Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngươi không vào địa ngục thì ai vào- Chương 15+ 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15:

Ngay đúng lúc tôi làm chuyện mờ ám thì cái tên Chung Nguyên vừa đúng mở cặp mắt tà ác của hắn ra.

Tôi hoảng sợ, tay run lên, con dấu kia liền rơi ngay đúng vị trí mu bàn tay của hắn, đợi đến lúc tôi phục hồi lại tinh thần thì hắn đã nhặt nó lên quan sát cẩn thận. Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ trên mực đóng dấu, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi, liếc mắt một cái, trong nháy mắt tôi thấy lạnh lẽo dễ sợ … Xong rồi, tiêu rồi, bị phát hiện, Chung Nguyên người muốn chém giết gì thì lẹ đi …

Chung Nguyên nắm con dấu, quỷ dị cười cười, hắn đem con dấu trả lại cho tôi, nói: “Em ngây thờ thiệt hay giỡn không biết nữa”.
Tôi cẩn thận cất kĩ con dấu, ngồi đợi hắn trừng phạt, ai biết được chờ cả nửa ngày, chờ tới phát mệt hắn cũng không nói gì, chỉ ngồi lật xem cuốn sách nhảm nhí kia. Dấu môi son đỏ chót vẫn oai hùng đậu trên mặt hắn.

Tôi cảm thấy rất kì cục, cho dù hắn bao dung tốt bụng không so đo với tôi, nhưng chắc không đến mức không biết trên mặt mình có gì chứ? Thế là tôi có lòng nhắc nhở: “Mặt của ngươi …”

“Anh biết” Chung Nguyên cúi đầu, bình tĩnh nói “Nhưng anh cảm thấy không tệ lắm.”
Tôi khó hiểu: “Rồi sao?”
Chung Nguyên: ‘Thì anh tạm thời không tính xóa đi.”
Tôi: “…”

Tôi hiện giờ rất nghi ngờ Chung Nguyên không phải người địa cầu, những chuyện kì cục điên rồ hắn đều hớn hở tình nguyện làm, hơn nữa còn rất tự nhiên điềm tĩnh, chẳng phải như vậy cần thần kinh lớn với da mặt siêu dày hỗ trợ sao, không phải người trái đất a!
Mặc kệ nó, dù sao dở hơi không phải tôi …

Chung Nguyên cứ như vậy đeo cái dấu son đỏ chót, ung dung tự tại ngồi xem [Tâm lí học tình yêu].

Buối tối ăn cơm, tôi tình cờ gặp được Lục Tử Kiện, trời ơi, Lục Tử Kiện của tôi! Thế là tôi bưng cơm lại ngồi trước mặt anh ấy, chết sống cũng không đi chỗ khác, Chung Nguyên không có cách nào đành phải ngồi cạnh tôi.

Tôi cười ngọt ngào chào hỏi Lục Tử Kiện, anh ấy cũng cười hiền lành với tôi, sau đó dời mắt qua nhìn Chung Nguyên, khi nhìn đến dấu son hoa hoa lệ lệ trên má Chung Nguyên, anh ấy đỏ mặt, biểu hiện ngại ngùng xấu hổ, trong lòng tôi cảm thấy thật là thương. Tôi bèn hảo tâm khuyên anh ấy: “Lục sư huynh đừng để ý hắn, hắn bị bệnh thần kinh đó.”

Tên Chung Nguyên da mặt dày, không hề biến sắc vừa gắp rau vừa nói: “Cũng không biết là ai bệnh thần kinh, lúc anh đang ngủ lại đánh lén.”
Ê ê, ngươi ngủ hả? Ngươi rõ ràng là giả bộ ngủ dụ ta vào bẫy!

Phía sau Lục Tử Kiện lại xuất hiện hai người, không phải ai xa lạ, chính là người qua đường Giáp và người qua đường Ất. Bọn họ sau khi ngồi xuống, Chung Nguyên vừa nhấc đầu lên, dấu son đỏ au hiện rõ ràng trước mắt họ, hai người kia choáng váng mặt mày. Qua một lúc lâu, người qua đường Giáp mới có phản ứng, anh ta đánh giá kĩ lưỡng mặt Chung Nguyên, ha ha cười một lúc, sau đó nhìn tôi đầy ẩn ý.

Tôi run lên, thiếu chút nữa không cầm chắc đũa, ánh mắt này có nghĩa là gì?
Lúc này người qua đường Ất cúi đầu gặm một cái đùi gà, lắc đầu cảm thán: “Thời buổi bây giờ người trẻ tuổi thiệt là, ai …”
Tôi chỉ đánh dở khóc dở cười giải thích: “Không phải em …”

Chung Nguyên mặt lạnh tanh liếc tôi một cái, nói: “Em còn dám nói không phải em?”
Tôi: “…”

Chung Nguyên, ngươi có thể đừng đổi trắng thay đen thế không, bộ không biết bọn họ nghĩ cái gì à! Tôi trừng mắt liếc hắn một cái, vẫn dai dẳng giải thích: “Ách, không phải như các anh nghĩ …”

Người qua đường giáp ra vẻ thật thà nhìn người qua đường ất, cười: “Chúng ta nghĩ cái gì ấy nhỉ?”
Tôi há miệng thở dốc, cuối cùng không làm sao nói nên lời, chỉ đánh oan uổng vô cùng mà cúi đầu. Tôi đang ăn nha, tôi không nói gì hết.

Hai anh kia coi như cũng còn có tâm, cũng không nói gì nữa, bọn họ bắt đầu thảo luận đề tài khác, cái vụ này làm tôi cảm thấy vô cùng hứng thú, vì có liên quan tới Lục Tử Kiện.

Trường học yêu cầu sinh viên năm nhất và năm hai mỗi kì nghỉ hè phải có một lần đi thực tiễn xã hội, cái này buộc phải đưa vào học phần. đi thực tiễn chính là mọi người tổ chức một nhóm, chọn một chủ đề, tiến hành khảo sát thực địa. Mấy hôm trước tôi còn cùng Nhất Nhị Tứ tám về chuyện này, mọi người đều muốn lập nhóm của mình, nhưng lại chưa có chủ đề nào hay cả, bây giờ người qua đường Giáp người qua đường Ất chính là đang nói về vụ đi thực tiễn này.
Bọn họ nói, Lục Tử Kiện muốn tổ chức đi thực tiễn, chủ đề là tình hình ô nhiễm khu sinh thái tự nhiên, mấy người họ đang tranh cãi xem có nên đi cùng Tử Kiện không, tôi kích động nhìn anh ấy, hỏi: “Lục sư huynh, em tham gia được không?”

Lục Tử Kiện còn chưa trả lời, Chung Nguyên đã nói chen vào: “Không được, em đi theo anh.”
Tôi nổi giận: “Mắc gì phải thế?”
Chung Nguyên: “Anh lo chuyện cơm mà.”
Tôi: “…”

Được rồi, tôi thừa nhận tôi là người không có nghĩa khí lắm, thần tượng gì cũng chỉ là mây bay thôi, mấu chốt là có được ăn no hay không …

Trước khi đi ngủ tôi nhận được tin nhắn của Chung Nguyên.
Chung Nguyên: Bạn cùng phòng của anh khen em.
Tôi tò mò, trả lời lại: Khen cái gì?
Chung Nguyên: tụi nó khen em nhiệt tình, rất nhiệt tình.
Tôi: …

Tôi: Vậy ngươi có giải thích rõ với bọn họ không?
Chung Nguyên: anh có nói
Tôi: ngươi nói gì?
Chung Nguyên: Anh nói tụi nó đừng nghĩ bậy bạ.
Tôi: …

Đại ca, ngươi nói như vậy, bọn họ càng nghĩ linh tinh loạn xạ đi.
Tôi: Quên đi, ngươi chủ yếu chỉ cần giải thích với Lục Tử Kiện.
Hình tượng tốt đẹp của tôi trăm ngàn lần không thể phá hủy trước mặt Lục Tử Kiện.

Qua một lúc lâu, Chung Nguyên mới trả lời lại: “Phiền em đừng nhớ thương Lục Tử Kiện nữa.”
Tôi giật mình: “Vì sao?”
Chung Nguyên: “Anh không đành lòng nhìn huynh đệ của mình nhảy vào hố lửa.”
Tôi: “Đi chết đi”. Đồ thụ!

Một lúc sau, Chung Nguyên lại gửi tin đến: “Em muốn cùng Tử Kiện đi thực tiễn cũng không phải không thể.”
Tôi: “Vậy còn ngươi?” Ngươi không phải nói muốn giữ cơm sao …
Chung Nguyên: “Đi cùng”

Tôi kích động nắm điện thoại, nhìn đi, nhìn đi, đã nói là sức quyến rũ của Tử Kiện lớn mà, ngay cả Chung Nguyên cũng bị anh ấy thu phục.
Chung Nguyên: “Nhưng anh có điều kiện.”
Tôi: “Cái gì?”
Chung Nguyên: “Mang theo Tứ cô nương nhà em.”
Tôi: “…”
Tôi: “Vì sao?”

Chung Nguyên: “Đến lúc đó sẽ biết, đừng nói trước với cô ấy là anh muốn vậy.”
Kì quái, thằng cha này liên quan gì tới Tứ cô nương? Tôi đột nhiên nghĩ ra gần đây hắn hay xem [Tâm lý học tình yêu], chẳng lẽ, chẳng lẽ ..? không nên a, hắn với Tứ cô nương không phải cùng một hành tinh đâu nha, huống chi Tứ cô nương tuy bạo lực nhưng thẩm mỹ cũng bình thường, chắc sẽ không thích loại sinh vật ngoài hành tinh như hắn? Áh, nói vậy thì, Chung Nguyên nhất định sẽ tan nát cõi lòng rồi?

Đương nhiên cũng không hẳn là chuyện như vậy, Chung Nguyên là cái đồ hay thích tác yêu tác quái làm khó người khác, không chừng lần này hắn lại nghĩ ra trò quái gì đâu, nếu mà bị tôi đoán trúng thì nói làm gì nữa.

Tiu rằng đối với hành động thần thần bí bí này của hắn tôi rất khinh thường, nhưng mà Tứ cô nương tạm thời có thể bán đứng được, ách, hình như càng ngày mình càng vô sỉ …

Đương nhiên, đi cùng với tôi và Tứ cô nương là hai nàng còn lại, tránh cho Tứ cô nương nghi ngờ. tôi rất hào hứng đem chuyện này ra bàn với Nhất Nhị Tứ, Lão Đại và Tiểu Nhị đều rất thích, nhất là Tiểu Nhị, vừa nghe thấy Lục Tiểu Công và Chung Tiểu Thụ đều đi thì hai mắt nó đã ứa ra ánh sáng thèm thuồng. Riêng Tứ cô nương vừa nghe thấy có Lục Tử Kiện đã kiên quyết không đi.

Kết quả này không được như mong muốn của tôi, thế là tôi, Lão Đại và Tiểu Nhị lập thành một trận tuyến, bắt đầu thuyết phục Tứ cô nương, vừa nhìn thấy cô nàng này sắp không bình tĩnh nổi định dùng vũ lực, Tiểu Nhị liền quyết đoán hét lên: “Tứ cô nương, tao đem SD của mày giấu rồi, nếu mày không đi tao lấy ra giẫm cho nát, nói được làm được!”

Thế là bàn tay nâng lên giữa không trung của Tứ cô nương đành lặng lẽ buông xuống.
Tôi cười tủm tỉm giơ tay hình chữ V lên với Tiểu Nhị.

Tứ cô nương nắm chặt tay, hung ác nói: “Trong vòng 3 ngày, nếu không đưa lại cho tao thì tao quýnh chết mày.”
Tiểu Nhị cười hắc hắc nói: “Ghi danh xong trả lại mày liền, tao đâu có dám …”
Tôi ngay lập tức dũng cảm nhắn cho Chung Nguyên cái tin: “Thu phục.”

Chương 16:

Giữa trưa hôm nay tôi quay về phòng ngủ, nhìn thấy Tiểu Nhị ngồi trước máy tính, hai mắt lóe sáng gõ bàn phím bùm bùm.
Tôi buông túi, hòi: “Tiểu Nhị, lại bị dí bản thảo à?”

Đừng thấy Tiểu Nhị đáng khinh nha, nó là một nhà văn mạng đó, nghe nói trang web của nó người ra vào tấp nập lắm. đương nhiên nó viết toàn đam mĩ thôi, tôi cũng chưa bao giờ xem qua, nói thật tôi đối với lĩnh vực đam mĩ này càng hiểu bao nhiêu càng sợ bấy nhiêu, có lần Tiểu Nhị nửa đêm xem GV trong phòng ngủ, tôi lỡ nhìn qua, lúc ấy đã tưởng hỏng hai mắt luôn rồi.

Tiểu Nhị còn giải thích ra vẻ lắm, nào là người thường mới tiếp xúc với chân nhân GV sẽ gặp nhiều khó khăn, cứ xem thêm vào lần là thấy hay ngay … Lạy mày, tao phun một lần thôi, phun nữa thì sạch ruột? Tao chưa đến nỗi tự ngược nha.

Nhưng dù sao vẫn phải nói, dù tôi sợ hãi đam mĩ và hội những người mê đam mĩ, nhưng mà đối với nghị lực của Tiểu Nhị vẫn rất là bội phục. Nghe nói trên web nó đã gõ tới hơn 100.000 từ, còn nghe nói cái năm thi vào đại học, đêm trước khi thi nó ngủ không yên, chong đèn viết nên thiên đam mĩ tiểu thuyết, hấp dẫn nhóm độc giả đầu tiên … 

Làm một nhà văn, Tiểu Nhị đối với sáng tác rất trung thành, tôi đánh giá còn gấp ba lần thái độ học tập, có đôi khi cảm thấy tò mò tôi hỏi: “Tiểu Nhị, viết văn vẻ là cảm giác thế nào?”

Tới giờ tôi còn nhớ như in câu trả lời kinh dị của nó: “Viết cái này tựa như XXOO, tới lúc đào hầm thì tràn ngập chờ mong, tới lúc lấp hố tràn ngập hưng phấn, thời điểm kết thúc đầy khoái hoạt mà tựa như hư không.”

Lúc đó Lão Đại với Tứ cô nương cũng có mặt tại hiện trường, bình tĩnh như Lão Đại, bạo lực như Tứ cô nương, nghe đến cách hình dung này của nó cũng đờ ra như phỗng, một hồi lâu hồn mới quay về chứ đừng nói tới cái loại đạo hạnh kém cỏi như tôi. Từ đó về sau tôi thấy tôi không dám khinh bỉ Tiểu Nhị, bởi vì nó tuy là đồ biến thái, nhưng thật sự là trình biến thái quá cao ><

Mỗi lần có người hỏi nhóm bọn tôi Tiểu Nhị thích làm gì, Nhất Tam Tứ đều đồng thanh trả lời: nó thích XXOO.
Được rồi, lại lạc đề tài, nói tới hiện tại, Tiểu Nhị vừa bị dí vừa trả lời tôi: “Không, tao trả lời comment.”

“Ah” Qủa thực là nhiều trạch nữ ghê.
Tiểu Nhị đột nhiên xoay người bố thí cho tôi chút chú ý: “Nghe nói chưa, gần đây trường chúng mình có tên háo sắc rình mò.”

Lão Đại và Tứ cô nương vừa lúc quay lại, nghe thấy Tiểu Nhị nói. Lão Đại tiến đến trước máy tính của Tiểu Nhị nhìn nhìn, nói: “Đúng thiệt à, nhưng mà mấy tên háo sắc này đều cùng là một người thôi sao?”

Tôi đối với việc này không có hứng thú “Tao không quan tâm háo sắc, tao chỉ quan tâm kì thi cuối kỳ.”
Lão Đại xoay người sờ sờ đầu tôi, lúc này tóc đã dài ra được một tấc, nhưng tôi cũng thấy tốt chán, xấu đẹp gì cũng là có tóc ><

Lão Đại nói: “Mày đúng là không cần lo, cho dù có lo thì cũng nên lo là nữ háo sắc đi.”
Tiểu Nhị cũng phụ họa: “Tam đầu gỗ à, mày hiện tại rất có tướng a, làm cho người ta chảy nước miếng, rất …”

Tôi tức giận, đây là kì thị kiểu tóc. Tôi gõ đầu Tiểu Nhị, nói: “Chảy nước miếng là tại đầu mày nghĩ bậy, liên quan gì tới tao.”
Tiểu Nhị né khỏi tay tôi, cười tỉm tỉm tuyên bố: “Về cách đối phó với háo sắc, tao có một ý tưởng đặc biệt sáng tạo.”

“Cái gì?”
Tiểu Nhị xoa cằm, nghiêm túc nói: “Tìm vài anh hùng tráng như Lục Tử Kiện, đem hắn luân!”

Nhất Tam Tứ: “…”
Bấn loạn, ý tưởng này quá sức kinh dị ><

Buổi tối cùng Chung Nguyên đi tự học, trước kia tôi vẫn thường mộng mơ cùng nam sinh mình thầm mến đi tự học, sau đó trong quá trình tự học sẽ nảy nở tình cảm gì, bây giờ … haiz, coi như hết. nhưng cùng Chung Nguyên tự học có cái lợi, cái gì không hiểu có thể hỏi hắn, tuy rằng chuyên ngành không giống nhau, nhưng thằng cha này tham gia rất nhiều cuộc thi vậy lý với số học, còn giành giấy khen, cho nên đối với vật lý và toán cao cấp đối với hắn không thành vấn đề. Về phần bài chuyên ngành của tôi, học kì này chỉ có một bài môn phân tích định lượng, Chung Nguyên xem sách giáo khoa của tôi trong một ngày mà đã có thể giảng giải và ra đề tương tự cho tôi được, tôi rất nghi ngờ hắn là điệp viên nằm vùng của học viện hóa lăn vào học viện quản lý. 


Đối với việc này tôi ngoại trừ hâm mộ, ghen tị, căm hận, cũng không thể nói thêm được gì.
Có đôi khi tôi tưởng tượng, nếu như tôi cùng Tử Kiện đi tự học, tôi không làm được chắc anh ấy cũng sẽ giúp tôi, mà đáp án của anh ấy chắc chắn hay hơn Chung Nguyên …


Haiz, mơ mộng tí thôi, hôm nay lúc đi tự học, Chung Nguyên nặng nề vác vào theo một cái laptop, hắn là người của Apple, nên máy tính cũng là của Apple, màu trắng. tôi phát hiện tên này rất thích màu trắng, lúc bình thường hắn thích mặc áo somi trắng, sạch sẽ, hơn nữa tóc ngắn cắt đơn giản gọn gàng, tạo cho người khác cảm giác “tôi rất ngây thơ, tôi rất lương thiện”, giả dối, trời biết hắn có bao nhiêu âm hiểm tà ác ><


Chung Nguyên mở máy tính, hỏi tôi: “Em chọn lớp môn học nào?”
Tôi: “Hỏi làm gì?”
Chung Nguyên mở hệ thống chọn lớp của trường, login vào: “Còn để làm gì?”
Ak, cái âm hồn bất tán này, định chọn lớp giống tôi hả? Tính tới lúc điểm danh, lúc kiểm bài tập ta làm giúp ngươi hả? Nằm mơ đi …


Thế là tôi đáp: “Không nói với ngươi.”
Chung Nguyên nhìn máy tính chằm chằm, bình tĩnh: “Đừng ép anh hack tài khoản của em.”
Tôi: “…”


Hình như hắn lừa mình, tên điên này không phải lần đầu tiên dùng kỹ xảo, hừ hừ, không thể lần nào cũng trúng kế được. Tôi cũng không tin, hắn ta biết một chút vật lý, toán học, phân tích định lượng còn có thể, không thể nào tay nghề gì cũng biết qua?


Nghĩ đến đây, tôi cười lạnh, nói: “Hack đi, ngươi hack đi, gỏi thì làm!”
“Uh, là em kêu anh đó nha.” Chung Nguyên nói xong, loay loay trên trang web một lát, gõ bàn phím mấy cái. “Tốt lắm.”


Tôi không thể tin nhìn màn hình máy tính của hắn, thực, thực là …
Chung Nguyên nhàn tản nói: “Em dùng ID là số sinh viên trong học viện, mật mã vẫn là cái hệ thống giao cho, em không có sửa … nói chung là không phải anh đi hack nick nha.”


Tôi trừng mắt nhìn hắn: “Ngu7oi làm sao biết mã số sinh viên của ta?”
Chung Nguyên: “Thẻ cơm của em trong tay anh.”
Trời ơi, đáng hận.


Chung Nguyên tìm được thời khóa biểu của tôi, khoa tay múa chân một phen, nói: “Chà, mù mù mờ mờ đi chọn 4 môn khó chơi nhất trong toàn khóa, cho dù tự ngược cũng đâu cần ngoan vậy đây, đầu gỗ, em đúng là kỳ tài.”
Tôi toát mồ hôi, nhìn hắn.


Chung Nguyên thản nhiên xem tiếp thời khóa biểu, nói: “Này này, có mấy cái cũng ghê lắm, em chọn không?” Hắn nói xong, nghiêng đầu nhìn tôi trưng cầu ý kiến, coi như có tí dân chủ.


Vô nghĩa, cho dù ta nói không chọn, ngươi cũng cố tình chọn giùm ta đi.
Chung Nguyên hoàn toàn không vì cái sự ngụy dân chủ của mình mà xấu hổ, hắn dứt khoát thay đổi hoàn toàn mấy môn ta chọn trước, chọn lại hoàn toàn, thực tế chứng minh, chọn toàn mấy môn quá là ghê.


Chung Nguyên sau khi thay đổi hết mấy môn lựa chọn của tôi, còn chưa đã sửa luôn môn thể dục, đem bóng bàn sửa thành tennis, lý do là vì bóng bàn yêu câu người có tốc độ phản ứng và tính linh hoạt cao, rồi nhìn tôi lắc lắc đầu.
Hận, tôi có trì độn vậy sao?


Sau khi chọn xong hết, Chung Nguyên lại lấy trong túi xách ra một cái gì đó nhìn như đèn pin đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy, cẩn thận hỏi: “Cái gì vậy?”


Chung Nguyên đáp: “Sốc điện, nghe nói gần đây trong trường không an toàn.”
Oh, đây là cây sốc điện trong truyền thuyết ư, lần đâu tiên mới thấy nha. Tôi cảm động nhìn Chung Nguyên “Cảm ơn ngươi a”. Tuy rằng tên này có vẻ âm hiểm, nhưng dù sao khuyết điểm của chưa đến mức che mờ ưu điểm, Mark đã dạy, nên lấy biện chứng mà giải quyết vấn đề.


“Không cần cảm ơn, sau này em biểu hiện tốt là được, tối thiểu đừng chọc giận anh.”
Tôi gật gật đầu, coi như ông chủ đang cổ vũ công nhân viên chức đi. Xem ra trước giờ tôi biểu hiện không tệ, nhưng mà về chuyện tôi chọc giận hắn, thực kì quái nha, nào giờ toàn là hắn chọc điên tôi không à.


Tôi cẩn thận xem kĩ cái sốc điện, hỏi Chung Nguyên: “Cái này dùng sao?”
Chung Nguyên chỉ vào nó, khoa tay múa chân: “Đem dí vào người kẻ địch, sau đó ấn nút này là được.”
“Là như thế này à?” Tôi nói, không tự chủ được nghe theo chỉ đạo của hắn, ấn nút …


Giây tiếp theo, Chung Nguyên đổ gục xuống bàn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+