Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngươi không vào địa ngục thì ai vào- Chương 45+ 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 45:

Môn cuối cùng của chúng tôi là công cộng, rất đơn giản, tôi nộp bài sớm rồi ra ngoài, Chung Nguyên đã đứng đợi sẵn bên ngoài.
Sắc mặt anh hôm nay có vẻ âm u, vừa kéo tay tôi vừa nói: “Anh tiễn em.”
“Uhm” Tôi nói, nhón lên hôn anh một cái, vẻ mặt anh mới có vẻ vui hơn một chút.

Không phải mình anh buồn, thiệt ra tôi cũng thấy vậy, nghỉ đông a, hơn một tháng liền không được nhìn thấy anh. Nhưng hễ nghĩ tới mấy tháng rồi không được gặp ba, tôi lại không dám lưu lại trường học lâu thêm.

Chung Nguyên kéo hành lí đi phía trước, tôi lẽo đẽo theo sau, hai người mãi không nói gì. Lúc tới bến xe bus, Chung Nguyên trầm mặc cả nửa ngày rốt cục mở miệng, rầu rĩ nói: “Sau khi về nhà không cho phép uống rượu.”

Tôi sửng sốt, lập tức ôm cánh tay anh cười nói: “Không uống, không uống mà.”
Tôi dụi vào lòng anh, dỗ dành: “Được rồi, nghe lời anh được chưa, anh còn giống mẹ hơn cả ba em”

Đang nói thì xe bus trờ tới, tôi leo lên trước, Chung Nguyên đi theo sau. Vừa mới lên xe tôi cảm giác có người vỗ mông tôi, tưởng là Chung Nguyên nên kinh ngạc quay đầu nhìn anh.

Lúc này Chung Nguyên đang nhìn chằm chằm người đứng cạnh tôi, sát khí đùng đùng.

Tôi nhìn theo ánh mắt của anh, nhìn thấy một ông chú mặt mày dữ tợn, đáng ghét đang nhìn mình, làm tôi giật cả mình.

Ak, chẳng lẽ vừa rồi là hắn…?

Nghĩ tới chuyện vừa rồi mình chắc là bị tên này phi lễ, tôi thiệt tức ói máu …
Ông chú đáng khinh kia cảm nhận được ánh mắt giết người của Chung Nguyên, cũng hơi rụt cổ.

Chung Nguyên đứng ở cửa xe bus, chân trong chân ngoài, lái xe mất kiên nhẫn hỏi: “Anh có lên không?”

“Chờ một chút.” Chung Nguyên nói xong đặt hành lí qua một bên, kế tiếp hành động của anh đã thu hút ánh mắt cùa toàn bộ người trên xe.

Chung Nguyên đột ngột túm lấy cánh tay ông chú dê, kéo tuột xuống khỏi xe, tiếp theo từ bên ngoài xe truyền vào tiếng hét thảm thiết. Sau đó Chung Nguyên nhanh chóng quay lại xe, nhìn lái xe gật đầu một cái: “Đi thôi.”

Lái xe kinh ngạc mất mấy giây mới khởi động xe bus.

Người trên xe bus bắt đầu nhìn Chung Nguyên với ánh mắt kính nể. Anh không thèm nhìn ai, kéo hành lí đi tới cạnh tôi, đứng sau lưng tôi giơ tay lên nắm vòng treo, cả người dường như bào vệ cho tôi, tôi có thể cảm nhận được tiếng tim đập mạnh mẽ phía sau mình.

Ngọn lửa ham học hỏi trong lòng tôi bập bùng không ngừng, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi: “Anh xử lí người kia thế nào?”

Tiếng trả lời của Chung Nguyên nhẹ nhàng bâng quơ vang lên bên tai tôi: “Không thế nào cả, chỉ là bẻ gãy tay thôi.”

Chỉ là … bẻ gãy tay… mà thôi … ><

Qua một lúc lâu, thanh âm u oán của Chung Nguyên lại nhẹ nhàng vang lên: “Chỗ đó ngay cả anh còn chưa được chạm tới.”
Tôi: “…”

Sợ tâm trạng Chung Nguyên không được vui, tôi phá lệ đen tối một tí, dụi khẽ vào lòng anh, thấp giọng nói: “Cái đó … sớm muộn gì cũng có ngày anh được đụng tới.” Nói xong cúi đầu không dám nhìn anh, mặt đỏ bừng.

Chung Nguyên đột nhiên ôm lấy eo tôi, giữ tôi chặt bên mình, anh cọ cằm vào má tôi, ở bên tai tôi thở nặng nề, thanh âm trầm đục: “Đầu gỗ, tốt nhất em nên sớm gả cho anh đi.”

Bấn nha, đại ca à, đây là trên xe bus, ngươi có thể chú ý hình ảnh một chút không?

Nhưng ngay sau đó tôi không còn tâm trạng đâu mà nghĩ tới điều đó, bởi vì tôi phát hiện ra chạm vào người mình có một cái gì đó cứng cứng, hình như còn phát ra nhiệt lượng nóng hổi. Tới lúc tôi ý thức ra được cái đó là cái gì thời điểm gì gì, tôi …

Tôi cảm thấy giống như bị lọt vào lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân, bị lửa tam muội cực nóng thiêu cháy mất đầu óc rồi.

Quay đi quay lại đã tới ngày 30 tết.

Sáng sớm ba tôi đã đi ra ngoài, hôm nay là phiên chợ cuối cùng trong năm, cho nên mặc dù mọi người đã mua sắm tết đầy đủ hết rồi nhưng vẫn như cũ không có việc gì thì lên chợ đi dạo, cảm nhận không khí ngày hội.

Tôi đang ngồi trong sân nhàm chán đốt mấy viên đại địa hồng mà ba mua cho, là một loại đồ chơi giống như pháo ấy, pháo thiệt lớn tôi không dám chơi, nổ niếc lép liếc gì cũng nguy hiểm hết trơn á.

Đột nhiên từ phía cửa truyền đến một trận ồn ào, một đám nhóc con hình như léo nhéo gọi cái gì “Nguyên Tử ca” … Chờ một chút, Nguyên Tử ca? Chung Nguyên?

Mặc dù trong lòng nghĩ chuyện này không thể xảy ra, nhưng tôi vẫn không cầm lòng được chạy ra cửa coi, sau đó thì đứng ngây ra.

Chung Nguyên đang cười ha ha ha, mang theo gói to gói nhỏ bánh kẹo, gặp ai cũng cho, phía sau lưng anh có một chiếc xe thể thao màu đen. Vây chung quanh anh có 7, 8 thằng nhóc, hình như con nít khu này tập trung về đây hết cả. Đám nhóc đó làm ầm cả lên, nắm lấy áo Chung Nguyên la hét ầm ĩ, nói nào là “Nguyên Tử ca, em nhớ anh” “Nguyên Tử ca, anh cho em với” loạn xạ, Chung Nguyên kiên nhẫn phát bánh kẹo, cuối cùng giữ lại một nửa gói kẹo to, phất phất tay nói: “Đến đây, giúp anh làm mấy việc.”. Nói xong thì xoay người mở cốp sau xe ra, đám nhóc nghe lời đi theo, ba chân bốn cẳng mang đồ đạc này kia xếp vào trong sân nhà tôi.

Tiểu Bảo Trụ ôm một cái thùng to, trước khi vào sân, cao giọng hỏi Chung Nguyên: “Nguyên Tử ca, cái này để ở đâu?”

Chung Nguyên đi vào, đem nửa túi kẹo kia đặt lên cái bàn trong sân, nói: “Để dưới tán cây ngô đồng là được, sắp xếp xong cầm luôn chỗ kẹo còn lại đi, mấy thanh chocolate kia cũng là cho tụi em đó, cầm lấy ăn, không được đánh nhau nhé.”

Đám con nít dạ rân, hưng phấn chạy qua chạy lại.

Tôi nheo nheo mắt, lại nhéo khẽ tay, hình như … mình không có nằm mơ?
Chung Nguyên đứng dưới tán cây ngô đồng, đột nhiên quay người lại nhìn tôi, cười nói: “Đầu gỗ, lại đây.”

Tôi giống như bị bỏ bùa, theo bản năng nhấc chân đi về phía anh.

Chung Nguyên kéo tay tôi, quay đầu nói với Tiểu Bảo Trụ: “Sắp xếp xong đóng cửa lớn lại nhé.”, rồi kéo tôi đi vào phòng.

Vừa vào tới trong phòng tôi đã bị ép sát vào cửa, tiếp theo, những nụ hôn mãnh liệt tấn công tới tấp.

Chung Nguyên áp lên môi tôi, vội vàng hôn liếm, giống như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, tôi bị kiểu hôn này của anh làm cho hoảng sợ, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ vô lực dựa vào cánh cửa phía sau, nhất thời không biết phải làm sao.

Chung Nguyên lại cúi người ép sát vào tôi, ép tới nỗi lồng ngực tôi nghẹn lại, hơi thở không làm sao thoát ra được, đầu váng mắt hoa. Anh liền nhân cơ hội đó khiêu mở miệng, đầu lưỡi rong ruổi vào miệng tới, cuốn lấy lưỡi tôi mà chơi đùa. Tôi ngửa đầu ra sau, cố gắng tìm một cơ hội hít thở.

Nhưng người này hôm nay thật sự quá ngông cuồng hoang dại, tôi hoàn toàn không thể chống đỡ được.

Để không bị chết vì hôn, trong tình thế cấp bách tôi đành phải hung hăng cắn Chung Nguyên một phát, tới lúc có mùi màu tươi nhẹ thoảng phát ra anh mới chịu buông tôi ra.

Cả người vẫn như cũ ép lên người tôi, tôi cố hết sức há miệng thở, đứt quãng nói: “Anh … anh định ép chết em hay định hôn chết đây …”

Chung Nguyên cuối cùng khai ân, lùi người ra một chút. Lồng ngực lúc này mới đón được một luồng không khí thanh khiết mạnh mẽ tràn vào, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.

Lúc này tôi mới phát hiện môi Chung Nguyên bị tôi cắn chảy máu, tôi có chút xấu hổ xin lỗi. Chung Nguyên liếm liếm máu trên môi, ánh mắt nhìn soi vào tôi, ánh mắt khát vọng của anh lấp lánh tia sáng mê muội, giống như ma vương ấy. Anh giữ cằm tôi, cúi đầu ghé sát, khẽ chạm vào môi tôi, thấp giọng nói: “Vậy thì, làm cho hai chúng ta cùng chết đi.” Nói xong lại áp lên môi tôi hôn mãnh liệt.

Mãi tới khi tôi lặc lè chết thì Chung Nguyên mới chịu tha, anh ôm tôi vào lòng, cười khẽ, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Đầu gỗ, nhớ anh không?”

Tôi dựa vào anh, mơ hồ đáp: “Uhm.”

Chung Nguyên cọ cọ cằm lên trán tôi: “Anh cũng nhớ em.”

Tôi ôm lấy anh, dụi dụi vào lồng ngực tuy không nói gì nhưng trong lòng ngập tràn hạnh phúc ngọt ngào.

Chung Nguyên lại hỏi: “Trương Húc có tới quấy rầy em không?”

Tôi: “Không có.”

Chung Nguyên: “Đi họp lớp nữa à?”
Tôi: “Uhm”
Chung Nguyên: “Có uống rượu?”
Tôi: “… Không có.”
Chung Nguyên: “Thật không?”

Tôi: “Ak… có một ly à.”
Chung Nguyên: “Em nói sẽ nghe lời anh mà.”

Tôi: “Rượu kính thầy cô, sao không uống được … Em không có uống nhiều mà.”
Chung Nguyên: “Không được, phải phạt.”

Tôi: “Được rồi, thế phạt làm sao?”
Chung Nguyên: “Phi lễ anh đi.”
Tôi: “…”


Chương 46:

Tôi và Chung Nguyên cứ đứng ôm nhau như vậy, cả chục phút sau, Chung Nguyên buông ra, nói: “Anh phải đi rồi.”


“Đi..?” Nhanh như vậy ư?
Chung Nguyên véo mũi tôi, cười nói: “Không nỡ hả?”


Tôi cúi đầu, không nói gì.

“Anh cũng không muốn đi, nhưng đã mua vé bay buổi chiều, nếu không về thì ông cụ ở nhà sẽ lột da anh mất.” Chung Nguyên nói xong, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.


Cái người được gọi là ông cụ chắc là ông nội của Chung Nguyên, nhưng tôi có chỗ không hiểu, hỏi: “Vậy trước đó anh không về nhà à?”


Chung Nguyên: “Mấy hôm trước đi Pháp, sáng nay mới bay về nè.”


Tôi: “Ak, sau đó liền tới đây?”
Chung Nguyên cười cười: “Uh”


Tôi: “Anh hành hạ thân xác mười mấy giờ bay chỉ để nhìn thấy em thôi sao?”
Chung Nguyên cười ấm áp: “Uh.”


Hốc mắt tôi đột nhiên nóng lên, khịt mũi, nói: “Chung Nguyên à, sao anh khờ quá đi.”


Chung Nguyên ôm tôi, buồn cười nói: “Anh biết mà.”



Tôi tiễn Chung Nguyên ra cửa, bọn nhóc chơi đùa trước sân đã đi cả. Trước cửa một chiếc xe thể thao đen tuyền, nhưng cốp xe lại bị mở toanh ra, đủ thứ lỉnh kỉnh, nhìn có chút mắc cười.


Tôi gõ vào cửa kính xe, hỏi: “Anh lấy đâu ra vậy?”


Chung Nguyên: “Mượn thôi.”


Lực chú ý của tôi lại bị hấp dẫn vào hiệu xe, những nhãn hiệu nổi tiếng tôi biết không nhiều, cái này còn chưa bao giờ thấy qua, tò mò hỏi: “Đây là xe hiệu gì?”
Chung Nguyên: “Lexus” [*]


“À, chưa từng nghe qua” Tôi gãi gãi đầu, nói thêm: “Uhm, đi đường cẩn thận.”
“Uh” Chung Nguyên gật gật đầu, nhưng không hề nhúc nhích, cứ lẳng lặng nhìn tôi.


Tôi hơi ngượng, ánh mắt mơ hồ nói: “Anh còn không đi đi.”


Chung Nguyên cho tay vào túi tìm, lấy ra một cái bình nhỏ, nhét vào tay tôi.”
Chiếc bình vẫn còn mang hơi ấm cơ thể, thật ấm áp, tôi nắm chặt hỏi: “Đây là gì vậy? Nước sơn móng tay à?”


Chung Nguyên cười cười, đáp: “Nước hoa.”


Tôi mở bàn tay ra, nhìn chai nước hoa, màu hồng nhạt, thiết kế rất tinh xảo, trên mặt đề chữ gì đó tôi không biết – toàn là tiếng Pháp.


Tôi chỉ vào hai chữ lớn nhất trên chai, hỏi: “Chữ này nghĩa là gì?”


Chung Nguyên nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, đáp: “Mối tình đầu.”


Tôi ngượng ngùng cúi đầu, im lặng mãi mới nói được: “Uhm … tuy là em không thích nước hoa, nhưng em thích cái này.”


Chung Nguyên ôm tôi, cúi đầu cười bên tai tôi: “Thích là tốt rồi.”


Sau đó Chung Nguyên vội vã rời đi, giống y như lúc anh vội vã tới, để lại tôi đứng một mình tại chỗ, nhìn đám mây bay về phía chân trời.


Chiếc xe thể thao cuốn bụi tung lên, trong nháy mắt rời xa khỏi tầm mắt. Tôi giống như hòn vọng phu, cứ đứng ở cửa thật lâu không muốn quay vào.



Những ngày kế tiếp qua rất nhanh, ngoài việc ngày nào cũng bị đám nhóc hỏi loạn lên “Nguyên Tử ca khi nào lại tới”, còn lại tôi coi như rất vui vẻ. Chỉ có điều không được gặp Chung Nguyên, cứ cảm thấy thiếu thiếu sao đó. Tuy rằng người này chẳng phân biệt thời gian phân biệt hoàn cảnh gì mà gọi điện cho tôi kể nỗi khổ tương tư, tuy rằng mấy cuộc điện thoại của chúng tôi luôn kết thúc bằng việc anh ấy chọc ghẹo tôi, nhưng nhìn thấy người và nghe giọng nói chung quy là vẫn không giống nhau.


Ngày chậm rãi trôi, ngày khai giảng đã tới. Tâm trạng tôi rất mâu thuẫn, khai giảng thì phải xa nhà, tôi rất lưu luyến, mặt khác tôi lại muốn mau chóng quay về trường gặp Chung Nguyên.


Đương nhiên mặc kệ mâu thuẫn như thế nào, khai giảng vẫn là khai giảng, rất nhanh tôi đã phải khóc huhu tạm biệt ba, quay về trường học.



Sau khai giảng mấy ngày, bộ phim điện ảnh chúng tôi tham gia được công chiếu. Không lâu sau đạo diễn Tiểu Kiệt quả nhiên bị một bầy hủ nữ dùng ngòi bút làm vũ khí, hơn nữa bọn họ còn thuận tiện mắng luôn diễn viên nữ đóng giả nam là tôi. Nhưng bởi vì bộ phim này quay khá đẹp, nhân vật cũng đẹp nữa, cho nên đa số người xem đều thích, coi như cho qua mà tìm đến xem. Nhờ đó mà bộ phim này dần được lưu truyền trong các trường ở thành phố B, danh tiếng khá tốt. Sau đó có mấy lần tôi đi trong vườn trường, còn có người tìm tôi xin chữ kí, lúc đó tôi bị đứng hình a.


Đương nhiên chuyện này đã là gì, rất nhanh sau đó có chuyện đáng để bất ngờ hơn.


Một ngày nào đó, Chung Nguyên cho tôi xem một trang web. Đó là một trang về cuộc thi giao dịch tài chính, cái này thì tôi chả hiểu mô tê gì cả, không nhìn kỹ, thuận miệng hỏi: “Anh muốn tham gia à?”


Chung Nguyên đáp: “Không, là chúng ta.”


Tôi vò đầu, có chút không hiểu: “Ak, em có biết gì đâu.”


Chung Nguyên ôm vai tôi, cười nói: “Không sao, anh biết là được.”


Tôi càng thêm khó hiểu: “Anh biết thì anh tham gia là được rồi.” Sao cứ phải kéo mình vào?


Chung Nguyên: “Thầy anh nói, đội giải nhất có thể phát biểu tại đại hội tổng kết.”


Tôi: “Thì sao?”


Chung Nguyên: “Thì anh đột nhiên nhớ tới chuyện có lần em phát ghen đó.”
Dã man, nói ra cái tôi cũng nhớ lại. Đúng là trước kia ăn dấm chua vì tấm hình Chung Nguyên chụp với hoa khôi ăn mặc rất xứng đôi … Tôi hơi bối rối, hỏi: “Anh có chắc được giải nhất không?”


Chung Nguyên vò vò tóc tôi, cười nói: “Có thể hay không, phải thử mới biết.”
Tôi lại nhìn kỹ lại quy tắc thi đấu xem thế nào, nói thật, tôi thấy hứng thú với phần thưởng a.


Cuộc thi này do một công ty tài chính tổ chức, phạm vi cả nước, tham gia theo đội, mỗi đội năm người, đấu liên tục trong hai tháng, cuối cùng chọn ra nhất nhì ba và mấy giải phụ, tiền thưởng rất nhiều, ngoài ra, hạng nhất còn được thưởng chuyến du lịch New Zealand 7 ngày miễn phí.


Nếu Chung Nguyên đã nhiệt tình thế thì tôi đâu dám từ chối. Huống chi bọn họ học tài chính, tham gia thi đấu mấy cái này cũng tốt, không đoạt giải cũng học hỏi được. Dù sao người tham gia nhiều như vậy, người đoạt giải thì ít, tôi cũng chẳng mong nhờ vào anh ấy để lấy thưởng. Chỉ cần anh có ý nghĩ được giải nhất là tôi đã vui vẻ rồi.


Mấy ngày sau, Chung Nguyên đăng kí tham gia, do cái phần thưởng du lịch New Zealand, anh chàng cảm thấy càng nhiều người càng có lợi, dụ dỗ lôi kéo Lão Đại, Tiểu Nhị và người qua đường Giáp vào đội. Kỳ cục là, ngoài tôi với Tiểu Nhị, người qua đường Giáp và Lão Đại còn tin chắc vào chiến thắng hơn cả Chung Nguyên.


Tôi khó hiểu, hỏi Lão Đại, nó cười thần bí, đáp: “Tao tin tưởng con mắt của mình, Chung Nguyên ra tay thì ai dám tranh giành, ha ha ha ha …”


Tôi nhức đầu lại chạy đi hỏi người qua đường Giáp, kết quả anh ta cười bí hiểm, đáp: “Sư muội, em có biết kinh tế của Chung Nguyên là từ đâu mà ra không?”
Tôi nghĩ còn chưa thèm nghĩ qua, nói: “Không phải người nhà cho sao?”


“Sai!” Người qua đường Giáp giơ một ngón tay hươ hươ trước mặt tôi, hề hề cười: “Nó không nói với em à? Thằng ác bá này từ sớm đã bị gia đình thả rông, lúc đi Pháp ngay cả vé máy bay ba mẹ nó cũng không cho kìa.”


“Ek ..” Tôi lau mồ hôi, không rõ tại sao, chẳng lẽ giáo sư bên Pháp không được đãi ngộ tốt à?


Tôi nghĩ, lại thấy không thích hợp: “Nhưng trong nhà không phải còn có ông sao?” Có lẽ ông nội anh nắm giữ mạch máu kinh tế gia đình.


Người qua đường Giáp thở dài, đáp: “Ông nó kể ra còn nhân từ, may ra có thể cho tiền mua vé.”


Tôi: “Sau đó thì sao?”
Người qua đường giáp: “Sau đó nào? Làm gì có sau đó.”


Tôi: “Nhưng … tiền của Chung Nguyên từ đâu ra?”
Người qua đường giáp lắc đầu cảm thán: “Nó chơi sao kì.”
Tôi: “Chơi … cái gì?”


Người qua đường Giáp: “Sao kì, chính là sao kì hạn giao hàng. Mẹ nó, mình chơi toàn phải bù tiền, thằng nhóc này không bị phá sản, còn kiếm được lắm tiền, như nhà giàu mới nổi, một lần những 12, 13 ngàn, như chơi.”


Tôi nhéo nhéo tay, có chút lo lắng: “Cái đó rất rủi ro hả?”


Người qua đường Giáp: “Chứ sao, càng chơi liều thì kết quả càng phiêu lưu, giống như vận khí lúc đánh bạc ấy, chơi như kiểu Chung Nguyên thì thành đầu cơ luôn rồi.”


Tôi: “Chung Nguyên biết chơi thật à?”


Người qua đường Giáp lắc đầu: “Em gái ơi, đi mà hỏi nó coi, từ lúc mấy tuổi đầu đã học chơi cổ phiếu … Lúc nó bắt đầu chơi thì anh còn đang xem Cậu bé hồ lô a.”


Tôi: “…”


Theo ý tứ của người qua đường Giáp, Chung Nguyên đối với giao dịch tài chính có kinh nghiệm tác chiến rất phong phú? Nhưng anh ấy mới hơn 20, có thể tới trình độ nào chứ?


Ôm mối nghi vấn này, tôi chạy tới hỏi Chung Nguyên: “Chung Nguyên, anh chơi cổ phiếu từ lúc nào?”


Chung Nguyên nhẹ nhàng bâng quơ đáp: “7,8 tuổi gì đó.”
Ak ak ….


Chung Nguyên xoa đầu tôi, cười nói: “Làm sao thế?”
“Không có gì” Tôi phục hồi tinh thần, nuốt nuốt nước miếng, lại hỏi: “Lúc đó anh không xem Cậu bé hồ lô à?”


Chung Nguyên thản nhiên cười, đáp: “Buôn bán có lời mới được xem.”


Tôi vỗ vỗ vai anh, thở dài: “Người nhà anh ghê quá, sao lại bắt anh làm thế?”
Chung Nguyên thuận tay ôm tôi vào lòng, cười nói: “Chuyện cũ nói lại làm gì, bọn họ đúng là hơi bắt nạt anh, em nên tốt với anh một chút.”


Tôi giơ tay vỗ nhẹ phía sau lưng anh, giống như dỗ con nít, nhẹ giọng nói: “Uhm, em sẽ đối tốt với anh.”


Chung Nguyên: “Tốt cỡ nào?”


Tôi: “Rất tốt.”


Chung Nguyên: “Ví dụ?”
Tôi: “Hả…?”
“Ví dụ vầy nè.” Chung Nguyên nói xong, nâng cằm, cúi đầu hôn lên môi tôi.
—-


Suy nghĩ của tác giả: Nè, hai người bọn họ sắp kết hôn, mọi người đã chuẩn bị tinh thần chưa?
Chung Nguyên: Ta với Đầu Gỗ kết hôn, độc giả chuẩn bị cái gì?
Tác giả: Con ngoan, chuyện này con không cần xen vào, đến lúc đó con chỉ cần chà đạp đầu gỗ nhà chúng ta thật tốt là được rồi.
Chung Nguyên [cười mê hoặc]: Ta tự nhiên sẽ chà đạp nàng tốt thôi, ha ha, ha ha ha….



 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+