Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngươi không vào địa ngục thì ai vào- Chương 05+ 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 5:
Tôi giống như con khỉ trong vườn thú, bị người qua đường giáp người qua đường ất đi thăm ngó nửa ngày, cuối cùng bọn họ tổng kết lại: “Không sai, giống như hình chụp trên web.”
Hình?

Tôi phẫn nộ nhìn Chung Nguyên: “Ngươi, dám đem ảnh ta cho bọn hắn coi?” Chính là tấm hình quái dị đó!!!

Chung Nguyên vô tội nhìn chằm chằm tổ hợp người qua đường nói: “Tụi mày nhìn thấy ảnh ở đâu?”
Người qua đường giáp: “Gần đây có người đem ảnh chụp hai người cùng nhau đi ăn cơm tung lên diễn đàn trường học, haha tiêu đề rất nóng à … Chung Nguyên, đừng nói mày không biết. A, Mộc Đồng, em cũng không biết ư?”

Tôi lắc đầu, nhìn vẻ mặt cũng mờ mịt của Chung Nguyên: “Tiêu đề gì vậy?”
Người qua đường ất đáp: “Lên mạng xem sẽ biết, ngay tại trang đầu diễn đàn, mấy ngày rồi” Hắn nói xong lôi kéo người qua đường giáp “Đi thôi, anh em các người chậm rãi tán gẫu … Chung Nguyên, mày đem ảnh chụp độc nhất vô nhị của tụi mày cho tao xem, chắc không dùng đến a.” Hắn nói xong hai người nhanh chóng lẩn mất, y hệt lúc đầu bọn họ mò đến.

Mặt của tôi đỏ lên, trừng mắt nhìn Chung Nguyên: “Cái kia …. Không được đem ảnh của ta cho bọn hắn xem!”
Chung Nguyên khóe miệng nhếch lên, cười nói: “Còn phải xem em nghe lời hay không chứ.”

Thèm vào, như thế là cái cớ để Chung Nguyên uy hiếp tôi lại nhiểu thêm rồi.
Tổ hợp người qua đường mới đi, một thân ảnh lại nhẹ nhàng đi qua, ngồi bên cạnh tôi, tôi nghiêng đầu thấy, chính là phó chủ tịch hội bảo vệ môi trường, một chị năm ba, cực kì bạo lực a.

Vừa thấy Phó chủ tịch đại nhân, nụ cười nịnh nọt của tôi lập tức hiện lên: “Chị Linh, chào chị, khéo ghê!”
Chị Linh đầu tiên nhìn Chung Nguyên ngọt ngào cười, sau đó mới quay qua chào tôi.

Kế tiếp tôi thực không biết nói gì, tuy rằng tôi rất ngưỡng mộ, nhưng thật sự gặp mặt nói chuyện không nhiều, không có cảm giác thân thiết lắm.
Linh sư tỷ mười phần dịu dàng xoa xoa cái đầu bóng của tôi, vuốt vuốt mớ tóc mới của tôi, trong lúc tôi còn đang bị chị ấy làm cho bấn loạn không hiểu gì, rút cục bà chị cũng đam lại một tin tức tốt, tin này làm tôi kích động như phải thuốc, ngay cả cơm cũng không buồn ăn.

Chị ấy nói, tôi trúng thưởng rồi.
Hội bảo vệ môi trường gần đây tổ chức một buổi đóng quân dã ngoại lấy chủ đề là Thử nghiệm tiếp cận thiên nhiên, lúc ấy tôi rất muốn tham gia, nhưng những người tham gia phải nộp phí thuê lều trại, phí ăn uống và các phụ phí khác, lúc đó óc tôi quay cuồng, đành phải chùn bước. Sau cùng hội bảo vệ môi trường vì muốn mở rộng tuyên truyền bà tổ chức một hoạt động bốc thăm trúng thưởng trong toàn trường, chỉ cần ghi tên sẽ có cơ hội tham gia miễn phí buổi cắm trại này. Tuy rằng cơ may ít nhưng tôi vẫn ôm mộng đi báo danh, vì hy vọng xa vời nên sau khi kích động hai ngày cũng quên phéng chuyện này, không nghĩ tới hôm nay tin tốt là rớt xuống, tôi nhất thời có chút cảm giác hạnh phúc tới mê muội.

Linh sư tỷ vỗ vai tôi, cười nói: “Chúc mừng em nha Mộc Đồng, từ hôm nay nhớ tham gia tập huấn, đóng quân dã ngoại là đỏi hỏi thể lực lắm đấy.”
Tôi hai mắt như sao nhìn chị chăm chú, đầu gật như trống bỏi.
Linh sư tỷ lưu luyến đưa tình nhìn Chung Nguyên cười nói: “Chung Nguyên à, bên chúng tôi còn một chỗ miễn phí, bạn có muốn đi không?”

Tôi túm lấy tay chị Linh, không thể tin được mà nhìn, chỗ miễn phí đó không phải bốc thăm à? Sao sư tỷ ngươi óc toàn bã đậu thế?
Lúc này Chung Nguyên lịch sự mỉm cười với Linh tỷ, nói “Cám ơn, tôi không cần.”

Tôi lặng lẽ thở nhẹ ra, không phải nhìn thấy cái mặt hắn ta là một chuyện vui vẻ quá trời, tôi bắt đầu hồi hộp mong đợi chuyến dã ngoại này.
Chung Nguyên đột nhiên hỏi: “Đầu gỗ, em không muốn anh đi, đúng không?”

Tôi hãy còn hớn hở chuyện Chung Nguyên từ chối chị Linh nên phản ứng chậm chạp, không tự giác gật đầu đáp: “Đương nhiên”
Chung Nguyên giơ lên khóe miệng cười cười, nói: “Thế thì anh càng phải đi”
Tôi: “…”

Linh sư tỷ ôm chầm ta, hưng phấn nói: “Em gái, làm tốt lắm”
Buông ra coi, ta không phải em ngươi ><

Sau khi quay về kí túc xá, tôi liền mở máy tính lên diễn đàn của trường, cái máy tính hiện tôi đang dùng vẫn là cái cũ mà trường trung học thưởng cho, tuy rằng lâu lâu nó ngáp ngáp như chết giả, nhưng cơ bản vẫn là bảo bối của tôi.
Trong trang đầu diễn đàn quả nhiên có một mục rất hấp dẫn, tiêu đề rõ ràng là: “Đây là bạn gái Chung Nguyên ư? Đây là bạn gái Chung Nguyên ư ư? Đây là bạn gái Chung Nguyên ư ư ư???”

Trong lòng tôi tự nhiên dâng lên một điềm xấu, tay run run click vào xem.
ảnh chụp kĩ thuật không tốt lắm, có điểm mơ hồ, nhân vật chủ yếu là tôi và Chung Nguyên, cảnh tượng thì lắm, có căn tin, dưới lầu kí túc, còn có thời điểm cùng đạp xe, chủ topic không hề vòng vo, tự nhận theo dõi chúng tôi vài ngày, đạt được thành quả như trên, sau đó đăng lên cho bà con xem, hỏi coi có thể hay không là bạn gái của Chung Nguyên.

Chủ topic này tuy có vẻ lắm chuyện nhưng cũng còn có chút bình tĩnh, nhưng nhìn mấy comment phía dưới, ta đến dở khóc dở cười.
Bạn A: LZ đừng giỡn chơi, đây mà là gái à? Nữ sinh gì mà nữ sinh?
Bạn B: Cái đầu bóng quá, chiếu cháy mắt ta rồi.
Bạn C: Hóa ra khẩu vị của Chung Nguyên nặng quá, siêu nhân đến mắt nhìn cũng khác người.

Bạn D: làm gì có, y như hoa lài cắm bãi cứt trâu, đáng chết
Bạn E: Cô ta không phải bạn gái Chung Nguyên, tôi mới phải nè
Bạn F: nói thật, nếu an bài thế này thì cũng quái thật
Bạn G: Chung Nguyên à, đàn ông con trai việc gì tự làm khổ mình thế …

Những reply sau đó có vẻ hùa theo, phần lớn lặp lại câu nói của người trước, cười nhạo đầu tôi, nói tôi với Chung Nguyên không xứng gì gì đó. Tôi càng xem càng tức, có cái gì hay chứ, Chung Nguyên da trắng nhách, bị quỷ nhập hồn lại còn âm âm hiểm hiểm, người như thế còn lâu ta mới thèm, thần tượng của tôi là Lục Tử Kiện được không hả?

Di xuống xem chút nữa có người hỏi: “Cô gái này rốt cục có xinh không vậy?” Tới khúc này thì một hồi tranh cãi lớn, hoa cả mắt các loại lý do, ta xem mà quay cuồng, nhưng nhìn có người nói mình xinh, tôi cũng thực mát dạ, dù sao kiểu tóc như vậy, có người nhận ra mình cũng chẳng lạ.
Càng xem tiếp tôi càng lạnh cả sống lưng, cái đám điên cuồng này, bọn họ còn đem chúng tôi ra mần thịt …

Tuy rằng điều tra lí lịch là một kĩ thuật khá, nhưng mà một người thành phố B điều tra một người thành phố B cũng chẳng phức tạp gì, những người đó hiệu suất quá cao, qua ngày hôm sau đã có người tung lên tư liệu đời tư cụ thể của tôi, XX, ak ak, bọn họ ngay cả chuyện tôi không ăn cay được cũng mò ra >_<
Tôi càng xem càng buồn bực, vẫy Nhất Nhị Tứ lại xem sẵn tìm người an ủi, ai ngờ bọn họ chạy tới mới liếc mắt qua đã xì một tiếng rồi tản đi.

Lão Đại tính tình phúc hậu, ôn hòa vỗ vai tôi cười nói: “Đầu gỗ à, bi giờ mày mới biết, đúng là đầu gỗ.”
Tôi uể oải nói: “Mày cũng biết hả, tao đâu có hay lên diễn đàn … Nhưng tụi mày biết hết sao không nói cho tao?”
Tứ cô nương đáp: “Mày biết cũng vô dụng, chỉ tổ hại não”

Tôi bi phẫn đập bàn một cái: “Nhưng giờ tao biết rồi, làm sao bây giờ?”
Tứ cô nương: “Làm sáng tỏ hoặc đừng coi nữa, chứ mày muốn làm sao.”
Tứ cô nương, mày thật sáng suốt à, hồi nào giờ không bao giờ nói thừa ><

Tôi chống cằm, bắt đầu tự hỏi làm sao để minh bạch hay là không thèm quan tâm vấn đề này nữa.
Nếu topic này nhân vật nam chính là Lục Tử Kiện, tôi nhất định không làm sáng tỏ, nếu dân tình không nói tôi khó nhìn, tôi cũng không làm sáng tỏ, nếu bọn họ không kêu ta chả xứng với Chung Nguyên, tôi càng không làm sáng tỏ …
Túm lại, tôi phải làm cho rõ ràng mới được.


Lại suy nghĩ đến lực ảnh hưởng và độ nổi tiếng của tôi so với Chung Nguyên, chuyện này để cho hắn ta làm thì tốt hơn.

Tôi nắm di động, do dự nửa ngày, rốt cục cũng gọi vào số của Chung Nguyên, sau đó tổn hao hết khí lực mà kể lại đầu đuôi câu chuyện và giải thích rõ ràng, sau đó là cường điệu hóa chuyện kinh khủng xảy ra nếu không giải quyết ổn thỏa chuyện này, cuối cùng tôi nghiêm túc chốt hạ: “Nhất định phải làm sáng tỏ, dùng lời nói chính nghĩa mà làm cho sáng tỏ!”

Chung Nguyên đáp ứng rất dứt khoát, trong nháy mắt tôi đối với nhân phẩm của hắn có cái nhìn mới ngay.
Tên họ Chung này làm việc hiệu suất thật là nhanh, chẳng bao lâu, tôi thấy một cái ID “Ta là Chung Nguyên” mở topic mới.

Topic có nội dung rất đơn giản: Ta là Chung Nguyên, ta cùng Mộc Đồng không phải quan hệ yêu đương, do đó cần làm sáng tỏ. Mặt khác, cho dù các bạn muốn quậy, cũng nên chờ cho cô nàng kia dài cái đầu ra một tí hãy quậy chứ?
Tôi xem topic này, giận tới phát run, nhắn cho Chung Nguyên một cái tin: Ngươi làm thế là cười nhạo ta!

Ngay lập tức, Chung Nguyên nhắn lại: Phải đó
Tôi: Đi chết đi, thụ!
Chung Nguyên: Chữ cuối, đừng để anh thấy lần thứ hai, nếu không anh không biết sẽ làm ra hành động gì đâu.

Đây là uy hiếp, hăm dọa người khác một cách trần trụi … Đồ thụ kia!
Tác giả nói: không biết mọi người có hay không tưởng tượng hình ảnh anh chàng trốn sau màn hình máy tính kia đang nhếch mép cười …

Chương 6:

Lần đóng quân dã ngoại này của hội bảo vệ môi trường diễn ra vào lễ Lao Động, trong nửa tháng tới chúng tôi mỗi ngày đều đặn 9h tối phải xuất hiện ở sân thể dục để tập huấn. Bởi vì phải đi núi nên rất cần thể lực, hơn nữa những người tham gia dã ngoại đều là dân nghiệp dư cho nên phải huấn luyện trước, tuy rằng không thể thay đổi thể trạng ít nhất cũng làm cho chúng tôi thích ứng được cường độ tiêu hao thể lực cao.


Phần lớn nội dung tập huấn là chạy dài, ngẫu nhiên chắn một vài rào nhảy, thể lực của tôi cũng không phải người bình thường, phải nói là nửa vời, lần tập huấn này tuy không đến nỗi ngắc ngoải nhưng cũng thực quá vật vã, đương nhiên những người không cùng loại với tôi thì không nói đến, nhưng cũng đừng như Chung Nguyên chứ, thằng cha này liên tục chạy nửa giờ, thoải mái như đi bộ, tôi thực nghi ngờ hắn ta là người máy robot j đó.


Lúc tập huấn Chung Nguyên không có nhiều thời gian chọc điên tôi, tại hắn lúc nào cũng bị con gái bu quanh, nhất là lúc chạy bộ. cuối cùng hắn đơn giản vươn dài sải chân chạy nhanh hơn, mấy nàng kia cũng chỉ đành nhìn hắn xa xa mà thở dài, tôi lết thết đằng sau thực có cảm giác hưởng thụ, nhìn đi, hóa ra người chạy trốn không chỉ mình ta …


Thỉnh thoảng Chung Nguyên lướt qua cạnh ta, quay người chạy, đối mặt với tôi, sau đó giơ di động tủm tỉm nói: “Đầu gỗ, cười một cái nào.”
Tôi lúc này mặt đầy mồ hôi, thở phì phò, ngay cả chửi người cũng không có sức, còn cười à?


Thế là Chung Nguyên không mất cơ hội chụp ngay ta đang thê thảm … Mọi người nói coi tên này tâm lý có bệnh gì vậy?



Trước một ngày xuất phát chúng tôi không có tập huấn mà là ngồi cùng nhau mở một cuộc họp nhỏ, nói một số vấn đề cần chú ý khi đóng quân dã ngoại, cuối cùng, chị Linh tuyên bố một việc, thực tình mà nói, thực là một cái chuyện phiền toái không lớn cũng chả nhỏ.


Người tham gia dã ngoại lần này chia làm ba đội, đi ba chỗ khác nhau. Tôi, Chung Nguyên, chị Linh đều cùng trong đội ba, đội ba có hai mươi người, 7 nam 13 nữ, mấu chốt nằm ở hai con số này. Người ở đội một đội hai nam nữ gì đều vừa tròn số chẵn, mà đội ba lại toàn số lẻ … Lều trại chúng tôi thuê đều là lều hai người, lại còn vừa hay thuê đúng mười cái.


Nói cách khác, nếu chia theo đầu người, tất có một nam một nữ phải ở chung một cái lều.
Chị Linh nói, chị í đã cố gắng thương lượng với bên cho thuê, nhưng trong Lễ Lao Động, lều trại thật khan hiếm … Ý chính là, đội ba chúng ta chỉ có nhiêu đó cái, các ngươi chọn người ở cùng đi.


Tôi nghe đến đó, tích cực giơ tay lên tiếng: “Chị Linh, chúng ta có thể ở ba người một cái mà?”
Chị Linh lắc đầu: “Ba người ở rất chật, huống hồ ban ngày mệt như vậy, nếu buổi tối ngủ không tốt hôm sau sợ là không đi nổi.”


Lúc này Chung Nguyên ngồi cạnh ta lén lút dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được mà nói: “Làm gì có chuyện, nếu là con gái thì ba người ở một cái có làm sao.”
Tôi kỳ quái nhìn hắn, thấp giọng hỏi: “Ngươi sao không đồng ý lời nói của chị ấy?”


Chung Nguyên liếc một cái về phía chị Linh, nói: “Em không thấy à? Cô ta cố ý.”
Tôi kinh ngạc nhìn Chung Nguyên liếc mắt, hại sư tỷ đi, cẩn thận ta tố giác ngươi.


Chung Nguyên thấy ta còn chưa tin, nói thêm: “Chứ sao bây giờ mới nói ra, cho dù có biện pháp khác thì làm gì kịp nữa.”
Quả nhiên, lúc này một nam sinh năm nhất nói: “Chị à, nhà em còn một cái lều đơn nữa.”


Chị Linh tiếc nuối nói: “Ai da, sao không nói sớm, bây giờ về lấy e không kịp, ngày mai buổi sáng chúng ta đi rất sớm đó.”
Tôi bán tin bán nghi nhìn Chung Nguyên: “Chị ấy tính vậy làm chi?”


Chung Nguyên lắc đầu: “Không biết”
Hiện giờ mọi người đã bắt đầu nhiệt liệt thảo luận chuyện ai ở chung với ai, tôi phát hiện bọn họ đều có vẻ nguyện ý nam nữ ở chung, không lẽ tôi bị ảo giác à …


Cuối cùng, chị Linh đưa ra một chủ ý, nói toàn bộ nữ sinh bầu phiếu xem nên chọn nam sinh nào ở chung lều trại. Chú ý, là nữ bầu chọn nam nha, bấn!!!
Chuyện làm tôi hoảng sợ là, lúc Chị Linh đọc tên Chung Nguyên ra, toàn bộ con gái đội ba trừ tôi ra đều nhất loạt đưa tay lên, mấy nữ sinh năm nhất còn thẹn thùng, Linh sư tỷ thì hai mắt phát sáng nhìn Chung Nguyên chằm chằm, y như người chết đói nhìn thức ăn ấy …


Ak ak, tôi hình như có chút hiểu lý do gì Linh sư tỷ làm vậy rồi … Chung Nguyên, hắn ta là tai họa!
Chị Linh hỏi ta: “Mộc Đồng, em chọn ai?”


Tuy rằng đã hiểu chị ấy, nhưng tôi đối với chuyện này vẫn cảm thấy kì dị, cho nên nói: “Cái kia … chị à, em vẫn thấy ba nữ sinh ở cùng một chỗ, cũng …”
“Không được”


Linh sư tỷ một lời nói cự tuyệt đề nghị của ta, chị ta hiện giờ hình như rất phấn khởi, tôi chỉ đành ngoan ngoãn đóng làm con cừu non.
Chị Linh nói thêm: “Dù sao hiện tại Chung Nguyên có sáu phiếu, Mộc Đồng chọn ai cũng chả sao.”


Chung Nguyên đột nhiên hỏi: “Người bị chọn có thể từ chối không?”
Chị Linh cười giảo hoạt nói: “Không thể”


Chung Nguyên: “Được rồi, người bị chọn có thể, ách, tự chọn người ở cùng không?”
Linh sư tỷ do dự một chút, đáp: “Có thể đi …”


Sự tình phát triển tới đây, ngay cả nữ sinh năm nhất cũng bắt đầu mất bình tĩnh, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm hướng cục tai họa Chung Nguyên. Đương nhiên, tôi trước sau như một giữ bình tĩnh, tuy rằng vẫn cảm thấy ba người ở chung một cái lều chẳng có gì là không tốt ><


Chung Nguyên nhìn qua mấy nữ sinh xem xét một chút, cuối cùng nhìn tôi, cười tủm tỉm nói: “Tôi chọn Mộc Đồng.” hắn vừa nói xong, mấy chàng trai xung quanh đều dùng ánh mắt mờ ám nhìn tôi, còn đám nữ sinh thì toát lên phẫn hận, nhìn đến nỗi làm ta run hết cả lên.


Tôi quyết định thật nhanh nói: “Tôi không đồng ý! Chị Linh, em vẫn thấy ba người …”
Chị Linh ngắt lời: “Chung Nguyên, Mộc Đồng không đồng ý, bạn chọn lại đi.”


Chung Nguyên bất đắc dĩ nhìn Linh sư tỷ, nói: “tôi cũng không biết chọn ai, thực ra tôi hy vọng chọn một em năm nhất!” Hắn vừa nói xong, mấy nữ sinh năm nhất lập tức kích động.
Tôi trừng mắt nhìn hắn, làm sao cứ kéo tôi vào chuyện này! Rõ ràng Linh sư tỷ đang chờ mong ngươi kia …
Linh sư tỷ vừa nghe Chung Nguyên muốn chọn năm nhất, lập tức lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ, nói: “Được rồi, chúng ta rút thăm, trong hộp này có 7 tờ giấy, trong đó chỉ có một cái có đánh dấu X, còn lại đều trống, chúng ta rút xem ai được mảnh có dấu X là được chọn.” chị Linh nói tới đây càng thêm kích động, nuốt nước miếng tiếp tục nói: “Được cùng Chung Nguyên ở chung một lều.”
Tôi tóat mồ hôi, chị ta quả nhiên là có âm mưu từ trước …


“Để cho công bằng, các em rút trước, còn lại một cái lưu cho chị” Linh sư tỷ nói xong cầm cái hộp đưa tới trước mặt các bạn gái, mọi ngươi tuần tự thò tay vào rút ra một tờ giấy nhỏ gấp tư.


Tới lúc chị Linh đưa hộp tới trước mặt tôi, tôi liếc mắt nhìn cái tên Chung Nguyên đang làm mặt quỷ kia, lắc đầu nói: “Tới tôi chắc không cần nữa rồi.”
Linh sư tỷ vừa định thu hộp lại, lúc này Chung Nguyên rất không hợp thời mà mở miệng: “Mộc Đồng, em làm vậy là làm khó xử cho chị Linh rồi, lỡ như cái còn lại chính là cái có đánh dấu thì sao. Dù sao chỉ có 1/7 xác suất, còn không có tới phiên em à.”


Tôi trừng mắt liếc hắn một cái, thuận tay rút ra một tờ.
Vừa định mở ra coi thì Chung Nguyên lại nói: “Anh xem giùm cho” Hắn vừa nói vừa giựt lấy tờ giấy trong tay ra, mở ra, sau đó không biết lấy từ đâu ra một cây bút siêu nhỏ, đánh xoạt một dấu X lên.
Tôi ở một bên nhìn vẫn đang trợn mắt há mồm, Chung Nguyên, bộ ngươi bị điên hay là máu không lên não?


Lúc này mọi người đều chú tâm vào tờ giấy trong tay mình, động tác của Chung Nguyên lại thực quá nhanh nên cả đám con gái gồm luôn chị Linh đều không có thấy hành vi gian trá của hắn. tôi còn chưa phục hồi lại tinh thần đã thấy Chung Nguyên nhét cây bút vào tay, sau đó giơ tờ giấy lên nói: “Xong rồi, tôi bị Mộc Đồng rút trúng rồi.”
Tôi nóng nảy: “Không phải, tôi …”


Chung Nguyên nghiêng đầu nhìn ta: “Em tính nói gì, chằng lẽ em định nói chị Linh làm giả dấu à?”
“Tôi không phải ý này” Tôi nhìn về phía Linh sư tỷ, định giải thích với chị ấy, nhưng ánh mắt chị ta thật kỳ lạ, ngoài thất vọng ra còn có một tia kích động. Ách???
Nhưng là do Chung Nguyên gây họa mà …


Chung Nguyên đột nhiên hạ giọng nói với tôi: “Cái bút kia trong tay em, em thử nói là do anh làm xem có ai tin không?”
Tôi cúi đầu nhìn cây bút có một mẩu 5cm trong tay, nhất thời há hốc mồm, dễ sợ hơn là, khi ngẩng đầu lên, phát hiện chị Linh đang nhìn chằm chằm cây bút trong tay tôi, có thể thấy chị ấy tức tới cỡ nào …


Nhưng mà, tại sao mãi không có ai đứng ra tố giác dấu này là giả? Sáu người kia hẳn phải có một người có dấu thật chứ? Tại sao không có ai cầm dấu thật tới phản bác mình nhỉ? Vừa rồi xem biểu tình của bọn họ đều là muốn ở chung với Chung Nguyên mà?
Tôi tự nhiên nghĩ không thông, ngu ngốc hỏi: “Mọi người … đều là giấy trống ư? Có ai còn dấu X không?”


Sau đó tôi hình như chắc chắn nghe thấy tiếng cắn răng của Linh sư tỷ ….
Sau khi tan họp, tôi hỏi Chung Nguyên: “Lúc rút thăm rốt cục là sao?”
Chung Nguyên đáp: “Em còn chưa đoán ra à? Chị Linh làm bộ thôi, toàn bộ số giấy đó đều là giấy trắng hết, chỉ có như vậy cô ta mới chắc chắn một trăm phần trăm là không ai rút trúng.”
Tôi: “Nhưng chính chị ấy thì sao? Chị ấy cũng là trắng còn gì?”


Chung Nguyên: “Sau khi sáu người đều rút giấy trắng tự nhiên sẽ nghĩ cô ta không phải.”
Dã man, giờ mới hiểu. Chị Linh thiệt là âm hiểm nha, lại còn dùng cách làm bộ như vậy, uổng công tôi còn nhất nhất nghe theo, hóa ra chị ấy cũng làm chuyện không tốt gì cả.


Nhưng tôi vẫn còn một việc không rõ: “Vậy sao ngươi biết được chuyện đó?”
Chung Nguyên khinh miệt liếc mắt nhìn ta một cái, đáp: “Bởi vì anh không phải đầu gỗ.”
Tôi: “…”
Được rồi, cho dù ngươi thông minh hơn ta đi nữa, nhưng ngươi là đồ hống hách kiêu ngạo!


Tôi lại hỏi: “Vậy sao ngươi lại không muốn ở chung lều với chị Linh”
Chung Nguyên: “Anh sợ chị ta bắt nạt anh”
Tôi nhức đầu, nói: “Ta mới sợ ngươi bắt nạt ta”
Chung Nguyên lại liếc tôi một cái, thập phần khinh thường nói: “Làm như em đẹp lắm ấy.”
Tôi: “…”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+