Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Người Bảo Hộ – Chương 30 – 31 – 32 – 33 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 30

Shrader đang lái xe, vì thế Sam lấy cuốn sổ đăng ký danh tánh từ anh và ngồi vào ghế sau, để cho McCord ngồi cạnh Shrader ở ghế trước. Cô mở cuốn sổ trước khi họ rời khỏi lề đường, và bắt đầu lướt qua những cái tên, bắt đầu từ ngày 1 tháng 11 và tiến tới. 

“Anh đã nghe được gì từ người giúp việc?” McCord hỏi Shrader. 

“Theo Hilda Brunner, Mannings là một đôi hoàn hảo. Không gây gổ, thậm chí cũng không có những cuộc tranh cãi vụn vặt. Ông Manning đôi khi về nhà muộn, nhưng ông ta luôn gọi điện thoại về nhà, và lúc nào cũng về đến nhà vào lúc mười một hoặc mười hai giờ là trễ nhất. Ông ta thỉnh thoảng làm vài chuyến công tác ngắn. Bà Manning đã không ở qua đêm xa nhà mà không có ông ta trong suốt ba năm người phụ nữ Brunner làm việc cho họ.” 

“Cô ta xác nhận rằng Manning rời khỏi căn hộ vào sáng Chủ nhật khoảng tám giờ, và ông ta làm hai chuyến đi xuống xe với những món đồ mà ông ta sẽ mang lên núi. Trong số các món đồ đó là hai chiếc ly thủy tinh, một chai rượu vang, một chai rượu sâm banh, và…” anh để cho câu nói treo lơ lửng ở đó cho sức ảnh hưởng trước khi anh nói thêm với nụ cười đến tận mang tai với vẻ hân hoan, “Hai cái túi ngủ màu xanh đen. Cô ta chắc chắn là có hai cái túi ngủ bởi vì cô ta đã giúp ông ta tìm chúng ở phía sau một cái tủ, và cô ta đã nhìn thấy ông ta mang chúng ra khỏi căn hộ.” 

“Còn chuyện gì khác không?” McCord hỏi, rất hài lòng. 

“Vâng. Cô ta mang cho tôi một ít bánh bích quy rất tuyệt và cảnh báo là không được làm cho Bà Manning khó chịu hoặc làm rơi bánh vụn trên sàn nhà.” 

“Thế còn người tài xế thì sao?” 

“Tên của anh ta là Joseph Xavier O’Hara, và anh ta không mang lại điều gì cho tôi cả. Không. Không gì cả. Anh ta thực ta là làm việc cho một cặp khác – Matthew và Meredith Farrell từ Chicago. Họ đã rời khỏi một vài tuần trước đây trong cuộc hành trình vòng quanh thế giới. Khi Farrells biết về kẻ đi theo lén của Leigh Manning, họ đã cho Mannings ‘mượn’ O’Hara cho đến khi họ quay về.” 

“Vậy thôi à?” 

“Không. O’Hara biết cái gì đó – cái gì đó mà anh ta không muốn nói.” 

“Valente chăng?” 

“Có thể là vậy. Có lẽ là vậy. Anh đã bảo đừng nhắc đến tên Valente, vì thế tôi đã không hỏi O’Hara về hắn ta, nhưng anh ta không chịu tình nguyện bất cứ thứ gì cả.” 

“Đó là tất cả những gì anh có được từ anh ta ư?” 

“Không, tôi cũng nhận được lời cảnh báo từ anh ta.” Shrader nói mỉa mai. “Anh ta bảo tôi đừng làm cho Bà Manning khó chịu và hãy quên đi nếu chúng ta nghĩ bà ta có bất cứ liên quan gì đến cái chết của chồng bà ta. Anh ta không khờ dại, và anh ta không chỉ là một tài xế. Anh ta là một vệ sĩ, và anh ta được cấp giấy phép mang vũ khí.” 

“Thế còn cô thư ký thì sao?” McCord hỏi. 

“Brenna Quade.” Shrader cung cấp. “Cô ta trên thực tế làm việc hầu hết cho bà Manning, và cô ta đã nói cùng câu chuyện với người giúp việc – cô ta đã nói họ là một cặp rất hạnh phúc. Cô ta đưa cho tôi một bản sao danh sách khách mời cho bữa tiệc cách đây một tuần.” Anh cho tay vào trong túi áo khoác của anh và lấy ra mấy tờ giấy với những cái tên được đánh máy ngăn nắp theo thứ tự ABC. “Một bản sao khác đã được trao cho người gác cửa để ông ta biết người khách nào được mời. Hãy đoán xem ai không có tên trên danh sách ban đầu?” 

“Valente.” McCord nói, phơi bày danh sách và nhìn qua những cái tên. 

“Đúng. Tên của hắn ta được thêm vào bằng bút chì vào buổi chiều của buổi tiệc – dưới sự yêu cầu của Logan Manning.” 

“Các người thì sao?” Shrader hỏi McCord. “Các người có tìm hiểu được bất cứ điều gì thú vị không?” 

McCord hất đầu về phía ghế sau, nơi Sam đang nghiên cứu kỹ lưỡng sổ đăng ký của khách. “Thật ra mà nói,” anh nói bằng giọng chua chát, “tôi tìm hiểu được là Thanh tra Littleton nghĩ tôi là một người lớn tuổi lỗ mãng, rụng răng với miếng giẻ dầu tòng teng trên túi của tôi và có thái độ ít học đối với tất cả các bác sĩ, và đặc biệt là bác sĩ tâm lý.” 

Sam không màng biện hộ hoặc giải thích cho hành động của cô, và cô hơi bất ngờ khi McCord đã làm điều đó cho cô. “Littleton nhận biết là tôi sẽ làm cho bà Manning hoảng sợ, vì vậy cô ấy đã dùng tôi như một trái banh gôn và quất tôi, ngay trước mặt bà ấy. Để đáp lại, cô ấy đã làm cho người phụ nữ đó ký giấy đồng ý cho phép bác sĩ tâm lý của họ nói chuyện với chúng ta. Tôi không thể tin nổi là Littleton đã làm cho bà ấy làm điều đó, còn rất dễ dàng nữa.” 

“Nó luôn dễ thuyết phục những kẻ vô tội, những người không liên quan làm chuyện đúng đắn.” Sam lẩm bẩm, lật qua trang khác. “Tôi không phải đang nói là tôi chắc chắn nghĩ là bà ta vô tội, nhưng có cái gì đó về bà ta làm tôi chỉ không thể điều chỉnh cho phù hợp với kẻ tòng phạm trong vụ mưu sát chồng bà ta. Đêm qua,” cô tiếp tục, chuyển lời giải thích của cô đến Shrader, “khi chúng tôi bảo bà ta là chồng bà ta đã được tìm thấy bị bắn chết, Leigh Manning đưa bàn tay của bà ta cho tôi và cầu xin tôi nói là McCord đã sai. Chúa ơi, tôi gần như muốn khóc, và…” Sam dừng lại, nhìn chằm chằm vào cái tên viết nguệch ngoạc trong sổ đăng ký của khách đêm trước, sau đó cô đóng sầm cuốn sổ lại. “Mẹ kiếp! Tôi không thể tin được chuyện này !” 

“Cô không thể tin chuyện gì?” Shrader hỏi, nhìn lướt qua cô trong kính chiếu hậu. Giọng của McCord đậm vẻ thích thú. “Tôi nghĩ là Thanh tra Littleton vừa mới khám phá ra là Valente đã có mặt ở căn hộ của Manning tối qua, tránh không bị nhìn thấy, trong khi người quả phụ biểu diễn cho Littleton và làm cho cô ta gần khóc.” 

Sự tức giận của Sam đối với bản thân bắt đầu quay trở ngược về phía mục tiêu mới – Mitchell McCord. “Làm sao anh biết được chuyện đó?” cô hỏi với vẻ bình tĩnh mà cô không cảm thấy. 

“Tôi đã nhìn thấy tên của Valente trong sổ đăng ký đêm qua khi tôi ký tên cho chúng ta vào và ra khỏi tòa nhà.” 

Đó chính xác là những gì Sam nghĩ anh sẽ nói. Giận dữ và thất vọng về anh, cô đặt cuốn sổ nặng nề bên cạnh cô trên ghế và nhìn ra cửa sổ trong khi cô buộc mình mang một cái mặt nạ vui vẻ, không bực tức. Khi McCord hỏi cô ít phút sau nếu cô có muốn đi theo anh đến Forensics để xem những mẫu khám nghiệm của Manning, cô đã nói một cách rất dễ chịu, “Dĩ nhiên.”

° ° °

Sheila đang ở với bệnh nhân khi Leigh gọi đến, nhưng cô gọi lại vài phút sau. “Mình chỉ có một câu để hỏi cậu.” Leigh giải thích. “Có thể nào cậu biết chuyện Logan đã mua một khẩu súng không?” 

“Không.” 

“Mình không nghĩ vậy, nhưng cảnh sát sẽ hỏi cậu về nó. Họ nghĩ Logan có thể đã tâm sự với một người bạn.”

Chương 31

Khoa Nguyên Cứu Đường Đạn xác nhận viên đạn đã xuyên qua não bộ của Logan và dính vào vách trái của gara là từ khẩu súng 38 li đặc biệt tìm thấy trong xe của ông ta. Cả vỏ đạn phát hiện được ở bức tường bên phải cũng vậy. 

Bác sĩ pháp y còn chưa hoàn thành xong bản báo cáo của anh, nhưng Herbert Niles sẵn sàng đưa cho Sam và McCord điểm nổi bật của sự khám phá. “Logan Manning chắc chắn là đã chết một cách phấn chấn.” anh vui vẻ công bố. 

“Đừng đùa, Herb.” McCord sốt ruột phản kích. 

“Tôi không phải là đang ‘đùa’, tôi đang nói theo nghĩa đen. Nguyên nhân tử vong là một vết thương đạn bắn vào thái dương phải, xảy ra dưới một tiếng đồng hồ sau khi ông ta đã tiêu thụ hơn nửa chai rượu. Tôi đoán là rượu vang trắng.”

Chương 32

Tang lễ của Logan Manning là một sự kiện của giới truyền thông, với sự tham dự của năm trăm doanh nhân, chính trị gia, và lãnh đạo cộng đồng cũng như những thành viên của giới nghệ thuật và giải trí. Hai trăm người đến đưa tang tham dự đám tang ở nghĩa trang sau đó và đứng trong cái lạnh buốt và sương giá để nói lời từ biệt cuối cùng với một người giao thiệp rộng đã qua đời và viếng thăm người quả phụ nổi tiếng của ông ta. 

Đáng chú ý nhất trong các buổi lễ này là không có sự xuất hiện của Michael Valente, và cho dù giới truyền thông đã nhanh chóng bình luận trong những bản tin của họ vào tối hôm đó, họ đã tập trung tất cả sự chú ý của họ vào những khuôn mặt quen thuộc và những cái tên có thể nhận biết được trong số những người có mặt. Nhiếp ảnh gia sắp hàng vào nhà nguyện và đi theo đám tang đến nghĩa trang không phí tấm phim nào trên một bà lão ăn mặc thanh lịch, tóc bạc trong những năm đầu của tuổi bẩy mươi của bà, là người cuối cùng xếp hàng để nói chuyện với người quả phụ ở khoảng trống bao quanh ngôi mộ. 

Không có bất cứ người nào chú ý khi bà lão nắm tay Leigh trong tay mình, và chỉ có Leigh là nghe được những gì bà nói: “Cháu trai bác cảm thấy sự hiện diện của nó ở đây hôm nay sẽ chỉ làm xáo trộn nghi lễ trang nghiêm. Bác thay mặc đến đại diện cho gia đình của chúng tôi.” 

Mặc dù bà trông giống như vài người họ hàng khá giả lớn tuổi của Logan, nhưng mắt bà giàu lòng trắc ẩn hơn, và tiếng nói của bà mang chút âm hưởng giọng Ý lập tức gợi cho Leigh nhớ về những đón tiếp nồng nhiệt mà cô luôn nhận được từ tiệm tạp hóa Angelini vào những năm trước đây. 

“Bác Angelini ư?” Leigh nói, bóp bàn tay mang găng tay của bà. “Bác thật là có lòng!” Leigh nghĩ cô đã khóc khô nước mắt, nhưng lòng trắc ẩn trong mắt người phụ nữ, sự ân cần của bà nhất là trong cái rét lạnh, làm cho Leigh muốn khóc lại. “Nó quá lạnh và ẩm ướt cho bác ra đây.” 

Không có người lớn tuổi nào khác đến tham dự tang lễ chịu đương đầu với thời tiết ở nghĩa trang. Họ một là đã về nhà ngay sau đó hay đã đến căn hộ của Leigh, nơi những người cung cấp thực phẩm đang phục vụ thức ăn. Leigh mời bà Angelini đến đó, nhưng bà từ chối. “Cháu có thể thả bác ở một nơi nào đó không?” Leigh hỏi bà khi họ bước đi qua một biển bia mộ về phía một hàng xe cộ đang đậu trên đường. 

“Bác có xe.” Bà Angelini hất đầu về phía người tài xế mặc đồng phục đang giữ cánh cửa sau của chiếc Bentley đen. Leigh nhận ra người tài xế ngay lập tức. 

“Vui lòng nói với Michael là cháu sẽ gọi cho anh ấy ngay.” Leigh thêm vào khi bà Angelini ngồi vào ghế sau. 

“Bác sẽ nói lại với nó.” Bà do dự như thể để cân nhắc lời nói một cách cẩn thận. “Leigh, nếu cháu cần bất cứ thứ gì, cháu phải nói cho nó nghe. Nó sẽ không làm cho cháu thất vọng như những người khác đã làm.”

Chương 33

Brenna đã thu xếp với Payard, một quán ăn Pháp, cung cấp thức ăn ở căn hộ sau tang lễ. Vào lúc Leigh về đến nhà, khách khứa đã tụ thành từng nhóm giống như họ đã làm ở buổi tiệc của Leigh vào một tuần trước, ngoại trừ bây giờ chủ đề chính của những cuộc đàm luận là phán đoán ai là kẻ đã giết Logan. 

Leigh di chuyển một cách máy móc từ nhóm này đến nhóm khác, nhận lời chia buồn và lắng nghe tất cả những chuyện cũ rích mà mọi người nói trong một nỗ lực vô ích để làm cho dịp u buồn này có vẻ ít bi thảm hơn. Bạn bè và gia đình của Logan ở trong nhóm “Ngẩng cao cằm, vui lên, cong môi lên”. Thẩm phán Maxwell vỗ nhẹ vai cô và long trọng nói, “Nó có thể không có vẻ như bây giờ, nhưng có những ngày nắng ấm đang ở phía trước. Cuộc sống sẽ tiếp diễn, cô bạn thân yêu của tôi.” 

Thượng nghị sĩ Hollenbeck nói, “Cô là một người cứng cỏi, cô sẽ vượt qua.” Vợ của ông lên tiếng đồng ý, nhưng một cách cá nhân hơn: “Tôi nghĩ đời tôi đã kết thúc khi người chồng trước của tôi qua đời, nhưng tôi đã vượt và và vì thế cô cũng sẽ được.” 

Bà cô cổ kính của Logan, một trong số ít thành viên trực tiếp còn sống của gia đình anh, đặt bàn tay gân guốc xanh xao lên tay áo của Leigh, nghiêm nghị nhìn cô một lúc lâu, và nói, “Tên của cháu là gì vậy, cháu cưng?” 

Bạn bè của Leigh có khuynh hướng chứng minh sự đồng cảm và sự thông cảm của họ bằng cách mô tả ảnh hưởng cái chết của Logan đối với họ. Theo cả nhóm, thái độ của họ là, “đây là bi kịch cho cô và cho tất cả những ai biết Logan”. Theta Berenson đã mặc toàn bộ một màu đen với một cái mũ có cái vành khổng lồ trang hoàng với những trái dâu làm bằng lụa trắng và đen nhưng không có cọng lông nào cả. “Mình cũng bị tàn phá như cậu.” người họa sĩ bảo Leigh. “Rất tàn phá. Mình cứ nghĩ về những ngày nghỉ cuối tuần mà tất cả chúng ta đã trải qua với nhau ở Maine, và mình đã quyết định vẽ lại cảnh khu vịnh như cách mình nhớ nó. Mình muốn cậu có nó khi nó được vẽ xong.” 

Claire Straight, người bị kéo vào một cuộc chiến ly hôn cay đắng đang diễn ra, ôm Leigh và nói một cách bất bình, “Không có công lý trên thế giới này mà! Logan chết, trong khi Charles – gã khốn khiếp đó – còn sống nhăn răng. Tôi rất căm phẫn với số phận đến nỗi tôi không thể vượt qua được. Tôi đã bắt đầu gặp Sheila Winters để giúp tôi khống chế sự tức giận.” 

Jason đang đứng cùng với Jane Sebring và Eric. Anh trông có vẻ buồn bã hơn Leigh từng thấy anh. “Cưng ạ, những gì cô đang trải qua đang xé tôi thành từng mảnh. Cô cần đi làm trở lại sớm. Logan sẽ muốn cô tiếp tục cuộc sống của cô.” 

Jane Sebring đã khóc. Khuôn mặt của cô nhợt nhạt, đôi mắt xinh đẹp của cô trũng sâu và không trang điểm, và cô thấy buồn đến nỗi không quan tâm đến bề ngoài của cô. “Tôi chỉ không thể tin đây là sự thật.” cô bảo Leigh. “Tôi đã gặp ác mộng về nó, và tôi thức dậy suy nghĩ tất cả chuyện này chỉ là một cơn ác mộng, nhưng nó không phải.” 

Sybil Haywood, người đã lấy Michael Valente khỏi tay Leigh vào buổi tiệc, mệt mỏi vì buồn phiền và cảm thấy có lỗi. “Mình là người hoàn toàn có lỗi trong chuyện này.” cô bảo Leigh một cách dữ dội. 

“Sybil, thật là vô lý…” 

“Không có đâu! Nếu mình là một người bạn thực sự – loại mà cậu xứng đáng có – mình đã làm xong biểu đồ chiêm tinh của cậu kịp cho sinh nhật của cậu. Mình đã không để cho việc kinh doanh chen vào tình bạn. À, bây giờ mình đã làm xong nó, và nó đều ở đó cả – bi kịch và bạo lực. Mình có thể đã cảnh báo trước cậu…” 

Nhà chiêm tinh đã cảm thấy có trách nhiệm đến nỗi Leigh phải an ủi cô. “Mình sẽ nói cho cậu biết một bí mật nhỏ.” Leigh thổ lộ, choàng tay quanh thắt lưng của Sybil. “Cũng sẽ không khác biệt gì nếu cậu đã làm xong biểu đồ và đưa nó cho mình.” 

“Ý cậu là gì?” 

“Logan đã nghĩ thuật chiêm tinh là một trò hề. Mình tin vào cậu, và tính trung thực và sự tận tâm cho nó, nhưng mình…” cô ngừng lại để lựa chọn ngôn từ của cô cẩn thận. “… hơi đi nước đôi về nó.” 

Thay vì được an ủi bởi điều đó, Sybil thấy đau đớn và thất vọng. 

Sheila Winters là người luôn mang ánh sáng đến suốt cả ngày. Cô ở bên Leigh thường xuyên, cảm giác được khi nào cô được cần đến. Cô đến chỉ khi Leigh kết thúc nói chuyện với Jane, và cô đã ở đó qua những lời bình luận của Sybil. “Cậu cần được ở một mình vài phút lúc này.” cô nói. “Cậu đã và đang được an ủi nhiều hơn là cậu chuẩn bị từ những người này.” 

“Mình sẽ nghỉ ngơi sau.” Leigh nói. Cô cảm thấy muốn ngã quị vì kiệt sức, nhưng cô không muốn rời khỏi, thậm chí chỉ vài phút. Mọi người đang ở đó đã bày tỏ sự tôn trọng và thương mến với Logan, và cô yêu từng và mỗi một người vào ngày hôm đó vì đã trả qua sự phiền phức này. 

Không nằm trong tình cảm và thiện chí của cô là cả nửa tá thanh tra mặc thường phục, bao gồm Littleton, McCord, và Shrader, người đã ở đám tang và bây giờ đang đóng quân rải rác khắp căn hộ. Thanh tra Littleton và Shrader đã thuyết phục cô rằng kẻ mưu sát Logan có thể là ở trong số người đưa tang. Mà không nói như vậy, họ hàm ý rằng mạng sống của Leigh cũng có thể gặp nguy hiểm từ kẻ giết người. Leigh nghĩ khái niệm đó thật là điên rồ, nhưng cô không đủ sức để tranh cãi với bất kỳ người nào về bất cứ chuyện gì nữa. Cho đến hôm qua, cô đã thuyết phục mình rằng án mạng của Logan là một trường hợp nhầm người hay, có khả năng hơn, là hành động của ai đó sống gần bất động sản trên núi và cảm thấy nó thuộc về hắn ta. 

Bất cứ khi nào cô nhận ra một trong những người thanh tra, cô gật đầu lịch sự, nhưng cô để họ tự lo cho mình. Không ai biết họ có mặt, và không ai chú ý đến họ – không ai cả, ngoại trừ Courtney Maitland. Làm cho Leigh kinh ngạc, cô bé nhận ra tất cả bọn họ, bao gồm Sam Littleton, và khi cô bé đến bên cạnh Leigh với một đĩa thức ăn cho Leigh và món ăn kèm là sự quan sát chính sát. “Cháu đếm có sáu cảnh sát.” cô bé thì thầm với Leigh. “Cháu đoán đúng không, hay là cháu đã bỏ qua vài người?” 

Courtney đã gặp Logan chỉ một lần, chỉ một thoáng. Cô bé không buồn lắm với cái chết của anh, và cô bé quá thẳng thắn và trung thực để mang một khuôn mặt tang thương. Leigh ôm cô bé thật chặt. “Cháu đang nói trúng mục tiêu. Làm thế nào mà cháu lại biết vậy?” 

“Cô đang đùa à?” Courtney nói với nụ cười đến tận mang tai. 

“Không, cô đang nghiêm túc đấy.” 

“Còn ai khác ngoài cảnh sát sẽ đến một nơi tụ tập như thế này và không nói chuyện với bất kỳ ai – hoặc tìm kiếm bất kỳ ai để nói chuyện chứ? Họ không ăn uống, không buồn, và không…” cô bé dừng lại. 

“Không cái gì?” 

“Hãy tạm nói là họ không cố gắng hết sức để làm một lời “tuyên bố thời trang”. Anh chàng cao lớn với mái tóc xám thật là thú vị.” Cô bé hất đầu về phía McCord, và Leigh nhìn theo tia nhìn của cô bé, chủ yếu vì đó là cô thấy nhẹ nhõm hơn khi nói về chuyện khác. “Ông ta thật là thú vị vì ông ta có những sẹo lớn và một khuôn mặt khó đăm đăm. Cô tóc đỏ là người khó nhận ra nhất trong tất bọn họ.” 

“Vì cô ấy là phụ nữ ư?” 

“Không, vì cô ấy đang mang một đôi giày ủng Bottega đáng giá bảy trăm đô la.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+