Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 03 + 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

Tiểu Liên nói, nếu như ta không cho cậu ta một khối chocolate Dove, cậu ta sẽ đem chuyện ta thầm mến Lộ Văn Phi, một trong những đệ nhất mỹ nam, nói ra ngoài.

“Ta cùng lắm chỉ nhìn huynh ấy có mấy lần! Ngươi bịa đặt!”.

“Thôi đi, Tiểu Hồng nói cô nhiều đêm luyện tập liếc mắt đưa tình, đợi đến thời điểm trong thôn mở hội liền tỏ tình với người ta, kết quả Lộ Văn Phi cho tới bây giờ vẫn còn lo lắng mắt cô có vấn đề… Oa ha ha ha, ta chết cười”.

Có phải ta đã nuôi ong tay áo hay không a…

“Ngươi đừng đắc ý, ngươi cũng có nhược điểm rơi vào trong tay ta”, ta cười mờ ám, “Ngươi thích Tiểu Hồng thì cứ nói thẳng đi”.

Mỗ Liên vô cùng đơn thuần nhanh chóng đỏ mặt. “Cô… Cô nói nhảm…”.

“Vậy thư tình ngươi giấu ở dưới gối là viết cho ai? Cái gì mà ‘Người của nàng cũng giống như tên của nàng đều tiên diễm chói mắt…‘, không có ấn tượng, vậy cũng gọi là làm văn sao, phiền ngươi lần sau đừng có viết như vậy, Tiểu Hồng xem không hiểu đâu…”.

“Cô lại lục lọi đồ đạc của ta!”. [@sieunhanu.wordpress.com]rt8h46rt

“Không phải ngươi cũng thường lục tiền trong chăn của ta sao, a, ta có chuyện muốn nói cho Tiểu Hồng nghe, Tiểu Hồng nhất định rất có hứng thú nha…”.

Vừa dứt lời, ta hài lòng nhìn Tiểu Liên nhanh chóng bỏ chạy biến thành một cái chấm đen, hừ hừ, dám đấu với ta sao.

* * *

Sắp mở hội. [@sieunhanu.wordpress.com]a8ef64fe

Phải biết rằng quản lý một cái tổ chức lớn như vậy không phải là chuyện dễ dàng, đặc biệt là lúc mở hội, nhất là trong một thời đại trọng nam khinh nữ như vậy.

Ta cong miệng, bước lên xe ngựa, trơ mắt nhìn lão Trương rơi lệ cho con chó cưng Đại Hoàng của lão, khóa chặt cửa gỗ cổng thôn, mang theo chừng một trăm người trong thôn hào nhoáng long trọng lên đường, những người này đều là thành viên quan trọng của Thanh Phong Các, là “người thân” mà ta tin tưởng nhất.

Mọi người cặp đôi cặp ba đi cùng nhau, ngoài mặt là nông dân vào thành họp chợ, nhưng nào có ai biết, trong số những nông dân này hơn một nửa đều là những sát thủ trên giang hồ làm người ta vừa nghe thấy tên đã sợ mất mật. Thật ra thì mọi người cũng không cam lòng giả trang thành cái bộ dạng này, dù sao người ta chỉ cần mặc y phục dạ hành vào ban đêm, khinh công một hồi đã đến. Nhưng mà lão Trương thần tượng của bọn họ cũng trung thực mặc y phục nông dân, cười đến mức có thể gọi là một nông dân chất phác, ngay cả ta cũng không thể tin được đó là Túc Sát uy chấn giang hồ.

Tiểu Liên vẫn vì chuyện ký tên của lão Trương mà buồn rầu. Không phải là ta không giúp cậu ta, cũng không phải là do lão Trương không bình dị gần gũi, chỉ là ta không biết làm sao nói cho cậu ta hiểu, thật ra thì đại thúc sát thủ vô cùng tàn khốc này… không biết chữ. Mặc dù trước giờ lão không tự nguyện học, nhưng mà sau một lần lão tính sai tiền thù lao thành ra bị lỗ, liền bắt đầu nhận ta làm thầy của lão.

Trong xe ngựa hết sức nóng nực, ta vén cửa sổ lên hóng mát, nhìn ánh mặt trời bên ngoài, nhắm mắt lại thâm tình hát một câu: “Anh… Hỏi em… Yêu anh… Sâu đậm… Em… Yêu anh… Có… Mấy phần…”.[1]

Phía trước truyền đến tiếng con ngựa kinh hoảng hí lên, người đánh xe đau khổ nói: “Cô nương, van xin cô đừng hát nữa. Con ngựa này sợ hãi chịu không nổi đâu…”. [@sieunhanu.wordpress.com]jr6t46r8t

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, xoay người lại mới phát hiện ra sắc mặt của mọi người cũng rất là không tốt, không thể làm gì khác hơn là phẫn nộ ngồi xuống trở lại. Ta ca hát có khó nghe như vậy sao? Nhất định là tài nghệ âm nhạc của ta vượt mức tiêu chuẩn, những tên cổ nhân này đều không nghe được. Thật là nhớ giọng hát của Tô Hà a, anh ta là một ca sĩ trước kia ta thích nhất, kinh tài tuyệt diễm, chỉ tiếc là chịu không nổi áp lực của giới giải trí nên tự sát, đúng nghĩa hồng nhan bạc mệnh, aiz.

Ta đây mù đường nên chưa bao giờ biết hồ Thiên Thủy tổng bộ của Thanh Phong Các ở chỗ nào, đương nhiên cũng không biết phải đi bao nhiêu ngày, may mà huynh đệ ta tương đối đều có năng lực, cho nên ta chỉ cần ngoan ngoãn đợi ở trong xe ngựa là được, nhưng mà cả ngày đều nằm trên một cái giường cứ lắc lư, ai cũng sẽ muốn ói. Cho nên, ta liền phun ra.

Tiểu Hồng hoảng sợ vỗ lưng ta. “Lão Đại? Sao vậy?”.

Ta đau khổ khom người, vốn là muốn thử xem có thể uống giải dược mà ta định đem bán thì có bớt ói hay không, bây giờ rốt cuộc đã biết tùy tiện ăn giải dược Diệt Hồn, kết quả chính là… càng ói như điên!

Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, xe ngựa dừng lại. Ta cho mọi người đi trước một bước, chỉ để lại Tiểu Hồng ở bên cạnh. Thật ra thì vốn sẽ có cả Tiểu Liên, chẳng qua là ta nói gì cậu ta cũng không chịu ở lại, chắc là vẫn còn đang xấu hổ chuyện thư tình. Ta biết Diệp Vô Trần nhất định sẽ lưu lại hộ vệ bí mật núp trong bóng tối, cho nên thầm cười nhạo cậu ta mấy câu rồi không thèm cưỡng cầu nữa.

A, cảm giác chân chạm đất thật là tốt quá đi!

Sắc trời đã gần đến hoàng hôn, nhưng trong thành lại càng náo nhiệt. Trên đường lớn đèn đuốc sáng rỡ, ta hưng phấn lôi kéo Tiểu Hồng ngó đông ngó tây, hòa vào đám đông.

Tiểu Hồng hai gò má đỏ bừng, hết sức kiều mỵ động lòng người. Trên đường đi câu tới vô số ánh mắt kinh ngạc.

Đột nhiên, một bàn tay to ngăn cản đường đi của chúng ta.

“Vị cô nương này, đừng đi vội!”. [@sieunhanu.wordpress.com]8uk4t6uk

Chẳng lẽ… Đây chính là…cướp sắc trong truyền thuyết sao?

Tới rồi tới rồi, vô lại cướp sắc. Hai mắt ta sáng lên, nhưng ngay sau đó giả vờ buồn bã bi thương ôm lấy Tiểu Hồng khóc ròng nói: “Đừng để cho bọn họ cướp người ta đi… Tiểu Hồng…”.

Tiểu Hồng còn chưa trả lời. Một gã sai vặt tiến lên kéo ta ra, “Ở đâu ra một con nha hoàn không hiểu quy củ!”.

Nha hoàn?! Ta đây có khí chất quý tộc, nhìn chỗ nào giống nha hoàn!

Tiểu Hồng thấy ta giận tái mặt, cả giận nói: “Ở đâu ra Đăng Đồ Tử[2], dám vô lễ với tiểu thư nhà chúng ta!”.

Gã sai vặt kia sửng sốt một chút, hiển nhiên không thể tìm ra thân phận giữa chúng ta. Khóe mắt gã khẽ nâng lên, nhìn theo ánh mắt của gã, là một công tử cẩm y hoa phục nhìn gã rồi gật gật đầu, cho nên gã nở một nụ cười nịnh hót, “Xin lỗi tiểu thư, công tử nhà ta muốn tìm hai vị nói chuyện một chút.”

“Chúng ta cũng không quen biết! Vẫn là miễn đi!”, Tiểu Hồng kéo ta xoay người rời đi.

Thật ra thì vị công tử kia dáng vẻ cũng không tệ lắm, ta làm bộ căng thẳng một chút, rồi cười nói: “Được”.

Đó là một sai lầm. Ta nghĩ, ta nên đi kiểm tra thị lực.

Là con mắt nào của ta nói cho ta biết vị công tử này dáng vẻ không tệ vậy? Làm cho ta tưởng hắn không phải là… Phạt con mắt đó một phút đồng hồ không được phép chớp không được phép động đậy! Tục ngữ luôn có đạo lý, ví dụ như càng nhìn xa thì càng đẹp.

Hắn nhìn Tiểu Hồng không chớp mắt, cười hết sức dâm đãng.

Trong mắt Tiểu Hồng tràn đầy tức giận, hiển nhiên đang trách ta đồng ý với bọn họ ngồi lại chỗ này.

Công tử kia lại nói ta xưa nay nhất định luôn bắt nạt Tiểu Hồng, nên nàng ấy mới tức giận nhìn ta như vậy. Hắn chắp tay nói: “Tại hạ cùng với Tiểu Hồng cô nương vừa gặp mà như đã quen, không biết Kỷ cô nương có thể nể tình hay không, nhường Tiểu Hồng cô nương lại cho tại hạ?”.

Loại sắc lang này sắc mặt thật là có đủ tục tĩu, lời kịch cũng y chang như trong tiểu thuyết viết, nhàm chán a nhàm chán a.

Ta quyết định không thể cùng kẻ tục tằng như hắn cò kè mặc cả, cho nên dũng cảm gật đầu, “Một giá, năm trăm lượng!”.

Bại gia tử không chút do dự liền bỏ tiền xuống, sau đó lập tức mang Tiểu Hồng đi mất không còn bóng dáng, như là sợ ta sẽ đổi ý vậy. Trong lúc bả vai Tiểu Hồng phát run, ta buồn cười nhìn nàng, gọi một vò rượu Nữ Nhi Hồng.

Ta vẫn không biết tại sao lại có người thích uống rượu, vừa cay vừa chua. Nhưng rượu này so với thời hiện đại thì vẫn nhạt hơn rất nhiều, uống vào cổ họng liền cảm thấy mát lạnh rất nhanh xuống tới ngực và bụng, hết sức thống khoái, chỉ cảm thấy càng uống càng thanh tỉnh.

Tửu bất túy nhân nhân tự túy[3]. Những người thích uống rượu kia, chính là muốn tự làm mình tê dại đi, hay là muốn bản thân phải đối mặt thực tế?

Một vò rượu đã nhìn thấy đáy, Tiểu Hồng liền từ cửa sổ nhảy vào.

“Khẽ một chút, biết võ công của em tốt rồi, cũng đừng có xuất hiện như vậy”, ta nịnh hót nghênh đón. “Bại gia tử đâu?”.

“Trong con hẻm phía sau”, sắc mặt Tiểu Hồng âm trầm, “Em chụp lên hắn hai cái bao bố”.

“Đừng nóng giận mà mỹ nhân”, ta thuận tay nhéo gương mặt trơn mềm của nàng. “Vì dân trừ hại, em phải cảm thấy vinh quang”.

“Cho xin đi, lão Đại, sau này loại nhiệm vụ vinh quang này phiền cô tự mình làm đi, kẻ hầu như em tuyệt đối không cướp cái vinh hạnh đặc biệt này đâu”.

Sau đó để tránh phiền toái dư thừa trên đường, cũng theo ý ta làm người phải khiêm tốn một chút, Tiểu Hồng đeo trên mặt một cái khăn lụa tuyết trắng. Cái này trong tiểu thuyết cũng có viết, những nữ hiệp khách che mặt đều là dung mạo tựa thiên tiên. Quả nhiên Tiểu Hồng sau khi che mặt càng thêm thướt tha, tăng thêm một chút mùi vị thần bí. Ta thấy hiệu quả không tệ nên cũng muốn có một cái khăn che mặt như vậy, nhưng mà nhìn như thế nào cũng giống như đang che xấu. Thôi kệ đi, làm cho người ta ảo tưởng một chút cũng tốt.

Cho nên, hai cô gái che mặt lại càng làm người khác chú ý.

Chú thích:

[1] Ca khúc nổi tiếng Ánh trăng nói hộ lòng tôi – Đặng Lệ Quân

[2] kẻ háo sắc

[3] trích trong tửu bất túy nhân nhân tự túy, sắc bất mê nhân nhân tự mê: rượu không làm người say, mà là người tự say, cái đẹp không làm mê người, mà là người tự si mê cái đẹp

 

Chương 4

Thành Thiên Thủy.

Cuối cùng đã tới được địa bàn của mình! Ách, mặc dù cái địa bàn này năm năm nay ta chỉ ghé qua không tới mười lần…

 

Bởi vì có năm trăm lượng khoản thu nhập thêm, ta tiêu xài tiền bạc hết sức hào phóng đã tay, cuối cùng quay về một khách điếm hạng trung, còn muốn đặt phòng số một dãy chữ Thiên. Mỗ Hồng hết sức khinh thường, luôn miệng nói rằng nơi này còn không bằng phòng khách kém nhất của khách điếm nhà mình. Nhưng mà mỗi khi đến khách điếm Kỷ gia ta đều thấy chật ních người, để kiếm bạc trắng, ta chỉ có thể ủy khuất bản thân đến ở chỗ nhỏ hơn. Cũng may quen sống trong ngôi miếu đổ nát, nên cũng không cảm thấy có gì bất tiện.

Hôm nay sẽ phải đến hồ Thiên Thủy, chỉ còn một chút nữa thôi. Ta giãy dụa, rất muốn ở lại chơi thêm mấy ngày nữa.

“Lão Đại! Lấy đại cục làm trọng”. [@sieunhanu.wordpress.com]tyjt648y

Nhìn thấy Tiểu Hồng bày ra khuôn mặt mẹ kế, ta lưu luyến nhìn phố xá náo nhiệt một cái, một bước đi ba bước lùi lên đường đi theo phía sau mông nàng. Dọc đường nhìn thấy quán rượu Kỷ gia, bên trong có một lão tiên sinh kể chuyện cổ tích mà nước miếng tung bay, trong lúc nhất thời tò mò khó nhịn, không để ý tới ánh mắt uy hiếp của Tiểu Hồng, một mực bước tới xông vào.

Tiểu Hồng tâm không cam lòng không nguyện cũng phải theo ta ngồi xuống một góc, bắt đầu nhìn những người chung quanh.

Trong lòng ta trước hết kiêu ngạo một chút, quán rượu Kỷ gia là do ta dùng hình thức kinh doanh quản lý và sản xuất dây chuyền như hiện đại, phục vụ có hệ thống tiền thưởng, làm nhiều thì thưởng nhiều, đầu bếp là mời đầu bếp đặc biệt từ khắp các nơi, hơn nữa nhập khẩu từ Tây Phương rất nhiều loại gia vị mà thời cổ đại lúc đó không có, cứ gọi món ăn hết hai mươi lượng bạc thì tặng thêm một đĩa nhỏ, mỗi bàn đều miễn phí nước trà, hơn nữa còn thuê một lão tiên sinh mồm miệng lanh lợi chuyên kể chuyện lưu hành trên giang hồ cho thêm phần hứng thú, vừa khai trương đã rất được hoan nghênh, bây giờ còn mở thêm chi nhánh ở các vùng phía nam. Đây vốn là khách điếm vùng Thiên Thủy, từ sớm đã không còn chỗ ngồi, chưởng quỹ nhận ra ta, bận rộn cung kính ngâm trà Bích Loa Xuân bằng nước hồ, đứng ở một bên chờ chực ta ra lệnh.

Quán rượu Kỷ gia có tiền có thế, lại có Thanh Phong Các nâng đỡ phía sau. Ngay cả quan phủ cũng không dám đụng đến. Bây giờ đại chưởng quỹ tôn quý lại đứng chầu chực bên cạnh hai thiếu nữ trẻ tuổi, lập tức có người ghé mắt nhìn, chuyện này vô cùng không phù hợp với nguyên tắc làm việc khiêm tốn của ta, cho nên liền nháy mắt ra hiệu cho chưởng quỹ đi xuống, rồi chuyên tâm lắng nghe tiết mục tiên sinh kể chuyện ngắn.

“Nói về La Yến Thanh tả sứ của Triêu Thánh Môn, thật là vưu vật[1] một đời, trên giang hồ ai cũng biết Kỳ huynh chết dưới tay đệ nhất sát thủ Túc Sát của Thanh Phong Các, tháng trước nàng vì sư huynh rửa nhục, dùng độc tiêu đánh trúng Diệp Vô Trần, công khai khiêu khích Thiên hạ Đệ nhất Các. Còn Diệp Vô Trần sống hay chết, lại là một chuyện khác, náo nhiệt nhất là năm xưa Diệp Vô Trần kết thù với Mộ Dung thế gia, truyền thuyết kể rằng bọn họ đã phái sát thủ, truy tìm tung tích Diệp Vô Trần…”.

Trong bàn tiệc có người chen lời: “Còn Các chủ Thanh Phong Các, e rằng sẽ không để yên cho Mộ Dung gia dễ dàng ra tay!”.

“Cái này đương nhiên rồi”, lão tiên sinh tràn đầy ngưỡng mộ, “Các chủ Thanh Phong Các, đó chính là một nhân vật thần tiên, giá mà khi còn sống lão hủ có thể được nhìn thấy…”.

Ta xấu hổ cúi đầu, Tiểu Hồng nhanh chóng khinh bỉ liếc ta.

Một cô gái mặc trang phục giang hồ gọn gàng chính trực đột nhiên cất cao giọng nói: “Gần đây trên giang hồ không phải là có lời đồn đãi, Các chủ Thanh Phong Các xuất hiện ở Giang Nam sao?”.

Ta kinh ngạc, vẫn luôn làm việc âm thầm, không ngờ vẫn bị phát hiện, aiz, làm phụ nữ đã khó, làm phụ nữ nổi tiếng lại càng khó hơn.

“Lão hủ cũng không biết lời đồn đãi này là thật hay không, từng gặp qua nhưng không dám xác định người đó là Các chủ Thanh Phong Các. Lời đồn đãi nói đó là một vị thiếu niên thiên tiên tuyệt sắc, hồng y như lửa, tóc dài như mực, cầm trong tay một thanh trường đao hoa lệ…”.

Chết tiệt, suy nghĩ tốn cả nửa ngày hóa ra là không phải đang nói ta. Ta thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên lại căm phẫn tức giận: Ở đâu ra một tên tiểu tử thúi dám giả mạo lão nương!

“Thiếu niên kia, trên đao gắn rất nhiều kỳ trân dị bảo, trong đó có một đồng Bạc Giác thiên hạ vô song, được xác định là tín vật của Các chủ Thanh Phong Các, gắn chính giữa chuôi đao của thiếu niên, cho nên mới có người hoài nghi người đó chính là Các chủ Thanh Phong Các…”.

“Tiên sinh có điều không biết rồi…”, một hán tử cường tráng đột nhiên ôm quyền nói: “Người đó không phải là Các chủ Thanh Phong Các, ngài là ân công của tại hạ, trên giang hồ người ta gọi ngài là “Lệ Nhân Lệ Đao” Dạ công tử…”.

Lệ Nhân Lệ Đao![2] [@sieunhanu.wordpress.com]rtr8t75yj

Mọi người đột nhiên giật mình…

Lão tiên sinh lẩm bẩm: “Lệ nhân, lệ đao, bạch mã, hồng y, phiên phiên thiếu niên, đao lệ, nhân càng lệ…[3] Đương nhiên là hắn… Hắn là quan môn đệ tử[4]của Tuyệt Địa tiên nhân, Dạ Kiếm Ly?!”.

“Chính là ngài”, hán tử cường tráng tiếp lời: “Ân công từ trước đến giờ làm việc không có quy luật, ra tay giết bọn sơn tặc cứu chúng ta một nhà già trẻ, ân tình này tại hạ lên núi đao xuống biển lửa cũng không chối từ!”.

“Vậy Bạc Giác kia bình thường có hình dạng thế nào? Tại sao lại ở trong tay Dạ công tử?”.

Hán tử cường tráng nhếch môi cười một tiếng, “Bạc Giác đó danh bất hư truyền, không cần ánh sáng mà tự phát sáng, không phải vàng cũng không phải bạc, một mặt điêu khắc hình hoa cúc trông rất sống động, mê người một cách tự nhiên, mặt kia khắc ký hiệu kỳ quái rất nhỏ, chạm trổ tinh tế như vậy trên thế gian tuyệt không có cái thứ hai! Về phần Bạc Giác vì sao ở trong tay ân công… Tại hạ cũng không biết…”.

Tất cả mọi người ở đây đều đắm chìm trong phong thái ngạo nhân của thiếu niên tuyệt sắc và kỳ trân dị bảo tuyệt thế, chỉ có một mình ta ngồi nghiến răng nghiến lợi, trong lòng bùng lên ngọn lửa tam muội hừng hực thiêu đốt.

Bạc Giác của ta! Tiền của ta a… [@sieunhanu.wordpress.com]794j8thr

Mọi người có lẽ không biết, Bạc Giác được truyền miệng rất thần kỳ kia, thật ra chính là một đồng tiền xu thời hiện đại[5]

Buổi tối ngày hôm đó nội tâm ta mâu thuẫn không quyết định được có nên tỏ tình với Lộ Văn Phi hay không, cuối cùng quyết định tung đồng xu, mặt sấp thì sẽ đi, mặt ngửa thì không đi, kết quả là ta quá kích động nên tung lên quá cao, đột nhiên một con chim lớn màu lửa đỏ bay lướt qua trong bóng đêm, tiền xu bảo bối của ta không thấy rớt xuống nữa…

Bóng đêm mông lung, ta vẫn cho là ngày đó nhìn thấy phượng hoàng, đồng tiền xu coi như bị mất cũng có ý nghĩa, cho nên trong lòng không buồn bực tiều tụy. Hóa ra là một tên công tử mặt trắng mặc y phục màu đỏ! Tiền xu à… Mày chờ tao… Tao nhất định sẽ cướp mày về…

Tiểu Hồng quay đầu lại phát hiện ra ta cười thật kinh khủng, nuốt nước miếng, không dám nói nữa.

Đêm đó ta đến ven hồ Thiên Thủy, tất cả mọi người trong Thanh Phong Các đều ở đây yên lặng chờ đợi.

“Cung nghênh Các chủ!”. [@sieunhanu.wordpress.com]yj6ty84jy

Thanh âm chỉnh tề vang lên, khóe miệng ta run lên, trong nháy mắt có cảm giác mình biến thành Võ Tắc Thiên.

Trừ những người trong thôn, còn lại tất cả mọi người đều chưa từng thấy qua bộ mặt thật của ta. Điểm này là do Diệp Vô Trần kiên trì, bảo rằng ta không biết võ công, không có năng lực tự vệ, mà Thanh Phong Các nhiều người tài năng tuấn kiệt như vậy, một tiểu nha đầu như ta chưa chắc có thể khiến mọi người thần phục, cho nên ta vẫn phải ngồi ở trong kiệu. Sau khi leo lên đỉnh Các cũng phải xoay người nhìn ghế ngồi đưa lưng về phía bọn họ, đứng chắp tay. Chợt nhìn qua thật đúng là tiên phong đạo cốt, tách khỏi nhân thế tầm thường. Thật ra thì lúc ta đứng nhìn ghế ngồi đối diện với Tiểu Hồng, ta thường xuyên làm mặt quỷ, nàng buồn cười mà không dám cười, có mấy lần muốn cười nhưng lại bị nghẹn sắp nội thương.

Nói thật vẫn là do Diệp Vô Trần bọn họ tung ra ngoài những lời đồn đãi quá mức khoa trương, thổi phồng lên rằng ta giống như thần tiên, người phía dưới cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn kỹ, nếu không chỗ này nhiều cao thủ như vậy, ta đã sớm bị lộ.

Ta cất cao giọng nói: “Người nhà cả thôi, không cần đa lễ”.

“Khởi bẩm Các chủ, La Yến Thanh tả sứ của Triêu Thánh Môn đã bị bắt, tùy Các chủ xử lý”.

“Rất tốt, đem cô ta đến thủy lao, trông coi nghiêm khắc”.

“Khởi bẩm Các chủ, minh chủ võ lâm Tiêu Kiến Nhân đã bí mật phát Anh Hùng Thiếp triệu tập mở võ lâm đại hội”.

“Oa? Vậy chúng ta có thiệp mời không?”.

“Bẩm Các chủ, trước mắt còn chưa có, e rằng bọn họ sẽ làm điều bất lợi đối với chúng ta”.

“Không có sao? Hừ, cái tên tiểu… À Tiêu Kiến Nhân này tự cho mình là một kẻ lắm tiền, xem chúng ta như phế vật sao?”.

Ta theo thói quen đều gọi Tiêu Kiến Nhân là tiểu tiện nhân[6], mới vừa rồi kích động quá suýt chút nữa bật thốt ra, nguy hiểm thật, hình tượng của ta phải phong sương cao thượng a.

“Khởi bẩm Các chủ, theo Hắc Đào hồi báo, Môn chủ Triêu Thánh Môn đã phái tuyệt sát Song Ngư ra tay, thề phải đoạt lại La Yến Thanh!”.

Hắc Đào là một trong những sát thủ “Poker” do lão Trương bồi dưỡng, cái tên này đương nhiên là do Các chủ thiên tài ta đây đặt ra. “Poker” tổng cộng chia làm bốn đội Hồng Đào, Hắc Đào, Thảo Hoa, Phương Phiến[7], mỗi đội có bốn người J, Q, K, A, mỗi người đều là cao thủ đứng đầu, hơn nữa mười sáu người này không khác gì nhau, cả ngày bày ra một bộ mặt poker lãnh đạm[8].

“Dù sao chúng ta cũng đã chống lại phe chính diện, lần sau gặp lại người của Triêu Thánh Môn, thì không cần khách khí nữa”.

“Vâng, Các chủ”

Nhiều chuyện phải xử lý như vậy rốt cuộc lúc nào mới xong a, cứ tiếp tục như vậy ta sẽ chưa già mà đã yếu mất! Nhận ra giọng nói của ta càng ngày càng mất kiên nhẫn, tất cả mọi người trước sau lo cáo lui. Ta rốt cuộc không cần cố làm ra vẻ nữa, Tiểu Hồng đỡ ta ngồi xuống ghế, ta xoa bàn chân nhức mỏi, tức giận nói: “Đi xem La Yến Thanh!”

Chú thích:

[1] đẹp quý hiếm

[2] người đẹp, đao đẹp

[3] người đẹp, đao đẹp, cưỡi ngựa trắng, mặc áo đỏ, trẻ tuổi thanh nhã, đao đã đẹp, người lại còn đẹp hơn – đây giống như là Lão tiên sinh đang ngâm thơ, cho nên mình giữ nguyên văn

[4] đệ tử cuối cùng, từ đó về sau đóng cửa, không thu nhận học trò nữa, cũng ám chỉ đệ tử được thầy yêu thương nhất, được thầy đích thân truyền thụ, có địa vị đặc biệt giữa chúng đệ tử

[5] đây là đồng 1 Yuan của Trung Quốc, một mặt khắc nổi hình hoa cúc

[6] từ đồng âm, Tiêu Kiến Nhân: xiāo jiàn ren, tiểu tiện nhân: xiǎo jiàn rén

[7] Hồng Đào, Phương Phiến, Thảo Hoa (Mai Hoa), Hắc Đào: cơ, rô, chuồn, bích trong bộ bài

[8] bộ mặt lãnh đạm tâm tình khó dò, như vậy thì lúc chơi bài mới không bị đối thủ đoán ý

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+