Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 15 + 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15

Cứ cười đi, ta oán độc nằm ngay đơ trên mặt đất.

Dạ Kiếm Ly cười sảng khoái, sau đó đi tới như một tên trộm, ngồi xổm xuống nhìn ta với vẻ hả hê, nói: “Tư thế ngã nhào của Tiểu Kỷ thật là ưu nhã, e rằng Tiêu Linh cũng không thể nào hơn được cô đâu nha”.

 

Khổ nỗi ta ngậm trong miệng một cái phau câu gà bự vô cùng, nuốt cũng nuốt không trôi, phun cũng không phun ra được, oán hận trào dâng trong đáy lòng. Cho nên khi nhìn thấy hắn cười không còn chút phòng bị, ta liền dùng tốc độ sét đánh không kịp bịt lỗ tai, nắm lấy vạt áo của hắn, dùng hết sức kéo một cái.

Trong nháy mắt Dạ Kiếm Ly liền nằm bẹp ở chỗ vừa nãy ta nằm, ta cũng có chút sửng sốt. Không ngờ lại có thể ra tay dễ dàng như vậy, võ công người này không phải là rất lợi hại sao. Ách… Trên đầu của hắn có cái gì xanh xanh vậy? Là rau hẹ sao… Trên mặt hắn còn có cái vật gì bầy nhầy như là phân… Buồn ói quá.

Tại sao hắn không nói lời nào vậy, dựa theo tính tình thích sạch sẽ của người này, không phải là nên hét lên một tiếng sau đó nhảy dựng lên bóp chết ta sao… Không khí có chút quỷ dị, ta đột nhiên có một dự cảm không rõ lắm.

Bên trong miệng ta ngậm cái phau câu gà, đôi mắt không hồn mờ mịt nhìn hắn, nhưng thật ra là nhìn lướt qua bờ vai của hắn, xem xét coi con đường chạy trốn qua bệ cửa sổ có phải là nhanh nhất hay không.

Trong khoảnh khắc ta chuẩn bị chuồn mất, Dạ Kiếm Ly đột nhiên cười to.

Hắn hắn hắn hắn không phải là điên rồi đó chứ.

Thiếu niên vươn tay, ngón tay thon dài xoa lên mặt ta, cảm giác lạnh như băng dính dính khiến cho ta run rẩy một trận.

Dính dính? Ách, hình như thật sự có chút dính dính…

Ta sờ sờ một chút, rồi để lên lỗ mũi ngửi ngửi.

Nhìn từ xa gần giống như phân, nhìn gần cũng giống như phân, dưới con mắt mờ mịt của ta lại càng giống như phân.

Nhưng vật này có một cái tên khoa học, gọi là mắm tôm.

Thối quá…

Ta nhìn tên khốn kia, suýt chút nữa ta đã tưởng là mỹ nam rốt cục cũng thông suốt rồi. Quả nhiên không thể mong đợi gì ở hắn.

Dạ Kiếm Ly chậm rãi bưng chậu nước lên lau người, hơn nữa cái gì không nên cởi cũng đều cởi ở trước mặt ta. Người này có lẽ là chắc chắn ta không nhìn thấy hắn, hừ, bây giờ không nhìn lén còn đợi lúc nào nữa, dù sao ta cũng không muốn bị lỗ.

Nói thì nói như thế không sai, nhưng mà cuối cùng trong lòng ta cũng chột dạ một chút, hơn nữa nếu như bị hắn phát hiện ta nhất định sẽ chết không toàn thây. Quan trọng nhất là, ta không có cách nào quản được hai con mắt của mình tiếp tục làm bộ mờ mịt mà không liếc về phía bộ phận quan trọng trên người hắn.

Có thể tưởng tượng được, vẻ mặt đó của ta nhất định rất thô tục.

Ta không nhìn hắn nữa, làm bộ như khập khễnh mò tới bên cạnh chậu nước, toàn tâm toàn ý rửa mặt.

Sợi mì còn vắt trên lông mày ta nữa chứ… Trong lòng ta lại muốn làm trò ác độc, ta lôi bình sứ chứa kem rửa mặt dưa chuột ra, đều do cái tên kia, ta cũng quên mất trên người mình còn bẩn hơn so với hắn.

Dạ Kiếm Ly đột nhiên nghiêng mặt sang, “Thật sự dùng rất tốt sao?”.

Ta ngẩn ngơ, nhưng ngay sau đó đưa bình sứ nhỏ cho hắn, “Thử một chút đi?”.

Hắn chần chờ nhận lấy, ta cười cười, lại móc ra một cái hộp phấn.

“Cái này là cái gì nữa?”. 

“Thuốc cao mật ong đó nha, dùng xong rất dễ chịu, muốn thử một chút không?”.

“…”, Dạ Kiếm Ly cẩn trọng quệt một miếng, rồi bôi lên trên môi.

“Ừ… Lại còn rất ngọt, không tệ”.

“Đó là chuyện đương nhiên”, ta đắc ý nói tiếp: “Trước kia ta thường dùng nó để bôi chân mà…”.

Có vật gì đó “rắc” một tiếng, trong lòng ta cả kinh, bà nội nó Dạ Kiếm Ly, bình sứ nhỏ chứa kem rửa mặt của ta!

Một ngày bị hành hạ đến qua giữa trưa mới ra khỏi cửa, bởi vì Dạ Kiếm Ly sống chết không chịu mặc quần áo bẩn, cho nên liền móc tiền ở cái túi bên eo của ta nhờ tiểu nhị mua hai bộ áo.

Nhưng mà… Ta vuốt bộ vải thô hôi rình kia, tên tiểu nhị này thực sự chẳng có tí thẩm mỹ nào, có cơ hội ta nhất định sẽ trừ lương. Tại sao bộ của Dạ Kiếm Ly thì bạch y phiêu phiêu như tiên, mặc dù ta nhìn không rõ lắm, nhưng mà chất lượng nhất định tốt hơn nhiều so với ta!

“Cô chỉ cho người ta một đồng bạc, không lẽ muốn người ta mua tơ lụa cho cô sao?”, Dạ Kiếm Ly lười biếng nói.

“Ta xài bạc thế nào ai cần huynh lo”, ta oán hận xoay người bỏ đi, tốt xấu gì hắn cũng là mỹ nam mà, thân là mỹ nam sao có thể keo kiệt như vậy, ngay cả quần áo cũng bắt ta bỏ tiền ra.

“Ta keo kiệt sao?”, Dạ Kiếm Ly dường như thấy được suy nghĩ của ta, “Những tờ ngân phiếu kia bị mắm tôm làm dơ, ta vứt bỏ rồi”.

Vứt… Vứt bỏ? 

Rắc, rắc rắc rắc…

Đó là thanh âm ta bị hóa đá trong nháy mắt, sau đó bị gió thổi vỡ tan…

Cái đồ phá nhà phá cửa, có tiền cũng không cần phải đốt như vậy chứ.

“Huynh vứt bỏ ở đâu?”, ta ôm hi vọng hỏi.

“Nhà xí, nhét chung với đống y phục kia”.

Ta lập tức bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để tiến vào nhà xí nam…

* * *

Cảnh tượng này quả thực rất quỷ dị, ta ăn mặc như một gã sai vặt cưỡi Tiểu Lừa ngọc thụ lâm phong, Dạ Kiếm Ly không đội mũ, đầu tóc cũng chỉ tùy tiện buộc lỏng thành một bó, mặc một bộ bạch y bằng lụa mỏng, người đi đường nhìn như thể nhìn thấy quỷ… Được rồi, ta thừa nhận ta là đang trả thù hắn…

Hắn nhẹ nhàng dắt Tiểu Lừa, trên đường chợ chật chội, người đi đường không ai bảo ai đều tránh ra nhường cho hắn một lối đi nhỏ, như thể đụng phải góc áo của hắn cũng là đắc tội khinh nhờn.

Cho dù thế giới của ta là một mảnh mơ hồ, ta vẫn như cũ có thể cảm giác được, Dạ Kiếm Ly. Chỉ cần thiếu niên này, ngửa đầu cười yếu ớt một cái, thật sự là, phong hoa tuyệt đại.

Bụng của ta ùng ục reo lên.

Cảm giác thấy ánh mắt khinh bỉ của Dạ Kiếm Ly, ta hừ lạnh một tiếng, ôm lấy cổ Tiểu Lừa.

“Tiểu Lừa, mày có đói bụng không? Ăn cơm với tỷ tỷ đi”.

Tiểu Lừa vui mừng hí lên một tiếng, thật biết nể tình, ta vui vẻ vuốt đầu nó. Dạ Kiếm Ly đột nhiên không đi nữa, ta không dám quay đầu nhìn xem, đành phải bất động con mắt tận lực quan sát chung quanh.

Một bóng người mơ hồ, một công tử áo xanh, phi thân tới gần Dạ Kiếm Ly.

Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng kiếm bạt nỗ trương.

Cả người ta cứng ngắc, đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có một luồng chưởng tập kích tới.

Tiểu Lừa hí dài một tiếng, khu chợ đông đúc lập tức rối loạn, Dạ Kiếm Ly chợt xoay người lại, một bóng ảnh hoa lệ phô trương rời khỏi vỏ, đất trời trong khoảnh khắc mất đi mọi sắc màu.

Lệ Đao! [@sieunhanu.wordpress.com]y8k68y4k6

Bóng xanh cùng bóng trắng đan vào chung một chỗ, ta bất chấp không muốn làm bộ mắt mù nữa, tìm kiếm thân ảnh Dạ Kiếm Ly giữa một mảnh hỗn độn. Tiểu Lừa hí dài, ta đột nhiên tỉnh ngộ, phải chạy thôi, lúc này không chạy còn đợi đến khi nào, lần trước lừa gạt chuyện hạ độc không thể hù dọa Dạ Kiếm Ly được bao lâu, lần sau nếu như hắn lại bóp cổ ta nữa, có khóc lóc van xin hắn tha mạng chỉ sợ cũng không được…

Ta ghìm chặt dây cương, mặc dù từng cưỡi ngựa vài lần, nhưng kỹ thuật của ta có thể xem là đồ bỏ đi.

Tiểu Lừa sao mày lại chạy ngược trở về thế này! Ta kinh hãi, đây tuyệt đối không phải là do kỹ thuật, mà là Tiểu Lừa tuyệt đối trung thành với chủ, trong nháy mắt đã chạy tới chỗ hai người đang đánh nhau, chạm phải một ánh sáng đỏ, ta sợ hãi nhắm tịt mắt lại.

Dạ Kiếm Ly đột nhiên cười nhẹ bên tai ta, “Thật ra thì con mắt của cô… Sớm đã nhìn thấy rồi”. Ta ngơ ngẩn, mặc hắn túm lấy dây cương, Tiểu Lừa cảm giác được chủ nhân đã lên ngựa, vui mừng hí một tiếng, tung vó chạy như điên.

“Ta suy nghĩ thật lâu, vẫn không nghĩ ra lý do vì cô mà đánh nhau…”, hắn nói nhỏ bên tai ta: “Những kẻ áo đen đi theo chúng ta, suýt nữa ngay cả ta cũng không phát hiện ra”.

Kẻ áo đen? Cái gì mà kẻ áo đen… Biến cố phát sinh quá nhanh, ta phản ứng không kịp, chỉ kinh ngạc nhìn phía trước.

“Nói không ra lời sao?”, Dạ Kiếm Ly nắm lấy eo của ta, ta đột nhiên có linh cảm không lành, “Cuối cùng nói cho cô biết, khi vừa bắt đầu ta đã biết, cô không có hạ độc ta”.

Thân thể đột nhiên bị ném bay lên trời, ta sợ đến mức lớn tiếng thét chói tai, trơ mắt mơ hồ nhìn cái bóng trắng tuyệt trần kia rời đi.

Dạ Kiếm Ly con mẹ huynh!

Ách, dường như mỗi lần mắng xong những lời này, ta đều sẽ vinh quang lừng lẫy mà té xỉu.

Nhưng mà lần này không có.

Đây cũng có nghĩa là, ta sẽ phải cảm nhận rõ ràng nỗi thống khổ khi từ trên cao mười thước bất lực rơi xuống, có phải không?

A a a a a a… 

Ách, hình như không có chuyện gì?

Ta cố gắng chớp đôi mắt mờ, nhìn chung quanh, đột nhiên phát hiện ra mình đang ở trong lồng ngực một người!

Công tử áo xanh cười vang, nói: “Các chủ Thanh Phong Các, đã lâu không gặp”.

Giọng nói này… Hẳn là Môn chủ Triêu Thánh Môn, Tư Mã Hiển Dương!

Chương 16

Giọng nói này… Hẳn là Môn chủ Triêu Thánh môn, Tư Mã Hiển Dương!

Trong đầu ta cấp tốc xoay chuyển bao nhiêu suy nghĩ, trong lòng đã có tính toán, cho nên nịnh hót nói: “Đã lâu không gặp”.

 

Tư Mã Hiển Dương cười, nói: “Tiểu đệ tử của Tuyệt Địa tiên nhân lại vì cô mà xuất đao, quả nhiên không đơn giản”.

Xuất đao thì sao, ta bĩu môi, nếu như lão nương thật sự không đơn giản, hắn còn có thể ném ta cho ngươi đem đi mất sao? Nghĩ đến Dạ Kiếm Ly, trong bụng đột nhiên có chút tủi thân, ta khẽ dùng sức, Tư Mã Hiển Dương liền buông lỏng tay thả ta xuống, nhìn vẻ mặt tối tăm của ta không nói tiếng nào.

“Ngươi…”, một lúc lâu sau, ta nhẹ giọng nói: “Ngươi nhìn bên kia xem”.

“Cái gì?”, Tư Mã Hiển Dương nghi ngờ quay đầu lại.

Chạy! [@sieunhanu.wordpress.com]rt8h46rt4

Ta bộ dạng xun xoe chạy như điên, tên ngu ngốc kia thật sự quay đầu lại mới ghê, khà khà.

Kế sách này thật sự rất hiểm, nếu như đang ở chỗ trống trải, căn bản không cách nào thi triển, bởi vì với công phu mèo quào của ta, tuyệt đối không thể chạy khỏi Tư Mã Hiển Dương.

Nhưng nơi này là chợ!

Ta nhanh chóng trốn xuống phía dưới một gian hàng bánh bao, bởi vì không thấy rõ với lại dùng sức quá mạnh nên ta đụng đầu một cái “cốp” vào gian hàng, đau đến mức trước mắt nảy ra toàn sao. A… Bánh bao thơm quá, trước mắt ta lại lập tức nổi lên vô số ảo ảnh bánh bao… Cho nên ta vội vàng chộp lấy mấy cái bánh bao nhét vào trong ngực, miệng còn ráng há to, ngồm ngoàm nhét thêm một cái vào.

“Ăn ngon không?”.

“Ưm ưm”, trong miệng ta đã nhét đầy bánh bao, chỉ có thể gật đầu.

Tư Mã Hiển Dương nhẹ cười lên, ta thoáng cái mắc nghẹn.

“Nếu không nghe tiếng cô gặm bánh bao, ta thật sẽ không tìm được cô”.

Quả nhiên thức ăn dễ dàng làm cho người ta đánh mất lý trí, vẻ mặt ta đưa đám, trong lòng lại nhớ tới một việc, giọng nói của tên Tư Mã Hiển Dương này, lần trước ở trong thủy lao ta đã cảm thấy quen thuộc, nhưng mà giống ai nhỉ…

Dường như giọng nói này từng khắc sâu trong trí nhớ ta, nhưng dường như không có thật, rốt cuộc là người nào…

Ta ngoan ngoãn đi theo sau Tư Mã Hiển Dương, muốn lừa gạt hắn nói thêm mấy câu nữa, đột nhiên có cảm giác phía sau có một bóng đen.

“Ngươi nhìn phía sau kìa?!”.

“Cô còn muốn gạt ta?!”. [@sieunhanu.wordpress.com]sr84j6y4j

“…”, ta chán nản, nhưng cái bóng đen kia lại tự mình lên tiếng.

“Tham kiến Môn chủ”, giọng nói kiều mỵ cùng ánh mắt oán độc từ xa truyền tới, ta ngẩn ra, đây hẳn là La Yến Thanh.

Đột nhiên Tư Mã Hiển Dương điểm lên người ta mấy cái, cả người ta đau nhức ê ẩm, sau đó hắn nói nhỏ: “Cô ta đã không nghe được, ngươi cứ nói đi”.

Đại ca à, ngươi lại muốn chơi trò gì vậy hả.

Chẳng lẽ, hắn muốn điểm huyệt để cho lỗ tai của ta tạm thời không nghe được sao, nhưng mà tại sao ta vẫn còn có thể nghe được thế này… Chẳng lẽ ta có đại pháp dời huyệt? Chuyện này đúng là nực cười nha…

A, ta đột nhiên nhớ ra, hắn điểm trúng mấy cái bánh bao trước ngực ta!

Ta lập tức có cảm giác hưng phấn tội lỗi khi có thể nghe được bí mật, ta nhìn thân ảnh mơ hồ của hắn, không cần làm bộ cũng rất mờ mịt.

“Môn chủ tại sao còn giữ ả lại?”, La Yến Thanh nghiến răng nghiến lợi nói : “Ả hại chết đại ca của thuộc hạ”.

“La tả sứ không cần nóng lòng, ta tự có biện pháp”. Tư Mã Hiển Dương dường như vừa cười cười, nói tiếp: “Sau khi chuyện thành công, cô ta tùy ngươi xử trí”.

“Tạ ơn môn chủ”, La Yến Thanh kích động nói: “Người ngài cần đã dẫn tới, mời ngài di giá về phân đà Tô Châu Thiên Thủy”.

Tô Châu! Trong lòng ta kích động, không phải đó là hang ổ của lão già Tiểu Tiện Nhân sao, đi theo cũng tốt, dù sao nhìn dáng dấp Tư Mã Hiển Dương có vẻ tạm thời sẽ không giết ta, nhưng mà sau khi đến phân đà của bọn hắn, muốn chạy trốn đã khó lại càng thêm khó.

* * *

Ta sau này nhất định phải góp ý với người quản lý cao cấp ở Triêu Thánh Môn, mọi người tốt xấu gì cũng đều là người văn minh, lại không biết ưu đãi tù binh là thế nào!

Ta nằm bên trong một cái hòm gỗ nhỏ hẹp, cố gắng cướp đoạt chút không khí mỏng manh, được hơn nửa ngày, tại sao qua cái khe nhỏ vẫn chỉ nhìn thấy cái mông ngựa?! Cái ả La Yến Thanh kia nhất định là cố ý!

Rốt cục đã dừng lại! Cảm tạ Thượng Đế!

Ách… Nhưng mà, tại sao không có ai tới giải cứu ta?!

Cái hòm gỗ đột nhiên bị nhấc lên, không phải là tiếp tục muốn mang ta đi nữa đó chứ… Triêu Thánh Môn các ngươi có chút tinh thần chủ nghĩa nhân đạo nào hay không hả?! Ta đã nhịn tiểu một ngày rồi…

“Tư Mã Hiển Dương con mẹ ngươi…”. 

Bên trong hòm gỗ đột nhiên bộc phát ra tiếng la hét như một kẻ bệnh tâm thần, hai tên hạ nhân khiêng hòm gỗ tay run lên, ngay sau đó liền rảo bước nhanh hơn.

Hòm gỗ rơi phịch xuống đất.

Có người mở khóa cho ta, rắc…rắc…

Ta vội vã nhô đầu ra, Tư Mã Hiển Dương đứng chắp tay ở bên trái, chắc còn đang tức giận chuyện ta mắng chửi hắn.

Phía trước là một cái bóng mơ hồ, phiêu dật thoát tục, có chút quen thuộc.

Ta đang cảm thấy kỳ quái, đột nhiên người nọ mở miệng cười nói: “Nha đầu…”.

Giọng nói này ta từng nghe qua vô số lần, nhưng chưa bao giờ cảm thấy xúc động như thế này.

Ta lập tức bị bao phủ bởi sự vui mừng như điên, phi thân xông lên đấm thùm thụp vào người đó.

“Trường —— Sinh —— gia —— gia ——!”.

Xưa nay Trường Sinh vẫn mãnh liệt yêu cầu ta gọi lão là gia gia, nhưng mỗi khi ta chịu gọi lão là gia gia, đều không phải là chuyện gì tốt.

Ví dụ như bây giờ, lão đang bị ta đè bên dưới, khuôn mặt tuấn mỹ nhăn nhó nghiêm trọng.

Ta nói lão già này đã hơn một trăm tuổi, vậy mà hết lần này tới lần khác thích tự coi mình là bộ dạng đẹp trai trung niên, gieo bệnh tương tư khắp nơi.

“Ngươi nha đầu này!”, Trường Sinh đứng dậy, hai tay đè xuống đôi mắt của ta, nhẹ nhàng gẩy một cái, đau đớn kịch liệt lập tức bộc phát, ta nhịn xuống không kêu lên, mồ hôi lạnh cũng đã thấm ướt vạt áo.

“Khuê Ninh”, Trường Sinh trầm ngâm nói.

“Không hổ là thần y”, Tư Mã Hiển Dương cười nói: “Đúng là Khuê Ninh[1]“.

Cười cái đầu ngươi! Ta oán độc liếc về phía Tư Mã Hiển Dương.

“Hư…”, Trường Sinh đột nhiên xoay người, “Môn chủ, xin nhanh chóng chuẩn bị nước nóng và kim châm!”.

Dường như đã lâu rồi Trường Sinh chưa hề căng thẳng như vậy, thiệt là, làm cho ta cũng căng thẳng theo.

Ta nằm ngang trên giường, khăn nóng đắp ở trên mặt.

Trường Sinh đột nhiên nói: “May nhờ có Dạ Kiếm Ly cho ngươi ăn Vĩnh Quyết”.

Ta ngẩn ra, “Ông từng gặp Dạ Kiếm Ly?”.

“Hừ”, lão đột nhiên nghiêm nghị, “Ngươi nha đầu này thật sự quá làm loạn… Độc dược có chứa thêm Khuê Ninh, nếu không phải cậu ta kịp thời cho ngươi ăn Vĩnh Quyết để tạm hoãn độc tính, sợ rằng hai con mắt nhỏ của ngươi không cứu về được nữa”.

“Hắn… Hắn hiểu y thuật? Vĩnh Quyết không phải là độc dược làm cổ họng ra máu sao?!!”.

“Những thứ trên cõi đời này Tuyệt Địa tiên nhân không hiểu, e là cũng không nhiều, đệ tử của ông ấy đương nhiên cũng như thế…”. Trường Sinh cắm vào một cây kim châm, ta trên mặt lập tức cực nóng như lửa đốt. Tên kia đầu óc biến thái, nếu muốn cứu ta cứ việc nói thẳng là được, nhất định cứ phải giả bộ tàn khốc như vậy sao?!

Nhưng mà tâm tình của ta đột nhiên vui vẻ, cho dù kim châm vừa thô vừa lớn đâm vào cũng không ngăn được khóe miệng ta nhếch lên.

“Diệp Vô Trần vừa phát hiện ngươi mất tích, liền phái Hồng Đào tìm khắp toàn thành, nhưng không thu hoạch được gì. Sau lại nghe nói Lệ Nhân Lệ Đao xuất hiện trên giang hồ, tiếp tục theo dõi thì phát hiện ra bên cạnh cậu ta còn có một cô gái, không ngờ là ngươi”.

Trong lòng ta lại kích động, “Mấy kẻ áo đen trong lời hắn nói, chẳng lẽ là Hồng Đào?”.

“Dạ Kiếm Ly xuống núi không quá nửa năm liền danh chấn giang hồ, người này vừa chính vừa tà, Diệp Vô Trần làm sao yên tâm để ngươi ở chung với cậu ta?”. Trường Sinh nói nhỏ: “Với tu vi của cậu ta, việc cậu ta phát hiện Hồng Đào cũng nằm trong dự tính, cho nên sau khi cậu ta làm ngươi bất tỉnh, theo đuôi Hồng Đào tìm được ta, ta vốn muốn đuổi theo cậu ta giúp ngươi chữa trị, khổ nỗi Triêu Thánh Môn cứ dây dưa, ta một lòng cự tuyệt, bọn họ cũng không thả ta đi, khi đó Dạ Kiếm Ly mới nói là lấy ngươi làm điều kiện trao đổi, nếu Triêu Thánh Môn chịu để cho ta chữa trị cho ngươi, ta sẽ giúp bọn họ chữa trị cho người đó“.

“Ông là đang nói…”, ta ngơ ngác nói: “Hôm nay đụng phải Tư Mã Hiển Dương, đều là một tay Dạ Kiếm Ly bày ra?”.

Trường Sinh khẽ mỉm cười, “Đúng là như thế”.

Lúc này ta thực sự không biết, tột cùng đã xảy ra bao nhiêu chuyện?

Dạ Kiếm Ly người này… Có lẽ chưa bao giờ muốn giết ta.

Nếu là như vậy… Vậy chẳng phải là hắn vẫn thường xuyên chơi xỏ ta sao!

Cho dù ta đã gào lên không biết mệt rất nhiều lần, nhưng ta vẫn không nhịn được muốn tiếp tục gào thét…

Dạ… Kiếm… Ly… 

Con mẹ huynh!!!

[1] Khuê Ninh, tên khoa học là Quinin, còn gọi là Ký Ninh, dùng để trị sốt rét, quá liều sẽ dẫn tới tổn hại cho mắt

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+