Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Người Bảo Hộ – Chương 13 – 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Với tia nhìn của cô dán chặt trên cái đồng hồ trong nhà bếp, Leigh cố nuốt xuống bữa điểm tâm của cô trong khi cô cố đánh giá sẽ mất bao lâu để cho Shrader và Littleton xác định là người cảnh sát đó có thực sự đã tìm ra được địa điểm tai nạn của cô. 

Trong văn phòng của Brenna trong căn phòng bên cạnh, điện thoại tiếp tục reo không ngừng, và mỗi lần Brenna trả lời điện thoại, Leigh căng người, chờ đợi… Khi Brenna cuối cùng lại xuất hiện trong nhà bếp, giữ máy điện thoại vô tuyến trong tay của cô, Leigh đứng bật dậy từ bàn và gần như lật ngược ghế của cô, Brenna nhanh chóng lắc đầu và giải thích, “Là Meredith Farrell. Họ vừa mới nghe về tai nạn của cô và mọi chuyện. Tôi nghĩ cô có thể là muốn nói chuyện với cô ấy.” 

Leigh gật đầu và nhận cuộc gọi. Hệ thống vệ tinh trên tàu rất tồi tệ, và thường có sự chậm trễ ngắn làm cả hai bên hoặc là nói chuyện cùng một lúc hoặc là dừng lại và chờ đợi một cách không cần thiết để xem liệu người kia nói xong chưa. Meredith tình nguyện hủy bỏ chuyến đi của họ và trở về New York, và Matt Farrell đề xuất dịch vụ của một hãng điều tra lớn trong số những công ty anh sở hữu. Leigh từ chối cả hai lời đề nghị và cám ơn họ một cách chân thành. Cô tin chắc rằng lời đề nghị của Farrells về việc hủy bỏ chuyến đi của họ là một sự xã giao mà họ biết là cô sẽ từ chối, nhưng cô cũng bất ngờ và cảm động bởi điều đó. 

Sau cuộc gọi đó, cô đi vào phòng khách và ngồi vào bàn làm việc của cô, chờ đợi chuyện gì đó xảy ra. Trong khoảnh khắc, Brenna đi vào để mang lại cho cô cái tin mà cô không muốn: “Horace dưới đại sảnh vừa mới gọi lên và nói rằng ông Valente đang ở dưới đó. Tôi bảo Horace cho anh ta lên. Cô có muốn đi vào một căn phòng khác và để cho tôi xử lý anh ta không?” 

Leigh rất muốn làm điều đó, nhưng cô không muốn bất kỳ ai chạm vào bất cứ thứ gì trong phòng làm việc của Logan trừ phi bản thân cô có mặt ở đó. “Không, tôi sẽ lo liệu chuyện đó.” Leigh nói khi tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu người khách không mong muốn đang ở trước cửa nhà cô. 

Brenna để cho anh vào và tự động đề nghị lấy áo khoác của anh. Để làm mất tinh thần của Leigh, anh cởi nó ra và trao cho nó cho cô, rõ ràng có nghĩa là anh đã có ý định ở lại đây lâu hơn hơn thời gian cần thiết để tìm giấy tờ của anh và rời khỏi. Leigh không có ý định cấp cho Michael Valente một chuyến viếng thăm xã giao, nhưng khi anh bước nhanh xuống những nấc thang trong tiền sảnh và băng qua phòng khách về phía cô, nó hơi khó tin là một người đàn ông cao lớn, ăn mặc chỉnh tề không chê vào đâu được, thân thể lực lưỡng đang sải những bước dài đi về phía cô là một tên tội phạm. Mặc một bộ comlê xanh đậm thanh nhã, áo sơ mi trắng tinh, và cái cà vạt lụa sọc xanh và vàng đậm, anh trông giống như một chủ ngân hàng Phố Wall ăn mặc rất sang trọng. Nhưng rồi, trùm mafia John Gotti cũng vậy thôi. 

Khi anh đi về phía cô, anh cũng nhìn Leigh với cùng cái nhìn quan sát kỹ lưỡng dữ dội mà anh đã chiếu vào cô vào buổi tiệc của cô, và cô thấy điều đó rất khó chịu và quá cá nhân. Cô đứng một cách cứng nhắc trong khi anh kết thúc việc kiểm tra mọi đặc điểm trên khuôn mặt của cô ở cự ly gần, nhưng cô lờ đi cánh tay của anh khi anh đưa chúng ra cho cô và nói lặng lẽ, “Bà như thế nào rồi?” 

“Tốt như có thể mong đợi.” Leigh nói lịch sự nhưng không cá nhân. 

Anh đút bàn tay bị từ chối của anh vào túi quần, một nụ cười kỳ quặc ẩn nấp ở góc miệng của anh, và tuyệt đối không nói thêm gì, làm cho Leigh cảm thấy lúng túng ngượng nghịu, thô lỗ, và khó chịu. Trong trạng thái không chắc chắn tạm thời, cô cảm thấy buộc phải nói thêm cái gì đó. “Tôi cảm thấy tốt hơn tôi nhìn.” cô nói. 

“Tôi chắc chắn là vậy” anh nói với nụ cười ma quái của anh. “Tôi đã từng nhìn thấy những khuôn mặt còn tệ hơn của bà – nhưng người sở hữu của chúng đã không còn thở nữa.” 

Leigh cho là anh có lẽ đã nhìn thấy nhiều xác chết, ít nhất là người mà anh đã chính tay giết chết, và đột ngột quay về phía phòng làm việc của Logan. “Tôi không chắc là ông đang tìm gì, nhưng… “ 

“Leigh!” Brenna la lên, chạy vào phòng khách, trong khi Hilda và Joe O’Hara án ở ngưỡng cửa bếp. “Thanh tra Shrader đang ở trên điện thoại! Là chuyện quan trọng.” 

Leigh chộp lấy cái điện thoại gần nhất, cái trên cái bàn ở cuối ghế xô pha trong phòng khách. “Thanh tra Shrader ư?” 

“Bà Manning, chúng tôi rất chắc chắn là chúng tôi đã tìm được chỗ bà đã bị rơi xuống đường. Có một vài tảng đá nằm gần con đê với dấu sơn đen mới trên đó, và có một đường của những cành cây gãy chạy dọc xuống con đê. Có một chỗ trống nhỏ ở dưới đáy và chúng tôi vừa mới xác định là có nước ở dưới lớp tuyết và băng ở đó. Chúng tôi cũng đã phát hiện được một khối lớn kim loại ở trong nước, và chúng tôi đã gọi xe kéo với tay quay… “ 

“Còn chồng tôi thì sao!” Leigh thốt lên. “Anh ấy phải ở một nơi nào gần đó!” 

“Chúng tôi có mấy đội tìm kiếm đang trên đường đến khu vực, họ sẽ bắt đầu khoanh tròn phạm vi… “ 

“Tôi sẽ lên đó. Anh đang ở đâu vậy?” 

“Này, sao bà không ngồi đợi điện thoại. Nó sẽ mất bà mấy tiếng đồng hồ để… “ 

“Tôi muốn có mặt ở đó!” 

Michael Valente chạm vào tay áo của cô. “Tôi có một chiếc máy bay trực thăng… “ 

Sự khó chịu tạm thời của Leigh vì sự gián đoạn của anh nhường lối cho lòng biết ơn choáng váng. “Thanh tra Shrader,” cô nói vào điện thoại, “tôi có thể sử dụng trực thăng. Nói cho tôi nghe nơi anh đang…” khi cô nói, Leigh nhìn một cách dữ dội tìm giấy và bút. Valente với lấy điện thoại bằng một tay và tay kia cho vào áo khoác của anh để lấy cây viết. “Tôi sẽ lấy hướng dẫn đường đi.” anh bảo cô. “Hãy đi và chuẩn bị để rời khỏi.” 

Khi Leigh vội vã đi vào phòng ngủ, cô nghe tiếng anh nói vào điện thoại, “Chính xác là anh ở đâu vậy Thanh tra?” 

Phải mất Leigh vài phút đau đớn để mang vào đôi giày ống của cô, và khi cô xuất hiện lại mang theo áo choàng và găng tay, Valente đã đứng trong tiền sảnh mặc xong áo khoác, kẹp giữa bởi Brenna và Hilda. Anh cau mày khi anh ngắm nhìn cô đi về phía anh, sau đó anh lấy áo choàng từ tay cô. “Đứng yên, và để cho tôi giúp.” anh căn dặn, và sau đó anh đút mỗi tay áo trên cánh tay của cô, chớ không phải là chỉ là giữ áo choàng phía sau cho cô. 

Thủ tục đó chỉ mất vài khoảnh khắc, nhưng đối với Leigh nó có vẻ lâu hơn nhiều. Cô đã ra đến cửa với anh khi cô gọi qua vai của cô cho Brenna và Hilda, “Tôi sẽ gọi điện thoại cho các người ngay khi tôi biết bất cứ thứ gì.” 

“Đừng quên đấy.” Brenna nói. 

Trong thang máy, Leigh cảm thấy mắt Michael Valente trên người cô, nhưng cô đã rất biết ơn anh đến nỗi cô có thể lờ đi cái nhìn xem xét kỹ lưỡng của anh và thậm chí đã cố mang lại cho anh một nụ cười mệt mỏi khi cô nói, “Cảm ơn ông rất nhiều cho những gì ông đang làm.” 

Anh bỏ qua việc đó mà không trả lời. “Một vài phóng viên đang lảng vảng ở lối vào của toà nhà của bà.” anh nói để thay thế. “Tôi đã bảo thư ký của bà điện thoại cho tài xế của tôi và bảo anh ta mang xe của tôi đến lối vào dành cho nhân viên phục vụ. Nó ở đâu?” anh hỏi khi họ bước ra ngoài thang máy. 

“Đi theo tôi.” Thang máy bị chặn lại từ tầm nhìn của những người ở ngoài đường bằng một dãy chậu kiểng ở đại sảnh, và Leigh cẩn thận đi ở phía sau chúng khi cô quẹo phải, về phía đằng sau của toà nhà. Họ đi đến một con hẻm bị ngăn chận bởi hai chiếc xe limousine Mercedes đen giống nhau với mỗi tài xế đứng nghiêm trang bên cạnh mỗi một cánh cửa hành khách đã mở sẵn của chiếc xe. 

Xe của Valente ở phía sau. Tài xế của anh là một người đàn ông gọn gàng ở lứa tuổi ba mươi mấy, trông giống như một nhân viên mật vụ phải lái xe cho một người sang trọng. Joe O’Hara, với cơ thể to lớn cồng kềnh của anh và khuôn mặt gãy của một người đấu quyền, nhìn như thể anh nên lái xe cho một người từng ngồi tù. Valente bắt đầu điều khiển Leigh về phía xe của anh, nhưng O’Hara chặn anh lại. “Tôi là tài xế của Bà Manning.” anh thông báo cho Valente biết. 

“Tôi có tài xế xe riêng của tôi.” Valente nói ngay, bắt đầu bước vòng qua anh. 

“Vậy thì anh có thể lấy xe của anh và dẫn đường, nhưng bà Manning đi với tôi.” 

Ngay lúc giọng nói và thái độ như đối đầu của anh, tài xế của Valente đột ngột bắt đầu tiến về phía trước. “Có vấn đề gì ở đây không, ông Valente?” 

“Sắp sửa có.” O’Hara cảnh báo với giọng nói sắc bén một cách ngạc nhiên. 

“Tránh ra đi… “ Valente nói bằng một giọng gầm gừ nhỏ. 

“Làm ơn đi!” Leigh rên rỉ. “Chúng ta đang phí thời gian.” Cô nhìn Michael Valente, mắt của cô khẩn khoản. Cuộc sống của cô đã trở thành một đại dương đen tối, nguy hiểm không rõ mà cô phải lái vào, và lúc này, O’Hara chỉ là người hơi quen thuộc trong nó. Cô rất muốn anh đi với cô. “Chồng tôi bảo ông O’Hara ở cạnh tôi. Tôi muốn để cho anh ta làm chuyện đó.” 

Cô thấy nhẹ nhõm một cách bất ngờ khi Valente nhượng bộ ngay lập tức, nhưng vẻ ngoài mà anh đưa cho O’Hara rõ ràng là khó chịu. “Vào xe và lái đi.” anh nói ngay, đích thân giữ cánh cửa cho Leigh.

Chương 14

Ngồi cạnh phi công của Valente, đeo ống nghe dày cộm để chèn ép tiếng gầm rống của cánh quạt, Leigh lo lắng nhìn xuống khung cảnh bên dưới. Cảnh sát tiểu bang đã ngăn chận đường lên núi, những người đàn ông đang tụ thành nhóm trên con dốc đứng phủ đầy tuyết, và những chiếc xe tải với trục câu đang đậu bên lề. Xe cảnh sát từ NYPD và cảnh sát tiểu bang đậu dọc hai bên lề đường, và vài chiếc trực thăng của cảnh sát đang chậm chạp bay vòng những ngọn đồi lân cận, chắc chắn là để tìm kiếm ca–bin mà Leigh tin là ở bên gần nơi xảy ra tai nạn của cô. 

Giọng nói của Valente vang lên trong ống nghe của cô, bình tĩnh, thực tế, và nó trấn an cô một cách kỳ lạ. “Họ đã tìm được cái gì đó trong đầm nước ở dưới đó, và họ đã có những cái trục kết nối với nó.” Với viên phi công, anh nói, “Hãy thả chúng tôi xuống đường, đằng sau những chiếc xe tải.” 

“Nó sẽ rất khít, ông Valente. Có một chỗ rộng hơn cách đây nửa dặm nơi những rặng cây không mọc sát vào lề đường.” 

“Bà Manning không thể đi bộ xa. Bỏ chúng tôi xuống đằng sau xe tải.” anh ra lệnh. 

Leigh chợt nghĩ ra là nếu máy bay trực thăng bị xảy ra tai nạn vì nó có bị những nhánh cây ngáng lại, thì không ai trong số họ sẽ có thể đi bộ đến bất cứ nơi đâu trong một thời gian rất dài, nhưng sự cẩn thận không phải quan trọng nhất đối với cô ngay lúc đó. 

Cánh quạt của máy bay trực thăng vẫn còn thổi tuyết thành một trận bão to trắng khi Valente đi đến quanh cô và bế cô xuống. Mắt của anh nheo lại khi cô cúi mình về phía trước, chộp lấy xương sườn của cô. “Xương sườn của bà tệ đến mức nào?” 

“Không tệ lắm.” Leigh nói dối, cố nín thở. “Bị rạn nứt nhỏ.” Với O’Hara ở bên trái của cô và Valente bên phải của cô, Leigh lùng sục khắp nơi tìm hai thanh tra từ thành phố New York. Thanh tra Littleton đang đứng trong lòng đường, điện thoại áp vào một tai, tay kia che tai của cô, đuôi tóc của cô bị thổi tung trong gió. Shrader đứng bên lề đường, đối diện với hai xe tải, nói chuyện với một cảnh sát thành phố New York. Anh nhìn thấy Leigh, chấm dứt cuộc trò chuyện của anh, và bắt đầu hướng về phía cô. “Chào buổi sáng, Bà Manning… “ anh nói lịch sự, sau đó anh nhận biết Valente, và cách diễn đạt của anh trở nên rất thù địch. 

“Trực thăng của các người có tìm được bất cứ dấu hiệu của cabin chưa?” Leigh hỏi. 

“Không.” Shrader nói dứt khoát, ánh nhìn chằm chằm của anh dán chặt trên khuôn mặt của Michael Valente. Khi cuối cùng thì anh cũng chuyển sự chú ý đến Leigh, anh nhìn của cô với vẻ coi thường lạnh lùng làm cho cô cảm thấy như thể cô đã phạm tội chỉ bởi vì đi chung với Valente. 

“Anh chắc chắn là đã tìm được xe của tôi chứ?” cô hỏi. 

Tia nhìn chằm chằm của anh hất đến Valente. “Ngay lúc này,” anh thông báo cho của cô biết một cách chế nhạo, “tôi không chắc chắn về bất cứ thứ gì nữa.” Không nói thêm một lời nào, anh quay gót chân của anh và bước về phía những chiếc xe tải, nhưng trước tiên anh dừng lại để nói chuyện gì đó với viên cảnh sát mà anh đã nói chuyện lúc nãy. Viên cảnh sát gật đầu và đi về phía trực thăng của Michael Valente. 

Bị nhụt chí bởi thái độ của Shrader, Leigh đứng yên ở đó, được bảo vệ từ những luồng gió lạnh bởi Joe O’Hara và Valente, trong khi những cái trục trên cả hai chiếc xe tải đang xoay chầm chậm, ngập ngừng, quay tròn hầu như là dừng lại, sau đó đột ngột di chuyển lại khi chúng từ từ kéo trọng lượng nặng nề của vật thể không thể nhìn thấy được qua các hàng cây và lên con dốc. Leigh nghĩ đến chuyện đi bộ đến cạnh đường để được sớm nhìn thấy những gì cô biết sẽ là xe của cô, nhưng cô đứng yên ở đó, chần chừ đến gần Shrader trong tâm trạng hiện thời của anh. Cô nhìn chiếc trực thăng tìm kiếm những đỉnh đồi ở bên phải của cô, sau đó cô nhìn về phía trái và nhìn thấy viên cảnh sát đang cãi cọ dữ dội với phi công của Valente. Viên phi công đang thu hồi những cuốn sách và tài liệu từ bên trong máy bay và đưa chúng cho anh ta xem. “Anh ta đang làm gì thế?” cô hỏi Valente, ra dấu về phía viên cảnh sát. 

Valente nhìn theo hướng cô chỉ. “Anh ta đang làm khó dễ phi công của tôi.” anh trả lời thẳng thừng. 

Căn cứ vào thái độ của anh, Leigh cho rằng việc bị gây khó dễ bởi cảnh sát có lẽ là chuyện thường ngày đối với anh. “Ồ.” cô nói một cách khập khiễng. 

“Bà Manning… “ Shrader ra dấu cho Leigh đến gia nhập với anh. “Là xe của bà phải không?” 

Với cảm giác sợ hãi không thể giải thích được, Leigh từ từ bước đến cạnh con dốc và nhìn xuống đống kim loại hãi hùng còn sót lại của những gì đã từng là xe của cô. Không còn hình chữ nhật và đen bóng, chiếc Mercedes đã bị đốt cháy lòi kim loại ra ở nhiều nơi và bị nghiến vào một hình dạng hơi giống như một hình lập phương bị bẹp. “Đúng.” cô nói. “Đó là xe của tôi.” 

Valente tới gần sau lưng cô và nhìn xuống con dốc. “Chúa ơi!” anh nói nhẹ nhàng. 

Rời mắt khỏi chiếc xe đã gần như là quan tài tạm thời của cô, Leigh tập trung vào những chiếc trực thăng đang tìm kiếm trong bầu trời xa. “Anh nghĩ sẽ mất bao lâu thì họ có thể tìm được nơi tôi lẽ ra phải gặp chồng tôi?” 

“Thật khó mà nói. Có thể là mau thôi, hoặc có thể sẽ mất vài tiếng đồng hồ hoặc thậm chí lâu hơn.” 

Trước khi cô có thể nói bất cứ thứ gì, một trong những cảnh sát la to rằng Shrader có cuộc gọi trên rađiô, và anh quay lưng lại với cô và rời khỏi. Cầu nguyện rằng cuộc gọi có liên quan đến tin tức về Logan, Leigh nhìn Shrader đi đến xe tuần tra, thò tay qua khung cửa sổ mở, và lấy ra rađiô của cảnh sát. Anh lắng nghe một lát, sau đó anh xoay người lại và nhìn lên chân trời về phía đông bắc. Leigh làm theo tia nhìn của anh. Một trong những chiếc máy bay trực thăng đã thu hẹp vòng tròn của nó và đang lao xuống thấp hơn và thấp hơn, bay theo vòng tròn nhỏ. “Họ đã tìm được Logan. Tôi nghĩ họ đã tìm được Logan!” 

Shrader kết thúc cuộc điện đàm trên rađiô và ném nó lên ghế trước của chiếc xe, sau đó anh chạy đến chỗ cô. “Một phi công của chúng tôi nghĩ là anh ta đã tìm thấy căn nhà. Một căn cabin bằng đá nhỏ với mái ngói đen xám nhạt. Anh ta nghĩ anh ta có thể nhìn thấy một cái giếng đá, giống như một cái ‘giếng cầu nguyện’ gần cabin. Chồng bà có nhắc đến bất cứ thứ gì về một cái giếng cầu nguyện không?” 

“Vâng!” Leigh kêu lên. “Vâng, anh ấy đã nói vậy. Tôi đã quên mất!” 

“Được, vậy thì,” anh nói, quay ra ra dấu cho Littleton. “Đi nào!” anh la to. Anh bắt đầu hướng về xe của họ, và Littleton chạy đến nó từ hướng đối diện, ngồi vào chỗ tài xế. 

Leigh cố đuổi theo anh và gần như bị bất tỉnh trên bước đi thứ ba từ cơn đau nhói trong xương sườn của cô. “Đợi đã.” cô gọi theo, nắm chặt xương sường của cô. “Tôi muốn đi với anh.” 

Shrader quay lại, cau mày khó chịu vì bị đình trệ, như thể anh đã quên cô có một mối quan tâm cá nhân trong việc tìm kiếm. “Tốt hơn hết là bà nên đợi ở đây.” 

“Tôi muốn đi với anh.” Leigh lặp lại một cách giận dữ. 

Anh liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy viên sĩ quan cảnh sát đã từng “gây khó dễ” viên phi công của Valente lúc nãy, và ra dấu cho anh ta lại gần. Sau một cuộc đàm thoại ngắn, Shrader tiếp tục đi đến xe của anh, và viên cảnh sát đi đến gần Leigh. Bảng tên trên áo khoác của anh ta nói anh là “Cảnh sát Damon Harwell.” 

“Thanh tra Shrader đã nói là bà có thể đi cùng tôi.” Harwell bảo cô, sau đó anh quay lại nhìn Valente. “Anh xong việc ở đây rồi, Valente. Đem con chim đó ra khỏi đây trước khi tôi nhốt nó lại.” 

Leigh thấy hổ thẹn bởi cách đối xử của Harwell đối với người đàn ông đã tử tế đưa cô đến nơi này, nhưng tất cả sự chú tâm của cô đã được tập trung vào Logan. Logan đang gần bên. Anh ở rất gần. 

Sự quan tâm của O’Hara là Leigh. “Tôi sẽ đi với Bà Manning.” anh cảnh báo viên cảnh sát. “Tôi là vệ sĩ của bà ấy.” 

“Được.” Harwell nói với nhún vai, và quay đi. 

Leigh trong sự tuyệt vọng vội vàng rời khỏi, nhưng khi cô hướng qua cảm ơn Valente và nói lời tạm biệt, cô nhận biết anh không bị dọa nạt bởi lời đe doạ của Harwell. Những lời nói kế tiếp của anh đã xác nhận điều đó. “Bà có muốn tôi đi với bà không?” anh hỏi một cách bình tĩnh. 

Điều cuối cùng Leigh muốn làm là để cho anh bị bẽ mặt thêm nữa hoặc gây ra cho anh bất cứ sự phiền toái nào đối với cảnh sát. “Tôi sẽ ổn thôi.” cô nói. “Cám ơn ông về mọi chuyện.” 

Lờ đi sự biết ơn của cô và lời tuyên bố của cô là cô sẽ được ổn, anh nhìn cô chăm chú và lặp lại câu hỏi của anh. “Bà có muốn tôi đi chung với bà không?” 

Sự thật là Leigh cũng sẽ muống mang cả đội quân đi theo, càng có nhiều người thì có thể tìm Logan và đưa anh ra khỏi đó thì càng tốt. Cô dội cái nhìn không thoải mái lướt qua Harwell, người đã ngồi vào xe tuần tra của anh và khởi động máy. “Tôi không nghĩ đó sẽ là một ý tưởng hay.” 

“Tôi nghĩ là nó sẽ.” anh nói, ước đoán lý do cho sự miễn cưỡng của cô và gạt nó qua một bên. 

Leigh quyết định là anh nói đúng, và khi cô ngồi vào ghế sau xe của Cảnh sát Harwell, cô đã nói một cách lịch sự như cô có thể, “Cảnh sát Harwell, Cảnh sát trưởng Trumanti đảm bảo với tôi rằng tôi sẽ có sự hợp tác đầy đủ của tất cả mọi người trong NYPD. Và ông Valente đi với tôi.” 

Harwell không nói gì cho đến khi họ đang trên đường đi, sau đó anh bật còi hú và nhìn lướt qua Valente trong kính chiếu hậu. “Anh chắc là cảm thấy như đang ở nhà ở đằng sau đó, Valente.” anh ta nói với nụ cười hiểm đôc. “Tuy nhiên anh thường là bị còng tay, phải không?” 

Quá hoảng để sợ che giấu phản ứng của cô, Leigh nhìn vào Valente. Anh đang bình tĩnh gọi điện thoại cho phi công của anh và chỉ dẫn anh ta, nhưng mắt của anh dán chặt sau đầu của Harwell, và những biểu hiện trên gương mặt của anh thật chết người.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+