Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Người Bảo Hộ – Chương 23 – 24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Jason đang ở trong nhà bếp chỉ cho Hilda cách chuẩn bị những gì anh muốn ăn vào buổi trưa khi Courtney Maitland đến, vì vậy Joe O’Hara ra mở cửa cho cô bé vào. “Tôi sẽ bảo Courtney giữ cuộc viếng thăm ngắn thôi.” anh nói với Leigh. 

“Không, đừng làm vậy. Tôi muốn cô bé ở lại một lúc.” 

“Chỉ đừng để cho con bé kéo bà chơi bài rum–mi với cô ta,” anh nói, mở cửa, “vì con bé chơi gian lận.” 

“Cháu không có.” Courtney phản kích, bước vào tiền sảnh. 

Qua vai của cô, Leigh cười với lời tuyên bố của cô bé mười sáu tuổi trong trang phục thịnh hành nhất. Cao ngòng, mong manh, và ngực lép, cô bé đang cột mái tóc đen gợn sóng thành một cái đuôi to ở bên tai trái của cô bé, một cái khăn choàng cổ len đỏ quanh cổ của cô, áo thun tròng đầu in chữ Nirvana, một cái quần jean với những cái lỗ khổng lồ trên đầu gối và ở đùi, và một đôi giày lính, không cột giây. Cho bông tai, cô bé chọn những gì có vẻ là một cây kim tây vàng dài ba inch. 

“Cô không nhận biết là cháu và Joe biết nhau.” Leigh nói. 

“Cháu đã lên đây chơi trong lúc cô ở bệnh viện.” Courtney giải thích. “Đó là cách duy nhất cháu có thể tìm hiểu được bất cứ chuyện gì.” 

Ở phía trước ghế xô pha, Courtney nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Leigh, và đây là lần đầu tiên Leigh nhìn thấy vẻ ngoài trang nghiêm của cô bé, nhưng nhận xét của cô bé cũng vẫn bất kính một cách đặc trưng. “Chà.” cô bé nói. “Khi cháu nhìn thấy hình ảnh xe của cô trên TV được đưa trở lại đây trên chiếc xe thu dọn đồ tai nạn, cháu cứ nghĩ cô trông giống như cô đã bị một tai nạn vô cùng tệ hại.” 

“Cô trông ra sao?” 

“Như là cô đã bị trượt pa tanh vậy.” cô bé nói với nụ cười tinh quái. “Trên khuôn mặt của cô.” 

Leigh cười, và âm thanh của nó có vẻ xa lạ và không quen thuộc đối với cô. 

“Cô có khách hả?”Courtney hỏi khi giọng nói của Jason vọng ra từ nhà bếp. “Nếu cô có khách, cháu có thể trở lại sau.” 

“Không, đừng đi. Thực ra, cháu sẽ làm một đặc ân cho cô nếu cháu ở lại. Người đàn ông ở đây là người bạn thân nghĩ rằng một cuộc đàm thoại chỉ là những gì cô cần, nhưng cô đang hơi gặp rắc rối tập trung vào những vấn đề mà anh ta quan tâm ngay bây giờ.” 

O’Hara đứng gần ở đó, chờ để hỏi Courtney nếu cô bé muốn uống gì. “Sao bà không bảo Courtney chơi bài rum–mi với anh ta?” anh nói một cách bực tức. “Anh ta sẽ nhẵn túi trong nửa giờ và cần mượn tiền đi tắc–xi đấy.” 

Courtney mang lại cho anh vẻ ngoài phẫn nộ. “Cháu sẽ cư xử đàng hoàng.” cô hứa với Leigh. “Cháu sẽ lắng nghe chú ấy rất chăm chú và nói những chuyện đúng đắn.” 

“Chỉ như bản thân cháu là được. Cô không lo lắng về bất cứ thứ gì cháu có thể nói. Cô lo về những gì Jason có thể nói trước mặt cháu.” 

“Thật sao? Đó là một sự chuyển đổi. Cha cháu thường bị toát mồ hôi bất cứ khi nào cháu đi vào phòng với người lạ ở đó.” Với O’Hara cô bé nói, “Nếu chú muốn cố thắng tiền của chú lại, cháu sẽ cho chú cơ hội sau ở trong nhà bếp.” 

“Tôi sẽ đi tìm một cái máy ATM (máy rút tiền) trong khi chờ đợi. Cháu muốn thứ như thường lệ – coca cola – với rượu anh đào và một ít xi–rô sô–cô–la phải không?” 

“Chúa ơi, nghe có vẻ kinh tởm quá!” Jason nói, đi vào với cái đĩa trong tay phải của anh và rượu máctin trong tay trái của anh. 

Leigh giới thiệu họ với nhau. “Courtney đang học chương trình viết đặc biệt ở Columbia cho những sinh viên trung học tài năng.” cô bảo Jason khi anh đặt đĩa của anh và ly rượu trên bàn cà phê. Với một cái liếc, anh nhìn cái quần jean rách tả tơi của cô bé và đôi giày tác chiến cũ rích, và loại bỏ cô bé với cái nhún vai. “Tốt.” anh nói không chút quan tâm. 

Leigh co người bởi sự thô bạo của anh. “Courtney, đây là Jason Solomon, người viết vở kịch Blind Spot.” 

“Nó được nhận xét hay khi Leigh diễn trong đó.” cô bé nói, ngồi cẩn thận trên ghế xôpha của Leigh. 

Jason cau mày khó chịu với ngẫu hứng sử dụng tên của Leigh của cô bé rồi nhắm đến cô bé trong giọng nói bề trên của một người trưởng thành thuyết giảng một đứa bé tám tuổi kém phát triển. “Cô Kendall,” anh nhấn mạnh, “là một nữ diễn viên xuất sắc, nhưng phải có hơn sự diễn suất xuất sắc để làm một vở kịch Broadway được thành công.” 

Thay vì trả lời, Courtney búng ngón tay của cô bé, đứng bật dậy, và đi vào nhà bếp. “Cháu quên bảo với O’Hara đừng bỏ đá vào ly coca cola của cháu.” 

Ngay khi anh nghĩ cô bé đã ra ngoài tầm nghe, Jason ngả người về phía trước. “Cô có biết gia đình mà con bé đang sống chung trong toà nhà của cô không?” 

“Không.” 

“Tốt, cô phải cảnh báo họ. Tôi biết một cặp vợ giồng giàu có khác, để cho sinh viên nghèo khổ dọn về với họ trong khi cô ta đi học. Cô ta đã cám dỗ con trai của họ khi cậu ta về nhà nhân Lễ Giáng Sinh, cô ta có thai, và tốn họ cả một gia tài để hối lộ cô ta. Cô ta muốn cậu ta kết hôn với cô ta! Những đứa con gái như Courtney có tham vọng xã hội rất lớn. Họ đi học dựa vào học bổng trong khi cố gắng lấy lòng với những gia đình giàu có, không chút ngờ vực giống như gia đình mà con bé đang sống chung…” Anh nhìn qua vai của anh, nhìn thấy Courtney đang đi về phía họ với ly Coke trong tay của cô bé, và dừng lại. 

Leigh cân nhắc đến chuyện làm rõ mọi chuyện với anh, nhưng cô đã quá thất vọng trong những giả định của anh đến nỗi cô quyết định hoặc là để cho Courtney xử lý nó hoặc là để anh nghĩ bất cứ điều gì anh muốn. Cô cười với Courtney khi cô bé ngồi xuống ghế xô pha. “Cháu đã tìm hiểu được bài tập cho lớp báo chí của cháu chưa – bài tập tính đến phân nửa điểm tổng kết của cháu đấy?” 

Courtney gật đầu. “Tụi cháu phải phỏng vấn một người nổi tiếng nhất hoặc có ảnh hưởng nhất mà tụi cháu có thể tìm được, và hơn nữa thường là nếu người được phỏng vấn càng quan trọng, thì điểm của tụi cháu sẽ cao hơn. Điểm cũng sẽ được dựa vào chất lượng của cuộc phỏng vấn, sự độc nhất vô nhị của sự ‘trình bày’ mà chúng cháu sẽ thu được từ cuộc phỏng vấn, chất lượng nào mới hoặc thông tin khác thường nào mà tụi cháu rút ra từ người đó, và chất lượng toàn diện của bản báo cáo của tụi cháu. Chỉ có một điểm A được cho thôi. Cháu có điểm trung bình cao nhất lớp ngay bây giờ, nhưng không ở biên độ lớn, cho nên áp lực là thật sự trên cháu.” 

“Cháu có bất cứ ý tưởng về người nào mà cháu muốn phỏng vấn chưa?” 

Cô bé bắn Leigh một nụ cười có tội. “Cô là người đầu tiên cháu nghĩ đến, nhưng tụi cháu phải khai thác xung quanh cho… thông tin mới, những bí mật bị chôn vùi, những thứ mà không người nào khác đã khám phá ra trong cuộc phỏng vấn của họ. Dù là cô có bất cứ bí mật sâu thẳm, đen tối, cháu sẽ không muốn phản bội chúng cho bất kỳ ai.” 

“Cám ơn cháu cho chuyện đó.” Leigh nói với thở dài nhẹ nhõm. “Còn ai khác mà cháu có trong đầu không?” 

“Còn chưa. Camille Bingley sắp phỏng vấn Tổng giám mục Lindley – ông ấy là người bạn của cha bạn ấy. Bạn ấy nghĩ là bạn ấy có thể làm cho ông tiết lộ những tin tức mới về những vấn đề trong Giáo hội Công giáo ngay bây giờ. Bố của Brent Gentner là bạn của Thượng nghị sĩ Kennedy, và Brent khẳng định rằng bạn ấy có thể được phỏng vấn với Thượng nghị sĩ.” Cô bé ngừng lại để nhấp thức uống. “Để cho cháu hơn hẳn Camille và Brent, cháu phải phỏng vấn Đức giáo hoàng hoặc tổng thống.” 

Giọng của Jason thích thú. “Cháu nghĩ là cháu có thể làm được điều đó à?” 

“Nếu cháu muốn. Vấn đề là Đức Giáo hoàng vô cùng ốm yếu, và tổng thống đã đưa cho nhiều cuộc phỏng vấn… “ 

“Dù là điều đó không đúng, họ có thể là hơi khó khăn cho cháu để đạt đến.” Jason chỉ ra một cách hợm mình. 

Courtney há miệng ở anh như thể cô bé không thể tin nổi bất kỳ người nào chậm hiểu như anh ta. “Cháu sẽ không đích thận gọi điện thoại cho họ. Cháu sẽ gọi Noah và yêu cầu anh ấy làm chuyện đó.” 

“Noah – như trong ‘the ark’ hả?” Jason nói đùa. 

“Noah – như anh trai của cháu.” 

“Tôi hiểu rồi. Anh trai của cháu, Noah, có số điện thoại trực tiếp với Đức Giáo Hoàng và tổng thống chăng?” 

“Cháu không rõ về Đức Giáo Hoàng. Chúng cháu không phải là người Công giáo, nhưng Noah đã tặng đất nơi…” 

Đột nhiên Jason ghép tên của anh trai cô bé với họ của Courtney, và nghĩ ra tên của một tỉ phú nổi danh ở Florida. “Anh của cháu là Noah Maitland ư?” anh kêu lên. 

“Đúng.” 

“The Noah Maitland?” 

“Cháu chắc chắn là có những người khác cùng tên. Cháu không biết là Noah được cấp bản quyền tên của anh ấy chưa. Anh ấy có lẽ đã thử, tuy nhiên.” cô bé thêm vào với nụ cười bất kính. 

Leigh biết chuyện gì sẽ đến sau đó, và cô chuẩn bị tinh thần. Jason là người sử dụng ngôn ngữ xuất sắc, nhưng anh đã phạm phải lỗi công khai chọc tức một đứa trẻ mười sáu tuổi có IQ của một thiên tài và tuyệt đối không có những sự ức chế xã hội nào về việc nói bất cứ thứ gì cần nói để làm kẻ thù của cô bé sửng sốt không nói nên lời. Leigh đã từng nhìn thấy Courtney làm điều đó vào một vài dịp khác. 

“Noah Maitland từ Palm Beach ư?” Jason tiếp tục dai dẳng. 

“Đúng.” 

Jason há hốc miệng ở khuôn mặt trẻ trung, đầy tàn nhang và một thân hình chưa phát triển. “Sao chuyện này lại có thể xảy ra chứ?” 

“Giống như nó luôn xảy ra: trứng gặp tinh trùng, sự thụ tinh xảy ra… “ 

“Ý tôi là,” Jason cắt ngang, “Tôi có cảm giác Noah Maitland ở vào tuổi bốn mươi.” 

“Đúng vậy. Noah và cháu có cùng bố, nhưng khác mẹ.” 

“À.” Jason nói, tâm trí của anh chắc hẳn đang tập trung vào khả năng thu được một người hậu thuẫn khác cho vở kịch trong tương lai, một người hậu thuẫn với cái túi không đáy. Cố gắng chuộc lại sự lãnh đạm hiển nhiên của anh lúc nãy đối với cô bé, anh bắt đầu liên tục moi móc Courtney với hàng loạt câu hỏi anh cho là người khác phải hỏi những đứa trẻ mười sáu tuổi. “Và cháu còn có chị em hoặc anh em nào khác không?” 

“Không, nhưng cha cháu đã có bốn đời vợ, vì vậy cháu chắc chắn là ông ấy đã cố thử qua.” 

“Chắc cháu thật sự cô đơn khi cháu lớn lên.” anh nói với vẻ cảm thông. 

“Đâu có. Hai trong số nhừng người vợ của cha cháu trẻ tuổi gần bằng cháu. Cháu chơi chung với họ.” 

Jason đực mặt ra nhìn vào cô bé, mắt của anh mở to, miệng của anh hơi mở, và Leigh với lấy tay Courtney và mang lại cho cô bé cái bóp tay âu yếm. “Courtney, cháu không nhận biết, nhưng đây là một dịp quan trọng. Thông thường, Jason chịu trách nhiệm trong cách nói những chuyện làm cho mọi người trông y như anh ấy ngay bây giờ.” 

Jason đi đến cùng kết luận, và trong chốc lát anh nhìn chằm chằm vào Courtney với những gì có vẻ là bực tức ngạc nhiên, sau đó anh ngả người ra và toét miệng cười với cô bé. “Tôi dám cá cháu là của nợ hạng nhất.” 

“Không.” cô bé chỉnh sửa anh một cách hãnh diện, “Cháu là của nợ thuộc đẳng cấp quốc tế.” 

Từ khi Jason và Courtney dường như đã thiết lập một thoả thuận ngừng bắn thân tình hợp lý, Leigh dựa lưng vào ghế xô pha và kéo tấm khăn màu anh đào mà cô đã sử dụng lúc nãy lên bọc quanh người cô. 

Tiếng nói của họ xa dần, và bao bọc xung quanh cô. 

Mắt cô nhắm kín… 

Cô bị giật mình đánh thức khi Jason hôn má của cô. “Tôi đang rời khỏi. Cái tôi của tôi không chịu được một sự sỉ nhục khác. Không chỉ nữ chủ nhà ngủ thiếp trong khi tôi đang nói chuyện, nhưng một đứa bé ngỗ nghịch bực mình vừa mới vuốt nhẹ tôi năm mươi đô–la trong hai ván bài rum–mi trong nhà bếp.” 

Khi anh rời khỏi, Leigh nghe tiếng O’Hara và Courtney đánh bài trong nhà bếp một lát, sau đó cô buộc chính mình phải đứng dậy. Michael Valente sẽ đến vào bất kỳ lúc nào, và cô quyết định tạt nước lạnh trên khuôn mặt của cô và chải tóc của cô lại. Cho gần một tuần lễ, cô đã làm mình kiệt sức với sự căng thẳng, không thể ngủ, run rẩy từ bên trong và bên ngoài. Bây giờ cô gần như không thể đặt một chân này vào phía trước chân kia.

Chương 24

Một ngày sau khi cabin được định vị, Shrader và Littleton chỉ mất một tiếng đồng hồ ở toà án hạt địa phương để thu được một bản sao thuế bất động sản có tên người sở hữu và địa chỉ được biết cuối cùng. 

Mất hai ngày tiếp theo mới định vị được người thừa kế của người sở hữu đã qua đời, một người cháu trai đang ra khơi trên du thuyền của anh ở Caribbean. Vào sáng Chủ nhật lúc bảy giờ, cuối cùng thì anh cũng trả lời cuộc gọi từ radio trên con tàu của anh. Anh nói với Shrader mọi thứ anh có thể nhớ về bất động sản của ông anh ở Catskills, bao gồm sự hiện hữu của một nhà để xe hẹp được xây ở phía sau sườn đồi trong suốt thời kỳ đầu của những năm 1950. Ban đầu dự định như là một nơi trú bom, nó đã được khoét lõm vào đá, hỗ trợ với những thanh gỗ, và có nhiều hàng kệ nơi các hộp hàng hoá và đồ viện trợ khẩn cấp đã từng được lưu trữ. 

Sau đó, mất chưa đầy một tiếng đồng hồ cho cảnh sát hạt định vị lối vào của nơi trú bom/để xe. Cánh cửa mở ra phía ngoài, và tuyết trên sườn đồi đã trượt xuống, tạo một đống tuyết khổng lồ phải được dọn sạch hoàn toàn trước khi họ có thể mở nó ra. Sau một tiếng đồng hồ xúc tuyết, một cảnh sát cuối cùng có thể mở rộng một cánh cửa đủ để rọi ánh đèn bin của anh vào bóng tối của chỗ lõm bên sườn đồi. 

Bốn chữ cái bằng crôm bóng loáng đập vào mắt anh: JEEP.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+