Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Người phiên Dịch – Chương 67-68 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 67

Kiều Phi

Tiễn Gia Dương đi rồi, còn lại một mình, tôi lững thững đi bộ trên phố.

Đã sang xuân, khí trời ấm áp, băng cũng bắt đầu tan, nhưng cơn gió nhẹ mang hơi ấm thổi tới khiến tôi thấy lòng mình vui vui.
Tôi đi đến cửa hàng bán sinh vật cảnh, định mua ít thức ăn cho rùa. Ông chủ tiệm hỏi: “Mua cho rùa Braxin à? Vậy thì cô nên mua cá diếc và cá trê nhỏ, rùa rất thích ăn mấy món này đấy”.

“Thế ạ?”

“Đúng thế. Bây giờ đã là mùa xuân rồi, cô cứ cho chúng ăn nhiều vào, rùa đen ăn uống rất tốt, nếu được thế, chúng sẽ lớn rất nhanh.”

“Thế thì hay quá. Chú cho cháu mỗi loại nửa cân đi”.

Tôi đem cá về nhà rồi cho vào trong bể, mấy chú rùa nhỏ phàm ăn lập tức hồ hởi đánh chén bầy cá. Loáng một cái, màu nước xanh đã chuyển sang màu đỏ, mùi máu tanh um cả lên. Tôi không nhẫn tâm nhìn tiếp nữa, bèm đi xem ti vi, đợi lát nữa sẽ dọn bể sau.

Đúng lúc này thì có người gọi điện tới. Tôi nhìn điện thoại và nhận ra số máy của chị cùng phòng. Tôi nghe thấy tiếng chị thều thào: “Phi Phi à, em mà không tới làm nữa thì chị sẽ chết mất thôi”.

“Gì chứ? Em bị đình chỉ công tác rồi kia mà”.

“Em vẫn chưa nhận được điện thoại của phòng Nhân sự à? Chắc họ sắp gọi cho em rồi đấy. Em và Gia Dương không có ở đây, thiếu người quá, đến cả trưởng phòng, phó phòng cũng đều phải xắn tay lên làm việc rồi”.

“Được rồi. Vậy em sẽ qua phụ chị”.

Tôi vừa cúp máy thì nhận được điện thoại của phòng Nhân sự, họ không những thông báo rằng tôi được trở lại làm việc ngay lập tức mà còn nói, thời gian thực tập đã kết thúc, tôi chính thức được vào biên chế.

Điều này chẳng khác nào một ân điển lớn lao đột nhiên ban xuống, không, phỉa nói là tới bố mẹ của Gia Dương ban xuống, chính vì vậy càng khiến người ta không tin nổi.

Tôi ngồi xuống, uống một ngụm nước, nghĩ xem mình sẽ phải làm gì.

Con người tôi vốn thù dai, tôi không quen với việc vừa bị người ta vùi dập xong lại ngay lập tức được ban phát bổng lộc. Do vậy tình huống này khiến tôi cảm thấy bất an, tôi không thể không biết ơn họ, nhưng như vậy tôi càng thấy khó chịu hơn.
Nhưng tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ khác, tôi bèn thực hiện luôn. Tôi mặc áo khoác, rời khỏi nhà và đến nơi đó. Đi trong làn gió xuân, bước chân tôi mỗi lúc một nhanh hơn, tôi chỉ hận là sao mình không bay được.

Không chỉ là vì Gia Dương. Tôi không muốn làm anh khó xửa nữa. Tôi làm khổ bản thân chung quy cũng chỉ vì lý tưởng bao năm nay của mình. Con đường càng vất vả, khúc khuỷu, càng phải đổ nhiều mồ hôi thì càng khiến tôi thêm trân trọng những gì mình đang có. Trong lúc này, cho dù vì nguyên nhân gì, tôi cũng không thể bỏ qua được nữa.

Trình Gia Dương

Chúng tôi xuống máy bay lúc mười giờ theo giờ địa phương, Ngoại trưởng nước sở tại và Đại sứ TQ tại đó tới đón. Họ tháp tùng bố tôi tới hội kiến Phó Tổng thống.

Trong quá trình đàm phán, thái độ của bố tôi rất cương quyết, ông nghiêm khác yêu cầu chính phủ nước sở tại phải tăng cường các biện pháp bảo vệ những kĩ thuật viên, kỹ sư xây dựng đường sắt của nước tôi.

Phó Tổng thống một mặt bày tỏ lời chia buồn sâu sắc và sự thương tiếc đối với những kỹ sư không may tử nạn, mặt khác lại đưa ra rất nhiều cớ nhằm lấp liếm  vụ việc, không muốn tăng dự toán ngân sách cũng như các biện pháp bảo vệ.
Bố tôi vẫn kiên quyết: “Ngài phải nhận ra rõ ràng đâu là bạn bè, phải làm đúng đạo lý. Nếu không vì bạn bè mình mà làm những việc nên làm thì cuối cùng cũng sẽ tự cô lập bản thân thôi”.

Tôi dịch lời của bố tôi nói cho bên kia nghe, vị Phó Tổng thống sau đó đúng là có cởi mở hơn với vấn đề tăng cường cảnh sát nhằm bảo đảm an ninh cho các nhân viên TQ, nhưng phía tôi đã phải trả giá quá đắt rồi. Sau buổi hội đàm, một quan chức của Bộ Công thương đã nói chuyện với bố tôi về việc tăng các khoản vay không tính lãi.

Bố tôi nói với tôi bằng tiếng Trung: “Gia Dương à, con xem đấy, cái trò đấu tranh của bọn người nước ngoài so với trò chơi trẻ con xem ra còn lộ liễu hơn. Con hỏi họ xem, cần bao nhiêu tiền thì mới có thể mua được thi thể người của chúng ta về?”

Sau buổi hội đàm, Chính phủ nước sở tại có tổ chức một bữa tiệc đơn giản, nhưng ngay lập tức bố tôi từ chối. Ông yêu cầu phải nhanh chóng đưa thi thể những người không may bị tử nạn về nước.

Chúng tôi nhận lại thi thể của họ tại bệnh viện Thủ đô. Trước khi quân lính nước sở tại khiêng linh cữu của họ lên xe, bố tôi đeo găng tay, tự mình phủ quốc kì lên trên nhưng linh cữu đó.

Chúng tôi phóng như bay từ bệnh viện ra sân bay, hai bên đường quốc lộ là sa mạc Tây Phi mênh mông. Cảnh tượng đó dưới ánh trăng đỏ chói lấp lánh trông thật kỳ diệu.

Hai nhân viên bảo vệ đồng hành cùng chúng tôi là tham mưu vũ trang của Cục Cảnh vệ, thuộc Bộ Công an. Trên đường đi, họ gắn với chúng tôi như hình với bóng, hết sức tận tụy với công việc. Tới tận lúc này, nhiệm vụ đã gần hoàn thành, nhưng bọn họ vẫn không một chút lơ là, không ngừng quan sát tình hình bên ngoài xe. Tôi cảm nhận được rằng, đúng là nghề nào cũng có đạo đức của nghề ấy, những người chuyên tâm với công việc đều khiến người khác khâm phục, kính trọng.
Bố tôi khen: “Ban nãy con dịch rất tốt”.

“Cảm ơn bố. Bố tưởng con vẫn còn là trẻ con hay sao? Có thể con không bằng bố năm xưa, nhưng trong ngành này con cũng được coi là người giỏi giang đấy ạ”.

Ông nhìn tôi, khóe mắt ánh lên nụ cười hạnh phúc: “Ai bảo con không bằng bố chứ? Thời đại không giống nhau, nếu bố phát âm tốt như con bây giờ thì có lẽ đã được ngồi ở vị trí hiện tại sớm hơn vài năm rồi”.

“Đúng vậy, con học ở trường nòi Trois Paris kia mà, con đã phải luyện nghe theo cuốn băng hùng biện của Norodom Sihanouk ( Thái thượng hoàng của Vương quốc Campuchia) đấy”, tôi nói, “Vậy nên điều này chẳng có gì là lạ cả bố ạ. Không hiểu bố có biết không nhưng con thấy giọng bố pha chút khẩu âm của người Ấn Độ”.

“Tới lượt con mỉa mai bố đấy à?”

Tôi cười hì hì, bỗng lại nhìn thấy khuôn mặt nghiêm khắc quen thuộc của ông.

Chợt tiếng súng từ đâu vọng tới.

Phía tước và phía sau xe bảo vệ đã bị trúng lựu đạn, tài xế người da đen quay lại nói với chúng tôi: “Phe phản đối đấy”. Chưa nói hết câu, anh ta đã bị một viên đạn bắn vào đầu.

Hai cảnh vệ ấn tôi và bố tôi xuống chỗ ghế ngồi, họ dùng thân người che chắn cho hai bố con tôi rồi rút súng ra.
Tôi nghe thấy tiếng súng máy, tiếng nổ, tiếng rên rỉ của vài người trên xe, thậm chí còn ngửi thấy mùi thuốc súng, mùi máu tanh xộc lên.

Đây là cảnh tượng mà từ nhỏ tới giờ tôi chưa từng được chứng kiến, tôi có cảm giác tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi chảy xuống giống như máu.

Khoảnh khắc đó dài như một thế kỉ.

Đột nhiên tiếng súng ngừng hẳn.

Hồi lâu sau, không còn động tĩnh gì nữa, cửa xe đột nhiên bị mở ra. Một đội quân người da đen được trang bị vũ khí đã đứng ở bên ngoài.

Toàn bộ quân bảo vệ của Chính phủ đã bị tiêu diệt hết.

Máu đen đã chảy tới tận chân tôi.

Chúng tôi là những người may mắn còn sống sót.

Người đứng đầu bước ra nói chuyện, người đó cao to rắn chắc, cơ bắp nổi cuồn cuộn, trên cơ thể còn ngang dọc những vạch than vẽ ngụy trang.

Anh ta không hề có ý định giết chúng tôi, anh ta ra lệnh cho chúng tôi bằng tiếng Pháp: “Đi ra!”.

Bốn người chúng tôi xuống xe, cảnh vệ vẫn đứng che trước hai bố con tôi.

Bố tôi đứng lên hỏi anh ta: “Anh là chỉ huy à?”

“Thiếu tá đội du kích, Kofi”.

“Tôi họ Trình”.

“Tôi biết ông là ai?”, Kofi nói, “Chúng tôi đã có chuẩn bị trước”.

“Rất tốt”, bố tôi xen vào. “Hãy giữ tôi ở đây, các anh sẽ đổi lại đực thứ gì đó, mong các anh để đồng  nghiệp của tôi đi”.
Kofi đeo súng máy lên vai, khoanh tay trước ngực nói: “Người được quyền nói ở đây là tôi”.

“Anh có biết sau xe tôi là gì không?” Bố tôi cao giọng. “Đó là thi thể của đồng bào tôi. Người TQ chúng tôi nếu chết sẽ không để lại thi thể ở nước ngoài. Mong các anh cho phép các đồng nghiệp của tôi đưa linh cửu của họ về nước”.

Ông quay về phía chúng tôi nói bằng tiếng Trung: “Mọi người phải đưa linh cữu họ về nước an toàn đấy”.

Hai người cảnh vệ thốt lên: “Thủ trưởng!”.

“Im lặng!”. Ông liền ngắt lời họ rồi vẫn giữ nguyên giọng ông nói “Mục đích chuyến đi lần này của chúng ta là gì nào?”
Tôi kinh hãi tột độ, bố tôi, ông định ở lại đây một mình và muốn chúng tôi đưa linh cữu vầ nước.

Xe của chúng tôi vẫn không thể khởi động được, người của Kofi tránh ra nhường đường, bố tôi giục chúng tôi mau chóng khởi hành.

Tôi đã bước một chân lên xe, nhưng rồi lại rút chân xuống và nói với Kofi: “Hãy để tôi ở lại, tôi là con trai ông Trình, cả hai chúng tôi sẽ đổi được khoản tiền chuộc lớn hơn”.

Kofi cười lớn lộ ra hàm răng trắng nhờn, khuôn mặt vẫn tàn nhẫn như cũ: “Hay thật đấy!”.

Lần này tới lượt bố tôi thất kinh, ông ngỡ ngàng nhìn tôi đóng cửa xe. Tôi chúc: “Hai đồng chí lên đường may mắn nhé!”.

Hai bố con tôi lên chiếc xe Jeep đang mai phục ở một dãy núi thấp, xe đi xuyên qua sa mạc về phía trước nhưng không biết đi về hướng nào.

Tôi cảm thấy Kofi và thuộc hạ của anh ta, hoàn toàn không phải là một đội quân ô hợp. Những người lính này đều có cơ thể cường tráng, được huấn luyện bài bản, chính quy. Chả trách họ lại dễ dàng tập kích chúng tôi như thế.

Lúc quan sát họ, tôi chợt nhận thấy họ cũng đang nhìn chúng tôi.

Xe đang lắc lư tiến về phía trước, bố tôi bỗng dựa vào người tôi. Ông nắm chặt tay tôi, sau đó nhìn vào mắt tôi nói một cách khẳng khái: “Đúng là chẳng biết phải nói với con thế nào nữa, sao lại to gan lớn mật tới mức đó chứ? Con muốn thi gan, lại còn giở trò với bố, bây giờ lại còn muốn cùng chết với bố nữa”.

Tôi cười, đáp: “Bố bất ngờ lắm à? Bố có choáng không vậy?”

“Con có hối hận vì đã theo bố tới đây không?”

Tôi nghĩ một lát rồi trả lời: “Hơi hơi thôi. Bố à, nếu con không tới đây thì lúc này con và cô ấy đã đăng kí kết hôn rồi đấy”.

“Có điều, chính cô ấy đã nói cho con biết rằng một mình bố đi chuyến này, chính cô ấy bảo con đi tháp tùng bố đấy. Nếu bây giờ đổi lại là cô ấy, con cũng vẫn làm như vậy”.

Bố tôi bỏ tay tôi ra, ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời lúc hoàng hôn rồi nói: “Bố nhớ ra rồi, có phải cô gái này lúc đầu cũng xin đi Kenya đúng không?”

“Đúng vậy”

“Sao mà tính khí lại quật cường đến thế chứ? Con phải cẩn thận, nếu không sau này sẽ khổ đấy”.

“Con bắt cô ấy phải khổ cũng tương đối nhiều rồi”.

Bố tôi không cười, trên mặt ông hiện rõ vẻ hiền từ: “Gia Dương à, sau khi về tới nơi, con đưa cô ấy tới để bố mẹ gặp mặt nhé”.
“Được ạ”, mắt tôi rưng rưng.

Phi, anh đang đi trên con đường rất gần với em rồi. Thế còn em, em đang làm gì?

Kiều Phi

Tôi và chị cùng phòng làm tăng ca tới tận mười một giờ đêm mới về nhà. Lúc sắp về, tôi hỏi trưởng phòng, vẫn đang chuẩn bị tài liệu: “Anh có tin tức gì của Gia Dương không ạ?”

Anh ta nhìn tôi: “Có tin mới lại có thể không nói với em ư? Anh chỉ biết là Thủ trưởng đã rời khỏi bệnh viện và đang trên đường về, chắc họ sắp về tới nơi rồi. Ái chà, mọi người đều đang mong chờ họ đây”.

Tôi về nhà, ngửi thấy mùi gì đó rất lạ. Tôi chạy tới bể cá, phát hiện chiến trường đẫm máu do hai kẻ đầu sỏ gây ra, bể cá đã bị chúng làm cho tanh ngòm, rất khó chịu.

Những con rùa đực ăn no liền tỏ ra rất vui vẻ.

Gần nữa đêm mới về đến nhà, vậy mà vẫn phải dọn dẹp, hầu hạ cho chúng. Đúng là tức chết đi được.

Cũng chẳng có cách nào khác cả. Đây chính là hai nỗi phiền phức nhỏ mà Gia Dương đã mang cho tôi.

Tôi nín thở thay nước, rửa bể, cọ mai cho chúng. Tôi tắm cũng không mất nhiều thời gian đến thế.

Chật vật mãi cũng xong mọi việc, tôi nằm trên giường, ôm lấy chiếc chăn. Tôi muốn ngửi thấy mùi của anh.

 

Chương 68

Kiều Phi

Ngày hôm sau đi làm, lại có rất nhiều văn bản phải dịch, đều là những tài liệu dùng trong cuộc họp về việc giảm thiểu thiên tai sắp tới. Trong tài liệu bên phía Châu Phi gửi tới còn kèm theo một bức ảnh về nạn châu chấu hoành hành. Những cánh đồng bạt ngàn bị đàn châu chấu đến hơn một tỉ con phá hỏng hết. Xóm làng bị bao phủ bởi nạn đói và nỗi kinh hoàng, những đứa bé mang đầy ruồi trên người đang khóc thút thít trên vai ngươi mẹ ăn mặc rách rưới.

Tâm trạng như bị đè nén, tôi bèn đứng dậy, bước ra phía cửa sổ.

Còn có gì đáng để chúng tôi oán trách ở đây chứ? Ăn no, mặc ấm, trong tiết xuân ấm áp, được làm những việc mình đã muốn làm từ rất nhiều năm nay. Thỉnh thoảng, dẫu có vấp phải khó khăn cũng như những buồn phiền trong chuyện tình cảm thì tất cả cũng chỉ để cuộc sống của chúng ta thêm sinh động và đáng nhớ hơn mà thôi.

Cho nên, tôi vẫn là người rất may mắn.

Còn Gia Dương của tôi, anh đang ở Châu Phi, liệu hai bố con anh có hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp không? Anh có thể hiện tốt tước bố mình không? Có phải anh sắp về nhà không? Trong hoạt động ngoại giao, luôn có những việc phát sinh ngoài dự kiến. Chắc Gia Dương đang bận rộn với công việc, cho nên tới tận lúc này, anh vẫn chưa gọi điện về cho tôi.

Trình Gia Dương

Điện thoại của tôi bỗng rơi xuống đất, cạnh chân của một đứa bé da đen. Thằng bé đó chỉ khoảng bốn, năm tuổi, có vẻ khỏe mạnh, ánh mắt sáng long lanh, tay cầm đồ ăn của hai bố con tôi.

Nó bỏ đồ ăn xuống đất rồi nhặt điện thoại của tôi lên, nhìn ngắm hồi lâu rồi hỏi cộc lốc: “Cái gì đây?”

“Điện thoại”. Tôi giật lấy điện thoại, bật màn hình lên. Trong hoang mạc làm gì có tín hiệu, nhưng hình nền điện thoại là ảnh Phi Phi, điều này rất quan trọng với tôi.

Thằng bé lại hỏi tiếp: “Ai đấy?”

“Vợ chú”.

Bố tôi đứng phía sau. Ông nhìn thật kỹ, cuối cùng cũng phát biểu một câu: “Con bé này cũng xinh đấy”

“Đương nhiên rồi”, tôi nói, nhìn thấy thằng bé cười lộ cả hàm răng trắng. Tôi hỏi: “Cháu tên gì vậy?”

“Kazan”. Một người khác trả lời thay cậu bé. Đó chính là thiếu tá Kofi, anh ta vừa bước vào lều, một tay ôm đứa bé  rồi quay lại trả lời tôi: “Con trai tôi đấy”.

Anh ta mang nước tới đặt ở bên cạnh đồ ăn mà Kazan mang tới rồi mời hai bố con tôi uống.

Bố tôi nói: “Cảm ơn”. Ông ngồi xuống, uống một ngụm nước rồi hỏi thẳng Kofi, “Kiếm được chút nước này cho chúng tôi chắc cũng không dễ dàng gì, anh muốn đổi lại cái gì đây?”

“Các chiến hữu của tôi. Họ đang ở trong tay quân đội của Chính phủ, chúng tôi giữ hai người lại đây để đổi lấy bọn họ”. Anh ta đứng dậy nhìn bố tôi, “Tôi biết ông là nhân vật cấp cao, có điều chiến hữu của tôi quan trọng hơn, tôi chỉ cho Chính phủ cũng như hai bố con ông thời hạn là hai ngày”.

Nói rồi anh ta bỏ đi, bố tôi liền giục: “Gia Dương à, mau ăn cơm, uống nước đi con”.

Bố tôi không uống nhiều nước lắm, ông nhường cho tôi. Tôi uống một ngụm, bỗng cảm thấy cay cay nơi khóe mắt. Tôi nhìn ông, nghẹn ngào nói: “Bố à, bố đã già rồi, đừng như vậy”.

Ông cười, vỗ vai tôi và không nói gì.

Thời tiết trên hoang mạc rất khắc nghiệt, nhiệt độ ban ngày và ban đêm  chênh lệch nhau rất nhiều. Tôi và bố nằm trong chiếc lều được binh lính giám sát, lạnh run lên.

Cậu bé Kazan bước vào, trên tay cầm một chiếc thảm. Đưa cho tôi xong, cậu vẫn không chịu đi, cứ đứng đó nhìn tôi.

Tôi lấy thảm đắp lên người bố, rồi quay sang hỏi cậu bé da đen: “Sao vậy?”

Nó không trả lời, vẫn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi đoán được cậu muốn gì, liền rút chiếc điện thoại nhấn nút mở màn hình. Cậu hí hoáy nghịch ngợm, ấn bàn phím làm nó phát ra tiếng, điều này khiến cậu bé vô cùng thích thú.

Tôi hỏi: “Kazan có nghĩa là gì?”

Có lẽ cậu bé không hiểu câu tiếng Pháp này lắm, cậu ta nghĩ một chút rồi trả lời: “Cỏ xanh”.

Tôi gật đầu: “Thế ư? Mẹ cháu đâu?”

Nó nhìn tôi, trả lời tôi bằng tiếng Pháp một cách rõ ràng: “Mẹ bị bọn da trắng và bọn phản bội giết rồi”.

Lúc Kazan về, cậu bé trả điện thoại cho tôi. Tôi nằm bên cạnh bố, trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà ông vẫn ngủ say.
Tôi cảm thấy thật sự mệt mỏi, từ từ nhắm mắt lại. Lúc đang mơ màng thiếp đi, bỗng loáng thoáng nghe thấy giọng hát bằng tiếng thổ dân của đàn ông. Tôi không hiểu ý nghĩa của bài hát đó, chỉ cảm thấy giai điệu của nó rất trầm lắng và bi thương. Tôi có cảm giác nỗi khổ của hàng trăm năm dường như đang được tái hiện trong giọng hát của một người còn sống sót.

Hôm sau, ánh nắng trở nên rất gay gắt, nhìn bóng nắng có thể đoán được là đã gần trưa rồi. Kazan đưa cơm tới, cậu bé đi cùng bố mình. Thiếu tá Kofi cầm một chiếc đài casset nhỏ và cũ kĩ tới, sau đó ra lệnh cho chúng tôi: “Hai người nói vào đây, chúng tôi sẽ gửi tới chính phủ và Đại sứ quán”.

Bố tôi nhất quyết không nói.

Tôi khâm phục sự bình tĩnh của ông, nhưng lại không có được sự kiên cường như vậy. Tôi có rất nhiều lời muốn nói với một người. Tôi đã muốn thổ lộ từ lâu, giờ đây, tôi nhất định phải nói cho cô ấy biết.

Tôi hướng về phía chiếc đài và lên tiếng: “Kiều Phi à, anh là Gia Dương đây…”

Thổ lộ hết nỗi lòng với Phi, tôi mới nhận ra, nước mắt mình đã tuôn rơi từ lúc nào.

Kofi ra lệnh cho cấp dưới đưa chiếc băng đi. Anh ta nhìn tôi rồi hỏi: “Ông Trình là bố anh à?”

“Đúng vậy”.

“Hai bố con anh không hề giống nhau”.

“Không chỉ có anh nhận xét như vậy”.

“Tôi thấy anh là người kiên cường, rất có khí phách, rõ ràng có thể đi được, vậy mà lại ở đây cùng ông ấy”.

“Vâng, tôi là người như vậy”.

“Ban nãy anh nói chuyện với ai vậy?”

“Vợ tôi”

Anh ta nhìn tôi, gật đầu hỏi tiếp: “Kết hôn bao lâu rồi?”

“Vẫn chưa, vốn dĩ định sau lần này về sẽ cưới”.

“Đã nói những gì vậy?”

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Bất luận xảy ra chuyện gì, anh vẫn mong em sống vui vẻ như trước kia, còn có một chuyện, anh vẫn chưa thổ lộ cùng em, anh yêu em”.

Kofi nói: “Vốn dĩ cuộc sống rất tốt đẹp, không nên để mất niềm tin”.

Tôi nhìn vào đôi mắt đen của anh ta, hỏi tiếp: “Thế còn anh? Anh sống thế nào? Người của anh sống thế nào? Các anh đã khiến người khác sống cuộc sống thế nào?”

Kofi đáp: “Cuộc sống của chúng tôi đã từng rất thanh bình. Ăn cơm, đi ngủ, trồng trọt, ân ái, sinh con. Cho đến khi người da trắng tới. Họ lấy đi dầu mỏ, kim cương và vàng. Họ còn bắt chúng tôi theo tôn giáo của họ, đem vũ khí, vòng tránh thai tới, còn xúi giục chúng tôi tàn sát lẫn nhau, kích động nội chiến”.

“Chúng tôi tới đây chỉ là để sửa đường sắt thôi mà”.

“Không cần khuấy động sự yên tĩnh ở đây”. Anh ta đứng dậy đi tới cửa, vẫn xoay lưng nói với tôi: “Cái băng đó, vợ anh sẽ nhận được”.

Kiều Phi

Đã ba ngày nữa trôi qua. Tính từ ngày anh đi, tổng cộng đến giờ đã là tám mươi hai tiếng đồng hồ.

Tôi vẫn chưa nhận được tin tức gì của Gia Dương.

Trong văn phòng, trong Cục, trong Bộ, chẳng có ai bàn tán, dò hỏi, cũng chẳng có ai nói cho tôi bất cứ điều gì.

Tôi biết thi thể của hai kĩ sư tử nạn đã được chuyển về, nhưng Gia Dương và bố anh ấy vẫn đang ở bên đó.

Tôi uống trà, ăn cơm, làm việc, nuôi hai con rùa mà Gia Dương mua. Tôi thay nước cho chúng, còn giúp Ba Ba tìm studio chụp ảnh cưới.

Tôi cho cô ấy xem nhẫn cưới của mình rồi hỏi: “Thế nào? Có đẹp không?”

Cô ấy kinh ngạc thốt lên: “Chao ôi, cậu câu được chàng rùa vàng này từ lúc nào vậy?”

“Cậu nói đúng đấy, một chàng rể quý”, tôi cười hì hì đáp lại. “Cậu còn nhớ Trình Gia Dương không?”

Cô ấy càng kinh ngạc hơn, nghĩ một lát nữa rồi lắc đầu liên tục: “Kiều Phi, mình không tin nổi đâu”.

Tôi “hừm” một tiếng rồi nói tiếp: “Cậu cứ chờ đấy, anh ấy sắp đi công tác ở Châu Phi về rồi, mình sẽ cưới trước cậu cho mà xem”.

Tôi nhìn cô ấy rồi lại nhìn mình trong gương, cũng không hiểu đang nói với ai nữa: “Cậu cứ chờ mà xem”.

Hôm khai mạc cuộc họp về vấn đề giảm thiểu thiên tai, tôi và chị cùng phòng kết hợp dịch cabin cho các đại biểu khu vực nói tiếng Pháp. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ, tâm trạng cũng rất tốt, tới giờ nghĩ trưa, trưởng phòng bước tới bắt tay tôi. Đầu tiên ông nói chúc mừng, sau đó mới nói nhỏ vào tai tôi: “Kiều Phi, có người muốn gặp em đấy”.

Tôi đi cùng trưởng phòng tới văn phòng ở góc khuất trong trung tâm hội nghị, đẩy cửa ra thì phát hiện là người quen.

Trình Gia Minh và mẹ anh ấy.

Gia Minh nói: “Kiều Phi à, ngồi đi em”.

Tôi đáp: “Lát nữa có buổi tiệc, em phải tháp tùng lãnh đạo”.

Mẹ Gia Minh bèn bảo: “Kiều Phi à, cháu ngồi xuống đi”.

Giọng bà không hách dịch như lần trước gặp tôi, lúc này tôi nhận thấy giọng bà rất hiền dịu, pha chút mệt mỏi nữa.

Tôi thực sự cảm thấy lo sợ.

Hai người này định nói gì với tôi đây?

Tôi không muốn ngồi ở đây, trước khi Gia Dương về, tôi không muốn gặp hai người này chút nào.

Tôi muốn đi.

Đột nhiên tôi nghe thấy giọng của Gia Dương.

Tôi mơ hồ không hiểu, nhưng đúng là giọng anh ấy.

“Phi, anh là Gia Dương đây, xin lỗi đã đeể em phải chờ, anh sẽ nhanh chóng về thôi…”

“Nếu như không thể, anh mong em vẫn tiếp tục sống vui vẻ”.

“Em phải biết rằng, được ở cùng em là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh”.

“Còn nữa, anh quên không nói với em, anh yêu em”.

Tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.

Gia Minh bước tới cạnh tôi, nói: “Gia Dương và bố anh đang bị giam giữ chỗ phiến quân chống Chính phủ. Cả nhà đã mất liên lạc, đây là chiếc băng bọ chúng gửi cho chúng ta. Sau khi đã phân tích kĩ thì thấy đúng là giọng của Gia Dương”.

Tôi thấy mình không còn hiểu Gia Minh đang nói gì nữa, bèn hỏi lại: “Đúng vậy, em biết đó là Gia Dương. Bây giờ anh ấy đang ở đâu vậy?”

“Hiện tại, Chính phủ TQ, Chính phủ nước sở tại và quân đội vẫn đang tích cực tìm cách giải cứu”.

Tôi quay lại nhìn Gia Minh rồi hỏi tiếp: “Thế hả anh?”

Gia Minh gật đầu.

Tôi vươn vai nói: “Em lại cứ tưởng sao cơ, chẳng phải họ đang tìm cách giải cứu đấy thôi?”

Tôi nhìn mẹ của Gia Dương: “Nếu cứu được anh ấy ra, nhờ bác bảo anh ấy gọi điện cho cháu”.

Tôi chuẩn bị đi thì nghe thấy tiếng của mẹ Gia Dương: “Kiều Phi à, chúng ta muốn cho cháu biết chuyện này, bởi vì cháu có quyền được biết. Trong lòng cháu có cảm thấy sốt ruột, buồn bã không? Nếu cháu cảm thấy quá hoang mang thì nghỉ một lát đi, rồi bảo phiên dịch khác làm thay cho”.

Đây là những lời nói đầy sự quan tâm, khiến người ta ấm lòng, nhưng tôi cảm thấy không cần thiết phải nghỉ.

Bà không biết cách làm việc của tôi.

Tôi nói rành rọt: “Cảm ơn bác. Đúng là cháu có bối rối đôi chút, nhưng nếu đó là Trình Gia Dương thì giờ phút này anh ấy vẫn đang tiếp tục tìm cách đúng không ạ?”. Tôi bước về phía cửa rồi tiếp tục nói với họ: “Cháu là người làm trong ngành này, cháu là phiên dịch chuyên nghiệp cơ mà”.

Trình Gia Dương

Kofi đưa tôi ra khỏi lều, anh ta nói với hai bố con tôi: “Xin lỗi, Chính phủ vẫn chưa có động tĩnh gì về việc thỏa hiệp cả, cho nên sẽ phải giết người này”. Anh ta nhìn tôi, “Tôi không định nói xin lỗi anh, tôi không làm gì sai với anh cả”
.
Bố tôi đúng là hảo hán, tới lúc này mà mặt ông vẫn không biến sắc, tim vẫn đập bình thường, ông chỉ nhấn mạnh từng từ với Kofi: “Anh chỉ cần tự mình biết hậu quả thế nào là tốt rồi, tôi sẽ bắt anh phải đền gấp mười lần những gì anh đã gây ra”. Sau đó ông đưa mắt nhìn tôi, rất lâu, ánh mắt lấp lánh: “Gia Dương à, con là con ngoan của bố mẹ”.

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười với bố.

Đi được mấy bước ra bên ngoài, sựa nhớ ra điều gì, tôi quay sang hỏi Kofi: “Anh đã gửi cuốn băng đó chưa?”

“Gửi rồi”.

“Thế thì tốt”

Họ sẽ mang tôi đi đâu để hành hình đây? Tôi tiếp tục bị tay thiếu tá da đen đẩy về phía trước.

Tôi bất chợt nhìn thấy Kazan đang đứng ở đằng xa. Tôi nói với Kofi: “Tôi muốn nói chuyện với con trai anh”.

Kofi trầm ngâm, cuối cùng anh ta cũng vẫy tay gọi con trai tới, tôi đặt chiếc điện thoại di động vào tay nó rồi nói: “Cái này, cháu giữ lấy, cháu cũng giống với vợ của chú, tên của cô ấy cũng là cỏ xanh”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+