Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Người Tình Bá Đạo _ Chương 21 – 22 – 23 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21

Hai người chạy rất xa mới dừng lại,
không biết vì sao, trong lòng cảm thấy thật đau, Tử Kiềm nói một câu con
nhỏ đương nhiên không thể so sánh được với tình cảm của chúng tôi mười
mấy năm, nhưng tôi chỉ vì câu nói đó đa từ bỏ tình cảm của chúng tôi,
làm một kẻ phản bội.

Hai người ngồi xổm xuống mặt đất thở hổn hển, một bên ngây ngô cười, cười đến nỗi nước mắt cứ theo khóe đi ra.

“ Thiển Thiển, không việc gì, không có
bọn họ, em còn có chị mà.” Hiên nhi một bên nhanh nhẹn lau đi nước mắt
trên mặt tôi, một bên an ủi tôi.

Tôi cười lắc đầu, “ Hiên nhi, cho dù là
em và nó có mười mấy năm cảm tình, nhưng em tuyệt đối không cho phép nó
gọi chị là con nhỏ, trong mắt em chị chính là một thiên sứ vô cùng thuần
khiết, tất cả là tại nó dám coi chị là một con nhỏ du côn.”

“ Thiển Thiển, có thể thấy được là cậu
nhóc đó thực sự rất quan tâm tới em, nó hẳn là rất quý trọng em, ngàn
vạn lần đừng để tuột mất rồi về sau hối hận. Bạn chị tuy nhiều nhưng
người thực sự tốt lại không có mấy, chị thật sự rất hâm mộ em vì có được
một người bạn nhiệt tình như vậy.” Trong ánh mắt Hiên nhi thoáng lấp
loáng một giọt nước mắt, chậm rãi nói từng chữ, từng chữ một.

Nhìn thấy phản ứng của cô, trong lòng
tôi chợt nhói đau, khẽ nâng cánh tay lâu đi khóe mắt mọng nước, nói,”
Hiên nhi, chị vẫn còn có em mà, chúng ta sẽ mãi mãi là bạn.”

Nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay đang run rẩy của cô, hơi ấm tỏa ra từ lòng bàn tay khiến tôi cảm thấy thực an lòng.

Hôm nay tuy tôi đã làm tổn thương Tử
Kiềm, nhưng tôi tin rằng Tử Kiềm sẽ không trách tôi, vì dẫu sao nó cũng
là người có lỗi trước.

Nhưng mà nếu nó không nói Hiên nhi là
con nhỏ du côn thì chúng tôi cũng không thể đi một cách thuận lợi như
vậy, chỉ là ánh mắt u uất thất vọng của Nhiễm Nhiễm khiến tôi suýt nữa
đỡ không được, nếu nó cũng giống như Tử Kiềm nhất quyết ép tôi phải đi
thì cũng thật khó, chơi chung với Nhiễm Nhiễm ngần ấy năm nhưng quan hệ
vẫn rất tốt, không có mâu thuẫn gì lớn, hôm nay may mắn Tử Kiềm lại cho
tôi một cái cớ để rời đi.

“ Hiên nhi, chẳng lẽ chị tức giận vì hồi náy bạn em gọi chị là con nhỏ sao?”

Hiên nhi khẽ cười ra tiếng, “ Thiển
Thiển, chị sao có thể dễ dàng tức giận như vậy, chẳng qua lúc đó thấy em
khó xử, lại không biết làm thế nào để cự tuyệt cậu ta, cho nên chị mới
mở miệng nói những lời khó nghe hòng chọc tức nó. Thiển Thiển ngốc,
chẳng lẽ nó nói chị là du côn thì chị chính là du côn sao?”

Thoải mái cười,” Hiên nhi, chị không
giận là được rồi, con người Tử Kiềm thực sự rất tốt, nó chỉ sợ em giao
hữu với người xấu mà thôi, chắc chắn không có ý gì khác đâu.”

Cô bỗng nhiên nắm lấy tay tôi, kéo trở về,” Đi đâu? Chẳng phải đã nói là chúng ta sẽ đến nhà chị sao?”

Hiên nhi giảo hoạt cười.”Nhà chị rất gần trường học, chúng ta vừa chạy qua rồi.”

Những ngày về sau  nhất định không thể
để Hiên nhi gặp Tử Kiềm, nói không chừng Tử Kiềm sẽ nghĩ là do Hiên nhi
nên buổi đêm tôi mới không về nhà, có một số việc tôi cũng không muốn
cho người khác biết. Tuy rằng chúng tôi không còn giống như trước nữa,
chỉ cần nhìn ánh mắt là biết người kia đang nghĩ gì, nhưng dù gì cũng
quen biết nhau mười mấy năm, không thể nói bỏ là bỏ được.

 

Chương 22: Tai trái

Hiên nhi trong suy nghĩ của tôi có nhiều
điểm khác biệt, tôi nghĩ cô từ nhỏ được chăm sóc rất tốt, không phải
chịu tổn thương gì quá lớn.

Tới nhà cô rồi tôi mới hiểu được mình đã
suy nghĩ thái quá đến thế nào, Hiên nhi là một cô nhi không cha không
mẹ, năm năm trước cha mẹ cô xảy ra một tai nạn ngoài ý muốn mà tạ thế,
mấy năm qua cô cùng bà nội sống nương tựa vào nhau. Cái chết của cha mẹ
cô, đến một chút tiền bồi thường cũng không có, nhưng cuộc sống của cô
và bà trên cơ bản không có vấn đề gì, hơn nữa bà nội của cô hồi trước
công tác trong một ngành nào đó của chính phủ, lương hưu hiện tại cũng
không ít. Bà nội Hiên nhi rất yêu thương cô, nhìn thấy tôi bà nở ra một
nụ cười hiền từ.

Phòng của Hiên nhi rất sáng, mở cửa sổ
ra, ánh mặt trời có thể chiếu thẳng vào, một luồng gió mát mang theo mùi
hương hoa nhài thoang thoảng đâu dây hòa lẫn với ánh nắng mặt trời tràn
ngập trong không khí, rất dễ chịu, điều kiện sinh hoạt tốt như vậy khó
trách nhìn Hiên nhi không quá ưu thương.. Hiên nhi là một người rất lạc
quan, cho nên cả người cô lúc nào cũng tỏa ra một loại tinh thần phấn
chấn.

“ Hiên nhi, tại sao chị lại đeo nhiều hoa tai như vậy? Không đau sao?”

Cô giống như phát hiên ra tân thế giới,
nhìn chằm chằm vào lỗ tai tôi suốt nửa ngày, “ Thiển Thiển, không ngờ là
em không đeo hoa tai, nữ sinh ngày nay không bấm lỗ tai quả thực rất
ít. Nếu không, bây giờ chị mang em đi bấm, sẽ không đau đâu.”

Tôi cả kinh, thân mình phía sau co rụt lại,” Không cần đi, em rất sợ đau.”

“ Không đau, thực sự không đau.”

“ Vậy chúng ta thử xem.” Thật sự không có cách nào có thể cự tuyệt sự nhiệt tình của Hiên nhi.

Hiên nhi đạt được mục đích, không ngừng cười khanh khách, ánh mắt lại như nước bình thường trong suốt.

Tôi thế nào lại cảm thấy mình giống như đang bị lừa, tôi chỉ nói là đi bấm hoa tai, cô như thế nào lại cười vui vẻ như vậy?

Dưới yêu cầu mãnh liệt của Hiên nhi, tai trái tôi bấm hai cái lỗ tai, quả thật không hề đau.

Hiên nhi vẫn không ngừng cười, tôi thật
không thể nhịn được nữa, đứng trước mặt, hỏi cô:” Hiên nhi, em mới bấm
hai lỗ chị đã cười như vậy, chị bấm tận bảy lỗ em vẫn chưa có cười chị
đâu đó.”

Hiên nhi cố nhịn ý cười,” Thiển Thiển, nếu cậu bạn em mà nhìn thấy hai cái lỗ tai này thể nào cũng liều mạng đánh chết chị mất.”

Nhìn cô lắc đầu,” Hiên nhi, rốt cuộc em
cũng hiểu được cái gì gọi là chơi nhầm bạn, có một người bạn như chị
thật sự là muốn giết em mà.”

“ Thiển Thiển, đến lúc nhận ra thì đã muộn rồi, em đã lên thuyền của kẻ trộm, thì cũng biến thành kẻ trộm.”

Chúng tôi tự nhiên cười, giống như hai
đứa trẻ ngu ngơ không rành sự đời, không có tổn hại, không có đau đớn,
hết thảy đều không ảnh hưởng đến chúng tôi.

Nhưng cười vui vẫn phải chấp nhận sự
thật, cái gì phải đến rồi sẽ đến, cho dù có trốn cũng chỉ phí công mà
thôi, nhưng giờ phút này tôi thực sự muốn vui vẻ, để hết buồn phiền ra
khỏi đầu.

Chương 23: Nghi ngờ

 

Điện thoại không ngừng rung, là mẹ gọi đến, tôi vội ấn nút nhận cuộc gọi,” Mẹ.”

“ Thiển Thiển, con ở đâu?”

“ Con đang ở chỗ làm.”

Tôi nói với mẹ rằng tôi đang đi làm
thêm, sau giờ học làm mấy tiếng, tiền lương hai ngàn tám. Bởi vì tôi
không muốn mẹ đi làm, tiền Hoa Thần cho vẫn còn một chút, tôi mỗi tháng
đều lấy hai ngàn tám đưa cho mẹ, còn đối với việc không về nhà buổi tối
thì giải thích là: ông chủ yêu cầu toàn thể nhân viên ở tại kí túc xá để
quản lý phương tiện lao động, mỗi tuần cho phép về nhà hai ngày.

Mẹ đối với lời tôi nói rất tin tưởng, không hề nghi ngờ, càng khiến cảm giác tội lỗi trong người tôi thêm mãnh liệt.

“ Con làm ở đâu? Bây giờ mẹ muốn đi thăm con?”

Lòng đột nhiên nhảy dựng, lần này chết
thật rồi, mẹ đã bắt đầu nghi ngờ lời tôi nói, nếu không tìm ra một lý do
chính đáng thì nhất định sẽ bị lộ,”Mẹ, mẹ ở nhà nghỉ ngơi đi, con đang
làm việc, không ra ngoài được.”

“ Thiển Thiển, mẹ chỉ muốn xem chỗ con làm như thế nào thôi, tuyệt đối sẽ không gây ra bất cứ chuyện gì.”

Không thể nói câu nào, trong lòng vạn phần rối rắm,” Thiển Thiển, sao con không nói gì?”

Hít vào một hơi thật sâu, mẹ, vì không muốn làm mẹ thất vọng, con đành phải tiếp tục nói dối vậy,” Phố rượu, quán bar Duy Đô.”

Mẹ trầm mặc chưa đến một phút đồng hồ,
lập tức kêu lên:” Thiển Thiển, tại sao con lại đi làm ở quán rượu? Lập
tức xin thôi việc, mẹ không cho phép con làm ở những chỗ đó.”

“ Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều quá rồi, quản lý
ở quán bar Duy Đô rất tốt, hơn nữa con đang là tài vụ, mỗi ngày chỉ
thống kê sổ sách, báo cáo thu nhập hằng ngày, thật sự không có vấn đề
gì, nếu không tin mẹ có thể đến xem.”

Già Minh, lần này chỉ có anh mới có thể
giúp em, anh nhất định phải giúp em, chuyện làm tình nhân rồi sẽ có một
ngày bị phát hiện, nhưng bây giờ chưa thể được, ít nhất phải chờ đến lúc
hết hạn hợp đồng đã.

“ Thiển Thiển, mẹ bây giờ đi thăm con, nếu không phải như vậy, con chuẩn bị từ chức theo mẹ về nhà ngay.”

Tôi vẫn còn muốn nói thêm nhưng cuộc gọi
đã bị ngắt, những lời mẹ nói vẫn xoay mòng trong đầu, không, tôi nhất
định phải tới được Duy Đô trước mẹ.

“ Hiên nhi, bây giờ mẹ em muốn em về nhà, em đi trước đây.” Nói xong, vẫy một chiếc taxi.

“ Thiển Thiển, cẩn thận một chút.”

“ Bác tài, đi phố rượu, phiền bác nhanh lên.”

Vội vàng bấm số của Già Minh. Thanh âm của Già Minh theo ống nghe vọng ra,” Hey, Thiển Thiển phải không?”

Nghe thấy giọng nói của Già Minh, trong lòng tôi vạn phần kích động,” Già Minh, anh nhất định phải giúp em.”

“ Chuyện gì?”

“ Mẹ em hiện tại đang đi tìm em, em nói cho bà biết em là tài vụ ở quán bar Duy Đô, chuyện này chỉ có anh mới có thể giúp em.”

“ Được, vậy em đang ở đâu? Có cần anh đến đón không?”

“ Không cần, em đang trên đường tới Duy Đô rồi.”

“ Ừ, vậy em nhanh đến đây đi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+