Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Người Tình Của Thuyền Trưởng – Claudette Williams – Chương 01+02+03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 1

− Cha…Cha đừng nói không nữa! Đừng cha! Cha ác lắm ! 

Kathleen Newbury nức nở. Cô đang ở cái tuổi mừơi bốn, cái tuổi mà một sự chấp thuận hay chối từ có thể trở thành cả một vấn đề sống chết. 

Ngừơi cha nở nụ cười âu yếm nhằm xoa dịu vẻ mặt hờn dỗi của cô con gái và đặt đôi bàn tay thanh tú lên vai cô. 
− Kathleen, con gái cưng, chúng ta đã thỏa thuận rồi cơ mà.Cha nghĩ là con hiểu chứ. 
− Không! Con không hiểu! 

Nước mắt lại dàn dụa trên má cô gái. 

Ông lùa tay vào mái tóc nâu mềm mại đã điểm bạc của mình và quay di. 
− Con gái yêu của cha, con phải biết là hiện giơ con không thể đi theo cha được. 
− Nhưng cha ơi, con lại nghĩ là có thể. Có thể! Con phải luôn ở bên cha thì cha mới trông nom con được chứ. 

Ông bật cười và ngoảnh mặt lại nhìn khuôn măt bé nhỏ nghiêm trang của con gái. 
− Cô Nell sẽ chăm sóc con tốt hơn cha nhiều. 

Cô gái bặm môi, đôi mắt màu xám nhìn cha khẩn khoản 
− Cha, cha cho con về Anh cùng cha với. Con xin cha, đó là ngôi nhà của con, cũng như của cha, và con se sung sướng biết bao được trở về đó. 
− Không, Kate, -giọng ông nghiêm nghị và dứt khoát 
− Cha…cha chỉ muốn bỏ con ở đây. 

Cô gái thốt lên nghẹn ngào. Cô chỉ còn lại ngừơi cha trên đời, thế mà bây giờ ông lại sắp bỏ đi xa xôi nghìn dặm. Kate thât là khốn khổ! 
− Muốn bỏ con ư? 

Ông Horace lập lại ngỡ ngàng trước phản ứng dữ dội ấy. 
− Bé yêu, con luôn luôn là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà cha có. 

Ông vuốt ve mái tóc quăn dài đen nhánh của cô. 
− Cha mà lại bỏ con! Không đâu! Cha đi Anh vì cha phải đi và cha không bằng lòng để con bỏ học chỉ vì một giây phút cha con mình ở bên nhau. Con thừa biết đo là tất cả thời gian mà cha có thể dành cho con. Cha không thể ngồi cả ngày với con ở trang trại Lyndhurst được, cha phải ở London để đảm đương trách nhiệm của cha trong Nghị viện, ngoài ra, cha còn những công việc khác. Đấy con thấy chưa Kate, chúng ta sẽ chẳng có nhiều thời gian ở bên nhau đâu. 
Ông nhìn thấy nước mắt con gái lại trào ra và phẩy tay chán nản. 
− Đừng khóc nữa Kate! Trời ơi, con cứ làm như cha sắp ra đi mãi mãi vậy. Đến mùa xuân cha sẽ về mà. 
− Lần trước cha cũng nói thế. Rồi cha đi biệt suốt hai năm. Ôi! Cha oi, hai năm trời. 

Kate lắc đầu quầy quậy. 
− Cha đừng bỏ con ở đây. Bermuda đã trở nên quá nhỏ bé đối với con rồi! 

Ông cười xòa. 
− A con bé hư đốn, thế ai đã từng tuyên bố với tôi rằng nó yêu hòn đảo dễ thương này và sẽ không bao giờ rời xa! 
− Vâng, con! Con vẫn sẽ yêu Bermuda. Nhưng con cũng có thể yêu cả trang trại Lyndhurst nữa chứ. Dó là mái nhà thực sự của con. 

Khuôn mặt ông thoáng tối sầm lại. 
− Con sẽ trở về nhà khi nào đến tuổi. Dì con vẫn thường nhắc là con phải trở về, và con sẽ trở về, nhưng không phải bây giờ! 
− Nhưng cha ơi.. 
− Đủ rồi, Kate. Cha mệt với chuyện này lắm rồi. 
Ông nói giọng đanh lại. 

Đó là cuộc chia tay của bốn năm về trước! Và dến bây giờ, ông Horace vẫn biền biệt ở Anh! Bốn năm qua, hai cha con chưa một lần gặp nhau. 

Trên quần đảo san hô Bermuda, bầu trời đang kéo màu xám xịt và mỗi lúc một sà xuống thấp. Những đám mây trĩu nặng treo lơ lửng. Cây cối xào xạt, ngã nghiêng. Làn nước xanh ngoài vịnh thẫm lại đầy đe dọa. 

Chiếc áo choàng bay phần phật trên thân hình mảnh mai của Kate như giục nảng mau tìm nơi trú ẩn. Mái tóc đen gợn sóng tung bay, hoà quyện tuyệt vời trong gió. Đôi má ửng hồng trong bầu không khí mát lạnh, bất thường. Nàng đứng đó bất chấp đất trời đang lồng lộn-Niềm ước vọng của tất cả những gì là sắc đẹp của tuổi thanh xuân. Nàng đã lớn, đã trở thành người thiêú nữ ma khuôn hình thời thơ ấu từng hứa hẹn biết bao diều tốt đẹp với tương lai. 

Kate đứng trên đỉnh con dốc thoai thoải xuống sát mép nước nơi bến tàu Elly, đôi mắt xám lo lắng dõi ra khơi. 

Venture, con tàu buôn Mỹ lẽ ra phải cập bến rồi. Lúc ở nhà nàng đã nghe mọi người kháo nhau. Mỗi khi dất trời ủ dột là dân Bermuada không còn nói chuyên gì khác ngoài chuyện bão táp. Nhiều người trên dảo vớ bẩm qua những vụ cứu vớt tàu đắm. vá lần này họ cũng chờ đợi diều đó. 

Kate không thể chịu nỗi những rì rầm to nhỏ, những ánh mắt mong mỏi thầm lén ấy nữa. Nàng đã chạy ra khỏi nhà, leo lên đỉnh dốc và thầm cầu nguyện. Nhanh lên, nhanh nữa len. Hãy vào bờ an toàn. 

Nàng căm ghét trò cứ tàu đắm mặc dù cha nàng cũng tham gia vào cái nghề làm ăn đáng ngờ này. Nàng vẫn thường tranh cãi với và ông Ludlow về chuyện này. Nhưng họ chỉ cười và bảo rút cuộc nàng vẫn cứ là một cô bé, hiểu làm sao được chuyện đàn ông. Cứu đắm có nghĩa là tiền. Nàng không thể hiểu nổi tại sao con người lại có thể kiếm lời trên tai họa của người khác. 

Mưa đã bắt đầu rắc vài giọt lên mặt nàng. Nàng kéo chiếc mũ trùm liền áo lên đầu và xoay người chạy về phía toà nhà lớn sáng rực cách đó chừng ba trăm thước. Ngôi nhà nàng đã sống hơn chục năm trời, lộng lẫy và duyên dáng, ấm cúng và mời gọi, với những bức tường màu hồng, hàng cột trắng uy nghi, nổi bật giữa màu xanh rờn của khu vườn bao bọc. Nàng chạy đến với nó trong cơn mưa. 

Một đứa hầu gái da đen với mái tóc ngắn xoăn tít và đôi mắt đen sáng hiện ra trước ngưỡng cửa, giơ tay vẫy nàng rối rít. Nó cất tiếng gọi nàng nhưng bị gió át đi. 
Kate vừa cười vứa lao vào khuôn cửa mái vòm và bắt gặp nét mặt hơn hớn của nó 
− Dora, điều gì khiến em có vẻ khoái trí thế?-Kate hỏi. 
− Thưa cô Kate, cô không thể đoán được đâu, may quá cô đã về. Cô Ellen muốn gặp cô ngay bây giờ.-Nó sốt sắng thông báo. 
− Để làm gì? 
− Tandum vừa ở nhà ông Ludlow về, cô một bức thư… của cha cô. 

Mặt Kate sáng lên. 
− Của cha a! Ôi, con ranh dở hơi này, sao em không nói ngay từ dầu. Cô Nell đâu? 

Dora bĩu môi 
− Đang đợi ở phòng khách. Cô ấy bảo em đi tìm cô về.

Kate chạy vụt đi. Một bức thư… một bức thư của cha nàng! Đó là cái duy nhất mà nàng hằng mong dợi. Đã hơn hai tháng rồi nàng không nhận được tin cha. 
Nàng mở toang cửa phòng khách.Một người đàn bà vóc dáng vĩ đại cả về chiều cao lẫn bề ngang, đội chiếc mũ viền ren màu ngà quanh mái tóc hoa râm đang đứng giương mục kính đọc một tờ giấy bên cửa sổ. Bà ngước mắt nhìn Kate và mỉm cười dịu dàng. 
− Ồ!, Kathleen yêu quí, áo chòang của con ướt đẫm mất rồi. Mau thay đi. 

Kate quăng áo lên chiếc ghế bên cạnh vói vẻ sốt ruột và hướng cặp mắt nôn nao vào khuôn mặt trầm lặng của cô gia sư. 
− Cô Nell, thư của cha con phải không? Ôi, cô cho con xem ngay nào,-nàng nói và bước về phía bà cô, hai tay dang rộng. 

Miss Ellen Premble khoát tay và đi tới trường kỷ lót nệm.Bà nặng nhọc thả mình ngồi xuống và vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh. 
− Bình tĩnh nào cưng, ngồi xuống đây đã. 

Kate kêu lên bực bội nhưng cũng tới ngồi cạnh bà gia sư. Nàng nhìn bức thư và cao mày, một vẻ hờn dỗi thoáng qua trong đôi mắt xám. Thư không gửi cho nàng mà cho cô Nell. Thật lạ! Nàng cầm bức thư và ngập ngừng mở ra: 
“Cô Premble thân mến, phu nhân Sarah Haverly, dì của Kathleen cho tôi biết đã đến lúc con gái tôi cần có mặt ở nhà. 
Mong cô thứ lỗi, vì tôi biết cô không chịu nổi những chuyến đi biển, nhưng tôi tin rằng cô không muốn phải xa Kate, nên tôi đã nhờ ông Ludlow đặt vé cho hai cô cháu càng sớm càng tốt. Tôi cũng đã nhờ ông Ludlow trông nom hộ ngôi nhà khi chúng ta vắng mặt. 
Tôi chân thành hy vọng rằng chuyến vượt biển sẽ không đến nổi làm cô quá khó chịu, và tôi rất mong sớm được đón hai cô cháu vào tháng mười một. 
Nhờ cô chuyển cho Kate lòng thương nhớ của tôi, bởi tôi không kịp viết thư cho cháu. 
Horace Newbury. “

Kate rời mắt khỏi bức thư ngắn ngủi và run lên vì sung sướng. Họ sẽ trở về Anh Quốc. Cuối cùng nàng lại đoàn tụ với cha! Nàng nhảy cẩng lên, xoay tròn và hú một tiếng vang nhà, át hẳn lời khiển trách của Ellen. Cấm đầu cắm cổ, nàng lao vụt qua căn phòng, chạy xuống gian tiền sảnh choáng lộn, qua cánh cửa đúp màu trắng và ra khỏi nhà. 
− Kate! Kathleen.-Ellen gọi và lạch bạch đuổi theo. 
− Kathleen Newbury, cô tính chạy đi đâu thế hả? 

Không nhận được lời đáp lại, bà rầu rĩ quay về phòng khách và nghĩ mình thật vớ vẩn. Kate còn đi đâu nếu không phải là đến với Daniel Ludlow.

(hết chương 1)

***

CHƯƠNG 2

Kate băng qua thảm cỏ mặc những giọt mưa lất phất. Tới chỗ hai hàng cọ lùn ngăn giữa hai trang trại Ludlow và Newbury, nàng cúi xuống chạy lom khom theo con đường mòn mà nàng mà nàng và Danny đã mở từ mấy năm trước.Vừa đặt chân lên bãi cỏ nhà Luddow, bất thình lình, nàng bị ghì chặt từ phía sau: 
− Loài thú hoang nào thế này?-giọng một chàng trai trẻ vang lên sát bên tai nàng, và cả người nàng nằm gọn trong đôi tay dài ngêu của chàng. 

Cười khanh khách nàng tìm cách thoát ra, nhưng vô hiệu. Nàng liền lên giọng ra lệnh: 
− Daniel Ludlow, thả tôi ra ngay! 
− Thì hẵng nộp phạt vì đã đột nhập trái phép lãnh địa của tôi đã.-cậu bạn đáp trả, giọng điệu trêu chọc. Daniel là một chàng trai cao, gầy, tóc hoe vàng, khuôn mặt dễ mến kém kate ba tháng tuổi và luôn là người bạn tâm đầu ý hợp, thân thiết nhất của Kate. 

Nàng quay lại trong vòng tay đã nới lỏng của bạn nhoẻn miệng cười tinh nghịch. Mái tóc quăn vàng của Danny rối tung trong gió và đôi mắt xanh lấp lánh. Nàng hôn nhanh một cái vào má khiến chàng trai rạo rực cả người. Danny xiết vòng tay lại 
− Này cô gái của tôi, đấy không phải là kiểu nộp phạt mà tôi muốn đâu nhé! 

Tán tỉnh Kate thì dể thôi cậu đã chẳng nhanh :Dng trở thành bạn thân của nàng là gì. Hơn nữa, cậu lại mới gơm được một lô kinh nghiệm và học được vô khối trò làm tình ở sách vở và ở các cô gái điếm trong những nhà chứa ở phố Front. 

Kate thì còn hoàn toàn lạ lẫm với những trò đó. Nàng không có những bạn trai gần gũi khác và mới chỉ nếm sơ chút ít yêu đương nho nhỏ với anh chàng thi sỉ Tom Moor đến Becmuda từ hồi tháng giêng. Họ gạp nhau tại một bửa tiệc thân mật và chàng thi sỉ đã chấm nàng ngay lập tức. Anh chàng buôn nhửng lời tán tinh đắm say và đầy táo bạo làm nàng choáng váng, ngây ngất. Tuy vậy, nàng là người có ý thức sâu sắc về tình yêu và hôn nhân nên cuộc tình nhẹ nhàng của họ cũng không đi quá những câu hỏi đáp lả lơi . Cho đến khi anh chàng trở về Anh, nàng mới biết cách chớp mi nhằm lôi kéo sự chú ý của người khác và nàng cũng chỉ học được vậy thôi. 

Nàng hoàn toàn không nhận thấy nhửng nhu cầu lớn dần trong Danny mà nếu thấy nàng cũng không có ý định thoả mãn chúng. Tuy nhiên, nàng cũng không từ chối khám phá chúng một chút 
− Thế ông muốn tôi nộp phạt cái gì đây thưa ông? 

Trong một thoáng môi Danny áp lên môi nàng, điên cuồng và hung hãn. Cậu ta làm điều đó quá vụng về và nàng đẩy ra cười phá lên. 
− Ngớ ngẫn, cái cậu này. Thôi đi! Mình có chuyện muốn nói với cậu đây. 

Khuôn mặt Danny hiện lên những nét hờn dỗi quen thuộc và nàng lại bật cười. 
− Thôi nào Danny đừng làm bộ như chú gấu con thế. Mình tin chắc là cứ tập nhiều lần rồi cậu sẽ biết hôn thôi. 
− Tập hả?-cậu ta hỏi mắt sáng lên 
− Tất nhiên. Cậu cần phải tập. Một người đàn ông cần phải nắm vửng nghệ thuật hôn-Kate khẳng định mặt nhăn lại. 
− Thế thì hay quá nào chúng mình cùng tập đi!-Danny hăng hái hưởng ứng. 
− Không phải với mình ngồc ạ. Đi mà tập dượt với…nàng tủm tỉm cười ranh mãnh..-Regina Hashaw ấy. 

Danny đỏ bừng mặt và ném sang Kate một cái nhìn giận dữ. 

Nàng cười khúc khích 
− Điều đó không quan trọng. Cái quan trọng là cô ta dạy cậu chưa được đầy đủ lắm.

Danny tự ái 
− Cô ấy còn dạy tôi những trò khỉ gió hơn những cái trò mà tôi phô ra với Kate nhiều. 
− Hẳn rồi mình cũng mong thế. Nhưng nếu cậu nghĩ là có thể đem áp dụng với mình những cái trò mà con bé lẳng lơ ấy dạy cậu thì cậu nhầm to rồi đấy Daniel! Những trò đó anh bạn ơi sau này chồng mình sẽ phải dạy mình .
− Vậy thì hãy lấy tôi. Chúng mình làm đám cưới nhé? 

Kate đỏ bừng mặt và quay sang nhìn Danny bằng ánh mắt sừng sốt 
− Danny cậu không định thế đấn chứ? 
− Định thế..tôi cũng không biết nữa Kate ạ. Tôi thích ở bên kate. Tôi không cần phải giữ mồm giữ miệng và không cần tỏ ra lịch thiệp. Kate không có cái kiểu làm bộ làm tịch. Chỉ một nữa điếu đó cũng đủ làm tôi me mẩn rồi. Lạy chúa kate tôi muốn em.-Chàng kéo nàng lại gần và giọng nói trẻ trung của chàng khàn đi.-Kate bằng lòng đi… nào Kate. 
− Danny giả thử mình có dở hơi mà nhận lời thì cậu sẽ hối tiếc trong vòng một tháng đầu tiên cho mà xem. Chúng ta là bạn thân của nhau vì mình không đòi hỏi gì ở cậu, còn nếu cậu là chồng thì mọi chuyện sẽ khác. Mình không hiểu tại sao nhưng mình biết thế. Chúng mình không thể tạo thành một đôi uyên ương được đâu bởi mình cho rằng điều quan trọng nhất đối với một cặp vợ chồng là tình yêu 
− Tại sao cha mẹ mình có yêu nhau đâu mà vẫn sồng hoà thuận với nhau đó thôi? 
− Mình muốn còn hơn cả hoà thuận nữa cơ. Thôi bỏ cài chuyện này đi.Mình có tin muốn báo với cậu đây. 

Hai người nắm tay nhau trượt theo một sườn dốc xuống bãi biển. Tại đây họ tìm một chổ ẩn kín đáo hình chiếc giày bằng đá vôi và san hô. Họ liền chui vào và nép dưới hỏm đá. Mưa to hơn. Kate đưa tay vuốt máui tóc ướt đẫm. Danny mặt mày cau có nhìn nàng chờ đợi. 
− Danny mình vừa nhận được thư của cha-Kate háo hức thông báo-Mình sẽ chuyển về nước Anh sau chuyến tàu tới. Cha mình đã nhớ cha cậu thu xếp mọi chuyện. 
− Mẹ kiếp!-Danny rống lên 
− Danny!-Kate dậm chân-Cậu thật quá lắm 
− Thế Kate chờ đợi điều gì? Tưởng tôi muốn Kate ra đi lắm dấy à? 
− nhưng cậu không mừng cho mình ư?- kate hỏi hơi hoang mang bởi thái độ của bạn. 

Danny liềc nhìn khuôn mật thân thiết của Kate và dịu dàng 
− Lạy chúa có chứ. Tôi mừng cho kate sắp gập lại cha, tôi luôn mong muốn Kate được sung sướng. Nhưng Kate ơi tôi sẽ ra sao nếu thiếu Kate? 

Nàng vỗ nhẹ vào tay bạn 
− Danny mình có đi mãi đâu. Dì Shara muốn mình có mặt ở London.Ôi giá mà có cậu cùng đi nhỉ, sẽ hay biết mầy nếu có một người bạn ở London 

Danny trao cho nàng một nụ cười nửa miệng 
− Có thật Kate muốn thế không? 

Nàng cau mày 
− Dĩ nhiên là mình muốn. danny cậu làm sao thế? Mấy hôm nay tính tình cậu khó chịu quá quá đi mất. 

Danny nhún vai 
− Kate biết không..-bỗng chàng im bặt dỏng tai lên nghe ngóng-Cha tôi gọi đấy. 
Đi đi chắc có chuyện gì xảy ra rồi.-Chàng kéo cô bạn ra khỏi hỏm đá và dắt tay nàng treo lên sưởn dốc lởm chở. Vừa lúc đó một người đàn ông cao lớn, tóc bạc đội chiếc mủ thuyền trưởng cưỡi con ngựa hồng tuyệt đẹp lao đến. Ông gật đầu với cậu con trai, giơ tay chao2 kate và cất giọng sang sảng. 
− Nhanh lên chàng trai!Không còn thời gian nữa đâu. Tàu Venture cùng với một lũ ngu ngốc trên đó sắp va phỉa đá ngầm. Cột buồm đã bị gãy và chúng ta muốn cứu vớt một vài linh hồn đáng thương thì phải rảo cẳng nhanh lên! 

Rồi ông quay sang Kate 
− Còn cháu cô bé xinh đẹp về nhà ngay! Cơn bão còn tiếp tuc hoành hành và bác không muốn cháu gặp nguy hiểm. 

Ông thích Kate và nếu còn độc thân ông hẳn đã chọn nàng cho mình. Chọn nàng cho con trai ông mới phải chứ! 

Kate nghênh cái cằm duyên dáng và nhìn ông bằn đôi mắt xám ấm áp 
− Ngài Ludlow kính mến! Bác thật không nghĩ là cháu sẽ vâng theo mệnh lệnh của bác chứ? Cháu sẽ đi theo dù bác có đồng ý hay không. Cháu đâu phải là loại đàn bà sướt mướt để bỏ qua những việc như thế này đâu. 

− Sướt mướt! haha..Cháu còn quá thế ấy chứ! Nhưng nếu cháu lại thích dầm nước thì ta hãy đi ngay thôi kẻo con tàu chết tiệt ấy chẳng đợi được chúng ta đâu.

(hết chương 2)

 ***

CHƯƠNG 3

Danny đứng giữ ngựa trong khi Kate trèo lên yên và ý tứ sửa lại chiếc váy muxolin cho vạt áo buông kín xung quanh. Khi nàng đã ngồi yên trên mình ngựa, Danny nhảy lên phía sau nắm lấy dây cương, đuổi theo ông Ludlow. Gói giật từng đợt lướt ào ào bên tai họ, tiếng cành lá gãy răng rắc khắp đường. 

Chẳng mấy chốc, họ đã tới dầu chiếc cầu hẹp nối liền đảo Somerset với đảo chính. Họ ghìm cương cho ngựa chạy nước kiệu nhỏ, thận trọng men theo mặt gỗ ván mỏng manh cho đến lúc sang tới bờ bên kia:ngựa và xe ngựa đầy đường, có vẻ như mọi người đều đổ ra bến cảng. 

Mặt biển bỗng hiện ra trước mặt. Những mõm đá ngầm trông như những cánh tay khủng khiếp vươn lên và Kate nhìn thấy con tàu buôn cột buồm đã gãy, các cánh buồn đã rách tả tơi dang chao dảo như những kẻ say lao vào cánh tay đó. 

Danny nhảy ngay xuống nhưng Kate vẫn ngồi ngây trên mình ngựa không thể nào rời mắt khỏi cảnh tượng đau lòng kia. Nhửng âm thanh chết :Dc vang lên khi mũi tàu húc vào đá. Thân tàu nức toạt và chìm dần. Một tiếng rền rỉ lan khắp cơ thể Kate. Nàng căm thù đại dương. Một người bạn đỏng đảnh thất thường và xảo trá. 
− Đi thôi Kate. Nếu cháu muốn giúp đỡ những linh hồn khốn khổ ấy thì trước hết cháu phải giữ mình, tìm chổ trú đã.-Ông Ludlow kéo náng ra khỏi trạng thái đờ đẫn và lôi nàng vào dưới một hốc đá. Ông cưỡi chiếc áo khoát đen đang mặc trùm lên vai nàng rồi bỏ đi. 

Nàng dõi theo những thuỷ thủ gân guốc đang cố đưa xuồng của họ ra mặt biển hung dữ. Không thể cứu được gì nữa rồi nhưng mọi người vẵn cố gắng tìm kiếm những người sống sót. 

Nàng ghét biển cả. Nàng ghét nó. Sự tức giận cứ bám riết lấy nàng khiến nàng không thể ngồi yên. Nàng nhảy ra khỏi hốc đá và chạy tới. Ba người đàn ông bất tỉnh, uốt sủng được đưa lên bớ và được dặt nằm dài trên cát. Kate xót xa quì xuống bên họ. 
− Lạy chúa, những người này bị ngạt mất rồi. Bác sỉ Wilton đâu? 
− Ông ấy đang đỡ đẻ cho bà Strakes-một thuỷ thủ nói và đưa cho nàng một cái chăn. 
− Lúc này mà đẻ à?-Kate kêu lên bực dọc. 

Người thuỷ thủ cười to: 
− Cô Newbury, trẻ con đâu có biết đợi qua cơn bão mới chui ra. 

Kate lẳng lặng cúi xuống chăm sóc mấy người bị nạn. Một thuỷ thủ già máu chảy ròng ròng từ vết thương trên đầu đang cố gượng dậy gào thét tên một anh chàng Jack nào đó.Kate nhẹ nhàng đỡ ông già nằm xuống mặt cát nhưng ông ta vùng dậy. nàng bịt dòng máu trên đấu ông ta bằng một mảnh băng sạch và định tìm lời an ủi . Chợt một tiếng súng vang lên, và nàng nhìn thấy hai cha con Danny đang tiến vào bờ với nét mặt hân hoan. Họ đã không trở về tay không. 

Mọi người kéo xuồng của họ lên và quây quanh họ. Kate có thêm năm người nữa để săn sóc. Nàng lại gần Danny và hôn lên má :
− Cha con cậu giỏi thật! Mình biết mà! 

Danny đỏ mặt vì hãnh diện. 
− Những người bọn mình cứu rất khôn. Họ bám vào những mảnh tàu vở và bơi đến xuồng của bọn mình. 

Kate thở dài và quay lại công việc của mình. Người tuỷ thủ già bị thương vẫn đang rên rỉ.”Jack, Jack đâu rồi?”:kate vôi chạy đến với ông ta. 
− Ông hẵng nằm xuống đã. Cứ thế này thì vết thương ông lại bị toát ra và ông sẽ bị mất máu thêm đấy. Ông sẽ gặp lại bạn ông bây giờ thôi mà. 

Ông già gục xuống. 
− Ôi, con tôi. Jack, con trai tôi. 

Kate nhìn ông ta thương cảm. Tự dưng nàng chỉ muốn khoác oà lên. Ôi! Trời ơi, cái chất thật khủng khiếp đối vói những người chưa rơi vào vào vòng tay của nó! 

Ông Ludlow đột ngộ xuất hiện và kéo tay Kate ra chỗ khác. 
− Katheleen, bây giờ cháu phải về thôi.-ông nói và nhấc bổng nàng lên đặt trên con ngựa của Danny.-Cháu không cỏn việc gì ở đây nữa. Chúng tôi sẽ đưa những người này đến bệnh xá địa phương, còn cháu mau về nhà không có lại phải hứng những lời rầy rà của cô Ellen đấy. 

Bỗng nhiên Kate cảm thấy mệt rủ nhưng nàn vẫn quay sang nhìn thẳng vào mắt ông Ludlow. 
− Có bao nhiêu người chết hả bác? 
− Đừng nên hỏi thế Kate yêu quí ạ. Không phải là bao nhiêu người chết mà là bao nhiêu người sống. Mười một người còn sống sau vụ đắm tàu này. 
− Cơn bão chết tiệt!-nàng rủa quên cả phong cách khuê cát của mình. Nàng muốn một ảo ảnh. Nàng sẽ tin vào ảo ảnh nhưng nó không đến. Nàng chỉ muốn thấy chiếc Venture vượt qua những mõm đá và cập bền an toàn. Nàng chỉ mong thấy con trai người thuỷ thủ già đó còn sống sót. Nàng hiểu ra sự bất lực của mình. Những ước muốn chỉ dành cho trẻ con còn quyền lực lại thuộc về thượng đế. 

(hết chương 3)

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+