Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Người Bảo Hộ – Chương 75 – 76 – 77 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 75

“Nơi này tuyệt vời làm sao!” Courtney kêu lên khi O’Hara đưa cô vào phòng khách căn hộ của Michael nằm trên phía Tây Công viên Central. Sau cái chết của Jane Sebring cách đây ba tuần, Leigh đã rời căn hộ cũ của cô, và cô khăng khăng đòi O’Hara và Hilda đi cùng cô để cho cô có thể chăm sóc việc hồi phục của họ. “Cháu đã gọi điện thoại cho Leigh sáng nay và xin phép ghé qua. Cô ấy có ở nhà không?” 

“Bà ấy đang ở trong nhà bếp, cố thuyết phục Hilda để lại đống bụi trên khung cửa cho đến khi Hilda cảm thấy tốt hơn.” Joe cái kỉnh trả lời. 

“Ông Valente không có quản gia riêng của chú ấy sao?” 

“Có chứ, nhưng Hilda đã làm cho cô ta bỏ chạy cách đây một tuần. Người phụ nữ đó có thể nhìn thấy bụi ở những nơi không có bụi.” 

“Chú cảm thấy thế nào?” Courtney hỏi anh. 

“Ngu ngốc.” O’Hara trả lời. “Tôi chỉ bị viên đạn bắn xẹt và tôi đã lên cơn đau tim vì nó.” 

“Không, chú không có.” Courtney tranh cãi, và với sự thể hiện tình cảm hiếm thấy, cô bé luồn tay qua cánh tay của anh khi họ đi về phía phòng ăn. “Chú bị đau tim vì chú nghĩ Hilda đã chết. Cháu nghĩ chú thật quan tấm đến cô ấy.” 

“Tôi không có. Cô ấy là một người phụ nữ hách dịch nhất mà tôi từng gặp. Nhưng ít ra cô ấy để cho tôi chẻ bài khi chúng tôi chơi gin.” 

“Chú không bao giờ phiền để chẻ chúng khi chúng ta chơi, vì vậy cháu đã ngưng không hỏi chú nữa.” 

“Đó là vì tôi đang vội thua hết tiền của tôi cho cháu và làm nó cho xong.” anh nói đùa. “Ít ra thì với Hilda, tôi có cơ hội thắng nhiều hơn.” 

Courtney gật đầu, nhưng tâm trí của cô bé đang ở trên chuyện khác, và cô bé làm cho mình tỉnh táo lại. “Cháu nhận được thiệp mời đám cưới của Leigh và Michael. Nó vẫn còn ba tuần nữa, nhưng cháu mang đến một món quà cưới cho họ. Họ hoặc là sẽ thích nó hoặc là ghét cháu trong suốt quãng đời còn lại của cháu.” 

Joe dừng bước. “Ý của cháu là gì? Là loại quà gì?” 

“Là một tờ báo.” Courtney trả lời một cách phỏng chừng; sau đó cô bé mặc một khuôn mặt vui vẻ một cách kiên quyết và đi vào nhà bếp, nơi cô nói với Hilda, “O’Hara nói với cháu là chú ấy đã nghĩ ra được cách lừa bịp bài gin khi chú ấy chẻ bài.” 

Hilda từ từ xoay lại, tay chống lên hông, lông mày của cô chau lại với nhau thành cái cau mày giận dữ không hoàn toàn đạt đến mắt cô. “Cô sẽ theo dõi anh ta một cách nghiêm ngặt sau này.” 

“Một ý tưởng hay.” Courtney trả lời, ngồi xuống ghế ở bàn trong bếp, nơi Leigh đang xem thư. “Brenna đâu rồi? Tại sao cô ấy lại không xử lý thư từ?” 

Leigh ôm nhanh cô bé và đẩy đống thư từ sang một bên. “Cô ấy có hẹn ăn trưa.” 

“Kế hoạch đám cưới thế nào rồi?” 

Leigh cười. “Chúng tôi mời một trăm người và chúng tôi có vẻ sẽ có một trăm lẻ tám người tham dự. Thị trưởng và bà Edelman và Thượng nghị sĩ và bà Hollenbeck sẽ đến, và nhà quản lý ở Plaza quyết tâm cung cấp an ninh đặc biệt, thị trưởng và Thượng nghị sĩ không muốn. Giám đốc nhà hàng tin rằng chúng tôi nên di chuyển buổi tiệc đến một căn phòng lớn hơn, tôi không muốn. Bếp trưởng đang lo lắng vì một số thỉnh cầu đặc biệt của tôi, và dì của Michael đang hăm doạ là sẽ tự mình phục vụ buổi tiệc.” Khi Courtney không cười hay trả lời, Leigh quan sát cô bé một lát và sau đó nói, “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” 

“Không gì. Thật ra – thì có một chuyện.” Cho tay vào trong chiếc túi đeo vai quá khổ, Courtney kéo ra vài tờ giấy đánh máy và một tờ báo USA Today. Cô bé trao cho Leigh những trang giấy được đánh máy, nhưng gấp tờ báo vào lòng của cô bé. “Cách đây hai tuần.” cô bé giải thích, “Sau khi cháu phỏng vấn Trung úy McCord, cháu đã hoàn tất bài báo của cháu về Michael cho lớp phóng viên điều tra của cháu. Cháu nghĩ là cô có thể thích xem nó.” 

“Cô thích được xem nó.” Leigh nói, không hiểu vẻ khác thường của cô thiếu nữ. Ngả người trên ghế của cô, Leigh đọc bài báo được viết bởi cô bé cho lớp báo đặc biệt cho những học sinh có trí tuệ trời ban: 

Trong số công dân của Hoa Kỳ, có một niềm tin căn bản rằng hệ thống tư pháp hình sự được tồn tại để bảo vệ những công dân tôn trọng pháp luật, và khi hệ thống này bị sai lệch, nó thiên về việc khoan dung kẻ có tội, chứ không cố tình ngược đãi kẻ vô tội. 

Hầu hết chúng ta đều tin rằng trong tiền đề này chắc chắn như chúng ta tin rằng một người phải được coi là vô tội cho đến khi anh ta được chứng minh là có tội ngoài những nghi ngờ hợp lý; “nguy cơ bị kết án hai lần” ngăn cản bất kỳ người nào bị khởi tố hết lần này đến lần khác cho cùng tội ác và khi món nợ đã được trả cho xã hội, nó… được trả đầy đủ. 

Nhưng có những người trong chúng ta có lý do để nghi ngờ tất cả các khái niệm đó, và nghi ngờ của họ được dựa trên kinh nghiệm cay đắng, chứ không phải là tự dối gạt bản thân và triết lý sống. Michael Valente là một trong những người này. 

Michael Valente không phải là một người đàn ông dễ biết. Và cho đến khi bạn biết chú ấy, chú ấy không phải là người dễ thích. Nhưng như tất cả những người đọc báo hay xem tin tức, tôi nghĩ tôi biết tất cả về chú ấy từ lâu trước khi tôi gặp chú ấy. Và vì vậy tôi đã không thích chú ấy. 

Bây giờ tôi thích chú ấy. 

Hơn thế nữa, tôi ngưỡng mộ và tôn trọng chú ấy. Tôi muốn chú ấy là bạn tôi, anh trai tôi, hoặc chú tôi. Tôi ước gì tôi lớn tuổi hơn hay chú ấy trẻ hơn, vì, như tôi đã tự mình nhận ra, khi Michael Valente yêu một người phụ nữ nào, chú ấy làm chuyện đó không chút ích kỷ, không nịch nọt, và vô điều kiện. Chú ấy làm chuyện đó luôn luôn, và mãi mãi. 

Tất nhiên, có một khiếm khuyết nhỏ khi được chú ấy yêu: Nó rõ ràng ban cho toàn bộ hệ thống tư pháp hình sự giấy phép để rình mò, để phỉ báng, để miêu tả sai, và ngược đãi – không chỉ với chú ấy, nhưng với bạn nữa. Nó cho phép họ vi phạm quyền công dân trong mỗi lời hứa của Hiến pháp mà họ đã thề sẽ ủng hộ. 

Từ điểm trên, bài báo của Courtney đi vào sự thực, chứ không còn dựa trên cảm xúc, và dẫn chứng bằng tài liệu của vài vụ kiện chống lại Michael. Đến lúc Leigh đọc xong, Courtney đã cầm lên một quả táo và đang nhai rào rạo trong khi cô bé lo lắng nhìn lướt qua cô. 

Leigh đã quá xúc động bởi bài báo đến nỗi cô vươn tới phía trước và đặt tay lên tay Courtney. 

“Cô nghĩ gì về nó?” Courtney hỏi. 

“Cô nghĩ nó thật tuyệt vời.” Leigh nói nhẹ nhàng. “Và cô nghĩ cháu cũng tuyệt vời nữa.” 

“Giữ ngay suy nghĩ đó.” Courtney nói một cách quanh co. 

“Tại sao ?” Khi Courtney do dự, Leigh nghĩ vấn đề chắc là giáo sư của Courtney đã không thích nó, vì thế Leigh hỏi ông đã nghĩ thế nào. 

Trước khi trả lời, Courtney cắn thêm một miếng táo nữa. “Thật ra, giáo sư không hoàn toàn phấn khích như cô. Ông ấy mắng cháu cho tội bày tỏ khuynh hướng một cách trắng trợn trong đề tài của cháu, và vì đã dùng phong cách viết ‘quá ủy mị đến nỗi nó không thể tiêu hoá nỗi khi bụng đói’. Ông ấy đã nói kết nối duy nhất giữa một phóng viên điều tra và những gì cháu đã viết là cháu đã sử dụng giấy để viết những lời đó.” 

“Cô nghĩ thật là không công bằng…” Leigh kêu lên. 

“Tại sao lại không chứ? Ông ấy nói đúng hoàn toàn. Cháu biết ông ấy sẽ nói thế.” 

“Vậy thì tại sao cháu lại viết theo cách đó vậy?” 

Courtney cắn thêm một miếng táo khác và nhai nó trong khi cô bé cân nhắc câu trả lời. “Cháu muốn làm sáng tỏ vấn đề cho Michael Valente.” 

“Cô biết là cháu muốn làm vậy, và cô rất biết ơn cháu. Nhưng cô cũng nhớ là giáo sư của cháu chỉ đưa cho ra một điểm A trong lớp, và cô biết là cháu muốn có nó đến dường nào.” 

“Cháu đã được nó.” 

“Cháu đã được à? Làm thế nào?” 

“Cháu đã được điểm cho ‘mức độ khó truy cập của đề tài’ và ‘quan điểm mới’.” 

“Cô có thể tin điều đó.” Leigh nói với nụ cười. 

“Nhưng trên thực tế là có một chuyện nhỏ khác đã bảo đảm con A cho cháu.” 

“Đó là gì?” Leigh hỏi, cố gắng hiểu cách diễn đạt do dự của Courtney. 

Để trả lời, Courtney kéo tờ báo USA Today ra khỏi đùi, mở nó đến một trang bên trong, và gấp nó; sau đó cô đẩy nó ngang qua bàn đến Leigh. “Cháu thậm chí được ghi tên tác giả chính cho câu chuyện.” 

Mắt Leigh mở to với hỗn hợp của sự báo động và thích thú lo sợ khi chuyển tia nhìn của cô sang trang báo đang mở. “Ôi, Chúa ơi.” 

“Thật sự là – Cháu đã không nhận biết là giáo sư của cháu sẽ nộp tất cả các bài báo đến cho dịch vụ tin tức, chỉ để xem chuyện gì có thể xảy ra,” Courtney giải thích, “nhưng khi cháu nghe bài báo của cháu là cái mà họ chọn, cháu thật sự cảm thấy rằng từ khi Michael đã bị phỉ báng bởi giới truyền thông trên toàn quốc, đó là nơi mà tình huống phải được chỉnh sửa. Ý cháu là, chú ấy đã là anh hùng trong thành phố New York đối với bất kỳ ai từng bị quấy nhiễu bởi những cảnh sát thô lỗ vì một tấm giấy phạt giao thông. Nhưng cháu muốn làm sáng tỏ vấn đề ở tất cả những nơi khác.” 

Cô bé dường như hết lời để biện hộ, và vai của cô bé rũ xuống. “Cô nghĩ Michael sẽ nói gì? Ý cháu là, nó như là xâm phạm cuộc sống cá nhân của chú ấy, đặc biệt khi cháu đã chưa bao giờ thực sự phỏng vấn chú ấy – ý cháu là một cách chính thức.” 

Không biết Hilda và O’Hara cũng đang lo lắng nhìn cô, Leigh cố tưởng tượng ra cách Michael sẽ cảm thấy về bài báo. “Anh ấy đã chưa bao giờ quan tâm đến người khác nghĩ gì về anh ấy.” cô nói một lúc sau. “Anh ấy không quan tâm khi báo chí bôi nhọ danh tiếng của anh ấy, vì vậy cô không nghĩ anh ấy sẽ quan tâm hơn đến tất cả nhừng gì cháu vừa đánh bóng lên cho anh ấy.”

Chương 76

Với má của cô tựa vào lồng ngực săn cứng, ấm áp của Michael, Leigh liếc nhìn đồng hồ trên bàn đầu giường của anh và nhận biết nó đã gần đến lúc bắt đầu sửa soạn cho đám cưới của họ. Nhưng trước tiên cô có một chuyện để nói với anh, và cô quyết định chọn phương pháp gián tiếp. “Có cái gì đó rất khoái lạc về việc làm tình ngay trước khi đến dự đám cưới của chính mình.” cô nói nhẹ nhàng. 

Michael mỉm cười, hoàn toàn thỏa mãn, uể oải dò ngón tay của anh qua vai cô và xuống cánh tay của cô. “Dùng từ rất dễ thương, ‘khoái lạc’.” 

“Thực ra, có một phần trong bản hợp đồng của chúng ta liên quan đến đề tài đó.” 

“Để đeo đuổi lạc thú ư?” 

Cô gật đầu, má của cô áp sát vào ngực anh. 

“Anh không nhớ phần đó.” anh trêu chọc. “Nó nói gì?” 

“Nó nói rằng trong sự cần cù đeo đuổi lạc thú của mình, kết quả nhất định có thể xảy ra bắt buộc phải sửa đổi một trong những điều khoản khác.” 

“Điều khoản nào cần được sửa đổi vậy?” 

“Em nghĩ anh đã nói đó là Điều 1, Phần c – cái có tựa đề, ‘người chăm sóc tôi’.” 

“Mmm” Michael trả lời. “Anh đã không đáp ứng với điều khoản đó à?” 

“Không có.” Leigh vội vàng nói với anh. “Nhưng điều khoản cần được sửa đổi vì đại từ không còn chính xác nữa.” 

“Thật sao?” Michael hỏi, nụ cười của anh đã mở rộng trong sự mong đợi câu trả lời của cô. “Điều khoản đó bây giờ nên nói gì?” 

“Nên nói là, ‘người chăm sóc chúng em’.” 

Cô đang nói với anh là cô đã có thai, và sự vui mừng của Michael làm giọng của anh khàn đục. “Thương lượng lại một hợp đồng đã được ràng buộc có thể là một thủ tục phức tạp, và lâu dài. Khi nào thì điều khoản cụ thể đó cần được sửa đổi?” 

“Trong khoảng bảy tháng rưỡi.” 

Anh nhìn vào trần nhà một lát, tính ngày tháng, và nụ cười của anh trở thành cái cười toét miệng. “Thật sao? Đêm đầu tiên à?” 

“Có lẽ là vậy.” 

“Một đứa bé.” anh thở dài. “Đúng là một món quà cưới hoàn hảo!” 

Cô vùi bộ mặt tươi cười vào ngực anh. “Em biết anh sẽ nhìn thấy điều đó theo cách đó.” 

“Em đã chọn tên chưa?” 

Cô cười càng lơn hơn. “Không. Anh làm chưa?” 

“Chưa,” anh thừa nhận, “nhưng để chào đón khoảnh khắc này…” anh ngừng lại để với tay mở ngăn kéo bàn ở đầu giường. “… anh đã mua cái này cách đây vài ngày.” Anh đặt một chiếc giày len trẻ con, nhỏ xíu vào tay Leigh. Nó có màu vàng, với đăng ten xanh ở phía trước và hai vòng tròn xanh và hồng khóa vào nhau ở bên trên. 

“Anh chỉ có mua có một chiếc thôi à?” Leigh hỏi, mắt cô đầy nước mắt hạnh phúc khi cô nâng nó đến với anh. 

Anh gật đầu. 

“Anh có nghĩ là anh lẽ ra nên mua cả hai không?” 

“Có một thứ bên trong nó.” anh giải thích. 

Lúc đó Leigh cảm thấy được nó. “Vui lòng nói với em là nó không phải là một ngón chân.” cô nói đùa. 

Dưới má của cô, ngực của anh cười ngặt nghẽo khi cô lật ngược chiếc giày len. 

Một bản sao giống chính xác rơi ra ngoài, hoàn hảo trong mỗi chi tiết và màu sắc. Nó được làm bằng kim cương.

Chương 77

Với áo véttông đen khoác qua, Michael tiến về quầy rượu, dự định khui một chai rượu sâmbanh trong khi Leigh đang sửa soạn cho đám cưới của họ. Họ vẫn còn có gần hai tiếng đồng hồ nữa, và Plaza chỉ cách vài dãy nhà, nhưng Jason Solomon đã gọi điện thoại đến cách đây ít lâu và nói anh ta cần đi từ nhà hát trên Broadway đến Plaza. Vì lý do nào đó, Leigh đã đồng ý xuống khu vực nhà hát để đón anh ta, thay vì bảo anh ta đi tắcxi hay gọi cho dịch vụ xe. 

Michael đang khui chai rượu Dom Pérignon khi anh nghe O’Hara trả lời điện thoại trong nhà bếp. Một lát sau, O’Hara xuất hiện và nói, “Trung úy McCord đang ở đại sảnh dưới lầu với Thanh tra Littleton. Có thể để cho họ lên không?” 

“Được.” Michael nói, nhưng anh không hiểu hai vị khách mời đám cưới sao lại đến nhà anh, thay vì đến Plaza. 

Như Leigh đã đề nghị ở bệnh viện, họ đã gởi hai tấm vé ở hàng ghế trước của vở diễn của Leigh, và McCord đã đưa Samantha Littleton đến xem. Sau vở diễn, Michael đưa mọi người đến Essex House dùng bữa tối ở Alain Ducasse, và trong bữa ăn ba tiếng đồng hồ của họ, tình bằng hữu đột ngột xuất hiện giữa hai người phụ nữ. Trên bề mặt, họ không có gì giống nhau ngoại trừ hai thứ: họ cùng tuổi, và họ cùng yêu hai người đàn ông yêu họ không hối tiếc. Chỉ trong vòng vài phút sau khi ngồi xuống ăn tối, Michael đã cảm thấy McCord cảm cô thanh tra tóc đỏ xinh đẹp, và khi Michael nói lời nhận xét đùa cợt về chuyện đó, McCord đã không phủ nhận nó. 

Điều đó ít nhất đưa cho Michael một chuyện có chung với McCord, mà là một chuyện tốt, vì Michael có ấn tượng rõ ràng rằng Leigh và Sam Littleton muốn McCord và anh trở thành bạn bè; tuy nhiên, lúc đó anh đã không thể tưởng tượng được tại sao hai người phụ nữ thông minh, xinh đẹp lại nghĩ rằng anh và McCord có bất cứ thứ gì chung với nhau. Tuy nhiên, Michael tán đồng kế hoạch của họ vì anh cảm thấy Leigh muốn phát triển những tình bằng hữu mới của riêng họ, trong khuôn khổ cuộc sống của cô với anh, chứ không phải là kéo anh vào những tình bằng hữu cũ của cô, một số trong đó đã bị ô uế bởi những ký ức về Logan. 

Vì McCord đang dẫn đầu cuộc điều tra của thị trưởng vào những vụ khởi tố chống lại Michael bởi thành phố New York, McCord và anh cần phải thường gặp mặt để bàn những chuyện đó, vì thế họ thật sự gặp nhau rất thường xuyên trong suốt ba tuần qua. Michael đang thực sự dè dặt thích cựu kẻ thù của anh, và anh biết McCord cũng cảm thấy giống như anh. 

Khi anh nghĩ về điều đó, anh nghe O’Hara cho họ vào và anh châm sâm banh vào bốn chiếc ly. Anh trao lý thứ nhất cho Sam Littleton, người mang lại cho anh nụ cười và cái ôm nhanh. “Anh trông rất đẹp trai.” cô nói với anh. “Tôi không hiểu sao các người làm được chuyện đó, nhưng anh và Mack cả hai nhìn rất to lớn trong bộ tuxedos, thay vì giống như chim cánh cụt.” 

“Cảm ơn cô.” Michael trả lời với nụ cười lười biếng. “Và tôi có thể nói rằng cô nhìn rất nữ tính trong chiếc áo đó mặc dù tôi biết cái cục phình ra trong túi xách đính cườm của cô có lẽ là một khẩu súng bán tự động lớn, chứa đầy đạn.” 

“Anh nói đúng, đúng vậy.” Cô cười. “Leigh đâu rồi?” cô hỏi, nhận lấy ly rượu sâm banh mà anh đang trao cho cô. 

“Đang sửa soạn.” Michael nói. 

“Tôi sẽ đi xem liệu cô ấy có cần giúp đỡ hay không.” Sam nói, và Michael trao cho cô một ly rượu sâm banh khác để mang vào cho Leigh. 

Anh đưa ly cuối cùng cho McCord cùng với vẻ ngoài tò mò, McCord hiểu. “Tôi đến đây để mang quà cưới từ thị trưởng.” anh giải thích. 

Từ khi McCord uống ly sâm banh trong tay phải của anh và bàn tay trái của anh ở trong túi quần tuxedo đen của anh, Michael nói, “ Quà gì?” 

“Anh phải nhìn ra cửa sổ để nhìn thấy nó.” McCord trả lời, đi qua vách kính trông xuống Central Park West. “Nhìn xuống đường kìa.” 

Michael làm, và những gì anh thấy, hai mươi tám tầng ở bên dưới, là xe limousine của anh bị vây quanh bởi một nhóm cảnh sát mặc đồng phục ngồi trên xe gắn máy. “Ồ, tốt quá.” anh nói bằng giọng chua chát. “Cảnh sát. Chỉ là thứ tôi luôn muốn.” 

“Đó là đoàn xe máy hộ tống.” McCord giải thích với tiếng cười khúc khích. “Quà tặng của Thị trưởng.” 

“Thật sao? Nhìn xuống từ nơi này, với những cái mũ bảo hộ, tôi cứ nghĩ họ có thể là bồ câu đất sét chứ, và tôi tính hỏi mượn súng của anh kìa.” 

Cùng nhau họ quay trở lại quầy rượu. Mặt quầy đá hoa cương đủ cao để cho Michael thoải mái tựa cẳng tay phải của anh trên đó, điều mà anh làm trong khi chú ý vào phòng khách, chờ cho cái nhìn đầu tiên của Leigh trong áo cưới của cô. “Chúng tôi phải rời khỏi sớm.” Michael nói vu vơ, nhấp một ngụm sâm banh. “Chúng tôi cần đi đón Solomon và Eric Ingram từ nhà hát và đưa họ đến khách sạn.” 

McCord đi vòng qua phía bên kia quầy rượu và chống cẳng tay trái của anh trên mặt đá hoa cương. “Tại sao?” anh hỏi, nâng ly của anh lên miệng. 

Michael lắc đầu, giọng của anh đầy khoan dung thích thú. “Tôi không hình dung được là tại sao Leigh lại đồng ý đón họ ở đó, nhưng cô ấy đã làm vậy. Anh có muốn cùng đi với chúng tôi không?” 

“Chúng tôi sẽ cho qua,” McCord trả lời. “Solomon đang ở tình trạng rắc rối vì IRS đang kiểm toán anh ta. Anh ta nghĩ đó là vì chúng tôi đã chất vấn anh ta về hai trăm ngàn tiền đô la tiền mặt ký gửi của Manning, rồi gửi IRS theo sau anh ta. Anh ta đã viết thư nghiêm khắc phản đối đến thống đốc.” 

Michael cười khúc khích và nói mỉa mai, “Điều đó sẽ không giúp gì được cho anh ta.” 

“Sam và tôi sắp kết hôn.” McCord lặng lẽ nói. 

Michael nhìn qua vai của anh và nhướng một chân mày trong vẻ chế nhạo. “Anh đã sử dụng thuốc gì trên người cô ấy để được sự đồng ý của cô ấy vậy?” 

“Thứ hơi ít hiệu quả hơn thứ mà anh đã sử dụng trên cô dâu của anh, tôi cho là thế.” McCord trả lời không chút lo lắng. 

“Tôi sở hữu một lâu đài ở Pháp. Nếu anh thực sự làm cho người phụ nữ xinh đẹp đó kết hôn với anh, thay vì bắn anh, anh có thể sử dụng nó cho tuần trăng mật của anh.” 

“Sam là một tay súng cừ khôi.” McCord nhận xét một cách hãnh diện, uống một ngụm sâm banh khác. 

“Trong trường hợp đó, phải chắc chắn rằng anh không bao giờ để cho cô ấy lên giường với anh khi cô ấy giận dữ.” Michael trả lời với tiếng cười khúc khích, uống một ngụm rượu của anh. 

“Cô ấy sẽ thích tuần trăng mật ở lâu đài Pháp, tôi nghĩ. Và tôi cũng vậy.” 

Michael gật đầu. “Báo cho tôi biết ngày nào anh muốn nó, và tôi sẽ đảm bảo nó có đầy đủ nhân viên và sẵn sàng.” 

Sam và Leigh xuất hiện từ phòng ngủ, bắt đầu đi qua phòng khách, rồi dừng lại trong điều bất ngờ thích thú khi thấy hai người đàn ông ở quầy rượu. Họ đều chống cẳng tay, uống rượu sâm banh, và nói chuyện với nhau qua vai của họ. “Họ giống nhau quá!” Sam thì thầm với tiếng cười. “Tôi nhận biết nó cách đây đã lâu.” 

“Tôi cũng vậy.” Leigh trả lời. “Nhưng họ không nghĩ là họ có bất cứ thứ gì giống nhau.” 

Sam yên lặng một lát, nghĩ về đồng ngữ thích hợp với họ. “Một cặp sư tử.” cô nói to. 

Leigh gật đầu, nhìn Michael. “Họ sẽ làm những đối thủ khủng khiếp.” 

Với âm thanh của tiếng nói của họ, Michael nhìn lên và hơi thở của anh bị nghẹt lại khi thấy Leigh đi về phía anh trong chiếc áo cưới dài, không tay màu kem được bao bọc bởi đăngten Pháp. Ở cổ của cô, cô đang đeo sợi dây chuyền kim cương–và–ngọc mà anh đã tặng cô. Bên trong thân thể mảnh mai của cô, cô đang bao bọc con anh. 

Cô trao cho anh tấm khăn nhung màu ngọc xanh biển mà cô đang khoác trên cánh tay, và cô quay lại. Anh choàng nó qua vai cô; sau đó anh choàng tay một cách bảo vệ trên bụng cô. “Cảm ơn em.” anh thì thầm. 

Cô che tay anh với tay cô và mang lại cho anh nụ cười tan chảy qua vai cô. “Em định nói cùng thứ đến anh.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+