Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 05 + 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

Thủy lao.

Âm khí ngùn ngụt, tiếng từng giọt nước rơi xuống vang lên rõ ràng, một bầu không khí tĩnh mịch.

Nơi này không biết đã chôn vùi bao nhiêu cô hồn, ta không biết, bao nhiêu kẻ đã vì ta mà chết, bao nhiêu kẻ địch cần phải trừ khử.

Trong lòng buồn bã, Tiểu Hồng cũng rất căng thẳng, giọng nói của nàng phát run: “Lão, lão Đại, cô đang suy nghĩ gì vậy?”.

Ta nói: “Ta đang suy nghĩ là ai xây dựng nên thủy lao, mà biến thái như vậy, sau này ta nhất định cải tạo lại cho giống khách điếm! Để cho mọi người có chết cũng thoải mái một chút”.

Tiểu Hồng biết ta đang nói đùa, nhếch nhếch miệng, cười nhưng còn khó coi hơn so với khóc.

Chúng ta dừng lại ở cánh cửa cuối con đường phía trước, ta lấy lại bình tĩnh, gật đầu với nàng.

Cánh cửa cuối cùng thường là dẫn đến một người rất quan trọng hoặc là rất nguy hiểm, bình thường mở ra chỉ nhốt phạm nhân vào xong liền khóa lại ngay, chỉ có một mình ta là có chìa khóa, cái chìa khóa này có đông tây nam bắc bốn phương tám hướng tám cái rãnh chìa, cơ hồ có thể mở hết tất cả ổ khóa của thời đại này. Còn đằng sau cánh cửa này tất cả đều là nước, chỉ có một phiến đá có thể chứa một người đứng yên.

Ta tra ổ khóa, đẩy ra cánh cửa rỉ sét nặng nề. Tiểu Hồng lui về phía sau một bước, ta ý bảo nàng chờ ta bên ngoài, rồi vén váy đi vào.

“Ai?!”, có tiếng khóa sắt oang oang vọng lại.

Cho dù tức giận và sợ hãi, thanh âm của La Yến Thanh vẫn kiều mỵ động lòng người. Tính khí lưu manh của ta lại nổi lên, cho nên cười nói: “Mỹ nhân chính là mỹ nhân, nhốt ở đâu nàng vẫn là mỹ nhân. Khà khà…”.

“Ngươi là ai?”. [@sieunhanu.wordpress.com]nh4j64y6t4

“Ta là ai? Bây giờ ngươi biết còn có ý nghĩa gì sao?”.

“Ngươi nghe cho rõ, ta không cần biết ngươi là ai! Các ngươi giết sư huynh của ta, ta sẽ vì  huynh ấy mà báo thù!”.

“Sư huynh của ngươi còn giết cả nhà người ta, ta chỉ giết một mình hắn, làm như vậy xem như các ngươi cũng buôn bán lời rồi nha!”.

“Ngươi! Có giết người thì đó vẫn là sư huynh ta! Ta chính là muốn báo thù! Ta muốn giết sạch tất cả bọn người Thanh Phong Các các ngươi!”.

Ta nuốt nước miếng, độc nhất vẫn là lòng dạ phụ nữ a, mỹ nhân này sao cứ mở miệng ngậm miệng là giết giết giết, thật không có hình tượng.

Đột nhiên cánh cửa rỉ sét động đậy, ta sợ đến mức suýt chút nữa ngã vào hồ nước bên trong.

Một giọng già nua vang lên: “Lão nô tới đưa thức ăn cho phạm nhân”.

Ta vừa quay đầu lại liền trông thấy một thân ảnh lọm khọm, trong tay giơ lên một cái giỏ trúc. Phía dưới cửa lao có một cái cửa sổ nhỏ để cho khay thức ăn ra vào, dùng khóa sắt móc lên là có thể thả thức ăn xuống. Cũng may trong lao tối đen, lão cũng không thấy rõ bộ dạng của ta. Cho nên ta yên tâm, liền cho xuất hiện thêm vài phiến đá, cất cao giọng nói: “Hôm nay đã có ta ở chỗ này, ông cũng đừng đưa cơm từ nhỏ cửa, trực tiếp vào đây đưa cơm đi”.

Lão già cúi người xuống kéo khóa sắt móc vào khay cơm, cố hết sức. Ta khom người kéo giúp lão, “Ta tới giúp ông”.

Nhìn một chút đi, ta lãnh đạo nơi này, đối với thuộc hạ khách khí đến cỡ nào, đối với tù binh nhân đạo đến cỡ nào, chủ thượng tốt như vậy bây giờ tìm ở đâu ra a.

Sau khi tự tâng bốc bản thân xong, ta đáp lời: “Lão nhân gia tới nơi này đã bao lâu rồi?”.

Cái này gọi là thể nghiệm và quan sát dân tình, khà khà.

Lão già đáp: “Hơn ba năm… Khụ khụ… Đa, đa tạ Các chủ…”.

“Lão nhân gia không cần khách khí… Có thời gian đi gặp Tiểu Hồng giúp ông đổi lại chỗ khác dễ sống hơn…”.

Ta bỗng sửng sốt một chút, Tiểu Hồng! [@sieunhanu.wordpress.com]jy8yj6t

Tiểu Hồng không phải là một mực chờ ta ngoài cửa sao? Sao lại không thấy nàng đâu?!

Nơi này không có ánh sáng, đột nhiên lại có một tia sáng chợt lóe lên, ta nhìn thấy được một đôi mắt, trẻ trung mà lạnh lẽo, vừa nhìn thấy trong lòng ta run lên.

Lão già kia không hề già nua, bàn tay to xẹt qua, nhanh như tia chớp.

Một mùi ngai ngái chạm tới mặt, có độc! Ta bận rộn bịt miệng bịt mũi, sau lưng bỗng đau đớn, thân thể lập tức một đường bay lên, rơi vào trong hồ nước.

Trong giây phút nước hồ nấm mốc lạnh như băng tràn ngập người ta, ta mông mông lung lung nghe được một câu nói.

“Các chủ Thanh Phong Các tâm địa thật từ bi, Tư Mã Hiển Dương thọ giáo! Đa tạ quý Các mấy ngày nay đặc biệt chiếu cố La tả sứ, tại hạ cáo từ!”.

Thanh âm này, sao lại quen thuộc như thế, dường như vọng lại từ kiếp trước.

Trong nháy mắt liền ngất đi, trong lòng ta tuyệt vọng tức giận mắng: “Thật quá nhục nhã mà, người ta Môn chủ tự mình đến cứu thuộc hạ, các người có lương tâm mau tới cứu Các chủ vĩ đại của các người đi! Trời…đố kị…anh…tài…”.

* * *

Ta nằm mộng. [@sieunhanu.wordpress.com]er87w8eg

Trong giấc mộng có một thiên sứ nói: “Chúc mừng cô, cô trúng thưởng, cô là người chết may mắn của chúng tôi, cô có thể có một nguyện vọng”.

Mặc dù nữ chính anh hùng xuyên qua trong tiểu thuyết sau khi ngất đi đều muốn trở về hiện đại, ta cũng rất muốn lập tức đồng ý với cái nguyện vọng này. Nhưng mà, nhớ tới trong “Tinh Nguyện” đáng thương, Trương Bá Chi cũng không cách nào nhận ra Nhậm Hiền Tề[1], rồi liên tưởng đến tình cảnh bản thân mình biến thành một cô bé xa lạ đuổi theo mẹ, thật lạnh lẽo… Cho nên ta quyết định đổi ý.

Thiên Sứ thấy ta do dự không dứt, cho nên nhắc nhở: “Cô còn có tâm sự gì chưa làm xong sao?”.

Ta bật thốt lên: “Đồng tiền xu của ta!”.

Thiên Sứ rất là khinh bỉ liếc ta một cái, đôi cánh vung lên, ta đột nhiên cảm thấy cả người như tê liệt đau đớn.

“Tiền xu không lấy được thì thôi… Các ngươi cái bọn người chim này… Hành hạ người khác… Không xem là hảo hán…”.

“Lão Đại… Lão Đại!”.

Là giọng của Tiểu Hồng.

A, quả nhiên là tỷ muội tốt, chết cũng chết theo ta, bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ yêu em một vạn năm.

“Lão Đại! Tỉnh lại đi… Bất tỉnh ba ngày rồi! Đừng giả bộ nữa…”.

Chết tiệt, cả người đau đến mức dường như vỡ nát ra, vậy mà dám nói ta giả bộ! Ta tức giận ngồi dậy xoắn tay áo lên, “Ai nói ta giả bộ! Ta đánh!”.

… [@sieunhanu.wordpress.com]ergr4g8er

Một phòng đầy người miệng hình chữ O liếc mắt nhìn ta, dường như ta là người ngoài hành tinh vậy.

Tiểu Hồng ngồi bên giường của ta, Tiểu Liên đứng cuối giường, bên cạnh Tiểu Liên là Diệp Vô Trần, lão Trương cùng bảo bối Đại Hoàng của lão đứng trước cửa, sau đó, ta nhìn thấy Lộ Văn Phi ngồi ở bên cạnh bàn.

Quả đấm đang giơ lập tức rút lại thành ngón tay ngọc ngà yểu điệu, ta dịu dàng nói: “A… Người ta đau đầu muốn ngất…”.

Tiểu Liên cười nói: “Còn có tinh thần giả bộ ngốc nghếch… Xem ra không có vấn đề gì rồi”.

Tiểu Hồng nhào tới trên người ta nức nở, “Cũng là lỗi của em… Tên trộm kia đánh em ngất xỉu…”.

Ta vuốt tóc nàng, đầu đau như muốn vỡ tung, ngoài miệng vẫn cười nói: “Ổn rồi”.

Diệp Vô Trần lên tiếng: “Thôn trưởng…”.

Tiếng kêu “thôn trưởng” này thật là vô cùng thân thiết, tâm tình của ta đột nhiên thật tốt.

“Đại Hoàng, lại đây cho tỷ tỷ sờ sờ cái…”.

Đại Hoàng ngoan ngoãn đi tới, ta nắm lỗ tai của nó nhếch lên về phía trước.

Lộ Văn Phi đứng lên, “Chúng ta cũng đi xuống đi, để cho Các chủ nghỉ ngơi”.

Không biết tại sao, Lộ Văn Phi vẫn không chịu gọi ta là thôn trưởng, ta cũng không để trong lòng, chỉ cười nói: “Ta không sao, mọi người cũng đi nghỉ ngơi đi, Tiểu Hồng theo ta là được”.

Mọi người tản ra, Diệp Vô Trần lại nghiêm túc nói: “Tiểu Hồng ngươi lui ra ngoài trước đi, ta có lời muốn nói với thôn trưởng”.

* * *

Ta ủ rũ cụp đầu, từ trong phòng bước ra, tâm tình vô cùng nặng nề.

Môn chủ Triêu Thánh Môn quả nhiên là người ngoan độc. Một chưởng sau lưng kia, xuống tay hạ Diệt Hồn với ta đã không nói, còn đồng thời hạ thêm một loại độc khác! Mà loại độc này lại tương khắc với giải dược của Diệt Hồn, không uống giải dược của ‘Diệt Hồn’ chắc hẳn phải chết không còn nghi ngờ, nhưng nếu uống sẽ kết hợp với độc dược kia dẫn đến mù mắt! Đây không phải là làm cho người phải lựa chọn muốn giữ tay hay là muốn giữ chân sao, con mẹ nhà hắn, thù này không báo ta không phải là thôn trưởng!

Cũng may đồ đệ của thần y Trường Sinh áp chế dược tính tới một tháng sau mới phát tác, bây giờ Diệp Vô Trần đã phái người đi tìm thần y Trường Sinh đang đi du lịch khắp nơi, chỉ có lão mới có thể cứu đôi mắt của ta.

Tâm tình uất ức, ta ngồi ở bên ao sen, bóng đêm này, ánh trăng này, có lẽ một tháng sau sẽ không còn nhìn thấy được nữa…

Đột nhiên, có tiếng động trên mái nhà, ta vội vàng nấp vào phía sau một cây cột, ngẩng đầu lên cố gắng liếc xem.

Chỉ thấy Tiểu Hồng tay áo bồng bềnh đứng ở chỗ cao nhất, ánh trăng chiếu sáng mặt mũi của nàng, thanh tú xinh đẹp vô song.

Bên cạnh nàng, rõ ràng là Lộ Văn Phi.

Chú thích:

[1] “Tinh nguyện – Fly Me to Polaris”: Củ Hành Tây (do Nhậm Hiền Tề thủ vai) là một người bị mù và câm từ thuở nhỏ. Củ Hành Tây làm việc ở một bệnh viện, và tại đây anh gặp cô y tá tập sự Thu Nam (Trương Bá Chi đóng). Một ngày nọ, Củ Hành Tây muốn hẹn hò cùng với cô Thu Nam, và khi cô ấy đồng ý, anh vui mừng quá đỗi, đến nổi vấp một cục đá ngã xuống đường và đã bị một chiếc xe hơi tông phải. Cái chết của Củ Hành Tây khiến cho cô Thu Nam nhận ra rằng cô yêu anh tha thiết.

Lại nói về Củ Hành Tây, sau khi anh ta chết đi, linh hồn của anh được đưa lên hành tinh Bắc Đẩu để chuẩn bị đầu thai kiếp khác. Bời vì anh ta là người thứ 6 tỷ chết, nên anh được phép ước một điều. Anh muốn trở về trái đất 5 ngày, vì đó là thời gian dài nhất mà một người đã chết có thể quay lại trái đất. Nhưng không may cho anh, theo quy tắc của thiên đình, anh ta không thể nói cho ai biết sự thật này, và trong một thời gian này anh không thể khiến cho bạn bè nhận ra anh chính là Củ Hành Tây.

Khi trở về, Củ Hành Tây cố gắng nói chuyện với cô Thu Nam, đang suy sụp vì cái chết của anh. Anh cố gắng nói cho cô ấy biết anh thật sự là ai, nhưng anh không thể vi phạm các quy tắc, và phát hiện ra rằng cô đang bị tán tỉnh bởi một bác sĩ, người vốn đã có tình cảm với cô từ lâu. Và anh đã phí phạm vài ngày để cố gắng nói cho cô nhưng đành bỏ cuộc, và anh cố dành nhiều thời gian để được ở bên cô trước khi anh phải ra đi.

Vào ngày cuối cùng, cô Thu Nam cũng nhận ra rằng anh ta chính là Củ Hành Tây mà cô đã đem lòng yêu từ lâu. Nhưng vào thời điểm đó, hai người chỉ còn vài phút để ở bên nhau, trước khi có mưa sao băng, mang anh ta trở lại sao Bắc Đẩu.

 

Chương 6

Bên cạnh nàng, rõ ràng là Lộ Văn Phi.

“Lộ công tử, đêm đã khuya, ta phải về chiếu cố Các chủ”.

“Các chủ Các chủ, trong mắt nàng trong lòng nàng, đều chỉ có cô ta!”.

 

“Thật xin lỗi, xin lỗi, ta phải đi…”, Tiểu Hồng phất tay áo muốn rời đi.

“Chẳng lẽ… Nhiều năm như vậy… Nàng cũng không cảm nhận được tình ý của ta đối với nàng sao… Đừng đi! Nguyệt Nhi!”.

Ta chấn động cả người, Nguyệt Nhi! [@sieunhanu.wordpress.com]eh6e4hth

Đó là tên thật của Tiểu Hồng. Vốn chỉ có ta biết, chẳng biết từ lúc nào nàng lại nói cho Lộ Văn Phi… Đây có phải có nghĩa là… Nàng đối với huynh ấy cũng có tình ý hay không?

“Cô ấy… Đối với ta ân trọng như núi… Cô ấy thích chàng, ta không thể…”.

Thanh âm nghẹn ngào, lòng ta đau xót.

Tiểu Hồng à Tiểu Hồng, nhiều năm như vậy, vẫn không hiểu ta sao? Ta là người luôn làm theo cảm tính, chuyện tình cảm thật lòng căn bản chưa hề có, sao em có thể vì ta mà từ bỏ hạnh phúc của mình như vậy chứ.

Cho nên, ta đã ra một quyết định vô cùng dũng cảm.

Học theo cách của cổ nhân, để lại một lá thư cho Tiểu Hồng, đại ý chính là ta chỉ nói giỡn mà thôi không cần phải để ý đến ta mà hãy tận tâm đi tìm hạnh phúc của chính mình đi. Nhưng mà đích thân giao anh đẹp trai cho người khác như vậy, ngoài cảm giác khó chịu, trong bụng còn có chút buồn bã, anh hùng xứng mỹ nhân, muôn đời đều như vậy mà thôi. Ta đây cũng nên tự động biến mất, nếu không những ngày sau Tiểu Hồng nhìn thấy ta nhất định sẽ lúng túng, chúng ta đều cần một ít thời gian.

Len lén đem lệnh bài đặt ngoài cửa phòng Diệp Vô Trần, huynh ấy nhất định sẽ xử lý mọi công việc trong Các ngay ngắn rõ ràng. Aiz, lần này coi như ta cải trang vi hành, thuận tiện điều tra thêm chuyện buôn bán của Kỷ gia, ngân phiếu, ta tới đây!

* * *

Ta đã nói rồi, ta là kẻ mù đường, cho nên, vừa ra khỏi thành Thiên Thủy, Các chủ Thanh Phong Các vĩ đại mà cơ trí kiêm chủ nhân Kỷ gia vinh quang mà bí ẩn đã…lạc đường.

(Tiu Ú: tỷ tỷ stop tự sướng hộ em… =.=)

Nhưng mà chuyện này cũng không làm trở ngại ta vui chơi khắp nơi, không đi theo một đường nhất định càng không dễ dàng bị phát hiện. Hơn nữa không có Tiểu Hồng theo đuôi, ta lại cải trang nam, bình thường giống như bất kỳ dân chúng nào khác, đi ở giữa ngã tư đường mà lại có cảm giác như ẩn mình quá mờ nhạt giữa chợ đông đúc.

Ách, có lẽ là hơi quá mờ nhạt một chút…

Trấn Bình An. [@sieunhanu.wordpress.com]ry8j46rf1h

Cái tên trấn này hình như ở bộ tiểu thuyết võ hiệp nào cũng từng xuất hiện, cho nên ta quyết định đi khảo sát cái danh lam thắng cảnh này một chút xem có lịch sử vĩ đại cỡ nào.

Trong túi quần đầy ắp ngân phiếu mà đi dạo phố có cảm giác như thế nào?

Đáp án chỉ có hai chữ: đã ghiền!

Trong tay ta chất đầy các loại đồ ăn vặt đặc sản của địa phương, quai hàm phồng lên tròn trịa, vừa nghe nói phía trước có tỷ võ kén rể, lập tức ngây ngốc chạy tới.

Đại thúc đứng trên đài nói cái gì đó ta không nghe rõ, nghĩ chắc chỉ đơn giản như tiểu nữ nhà tại hạ đánh thua thì thế nào đánh thắng thì thế nào. Ông ta vừa xuống khỏi đài, có hai chàng trai lập tức nhảy lên, một người vẻ ngoài như trái banh, một người vẻ ngoài như cây gậy trúc, đây thật đúng là cặp đôi vàng trong truyền thuyết a, hai người lập tức kịch liệt khoa tay múa chân.

Những động tác kia dưới con mắt đã nhìn quen cảnh cao thủ bay tới bay lui bên cạnh của ta không khác gì so sánh đứa trẻ với lão già, cho nên không cần phải tường thuật nhiều. Sau đó trái banh kia ỷ vào sức nặng đè ép cây gậy trúc lảo đảo muốn ngã, giành được chiến thắng áp đảo, tất cả mọi người đều bị sức nặng của hắn làm hoảng sợ, không có ai dám tiến lên. Ta không khỏi đau lòng cho vị tiểu thư kia, bất kể nói thế nào thì cây gậy trúc kia ít ra còn có một chút mùi vị tiên phong đạo cốt, nhưng còn trái banh này thì… Đại khái chỉ có thể làm cho người ta tưởng tượng xem hình cầu là như thế nào mà thôi, vô cùng tròn trịa.

Đột nhiên có một người khác phi thân lên, “Xin chỉ giáo”.

Ta dường như cảm thấy vị đại thúc ở dưới đài thở phào nhẹ nhõm.

Người này thân hình cường tráng, mặc một bộ thanh sam hết sức nho nhã, mày rậm mắt to, có thể nói là nhân tài hạng nhất.

Hai bên động thủ, người này từ đầu đến cuối không dùng tới tay phải, rất là cổ quái. Sau đó trái banh kia từng bước ép sát lại, nhìn ra được hắn hết sức tức giận.

“Vị huynh đài này, huynh chỉ dùng một tay, không phải là quá xem thường tại hạ sao?”. [@sieunhanu.wordpress.com]m46846iuk

Người nọ kia khẽ mỉm cười, “Như vậy, sẽ như huynh mong muốn”.

Tay phải đột nhiên đánh ra, không ngờ tốc độ không hề chậm hơn so với Diệp Vô Trần! Trái banh nặng nề bay thẳng về phía đám người, vẽ thành một đường cong parabol duyên dáng.

Đây quả là một cao thủ thâm tàng bất lộ, ta dẫn đầu vỗ tay khen hay, mọi người cũng hoan hô theo. Ta đã biết trận tỷ võ này người thắng không phải hắn thì cũng không thể là ai khác, cho nên cũng không thèm nhìn tới những kẻ có mắt không tròng muốn lên đài khiêu chiến nữa. Ngược lại ta bị tiểu thư trong góc hấp dẫn, muốn biết nàng rốt cuộc hình dáng ra sao, cho nên rón ra rón rén lẻn tới.

Chưa tới gần, đã ngửi thấy mùi hương trước.

Một ngọn gió thổi đến nhấc một góc khăn voan của tiểu thư kia lên, lộ ra một cái cằm trắng nõn mượt mà. Thấy vậy, ta là con gái mà cũng động tâm, quả nhiên là một mỹ nhân!

Ta cười mờ ám bước tới, “Tiểu thư đây năm nay bao nhiêu tuổi vậy?”.

Ta còn tưởng tượng ra vài kiểu trả lời khác nhau: thứ nhất, tiểu thư dịu dàng nói, “ta mười bảy”; thứ hai, tiểu thư sợ hết hồn, kinh hoảng kêu lên, “ngươi là ai”; thứ ba, tiểu thư vén khăn voan lên lộ ra một nụ cười tuyệt mỹ dịu dàng nói với ta, “vậy còn tiểu ca năm nay bao nhiêu tuổi?”.

Nhưng tiểu thư này không ngờ rất có cá tính, phản ứng của nàng hoàn toàn nằm ngoài tất cả dự đoán của ta. Chỉ thấy thân thể nàng run lên, ngay sau đó giật mảnh khăn voan xuống rồi kêu lên như giết heo: “Cha… A… Có dâm tặc!”.

Dâm tặc? Cô nhìn xem ta đây ngọc thụ lâm phong mà là dâm tặc sao?

Mọi người ở chỗ này cũng ngây ngẩn, nhưng không phải vì ta, mà là vì khuôn mặt vị tiểu thư này… Nói như thế nào đây, ta thật hoài nghi cái cằm xinh đẹp mới vừa rồi có phải là ảo giác hay không.

Tiểu thư này mặt như trăng tròn, mắt như hạt đậu, chỉ có làn da là trắng bệch giống như mỡ dê, nhưng lại càng làm cho khuôn mặt nàng như cái thớt.

Trái banh và cây gậy trúc cũng ra vẻ “may là ta thua”, chàng trai mặc thanh sam thì ngây ngẩn cả người. Aiz, chuyện này chính là hậu quả của việc yêu đương không tự do, không hiểu rõ nhau mà chỉ đi theo đám đông a, bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi.

Vị đại thúc kia thấy con gái mình bại lộ tướng mạo, không khỏi căng thẳng trong bụng, một ánh mắt như muốn giết người mạnh mẽ bắn tới ta.

Ta ngẩn ngơ, thầm nghĩ không ổn rồi, liền gãi đầu cười ha ha giả ngu.

“Vị công tử này tài nghệ trấn áp quần hùng, phía dưới còn ai muốn khiêu chiến không?”. [@sieunhanu.wordpress.com]t86hr4t8h

Chàng trai mặc thanh sam đáng thương nhìn phía dưới đài, đã lường trước sau khi mọi người nhìn thấy mặt mày tiểu thư tất cả đều không có lòng ham muốn nữa, tất cả đều thành cây đổ bầy khỉ tan, mọi người tản ra không còn bóng dáng.

“Đã như vậy, vị công tử này… Hmm, không, phải gọi là con rể…”.

Tiểu thư xấu hổ nhìn chàng ta một cái, hiển nhiên hết sức hài lòng. Ta đứng sau cố gắng nuốt nước miếng.

“Chậm đã!”, chàng trai nọ đột nhiên quát lên: “Dâm tặc chạy đi đâu!”.

Ngại quá! Ta vốn là tính toán chậm rãi rút lui, ai biết đâu anh chàng này chó cùng rứt giậu, muốn lảng sang chuyện khác cũng đừng lôi ta ra a! Cho nên, đã làm thì phải làm cho trót, ta liền co giò chạy như điên.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+