Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ngươi không vào địa ngục thì ai vào- Chương 51+ 52 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 51:

Hôm nay là cuối tuần, Sử Tĩnh đã làm xong bài tập, tôi cùng nó ngồi coi tivi. Thằng bé này không thích xem hoạt hình hay phim võ thuật gì, lại đi thích xem phim truyền hình, xem thôi không nói, còn cố tình hân hoan nhìn chằm chằm mấy cảnh tình cảm. Chả biết có phải do trẻ con sở thích quái lạ không, thở dài a, bây giờ ý tưởng của con nít thực sự làm người ta nghĩ không ra.

Sử Tĩnh vừa xem tivi, vừa hỏi tôi: “Cô ơi, đính hôn là gì?”

Tôi ngáp một cái, trả lời: “À, là hai người ước hẹn sau này sẽ kết hôn, không được đổi ý đó mà.”


Sử Tĩnh mở to đôi mắt hiếu học, lại hỏi: “Vậy cô đính hôn rồi à?”

“Ak, cái này, ha ha ha …” Tôi gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng.

Sử Tĩnh không đợi tôi trả lời, lại tự cố ý nói: “Em nghe nói, chị và Chung Nguyên ca ca sẽ đính hôn.”

Tôi giống như bị nguyên một cái thùng đập vào đầu, một lúc sau mới hoàn hồn, lắp bắp hỏi: “Cái gì, có ý gì?”

Sử Tĩnh nghiêm trang đáp: “Ý là hai người bọn họ ước hẹn sau này sẽ kết hôn, không được đổi ý đó mà.”

Tôi cố nén khó chịu, khóe miệng miễn cưỡng mỉm cười: “Em nghe ai nói vậy?”

Sử Tĩnh: “Ba em với chú Chung gọi điện nói với nhau, em ở cạnh nghe được, nghe nói chú Chung vì chuyện đính hôn này tháng sau sẽ về nước.”
Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.


Chạng vạng tối Chung Nguyên tới Sử gia đón tôi, tôi lết như một cái hồn để mặc anh nắm tay dắt ra khỏi Sử gia, bất tri bất giác đi về nhà của Chung Nguyên. Từ lần trước ở lại một tối, sau đó tôi cũng ở đây luôn.

Một quãng đường im lặng.

Lúc tới nhà anh, Chung Nguyên đột nhiên hỏi: “Nghĩ gì thế?“
Tôi cúi đầu, vô lực đáp: “Không có gì.“

Chung Nguyên lại cười nói: “Đầu gỗ, em mà không để ý tới anh thì anh thành của người khác mất.“

Tôi nắm chặt bàn tay, trong đáy lòng cảm giác mất mát dần dần lan ra. Qủa nhiên lời Sử Tĩnh nói là sự thật?

Chung Nguyên xoa xoa đầu tôi, nói: “Ba anh sắp về rồi.“

“Uhm“ Tôi thấp giọng nói.
Chung Nguyên: “Em biết ông trở về làm gì không?“

“Làm gì?“
“Ba … ba muốn anh và Sử Vân Hành đính hôn.“
Tôi: “…“

Trái tim tôi tựa như hàng ngàn mũi kim chích vào, đau, đau chết mất.
Chung Nguyên lay tôi: “Đầu gỗ? Đầu gỗ?“

“Uhm“ Tôi lên tiếng trả lời, né anh ra.
Chung Nguyên lại cố chấp kéo lại, hỏi: “Em không muốn nói gì sao?“

Tôi cúi gằm đầu, không dám nhìn anh, cố nhịn nước mắt lại, thản nhiên nói: “À, thế anh đang chờ cái gì?“

Chung Nguyên đột nhiên cứng người lại, lập tức một lần nữa nắm chặt lấy tôi, thấp giọng hỏi: “Đầu gỗ, em làm sao vậy?“

Tôi ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh: “Chung Nguyên, thực ra anh chưa bao giờ quên Sử Vân Hành?“

Chung Nguyên cười cười, đưa tay vuốt lên mặt tôi: “Ghen hả?“

Tôi nghiêng đầu tránh ra, có chút kích động hét lên: “Trả lời em đi!“

Chung Nguyên ngẩn người, lập tức nhíu mày: “Em nghĩ linh tinh gì rồi.“

Tôi nghiêng đầu không nhìn anh, nói: “Nói ra cũng chả có gì đâu, cô ấy đáng yêu như vậy, nếu em là con trai cũng sẽ thích thôi.“

Chung Nguyên hơi tức giận: “Em nhìn thế nào ra anh thích chị ấy chứ?“

Tôi cười lạnh lắc đầu: “Khắp thiên hạ ai cũng biết là được rồi, các người là thanh mai trúc mã, làm sao nói quên là quên, ngươi cho ta là đồ ngốc à?“

Chung Nguyên giận tái mặt, lạnh lùng nói: “Thanh mai trúc mã? Anh và chị ấy? Anh thấy em với Trương Húc mới đúng là thanh mai trúc mã đó.“

Tôi vừa nghe anh nói như vậy, càng thêm điên tiết, dùng sức giằng tay ra khỏi người hắn, sau đó lấy trong túi ra cái lọ gì gì mà “Mối tình đầu“ nhét vào trong tay anh, vừa tức giận nói: “Ai là ai mọi người đều rõ trong lòng, thứ này phiền ngươi cầm lại đưa cho đúng người đi, ta không dám nhận.“

“Em …!“ Chung Nguyên nhìn chằm chằm tôi, trong mắt uất giận, làm tôi không dám nhìn anh. Hơi thở gấp, ngực anh phập phồng, qua một lúc lâu, anh đi thẳng tới thùng rác, hung hăng ném lọ nước hoa vào thùng, sau đó nhìn tôi, khiêu khích nói: “Ném đi cho rồi, tặng cho người ta cũng không ai cảm kích.“

“Tùy ý!“ Tôi nói, không thèm để ý tới anh, xoay người bỏ đi.

“Đầu gỗ, em quay lại cho anh!“ Chung Nguyên gọi từ phía sau mấy lần, tôi cũng không để ý. Nhưng khi tôi chạy được tới cửa khu nhà thì anh đã đuổi theo kịp, sau đó lôi tay tôi quay về.

Tôi liều mạng vùng ra, nhưng anh cứ nắm chặt, rơi vào đường cùng, tôi chỉ đành kích động la lên: “Cứu mạng! Có cướp!“

Bảo vệ khu nhà thấy thế lập tức chạy tới, ngăn Chung Nguyên khỏi tôi, thừa lúc bọn họ giằng co, tôi chạy ngay tới cổng khu bắt taxi, nhanh chóng rời đi.

Tôi ngồi trên xe, càng nghĩ càng thấy không đúng, chỉ thấy hai chúng tôi đều quá nóng tính, nhưng nghĩ tới hai chứ “Đính hôn“ tôi lại thấy khó chịu bức bối. Nhớ lại chuyện ngày đó anh ấy ép tôi phải lấy anh, giống như chuyện mới phát sinh hôm qua, lúc đó thật ngốc, hai người không biết gì, đính hôn mà làm như uống rượu, không, so với uống rượu còn đơn giản hơn, chẳng qua chỉ là đeo cho nhau cái nhẫn, hứa hẹn mấy câu, lúc đó thì thấy ngọt ngào lắm. Bây giờ nghĩ lại, lời hứa chỉ là lời hứa, vĩnh viễn không giống như sự thật, làm mọi người lúc quay người nhìn lại, đều không thể nhớ rõ mình đã từng nói cái gì? Cho dù nhớ cũng vờ như đã quên?

Tôi cúi đầu nhìn cái nhẫn trên tay mình, nhìn thật chói mắt, tôi tháo ra, định quăng ra ngoài cửa sổ xe, nhưng do dự nửa ngày vẫn không thể, đành lắc đầu cảm thán bản thân không quyết đoán, đem nhẫn cất vào túi … Thứ này, sau này không còn cơ hội đeo nữa rồi.

Tôi cảm thấy trước mặt mờ đi, lấy tay xoa xoa thì thấy bàn tay ướt lạnh.
Đã lâu rồi không khóc.


Lúc xuống xe, nước mắt vẫn rơi không ngừng, tôi cũng chán lau, tuy trước mặt mờ ảo, nhưng đường thành phố B có nhắm mắt cũng không đi lạc được.

Tôi cúi đầu vội vã đi, thình lình đụng phải một người, tôi thấp giọng nói xin lỗi rồi cắm cúi đi tiếp. Nhưng người nọ lại kinh ngạc gọi tôi: “Mộc Đồng?“

Tôi lung tung lau qua nước mắt, ngẩng đầu, nhìn thấy Tô Ngôn đang mừng vui được gặp mình, nhưng khi nó thấy tôi khóc, sắc mặt lập tức tối lại.

“Chị làm sao đó?“ Tô Ngôn lấy khăn tay ra, giúp tôi lau nước mắt.
Tôi cầm lấy khăn, tự lau lấy, nói cám ơn rồi quay đầu bước đi, lúc này chả muốn nói chuyện với ai.

“Mộc Đồng“ Tô Ngôn giữ chặt tay tôi, thần sắc lo lắng, lại hơi tức giận: “Chung Nguyên khi dễ chị?“

Tôi dùng sức giựt tay ra: “Xin lỗi nhé, chị phải đi.“

Tô Ngôn lại càng giữ chặt hơn, nắm rất mạnh, nói sao cũng không buông ra. Tôi thấy lạ lùng, sao hôm nay mọi người cứ thích lôi kéo người khác thế, như thế là không lịch sự tí nào cả nhé.

Tôi hít hít mũi, nói: “Tô Ngôn, buông tay.“

“Không buông“ Tô Ngôn nói xong, đem nắm luôn tay kia của tôi: “Nói cho tôi biết, rốt cục xảy ra chuyện gì?“

Tôi lắc lắc đầu, định nói gì đó, lại nhìn thấy ở xa xa có một người đang đi về phía chúng tôi, thân ảnh đó rất quen thuộc, tim của tôi bắt đầu đập nhanh, nhưng lại đau đớn không ngừng.

Hình bóng ấy đi đến gần hơn, đúng là Chung Nguyên.

Chung Nguyên lẳng lặng nhìn chúng tôi, sắc mặt không biểu hiện gì, sau đó ánh mắt di chuyển xuống dưới, nhìn thẳng vào bàn tay đang nắm của chúng tôi.
Tôi nghĩ phải giải thích làm sao, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả. Dù sao anh ấy với Sử Vân Hành chơi trò mập mờ, tới giờ cũng không giải thích với tôi. Hơn nữa tôi cảm thấy chuyện chúng tôi có lẽ đã xong rồi, còn cần nói gì nữa.

Cuối cùng, Chung Nguyên nhìn tôi, vô lực mỉm cười, xoay người rời đi.

Chương 52:

Sau hôm cãi nhau với Chung Nguyên, sáng ra tôi rinh đôi mắt ốc nhồi sâu hoắc, người như cái bình di động lắc lắc lư lư đi vào công ty.

Trong đầu toàn là hình ảnh Chung Nguyên cười nhạt bỏ đi ngày hôm qua, trong lòng càng thêm khó chịu. cả đêm qua tôi cứ nghĩ linh tinh cả lên, nghĩ những chuyện đã xảy ra giữa hai đứa, nghĩ tới Sử Vân Hành, nghĩ tới hôn ước do cha mẹ định đoạt của Chung Nguyên, nghĩ mãi, cuối cùng phát hiện ra, chúng tôi thực sự đã xong rồi.

Giống y như những bộ phim truyền hình lâm li bi đát vậy, yêu nhau mà không được cha mẹ đồng ý, nhất định phải chia xa. Hơn nữa, hiện giờ Chung Nguyên còn yêu tôi bao nhiêu, tôi quả thực không dám chắc.

Rạng sáng, tôi đưa ra kết luận này, tự cổ vũ chính mình, phải nhìn về phía trước, Mộc Đồng đâu phải không có ai cần chứ, việc gì phải ngồi quăng dây tự treo cổ mình ở đây.

Tôi nhìn vào gương mỉm cười rạng rỡ, lẩm bẩm: “Không phải chỉ là một người con trai sao, không có hắn thì thế giới này quay ngược à?”

Miệng thì cười mà nước mắt cứ chảy ra, bởi vì tôi phát hiện, không có Chung Nguyên, thế giới của tôi thậm chí còn không quay nữa rồi.

Cả ngày tôi như cái xác mất hồn, người phụ trách bộ phận tôi làm cũng là người tốt, thấy bộ dạng tôi như thế thì sắp xếp cho tôi ở văn phòng nghỉ ngơi một ngày, dù gì chỉ là thực tập, cũng không làm được gì nhiều nhặn.

Buổi tối tan làm, trời nổi cơn giông, mưa rất lớn.

Tôi lúc đi vội vã quên mang dù, đành phải đứng ở cửa lớn công ty, tính đợi hết mưa rồi về. trong công ty cũng có mấy người giống tôi không mang dù, cũng đứng ở cửa, có người còn bắt đầu gọi điện kêu người đến đón.

Có người giơ dù ra, tốt bụng định cho tôi mượn, nhưng tôi lắc đầu.

Một đêm mất ngủ, chân đứng không vững, đầu óc có vẻ mất đi tri giác rồi, cho nên mới nhìn thấy ảo giác.

Tôi nhìn thấy Chung Nguyên che một chiếc dù xanh, mỉm cười bước về phía tôi.
Đúng là nhớ tới tẩu hỏa nhập ma mà, tôi bất đắc dĩ cười khổ, cụp mắt lại. Nhưng lúc ngẩng đầu nhìn về phía đó lại vẫn thấy ảo giác.

Chung Nguyên gập dù lại, đi tới trước mặt tôi, kéo tay tôi, giống như chẳng có việc gì, cười nói: “Đi nào, về với anh.”

Tôi lùi về sau hai bước, kinh ngạc mà có chút tức giận nhìn anh. Vì cái gì, vì cái gì mà anh tới đây?

Chung Nguyên tiến lên từng bước, giơ tay lên vuốt khuôn mặt tôi, cười nói: “Đi với anh nào.”

Tôi quay đi tránh, trầm giọng nói: “Tránh ra.”

Chung Nguyên không tránh ra, ngược lại còn khoác tay lên vai tôi, nhướn mày, khóe miệng hơi nhếch lên, cười tươi rói: “Rốt cục có đi hay không nào?”
Tôi rất khí tiết lắc đầu: “Không đi”

Hành động kế tiếp của Chung Nguyên làm tôi nghẹn họng nhìn trân trối.
Anh đột nhiên khom người, bàn tay để trên vai trược xuống hông, ôm chặt eo tôi rồi nhấc lên, cứ thế hoàn mỹ mà vác tôi trên vai.

Tôi bị đơ mất một lúc, chờ khi tôi tỉnh hồn thì Chung Nguyên đã vác tôi lên vững vàng, bật được dù và đi vào màn mưa.

Chung Nguyên chỉ che dù cho mình tôi, cẩn thận che kín, làm cho tôi giống như bị nhốt trong một không gian nhỏ hẹp, ánh mắt chỉ còn thấy được đỉnh ô màu xanh, cùng với phía sau lưng và hai chân của anh.

Bụng tôi bị ép gập trên vai anh, hít thở có chút khó khăn. Đầu chúi xuống dưới, máu dồn hết lên não, làm cho tôi có cảm giác choáng váng. Tôi định giãy dụa thoát ra, nhưng cánh tay Chung Nguyên giữ quá chặt, không thể nhúc nhích gì được. tôi nắm lấy áo anh định tạo lực bật dậy, nhưng mỗi lần sắp thành công thì Chung Nguyên lại dễ dàng vung ra, làm tôi kiếm củi ba năm thiêu một giờ, lại phải chúc đầu xuống đất.

Rơi vào đường cùng, tôi chỉ đành lấy tay đấm bùm bụp vào người anh, vừa đấm vừa la lớn: “Chung Nguyên, thả em xuống, thả em xuống!”

Cái ô che trên đầu bị mưa quật vào kêu bồm bộp, trong không gian hỗn loạn đó, tiếng cười gian của Chung Nguyên như có như không truyền đến, càng thêm bực mình.

Chung Nguyên vui vẻ nói: “Không buông!”
Tôi giận, đánh loạn xạ lên người anh, hơi lỡ tay đánh thấp quá, trúng một số chỗ không nên trúng.

Chung Nguyên cười càng gian tà vui vẻ: “Đầu gỗ, em đúng là không biết sợ nhỉ.”
Tôi: “…”

Chung Nguyên tha tôi tới cạnh một chiếc xe, mở cửa quăng tôi vào trong xe, cất dù rồi chính mình cũng ngồi vào. Tôi vừa bật dậy lại bị đẩy ngược về chỗ ngồi, ngay sau đó đã bị làn môi mềm mại nhưng hơi lạnh ấy tấn công.

Chung Nguyên dùng chân giữ hai chân tôi lại, một tay nắm được hai tay tôi đang rụt lùi về sau, tay còn lại nắm sau gáy cấm tôi không được lộn xộn … bây giờ trông tôi giống như con cá nằm trên thớt, không thể phản kháng, chờ bị làm thịt.
Chung Nguyên hôn rất vội vàng, dùng hết sức mà hôn. Anh chà sát lên môi tôi, mạnh mẽ hôn, đầu lưỡi nhanh chóng khiêu mở hai khớp hàm, tiến quân thần tốc, quấn quít chơi đùa trong miệng tôi. Anh vừa hôn tôi mà hình như trong cổ họng còn phát ra tiếng cười, vẫn cái kiểu hớn hở làm cho người ta cáu tiết.

Điên khùng, hôm nay nhìn thấy Chung Nguyên cứ thấy cười, cười cái đầu ngươi a! Tự nhiên trong lòng tôi thấy cáu thật sự, không chút nghĩ ngợi há miệng cắn anh, cắn rất mạnh, còn dùng răng nghiền nghiền môi anh mới chịu nhả ra.
Chung Nguyên buông tôi ra, ánh mắt chằm chằm nhìn tôi. Đuôi lông mày hơi nhếch lên, khóe miệng cười gian, đôi môi mềm mại vì hôn mà càng thêm đẹp, làm cho người ta không nhịn được thèm thuồng mà, hơn nữa môi dưới bị chảy máu, nhìn như độc xà, càng làm cho người ta mê muội trầm luân.

Haiz, sao mình chẳng có tiền đồ thế này, chỉ vì cái bộ dạng ngon lành của người nào đó mà cục tức đã xẹp hơn phân nửa ư.

Chung Nguyên buông cánh tay đang kiềm chế tôi, sau đó dùng hai tay ôm lấy mặt tôi, cộc trán vào trán tôi, ánh mắt nhìn thẳng, dịu dàng nói: “Đầu gỗ, chúng ta đừng náo loạn nữa được không?”

Tôi nhìn anh nhìn tới chột dạ, cụp mắt lại, miệng hờn dỗi: “Ai thèm náo cái gì với anh.”

Chung Nguyên nhẹ nhàng cọ trán tôi, cười nói: “Em không có náo với anh, là anh sai, hôm qua anh nóng tính quá, cố tình gây sự.”

Chung Nguyên nói chuyện làm cho cảm giác áy náy trong lòng tôi ngày một phình to. Tôi phát hiện Chung Nguyên luôn có bản lĩnh này, lúc anh ấy lên cơn thì không ai có thể làm trái ý, nhưng lúc đi thuyết phục người khác, cho dù là có tức giận anh tới mấy cũng tan thành mây khói ngay, tóm lại, ở bên cạnh anh, quyền chủ động vĩnh viễn nằm trong tay anh, người khác chỉ có thể ngoan ngoãn để bị khống chế mà thôi.

Tuy rằng tôi không cam lòng, nhưng lại không thể không nhận mệnh, số mệnh của mình chính là lọt vào tay tên yêu tinh này, vĩnh viễn không thể thoát ra, không thể làm gì được.

Chung Nguyên nhẹ nhàng vuốt ve hai má tôi, dường như bất đắc dĩ khẽ thở dài một tiếng, nói: “Đầu gỗ, anh phát hiện ra, từ sau khi yêu em, chỉ số thông minh của anh từ ba con số giảm xuống còn có hai.”
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+