Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Người phiên Dịch – Chương 26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 26

Trình Gia Dương

Đánh tennis xong, tôi nghĩ cách để kết thúc sơm buổi gặp mặt này. Tôi nói với Húc Đông rằng mình còn có việc sau đó đưa Phi đi. Chúng tôi tìm chỗ ăm cơm, Phi ăn rất ít.

Tôi hỏi, em vừa đánh bóng xong, không đói sao?

Không đói. Cô ấy lau miệng, uống một ngụm nước.

“Lát nữa em phải về trường, tuần sau thi rồi, em về để ôn tập”.

Đồ ăn trong cổ tôi dường như nghẹn lại, không xuống được.

“Dường như bây giờ em còn bận hơn cả anh đấy”. Tôi nói.

“Vâng”.

Lúc lái xe đưa cô về, cả hai chúng tôi đều không nói gì. Tôi biết cô không vui, tôi cũng biết cô không muốn gặp bạn mình. Cứ nghĩ tới chuyện này, một mặt tôi cảm thấy rất thương cô, mặt khác cũng thấy mình thât oan uổng. Tôi chỉ muốn cô gặp bạn mình bởi thật sự tôi đã coi cô là người yêu. Lúc này cô không vui, tôi cảm thấy mình thật chẳng ra sao cả.

Tôi cười hì hì: “À, anh quên không nói cho em một chuyện, em có biết Húc Đông là ai không?”

“Là bạn của anh”.

“Anh ấy là bạn trai của Ngô Gia Nghi. Chính anh ấy đã bỏ cô ấy đấy”.

Phi sững sờ quay sang nhìn tôi: “Đó là bạn thân nhất của anh à. Em lại cứ tưởng phải như thế nào cơ? Cứ ngỡ là một tay chơi có hạng. Thế mà hôm nay em còn đánh bóng với anh ta nữa. Đúng là đồ trơ trẽn.”

“Em không nên chửi bạn anh”.

“Bây giờ em chửi hắn thế là nhẹ nhàng lắm rồi, em mà biết từ nãy em đã chửi hắn luôn rồi”.

“Kiều Phi”. Tôi nhắc: “Em giận vô lý thật đấy. Cái cô minh tinh kia có quan hệ gì với em không? Em đã xem xét kỹ chưa? Em chỉ biết bạn anh bỏ rơi cô ấy, thế em có biết sau lưng, cô ấy đã làm những gì không?”

“Ý anh muốn nói là ai cũng đều có quá khứ xấu xa phải không?”

“Anh không có ý đó, anh chỉ muốn nói là em không nên vì chuyện của người khác mà to tiếng với anh”.

Kiều Phi dừng lại, cơn giận khiến mặt cô đỏ bừng.

Thực sự tôi không nên nói câu đó, đang yên đang lành tự dưng lại lôi chuyện Húc Đông bỏ Ngô Gia Nghi ra. Nhưng tôi cảm thấy đột nhiên cô ấy nổi cáu mà chẳng có lý do chính đáng nào cả.

Cô cúi đầu nhìn vết ố trên váy do nước hoa quả bắn vào: “Đúng là chẳng ra sao, em mua bộ quần áo này để gặp người như vậy chứ?”

Tôi tấp xe vào lề đường, nhìn cô hỏi: “Em làm sao vậy? Có chuyện gì to tát lắm đâu, chỉ là một bộ quần áo thể thao thôi mà, anh sẽ mua cho em mười bộ. Nào, đi đến trung tâm mua sắm ngay bây giờ”.

“Anh đừng đem tiềm ra để hành hạ em nữa, Trình Gia Dương! Em biết anh có tiền, anh đi mua đi, ngay bây giờ đi, nhưng có điều phiền anh tìm người khác mặc nhé!”.

Nói xong cô liền xuống xe, sải bước về phía trước, không thèm ngoái đầu lại.

Đây là lần đầu tiên Kiều Phi nổi giận với tôi. Tôi không hiểu nổi con người cô thường ngày dịu dàng vui vẻ là thế mà chỉ loáng một cái đã trở nên đằng đằng sát khí như vậy.

Tôi đã làm gì sai, nói gì sai mà khiến cô đem sự bất mãn từ người lạ trút lên người tôi thế này? Tôi đã làm rất nhiều việc, chỉ mong muốn cô vui vẻ.

Bây giờ đổi lại cô đối xử như thế này với tôi.

Tôi sờ túi áo, tìm khắp nơi mà không thấy thuốc lá đâu, tức tối đấm mạnh vào vô lăng.

Tôi về nhà uống rượu, lên mạng rồi lại chơi bi-a với tay Tôi không tin tôi không đăng ký được kia.

Anh ta thăm dò: “Người anh em, sao hôm nay lạ thế, chẳng giống anh chút nào”.

“Đâu có”.

“Lại cãi nhau với phụ nữ à?”

“Sao anh biết?”

“Đàn ông tâm trí rối loạn, hỏi tại sao lại nói không có, đích thị là liên quan tới phụ nữ. Đừng quá bận tâm. Người xưa có câu: Nơi nào mà chẳng cỏ thơm. Nếu thích thì tiếp tục còn không thì mau chóng tìm người khác”.

“Đạo lý này ai cũng biết, thế nhưng vận vào mình lại chẳng biết giải quyết ra sao”.

“Chắc chắn anh bị cô ấy bắt nạn”.

“Tôi đã cẩn thận lấy lòng cô ấy, vậy mà cô ấy lại giận tôi. Vì chuyện của người khác mà cãi cọ với tôi.”

“Cô gái này tính tình không tốt phải không?”

“Chắc chẳng còn ai có thể tốt hơn cô ấy được.”

“Nhất định anh đã động vào nỗi đau của cô ấy rồi”.

“Tôi không coi trọng chuyện đó nữa, tôi chỉ muốn cô ấy quên đi.”

“Ây da, vậy là phức tạp rồi. Chuyện dài lắm phải không?”

“Tôi không muốn kể, mắt lại đang cay sè.”

Tôi tạm biệt Tôi không tin tôi không đăng ký được, rồi thẫn thờ nằm trên giường.

Một tháng sau lần đó, chúng tôi không gặp nhau.

Tôi không chủ động tìm cô ấy, và cô cũng vậy.

Công việc của tôi rất bận, nhiều khi mệt bở hơi tai.

Cuối tháng Tư, trong Bộ phải khám sưc khỏe định kỳ, tới lượt tôi thì đã là buổi chiều. Cuối cùng cũng có thể trốn ra ngoài không phải làm việc nửa ngày. Tôi thư thả xếp hàng tại phòng khám của bệnh viện.

Gia Minh làm việc tại bệnh viện này, lúc tôi đang đứng tại cửa khoa Tim mạch thì thấy anh đang đi tới. Nhìn thấy tôi anh rất bất ngờ, biết được tôi đến khám sức khỏe định kỳ, anh liền hỏi tôi: “Chú có vội không? Nếu vội anh sẽ giúp chú được kiểm tra sớm”.

“Không cần đâu. Em cũng chỉ muốn được ở đây nghỉ một lát.”

Anh ấy nhìn tôi rồi ngồi bên cạnh nói: “Anh vừa mổ xong một ca, cũng muốn nghỉ một chút”.

“Gần đây chú khỏe chứ? Đã lâu anh không về nhà rồi.”

“Cũng tàm tạm. Có điều công việc hơi bận. Đặc biệt là tháng trước, anh biết không vừa kết thúc hai hội nghị xong.”

“Dạ dày chú có còn đau nữa không?”

“Hình như không thấy gì nữa”.

“Tới lượt chú rồi kìa”.

Tôi bước vào phòng khám khoa Tim mạch, bác sĩ tiến hành kiểm tra đơn giản, kê đơn rồi yêu cầu tôi chụp X-quang. Lúc tôi đi ra, Gia Minh vẫn đang chờ ở đó: “Anh đưa chú tới khoa Phóng xạ nhé”.

Muốn chụp X-quang lại phải đi sang tòa nhà khác, khi chúng tôi đi ngang qua cửa chính của phòng khám thì bắt gặp một chiếc xe cấp cứu vừa dừng lại. Người ta khiêng cáng vuống, bệnh nhân trên cáng đang đeo máy thở, che mất nửa khuôn mặt, tôi chợt cảm thấy người đó rất quen. Đúng vào lúc này tôi nghe thấy y tá đang nói rõ tình trạng của bệnh nhân cho các bác sĩ cấp cứu: “Bệnh nhân Ngô Gia Nghi, hai mươi sáu tuổi, trúng độc khí gas, huyết áp 40,60…”.

Gia Minh nhìn tôi hỏi: “Ngô Gia Nghi? Đây chẳng phải là cô minh tinh gì đó sao?”.

Tôi cũng sững người lại.

Kiều Phi

Chu Hiền Phúc bảo tôi đi chuyển công văn, đơn vị nhận là một công ty thương mại phụ trách xây dựng cơ sở hạ tầng.
Tôi để tài liệu ở chỗ thư ký, ký tên rồi đi về.

Lúc sắp rời khỏi đó, tôi thấy người quen đang đi từ trong ra, anh ta nhìn tôi mỉm cười. Tôi hận không thể tìm được lỗ nẻ nào để chiu xuống. Người đó là Lưu công tử.

Sự việc lần đó đã tiết lộ danh tính thật sự của tôi. Cho nên không lâu sau, anh ta tới trường tìm tôi, tôi không bất ngờ chút nào.
Khi đó tôi đang cùng một vài người bạn tới nhà ăn của trường, một chiếc xe dừng ngay cạnh tôi. Lưu công tử ngồi trong xe nói vọng ra: “Phi Phi, anh bảo em gọi điện, tại sao lại không gọi chứ?”

Tôi liền giục các bạn: “Các bạn cứ đi trước đi”.

Nhìn thấy họ đã đi khá xa, tôi mới cúi xuống nói với anh ta: “Anh nói đi, rốt cuộc anh muốn gì? Anh muốn bôi nhọ tôi, tôi cho anh biết giáo viên phụ trách chúng tôi đang ở kia, anh đi tìm ông ấy đi. Hãy nói với ông ấy rằng, tôi tiếp khách ở hộp đêm. Trong đầu chỉ toàn những chuyện cười dâm đãng. Anh muốn thì đi đi”.

Anh ta vẫn ngồi trên xe, sững sờ nhìn tôi.

“Anh cũng muốn kể cho Trình gia Dương nghe phải không? Anh cũng nên đi đi, anh ấy chẳng biết gì đâu. Mà tôi cũng chẳng thèm quan tâm”.

Lưu công tử cười.

“Em nói đi, nếu anh làm thế thì có lợi gì chứ?”

Tôi đứng thẳng dậy, “hừ” một cái rồi liếc xéo anh ta. Từ trước tới giờ tôi chưa từng ghê ghớm như vậy. “Đàn ông có thể muốn cái gì ở đàn bà?”

“Phi Phi à, em làm sao vậy? Trứơc đây em chưa từng to tiếng cáu gắt như thế này mà.” Anh ta xuống xe hỏi tôi: “Em đang giận ai vậy? Nói đi, thế nào, thằng họ Trình kia trả em bao nhiêu? Lần trước anh đã muốn khuyên em  đừng theo nó. Em theo anh đi, thằng đó là người nhàm chán nhất anh đã từng gặp đấy”.

Tôi nhìn anh ta, dưới ánh nắng, con người này bàn chuyện giá cả với tôi, trông mới thành khẩn làm sao.

Tôi hơi thừ người ra.

Dường như anh ta cũng đoán được tôi đang suy nghĩ, lại nói với vẻ thành khẩn hơn: “Em nói xem trước đây chúng ta không có tình cảm ư? Chẳng phải lần nào anh đến Khuynh Thành cũng đều đối xử với em tốt nhất sao? Anh muốn cùng em ra ngoài, nhưng em không đi khách đúng không? Thế mà sau này sao em lại đi cùng thằng nhãi đó? Phi Phi, anh nói thật đấy, từ khi em bỏ đi, anh chưa từng nghe chuyện cười nào do người khác kể mà thấy vui cả”.

Bây giờ tôi đã hiểu rõ một chuyện.

Lịch sử của một con người, cũng giống với lịch sử của một quốc gia, luôn có người nhớ hộ cho bạn. Tôi ở cùng Trình Gia Dương đã rất lâu rồi, ham vui tới mức quên hết tất thảy mọi thứ, nhưng cuối cùng có người tới nhắc nhở tôi rằng đừng quên mình là ai, đừng quên  mình đã từng là gái hầu rượu ở hộp đêm.

“Phi Phi, anh không ép em, nhu6ng em phải suy nghĩ cho kỹ đấy được không?” Anh ta vẫn nhăn nhở như vậy, nói xong liền lên xe. “Lần này không cần em gọi cho anh nữa, anh sẽ tự tới tìm em.”

Bữa trưa hôm đó, một mình tôi ăn rất nhiều thứ: cơm, thịt gà, đậu, bánh…Buổi chiều học dịch khẩu ngữ, tôi đã thể hiện rất tốt, còn được thầy giáo khen nữa.

Buổi tối tôi vừa học từ mới vừa nhảy dây, tôi đã thề với bản thân, sẽ học hành chăm chỉ và sẽ sống tốt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+