chỉ là dữ liệu của các nhân viên ở DEVILS.

 

-Sao? Cứ dùng đi! – Hắn
bắt đầu cho phép em can thiệp sâu hơn vào đời sống.

 

-Máy của Sếp em không
được phép dùng.

 

-Làm sao mà không
được!?! Những thứ trong nhà muốn dùng cái gì cũng được, ta cho phép!

 

-Dạ!

 

-Dạ gì mà dạ! – hắn biết
em chỉ nói thế chứ nào đâu dám động vào – Mà đừng gọi là Sếp nữa! –  đột nhiên chất giọng phát ra nhỏ lại.

 

-… –  em nhìn hắn.

 

-Gọi như thi thoảng vẫn
hay gọi ấy! – Để diễn đạt từ “Anh” mà hắn tốn thêm nhiều lời quá.

 

-Dạ!

 

-Dạ rồi thì gọi đi! –
hắn sốt ruột.

 

-…

 

-Không gọi được à? – hắn
lại lấy ngón tay búng nhẹ vào má, thêm một sở thích khi ở bên em. Tay còn lại hắn nhấm ít nước cho đỡ khát.

 

-Anh ạ! – em cúi mặt mà
ngượng ngùng.

 

-Phì! – Hắn bị sặc, nước
từ miệng bắn tung tóe ra các món ăn trên bàn, tiếp theo là một tràng ho. Em gọi
hắn mà nghe đáng yêu quá!

 

-Sếp… à… anh có sao
không? – em vội đứng lên, dùng tay vỗ ngực và cả tấm lưng cho hắn.

 

Ken xấu hổ, tại em làm
hắn bị sặc, tại em làm hắn có những hành động không phải là mình nữa. Nhưng chỉ
có em làm hắn hạnh phúc. Những con quỷ khi tìm thấy niềm vui của mình hóa ra
đều trẻ con và vô tư nhường này.

 

–  Sếp đỡ chưa? – Em rót thêm một cốc nước để
hắn uống cho xuôi.

 

–    Sếp? – Hắn dù vẫn chưa hết cơ ho, nhưng
phải bắt lỗi em ngay.

 

–  Sếp sặc vì từ “anh” ấy ạ? – Em hiểu rồi.

 

–  Cái gì? – Hắn giẫy nảy người khi bị em nói
trúng tim đen.- Ta bị hóc xương ấy chứ! – Hắn giả bộ khục khạc.

 

–  Dạ! Thế mà em cứ tưởng…

 

–    Tưởng mới chẳng tượng – Hắn suýt thì mất
hết thể diện.- Đã bảo đừng gọi là Sếp rồi, không nghe à? – nhăn nhó như thể em
có gọi một trăm lần từ “Anh” thì cũng không bị ngại.

 

–  Vâng!

 

–  Ăn tiếp đi!- 
Bữa cơm đã bị gián đoạn bao nhiêu lần, hắn để ý em đã ăn được mấy đâu.

 

–  Không ăn nữa, em no rồi.

 

–  Ăn! – Hắn ra lệnh, gắp cho em một miếng thịt
cá hồi.

 

–  Không! – Em che tay lên bát mình, nhất định
từ chối.

 

–  Ăn được mấy miếng rồi mà bảo chưa, nhanh nào!
– Hắn cậy tay em ra.

 

–  Nhưng… tất cả số thức ăn này đã được “đánh
dấu” của Sếp rồi! – Em lại quên mất cách xưng hô.

 

–  Này này… – Hắn đã chiếm hữu cả bàn ăn này
rồi còn đâu.

 

–  Thôi, tối em nấu thêm! – Em nói rồi đi vào
nhà tắm lấy một cái khăn cho Ken.

 

–  Dọn đi! Dọn hết đi! – Hắn chờ em ra rồi mới
nói, chẳng khác một đứa trẻ làm sai nhưng vẫn cố chấp.

 

–  Dạ vâng! Sếp lau tay đi – Em cẩn thận chuẩn
bị khăn ướt vì biết Sếp không thích dùng giấy ăn.

 

–  Đưa đây! – Hắn giật lấy cái khăn, lau tay kĩ
càng rồi ném phịch xuống bàn. Ken phút chốc đã định ôm em vào lòng, hắn kìm lại
bằng cách đi ra bên phải tránh hướng em đứng, vươn vai rồi đứng khoanh tay dựa
vào tường, lặng ngắm nhìn theo. Mỗi khi ánh mắt Moon quay ra thì hắn nhắm lại
ngay. Cứ thế, dù tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong lòng chẳng có chỗ nào không có
hình ảnh của em cả.

 

-Này!

 

-Sao ạ? –  Moon đã úp chiếc bát cuối cùng lên kệ.

 

-À,… – Hắn muốn một
phép so sánh

 

-Em vẫn đang nghe – Moon
rửa tay rồi rót một ly nước.

 

-Ta và Arrow… ai ác
hơn? – Hắn quyết định hỏi.

 

-…

 

-Nói đi em! – Đôi mắt
hắn có phần trĩu nặng – Hãy nói ra hết tất cả suy nghĩ đi – Tay
hắn buông thõng.

 

-… – Câu hỏi không bất
ngờ nhưng Moon không tin lại được cất lên từ chính người được đem ra so sánh.

 

-Là ta! – tuy muốn hỏi
nhưng Ken lại có sẵn câu trả lời chỉ vì những nỗi đau em chịu đựng là rào cản
lớn nhất không thể để hắn được ôm em vào lòng.

 

-Không, không phải,… –
Đã không nhắc tới thì thôi, giờ những giọt nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi. Ken
nhìn em, hắn vẫn lắng nghe. – Sếp Arrow cũng không phải, chẳng ai cả,… –
những giọt lệ đã lăn tới khóe môi. Một cô gái hay cười là thế, rồi khi chạm tới
nỗi đau đôi vai của em không thể gánh thêm được nữa. Ken lại gần và đưa tay lên
để lau nước mắt, hắn nhớ, ngày bé mình ác lắm, vì muốn thấy em khóc đã làm mọi
cách, ấy thế nhưng những giọt máu của em còn rơi nhiều hơn giọt lệ. Khuôn mặt
Moon nằm trong đôi tay ấm áp, hắn muốn hôn lên đôi mắt, muốn đưa em vào lòng,
muốn làm bờ vai cho em dựa vào, nhưng tất cả chỉ là mong muốn.

 

-Nhưng em hận Sếp nhỏ
lắm, em ghét lắm, tại sao lại giết mẹ của em, rồi còn để em sống – Em nói rất
nhanh như sợ ai sẽ không cho em quyền nói, rồi nước mắt tuôn rơi hàng nối hàng
– Em khổ lắm! Hu hu… – tiếng khóc to dần lên, Moon nắm chặt tay rồi đập mạnh
vào người hắn. Cho rằng hắn là anh Mes để tìm chút hy vọng, lại coi là Arrow để
trả hận thù, rồi là một vị thẩm phán sẽ giúp em được hưởng công bằng, hay chính
hắn – người đã gieo mầm những nỗi đau. Hắn chỉ biết đứng đờ, nếu làm bao cát,
nếu những cái đấm yếu ớt này giúp em hàn gắn, hắn sẽ chịu hết tới cả cuộc đời
này.

 

-Chẳng lẽ cứ là Sếp thì
được quyền hành hạ kẻ thấp kém sao? – Em cứ đánh hắn, mỗi lần như thế là những
giọt máu tươi trong người đã từng rơi. Em đã mất quá nhiều máu rồi, đến nỗi mà
người anh trai không còn muốn nhận giọt máu này nữa.- Tại sao lại có quyền đó?
– em mệt lắm, có đánh mãi thì cái người khỏe mạnh này cũng chẳng bị lụy được –
Em muốn trả thù Sếp lắm, nhưng sao được, em làm sao mà dám được cơ,
huhu…huhu… – nói rồi ôm chặt lấy hắn, rúc cả khuôn mặt vào tấm áo đã ướt
nhèm nước mắt. –  Sao bây giờ Sếp mới hỏi
em câu đó!!! – Em hận cả hắn nữa – Hai người đối xử với em tệ lắm mà giờ lại
thay đổi như thế? – Moon trách móc thương thân. Ngày trước thì cả hai đều thi
nhau hành hạ, rồi đây lại muốn cho em tất cả. Ken không đủ tư cách để có được
cái ôm này nhưng hắn đã vòng tay qua người em mất rồi, cái siết còn hơn cả cả
tình yêu thương trong hắn. Người con gái nhỏ bé trong vòng tay rộng lớn này,
nhưng đủ để giữ cái vòng tay mãi dành cho em.

 

-HÃY ĐỂ ANH MANG TỚI
HẠNH PHÚC CHO EM! – Hắn hôn lên mái tóc em nồng nàn – CHO ANH… MỘT CƠ HỘI…
EM NHÉ! – Câu nói từ tận đáy lòng chân thực, có thể hắn đã lợi dụng rất nhiều
người, có thể hắn là một kẻ xấu xa nhất thế gian này, có thể hắn độc ác với tất
cả, nhưng với em, với thời gian trong suốt quãng đời còn lại, với con tim cháy
bỏng, hắn sẽ chỉ dành cho em. – ANH LÀ CỦA EM VÀ SẼ CHỈ CỦA MÌNH EM! – Không
cần biết em như thế nào, nhưng hắn cho em tất cả vô điều kiện.

 

Em chỉ biết khóc nấc
lên, bíu chặt vào tấm lưng của hắn, nếu dòng nước lũ cuốn trôi tất cả thì chiếc
cột này sẽ giúp em trụ vững. Không có giới hạn nào cho tình yêu của hắn lúc
này, những nỗi đau hay là tội lỗi đã bị tình yêu xóa lấp, hắn cũng chỉ là một
người đàn ông bình thường trước người con gái hắn yêu.

 

–  Anh sẽ bảo vệ em chứ? Em không muốn bị cô
đơn, em sợ bị đánh đòn lắm!!! – Moon vẫn cố gắng nói dù em đã mệt giữa cơn bão
lòng.

 

–  ANH SẼ ĐEM TÍNH MẠNG CỦA MÌNH RA ĐỂ ĐẢM BẢO
ANH SẼ MÃI BÊN EM – Hắn thả lỏng người khi cảm thấy em bị khó thở, rồi hôn lên
trán dù đôi môi mình run rẩy. Em cười trong nỗi đau, em đã có một chỗ dựa tinh
thần và em muốn được an ổn mãi mãi. Ánh mắt sáng lên thuần khiết, quá khứ trong
giây phút đã bị con người cao lớn này làm lu mờ.

 

Muốn bảo vệ được em, chỉ
cần sai một vài người đáng tin cậy là không bao giờ em bị tổn thương, nhưng đem
tính mạng của hắn ra, tức là chỉ hắn mới có đủ quyền và nghĩa vụ để đảm bảo cho
em, giữa em và DEVILS, hắn đã đặt ngang hàng. Em đã là tài sản của hắn, một thứ
tài sản vô cùng quý giá, nếu DEVILS được cả một bộ máy bảo vệ thì em chỉ có duy
mình hắn, nhưng không sao, chỉ cần hắn thôi cũng đủ để mang tới hạnh phúc màu
xanh cho em rồi.

 

–    Anh hứa rồi đấy nhá anh! – Em ngước lên
nhìn hắn, hắn giống một thiên thần mang đôi cánh màu đen, nụ cười của hắn hướng
về em, giống như ánh hào quang của ngày mới. Những giọt nước mắt tan biến theo
ánh sáng ấy.

 

Hắn không nói gì, đáp
lại em bằng một nụ hôn.

 

Một lời hứa khóa lại,

 

Một tình yêu được mở ra,

 

Cơn mưa bất chợt ngoài
hiên, dịu đi ngọn lửa đau đớn cùng đôi môi đang hoà vào nhau. Những ngón tay
đan vào lọn tóc rối bời sẽ gìn giữ cho em được hạnh phúc. Cảm giác hạnh phúc
tột đỉnh khi nhận lấy hơi ấm từ người kia, em cho hắn một niềm đam mê cháy
bỏng, ngược lại, hắn cho em một điểm tựa âu yếm. Tất cả bỏ lại sau lưng khoảng
cách, danh vị, cả thế giới, hai đôi mắt nhắm lại để tâm hồn quyện vào nhau,
ngoài sân, hai chiếc lá cùng lìa cành, đôi chim nhỏ quấn lấy nhau, mọi thứ đều
có đôi, em và hắn…

 

Anh sẽ là người bảo vệ
em mãi mãi,…   .

 

Nhưng kết thúc của “mãi
mãi” luôn có một dấu chấm hết.

 

z

 

Ken hôn lên trán em một
cách nhẹ nhàng, hắn đã làm việc này mấy lần trong buổi sớm mai. Cứ chốc chốc
nhìn em rồi mỉm cười, hắn không thể dời mắt khỏi em lấy một giây, chỉ nhắm mắt
để điều tiết thôi đã cồn cào nỗi nhớ. Không phải là con tim hắn giam cầm hình
bóng em nữa, mà phải là em sở hữu nó, em chôn chặt nó và em có mọi quyền hạn sử
dụng nó. Ngay cả khi em đang ngủ vo tròn người lại cũng khiến hắn vì thế mà
điêu đứng. Thêm một lần nữa hắn không kìm được, hôn lên mái tóc của em. Một cảm
giác quen thuộc tê tê trên trán khiến em tỉnh dậy, hàng mi mở ra, em đã nhìn
thấy hắn.

 

Em vẫn chưa tỉnh hẳn,
đôi mắt hôm qua khóc ướt nhòe vẫn mỏi mệt lắm, lờ đờ nhìn hắn. Em đáng yêu quá,
cách em dụi mắt cũng lại làm hắn thương, vậy nên chẳng lí do gì khác để thêm
một cái hôn lên đôi mắt em.

 

–  Ơ? – hơi giật mình, tấm chăn em đắp là màu
đen.

 

–  Đồ ngốc! – Hắn vì em mà để nhiệt độ thấp suốt
chín tiếng đồng hồ qua, chịu cái lạnh man mác mà em chỉ cất lên một tiếng “ơ”
cảm thán.

 

–  Tại sao…? – Em ngồi dậy, đầu óc vẫn còn
choáng váng, nhưng biết đây không phải gường mình. Em quay sang nhìn hắn, ánh
mắt ấy vẫn đang nhìn em, – … sao em lại nằm trên giường này?

 

–  Đứng là đồ ngốc, có nhớ gì đâu! – Hắn cốc nhẹ
lên đầu em – Tối qua chẳng ăn thêm gì mà đã lăn ra ngủ rồi, bế vào giường thì
nửa đêm lại mò lên đây.

 

–  Em…- chẳng lẽ em lại tự động đến thế sao? –
Em không cố ý… – Moon chẳng nhớ gì, nhìn cái áo phông của cả hắn, phần cổ đã
bị rách đôi chút.

 

–  Lên giường của người ta rồi cướp luôn chăn
của người ta – Hắn đùa- Làm tỉnh cả ngủ, đã thế còn rúc vào ngực của người ta
nữa. –  Hắn đập nhẹ vào ngực mình. Thực
tế em không cướp chăn của hắn, mà là hắn tình nguyện nhường hết cả cái chăn ấm
của mình để em vo tròn người.

 

Khuôn mặt em thoáng có
nét lo sợ, em đã làm gì mà khiến áo của Sếp nhàu nhĩ tới kia.

 

–  Nhìn gì mà nhìn – Hắn ngại ngùng khi em cứ
tăm tia khuôn ngực hắn –  Nghĩ ta là ai
chứ! Không có chuyện đó đâu! – Hắn dùng tay véo má em – Lần sau có muốn lên đây
ngủ thì cầm chăn mình lên đấy nhá, ta không chịu được lạnh đâu! – Hắn véo lên
cái nữa, chẳng phải hắn không chịu được lạnh, mà vì hắn không chịu được sự
quyến rũ mang tên em thôi. Đêm qua hắn đã phải uống những bốn viên trợ thần
kinh vì em đó, để cho em rúc vào người mà phải nằm im như pho tượng còn khó hơn
đi cướp nhà băng nhiều nhiều.

 

–  Em xin lỗi! – 
Moon cúi mặt.

 

–  Cũng biết xấu hổ cơ đấy! – Hắn lại không thể
không véo thêm cái má bên kia.

 

–  Em… – em không thể nhớ vì sao mình lại hành
động như thế, hay vì em nhớ hơi ấm của hắn, ấm lắm mà cũng thoải mái nũng nịu.

 

–  Rồi, hiểu rồi, không phải giải thích! Ta cũng
quen bị “một số người” chảy nước miếng vào ngực rồi! – Hắn cười cười nhìn em
khiêu khích, “một số người” nào có ai, đố ai dám bôi bẩn lên người hắn ngoại
trừ em ra.

 

–  … – Em không nói gì, chỉ biết cúi mặt thấp
hơn nữa, theo phản xạ lấy tay quệt miệng.

 

–  Ai bảo ngực ta quyến rũ quá ấy mà!!! – Hắn
cười khoái chí, vỗ tay vào ngực mình ba phát. Điều đó càng khiến em ngượng hơn,
ho một tiếng nhỏ.

 

–    Tối qua không ăn thêm gì giờ đã đói chưa? –
Hắn mân mê chữ “K”, ánh sáng của nó ánh trong đôi mắt em mới tuyệt diệu, huyền
ảo làm sao.

 

–    Dạ! Đói! – Em gật đầu nói nhỏ tý.

 

–    Yêu quá cơ! – Hắn nhìn đôi môi chúm chím mà
buộc miệng, nghiêng người áp em vào lòng, rồi thơm nhẹ vào má em một cái. Đây
có lẽ là câu nói thân mật đầu tiên dành cho em mà tim hắn không bị đập mạnh,
giống như một lẽ đương nhiên, hắn nói như thế với em vì em là của hắn. Nhưng
thơm một cái chưa dủ, hắn còn lướt nhẹ trên đôi môi em chừng ba giây, cái cảm
giác ngọt ngào này không ai khác chỉ có em đáp ứng được con tim hắn.

 

Em đẩy nhẹ hắn ra, khuôn
mặt đỏ lựng, tim em đập mạnh nhưng tay vẫn giữ trên ngực hắn, bàn tay còn lại
để nắm lấy chữ “K” của mình. Đôi mắt bẽn lẽn mãi mới dám ngước lên nhìn hắn.

 

–  Sếp…

 

–  Lại gọi là Sếp rồi! – Hắn mắng yêu, lần này
hình phạt của em không phải là một cái cốc đầu nhẹ nữa mà là một cái chạm môi.
Hắn mặc kệ bàn tay em đang khống chế mình.

 

-Không! –  em từ chối, áp mình xuống lớp chăn, dù chỉ là
một nụ hôn nhẹ nhưng không nên.

 

-Đói rồi! Không chuẩn bị
bữa sáng đi à! – Hắn dừng lại đúng lúc.

 

-Dạ! – Em từ từ bỏ chăn
ra, cúi thấp đầu mà đứng dậy ra khỏi giường.

 

-Đồ ngốc! – Hắn nhìn em
rồi cũng đứng dậy.

 

-Cộc! – Vừa đi được vài
bước đã va vào lớp kính trong suốt, chắc là vì hình ảnh của hắn quanh quẩn
trong đầu nên em đi nhầm lối cửa ra.

 

-Có sao không? – Nhìn
hắn rõ là lo lắng, chạy tới ôm chặt lấy mái đầu của em mà vuốt ve. – Đau lắm à?
– Hắn hỏi trong sự xót xa.

 

-Không, em không sao! –
Em thích được quan tâm thế này lắm, dựa vào người hắn thì dù có đau biết mấy
cũng chẳng sao cả.

 

-Thương quá! – Hắn chẳng
ngại ngần khi nói ra suy nghĩ của mình – Để anh bôi dầu cho nhá! – Hắn kiểm tra
xem đầu em có u lên không.

 

-Hi hi – em cười hạnh
phúc, sau đó thì để con tim thay mình lên tiếng – EM THÍCH ANH! – Moon ngước
lên nhìn hắn mà nói, em cười rất tươi, một nụ cười trong trẻo mà không vướng
bận. Giờ đây thì em đã biết, có một thứ tình cảm còn to lớn hơn cả tình anh em
nữa. Và người cho em biết là hắn.

 

-… – Từng huyết mạch,
cơ quan, bộ phận trong cơ thể hắn trào lên hạnh phúc, đôi môi không thể che
giấu sự vui sướng, hắn cười một nụ cười cũng như em, chỉ có tình yêu là thống
trị tất cả – Gì cơ? Giờ mới thích thôi á? – Hắn khựng người lại, nhìn em bằng
ánh mắt yêu thương vô vàn – ANH YÊU EM TỪ LÂU LẮM RỒI! – Hắn dõng dạc trong
từng câu chữ, đôi tay gài trên mái tóc em và giữ tầm mắt em về hướng mình. –
NGAY CHÍNH BẢN THÂN ANH CŨNG KHÔNG BIẾT ANH YÊU EM TỪ KHI NÀO NỮA! – Hắn ghé
sát vào bên tai em, một lời thì thầm chỉ cần em nghe là đủ.

 

Em không biết đã có lần
nào hạnh phúc hơn thế này không, nhưng thực sự bây giờ em cảm thấy mình đang đi
trên con đường thần tiên, những đóa hoa bên đường và vô vàn trái tim tung bay,
đi bên cạnh em là một chàng vệ sĩ điển trai. Chàng trai ấy rất tốt, nụ cười
hiền tha thiết hướng về em, và đan những ngón tay bảo vệ…

 

Cả hai có một bữa sáng
không mấy ngon lành, em đã làm món trứng ốp la nhưng kết quả vẫn không khá hơn
những lần trước, vì thế hắn phải giúp đỡ, và dẫu khá vất vả nhưng cô học trò
này vẫn chưa học được cách làm cái món ăn được coi là đơn giản nhất.

 

–  Đi ra ngoài không? – Ken nhìn em trìu mến, dù
ăn không ngon nhưng hắn rất vui.

 

–    Dạ! Đi đâu ạ? – Em để cho hắn quàng tay lên
người mình.

 

–  Đi làm việc!

 

–    Em đi làm việc? Làm việc gì vậy ạ? – ngạc
nhiên.

 

–  Đi rồi biết! – Hắn nghe người quản lí nói có
cô nàng nào đó tên là Ruby có tham vọng sở hữu chiếc ghế bên cạch hắn, hôm nay
hắn sẽ đi gặp cô ta, nhưng đã hứa là không để em cô đơn rồi, nếu là đi  làm việc thì để em ở nhà một mình còn được,
chứ đi gặp phụ nữ thì không. Dù em đã từng để hắn lẻ loi để gặp anh trai, rồi ở
chỗ Arrow và cả thằng nhóc của tổ chức WHITE nữa thì con tim hắn cũng không cho
phép mình lừa dối. Mặt khác, nếu như em gặp cô gái đó, hắn chưa gặp bao giờ
nhưng biết cô ta rất đẹp, em sẽ như thế nào? Em sẽ ghen với cô ta vì hắn? Hắn
cười thầm rồi tự dưng cốc vào đầu em một cái nhẹ nhàng.

 

–  Đau em! – Em trách hắn – Làm thế em lùn đi
đấy!

 

–  Ừ! Biết rồi, không cốc nữa! – Hắn vờ như em
đau lắm, xoa đầu – Chuẩn bị quần áo đi thôi! – Hắn giục, cứ nghĩ đến khuôn mặt
em lúc ghen là hắn vui sướng.

 

–  Em sẽ đi nếu em biết đấy là việc gì?

 

–  Á à, dám đòi hỏi! Không nói đấy! – giờ mà nói
ra nhỡ không cho hắn đi thì không được nhìn mặt em ghen, tiếc lắm. Hắn lắm gái
theo vô cùng, em mà biết sẽ cấm cung hắn hoài, suy nghĩ của hắn trẻ con thật!

 

–  Em không đi đâu, em sợ ra ngoài, em chỉ thích
ở nhà thôi! – Em đoán là không phải đi làm việc, mà nếu có thì bên cạnh hắn có
biết bao nhiêu trợ thủ giỏi giang, em đến đấy lại bị đẩy ra thôi. Còn lũ người
DEVILS làm em sợ.

 

–  Sao không đi! – Hắn thoáng thất vọng! – Đi
với anh! Đi nhá! – Nịnh nhưng khuôn mặt em không muốn đi thì biết làm sao được.

 

-Anh đi đi! Em ở nhà học
nấu ăn! – Em chỉ vào cái máy tính, em sẽ học nấu món ăn trên mạng.

 

–  Không thích! – Hắn nhăn nhó, em mà không đi
thì có gì thú vị.- Thôi, cũng không đi nữa! – dù cuộc hẹn này tốn không ít công
của người DEVILS năn nỉ và hắn mãi mới đồng ý, nhưng “vợ” không muốn thì hắn
“không được phép đi”.

 

-Làm thế sao được! Đi đi
anh!

 

-Không! – Hắn ngồi phịch
xuống chán nản, nhưng nghĩ tới thời gian sẽ ở bên em lại vui vẻ trở lại ngay.

 

-Nhìn mặt anh nhiều quá
chán lắm! Mà nhà toàn cửa kính thế này, muốn làm gì cũng khó! – Em vẫn muốn hắn
đi, công việc của một người lãnh đạo rất quan trọng, không thể vì một lí do cỏn
con nào mà để lỡ được.

 

-Cái gì? – Hắn giật
mình, biết em nói đùa nhưng kì cục quá, nếu biết hắn đi đâu thì liệu em có “cao
cả” thế này không, lại còn cười được nữa.

 

-Em định làm cái này,
nhưng mà anh ở nhà thì…!

 

-Nói dóc! – Hắn nhìn em
đoán già đoán non – Làm gì?

 

-Em định làm một chiếc
bánh kem! – em cười vui lắm.

 

-Bánh kem? – Hắn ngạc
nhiên – Nhân dịp gì? – Ước muốn của hắn là được ăn bánh kem do em làm, điều này
sẽ thành hiện thực sao?

 

-Em định giấu, nhưng…
tại anh hỏi đấy! – nũng nịu.

 

-Cho anh à? – Hắn cười
tươi lắm, một niềm vui thăng hoa.

 

-Sắp sinh nhật anh mà! –
em chu đáo.

 

-Đâu có, còn những mười
ngày nữa! – Hắn thoáng buồn vì em nhớ nhầm ngày.

 

-Thì phải làm sớm chứ,
không thì hôm ấy anh ăn nhiều bánh kem quá ngán bánh em rồi! Em làm dở lắm! –
em ngãi đầu.

 

-Không! Không ngán! –
Hắn lại cười, bên em hắn đã không chỉ cười và còn cười rất nhiều, vòng tay ôm
em, hắn hôn nhẹ lên má.- Ai bảo dở, rất ngon! – Dù chưa ăn nhưng hắn đã thấy
ngon lắm rồi, cái bánh em làm cho anh trai, hắn biết hình thức của nó không
đẹp, nhưng cái hắn cần là tấm lòng thì nhiều vô vàn.

 

-Ăn chán lắm, sợ anh
không nuốt nổi thôi!- e ngại, nhưng nếu có bị chê thì em cũng muốn làm.

 

-Ăn hết luôn ấy! Không
để chừa một mẩu nhỏ nào đâu cưng à! – Hắn để mũi mình chạm vào mũi em, lắc nhẹ
mái đầu.

 

-Cưng á? Eo ơi… – Em khẽ
nổi da gà, nhưng nghe dễ thương lắm.

 

-Cho anh làm với! – Giờ
thì hắn đã tin là có thiên đường trong cuộc sống này.

 

-Không! Một mình em làm
thôi!

 

-Sao thế? – Hắn vẫn ôm
em thật chặt.

 

-Ứ ừ! Em không cho… Mà
anh đi làm việc đi anh, đi sớm về sớm, nhanh lên để em còn thực hiện kế hoạch.

 

-Hay anh vào đánh một
giấc rồi…

 

-Anh không đi làm thì em
cũng không làm cho anh đâu! – Em muốn hắn tập trung vào công việc.

 

-À thì đi! Vợ ở nhà đợi
anh nhá! – Hắn đứng dậy và đi ra ngoài ngay, nếu đi chậm sẽ bị em bắt bẻ cái từ
“vợ” thì ngại lắm.

 

Hắn không kịp thay trang
phục đã vội ra cửa, chỉ nghĩ tới lúc về thôi đã khiến con tim rộn ràng. Được
rồi, hắn sẽ đi làm theo ý em, một tiếng, à không chỉ nửa tiếng để gặp cô gái
Ruby gì đó chiều lòng DEVILS thôi, rồi sẽ phải chuẩn bị sinh nhật cho mình nữa.
Hắn cười sản khoái, suốt 25 năm qua là 25 cái sinh nhật hoành tráng với những
món quà cực kì chất để “ngoại giao”, nhưng sẽ không bằng sinh nhật lần này với
em được đâu.

 

Đúng rồi, phải nhân dịp
này để cầu hôn với người con gái mà hắn yêu! Hắn cười một lần cuối thật hạnh
phúc rồi nụ cười tắt ngấm. Bước vào tòa nhà với một vẻ mặt lạnh như băng.

 

z

 

Đúng như lời đồn đại,
Ruby có một nét đẹp kiêu sa mà rất hiếm người có được, hắn vừa bước vào, cô
nàng đã đứng dậy và nở một nụ cười cuốn hút. Cô dùng màu son đỏ như máu trên
nền khuôn mặt trái xoan trắng hồng, kết hợp cùng bộ váy màu đỏ rực, quả là một
cô gái thời thượng và nóng bỏng. Đôi mắt biết nói mỗi lúc một cách biểu cảm,
toát lên một sự lạnh lùng mà lại khôn ngoan. Và ngay khi nhìn thấy Ken, cô biết
chẳng ai khác ngoài mình hợp với hắn.

 

Đôi môi Ken như chưa bao
giờ biết cười, hắn nhìn Ruby bằng ánh mắt sắc đá, không mảy may. Hắn thừa nhận
người DEVILS nói đúng, cô ta có một nét đẹp hút hồn mà không một cô gái nào có
được. Nhưng như thế cũng chẳng nói lên điều gì!

 

Trong khi cô nàng khoe
mẽ một cách có ý thức những đường cong hoàn hảo của mình thì rất tiếc hắn lại
chăm chăm vào cái đồng hồ, còn mười lăm phút nữa cho cô ta mà hắn tưởng dài như
một ngày.

 

-Anh có vẻ không tập
trung! – Ruby tinh tường – Hãy thử nhắc lại những gì em nói được chứ? – Ruby
nhìn hắn bằng ánh mắt chim bồ câu.

 

-Một không gian thật
lãng mạn! – Hắn đáp lại, dù không mấy để tâm nhưng lời người đẹp nói thì hắn
cũng có thể nhớ.

 

-Wow, anh nói không sai!
– Ruby không hề bị lép vế trước con người đối diện. Cô xuất thân từ một gia
đình danh giá với rất nhiều công trạng lập được cho DEVILS, bản thân cô đã là
một nhân viên DEVILS.5 đẳng cấp cao bên Đức.

 

Hắn đã mắc mưu cô nàng,
nếu không nhắc lại câu nói thì thật khiếm nhã, nhưng khi nhắc lại rồi chẳng lẽ
lại làm cụt hứng người đẹp bằng hành động ra về khi đã tới giờ kết thúc. Hắn
đành phải ngỏ lời mời người đẹp ăn trưa để tiếp nối câu nói “Một không gian
thật lãng mạn!” để thể hiện mình là một người đàn ông lịch sự.

 

Phải, những người có
cùng trình độ, cùng mục tiêu, cùng tính cách luôn có rất nhiều chuyện để nói,
vì thế chẳng mất quá nhiều công sức để Ruby hòa nhập với hắn và bắt chuyện một
cách rất tự nhiên. Kết thúc bữa ăn, họ làm một cuộc thi nho nhỏ. Hắn cử Mes sẽ
là đối thủ của Ruby. Đương nhiên nếu hắn nhập cuộc, Ruby sẽ không thể thắng,
nhưng biết đâu cô nàng lại có thể thắng được tay trợ thủ của mình, nhìn cô ta
có rất nhiều tố chất và tiềm năng.

 

Đúng như hắn nghĩ, thi
bắn súng, cưỡi ngựa, giải đố trên ma trận virus hay là đấu tay đôi, cô nàng đều
ngang ngửa với Mes. Có thể Mes nhường phụ nữ, nhưng cô nàng đó cũng chưa tung
hết năng lực của mình ra đâu, dù sao cũng đáng nể – một phụ nữ đáng để hắn tôn
trọng ngay trong lần gặp mặt đầu tiên. Và Ruby được đưa vào danh sách tầm ngắm
với một dấu tích do chính hắn đánh dấu.

 

-Cuộc hẹn hôm nay đúng
là không tồi chút nào! – Hắn cười nửa miệng với Ruby, trong lòng đang suy tính
nhiều thứ.

 

-Rồi anh sẽ còn thấy thú
vị hơn nữa! – Ruby hôn gió hắn một cái, chủ động ra về chứ không phải hắn sẽ
làm việc đó trước. Đúng là một phụ nữ bí ẩn. Hắn cười nhạt, trong đầu hình
thành động từ “lợi dụng”. Tốt lắm, cô gái này phù hợp với chiếc ghế đó, nói thế
nào để diễn tả chính xác nhỉ, một người phụ nữ để DEVILS có thể tin tưởng trông
cậy, hắn cũng có thể an tâm khi giao phó việc công cho cô ả, nhưng chỉ thế thôi
– giống như mẹ hắn, có một chiếc ghế lộng lẫy kiêu sa nhưng tâm hồn thì chỉ màu
đen u tối.

 

Hay đấy, hắn có thể sẽ
cho Ruby là nữ hoàng của Đại Bàng Trắng – ấn tượng của hắn về cô ta rất tốt,
nhưng còn vợ thì phải là Moon.

 

Ken đánh lái xe đi
thẳng, đã tốn những năm tiếng đồng hồ hơn dự tính, giờ chắc em cũng chuẩn bị
xong món bánh kem cho mình rồi, hắn tự trách đã để em phải chờ đợi. Mấy tiếng
qua lúc nào cũng nhớ em mà lại không thể ra về vì bộ óc của cô nàng kia khiến
hắn thu hút, chắc em giận lắm. Nhưng rồi hắn lại nở nụ cười ấm áp ngay khi nhìn
thấy chiếc nhẫn sẽ trao tặng em tối nay. Tối nay sẽ phải là buổi tối hạnh phúc
nhất của em và hắn, nhất định sẽ thế, và tối nay hắn sẽ có thể gọi em bằng cái
từ “Vợ yêu” mà hắn nung nấu bao ngày.

 

Tình yêu dành cho em làm
hắn thánh thiện… với em.

 

Hình ảnh em làm hắn cười
một mình nhưng hạnh phúc trào dâng.

 

Và đôi môi em làm hắn
tan chảy giữa mùa tình yêu,…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+